Vợ Yêu Con Cưng Của Tổng Tài

Chương 232 :

    trước sau   
21232.

“Xem ra anh cũbvuhng rấedxzt bậedxzn đrtywófduu.” Tôpyml Lạmwfgc Lạmwfgc cưsnklcckai, nhìnkhyn anh dưsnklcckang nhưsnklijcrng lúptkuc càijcrng trưsnkleohmng thàijcrnh hơbbdyn rồmhcai.

Dạmwfg Trạmwfgch Hạmwfgo hísjstp mắpcdwt nhìnkhyn côpyml, “Côpyml gầchwcn đrtywâyrlry sốpymlng tốpymlt khôpymlng?”

“Cũbvuhng đrtywưsnklfduuc!”

“Ởahbikihnng anh ta àijcr?” Dạmwfg Trạmwfgch Hạmwfgo cófduu ýkxhj ádnrvm chỉnfpq.

pyml Lạmwfgc Lạmwfgc cũbvuhng khôpymlng giấedxzu diếafgum gìnkhy, côpyml gậedxzt đrtywchwcu, “Uhm! Ởahbikihnng nhau rồmhcai.”


“Chúptkuc mừqmzlng.” Dạmwfg Trạmwfgch Hạmwfgo nhoẻfclcn miệffmwng cưsnklcckai, “Lúptkuc côpyml kếafgut hôpymln, tôpymli nhấedxzt đrtyweeganh tặahbing mộnfpqt phầchwcn quàijcr lớcbsen.”

“Vậedxzy còafgun anh? Cófduu bao giờccka nghĩovrk đrtywếafgun...” Tôpyml Lạmwfgc Lạmwfgc cófduu thểcbse hiểcbseu rõlieo ngưsnklcckai thâyrlrn còafgun trêkihnn thếafgu gian, sựijcr khốpymln khổjrggijcr chádnrvn nảfclcn khi khôpymlng thểcbse nhậedxzn nhau.

Dạmwfg Trạmwfgch Hạmwfgo than mộnfpqt tiếafgung, “Tùkihny duyêkihnn thôpymli! Nếafguu nhưsnkl ôpymlng trờcckai muốpymln tôpymli vàijcr anh ta nhậedxzn nhau, tôpymli sẽqmzl khôpymlng cựijcr tuyệffmwt, nếafguu nhưsnkl ôpymlng trờcckai khôpymlng cho tôpymli cơbbdy hộnfpqi, tôpymli cũbvuhng khôpymlng sao hếafgut.” Dạmwfg Trạmwfgch Hạmwfgo suy nghĩovrk thoádnrvng màijcrfduui.

pyml Lạmwfgc Lạmwfgc cũbvuhng khôpymlng thểcbsefduui gìnkhy, nếafguu nhưsnkl Dạmwfg Trạmwfgch Hạmwfgo quay vềataw, vậedxzy Long Dạmwfgsnklcbsec vàijcr mẹeftq củymloa anh ta, sẽqmzl rấedxzt đrtywau lòafgung, bâyrlry giờccka, côpyml khôpymlng muốpymln ngưsnklcckai đrtywàijcrn ôpymlng nàijcry chịeegau tổjrggn thưsnklơbbdyng.

“Cófduu thờcckai gian dẫdazbn bọijcrn trẻfclc qua nhàijcrpymli chơbbdyi.” Dạmwfg Trạmwfgch Hạmwfgo nófduui xong, chui vàijcro trong xe, tísjstnh rờcckai khỏafgui.

pyml Lạmwfgc Lạmwfgc vẫdazby tay vớcbsei anh, “Tạmwfgm biệffmwt!”

pyml Lạmwfgc Lạmwfgc vềataw đrtywếafgun biệffmwt thựijcr, Long Dạmwfgsnklcbsec đrtywi côpymlng ty xửqccxkxhjpymlng việffmwc rồmhcai, côpymlyrlry giờcckabvuhng xem nhiềatawu sádnrvch đrtywcbse bổjrgg sung năqmhnng lựijcrc, hơbbdyn nữbqgha, ýkxhj củymloa ba mẹeftq đrtywãsumm rấedxzt rõlieoijcrng, toàijcrn bộnfpq trong nhàijcr họijcr Đtfnhơbbdyn chỉnfpqfduunkhynh côpymlijcr ngưsnklcckai kếafgu thừqmzla, đrtywfduui bọijcrn họijcr vềatawsnklu, tấedxzt cảfclc sảfclcn nghiệffmwp đrtywatawu giao cho côpyml lo liệffmwu.

nkhy vậedxzy, Tôpyml Lạmwfgc Lạmwfgc bâyrlry giờccka thựijcrc sựijcr khôpymlng thểcbsesnklcckai biếafgung nữbqgha, côpyml nhấedxzt đrtyweeganh phảfclci họijcrc lạmwfgi mộnfpqt chúptkut kiếafgun thứkihnc mớcbsei, đrtywưsnklơbbdyng nhiêkihnn, kếafgukihnn cófduu mộnfpqt Long Dạmwfgsnklcbsec, côpyml khôpymlng cầchwcn phảfclci lo lắpcdwng quádnrv.

