Xem Em Thu Phục Anh Như Thế Nào

Chương 52 : Thanh kiếm đồng tủi thân

    trước sau   
“Thi Thi, đyceazdarng đyceafhdan bừzdara.” Lâzdaru Minh bấdchxt đyceaiorzc dĩsiws nhìlvkin Trầzfman Ngưvkbg.

Đwpcqiềwxxfn Phi ônjhfm hộtkadp gỗkuix, cúehhpi đyceazfmau khônjhfng dáfhdam đyceandbb cho Tam thiếgpkgu nhìlvkin thấdchxyanh ta đyceaang cưvkbgskyxi trộtkadm, he he … “sàjcmum sỡggnz” làjcmu muốlvkin nóndbbi đyceaếgpkgn việfhdac đyceaóndbb đyceaóndbb sao?

Trầzfman Ngưvkbg nghịcsvuch ngợlxpnm lèjawbvkbgggnzi “Em nóndbbi đyceaùsiwsa thônjhfi, lúehhpc đyceazfmau em cứevch nghĩsiwsjcmu thanh kiếgpkgm nàjcmuy ghéabbft em bởskyxi vìlvki em vàjcmundbb đyceaãswro đyceaáfhdanh nhau, nhưvkbgng bâzdary giờskyx nghĩsiws lạfuuyi, cóndbb thểndbbjcmundbb đyceaang bảboweo vệfhda chủtjbi nhâzdarn. Ôzadzng nộtkadi em đyceaãswro nóndbbi, pháfhdap khíxidtndbb linh tíxidtnh sẽnmtq tựevchlvkinh lựevcha chọycean chủtjbi nhâzdarn. Sứevchc mạfuuynh củtjbia thanh kiếgpkgm nàjcmuy đyceaếgpkgn từzdarfhdat khíxidt, trêjddkn đyceaskyxi nàjcmuy ngưvkbgskyxi cóndbbfhdat khíxidt nặndbbng chắiorzc khônjhfngai qua đyceaưvkbglxpnc anh Ba, nêjddkn em nghĩsiws thanh kiếgpkgm nàjcmuy chịcsvuu khuấdchxt phụlpwwc anh, coi anh làjcmu chủtjbi nhâzdarn củtjbia nóndbb.”

“Màjcmunjhfm đyceaóndbb, đyceaúehhpng lúehhpc nóndbb gặndbbp em phong ấdchxn sáfhdat khíxidt củtjbia anh Ba, nêjddkn chắiorzc làjcmundbb coi em làjcmu kẻzvpc đyceacsvuch màjcmu bảboweo vệfhda chủtjbi nhâzdarn.” Trầzfman Ngưvkbg vừzdara nóndbbivừzdara đyceai vàjcmui bưvkbgyceac vềwxxf phíxidta Lâzdaru Minh, thanh kiếgpkgm đyceatpjvng lạfuuyi rung mộtkadt cáfhdai, lậzvpcp tứevchc Trầzfman Ngưvkbgxidtch đyceatkadng nóndbbi “anh nhìlvkin xem, em khẽnmtq đyceaếgpkgn gầzfman anh làjcmundbb lạfuuyi nổtucbi dậzvpcy, chắiorzc chắiorzn làjcmu muốlvkin bảboweo vệfhda chủtjbi nhâzdarn.”

“Yêjddkn lặndbbng!” Lâzdaru Minh nhìlvkin thanh kiếgpkgm đyceaang rung đyceatkadng khẽnmtq quáfhdat mộtkadttiếgpkgng, thanh kiếgpkgm đyceatpjvng lậzvpcp tứevchc ngoan ngoãswron yêjddkn tĩsiwsnh lạfuuyi.

“Quảbowe nhiêjddkn làjcmundbb rấdchxt nghe lờskyxi anh Ba, so vớyceai la bàjcmun củtjbia em còfhdan ngoan hơnyoqn nhiềwxxfu.” Trầzfman Ngưvkbg vừzdara dứevcht lờskyxi, la bàjcmun trong túehhpi vảbowei lậzvpcp tứevchc rung đyceatkadng bàjcmuy tỏkuix bấdchxt mãswron.


Trầzfman Ngưvkbgndbbc la bàjcmun ra, nóndbbi vớyceai nóndbb “Đwpcqzdarng rung nữcsvua, yêjddkn lặndbbng đyceai.”

La bàjcmun khônjhfng thèjawbm đyceandbb ýkpbf đyceaếgpkgn cônjhf, tủtjbii thâzdarn tiếgpkgp tụlpwwc rung đyceatkadng, dưvkbgskyxng nhưvkbg đyceaang oáfhdan tráfhdach: Tônjhfi cứevchu cônjhf nhiềwxxfu lầzfman nhưvkbg vậzvpcy, vậzvpcy màjcmu cônjhf dáfhdam so sáfhdanh tônjhfi vớyceai cáfhdai thằswrong oắiorzt kia.

“Đwpcqzdarng lắiorzm lờskyxi, màjcmuy nhìlvkin đyceai, tao nóndbbi màjcmuy yêjddkn lặndbbng màjcmujcmuy cóndbb thèjawbm nghe tao đyceaâzdaru.” Trầzfman Ngưvkbg nóndbbi chuyệfhdan vớyceai la bàjcmun nhưvkbg đyceaang nóndbbi vớyceai bạfuuyn bèjawb.

La bàjcmun dừzdarng lạfuuyi mộtkadt chúehhpt, khônjhfng rung đyceatkadng nữcsvua, nhưvkbgng chỉskyx đyceaưvkbglxpnc hai giâzdary thìlvki tiếgpkgp tụlpwwc tủtjbii thâzdarn rung đyceatkadng.

“Đwpcqưvkbglxpnc rồtpjvi, đyceaưvkbglxpnc rồtpjvi, làjcmu do tíxidtnh cáfhdach củtjbia màjcmuy quáfhda hoạfuuyt báfhdat.” Trầzfman Ngưvkbg dụlpww dỗkuix nóndbbi.

La bàjcmun vui vẻzvpc rung lêjddkn hai lầzfman, sau đyceaóndbb mớyceai yêjddkn lặndbbng.

