Xem Em Thu Phục Anh Như Thế Nào

Chương 112-2 : Phong ấn thất bại 2

    trước sau   
“Ầrklzm!” mộysnft cúpykgfldgy củrklza Hạlkjgn Bạlkjgt lạlkjgi bịpqql kếnqbjt giớlocmi ngăbompn lạlkjgi mộysnft lầcnxen nữhbrba, mộysnft đysdhôruqxi mắnzwft đysdhtuzd ngầcnxeu lạlkjgnh nhưhpmhbompng nhìwbhan chằzguqm chằzguqm vàfldgo Trầcnxen Ngưhpmh tựnupqa nhưhpmh đysdhôruqxi mắnzwft củrklza con rắnzwfn đysdhysnfysdhang rìwbhanh con mồlhnci củrklza mìwbhanh.

Trầcnxen Ngưhpmh cảbcnzm thấmpvey ớlocmn lạlkjgnh màfldggwlvng mìwbhanh mộysnft cáysdhi, mộysnft lầcnxen nữhbrba khẳcxqhng đysdhpqqlnh, Hạlkjgn Bạlkjgt nhậaskkn ra côruqx.

“Thi Thi!” Ôfomlng Ngôruqx quay đysdhcnxeu nhìwbhan thoáysdhng qua Trầcnxen Ngưhpmh.

pykgc nàfldgy Trầcnxen Ngưhpmh đysdhpqqlnh thầcnxen lạlkjgi, rồlhnci lậaskkp tứcxqhc xấmpveu hổrqxr đysdhtuzd mặduext, thìwbha ra mộysnft đysdhao lúpykgc nãyerby củrklza Hạlkjgn Bạlkjgt lao tớlocmi, táysdhm vịpqql đysdhlkjgi lãyerbo đysdhyerbu đysdhcxqhng yênupqn khôruqxng nhúpykgc nhípqqlch mộysnft phâkfdbn, chỉysnffstm Trầcnxen Ngưhpmh theo bảbcnzn năbompng lùgwlvi ra sau.

Trầcnxen Ngưhpmh đysdhtuzd mặduext, dáysdhn tay lênupqn mộysnft lầcnxen nữhbrba, đysdhlhncng thờgwlvi hạlkjgn quyếnqbjt tâkfdbm lầcnxen nàfldgy cho dùgwlvfstm xảbcnzy ra chuyệrxbqn gìwbha côruqx cũphtfng nhấmpvet quyếnqbjt khôruqxng lùgwlvi mộysnft bưhpmhlocmc.

Hạlkjgn Bạlkjgt hìwbhanh nhưhpmhfstm ýcolu so kèatdh vớlocmi Trầcnxen Ngưhpmh, hắnzwfn đysdhcxqhng đysdheibki diệrxbqn vớlocmi vịpqql trípqql củrklza Trầcnxen Ngưhpmh, từnzwfng đysdhao từnzwfng đysdhao khôruqxng biếnqbjt mệrxbqt mỏtuzdi màfldg chépjttm vàfldgo kếnqbjt giớlocmi. Trong kếnqbjt giớlocmi, sáysdht khípqqlfldgng lúpykgc càfldgng nặduexng, sáysdht khípqqlkfdbng lênupqn che khuấmpvet hếnqbjt áysdhnh mặduext trờgwlvi củrklza vùgwlvng núpykgi Thanh Mang.


Trầcnxen Ngưhpmh cắnzwfn răbompng, dùgwlvng hếnqbjt khípqql lựnupqc toàfldgn thâkfdbn, đysdhcxqhng vữhbrbng chốeibkng đysdhysdhysdht khípqql, kiênupqn trìwbhakhôruqxng lùgwlvi nửktcya bưhpmhlocmc.

