Xông Vào Ngõ Âm Dương

Chương 120 : Cầu phúc an tai

    trước sau   
*Chưoglsơjhiing nàulrpy cóuqyr nộvgbqi dung ảzbdcnh, nếismnu bạwrhen khôkwxkng thấrzzly nộvgbqi dung chưoglsơjhiing, vui lògnxnng bậjhiit chếismn đbaaivgbq hiệajafn hìzzounh ảzbdcnh củrtrxa trìzzounh duyệajaft đbaaibmrf đbaaixzuac.

fwruc mọxzuai ngưoglsddqei ra khỏajafi âoqivm trạwrhech, ai cũdjdgng theo bảzbdcn năcmqbng liếismnc nhìzzoun vácrcxch tưoglsddqeng trưoglsdudtc mặsyspt, sợfwrui dâoqivy đbaaiajaf cộvgbqt ngóuqyrn tay giữbdsua củrtrxa họxzua đbaaiãorrv đbaaiưoglsfwruc thácrcxo ra, bứrtrxc phùukfg đbaaieealu hoa lệajaf trêeealn tưoglsddqeng đbaaiãorrv biếismnn mấrzzlt, chỉiogzgnxnn lạwrhei mộvgbqt mảzbdcng tốvyeei mờddqe. Hộvgbqi trưoglszbdcng Trầrookn Thanh Đoglswrhei lêeealn tiếismnng: “Chúfwruc mừudggng cácrcxc chácrcxu thàulrpnh côkwxkng siêeealu đbaaivgbq vong hồulrpn vàulrp phong ấrzzln oácrcxn khítnfc. Lầrookn nàulrpy rấrzzlt thàulrpnh côkwxkng, ítnfct nhấrzzlt trong vògnxnng mưoglsddqei năcmqbm, nguồulrpn oácrcxn khítnfc sẽnmbj khôkwxkng tỉiogznh lạwrhei hạwrhei ngưoglsddqei.”

Trầrookn Dưoglsơjhiing ngẩlvqsng đbaairooku, kékmhgo ốvyeeng tay ácrcxo Đoglsvgbquqyrc. Hắydwqn ngồulrpi xổazpxm xuốvyeeng nhỏajaf giọxzuang hỏajafi han, cậjhiiu lêeealn tiếismnng: “Em mệajaft, anh đbaainmbj em.” Đoglsvgbquqyrc đbaainmbj cậjhiiu đbaairtrxng dậjhiiy, nhìzzoun nhưogls đbaainmbj chứrtrx thậjhiit ra làulrp đbaaiang ôkwxkm ngưoglsddqei, đbaaibmrf Trầrookn Dưoglsơjhiing hoàulrpn toàulrpn dựajoza vàulrpo ngưoglsddqei hắydwqn.

Trầrookn Thanh Đoglswrhei nóuqyri xong nhìzzoun Trầrookn Dưoglsơjhiing, mỉiogzm cưoglsddqei ôkwxkn hògnxna vui vẻeeal: “Cògnxnn nhớdudt “Chưoglsdudtng ngạwrhei vậjhiit trêeealn đbaaiưoglsddqeng” màulrp chácrcxu đbaaiãorrv trảzbdci qua khôkwxkng? “Mácrcxy títnfcnh tửxwmj vong” vàulrp “Tìzzoum rồulrpng”, cògnxnn cảzbdc sựajoz kiệajafn âoqivm trạwrhech lầrookn nàulrpy nữbdsua, chácrcxu nhậjhiin ra đbaaiưoglsfwruc gìzzou sau nhữbdsung vụkxezulrpy?”

Trầrookn Dưoglsơjhiing suy nghĩklnp trong chốvyeec lácrcxt, sau đbaaióuqyr ngẩlvqsng đbaairooku nhìzzoun Trầrookn Thanh Đoglswrhei, ácrcxnh mắydwqt sácrcxng tỏajaf, kiêeealn đbaaigegvnh thanh thuầrookn: “Ngộvgbq đbaaiwrheo.”

Trầrookn Thanh Đoglswrhei chấrzzln đbaaivgbqng, rồulrpi lạwrhei lậjhiip tứrtrxc vui vẻeealcrcxn thưoglszbdcng: “Quảzbdc nhiêeealn chácrcxu cògnxnn cóuqyr thiêeealn phúfwru cao hơjhiin ôkwxkng nghĩklnp, thậjhiit sựajoz rấrzzlt thítnfcch hợfwrup làulrpm thiêeealn sưogls.” Ôqsxtng vuốvyeet chògnxnm râoqivu tỉiogza tóuqyrt ngay ngắydwqn cưoglsddqei ha ha rồulrpi nóuqyri tiếismnp: “Hẳxzuan làulrporrvjhiin Phong đbaaiãorrv tiếismnt lộvgbq vớdudti chácrcxu tin tứrtrxc tranh cửxwmj vịgegv trítnfc Phóuqyr hộvgbqi trưoglszbdcng Hiệajafp hộvgbqi Đoglswrheo giácrcxo, mọxzuai ngưoglsddqei đbaaijhiiu thấrzzly rõxqdx thàulrpnh títnfcch củrtrxa chácrcxu, cũdjdgng biếismnt chácrcxu làulrp đbaairtrxa trẻeeal ngoan. Khảzbdco nghiệajafm trưoglsdudtc mắydwqt chácrcxu đbaaiãorrv thôkwxkng qua, tiếismnp theo chácrcxu phảzbdci tậjhiip trung chuẩlvqsn bịgegv thăcmqbng thụkxez, đbaaiưoglsfwruc thôkwxkng qua, sau đbaaióuqyr Hiệajafp hộvgbqi Đoglswrheo giácrcxo mớdudti phácrcxt giấrzzly chứrtrxng nhậjhiin, chítnfcnh thứrtrxc bổazpx nhiệajafm chácrcxu làulrp Phóuqyr hộvgbqi trưoglszbdcng Hiệajafp hộvgbqi Đoglswrheo giácrcxo.”


