Xem Em Thu Phục Anh Như Thế Nào

Chương 102-2 : Anh thích em 2

    trước sau   
Khi Trầyzinn Ngưzrji ôbgfhm mộmeuut đeopdsgjwng đeopdgpqo ra khỏefzhi sâabvqn bay, đeopdãptwo thấaduyy Hàboll Thấaduyt đeopdcjifng ởhzse phíwhpfa xa đeopdangchờnqfv.

“Trợltnkeuusboll.” Trầyzinn Ngưzrji thấaduyy Hàboll Thấaduyt thìfmge vui vẻoeethjcau.

“Tiểfstyu thưzrji Trầyzinn Ngưzrji, mừgbxpng côbgfh vềgsoe nhàboll.” Hàboll Thấaduyt vộmeuui vàbollng lêhjcan đeopdóuebln.

“anh Ba nóuebli anh đeopdếdvqmn đeopdóuebln tôbgfhi sao?” Trầyzinn Ngưzrjizrjinqfvi hỏefzhi.

“Vâabvqng.” Sau khi Lâabvqu Minh ătuhun ságlbqng xong thìfmge đeopdếdvqmn ngay phòmtvvng ságlbqch, đeopdếdvqmn bâabvqy giờnqfv vẫfmgen chưzrjia rờnqfvi khỏefzhi phòmtvvng nửhxbla bưzrjikococ, cơgsoe bảopqfn làboll chưzrjia từgbxpng chỉyfbe thịdcnl cho Hàboll Thấaduyt đeopdi đeopdóuebln Trầyzinn Ngưzrji. Tuy nhiêhjcan, làboll mộmeuut trợltnkeuus đeopdglbq tiêhjcau chuẩopqfn, khi nàbollo cầyzinn nóuebli vàboll nóuebli cáglbqi gìfmgeboll đeopdiềgsoeu kiệyzinn chuyêhjcan nghiệyzinp cơgsoe bảopqfn nhấaduyt cầyzinn phảopqfi đeopdiwiyt đeopdưzrjiltnkc.

“Tiểfstyu thưzrji Trầyzinn Ngưzrji, đeopdfstybgfhi đeopdopqfy vali giúzrjip côbgfh.” Hàboll Thấaduyt đeopdóuebln vali từgbxp tay Trầyzinn Ngưzrji, hai ngưzrjinqfvi đeopdi đeopdếdvqmn xe ôbgfhbgfh dừgbxpng cáglbqch đeopdóuebl khôbgfhng xa.


Trưzrjikococ tiêhjcan, Hàboll Thấaduyt giúzrjip Trầyzinn Ngưzrjizrjio cửhxbla xe phíwhpfa sau, sau đeopdóuebl mớkocoi đeopdopqfy vali ra đeopdnsksng sau xe, cúzrjii ngưzrjinqfvi đeopddcnlnh nâabvqng vali bỏefzhbollo cốsgjwp xe, kếdvqmt quảopqf

Hảopqf? Ừzclkm? Hảopqf?

Rốsgjwt cuộmeuuc mộmeuut cáglbqi vali hai mưzrjiơgsoei inch đeopdgbudng cáglbqi gìfmgehzse trong màboll nặkocong rứcjifa nèhjlp! anh ta khôbgfhngthểfstyabvqng đeopdưzrjiltnkc?

khôbgfhng đeopdưzrjiltnkc, khôbgfhng thểfstyzrjim mặkocot mũdvqmi củglbqa bộmeuu đeopdmeuui đeopdkococ chủglbqng đeopdưzrjiltnkc, Hàboll Thấaduyt híwhpft sâabvqu mộmeuuthơgsoei, dồgpqon khíwhpf xuốsgjwng đeopdan đeopdiềgsoen, cong lưzrjing dồgpqon hếdvqmt sứcjifc lựgbudc …

“Loảopqfng xoảopqfng …”

Vali cuốsgjwi cùkpowng cũdvqmng nằnsksm trong cốsgjwp xe.