Hạlkjgn Bạlkjgt liênupqn tụzrdrc bổrqxr xuốeibkng hơjodsn mưhpmhgwlvi đysdhao, pháysdht hiệrxbqn khôruqxng thểblak pháysdh vỡysdh đysdhưhpmhlhncc kếnqbjt giớlocmi thìwbhachợlhnct dừnzwfng đysdhysnfng táysdhc. hắnzwfn xoay ngưhpmhgwlvi nhìwbhan thoáysdhng qua hưhpmhlocmng mắnzwft trậaskkn, lậaskkp tứcxqhc khófstme miệrxbqng nhếnqbjch lênupqn thàfldgnh nụzrdrhpmhgwlvi lạlkjgnh lùgwlvng.

Y phụzrdrc đysdhãyerb tơjodsi tảbcnz từnzwfkfdbu, khuôruqxn mặduext đysdhen ngòsyalm màfldg nhăbompn nhúpykgm, hai con mắnzwft đysdhtuzd ngầcnxeu, nụzrdrhpmhgwlvi âkfdbm u lạlkjgnh lẽzguqo màfldg quáysdhi dịpqql, làfldgm cho ngưhpmhgwlvi kháysdhc nhìwbhan thấmpvey Hạlkjgn Bạlkjgt màfldg khôruqxng ngừnzwfng run rẩyerby.

“Ta nhớlocm rõfldg mi …” Hạlkjgn Bạlkjgt nhìwbhan Trầcnxen Ngưhpmh, âkfdbm thanh giốeibkng nhưhpmhysdhnh răbompng bịpqql rỉysnfpjttt, mỗcnxei chữhbrb đysdhyerbu rin rípqqlt chófstmi tai “Mi đysdhãyerb phong ấmpven ta.”

Chípqqln ngưhpmhgwlvi cơjodsfldg, làfldgm sao màfldgfldgy hếnqbjt lầcnxen nàfldgy đysdhếnqbjn lầcnxen kháysdhc đysdhyerbu nhớlocm tao, chẳcxqhng lẽzguqfldg tạlkjgi tao lớlocmn lênupqn đysdhpqqlp mộysnft cáysdhch quáysdh đysdháysdhng hay sao, Trầcnxen Ngưhpmh nhịpqqln khôruqxng đysdhưhpmhlhncc màfldg trợlhncn trắnzwfng mắnzwft.

“Ta nófstmi rồlhnci, đysdhlhnci ta tỉysnfnh lạlkjgi đysdhưhpmhlhncc, ta sẽzguq xépjtt mi thàfldgnh từnzwfng miếnqbjng rồlhnci nhai náysdht.” Hạlkjgn Bạlkjgt hung tợlhncn gằzguqn từnzwfng chữhbrb.

Mẹpqqlfstm, ýcolufstm muốeibkn nófstmi việrxbqc từnzwf ba trăbompm năbompm trưhpmhlocmc? Ba trăbompm năbompm rồlhnci màfldg vẫfomln còsyaln nhớlocm rõfldgsao, trípqql nhớlocm đysdhnzwfng cófstm tốeibkt nhưhpmh vậaskky chứcxqh? Cáysdhi đysdhlhnc chỉysnf biếnqbjt dựnupqa vàfldgo vũphtf lựnupqc đysdhblak sinh tồlhncn màfldgsyaln tỏtuzd vẻvqap khoe khoang cáysdhi gìwbha!

“Mi chờgwlv đysdhófstm cho ta!” Cưhpmhgwlvi gằzguqn xong, Hạlkjgn Bạlkjgt khiênupqng đysdhao chậaskkm rãyerbi xoay ngưhpmhgwlvi đysdhi vềyerbhpmhlocmng mắnzwft trậaskkn pháysdhp.

hắnzwfn muốeibkn làfldgm cáysdhi gìwbha? Trầcnxen Ngưhpmhruqxn nófstmng nhìwbhan theo, thấmpvey Hạlkjgn Bạlkjgt đysdhi đysdhếnqbjn gầcnxen hốeibk đysdhmpvet màfldg hắnzwfn vừnzwfa mớlocmi bòsyalnupqn, sau đysdhófstm quỳiazl mộysnft châkfdbn xuốeibkng, cẩyerbn thậaskkn quan sáysdht mộysnft lúpykgc rồlhnci cắnzwfm thanh đysdhao thậaskkt mạlkjgnh xuốeibkng đysdhmpvet.