Thăcmqbng thụkxez trong Đoglswrheo giácrcxo, thiêeealn sưogls phâoqivn chia, mớdudti đbaairooku làulrpkwxkng, thăcmqbng lêeealn Minh Uy, sau đbaaióuqyrulrp Ngũdjdgkwxki, thăcmqbng lêeealn Tam Đoglsvgbqng Ngũdjdgkwxki. Ýashu củrtrxa Trầrookn Thanh Đoglswrhei làulrp muốvyeen Trầrookn Dưoglsơjhiing lưoglsdudtt qua Ngũdjdgkwxki, trựajozc tiếismnp thăcmqbng lêeealn Tam Đoglsvgbqng Ngũdjdgkwxki, trởzbdc thàulrpnh thiêeealn sưogls cấrzzlp hai.

Trầrookn Dưoglsơjhiing nhìzzoun thẻeealulrpi cóuqyroqivy tua màulrpu títnfcm đbaaijhiim bêeealn hôkwxkng Trầrookn Thanh Đoglswrhei, nhớdudt lạwrhei thẻeealulrpi củrtrxa thiêeealn sưogls cấrzzlp hai cóuqyroqivy tua màulrpu vàulrpng, cậjhiiu cưoglsddqei nóuqyri: “Chácrcxu sẽnmbj cốvyee gắydwqng.”

“Tốvyeet.” Trầrookn Thanh Đoglswrhei cưoglsddqei tủrtrxm tỉiogzm, sau đbaaióuqyroglsdudtc qua thiêeealn sưogls trẻeeal tiếismnp theo, hỏajafi thăcmqbm vàulrp đbaaivgbqng viêeealn từudggng ngưoglsddqei. Lúfwruc đbaaii đbaaiếismnn Mao Tiểbmrfu Doanh, ôkwxkng ngạwrhec nhiêeealn vàulrp nghi ngờddqe hỏajafi: “Chácrcxu… Chácrcxu mang vong hồulrpn trong âoqivm trạwrhech ra ngoàulrpi?”

Nhữbdsung ngưoglsddqei khácrcxc nghe vậjhiiy đbaaijhiiu nhìzzoun qua, vẻeeal mặsyspt trởzbdceealn nghiêeealm trọxzuang.

Mao Tiểbmrfu Doanh gãorrvi đbaairooku: “Vâoqivng ạwrhe.”

Trầrookn Thanh Đoglswrhei nghiêeealm túfwruc hỏajafi: “Sinh hồulrpn?”

“Dạwrhe.”

ylxg đbaaiâoqivu ra sinh hồulrpn trong âoqivm trạwrhech? Từudgg khi Mao Châoqivn mấrzzlt títnfcch trong âoqivm trạwrhech, Hiệajafp hộvgbqi Đoglswrheo giácrcxo cựajozc kỳnzgw chúfwru trọxzuang việajafc nàulrpy, cốvyee gắydwqng bảzbdco vệajaf tấrzzlt cảzbdc thiêeealn sưogls trẻeeal tuổazpxi. Trong hai mưoglsơjhiii mấrzzly năcmqbm qua khôkwxkng cóuqyr thiêeealn sưoglsulrpo bịgegv nhốvyeet lạwrhei âoqivm trạwrhech, thếismneealn lầrookn nàulrpy Mao Tiểbmrfu Doanh mang sinh hồulrpn trong âoqivm trạwrhech ra ngoàulrpi, ngoạwrhei trừudgg Mao Châoqivn thìzzougnxnn cóuqyr thểbmrfulrp ai?

orrvjhiin Phong, Dịgegvch Vu trưoglszbdcng vàulrp nhữbdsung ngưoglsddqei cùukfgng Mao Châoqivn vàulrpo Vôkwxkoglsơjhiing Âojaxm Trạwrhech lầrookn đbaaióuqyr sốvyeeng sóuqyrt trởzbdc vềjhii, bốvyeen ngưoglsddqei nghe vậjhiiy trácrcxi tim nhảzbdcy mộvgbqt cácrcxi: “Cóuqyr thậjhiit khôkwxkng? Têeealn Mao Châoqivn khốvyeen nạwrhen tựajoz luyếismnn kia vẫpxpfn cògnxnn sốvyeeng? Khôkwxkng chếismnt, khôkwxkng bịgegv đbaaiulrpng hóuqyra, vẫpxpfn cògnxnn lýrdzn trítnfc? Sinh hồulrpn củrtrxa hắydwqn khôkwxkng bịgegv âoqivm khítnfculrpcrcxn khítnfcoqivm nhiễfrvhm?”

“Dịgegvch Phụkxezc Sinh, côkwxk ngóuqyrng trôkwxkng tôkwxki chếismnt sớdudtm lắydwqm hảzbdc?” Mao Châoqivn bưoglsdudtc ra từudgg sau lưoglsng Mao Tiểbmrfu Doanh. Hắydwqn chỉiogzulrp sinh hồulrpn, dưoglsdudti ácrcxnh mặsyspt trờddqei gầrookn nhưogls trong suốvyeet. Dịgegvch Vu trưoglszbdcng vừudgga nhìzzoun thấrzzly Mao Châoqivn, lậjhiip tứrtrxc che miệajafng ngồulrpi thụkxezp xuốvyeeng. Mao Châoqivn thấrzzly thếismn châoqivn tay luốvyeeng cuốvyeeng, do dựajoz mộvgbqt lácrcxt, cuốvyeei cùukfgng hắydwqn vỗgovi nhẹudggeealn đbaairooku Dịgegvch Vu trưoglszbdcng, dịgegvu dàulrpng an ủrtrxi.

Vợfwru chồulrpng Mãorrvjhiin Phong, anh trai củrtrxa Dịgegvch Vu trưoglszbdcng đbaairtrxng bêeealn cạwrhenh nởzbdc nụkxezoglsddqei nhưoglsng hai mắydwqt thìzzou đbaaiajaf hếismnt cảzbdc. Ngỗgovii Tuyêeealn nghe tin lậjhiip tứrtrxc ôkwxkm búfwrup bêeeal chạwrhey đbaaiếismnn, vừudgga cọxzua châoqivn Trầrookn Dưoglsơjhiing vừudgga tògnxngnxn nhìzzoun mộvgbqt màulrpn nàulrpy: “Dịgegvch Vu trưoglszbdcng đbaaiang khóuqyrc hảzbdc?”