Buổjrggi chiềatawu khoảfclcng bốpymln giờccka, xe củymloa Long Dạmwfgsnklcbsec đrtywãsumm chạmwfgy vàijcro vưsnklcckan hoa, Tôpyml Lạmwfgc Lạmwfgc nghe thấedxzy tiếafgung xe, côpymlsnklcckai nhẹeftq đrtywi ra ngoàijcri, dưsnklcbsei ádnrvnh mặahbit trờcckai, côpyml mặahbic trêkihnn ngưsnklcckai bộnfpqdnrvy đrtywơbbdyn giảfclcn, đrtyweftqp tao nhãsumm, làijcrm ádnrvnh mắpcdwt ngưsnklcckai đrtywàijcrn ôpymlng bưsnklcbsec xuốpymlng xe lưsnklcbset qua mộnfpqt màijcru sắpcdwc tuyệffmwt vờcckai.

Anh cảfclcm thấedxzy sựijcr quyếafgun rũbvuh từqmzl trêkihnn ngưsnklcckai con gádnrvi nàijcry càijcrng lúptkuc càijcrng mêkihn hoặahbic ngưsnklcckai khádnrvc, nófduuijcrm anh cófduu chúptkut lo lắpcdwng rồmhcai.

“Vềataw rồmhcai àijcr!” Tôpyml Lạmwfgc Lạmwfgc cưsnklcckai đrtywơbbdyn giảfclcn đrtywi đrtywếafgun bêkihnn cạmwfgnh anh, Long Dạmwfgsnklcbsec nắpcdwm lấedxzy tay côpyml, cádnrvnh tay vòafgung vàijcro eo nhỏafgu củymloa côpyml, kéghhko cho côpyml gầchwcn vàijcro bảfclcn thâyrlrn, tim củymloa Tôpyml Lạmwfgc Lạmwfgc đrtywedxzp nhanh, tuy làijcrkihnng ngưsnklcckai đrtywàijcrn ôpymlng nàijcry đrtywymlo thâyrlrn mậedxzt rồmhcai, nhưsnklng còafgun mộnfpqt lớcbsep quan hệffmw cuốpymli cùkihnng chưsnkla tiếafgup cậedxzn đrtywếafgun.

Long Dạmwfgsnklcbsec cũbvuhng khôpymlng gấedxzp, anh dựijcr đrtyweeganh cưsnklcbsei xong mớcbsei yêkihnu cầchwcu, cófduu lẽqmzl, chỉnfpqfduu mộnfpqt buổjrggi hôpymln lễkdys tuyệffmwt đrtyweftqp, mớcbsei cófduu thểcbse khiếafgun côpyml bỏafgu xuốpymlng cảfclcnh giádnrvc vớcbsei anh, hoàijcrn toàijcrn dâyrlrng hiếafgun tấedxzt cảfclc cho anh,

“Nêkihnn đrtywi rưsnklcbsec bọijcrn trẻfclc rồmhcai.” Tôpyml Lạmwfgc Lạmwfgc trong ádnrvnh mắpcdwt nófduung bỏafgung củymloa anh, cófduu chúptkut khẩymlon trưsnklơbbdyng.


Long Dạmwfgsnklcbsec cưsnklcckai nhẹeftqkihnn phong ấedxzn lạmwfgi đrtywôpymli môpymli thơbbdym ngọijcrt củymloa côpyml, hôpymln ởeohm trong vưsnklcckan hoa, Tôpyml Lạmwfgc Lạmwfgc cófduu chúptkut khẩymlon trưsnklơbbdyng màijcr đrtyweo lêkihnn vai anh, còafgun quádnrv non theo bưsnklcbsec củymloa anh.

Mộnfpqt nụatawpymln nồmhcang chádnrvy, làijcrm bêkihnn mádnrvpyml Lạmwfgc Lạmwfgc đrtywafgu hồmhcang, đrtywymloy anh ra, “Đtfnhi thôpymli!”

Long Dạmwfgsnklcbsec cưsnklcckai nắpcdwm lấedxzy tay côpyml, “Cùkihnng anh tảfclcn bộnfpq qua đrtywófduu đrtywófduun cádnrvc con.”

“Uhm! Em cũbvuhng cầchwcn vậedxzn đrtywnfpqng mộnfpqt chúptkut rồmhcai, mấedxzy ngàijcry ởeohm nhàijcr, muốpymln lưsnklcckai rồmhcai.” Tôpyml Lạmwfgc Lạmwfgc cũbvuhng rấedxzt thísjstch quádnrv trìnkhynh tảfclcn bộnfpq nhưsnkl vậedxzy, do trưsnklcckang họijcrc cádnrvch nhàijcrbvuhng khôpymlng phảfclci xa, đrtywi bộnfpq nhưsnkl vậedxzy, giúptkup ngưsnklcckai khỏafgue hơbbdyn.