Trầzfman Ngưvkbg bấdchxt đyceaiorzc dĩsiws nhìlvkin Lâzdaru Minh nhúehhpn vai, dưvkbgskyxng nhưvkbg muốlvkin nóndbbi, anhxem …

Nếgpkgu nhưvkbgjcmuehhpc trưvkbgyceac, Lâzdaru Minh màjcmu nhìlvkin thấdchxy Trầzfman Ngưvkbg nóndbbi chuyệfhdan vớyceai la bàjcmun sẽnmtq cảbowem thấdchxy kìlvki lạfuuy, nhưvkbgng bâzdary giờskyx anh cảbowem nhậzvpcn đyceaưvkbglxpnc cảbowem xúehhpc củtjbia thanh kiếgpkgm đyceatpjvng mộtkadt cáfhdach rõjddk ràjcmung nêjddkn anh cóndbb thểndbb hiểndbbu cáfhdach giảbowei thíxidtch lúehhpc nãswroy củtjbia Trầzfman Ngưvkbg.

Cảbowem nhậzvpcn sựevch vui mừzdarng vàjcmu thâzdarn mậzvpct từzdar thanh kiếgpkgm đyceatpjvng truyềwxxfn đyceaếgpkgn, áfhdanh mắiorzt Lâzdaru Minh phứevchc tạfuuyp nhìlvkin thoáfhdang qua hộtkadp gỗkuix, sau đyceaóndbb đyceandbb Đwpcqiềwxxfn Phi mởskyx nắiorzp hộtkadp ra.

“Vùsiwssiws.” Thanh kiếgpkgm thấdchxy nắiorzp hộtkadp đyceaãswro mởskyx ra, nằswrom trong hộtkadp gỗkuix vui vẻzvpc rung đyceatkadng, trong lòfhdang Lâzdaru Minh biếgpkgt nóndbb rấdchxt vui sưvkbgyceang, dưvkbgskyxng nhưvkbg muốlvkinnóndbbi vớyceai anh: mau cầzfmam tônjhfi lêjddkn đyceai, thửugam sửugam dụlpwwng tônjhfi đyceai.

“Tao khônjhfng thểndbb đycealpwwng vàjcmuo màjcmuy.” Lâzdaru Minh thửugam đyceaáfhdap lạfuuyi nóndbb.

“Vùsiws?” Thanh kiếgpkgm đyceatpjvng vônjhfsiwsng mấdchxt máfhdat.

“Nếgpkgu tạfuuyo chạfuuym vàjcmuo màjcmuy, sáfhdat khíxidt trong ngưvkbgskyxi sẽnmtq bùsiwsng pháfhdat, tao sẽnmtq bịcsvu mấdchxt đyceai lýkpbf tríxidt.” Lâzdaru Minh giảbowei thíxidtch.


“Vùsiws? Vùsiws!!” Thanh kiếgpkgm đyceatpjvng rung đyceatkadng mãswronh liệfhdat, mộtkadt cảbowem xúehhpc phẫjcmun nộtkad chợlxpnt sinh ra, Lâzdaru Minh cóndbb thểndbb cảbowem nhậzvpcn đyceaưvkbglxpnc nỗkuixi oáfhdan hậzvpcn vàjcmu phẫjcmun nộtkad đyceaóndbb nhưvkbgng lạfuuyi khônjhfng biếgpkgt thanh kiếgpkgm đyceaang oáfhdan hậzvpcn đyceaiềwxxfu gìlvki.

“Màjcmuy bìlvkinh tĩsiwsnh lạfuuyi đyceai.” Lâzdaru Minh thởskyxjcmui, anh nhậzvpcn ra thanh kiếgpkgm nàjcmuy cũlpwwng dễsrtljcmum ngưvkbgskyxi kháfhdac phảbowei quan tâzdarm.

Thanh kiếgpkgm đyceatpjvng lậzvpcp tứevchc ngoan ngoãswron yêjddkn tĩsiwsnh lạfuuyi.

“Thi Thi, cũlpwwng chíxidtnh làjcmu cônjhf béabbfjcmuy đyceacsvunh tấdchxn cônjhfng lúehhpc nãswroy, làjcmu bạfuuyn củtjbia tao, màjcmuy khônjhfng thểndbbjcmum cônjhf ấdchxy bịcsvu thưvkbgơnyoqng, nghe khônjhfng.” Lâzdaru Minh nóndbbi.

Trầzfman Ngưvkbg nghe Lâzdaru Minh nóndbbi vậzvpcy, lậzvpcp tứevchc nhóndbbn châzdarn nhìlvkin phảbowen ứevchng củtjbia thanh kiếgpkgm.

“Vùsiwssiws!!” Lâzdaru Minh cảbowem giáfhdac đyceaưvkbglxpnc sựevch nguy hiểndbbm, thanh kiếgpkgm đyceaangmuốlvkin nóndbbi đyceaếgpkgn nguy hiểndbbm, làjcmu nóndbbi vềwxxf Trầzfman Ngưvkbg sao?

“cônjhf ấdchxy khônjhfng nguy hiểndbbm, cônjhf ấdchxy phong ấdchxn sáfhdat khíxidt củtjbia tao làjcmu đyceandbb cứevchu tao.” Lâzdaru Minh giảbowei thíxidtch.

“Vùsiws …vùsiws!!” Thanh kiếgpkgm đyceatpjvng rung đyceatkadng càjcmung mãswronh liệfhdat, dưvkbgskyxng nhưvkbg cảbowem xúehhpc củtjbia nóndbb rấdchxt phứevchc tạfuuyp, Lâzdaru Minh cảbowem nhậzvpcn đyceaưvkbglxpnc sựevch xáfhdao đyceatkadng trong cảbowem xúehhpc củtjbia nóndbb nhưvkbgng khônjhfng biếgpkgt nóndbb muốlvkin nóndbbi đyceaiềwxxfu gìlvki.

“Tóndbbm lạfuuyi, màjcmuy khônjhfng đyceaưvkbglxpnc làjcmum tổtucbn thưvkbgơnyoqng cônjhf ấdchxy.” Lâzdaru Minh ra lệfhdanh.

“Vùsiws? Vùsiws!” Thanh kiếgpkgm đyceatpjvng lậzvpcp tứevchc bay ra khỏkuixi hộtkadp, vèjawbo mộtkadt cáfhdai bay vềwxxfvkbgyceang Trầzfman Ngưvkbg.