Oa Oa leo lêeealn đbaairooku Ngỗgovii Tuyêeealn, ngoan ngoãorrvn ngồulrpi xếismnp bằffcqng, nóuqyr nhỏajaf nhẹudgguqyri: “Ồiwom? Hìzzounh nhưogls em thấrzzly têeealn Mao Châoqivn tựajoz luyếismnn khốvyeen nạwrhen năcmqbm xưoglsa thìzzou phảzbdci?”

Trưoglsơjhiing Cầrooku Đoglswrheo: “Chítnfcnh làulrp Mao Châoqivn khôkwxkng sai.”


Oa Oa nóuqyri: “Thậjhiit hảzbdc? Thảzbdco nàulrpo Dịgegvch Vu trưoglszbdcng đbaaiau lògnxnng.”

Mấrzzly ngưoglsddqei cògnxnn lạwrhei lậjhiip tứrtrxc lộvgbq vẻeeal mặsyspt nhiềjhiiu chuyệajafn, ra hiệajafu Oa Oa phun ra bítnfc mậjhiit nhiềjhiiu năcmqbm củrtrxa Dịgegvch Vu trưoglszbdcng vàulrp Mao Châoqivn. Búfwrup bêeealuqyri: “Năcmqbm đbaaióuqyr Dịgegvch Vu trưoglszbdcng vàulrp Mao Châoqivn làulrp bạwrhen tốvyeet, sau đbaaióuqyr Mao Châoqivn khôkwxkng thểbmrf thoácrcxt ra, trởzbdc thàulrpnh ngưoglsddqei sốvyeeng đbaaiddqei sốvyeeng thựajozc vậjhiit. Dịgegvch Vu trưoglszbdcng rấrzzlt đbaaiau lògnxnng vàulrp ácrcxy nácrcxy, thầrookm nghĩklnp tạwrhei mìzzounh làulrpm liêeealn lụkxezy đbaaiếismnn Mao Châoqivn.”

Khấrzzlu Tuyêeealn Linh hơjhiii thấrzzlt vọxzuang: “Chỉiogzulrp bạwrhen tốvyeet?”

“Đoglsúfwrung vậjhiiy.” Oa Oa gậjhiit đbaairooku, thấrzzly vẻeeal mặsyspt thấrzzlt vọxzuang củrtrxa mọxzuai ngưoglsddqei, búfwrup bêeeal lậjhiip tứrtrxc hiểbmrfu ra: “Mọxzuai ngưoglsddqei nghĩklnpcrcxi gìzzou vậjhiiy? Năcmqbm đbaaióuqyr Vu trưoglszbdcng cògnxnn chưoglsa trưoglszbdcng thàulrpnh, khôkwxkng thểbmrfeealu đbaaiưoglsơjhiing. Huốvyeeng chi cògnxnn cóuqyr anh trai củrtrxa Vu trưoglszbdcng bêeealn cạwrhenh, ai dácrcxm tớdudti gầrookn Vu trưoglszbdcng?”

Trầrookn Dưoglsơjhiing ho nhẹudggulrpi tiếismnng, phấrzzlt tay nóuqyri: “Đoglsudggng quácrcx nhiềjhiiu chuyệajafn, đbaaii vềjhii nghỉiogz ngơjhiii đbaaii.” Nóuqyri xong cậjhiiu dựajoza đbaairooku vàulrpo ngựajozc Đoglsvgbquqyrc: “Lãorrvo Đoglsvgbq àulrp, anh lékmhgn cõxqdxng em đbaaii. Em phảzbdci vềjhii ngủrtrx mộvgbqt giấrzzlc, ngủrtrx cho đbaaiãorrv rồulrpi nóuqyri sau.”

Đoglsvgbquqyrc rũdjdg mắydwqt nhìzzoun sưoglsddqen mặsyspt củrtrxa cậjhiiu, hắydwqn ôkwxkm cậjhiiu thậjhiit chặsyspt, khẽnmbjuqyri: “Ừashu.”

Khấrzzlu Tuyêeealn Linh thấrzzly mọxzuai ngưoglsddqei đbaaijhiiu giảzbdci tácrcxn cũdjdgng ngácrcxp mộvgbqt cácrcxi, dựajoza lêeealn lưoglsng Lụkxezc Tu Chi mơjhiiulrpng nóuqyri: “Em cũdjdgng mệajaft.”

“Anh cõxqdxng em.”

Trưoglsơjhiing Cầrooku Đoglswrheo lékmhgn chạwrhey ra khỏajafi đbaaiàulrpn phácrcxp, nếismnu khôkwxkng hắydwqn sẽnmbj bịgegv ngưoglsddqei nhàulrp quấrzzln lấrzzly hỏajafi han. Lúfwruc hắydwqn đbaaiang côkwxk đbaaiơjhiin mộvgbqt mìzzounh thìzzou trôkwxkng thấrzzly Đoglswrhei Békmhgo đbaaiang trácrcxi ôkwxkm phảzbdci ấrzzlp. Khôkwxkng biếismnt núfwrui thịgegvt lôkwxki từudgg đbaaiâoqivu ra mộvgbqt cácrcxi nóuqyrn cao bồulrpi, nóuqyr đbaaiang đbaaivgbqi che đbaaii đbaaiiogznh đbaairooku trọxzuac lóuqyrc, thoạwrhet nhìzzoun rấrzzlt ra dácrcxng “soácrcxi mèiwomo“. Đoglswrhei Békmhgo chàulrpo hỏajafi Trưoglsơjhiing Cầrooku Đoglswrheo: “Bạwrhen giàulrp, tốvyeei nay khôkwxkng cầrookn đbaaibmrf cửxwmja sổazpx cho gia.”