Cảopqfm giáglbqc đeopdưzrjiltnkc xe chấaduyn đeopdmeuung, Trầyzinn Ngưzrji thòmtvv đeopdyzinu ra ngoàbolli, nhìfmgen gâabvqn xanh trêhjcan tráglbqn Hàboll Thấaduyt vẫfmgen còmtvvn chưzrjia tan hếdvqmt, táglbqn thưzrjihzseng “Trợltnkeuusboll, sứcjifc anh khỏefzhe thậbgfht đeopdóuebl.”

Nhưzrjing màboll bịdcnl côbgfh khen nhưzrji thếdvqm, sao tôbgfhi lạiwiyi chẳnsksng thấaduyy vui vẻoeetfmge

Bởhzsei vìfmgebgfhm nay khôbgfhng phảopqfi làboll ca trựgbudc củglbqa Hàboll Thấaduyt nêhjcan anh ta chỉyfbe đeopdưzrjia Trầyzinn Ngưzrji đeopdếdvqmn cửhxbla biệyzint thựgbudboll khôbgfhng vàbollo.

Trầyzinn Ngưzrji xuốsgjwng xe, gấaduyp gáglbqp chạiwiyy vàbollo nhàboll, khôbgfhng thấaduyy anh Ba màboll côbgfh tâabvqm niệyzinm ởhzse phòmtvvng kháglbqch thìfmge vôbgfhkpowng quen thuộmeuuc tiếdvqmp tụksquc chạiwiyy lêhjcan lầyzinu hai đeopdếdvqmn phòmtvvng ságlbqch. Dùkpow sao giờnqfvbolly anh Ba khôbgfhng cóueblhzse phòmtvvng kháglbqch thìfmge nhấaduyt đeopddcnlnh đeopdang ởhzse trong phòmtvvng ságlbqch.

“anh Ba, anh Ba.” Ngưzrjinqfvi chưzrjia thấaduyy đeopdâabvqu nhưzrjing đeopdãptwo thấaduyy giọeopdng nóuebli vang dộmeuui.

Áltnknh mắoeett Lâabvqu Minh dờnqfvi khỏefzhi kiếdvqmm Linh Cơgsoe, nhìfmgen Thi Thi đeopdang xôbgfhng vềgsoe phíwhpfa anh. Giâabvqy phúzrjit nàbolly, trong mắoeett anh, gưzrjiơgsoeng mặkocot củglbqa Thi Thi từgbxp từgbxpmtvva vớkocoi gưzrjiơgsoeng mặkocot củglbqa côbgfh gáglbqitrong mơgsoe.

“anh Ba, em vềgsoe rồgpqoi nèhjlp.”


(Huynh muốsgjwn dẫfmgen muộmeuui đeopdi gặkocop sưzrji phụksqu củglbqa huynh sao?)

“anh Ba, anh đeopdang làbollm gìfmge vậbgfhy?”

(Sưzrji phụksqu huynh sẽyjbh thíwhpfch muộmeuui sao?)

“anh Ba, trêhjcan bàbolln chíwhpfnh làboll Linh Khíwhpffmgem đeopdưzrjiltnkc dưzrjikocoi hồgpqo Ngũdvqm Phưzrjiơgsoeng hảopqf?”

(Huynh cũdvqmng phong ấaduyn lêhjcan kiếdvqmm củglbqa muộmeuui đeopdi, nhưzrji thếdvqm mớkocoi tíwhpfnh làboll mộmeuut đeopdôbgfhi.)

“Xoạiwiyt!”

Kiếdvqmm Linh Cơgsoe đeopdưzrjiltnkc rúzrjit ra, ságlbqt khíwhpf lạiwiynh lẽyjbho chợltnkt ngậbgfhp tràbolln trong phòmtvvng, Lâabvqu Minh lấaduyy lạiwiyi tinh thầyzinn, nhìfmgen thanh kiếdvqmm màbolluebl ngưzrjinqfvi nóuebli tấaduyt cảopqfglbqc Thiêhjcan Sưzrji đeopdgsoeu rúzrjit khôbgfhng ra, nay lạiwiyi đeopdưzrjiltnkc Trầyzinn Ngưzrji dễoeetbollng rúzrjit ra, sắoeetc mặkocot lạiwiyi trắoeetng thêhjcam vàbolli phầyzinn.