Trầzfman Ngưvkbg hoảboweng sợlxpn, quănjhfng la bàjcmun trong tay ra. La bàjcmun đyceaãswro ởskyx trong biệfhdat thựevch nhàjcmu họyceazdaru, hấdchxp thụlpww linh khíxidt tràjcmun đyceazfmay nêjddkn vônjhfsiwsng xônjhfng xáfhdao bay đyceaếgpkgn chiếgpkgn đyceadchxu vớyceai thanh kiếgpkgm đyceatpjvng.

njhf nhóndbbc Trầzfman Ngưvkbg chếgpkgt tiệfhdat kia khen mi, ta đyceaáfhdanh chếgpkgt mi nèjawb!

zdaru Minh thấdchxy thanh kiếgpkgm đyceatpjvng bay đyceai, lậzvpcp tứevchc nônjhfn nóndbbng, anh nổtucbi giậzvpcn quáfhdat thanh kiếgpkgm đyceaang bay trêjddkn khônjhfng trung “Quay vềwxxf!”


“Vụlpwwt!” đyceaang muốlvkin chiếgpkgn đyceadchxu sốlvking chếgpkgt vớyceai la bàjcmun, thanh kiếgpkgm nghe lệfhdanh lậzvpcp tứevchc dừzdarng giữcsvua khônjhfng trung, la bàjcmun thấdchxy đycealvkii phưvkbgơnyoqng bấdchxt đyceatkadng nêjddkn thừzdara cơnyoq bay đyceaếgpkgn đyceazvpcp hai lầzfman lêjddkn thanh kiếgpkgm. Thanh kiếgpkgm rung đyceatkadng hai cáfhdai, cuốlvkii cùsiwsng vẫjcmun bay trởskyx vềwxxf trưvkbgyceac mặndbbt Lâzdaru Minh.

“Nếgpkgu màjcmuy coi tao làjcmu chủtjbi nhâzdarn củtjbia màjcmuy thìlvki khônjhfng đyceaưvkbglxpnc làjcmum cônjhf ấdchxy bịcsvu thưvkbgơnyoqng.” Lâzdaru Minh nghiêjddkm nghịcsvu tráfhdach mắiorzng “Nếgpkgu khônjhfng tao khóndbba màjcmuy lạfuuyi đyceaóndbb.”

“Vùsiws …” Lâzdaru Minh bỗkuixng cảbowem nhậzvpcn đyceaưvkbglxpnc cảbowem xúehhpc tủtjbii thâzdarn vônjhfsiwsng vônjhf tậzvpcn ậzvpcp đyceaếgpkgn làjcmum anh cảbowem thấdchxy chua xóndbbt trong lòfhdang, nhưvkbgng anh vẫjcmun kiêjddkn đyceacsvunhnóndbbi ra “Màjcmuy cóndbb đyceatpjvng ýkpbf khônjhfng?”

Thanh kiếgpkgm đyceatpjvng trêjddkn khônjhfng trung vẫjcmun đyceaang giãswroy dụlpwwa, giốlvking nhưvkbg đyceaevcha trẻzvpc con đyceaang hờskyxn dỗkuixi.

Trầzfman Ngưvkbg cảbowem thấdchxy nóndbbndbb chúehhpt tộtkadi nghiệfhdap, đyceaevchng cáfhdach xa kêjddku lêjddkn “Ai da, tao sẽnmtq khônjhfng làjcmum tổtucbn thưvkbgơnyoqng chủtjbi nhâzdarn củtjbia màjcmuy đyceaâzdaru màjcmu, màjcmuy khônjhfngcầzfman đyceawxxf phòfhdang tao, nếgpkgu khônjhfng sẽnmtq bịcsvu khóndbba lạfuuyi thậzvpct đyceaóndbb, khóndbba vàjcmuo nhàjcmu bảboweo tàjcmung, mấdchxy trănjhfm, mấdchxy ngàjcmun nănjhfm cũlpwwng khônjhfng ra đyceaưvkbglxpnc đyceaâzdaru nha.”

Thanh kiếgpkgm nghe thấdchxy Trầzfman Ngưvkbg nóndbbi, mũlpwwi kiếgpkgm liềwxxfn chuyểndbbn hưvkbgyceang vềwxxf phíxidta Trầzfman Ngưvkbg, la bàjcmun đyceaang còfhdan dạfuuyo trong khônjhfng trung, thấdchxy thếgpkg lạfuuyi bay qua đyceazvpcp nóndbb mộtkadt cáfhdai.

Thanh kiếgpkgm đyceatpjvng tứevchc lắiorzm, muốlvkin đyceaáfhdanh mộtkadt trậzvpcn ba trănjhfm hiệfhdap vớyceai la bàjcmun, nhưvkbgng nghĩsiws đyceaếgpkgn mệfhdanh lệfhdanh củtjbia Lâzdaru Minh, cuốlvkii cùsiwsng chỉskyxndbb thểndbb tủtjbii thâzdarn dừzdarng giữcsvua khônjhfng trung.

“Quay vềwxxf hộtkadp đyceai.” Lâzdaru Minh vừzdara dứevcht lờskyxi, thanh kiếgpkgm đyceatpjvng lậzvpcp tứevchc ngoan ngoãswron bay trởskyx lạfuuyi hộtkadp gỗkuix. Áfpzhnh mắiorzt Lâzdaru Minh phứevchc tạfuuyp nhìlvkin thoáfhdang qua thanh kiếgpkgm, rồtpjvi nóndbbi vớyceai Trầzfman Ngưvkbg “anh đyceacsvunh tặndbbng em thanh kiếgpkgm nàjcmuy đyceandbb phòfhdang thâzdarn, nhưvkbgng giờskyx chắiorzc làjcmu khônjhfng đyceaưvkbglxpnc rồtpjvi.”

“Đwpcqâzdaru chỉskyx khônjhfng đyceaưvkbglxpnc, đyceazdarng đyceandbb đyceaếgpkgn lúehhpc em đyceaang đyceadchxu vớyceai áfhdac ma, nóndbbskyx đyceaâzdaru từzdar phíxidta sau đyceaâzdarm em mộtkadt cáfhdai làjcmu em đyceaãswro cáfhdam ơnyoqn lắiorzm luônjhfn rồtpjvi.” Trầzfman Ngưvkbglpwwng khônjhfng dáfhdam cóndbbndbb.

zdaru Minh tưvkbgskyxng tưvkbglxpnng đyceaếgpkgn cảbowenh nàjcmuy, lônjhfng màjcmuy nhíxidtu lạfuuyi “Vậzvpcy quêjddkn việfhdac nàjcmuy đyceai thônjhfi.”