Từudgg trưoglsdudtc đbaaiếismnn giờddqe Trưoglsơjhiing Cầrooku Đoglswrheo chưoglsa từudggng đbaaibmrf cửxwmja cho Đoglswrhei Békmhgo, vìzzou anh chàulrpng thưoglsddqeng ngủrtrxeealn ngoàulrpi, gầrookn đbaaiâoqivy mọxzuai ngưoglsddqei đbaaii du lịgegvch, hắydwqn mớdudti ngủrtrxukfgng Đoglswrhei Békmhgo. Nhưoglsng anh chàulrpng thưoglsddqeng trèiwomo cửxwmja sổazpx, khôkwxkng đbaaii cửxwmja chítnfcnh, vìzzou vậjhiiy chỉiogz cầrookn hắydwqn mởzbdc cửxwmja sổazpxulrp đbaaiưoglsfwruc. Đoglswrhei Békmhgo cốvyee ýrdzn đbaaii vògnxnng, trácrcxi ôkwxkm phảzbdci ấrzzlp “mỹptgniwomo” khoe khoang trưoglsdudtc mặsyspt Trưoglsơjhiing Cầrooku Đoglswrheo.

Hắydwqn mặsyspt khôkwxkng thay đbaaiazpxi, lúfwruc đbaaii ngang qua Đoglswrhei Békmhgo, Trưoglsơjhiing Cầrooku Đoglswrheo dùukfgng Thấrzzlt Tinh Kiếismnm đbaailvqsy cácrcxi mũdjdg cao bồulrpi trêeealn đbaairooku núfwrui thịgegvt rồulrpi cưoglsddqei lạwrhenh bỏajaf đbaaii. Mèiwomo békmhgo đbaaiácrcxng thưoglsơjhiing bịgegv “đbaaiwrhei mỹptgniwomo” tácrcxt cho hai cácrcxi màulrp vẫpxpfn khôkwxkng biếismnt bítnfc mậjhiit hóuqyri đbaairooku đbaaiãorrv bịgegv lộvgbq tẩlvqsy.

Buổazpxi tốvyeei, mọxzuai ngưoglsddqei tụkxez tậjhiip liêeealn hoan, Trầrookn Dưoglsơjhiing nghe Trưoglsơjhiing Cầrooku Đoglswrheo nóuqyri, sau khi Đoglswrhei hộvgbqi giao lưoglsu kếismnt thúfwruc khôkwxkng lâoqivu, dưoglsdudti châoqivn núfwrui Long Hổazpxjhiin phủrtrx Thiêeealn Sưogls sẽnmbj cửxwmjulrpnh lễfrvhcmqbn hóuqyra Đoglswrheo giácrcxo, cóuqyr rấrzzlt nhiềjhiiu tiếismnt mụkxezc, đbaaiưoglsfwruc chàulrpo đbaaióuqyrn nhấrzzlt làulrp tiếismnt mụkxezc đbaaivyeet đbaaièiwomn Khổazpxng Minh.

Nguồulrpn truyệajafn: TruyentienHiep.vn/chapter-image/xong-vao-ngo-am-duong/c491c3a8n-khe1bb95ng-minh-120.jpg">


oglsèiwomn trờddqei hay thiêeealn đbaaiăcmqbng (天燈), cògnxnn gọxzuai làulrp đbaaièiwomn Khổazpxng Minh, Khổazpxng Minh đbaaiăcmqbng (孔明灯), làulrp loạwrhei đbaaièiwomn làulrpm bằffcqng giấrzzly, dùukfgng đbaaibmrf thảzbdc cho bay lêeealn trờddqei sau khi đbaaivyeet đbaaièiwomn. Đoglsâoqivy làulrp loạwrhei đbaaièiwomn truyềjhiin thốvyeeng củrtrxa cácrcxc nềjhiin văcmqbn hóuqyrĐoglsôkwxkng Áixbf. Đoglsèiwomn do Gia Cácrcxt Lưoglsfwrung tựajoz Khổazpxng Minh sốvyeeng ởzbdc thờddqeTam Quốvyeec phácrcxt minh ra. https://vi.wikipedia.org/wiki/%C4%90%C3%A8n_tr%E1%BB%9Di

Trầrookn Dưoglsơjhiing hỏajafi lạwrhei: “Đoglsèiwomn Khổazpxng Minh?”

Trưoglsơjhiing Cầrooku Đoglswrheo nóuqyri: “Cóuqyr thểbmrf tựajozulrpm đbaaièiwomn Khổazpxng Minh, cũdjdgng cóuqyr thểbmrf xuốvyeeng châoqivn núfwrui mua. Lúfwruc đbaaióuqyr toàulrpn bộvgbqoglsoqivn thịgegv trấrzzln vàulrp du khácrcxch mộvgbq danh màulrp đbaaiếismnn, cògnxnn cóuqyr cảzbdcoglsoqivn trấrzzln khácrcxc cũdjdgng sẽnmbj đbaaiếismnn đbaaiâoqivy thảzbdc đbaaièiwomn Khổazpxng Minh, cầrooku cho năcmqbm sau bìzzounh an thuậjhiin lợfwrui. Hơjhiin nữbdsua thiêeealn sưogls Đoglswrheo giácrcxo đbaaiưoglsfwruc miễfrvhn phítnfc xuốvyeeng núfwrui tham gia cầrooku phúfwruc an tai.”

Cầrooku phúfwruc an tai làulrp phácrcxp thuậjhiit cựajozc kỳnzgw cổazpxoglsa trong văcmqbn hóuqyra Đoglswrheo giácrcxo, đbaaiãorrvuqyr ghi chékmhgp từudgg triềjhiiu Chu, cầrooku thầrookn linh xua đbaaii tấrzzlt cảzbdc tai họxzuaa năcmqbm sau, phúfwruc thọxzuakmhgo dàulrpi, bìzzounh an thuậjhiin lợfwrui. Thờddqei xưoglsa, triềjhiiu đbaaiìzzounh cửxwmjulrpnh nghi thứrtrxc nàulrpy rấrzzlt long trọxzuang, trìzzounh tựajozkwxkukfgng phứrtrxc tạwrhep vìzzouuqyr liêeealn quan đbaaiếismnn vậjhiin mệajafnh quốvyeec gia, thưoglsddqeng làulrp cầrooku quốvyeec thácrcxi dâoqivn an mưoglsa thuậjhiin gióuqyr hoàulrp.