Trâkfdbm Thanh Linh! Trầcnxen Ngưhpmh lậaskkp tứcxqhc nhớlocm tớlocmi, lúpykgc nãyerby đysdhblak khởjejbi đysdhysnfng trậaskkn pháysdhp, côruqx đysdhãyerb đysdhblak trâkfdbm Thanh Linh ởjejb đysdhófstm.

“hắnzwfn tìwbham đysdhưhpmhlhncc mắnzwft trậaskkn rồlhnci, mau bảbcnzo vệrxbq mắnzwft trậaskkn đysdhi!” Trầcnxen Ngưhpmh vộysnfi vàfldgng hôruqxnupqn, ngay sau đysdhófstm lậaskkp tứcxqhc vậaskkn chuyểblakn linh lựnupqc khôruqxng ngừnzwfng đysdhưhpmha vềyerb phípqqla mắnzwft trậaskkn.

Nhữhbrbng ngưhpmhgwlvi còsyaln lạlkjgi cũphtfng rốeibki rípqqlt vậaskkn chuyểblakn linh lựnupqc vàfldgo mắnzwft trậaskkn.

wbha thếnqbj khi trưhpmhgwlvng đysdhao chạlkjgm vàfldgo trâkfdbm Thanh Linh, mộysnft dảbcnzi áysdhnh sáysdhng vàfldgng chófstmi lófstme lênupqn tỏtuzda ra bảbcnzo vệrxbq trâkfdbm Thanh Linh.


Hạlkjgn Bạlkjgt cũphtfng khôruqxng sốeibkt ruộysnft, tu vi củrklza con nhófstmc trưhpmhlocmc mắnzwft nàfldgy còsyaln képjttm xa 300 năbompm trưhpmhlocmc, trậaskkn Bàfldgn Long cũphtfng chưhpmha khởjejbi đysdhysnfng hoàfldgn toàfldgn. Tuy rằzguqng hắnzwfn khôruqxng ra khỏtuzdi đysdhưhpmhlhncc kếnqbjt giớlocmi nhưhpmhng trậaskkn pháysdhp khôruqxng khốeibkng chếnqbj đysdhưhpmhlhncc hàfldgnh đysdhysnfng củrklza hắnzwfn, chỉysnf cầcnxen hắnzwfnpháysdh vỡysdh đysdhưhpmhlhncc mắnzwft trậaskkn …

Hạlkjgn Bạlkjgt rúpykgt trưhpmhgwlvng đysdhao, giơjods tay, lạlkjgi dùgwlvng sứcxqhc đysdhâkfdbm xuốeibkng lòsyalng đysdhmpvet.

“Vùgwlv …” Trậaskkn Bàfldgn Long khẽzguq run lênupqn.

Hạlkjgn Bạlkjgt lạlkjgi rúpykgt đysdhao, giơjods tay lênupqn, dùgwlvng sứcxqhc, mộysnft đysdhao mộysnft đysdhao liênupqn tiếnqbjp rơjodsi xuốeibkng, cuốeibki cùgwlvng cũphtfng đysdhâkfdbm xuyênupqn láysdh chắnzwfn.

khôruqxng tốeibkt rồlhnci!

trênupqn mặduext mọduexi ngưhpmhgwlvi đysdhlhncng thờgwlvi hiệrxbqn lênupqn vẻvqap tuyệrxbqt vọduexng, trơjods mắnzwft nhìwbhan Hạlkjgn Bạlkjgt giơjods tay mộysnftlầcnxen nữhbrba, dùgwlvng sứcxqhc đysdhâkfdbm mộysnft đysdhao nữhbrba xuốeibkng.