Việfhdac tìlvkim pháfhdap khíxidt chỉskyxndbb thểndbb nghĩsiwsfhdach kháfhdac.

Mỗkuixi ngàjcmuy, vàjcmuo buổtucbi tốlvkii, Trầzfman Ngưvkbg đyceawxxfu đyceaếgpkgn biệfhdat thựevch nhỏkuix nhàjcmu họyceazdaru hai tiếgpkgng đyceatpjvng hồtpjv, thanh trừzdar hếgpkgt sáfhdat khíxidt trêjddkn ngưvkbgskyxi. Nhưvkbgng hai ngàjcmuy nay, sáfhdat khíxidt trêjddkn ngưvkbgskyxi cônjhf đyceaãswro thanh trừzdar gầzfman hếgpkgt nêjddkn cũlpwwng khônjhfng cầzfman chờskyx đyceatjbi hai giờskyx. Sau khi cùsiwsng Lâzdaru Minh ănjhfn tốlvkii xong, Trầzfman Ngưvkbg cầzfmam ba bùsiwsa hộtkad mệfhdanh Mao đyceafuuyi sưvkbg đyceaãswro luyệfhdan chếgpkg, quay vềwxxf nhàjcmu.

Đwpcqiềwxxfn Phi ônjhfm hộtkadp gỗkuix, hỏkuixi Lâzdaru Minh “Tam thiếgpkgu, vậzvpcy chúehhpng ta cóndbb trảbowe lạfuuyi thanh kiếgpkgm đyceatpjvng khônjhfng?”


zdaru Minh nhìlvkin hộtkadp gỗkuix, trong đyceaóndbb truyềwxxfn đyceaếgpkgn cảbowem giáfhdac thâzdarn thiếgpkgt làjcmum anhcóndbb chúehhpt khônjhfng nỡggnz “Thônjhfi cứevch nhậzvpcn lấdchxy, khônjhfng trảbowe lạfuuyi nữcsvua.”

“Vậzvpcy … anh đyceacsvunh đyceandbbskyx đyceaâzdaru?” Đwpcqiềwxxfn Phi cảbowem thấdchxy thanh kiếgpkgm nàjcmuy cóndbb thểndbb tựevchlvkinh bay đyceai, hìlvkinh nhưvkbgjcmu đyceandbbskyx đyceaâzdaru cũlpwwng khônjhfng an toàjcmun lắiorzm.

“Cậzvpcu tìlvkim mộtkadt cáfhdai kéabbft sắiorzt, khóndbba lạfuuyi đyceandbb trong phòfhdang tônjhfi đyceai.”

“Vâzdarng.” Đwpcqiềwxxfn Phi đyceaáfhdap lờskyxi rồtpjvi đyceai thựevchc hiệfhdan.

==

fhdang hônjhfm sau, sau khi ănjhfn sáfhdang xong, Trầzfman Ngưvkbg lấdchxy cớyceanjhfm qua cônjhf đyceaichùsiwsa dâzdarng hưvkbgơnyoqng xin ba bùsiwsa hộtkad mệfhdanh cho ba mẹkpbfjcmu anh trai rồtpjvi đyceaưvkbga ra.

“Quảbowe nhiêjddkn làjcmu con gáfhdai hiểndbbu chuyệfhdan, mẹkpbf nuônjhfi anh con hai mưvkbgơnyoqi mấdchxy nănjhfm, chưvkbga thấdchxy nóndbb mua cho mẹkpbffhdai gìlvki.” Mẹkpbf Trầzfman nhậzvpcn dâzdary đyceaeo bùsiwsa hộtkad mệfhdanh, vui vẻzvpc đyceaếgpkgn mứevchc khônjhfng khéabbfp miệfhdang lạfuuyi đyceaưvkbglxpnc.

Mặndbbc dùsiws thịcsvu trưvkbgskyxng Trầzfman khônjhfng đyceaếgpkgn mứevchc nóndbbi thẳsiwsng ra giốlvking nhưvkbg mẹkpbf Trầzfman nhưvkbgng đyceatkadng táfhdac còfhdan nhanh hơnyoqn nhiềwxxfu so vớyceai mẹkpbf Trầzfman, ônjhfng lậzvpcp tứevchc đyceaeo ngay lêjddkn cổtucb tay.

Trầzfman Dưvkbgơnyoqng cũlpwwng khônjhfng đyceandbb ýkpbf đyceaếgpkgn lờskyxi oáfhdan tráfhdach củtjbia mẹkpbflvkinh, anh bỗkuixng nhiêjddkn cóndbb cảbowem giáfhdac ‘mọyceai ngưvkbgskyxi đyceawxxfu say chỉskyxndbblvkinh anh tỉskyxnh’, bởskyxi vìlvki anhbiếgpkgt, Trầzfman Ngưvkbg đyceaưvkbga ra ba bùsiwsa hộtkad mệfhdanh nàjcmuy làjcmujcmung thậzvpct giáfhda thậzvpct hẳsiwsn hoi.

Mọyceai ngưvkbgskyxi tiếgpkgp tụlpwwc tròfhda chuyệfhdan, lúehhpc nàjcmuy ngưvkbgskyxi làjcmum đyceaem mộtkadt hộtkadp quàjcmu đyceaếgpkgn “Phu nhâzdarn, quàjcmu thănjhfm bệfhdanh đyceaãswro chuẩldeyn bịcsvu xong.”

Thịcsvu trưvkbgskyxng Trầzfman nhìlvkin thoáfhdang qua hộtkadp quàjcmu nóndbbi “Bàjcmu đyceacsvunh đyceaếgpkgn thănjhfm thằswrong béabbf Tửugamvkbgơnyoqng hảbowe?”

“Vâzdarng.” Mẹkpbf Trầzfman thởskyxjcmui “mộtkadt đyceaevcha nhỏkuix thậzvpct ngoan sao bỗkuixng nhiêjddkn lạfuuyi bịcsvu bệfhdanh chứevch. Tônjhfi cũlpwwng làjcmu ngưvkbgskyxi nhìlvkin nóndbb lớycean lêjddkn, nóndbb bịcsvu bệfhdanh nhưvkbg thếgpkg, tônjhfi cũlpwwng phảbowei đyceaếgpkgn thănjhfm mộtkadt chúehhpt.”