Ngàulrpy nay, mặsyspc dùukfguqyr rấrzzlt nhiềjhiiu thiêeealn sưogls thếismn gia đbaaiưoglsfwruc truyềjhiin thừudgga cầrooku phúfwruc an tai, nhưoglsng cũdjdgng chỉiogzuqyr thiêeealn sưogls trong đbaaiwrhei gia tộvgbqc mớdudti cóuqyr thểbmrf cửxwmjulrpnh hoàulrpn chỉiogznh, cũdjdgng kiêeealn trìzzou cửxwmjulrpnh mỗgovii năcmqbm mộvgbqt lầrookn. Hàulrpng năcmqbm, phủrtrx Thiêeealn Sưoglszbdc Long Hổazpxjhiin sẽnmbj cửxwmjulrpnh cầrooku phúfwruc an tai mộvgbqt lầrookn vàulrpo dịgegvp lễfrvhcmqbn hóuqyra.

zzou vậjhiiy mọxzuai ngưoglsddqei đbaaijhiiu tràulrpn đbaairooky phấrzzln khởzbdci chờddqe mong buổazpxi lễfrvhulrpy, Trầrookn Dưoglsơjhiing cògnxnn tựajoz xuốvyeeng núfwrui chọxzuan mua nguyêeealn liệajafu làulrpm đbaaièiwomn Khổazpxng Minh. Sau khi quay vềjhii phủrtrx Thiêeealn Sưogls, cậjhiiu gọxzuai mọxzuai ngưoglsddqei trong phâoqivn cụkxezc tậjhiip trung lạwrhei làulrpm đbaaièiwomn. Mấrzzly ngưoglsddqei Miêeealu Miêeealu, Hồulrp Anh Nam thấrzzly thúfwru vịgegv, khôkwxkng cam lògnxnng yếismnu thếismniwomn đbaaii mua nguyêeealn liệajafu vềjhiiulrpm đbaaièiwomn.

Trầrookn Dưoglsơjhiing gấrzzlp giấrzzly trắydwqng, vừudgga vẽnmbj vừudgga nóuqyri vớdudti Đoglsvgbquqyrc đbaairtrxng bêeealn cạwrhenh: “Đoglsưoglsa giúfwrup em cácrcxi kékmhgo.” Đoglsvgbquqyrc đbaaiưoglsa qua, cậjhiiu nhậjhiin lấrzzly cắydwqt giấrzzly theo đbaaiưoglsddqeng gấrzzlp, vừudgga cắydwqt vừudgga hỏajafi hắydwqn: “Anh khôkwxkng làulrpm mộvgbqt cácrcxi sao?”

Đoglsvgbquqyrc lắydwqc đbaairooku: “Khôkwxkng.”

“Hay em làulrpm cho anh mộvgbqt cácrcxi?”

“Ừashu.”

Trầrookn Dưoglsơjhiing nghi ngờddqe: “Cóuqyr phảzbdci anh đbaaiang chờddqe em làulrpm cho anh khôkwxkng đbaaióuqyr?”

Hắydwqn cưoglsddqei nóuqyri: “Đoglsúfwrung vậjhiiy. Anh thítnfcch nhữbdsung thứrtrx em tựajoz tay làulrpm cho anh, bấrzzlt kỳnzgw thứrtrxzzou, kểbmrf cảzbdc ácrcxo thêeealu đbaairooku heo.”

Trầrookn Dưoglsơjhiing cắydwqt ba tờddqe giấrzzly xong, nghe vậjhiiy cưoglsddqei mắydwqng hắydwqn giàulrp rồulrpi cògnxnn nóuqyri mấrzzly câoqivu thếismnulrpy.


“Ngỗgovii Tuyêeealn đbaaiang ởzbdc đbaaiâoqivy đbaaióuqyr, anh nóuqyri chuyệajafn phảzbdci chúfwru ýrdzn mộvgbqt chúfwrut.” Sau đbaaióuqyr cậjhiiu quay đbaairooku tìzzoum hồulrpcrcxn: “Lãorrvo Khấrzzlu, đbaaiưoglsa hồulrp cho tôkwxki.”

Khấrzzlu Tuyêeealn Linh vàulrp Lụkxezc Tu Chi đbaaiang ngọxzuat ngọxzuat ngàulrpo ngàulrpo dácrcxn đbaaièiwomn Khổazpxng Minh, nghe vậjhiiy nóuqyri: “Tôkwxki đbaaiang dùukfgng, cậjhiiu tìzzoum Trưoglsơjhiing Cầrooku Đoglswrheo đbaaii.”

Trầrookn Dưoglsơjhiing nhìzzoun sang Trưoglsơjhiing Cầrooku Đoglswrheo, phácrcxt hiệajafn hắydwqn cóuqyr vẻeeal khôkwxkng yêeealn lògnxnng, vừudgga dácrcxn vừudgga nhìzzoun di đbaaivgbqng, cậjhiiu bèiwomn hỏajafi: “Cầrooku Đoglswrheo, em đbaaiang dácrcxn đbaaièiwomn hay dácrcxn di đbaaivgbqng vậjhiiy?”

Trưoglsơjhiing Cầrooku Đoglswrheo sựajozc tỉiogznh, phácrcxt hiệajafn hắydwqn suýrdznt nữbdsua quẹudggt hồulrpcrcxn lêeealn di đbaaivgbqng, hắydwqn ngưoglsfwrung ngùukfgng cưoglsddqei cưoglsddqei: “Mấrzzlt tậjhiip trung.”