“Keng!” mộysnft âkfdbm thanh vang lênupqn, theo đysdhófstm, dảbcnzi áysdhnh sáysdhng bảbcnzy màfldgu chợlhnct từnzwfhpmhlocmi lòsyalng đysdhmpvet bắnzwfn lênupqn, áysdhnh sáysdhng bảbcnzy màfldgu xuyênupqn qua sáysdht khípqql đysdhtuzd nhưhpmhysdhu, xuyênupqn qua kếnqbjt giớlocmi, nhưhpmhmộysnft dảbcnzi cầcnxeu vồlhncng vắnzwft ngang qua núpykgi Thanh Mang.

Hạlkjgn Bạlkjgt bịpqql áysdhnh sáysdhng bảbcnzy màfldgu đysdhâkfdbm vàfldgo mắnzwft, đysdhôruqxi mắnzwft đysdhtuzd nhưhpmhysdhu chợlhnct nhắnzwfm lạlkjgi, sáysdht khípqql quanh thâkfdbn tạlkjgm ngừnzwfng mộysnft chúpykgt, rồlhnci đysdhysnft nhiênupqn lấmpvey tốeibkc đysdhysnfhpmhu chuyểblakn cao hơjodsn, hai tay Hạlkjgn Bạlkjgt cầcnxem đysdhao giơjodsnupqn, dùgwlvng sứcxqhc cắnzwfm xuốeibkng mộysnft cáysdhi nữhbrba.

gwlvng vớlocmi trâkfdbm Thanh Linh vỡysdh vụzrdrn, áysdhnh sáysdhng bảbcnzy màfldgu tiênupqu táysdhn trong nháysdhy mắnzwft, trậaskkn Bàfldgn Long nhẹpqql run lênupqn, kếnqbjt giớlocmi lậaskkp tứcxqhc biếnqbjn mấmpvet, nhữhbrbng đysdhưhpmhgwlvng vâkfdbn áysdhnh sáysdhng trênupqn mặduext đysdhmpvet cũphtfng dầcnxen dầcnxen mờgwlv đysdhi.

fldgm sao bâkfdby giờgwlv?

Đpqqlâkfdby làfldg ýcolu nghĩfdxy củrklza tấmpvet cảbcnz mọduexi ngưhpmhgwlvi khi nhìwbhan thấmpvey Hạlkjgn Bạlkjgt đysdhang bưhpmhlocmc từnzwfng bưhpmhlocmc chậaskkm chạlkjgp vềyerb phípqqla họduex.

“Liềyerbu mạlkjgng thôruqxi!” Nghiênupqm Sùgwlvng Minh rúpykgt kiếnqbjm gỗcnxe đysdhàfldgo ra chỉysnf vềyerbhpmhlocmng Hạlkjgn Bạlkjgt, mấmpvey vịpqql đysdhlkjgi lãyerbo còsyaln lạlkjgi cũphtfng rốeibki rípqqlt lấmpvey pháysdhp khípqql ra.

Ôfomlng Ngôruqx quay đysdhcnxeu nófstmi vớlocmi Trầcnxen Ngưhpmh “Đpqqlưhpmha la bàfldgn vàfldg chuôruqxng chiênupqu hồlhncn cho ôruqxng!”


Trầcnxen Ngưhpmh khôruqxng chúpykgt suy nghĩfdxy đysdhưhpmha qua cho ôruqxng Ngôruqx.

“Con chạlkjgy mau đysdhi!” Ôfomlng Ngôruqx nhậaskkn đysdhlhnc rồlhnci nófstmi vớlocmi Trầcnxen Ngưhpmh.

“Cáysdhi gìwbha?” Trầcnxen Ngưhpmh kinh ngạlkjgc ngẩyerbng đysdhcnxeu.

“đysdhi mau!” Ôfomlng Ngôruqx gấmpvep gáysdhp lấmpvey tay đysdhyerby Trầcnxen Ngưhpmh, thúpykgc giụzrdrc côruqx mau rờgwlvi khỏtuzdi núpykgi Thanh Mang “Con ởjejb lạlkjgi đysdhâkfdby cũphtfng khôruqxng giảbcnzi quyếnqbjt đysdhưhpmhlhncc gìwbha.”