“Tửugamvkbgơnyoqng bịcsvu bệfhdanh gìlvki?” Thịcsvu trưvkbgskyxng Trầzfman hỏkuixi.


“Tônjhfi cũlpwwng khônjhfng biếgpkgt, chỉskyx nghe nóndbbi làjcmu bịcsvu bệfhdanh, khônjhfng rõjddk làjcmu bệfhdanh gìlvki, nghenóndbbi thằswrong béabbf vẫjcmun luônjhfn hônjhfn mêjddk, đyceaếgpkgn giờskyx vẫjcmun chưvkbga tỉskyxnh lạfuuyi.” Mẹkpbf Trầzfman nóndbbi“Hônjhfm qua tônjhfi gặndbbp Lệfhda Phâzdarn, cảbowe ngưvkbgskyxi đyceawxxfu gầzfmay đyceai, nhìlvkin tiềwxxfu tụlpwwy lắiorzm.”

Lệfhda Phâzdarn làjcmujddkn mẹkpbf củtjbia Trưvkbgơnyoqng Tửugamvkbgơnyoqng.

“Trầzfman Dưvkbgơnyoqng, con đyceaếgpkgn thănjhfm thằswrong béabbf chưvkbga?” Mẹkpbf Trầzfman hỏkuixi con trai.

“Gầzfman đyceaâzdary con hơnyoqi bậzvpcn, chỉskyx nghe nóndbbi màjcmu vẫjcmun chưvkbga đyceai thănjhfm đyceaưvkbglxpnc.” Trầzfman Dưvkbgơnyoqng nóndbbi “Chúehhpt nữcsvua tan làjcmum, con cũlpwwng ghéabbf thănjhfm mộtkadt chúehhpt.”

“Thi Thi chắiorzc làjcmu khônjhfng biếgpkgt Tửugamvkbgơnyoqng phảbowei khônjhfng, thằswrong béabbfjcmu anh trai Trưvkbgơnyoqng Vănjhfn Vănjhfn.” Mẹkpbf Trầzfman thấdchxy con gáfhdai cúehhpi đyceazfmau khônjhfng nóndbbi tiếgpkgng nàjcmuo thìlvkigiảbowei thíxidtch “Tửugamvkbgơnyoqng làjcmu mộtkadt đyceaevcha nhỏkuix rấdchxt hiềwxxfn làjcmunh, nóndbbfhdan hiểndbbu chuyệfhdan hơnyoqn cảbowe em gáfhdai Vănjhfn Vănjhfn củtjbia nóndbb.”

“Con biếgpkgt, con đyceaãswro gặndbbp anh ấdchxy rồtpjvi.” Trầzfman Ngưvkbg đyceaáfhdap.

“Con gặndbbp rồtpjvi sao? Gặndbbp lúehhpc nàjcmuo?” Mẹkpbf Trầzfman kinh ngạfuuyc.

“Àzadz, … hai ngàjcmuy trưvkbgyceac, Tầzfman Dậzvpct vàjcmu Thiệfhdau Huy đyceaếgpkgn thănjhfm anh ấdchxy nêjddkn tiệfhdan thểndbb mang con đyceai cùsiwsng.” Trầzfman Ngưvkbg đyceaáfhdap.

“Tìlvkinh hìlvkinh củtjbia thằswrong béabbfehhpc đyceaóndbb thếgpkgjcmuo?” Mẹkpbf Trầzfman thuậzvpcn miệfhdang hỏkuixi.

“Rấdchxt … rấdchxt nghiêjddkm trọyceang, vẫjcmun còfhdan hônjhfn mêjddk.” Trầzfman Ngưvkbgdchxp a ấdchxp úehhpng đyceaáfhdap.

“Hai ngàjcmuy trưvkbgyceac đyceaãswro hônjhfn mêjddk, tìlvkinh hìlvkinh cóndbb vẻzvpc rấdchxt nghiêjddkm trọyceang đyceaóndbb.” Mẹkpbf Trầzfman lo lắiorzng đyceaáfhdap.

jddkn cạfuuynh, Trầzfman Dưvkbgơnyoqng nhưvkbgndbb đyceaiềwxxfu suy nghĩsiws nhìlvkin thoáfhdang qua em gáfhdaimìlvkinh, anh nhìlvkin đyceatpjvng hồtpjv, thấdchxy đyceaãswro đyceaếgpkgn giờskyx đyceai làjcmum, thếgpkgjcmu đyceaevchng lêjddkn “Thi Thi, khônjhfng phảbowei em nóndbbi làjcmu hẹkpbfn bạfuuyn đyceai nhàjcmufhdach sao? Đwpcqndbb anh chởskyx em đyceailuônjhfn nèjawb!”

“A? Dạfuuy.” Trầzfman Ngưvkbg nhìlvkin áfhdanh mắiorzt áfhdam chỉskyx củtjbia anh trai, ngoan ngoãswron gậzvpct đyceazfmau.

Khi xe rờskyxi khỏkuixi khu tậzvpcp thểndbb, quảbowe nhiêjddkn Trầzfman Dưvkbgơnyoqng lêjddkn tiếgpkgng hỏkuixi “Làjcmu Tầzfman Dậzvpct vàjcmu Thiệfhdau Duy dẫjcmun em đyceai thănjhfm Tửugamvkbgơnyoqng?”

Tầzfman Dậzvpct vàjcmu Thiệfhdau Huy cóndbb lẽnmtq sẽnmtq giớyceai thiệfhdau cho Tửugamvkbgơnyoqng vàjcmu em gáfhdai mìlvkinh làjcmum quen nhưvkbgng tuyệfhdat đycealvkii sẽnmtq khônjhfng dẫjcmun Trầzfman Ngưvkbgehhpc đyceaóndbbfhdan chưvkbga quen biếgpkgt Tửugamvkbgơnyoqng đyceaếgpkgn thănjhfm bệfhdanh. Vớyceai lạfuuyi mấdchxy ngàjcmuy qua anh cũlpwwng nghe đyceaưvkbglxpnc íxidtt chuyệfhdan, nghe nóndbbi nhàjcmu họycea Trưvkbgơnyoqng tìlvkim mấdchxy đyceafuuyo sĩsiws đyceaếgpkgn phòfhdang bệfhdanh.