Đoglswrhei Békmhgo nhảzbdcy lêeealn bàulrpn, muốvyeen giơjhii châoqivn sau gãorrvi cằffcqm, thếismn nhưoglsng dùukfguqyrukfgng hếismnt sứrtrxc lựajozc cũdjdgng chỉiogzorrvi vàulrpo khôkwxkng khítnfc. Thếismnulrpuqyr vẫpxpfn làulrpm nhưogls đbaaiãorrvorrvi trúfwrung cằffcqm, cògnxnn thoảzbdci mácrcxi rêeealn hừudgg hừudgg, run run râoqivu mékmhgp nóuqyri: “Mao Tiểbmrfu Lỵoqivuqyri đbaaiêeealm cầrooku phúfwruc an tai sẽnmbj đbaaiếismnn, Trưoglsơjhiing Cầrooku Đoglswrheo đbaaiang chờddqe tin nhắydwqn.”

“Ôqsxt!” Mọxzuai ngưoglsddqei lậjhiip tứrtrxc xôkwxkn xao ồulrpn àulrpo, tiếismnng huýrdznt sácrcxo vang lêeealn bốvyeen phítnfca. Trưoglsơjhiing Cầrooku Đoglswrheo uy hiếismnp Đoglswrhei Békmhgo: “Đoglsrooku trọxzuac, màulrpy đbaaiudggng mong mọxzuac tóuqyrc nữbdsua!” Tóuqyrc làulrp nghịgegvch lâoqivn củrtrxa Đoglswrhei Békmhgo, anh chàulrpng lậjhiip tứrtrxc nhảzbdcy dựajozng lêeealn đbaaiácrcxnh mộvgbqt trậjhiin tửxwmj chiếismnn vớdudti Trưoglsơjhiing Cầrooku Đoglswrheo.

Nhữbdsung ngưoglsddqei cògnxnn lạwrhei đbaairtrxng mộvgbqt bêeealn, vỗgovi tay ràulrpo ràulrpo xem nácrcxo nhiệajaft, Mao Tiểbmrfu Doanh cưoglsddqei hítnfcp mắydwqt nhìzzoun mộvgbqt màulrpn nàulrpy. Mao Châoqivn nhưoglsdudtng màulrpy: “Em gácrcxi màulrpy sắydwqp bịgegv thằffcqng nhóuqyrc hoang dãorrv kia lừudgga đbaaii, màulrpy khôkwxkng sợfwru?”

Mao Tiểbmrfu Doanh nóuqyri: “Em rểbmrf khôkwxkng phảzbdci thằffcqng nhóuqyrc hoang dãorrv, hắydwqn cóuqyr cha mẹudgg. Vảzbdc lạwrhei Trưoglsơjhiing Cầrooku Đoglswrheo tuấrzzln túfwru lịgegvch sựajoz, thanh niêeealn tàulrpi tuấrzzln, chácrcxu rấrzzlt hàulrpi lògnxnng.” Mao Châoqivn trợfwrun trắydwqng mắydwqt, nóuqyri Mao Tiểbmrfu Doanh đbaairooku gỗgovi, khôkwxkng chịgegvu nhâoqivn cơjhii hộvgbqi nàulrpy làulrpm khóuqyr đbaaivyeei phưoglsơjhiing, khảzbdco sácrcxt nhiềjhiiu hơjhiin, nhưoglsng hắydwqn chỉiogz ôkwxkn hògnxna cưoglsddqei nóuqyri: “Tiểbmrfu Lỵoqiv thítnfcch làulrp đbaaiưoglsfwruc rồulrpi.”

Mao Châoqivn bĩklnpu môkwxki, hừudgg mộvgbqt tiếismnng. Hắydwqn bỗgoving nghe Mao Tiểbmrfu Doanh nóuqyri: “Hai mưoglsơjhiii mấrzzly năcmqbm qua rấrzzlt khóuqyr khăcmqbn phảzbdci khôkwxkng?” Mao Châoqivn nhúfwrun vai: “Tàulrpm tạwrhem, đbaaiãorrv qua.”

“Thậjhiit sựajoz rấrzzlt khổazpx cựajozc màulrp.”

Mao Châoqivn bậjhiit cưoglsddqei, nhữbdsung lờddqei nàulrpy củrtrxa Mao Tiểbmrfu Doanh quảzbdc thựajozc nhưogls ngưoglsddqei ngoàulrpi đbaairtrxng xem, khôkwxkng hiểbmrfu rõxqdxulrp cảzbdcm thácrcxn, dưoglsddqeng nhưogls đbaaiulrpng cảzbdcm nhưoglsng lạwrhei khiếismnn ngưoglsddqei ta khóuqyr chịgegvu đbaaiajozng cògnxnn hơjhiin từudgg ngữbdsu ácrcxc liệajaft. Mao Châoqivn khôkwxkng cácrcxch nàulrpo kiềjhiim nékmhgn quay đbaairooku qua muốvyeen tràulrpo phúfwrung, nhưoglsng đbaaivyeei diệajafn vớdudti ácrcxnh mắydwqt chăcmqbm chúfwru, đbaaiau lògnxnng vàulrp ôkwxkn hògnxna củrtrxa Mao Tiểbmrfu Doanh, giốvyeeng nhưoglsgnxnng suốvyeei trong mácrcxt vàulrpo ngàulrpy hèiwom, tiếismnng suốvyeei róuqyrc rácrcxch dễfrvh nghe khiếismnn ngưoglsddqei ta xúfwruc đbaaivgbqng. Mao Châoqivn nuốvyeet mấrzzly lờddqei tràulrpo phúfwrung vàulrpo lògnxnng, bay tớdudti cộvgbqt đbaaiácrcxeealn cạwrhenh, nhìzzoun mọxzuai ngưoglsddqei đbaaiang vui đbaaiùukfga ầrookm ĩklnp phítnfca trưoglsdudtc: “Tàulrpm tạwrhem.”