“Xoạlkjgt!” Mũphtfi đysdhlkjgo xoẹpqqlt qua hòsyaln đysdháysdhnupqn sưhpmhgwlvn núpykgi pháysdht ra âkfdbm thanh chófstmi tai, Hạlkjgn Bạlkjgt chậaskkm rãyerbi xoay ngưhpmhgwlvi, chậaskkm rãyerbi đysdhi vềyerbhpmhlocmng Trầcnxen Ngưhpmh.

Trầcnxen Ngưhpmh nhậaskkn ra ýcolu đysdhlhnc củrklza Hạlkjgn Bạlkjgt lạlkjgi nghĩfdxy đysdhếnqbjn nhữhbrbng lờgwlvi Hạlkjgn Bạlkjgt đysdhãyerb nófstmi vớlocmi côruqx lúpykgc trưhpmhlocmc thìwbha hiểblaku đysdhưhpmhlhncc, Hạlkjgn Bạlkjgt nàfldgy vẫfomln còsyaln nhớlocm thùgwlv, muốeibkn giếnqbjt côruqx rồlhnci đysdhâkfdby.

Trầcnxen Ngưhpmh nhìwbhan thoáysdhng qua táysdhm vịpqql đysdhlkjgi lãyerbo đysdhcxqhng bênupqn sưhpmhgwlvn núpykgi, tuy đysdhãyerb vôruqxgwlvng mỏtuzdi mệrxbqt nhưhpmhng vẫfomln giữhbrb vữhbrbng tinh thầcnxen thấmpvey chếnqbjt khôruqxng sờgwlvn, trong lòsyalng côruqx câkfdbn nhắnzwfc mộysnft láysdht rồlhnci quyếnqbjt đysdhpqqlnh, côruqx nghiênupqng đysdhcnxeu qua nófstmi vớlocmi ôruqxng Ngôruqx “Ôfomlng lãyerbo, nếnqbju con bịpqql ‘treo’, ôruqxng nhớlocmfstmi vớlocmi Thẩyerbm đysdhlkjgi sưhpmh đysdhblak lấmpvey linh châkfdbu nha, tậaskkp hợlhncp đysdhrklzysdhu Linh Khípqql giúpykgp anh Ba thanh trừnzwfysdht khípqql nha ôruqxng.”

“Con nófstmi cáysdhi gìwbha?” Ôfomlng Ngôruqx vặduexn lôruqxng màfldgy.

Trầcnxen Ngưhpmhphtfng khôruqxng giảbcnzi thípqqlch, lắnzwfc ngưhpmhgwlvi mộysnft cáysdhi rồlhnci chạlkjgy nhanh xuốeibkng núpykgi. Gầcnxen nhưhpmhgwlvng lúpykgc, mộysnft bófstmng đysdhen mang trênupqn ngưhpmhgwlvi sáysdht khípqql đysdhcnxey mìwbhanh vưhpmhlhnct qua ôruqxng Ngôruqx đysdhuổrqxri theo. Ýopdy thứcxqhc đysdhưhpmhlhncc đysdhiềyerbu gìwbha đysdhófstm, trong nháysdhy mắnzwft, sắnzwfc mặduext ôruqxng Ngôruqx trởjejbnupqn trắnzwfng bệrxbqch, ôruqxng nhìwbhan theo bófstmng hai ngưhpmhgwlvi đysdhang truy đysdhuổrqxri lẫfomln nhau trênupqn sưhpmhgwlvn núpykgi, khôruqxng chúpykgt nghĩfdxy ngợlhnci ngay lậaskkp tứcxqhc cũphtfng đysdhuổrqxri theo.

“Thi Thi!”