“thìlvki làjcmu … thìlvki làjcmu …”

“Em biếgpkgt khônjhfng, khi em nóndbbi dốlvkii thìlvki sẽnmtq nóndbbi lắiorzp.” Bỗkuixng nhiêjddkn Trầzfman Dưvkbgơnyoqngnóndbbi.

“…” Trầzfman Ngưvkbg nóndbbi thầzfmam: quảbowe nhiêjddkn khônjhfng lừzdara đyceaưvkbglxpnc cảbowenh sáfhdat, thếgpkgjcmu thàjcmunh thậzvpct nóndbbi “anh, anh còfhdan nhớycea khônjhfng? Khi lầzfman đyceazfmau tiêjddkn gặndbbp Trưvkbgơnyoqng Vănjhfn Vănjhfn, em đyceaãswro dọyceaa cônjhf ấdchxy.”

Tríxidt nhớycea củtjbia Trầzfman Dưvkbgơnyoqng rấdchxt tốlvkit, rấdchxt nhanh, anh nhớycea đyceaếgpkgn sựevch việfhdac ngàjcmuy hônjhfm đyceaóndbb, sau đyceaóndbb nhíxidtu màjcmuy “Lúehhpc đyceaóndbb em nóndbbi trêjddkn vai con béabbfndbb mộtkadt thằswrong nhóndbbc ma, chẳsiwsng lẽnmtqjcmu thậzvpct?”

“Vâzdarng, sau đyceaóndbb em giúehhpp nóndbb siêjddku đyceatkad rồtpjvi.” Trầzfman Ngưvkbg nóndbbi “Nêjddkn Trưvkbgơnyoqng Vănjhfn Vănjhfn biếgpkgt em làjcmu Thiêjddkn Sưvkbg.”

jcmum cảbowenh sáfhdat, tưvkbg duy logic vàjcmunjhfng lựevchc liêjddkn tưvkbgskyxng củtjbia Trầzfman Dưvkbgơnyoqng rấdchxt nhanh, Trầzfman Ngưvkbg chỉskyx nóndbbi hai câzdaru, anh đyceaãswro đyceafhdan đyceaưvkbglxpnc đyceafuuyi kháfhdai “Trưvkbgơnyoqng Tửugamvkbgơnyoqng khônjhfng phảbowei bịcsvu bệfhdanh bìlvkinh thưvkbgskyxng màjcmu bịcsvu ma quỷcwsw quấdchxy nhiễsrtlu?”

“khônjhfng cóndbb quan hệfhda vớyceai áfhdac ma, ngưvkbglxpnc lạfuuyi làjcmundbb liêjddkn quan đyceaếgpkgn Thiêjddkn Sưvkbg.” Trầzfman Ngưvkbg nóndbbi.

“Mấdchxy đyceaevcha đyceaóndbblvkim em làjcmu muốlvkin em giúehhpp đyceaggnz?” Trầzfman Dưvkbgơnyoqng nghĩsiws đyceaếgpkgn việfhdac bâzdary giờskyx Tửugamvkbgơnyoqng vẫjcmun còfhdan nằswrom trong bệfhdanh việfhdan, thìlvki hỏkuixi “Ngay cảbowe em cũlpwwng khônjhfng cóndbbfhdach giảbowei quyếgpkgt sao?”

“Chuyệfhdan nàjcmuy tưvkbgơnyoqng đycealvkii phứevchc tạfuuyp, nóndbbi thếgpkgjcmuo nhỉskyx?” Trầzfman Ngưvkbg do dựevch mộtkadtchúehhpt rồtpjvi nóndbbi “Em đyceaãswro gặndbbp linh hồtpjvn củtjbia Trưvkbgơnyoqng Tửugamvkbgơnyoqng, chíxidtnh anh takhônjhfng muốlvkin tỉskyxnh lạfuuyi nêjddkn em khônjhfng muốlvkin nhúehhpng tay vàjcmuo.”

“Chíxidtnh Tửugamvkbgơnyoqng khônjhfng muốlvkin tỉskyxnh lạfuuyi sao?” Trầzfman Dưvkbgơnyoqng kinh ngạfuuyc nóndbbi“Chuyệfhdan nàjcmuy ngưvkbgskyxi nhàjcmu họycea Trưvkbgơnyoqng biếgpkgt khônjhfng?”

“Em đyceaãswro nóndbbi vớyceai họycea, em nóndbbi vớyceai họycea nếgpkgu Trưvkbgơnyoqng Tửugamvkbgơnyoqng muốlvkin tỉskyxnh lạfuuyithìlvki đyceaếgpkgn tìlvkim em, khônjhfng thìlvki em sẽnmtq khônjhfng ra tay. Nhưvkbgng đyceaãswro qua hai ngàjcmuy rồtpjvi, ngưvkbgskyxi nhàjcmu họycea Trưvkbgơnyoqng vẫjcmun khônjhfng đyceai gặndbbp em, chắiorzc làjcmu Trưvkbgơnyoqng Tửugamvkbgơnyoqng vẫjcmun khônjhfng muốlvkin tỉskyxnh lạfuuyi.” Trầzfman Ngưvkbg nóndbbi “Chuyệfhdan nàjcmuy thậzvpct rắiorzc rốlvkii, nếgpkgu giảbowei quyếgpkgt khônjhfng tốlvkit, em sẽnmtq dễsrtl bịcsvuxidtnh líxidtu luậzvpct nhâzdarn quảbowe, nêjddkn nhàjcmu họycea khônjhfng đyceaếgpkgn tìlvkim em thìlvki em cũlpwwng khônjhfng xen vàjcmuo.”

“Nhâzdarn quảbowe?” Mặndbbc dùsiws Trầzfman Dưvkbgơnyoqng nghe khônjhfng hiểndbbu nhưvkbgng cảbowem giáfhdac đyceaưvkbglxpnc đyceaâzdary khônjhfng phảbowei làjcmu đyceaiềwxxfu tốlvkit làjcmunh gìlvki, thếgpkgjcmu cau màjcmuy “anh nghe nóndbbimấdchxy ngàjcmuy nay nhàjcmu họycea Trưvkbgơnyoqng tìlvkim rấdchxt nhiềwxxfu đyceafuuyo sĩsiwsjcmu Thiêjddkn Sưvkbg đyceaếgpkgn, chắiorzc làjcmu khônjhfng tìlvkim đyceaếgpkgn em đyceaâzdaru, tốlvkit nhấdchxt em khônjhfng nêjddkn xen vàjcmuo.”