Nếdvqmu lúzrjic trưzrjikococ chỉyfbeboll suy đeopdglbqn củglbqa anh thìfmge hìfmgenh ảopqfnh trưzrjikococ mắoeett nàbolly làboll chứcjifng cứcjifglbqc thựgbudc nhấaduyt.

anh làboll Phưzrjiltnkng Lạiwiyc, còmtvvn Thi Thi chíwhpfnh làboll vịdcnlbgfhng chúzrjia Linh Cơgsoe bịdcnl thay đeopdzclki vậbgfhn mệyzinnh, xézrjim chúzrjit nữglbqa thìfmge hồgpqon bay pháglbqch lạiwiyc.

“Ságlbqt khíwhpf củglbqa thanh kiếdvqmm nàbolly nặkocong quáglbq, nhưzrjing màbollkpowng rấaduyt thuậbgfhn tay nha.” Trầyzinn Ngưzrji nhịdcnln khôbgfhng đeopdưzrjiltnkc màboll đeopdưzrjia tay sờnqfv sờnqfv thâabvqn kiếdvqmm sắoeetc bézrjin, kiếdvqmm Linh Cơgsoe pháglbqt ra tiếdvqmng vùkpowkpow dễoeet nghe.

“Thi Thi!” Lâabvqu Minh chợltnkt kêhjcau lêhjcan.

“Dạiwiy?” Trầyzinn Ngưzrji ngẩopqfng đeopdyzinu.

“…” Lâabvqu Minh háglbq to miệyzinng, muốsgjwn nóuebli gìfmge đeopdóuebl nhưzrjing rồgpqoi lạiwiyi khôbgfhng biếdvqmt bắoeett đeopdyzinu từgbxp đeopdâabvqu, vẻoeet mặkocot rốsgjwi rắoeetm vàboll áglbqp lựgbudc.


anh nêhjcan làbollm thếdvqmbollo đeopdâabvqy?

“anh Ba, anh làbollm sao vậbgfhy?” Trầyzinn Ngưzrji thấaduyy sắoeetc mặkocot Lâabvqu Minh khôbgfhng ổzclkn thìfmge thảopqf kiếdvqmm Linh Cơgsoe xuốsgjwng, hỏefzhi.

“anh khôbgfhng sao” Lâabvqu Minh lắoeetc đeopdyzinu.

“Cóuebl phảopqfi ságlbqt khíwhpf lạiwiyi khôbgfhng ổzclkn đeopddcnlnh khôbgfhng anh?” Nhìfmgen anh Ba khôbgfhng giốsgjwng nhưzrjiboll khôbgfhngcóuebl chuyệyzinn gìfmge.

abvqu Minh nhìfmgen dáglbqng vẻoeet lo lắoeetng củglbqa Trầyzinn Ngưzrji, trờnqfvi xui đeopdaduyt khiếdvqmn màboll gậbgfht đeopdyzinu.

zrjic nàbolly, Trầyzinn Ngưzrjimtvvng qua cáglbqi bàbolln, nóuebli “Vậbgfhy đeopdfsty em giúzrjip anh phong ấaduyn.”

uebli xong, khôbgfhng đeopdltnki Lâabvqu Minh cóuebl ýeuus kiếdvqmn, cúzrjii đeopdyzinu hôbgfhn lêhjcan môbgfhi anh. Trầyzinn Ngưzrjiwhpfu áglbqo trưzrjikococ ngựgbudc Lâabvqu Minh, đeopdôbgfhi mắoeett to tròmtvvn từgbxp từgbxp nhắoeetm lạiwiyi, hơgsoei thởhzse hai ngưzrjinqfvi giao hòmtvva, môbgfhi lưzrjinnaxi chạiwiym nhau. Thâabvqn thểfstyabvqu Minh nhưzrji bịdcnl đeopdiệyzinn giậbgfht, kýeuuscjifc xa xătuhum lạiwiyi sốsgjwng lạiwiyi lầyzinn nữglbqa.

“Lạiwiyc ca ca, khi nàbollo chúzrjing ta thàbollnh thâabvqn?”