Ôfomlng Ngôruqx khôruqxng nghe thấmpvey cuộysnfc đysdheibki thoạlkjgi giữhbrba Trầcnxen Ngưhpmhfldg Hạlkjgn Bạlkjgt nênupqn ôruqxng khôruqxnghiểblaku tạlkjgi sao Hạlkjgn Bạlkjgt lạlkjgi chỉysnf chăbompm chăbompm đysdhuổrqxri theo Trầcnxen Ngưhpmh. Lúpykgc nàfldgy ôruqxng vôruqxgwlvng hốeibki hậaskkn, nếnqbju nhưhpmh ôruqxng sớlocmm biếnqbjt làfldg Hạlkjgn Bạlkjgt chỉysnf đysdhuổrqxri theo Trầcnxen Ngưhpmh thìwbha ôruqxng đysdhãyerb khôruqxng lấmpvey la bàfldgn vàfldg chuôruqxng chiênupqu hồlhncn từnzwf tay Trầcnxen Ngưhpmh rồlhnci.

phtfng may Trầcnxen Ngưhpmh sốeibkng nơjodsi vùgwlvng núpykgi từnzwf nhỏtuzd, cófstm kinh nghiệrxbqm vôruqxgwlvng phong phúpykg vớlocmi việrxbqc đysdhi đysdhưhpmhgwlvng rừnzwfng núpykgi, đysdhysnfng táysdhc nhanh nhẹpqqln, trong lúpykgc nhấmpvet thờgwlvi Hạlkjgn Bạlkjgt khôruqxng thểblakfldgo đysdhuổrqxri kịpqqlp đysdhưhpmhlhncc.

Nhưhpmhng Hạlkjgn Bạlkjgt làfldghpmhơjodsng thi, hắnzwfn khôruqxng biếnqbjt mệrxbqt, còsyaln Trầcnxen Ngưhpmh lạlkjgi khôruqxng nhưhpmh vậaskky, trưhpmhlocmc đysdhófstm, côruqx đysdhãyerb bịpqql tiênupqu hao khôruqxng ípqqlt linh lựnupqc, bâkfdby giờgwlv lạlkjgi chạlkjgy mộysnft lúpykgc lâkfdbu, dầcnxen dầcnxen thểblak lựnupqc đysdhãyerb khôruqxng còsyaln nữhbrba.


Khoảbcnzng cáysdhch giữhbrba mộysnft ngưhpmhgwlvi mộysnft Hạlkjgn Bạlkjgt đysdhưhpmhlhncc képjtto dầcnxen lạlkjgi, Hạlkjgn Bạlkjgt giơjods tay lênupqn nhằzguqm đysdhao vàfldgo châkfdbn Trầcnxen Ngưhpmh.

“Keng!” Tiếnqbjng kim loạlkjgi va chạlkjgm vang lênupqn.

Trầcnxen Ngưhpmh bịpqql lựnupqc giófstm củrklza trưhpmhgwlvng đysdhao épjttp tớlocmi, thâkfdbn thểblak bấmpvet ổrqxrn, ngãyerb nhàfldgo xuốeibkng đysdhmpvet, côruqxquay đysdhcnxeu nhìwbhan lạlkjgi pháysdht hiệrxbqn mộysnft thanh kiếnqbjm đysdhlhncng khôruqxng thểblakfldgo quen thuộysnfc hơjodsn đysdhangngăbompn thanh trưhpmhgwlvng đysdhao củrklza Hạlkjgn Bạlkjgt.

“anh Ba?” Trầcnxen Ngưhpmh nhậaskkn ra làfldgkfdbu Minh đysdhãyerb tớlocmi rồlhnci.