Tấrzzlt cảzbdc đbaaiau đbaaidudtn, thốvyeeng khổazpxulrpcrcxn hậjhiin cũdjdgng khôkwxkng sácrcxnh bằffcqng nỗgovii côkwxk đbaaivgbqc. Côkwxk đbaaivgbqc giốvyeeng nhưogls giọxzuat nưoglsdudtc trêeealn vácrcxch núfwrui, từudggng giọxzuat từudggng giọxzuat nhỏajaf xuốvyeeng tảzbdcng đbaaiácrcx cứrtrxng rắydwqn. Trong khoảzbdcng thờddqei gian dàulrpi đbaaiffcqng đbaaibbkdng gầrookn nhưogls khôkwxkng chúfwrut hy vọxzuang, côkwxk đbaaivgbqc sẽnmbj lan tràulrpn khắydwqp bốvyeen phưoglsơjhiing tácrcxm hưoglsdudtng, lúfwruc đbaaióuqyr giọxzuat nưoglsdudtc trêeealn vácrcxch núfwrui sẽnmbj biếismnn thàulrpnh thácrcxc nưoglsdudtc, cóuqyr thểbmrf đbaaiácrcxnh nácrcxt ýrdzn chítnfc kiêeealn đbaaigegvnh vàulrp niềjhiim tin.

May màulrp tấrzzlt cảzbdc đbaaiãorrv qua.


Mao Châoqivn nhăcmqbn mặsyspt, đbaairooky chácrcxn ghékmhgt nóuqyri: “Vậjhiiy nêeealn sau nàulrpy bácrcxc màulrpy sẽnmbj khôkwxkng bao giờddqeoglsdudtng “Thácrcxi thưoglsfwrung đbaaivgbqng huyềjhiin linh bảzbdco cứrtrxu khổazpx bạwrhet tộvgbqi diệajafu kinh” nữbdsua.” Tụkxezng hai mưoglsơjhiii mấrzzly năcmqbm, mỗgovii ngàulrpy đbaaijhiiu bậjhiin rộvgbqn siêeealu đbaaivgbq vong hồulrpn vàulrp oan khítnfcoglsu toan ăcmqbn mògnxnn sinh hồulrpn bảzbdcn thâoqivn, quảzbdc thậjhiit bâoqivy giờddqe nghe đbaaiếismnn làulrp buồulrpn nôkwxkn.

Mao Tiểbmrfu Doanh nghe vậjhiiy cưoglsddqei ôkwxkn hògnxna, hai mắydwqt cong cong.

fwruc Trầrookn Dưoglsơjhiing đbaaiang nhuộvgbqm màulrpu cho đbaaièiwomn Khổazpxng Minh, đbaaivgbqt nhiêeealn cậjhiiu quay qua hỏajafi Đoglsvgbquqyrc: “Anh muốvyeen vẽnmbjzzoueealn đbaaièiwomn? Hay làulrp viếismnt gìzzou? Nghe nóuqyri đbaaièiwomn Khổazpxng Minh bay lêeealn trờddqei cao, bay càulrpng cao càulrpng khiếismnn thầrookn tiêeealn trêeealn trờddqei thấrzzly đbaaiưoglsfwruc ưoglsdudtc nguyệajafn trêeealn đbaaièiwomn Khổazpxng Minh. Khôkwxkng chừudggng sẽnmbj thàulrpnh hiệajafn thựajozc đbaaióuqyr.”

Đoglsvgbquqyrc khôkwxkng chúfwrut do dựajoz: “Giảzbdc dốvyeei.”

Trầrookn Dưoglsơjhiing lậjhiip tứrtrxc xụkxez mặsyspt, đbaaiwrhei đbaaiếismn cảzbdcm giácrcxc đbaaiưoglsfwruc nguy cơjhii, vộvgbqi cầrookm búfwrut nóuqyri: “Anh muốvyeen vẽnmbj tranh, vẽnmbjdjdgng nhưogls viếismnt.” Trầrookn Dưoglsơjhiing thỏajafa mãorrvn gậjhiit đbaairooku, nhìzzoun đbaaièiwomn Khổazpxng Minh củrtrxa cậjhiiu nóuqyri: “Em cũdjdgng vẽnmbj. Em khôkwxkng nhìzzoun anh, anh cũdjdgng khôkwxkng nhìzzoun em, xem hai chúfwrung ta cóuqyr vẽnmbj giốvyeeng nhau khôkwxkng.”

“Ừashu.”

Hai ngưoglsddqei quay lưoglsng lạwrhei bắydwqt đbaairooku vẽnmbj. Đoglsvgbquqyrc vẽnmbj xong trưoglsdudtc, lékmhgn xoay ngưoglsddqei nhìzzoun Trầrookn Dưoglsơjhiing vẽnmbj, khi nhìzzoun thấrzzly đbaairooku búfwrut lôkwxkng củrtrxa cậjhiiu vẽnmbjkmhgt đbaairooku tiêeealn, hắydwqn nởzbdc nụkxezoglsddqei hiểbmrfu rõxqdx. Trầrookn Dưoglsơjhiing vẽnmbj xong, ngắydwqm nghítnfca vàulrpi giâoqivy rồulrpi quay qua Đoglsvgbquqyrc, thấrzzly hắydwqn đbaaiang nhìzzoun cậjhiiu chằffcqm chằffcqm: “Vẽnmbj xong rồulrpi?”

“Ừashu, xong rồulrpi.”

“Cho em xem nàulrpo.”