“Đyzikgbxpng cóuebl đeopdáglbqnh trốsgjwng lảopqfng, lúzrjic nãptwoy muộmeuui đeopdang xem cáglbqi gìfmge?”

“Muộmeuui xem đeopdgpqouebl liêhjcan quan đeopdếdvqmn việyzinc thàbollnh thâabvqn.”

“Vậbgfhy sao muộmeuui thấaduyy huynh lạiwiyi giấaduyu đeopdgpqo đeopdi?”

“thậbgfht sựgbud làboll đeopdgpqouebl liêhjcan quan đeopdếdvqmn việyzinc thàbollnh thâabvqn màboll.”

“Vậbgfhy muộmeuui đeopdưzrjia cho huynh coi.”


“…”

“… mộmeuut côbgfh nưzrjiơgsoeng nhưzrji muộmeuui sao lạiwiyi xem nhữglbqng thứcjifbolly?”

“Đyzikâabvqu cóuebl sao, dùkpow sao khi thàbollnh thâabvqn cũdvqmng phảopqfi xem màboll. Hơgsoen nữglbqa xem cũdvqmng xem rồgpqoi, hay làboll chúzrjing ta thửhxbl từgbxpzrjikococ đeopdyzinu tiêhjcan đeopdi.”

“Muộmeuui … Muộmeuui … Muộmeuui làboll côbgfh nưzrjiơgsoeng đeopdóuebl, sao cóuebl thểfsty …”

“Dùkpow sao thìfmge huynh cũdvqmng sẽyjbh thàbollnh thâabvqn vớkocoi muộmeuui màboll, hơgsoen nữglbqa chỉyfbebgfhn lêhjcan miệyzinng thôbgfhi, đeopdâabvqu cóueblbollm nhữglbqng việyzinc tiếdvqmp theo đeopdâabvqu.”

“…”

“Huynh khôbgfhng muốsgjwn thàbollnh thâabvqn vớkocoi muộmeuui?”

“… Ngàbolly mai muộmeuui cùkpowng ta vềgsoezrjii, ta dẫfmgen muộmeuui đeopdi gặkocop sưzrji phụksqu.”

“Đyzikưzrjiltnkc, đeopdưzrjiltnkc, nhưzrjing thựgbudc sựgbud làboll thửhxbl mộmeuut chúzrjit khôbgfhng đeopdưzrjiltnkc sao?”

==

abvqu Minh hồgpqoi phụksquc tinh thầyzinn, hai tay đeopdmeuut nhiêhjcan dùkpowng sứcjifc, ôbgfhm chặkocot Trầyzinn Ngưzrjibollo lòmtvvng, gia tătuhung thêhjcam nụksqubgfhn nàbolly.

“Ừzclkm?” Trầyzinn Ngưzrji đeopdang trộmeuum ‘sàbollm sỡnnax’ anh Ba, thấaduyy đeopdsgjwi tưzrjiltnkng màbollfmgenh ‘sàbollm sỡnnax’ bỗrzwzng nhiêhjcan chủglbq đeopdmeuung nhưzrji thếdvqm thìfmge nghi hoặkococ mởhzse mắoeett.

“Thi Thi?” Đyzikôbgfhi mắoeett Lâabvqu Minh thâabvqm trầyzinm, vẻoeet mặkocot ẩopqfn nhẫfmgen nhìfmgen Trầyzinn Ngưzrji bịdcnl giậbgfht mìfmgenh.


“anh Ba? anh … Ságlbqt khíwhpf củglbqa anh ổzclkn đeopddcnlnh chưzrjia?” Trầyzinn Ngưzrji nhỏefzh giọeopdng hỏefzhi.

“Ổnqfvn đeopddcnlnh rồgpqoi, nhưzrjing màboll …” Lâabvqu Minh chợltnkt bếdvqm Trầyzinn Ngưzrjihjcan, đeopdfsty côbgfh ngồgpqoi lêhjcan bàbolln ságlbqch phíwhpfa sau.

“anh Ba?” Trầyzinn Ngưzrji khóuebl hiểfstyu nhìfmgen Lâabvqu Minh.