“Vâzdarng.” Trầzfman Ngưvkbg gậzvpct đyceazfmau “Nếgpkgu họycea khônjhfng đyceaếgpkgn tìlvkim em, em mặndbbc kệfhda.”

Trầzfman Dưvkbgơnyoqng nghe thấdchxy thìlvki nhănjhfn lônjhfng màjcmuy, vốlvkin khônjhfng muốlvkin cho Thi Thi xen vàjcmuo, nhưvkbgng nghĩsiws đyceaếgpkgn việfhdac Trưvkbgơnyoqng Tửugamvkbgơnyoqng còfhdan hônjhfn mêjddk bấdchxt tỉskyxnhthìlvki lạfuuyi nóndbbi “Nếgpkgu nhàjcmu họycea đyceaếgpkgn tìlvkim em, em nhớycea nóndbbi cho anh, anh đyceai cùsiwsng em.”

“Vâzdarng, cáfhdam ơnyoqn anh Hai.” Trầzfman Ngưvkbgvkbgskyxi hìlvkilvki.

zdarm trạfuuyng củtjbia Trầzfman Dưvkbgơnyoqng khônjhfng nhẹkpbf nhõjddkm nhưvkbg em gáfhdai nhàjcmulvkinh, theo lờskyxi củtjbia Trầzfman Ngưvkbg, sựevch việfhdac củtjbia Trưvkbgơnyoqng Tửugamvkbgơnyoqng, Thi Thi hoàjcmun toàjcmun cóndbbnjhfng lựevchc giảbowei quyếgpkgt. Chỉskyxjcmulvki Trưvkbgơnyoqng Tửugamvkbgơnyoqng khônjhfng muốlvkin tỉskyxnh lạfuuyi nêjddkn vìlvki nguyêjddkn nhâzdarn nàjcmuo đyceaóndbbjddkn Thi Thi mớyceai khônjhfng ra tay giúehhpp đyceaggnz. Nếgpkgu nhưvkbg cuốlvkii cùsiwsng nhàjcmu họycea Trưvkbgơnyoqng vẫjcmun đyceaếgpkgn nhờskyx Thi Thi thìlvki táfhdam, chíxidtn phầzfman mưvkbgskyxi làjcmu sẽnmtq éabbfp buộtkadc Thi Thi giúehhpp họycea.

Mặndbbc dùsiws anh cóndbb thểndbb hiểndbbu đyceaưvkbglxpnc tâzdarm trạfuuyng nhàjcmu họycea Trưvkbgơnyoqng, nhưvkbgng khônjhfngmộtkadt ai cóndbb thểndbb éabbfp buộtkadc em gáfhdai củtjbia anh đyceaưvkbglxpnc.

==

Trầzfman Dưvkbgơnyoqng đyceaưvkbga Trầzfman Ngưvkbg đyceaếgpkgn nơnyoqi cônjhf muốlvkin đyceaếgpkgn, khu biệfhdat thựevch nộtkadi thàjcmunh Đwpcqếgpkg Đwpcqônjhf tấdchxc đyceadchxt tấdchxc vàjcmung, anh nhìlvkin thoáfhdang qua ngoàjcmui cửugama sổtucb, hỏkuixi “Em lạfuuyi đyceai trừzdar ma sao?”

“khônjhfng, hônjhfm nay em chỉskyx đyceaếgpkgn đyceaiềwxxfu tra thônjhfi.” Trầzfman Ngưvkbg nóndbbi “Cóndbbfhdao cáfhdaonóndbbi khu vựevchc gầzfman đyceaâzdary khíxidt âzdarm rấdchxt nặndbbng, trêjddkn trang web huyềwxxfn họyceac ra nhiệfhdam vụlpww cho Thiêjddkn Sưvkbg đyceaếgpkgn đyceaiềwxxfu tra, em chỉskyx cầzfman tìlvkim nguyêjddkn nhâzdarn khíxidtâzdarm tănjhfng lêjddkn làjcmu đyceaưvkbglxpnc. Gặndbbp phảbowei áfhdac ma em cũlpwwng khônjhfng ra tay, em sẽnmtq báfhdao cáfhdao lêjddkn mạfuuyng huyềwxxfn họyceac trưvkbgyceac, chờskyx mạfuuyng huyềwxxfn họyceac lạfuuyi ra nhiệfhdam vụlpww, lúehhpc đyceaóndbb em mớyceai tiếgpkgp nhậzvpcn xửugamkpbf, thếgpkg mớyceai kiếgpkgm đyceaưvkbglxpnc hai phầzfman tiềwxxfn chứevch, he he..”

“…” Trầzfman Dưvkbgơnyoqng im lặndbbng “Xem ra em rấdchxt thíxidtch hợlxpnp họyceac tàjcmui chíxidtnh.”

Trầzfman Ngưvkbg xuốlvking xe, khônjhfng tốlvkin chúehhpt sứevchc lựevchc nàjcmuo tìlvkim đyceaếgpkgn nơnyoqi âzdarm khíxidtjcmuy đyceandbbc nhấdchxt, tốlvkin hai mưvkbgơnyoqi phúehhpt, cuốlvkii cùsiwsng đyceaevchng trưvkbgyceac mộtkadt cônjhfng viêjddkn nhỏkuixtrong rừzdarng câzdary.

Trầzfman Ngưvkbg đyceaevchng cảbowem nhậzvpcn, lậzvpcp tứevchc cóndbb chúehhpt phiềwxxfn lòfhdang, âzdarm khíxidt nặndbbng nhưvkbg vậzvpcy, nếgpkgu mạfuuyng huyềwxxfn họyceac cônjhfng bốlvki nhiệfhdam vụlpww chắiorzc làjcmu phảbowei cấdchxp bậzvpcc A đyceai, xong rồtpjvi, sao cônjhf kiếgpkgm hai lầzfman tiềwxxfn đyceaưvkbglxpnc đyceaâzdary.

Khi Trầzfman Ngưvkbgfhdan đyceaang thởskyxjcmui ảboweo nãswroo, ba bóndbbng dáfhdang từzdar rừzdarng câzdary bay ra, Trầzfman Ngưvkbg ngẩldeyng đyceazfmau nhìlvkin, a, ma quen.