Đoglsvgbquqyrc cầrookm đbaaièiwomn Khổazpxng Minh qua cho cậjhiiu xem, so sácrcxnh mộvgbqt chúfwrut, hai ngưoglsddqei đbaaijhiiu vẽnmbj mộvgbqt vậjhiit hìzzounh vògnxnng màulrpu lụkxezc. Hai hìzzounh nàulrpy cóuqyr lỗgovi hổazpxng, nhưoglsng hợfwrup lạwrhei thìzzou chítnfcnh làulrp mộvgbqt. Trầrookn Dưoglsơjhiing cưoglsddqei rộvgbqeealn: “Chúfwrung ta quảzbdc nhiêeealn tâoqivm linh tưoglsơjhiing thôkwxkng.” Bọxzuan họxzua vẽnmbj chítnfcnh làulrp phácrcxp ấrzzln củrtrxa Phong Đoglsôkwxk đbaaiwrhei đbaaiếismn, ngọxzuac ban chỉiogz bịgegv cắydwqt làulrpm hai nửxwmja thàulrpnh nhẫpxpfn cưoglsdudti.

fwruc Đoglsvgbquqyrc đbaaiưoglsa nửxwmja khốvyeei ban chỉiogz cho Trầrookn Dưoglsơjhiing chítnfcnh làulrp ngàulrpy hôkwxkm sau khi hai ngưoglsddqei chítnfcnh thứrtrxc thàulrpnh vợfwru chồulrpng, thôkwxkng bácrcxo tâoqivm ýrdznoglsơjhiing thôkwxkng, quan tâoqivm chăcmqbm sóuqyrc lẫpxpfn nhau.

Khấrzzlu Tuyêeealn Linh kềjhii đbaairooku vàulrpo, khôkwxkng hiểbmrfu hai ngưoglsddqei vẽnmbjcrcxi gìzzouiwomn hỏajafi: “Đoglsâoqivy làulrpcrcxi gìzzou? Sâoqivu lôkwxkng? Sâoqivu lôkwxkng đbaairooku đbaaikwxki tưoglsơjhiing liêeealn, hìzzounh dạwrheng giốvyeeng nhau?”

Trầrookn Dưoglsơjhiing mỉiogzm cưoglsddqei bảzbdco hắydwqn cúfwrut đbaaii. Khấrzzlu Tuyêeealn Linh cưoglsddqei nhạwrheo: “Vẽnmbj xấrzzlu cògnxnn khôkwxkng cho nóuqyri.”

“Đoglsóuqyrulrp do anh khôkwxkng biếismnt nguyêeealn nhâoqivn.”

“Nguyêeealn nhâoqivn gìzzou?”

“Nguyêeealn nhâoqivn tôkwxki vàulrporrvo Đoglsvgbq nhàulrpkwxki yêeealu nhau.”

Ngàulrpy lễfrvhcmqbn hóuqyra Đoglswrheo giácrcxo đbaaiãorrv đbaaiếismnn, đbaaiulrpn ngưoglsddqei cùukfgng nhau xuốvyeeng châoqivn núfwrui rồulrpi tảzbdcn ra đbaaii đbaaivyeet đbaaièiwomn Khổazpxng Minh, nhìzzoun đbaaièiwomn Khổazpxng Minh từudgg từudgg bay lêeealn cao. Cảzbdc thàulrpnh đbaaijhiiu làulrp đbaaièiwomn Khổazpxng Minh, ácrcxnh sácrcxng vàulrpng ấrzzlm ácrcxp chiếismnu sácrcxng khắydwqp bầrooku trờddqei, mang theo vôkwxk sốvyee hy vọxzuang vàulrp chờddqe mong củrtrxa mọxzuai ngưoglsddqei đbaaivyeei vớdudti năcmqbm mớdudti. Mọxzuai ngưoglsddqei ngửxwmja mặsyspt nhìzzoun lêeealn bầrooku trờddqei, chợfwrut nghe thấrzzly tiếismnng nhạwrhec thácrcxnh thóuqyrt vang dộvgbqi, thưoglsơjhiing kim minh ngọxzuac nhưogls tiếismnng nhạwrhec trêeealn trờddqei. Sau đbaaióuqyr linh âoqivm vang lêeealn, àulrpo ạwrhet êeealm tai, khiếismnn u sầrooku trong lògnxnng ngưoglsddqei nhácrcxy mắydwqt đbaaiưoglsfwruc gộvgbqt rửxwmja sạwrhech sẽnmbj, chỉiogzgnxnn lạwrhei ấrzzlm ácrcxp vàulrp vui sưoglsdudtng.

*”Thưoglsơjhiing kim minh ngọxzuac”  làulrp mộvgbqt thàulrpnh ngữbdsu, so sácrcxnh âoqivm tiếismnt vang dộvgbqi, câoqivu thơjhii hay, xuấrzzlt phácrcxt từudgg “Đoglsếismn Kinh Thiêeealn” đbaaiddqei Đoglsưoglsddqeng.

Cầrooku phúfwruc an tai đbaaiãorrv bắydwqt đbaairooku, mọxzuai ngưoglsddqei chậjhiim rãorrvi đbaaii vàulrpo phủrtrx Thiêeealn Sưogls, bãorrvi đbaairzzlt trốvyeeng dưoglsdudti châoqivn núfwrui dầrookn vắydwqng vẻeeal. Dưoglsdudti sựajoz bảzbdco vệajaf củrtrxa Đoglsvgbquqyrc, Trầrookn Dưoglsơjhiing khôkwxkng bịgegv đbaaiulrpn ngưoglsddqei đbaailvqsy vềjhii phítnfca trưoglsdudtc, cậjhiiu an tâoqivm dựajoza vàulrpo lògnxnng hắydwqn, ngẩlvqsng đbaairooku làulrpuqyr thểbmrfkwxkn lêeealn cằffcqm hắydwqn.

Trầrookn Dưoglsơjhiing hôkwxkn nhẹudggeealn khóuqyre môkwxki Đoglsvgbquqyrc: “Lầrookn nàulrpy trởzbdc vềjhii, chúfwrung ta đbaaiếismnn núfwrui Đoglsvgbquqyrc đbaaii. Em muốvyeen xem nơjhiii anh ởzbdc.”

“Ừashu.”

____________________

Bạwrhen Mao Tiểbmrfu Doanh nhìzzoun ôkwxkng bácrcxc tâoqivm hồulrpn vàulrp thểbmrfcrcxc mớdudti 18 nhưogls vậjhiiy làulrp ýrdznzzou, hảzbdc hảzbdc hảzbdc?

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.