“anh còmtvvn muốsgjwn hôbgfhn em.” Lâabvqu Minh cúzrjii đeopdyzinu, lầyzinn đeopdyzinu tiêhjcan trong trạiwiyng tháglbqi tinh thầyzinn tỉyfbenh táglbqo, khôbgfhng dựgbuda vàbollo lýeuus do ságlbqt khíwhpf, nóuebli rõoeet việyzinc anh thíwhpfch côbgfh nhóueblc nàbolly, anh muốsgjwn hôbgfhn côbgfh.

anh thíwhpfch Thi Thi, tựgbuda nhưzrji mộmeuut đeopdnqfvi trưzrjikococ Phưzrjiltnkng Lạiwiyc thíwhpfch côbgfhng chúzrjia Linh Cơgsoe. anhkhôbgfhng biếdvqmt đeopdnqfvi nàbolly anh gặkocop đeopdưzrjiltnkc Thi Thi thìfmge sẽyjbh cóuebl kếdvqmt quảopqffmge trong tưzrjiơgsoeng lai. Nhưzrjing nếdvqmu từgbxp đeopdyzinu sốsgjw mệyzinnh đeopdãptwo ấaduyn đeopddcnlnh họeopd gặkocop nhau, vậbgfhy thìfmge cầyzinn gìfmge phảopqfi cốsgjw sứcjifc màboll thay đeopdzclki đeopdiềgsoeu đeopdóuebl.

Tựgbuda nhưzrji kiếdvqmp trưzrjikococ, Phưzrjiltnkng Lạiwiyc nézrjin đeopdau chia tay vớkocoi Linh Cơgsoe, nhưzrjing cuốsgjwi cùkpowng, côbgfhng chúzrjia Linh Cơgsoe vẫfmgen hóuebla thàbollnh Hạiwiyn Bạiwiyt nhưzrjidvqm. Nếdvqmu sớkocom biếdvqmt nhưzrji thếdvqm, lúzrjic trưzrjikococ nêhjcan quýeuus trọeopdng mỗrzwzi giâabvqy mỗrzwzi phúzrjit ởhzsehjcan nhau mớkocoi phảopqfi.

Trầyzinn Ngưzrji bịdcnlabvqu Minh hôbgfhn khôbgfhng thởhzse nổzclki, côbgfh đeopdopqfy anh ra, thởhzse hổzclkn hểfstyn, đeopdếdvqmn khi hồgpqoi phụksquc tinh thầyzinn mớkocoi thấaduyy vẻoeet mặkocot phứcjifc tạiwiyp củglbqa Lâabvqu Minh đeopdang nhìfmgen côbgfh. Trầyzinn Ngưzrji liềgsoen vộmeuui vàbollng giảopqfi thíwhpfch “anh Ba, lúzrjic nãptwoy em … chỉyfbeboll khôbgfhng đeopdglbq khôbgfhng khíwhpf đeopdfsty thởhzse thôbgfhi, bâabvqy giờnqfv thìfmge tốsgjwt rồgpqoi, chúzrjing ta tiếdvqmp tụksquc đeopdi.”

Khi Trầyzinn Ngưzrji nóuebli đeopdếdvqmn chữglbq ‘tiếdvqmp tụksquc’, khuôbgfhn mặkocot nhỏefzh trắoeetng nõoeetn hơgsoei ngẩopqfng lêhjcan, trong đeopdôbgfhi mắoeett to tròmtvvn lấaduyp láglbqnh áglbqnh nưzrjikococ ngậbgfhp tràbolln mừgbxpng rỡnnax.

“Thi Thi!”

“Dạiwiy?”

“anh thíwhpfch em.”

“!!!” Trầyzinn Ngưzrji kinh ngạiwiyc mởhzse to mắoeett.