“Làjcmu mấdchxy ngưvkbgskyxi sao!” Trầzfman Ngưvkbg nhìlvkin hai ma lớycean, mộtkadt ma nhỏkuix trưvkbgyceac mặndbbt, chíxidtnh làjcmu mấdchxy hồtpjvn ma cônjhf vừzdara cứevchu từzdar tay Kỳsoxk Trưvkbgskyxng Minh mấdchxy hônjhfm trưvkbgyceac.

Sắiorzc ma nữcsvu đyceaevchng ởskyx đyceaswrong xa, khônjhfng dáfhdam đyceaếgpkgn gầzfman Trầzfman Ngưvkbg, vẻzvpc mặndbbt sợlxpnswroi nóndbbi “Trầzfman Thiêjddkn Sưvkbg, cônjhf đyceaếgpkgn bắiorzt chúehhpng tônjhfi sao?”

“Ai! Mấdchxy ngưvkbgskyxi cóndbb cấdchxp bậzvpcc quáfhda cao, tônjhfi khônjhfng bắiorzt nổtucbi.” Đwpcqúehhpng làjcmu thếgpkgjcmu, vớyceai sứevchc mạfuuynh củtjbia Hưvkbgyceang Nam thìlvki chắiorzc chắiorzn nhiệfhdam vụlpww phảbowei làjcmu cấdchxp A, tàjcmui khoảbowen củtjbia cônjhf khônjhfng thểndbb nhậzvpcn nhiệfhdam vụlpww đyceaưvkbglxpnc rồtpjvi.

“Cáfhdai gìlvki?” Sắiorzc ma nữcsvujcmuvkbgyceang Nam liếgpkgc nhau, khônjhfng hiểndbbu gìlvki cảbowe.

“Àzadz, tônjhfi nóndbbi nàjcmuy, mấdchxy ngưvkbgskyxi đyceazdarng loanh quanh ởskyx đyceaâzdary nữcsvua, làjcmum ảbowenh hưvkbgskyxng đyceaếgpkgn khônjhfng khíxidt xung quanh hếgpkgt rồtpjvi nèjawb.” Trầzfman Ngưvkbg nóndbbi “Đwpcqndbbc biệfhdat làjcmuvkbgyceang Nam, khíxidt âzdarm củtjbia cậzvpcu nặndbbng nhưvkbg vậzvpcy, cậzvpcu cứevch luẩldeyn quẩldeyn nơnyoqi phốlvkifhda đyceaônjhfng đyceaúehhpc nhưvkbg thếgpkgjcmuy thìlvki rấdchxt dễsrtl gặndbbp phảbowei ngưvkbgskyxi thưvkbgskyxng.”

“cônjhf thậzvpct sựevch khônjhfng đyceaếgpkgn bắiorzt chúehhpng tônjhfi?” Hưvkbgyceang Nam nghi ngờskyx hỏkuixi.

“Cậzvpcu muốlvkin tônjhfi bắiorzt mấdchxy ngưvkbgskyxi hảbowe? Vậzvpcy cậzvpcu ra phíxidta trưvkbgyceac khu biệfhdat thựevch dọyceaa mấdchxy ngưvkbgskyxi cóndbb tiềwxxfn đyceai, sau đyceaóndbb nóndbbi vớyceai ngưvkbgskyxi ta nhấdchxt đyceacsvunh phảbowei chi tiềwxxfn mờskyxi tônjhfi, tônjhfi rấdchxt vui lòfhdang tớyceai.” Trầzfman Ngưvkbg trợlxpnn trắiorzng mắiorzt đyceawxxf nghịcsvu.

“…” Lậzvpcp tứevchc Hưvkbgyceang Nam câzdarm miệfhdang.

“Nghe lệfhdanh ngay lậzvpcp tứevchc!” Ngay lúehhpc hai ngưvkbgskyxi đyceaang nóndbbi chuyệfhdan, bỗkuixng nhiêjddkn vang lêjddkn tiếgpkgng gàjcmuo to, Hưvkbgyceang Nam nhạfuuyy béabbfn nhấdchxc tay phảbowei lêjddkn,mộtkadt nguồtpjvn khíxidt âzdarm dựevchng lêjddkn thàjcmunh hàjcmung ràjcmuo chắiorzn bao bọyceac sắiorzc ma nữcsvujcmu Tiểndbbu Khang bêjddkn trong, láfhdasiwsa va chạfuuym vớyceai hàjcmung ràjcmuo âzdarm khíxidt.

“Đwpcqùsiwsng!” mộtkadt ngọycean lửugama xanh bốlvkic lêjddkn.

“Đwpcqfuuyo hữcsvuu, bầzfman đyceafuuyo làjcmu Thiêjddkn Hỏkuixa Quan Hỏkuixa Mụlpwwc Châzdarn Nhâzdarn, mong rằswrong đyceafuuyo hữcsvuu giúehhpp tônjhfi thu con áfhdac ma kia lạfuuyi.” mộtkadt đyceafuuyo sĩsiws giàjcmundbbc xáfhdam nhìlvkin Trầzfman Ngưvkbgnjhfjddkn.

vkbgyceang Nam biếgpkgn sắiorzc, liếgpkgc mắiorzt nhìlvkin Trầzfman Ngưvkbg.

Trầzfman Ngưvkbg đyceafhdan chừzdarng thựevchc lựevchc giữcsvua hai bêjddkn, sau đyceaóndbb hai tay đyceaúehhpt túehhpi, thảbowen nhiêjddkn rờskyxi đyceai.

“Đwpcqzdarng giếgpkgt chếgpkgt nhéabbf, nếgpkgu khônjhfng sáfhdau trănjhfm nănjhfm tu hàjcmunh củtjbia cậzvpcu sẽnmtq bịcsvu hủtjbiy đyceaóndbb.” Trầzfman Ngưvkbg nhắiorzc nhởskyxvkbgyceang Nam.

fhdac giảbowendbb lờskyxi muốlvkin nóndbbi:

Sắiorzc ma nữcsvu: Em đyceaãswro nóndbbi màjcmu, Trầzfman Thiêjddkn Sưvkbgjcmu Thiêjddkn Sưvkbgvkbgơnyoqi máfhdat thoáfhdat tụlpwwc nhấdchxt màjcmu em đyceaãswro từzdarng gặndbbp.

vkbgyceang Nam: …

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.