“Ầrklzm!” Lúpykgc nàfldgy Lâkfdbu Minh từnzwf châkfdbn núpykgi chạlkjgy lênupqn, đysdháysdhnh mộysnft cúpykg vềyerb phípqqla Hạlkjgn Bạlkjgt làfldgm cho Hạlkjgn Bạlkjgt bấmpvet ngờgwlv khôruqxng kịpqqlp đysdhyerb phòsyalng màfldg bịpqql đysdháysdhnh bay ra ngoàfldgi.

kfdbu Minh quay đysdhcnxeu nhìwbhan Trầcnxen Ngưhpmh, nhìwbhan thấmpvey dáysdhng vẻvqap hỗcnxen loạlkjgn củrklza côruqx cùgwlvng vớlocmi hai bàfldgn tay dípqqlnh đysdhcnxey máysdhu đysdhang chốeibkng trênupqn mặduext đysdhmpvet, sắnzwfc mặduext Lâkfdbu Minh trong nháysdhy mắnzwft trởjejbnupqn vôruqxgwlvng đysdháysdhng sợlhnc, anh nắnzwfm thanh kiếnqbjm đysdhlhncng, đysdhuổrqxri theo Hạlkjgn Bạlkjgt đysdhãyerb bịpqql bay ra ngoàfldgi đysdháysdhnh ra mộysnft cúpykg nữhbrba.

Hai luồlhncng sáysdht khípqql cựnupqc đysdhlkjgi va chạlkjgm vàfldgo nhau.

Đpqqlâkfdby làfldg Hạlkjgn Bạlkjgt PK Hạlkjgn Bạlkjgt.

ysdhc giảbcnzfstm lờgwlvi muốeibkn nófstmi:

Chàfldgng thanh niênupqn Ngôruqx nay trởjejb thàfldgnh ôruqxng Ngôruqx trung niênupqn, khôruqxng thểblak tin làfldg Hoa Miênupqu đysdhãyerbmấmpvet, mang theo cảbcnz ngưhpmhgwlvi đysdhcnxey thưhpmhơjodsng típqqlch xuốeibkng âkfdbm phủrklz.

wecf Quỷkorzruqxn Quan đysdhãyerb gặduexp đysdhưhpmhlhncc Đpqqlcnxeu Trâkfdbu Mặduext Ngựnupqa đysdhi câkfdbu hồlhncn vềyerb.

Ôfomlng Ngôruqx trung niênupqn hung dữhbrb nhìwbhan Đpqqlcnxeu Trâkfdbu Mặduext Ngựnupqa: Ngưhpmhgwlvi đysdhâkfdbu rồlhnci?

Đpqqlcnxeu Trâkfdbu Mặduext Ngựnupqa: Ởwecf đysdhâkfdby làfldg Quỷkorzruqxn Quan, chỉysnffstm ma quỷkorz, khôruqxng cófstm ngưhpmhgwlvi.

Ôfomlng Ngôruqx trung niênupqn: yênupqu quáysdhi thìwbha sao?

Đpqqlcnxeu Trâkfdbu Mặduext Ngựnupqa: Sau khi chếnqbjt, yênupqu quáysdhi sẽzguq lậaskkp tứcxqhc bịpqql hồlhncn bay pháysdhch lạlkjgc.

Ôfomlng Ngôruqx trung niênupqn giậaskkn dữhbrb, cùgwlvng Đpqqlcnxeu Trâkfdbu Mặduext Ngựnupqa đysdháysdhnh mộysnft trậaskkn sốeibkng chếnqbjt.

Tuy ôruqxng Ngôruqx trung niênupqn an toàfldgn thoáysdht khỏtuzdi âkfdbm phủrklz nhưhpmhng từnzwf đysdhcnxeu đysdhếnqbjn cuốeibki vẫfomln khôruqxngthểblak gặduexp lạlkjgi côruqx nưhpmhơjodsng yênupqu dấmpveu củrklza mìwbhanh.

Đpqqlcnxeu Trâkfdbu Mặduext Ngựnupqa đysdhãyerb đysdhem chuyệrxbqn đysdhófstm vứcxqht qua đysdhcnxeu, nhưhpmhng qua mộysnft loạlkjgt sựnupq kiệrxbqn loằzguqng ngoằzguqng, Hắnzwfc Bạlkjgch Vôruqx Thưhpmhgwlvng đysdhãyerb chớlocmp cơjods hộysnfi ‘thưhpmhlhncng vịpqql’.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.