“Nếdvqmu nhưzrji em khôbgfhng phảopqfn đeopdsgjwi, nhưzrji vậbgfhy từgbxp giờnqfv phúzrjit nàbolly, chúzrjing ta sẽyjbh bắoeett đeopdyzinu yêhjcaeopdưzrjiơgsoeng, chờnqfv đeopdếdvqmn khi em tốsgjwt nghiệyzinp đeopdiwiyi họeopdc, chúzrjing ta sẽyjbh kếdvqmt hôbgfhn.” khôbgfhng cầyzinn quan tâabvqm đeopdếdvqmn ságlbqt khíwhpffmge đeopdóuebl nữglbqa, cũdvqmng khôbgfhng cầyzinn đeopdfsty ýeuus đeopdếdvqmn chuyệyzinn anh cóuebl thểfsty sốsgjwng đeopdếdvqmn khi nàbollo, nếdvqmu vậbgfhn mệyzinnh đeopdãptwo ấaduyn đeopddcnlnh chúzrjing ta đeopdnqfvi đeopdnqfvi kiếdvqmp kiếdvqmp gặkocop nhau, vậbgfhy từgbxp ngàbolly đeopdyzinu chúzrjing ta gặkocop nhau, chúzrjing ta hãptwoy quýeuus trọeopdng, tranh thủglbq từgbxpng chúzrjit thờnqfvi gian.

“Em cóuebl đeopdgpqong ýeuus khôbgfhng?” Lâabvqu Minh hỏefzhi.

“Vậbgfhy sau nàbolly cóuebl phảopqfi em khôbgfhng cầyzinn mưzrjiltnkn cớkoco phong ấaduyn ságlbqt khíwhpf, lúzrjic nàbollo cũdvqmng cóuebl thểfstybgfhn anh khôbgfhng?”

“Ừzclk.” Lâabvqu Minh cưzrjinqfvi ấaduym áglbqp “Lúzrjic nàbollo cũdvqmng cóuebl thểfsty.”

==

“Huynh còmtvvn nhớkoco việyzinc khi ta nhìfmgen lézrjin xuâabvqn cung đeopdgpqo thìfmge bịdcnl huynh bắoeett gặkocop khôbgfhng?” Linh Cơgsoe – nay đeopdãptwo làboll Hạiwiyn Bạiwiyt, đeopdôbgfhi mắoeett đeopden bóueblng đeopdãptwo trởhzsehjcan đeopdefzh nhưzrjiglbqu, cảopqf ngưzrjinqfvi nhìfmgen gian áglbqc, nguy hiểfstym màbollhjca hoặkococ lòmtvvng ngưzrjinqfvi, hếdvqmt sứcjifc mỹvpsi lệyzin.

“Ta nhớkoco rõoeet.” Làbollm sao Phưzrjiltnkng Lạiwiyc cóuebl thểfsty quêhjcan.

“Trong khoảopqfng khắoeetc ta nhảopqfy xuốsgjwng thàbollnh, huynh cóuebl biếdvqmt ýeuus nghĩyzin cuốsgjwi cùkpowng trong đeopdyzinu ta làbollfmge khôbgfhng?” Linh Cơgsoe chợltnkt hỏefzhi.

“Cáglbqi gìfmge?” Phưzrjiltnkng Lạiwiyc rấaduyt phốsgjwi hợltnkp màboll hỏefzhi.

“Sao lúzrjic trưzrjikococ ta khôbgfhng mạiwiynh dạiwiyn màboll nhàbollo lêhjcan, ‘sàbollm sỡnnax’ huynh tíwhpf chúzrjit chứcjif.” Khóueble miệyzinng Linh Cơgsoe nhếdvqmch miệyzinng, cưzrjinqfvi vôbgfhkpowng mịdcnl hoặkococ “thậbgfht vấaduyt vảopqf mớkocoi nóuebli chuyệyzinn yêhjcaeopdưzrjiơgsoeng, vậbgfhy màbollglbqi gìfmgedvqmng chưzrjia làbollm, thậbgfht làboll lỗrzwz lớkocon màboll.”

Phưzrjiltnkng Lạiwiyc trầyzinm mặkococ mộmeuut láglbqt, chợltnkt cấaduyt bưzrjikococ vềgsoe phíwhpfa Linh Cơgsoe. Linh Cơgsoe đeopdcjifng ởhzse đeopdnsksng xa, dùkpow linh lựgbudc trêhjcan ngưzrjinqfvi Phưzrjiltnkng Lạiwiyc làbollm nàbollng cảopqfm thấaduyy khôbgfhng thoảopqfi máglbqi, nhưzrjing nàbollng vẫfmgen khôbgfhng lui nửhxbla bưzrjikococ.

“Muộmeuui còmtvvn muốsgjwn ‘sàbollm sỡnnax’ ta khôbgfhng?” Phưzrjiltnkng Lạiwiyc hỏefzhi.

Linh Cơgsoe sữglbqng ngưzrjinqfvi, đeopdôbgfhi mắoeett đeopdefzh rựgbudc khôbgfhng còmtvvn nhìfmgen ra chúzrjit cảopqfm xúzrjic nàbollo đeopdmeuut nhiêhjcan trợltnkn to.

Phưzrjiltnkng Lạiwiyc hơgsoei cúzrjii đeopdyzinu, hai tay bưzrjing lấaduyy gưzrjiơgsoeng mặkocot lạiwiynh lẽyjbho khôbgfhng cóuebl chúzrjit đeopdmeuuaduym nàbollo củglbqa Linh Cơgsoe, khẽyjbhbgfhn lêhjcan môbgfhi nàbollng.

glbqt khíwhpf đeopdefzh nhưzrjiglbqu vàbollo thờnqfvi khắoeetc ấaduyy phóueblng lêhjcan tậbgfhn trờnqfvi, tràbolln ngậbgfhp cảopqf mộmeuut khoảopqfngkhôbgfhng.

glbqc giảopqfuebl lờnqfvi muốsgjwn nóuebli:

Chàbollng thanh niêhjcan Ngôbgfh đeopdếdvqmn cửhxbla âabvqm đeopdsgjwt pháglbqo hoa xong thìfmge bịdcnl Đyzikyzinu Trâabvqu Mặkocot Ngựgbuda lấaduyy lýeuus do gâabvqy rốsgjwi trậbgfht tựgbudbgfhng cộmeuung nơgsoei âabvqm phủglbq, truy ságlbqt mộmeuut đeopdêhjcam, cảopqf ngưzrjinqfvi hao hếdvqmt linh lựgbudc.

Khi linh lựgbudc vẫfmgen chưzrjia hồgpqoi phụksquc lạiwiyi nhưzrjidvqm, lạiwiyi nghe nóuebli côbgfh nưzrjiơgsoeng gặkocop nguy hiểfstym, lạiwiyi vộmeuui vàbollng đeopdi cứcjifu ngưzrjinqfvi.

Chàbollng thanh niêhjcan Ngôbgfh: Em đeopdgbxpng sợltnk, đeopdfsty anh dùkpowng bùkpowa thỉyfbenh thầyzinn nàbolly gọeopdi quỷrfkt sai đeopdếdvqmn nhờnqfv giúzrjip đeopdnnax.

Chỉyfbe chốsgjwc láglbqt sau, quỷrfkt sai đeopdếdvqmn, mộmeuut chiêhjcau giếdvqmt chếdvqmt áglbqc ma.

Chàbollng thanh niêhjcan Ngôbgfh: Sao lạiwiyi làboll ngàbolli?

đeopdãptwo biếdvqmn thàbollnh quỷrfkt sai-sưzrji phụksqu: Con đeopdúzrjing làboll ngu xuẩopqfn, áglbqc ma cấaduyp bậbgfhc nàbolly cũdvqmng khôbgfhngbắoeett đeopdưzrjiltnkc, cóuebl phảopqfi tốsgjwi qua cóuebl mộmeuut đeopdsgjwng mỹvpsi nữglbqzrjikocoi âabvqm phủglbq tỏefzhfmgenh vớkocoi con nêhjcan giờnqfv ngưzrjinqfvi còmtvvn đeopdang lâabvqng lâabvqng chứcjiffmge?

bgfh nưzrjiơgsoeng: Tỏefzhfmgenh?

Chàbollng thanh niêhjcan Ngôbgfh: Em nghe anh giảopqfi thíwhpfch cáglbqi đeopdãptwo …

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.