Long Dạmwfgsnklcbsec nắpcdwm tay côpyml, tảfclcn bộnfpq ra đrtywếafgun cửqccxa, đrtywi đrtywếafgun trưsnklcckang họijcrc củymloa bọijcrn trẻfclc, đrtywúptkung lúptkuc gặahbip lúptkuc bọijcrn trẻfclc ra vềataw, đrtywófduun đrtywưsnklfduuc hai đrtywkihna trẻfclc dễkdys thưsnklơbbdyng, đrtywi dọijcrc theo con đrtywưsnklcckang vềataw nhàijcrafgun cófduu thểcbse đrtywi trong bófduung mádnrvt củymloa câyrlry cốpymli, nhìnkhyn thâyrlrn hìnkhynh nhưsnkl nhữbqghng tiểcbseu tinh linh củymloa bọijcrn chúptkung, cảfclcm thấedxzy mãsummn nguyệffmwn lắpcdwm.

Trêkihnn đrtywưsnklcckang trởeohm vềataw nhàijcr, bèkihnn nhậedxzn đrtywưsnklfduuc đrtywiệffmwn thoạmwfgi ăqmhnn cơbbdym tốpymli củymloa nhàijcr họijcr Long, Long Dạmwfgsnklcbsec dẫdazbn ba mẹeftq con họijcr chạmwfgy nhanh qua đrtywófduu, vừqmzla kịeegap hưsnkleohmng thụataw bữbqgha tốpymli.

Trêkihnn bàijcrn ăqmhnn, Tôpyml Lạmwfgc Lạmwfgc đrtywang ăqmhnn, đrtywnfpqt nhiêkihnn đrtywiệffmwn thoạmwfgi côpyml reo lêkihnn, côpyml cầchwcm lêkihnn xem, làijcr chịeega Mai rấedxzt lâyrlru rồmhcai khôpymlng liêkihnn lạmwfgc, côpymlbbdyi sốpymlc chúptkut, chịeega Mai sao lạmwfgi gọijcri đrtywiệffmwn thoạmwfgi cho côpyml chứkihn?

pyml đrtywi nhanh qua mộnfpqt bêkihnn nghe đrtywiệffmwn, “Alo, chịeega Mai.”

“Alo, Lạmwfgc Lạmwfgc, Trạmwfgch Hạmwfgo xảfclcy ra chuyệffmwn rồmhcai!” Bêkihnn kia âyrlrm thanh củymloa chịeega Mai kinh hoàijcrng màijcr loạmwfgn lêkihnn.

“Anh ta xảfclcy ra chuyệffmwn gìnkhy rồmhcai?” Tim củymloa Tôpyml Lạmwfgc Lạmwfgc cũbvuhng gấedxzp đrtywếafgun muốpymln nhảfclcy ra ngoàijcri rồmhcai, hôpymlm nay côpyml vẫdazbn thấedxzy anh ta bìnkhynh thưsnklcckang màijcr.

“Anh ta bịeega tai nạmwfgn xe rồmhcai, bâyrlry giờccka ngưsnklcckai đrtywang ởeohm trong bệffmwnh việffmwn, cầchwcn phảfclci hiếafgun mádnrvu, nhưsnklng màijcr, mádnrvu củymloa anh ta làijcr loạmwfgi hiếafgum thấedxzy loạmwfgi Hr âyrlrm tísjstnh, chỉnfpqfduu ngưsnklcckai thâyrlrn mớcbsei cófduu thểcbse hiếafgun cho, côpymlfduu thểcbsekihnu Long Dạmwfgsnklcbsec qua đrtywófduu cứkihnu anh ta? Cầchwcu xin côpyml đrtywófduu, nếafguu anh ta nhưsnkl khôpymlng cófduu loạmwfgi mádnrvu nàijcry, anh ta sẽqmzl mấedxzt mạmwfgng đrtywófduu.”

Trong đrtywchwcu Tôpyml Lạmwfgc Lạmwfgc nhưsnkl muốpymln nổjrgg tung rồmhcai, sắpcdwc mặahbit côpyml trắpcdwng toádnrvt, đrtywiệffmwn thoạmwfgi trong tay xéghhkm chúptkut làijcrm rơbbdyi, Long Dạmwfgsnklcbsec thấedxzy biểcbseu cảfclcm củymloa côpyml nhưsnkl vậedxzy, anh kinh ngạmwfgc mấedxzy giâyrlry, “Lạmwfgc Lạmwfgc, em làijcrm sao rồmhcai?”

“Cho em hỏafgui anh làijcr loạmwfgi mádnrvu Hr âyrlrm tísjstnh phảfclci khôpymlng?” Tôpyml Lạmwfgc Lạmwfgc quay đrtywchwcu sang anh ta, gấedxzp gádnrvp dòafgu hỏafgui.


Long Dạmwfgsnklcbsec kinh ngạmwfgc mấedxzy giâyrlry, gậedxzt đrtywchwcu, “Anh đrtywúptkung làijcr vậedxzy, làijcrm sao rồmhcai?”

“Em cófduu ngưsnklcckai bạmwfgn xảfclcy ra tai nạmwfgn giao thôpymlng mấedxzt nhiềatawu mádnrvu, cầchwcn gấedxzp loạmwfgi mádnrvu nàijcry, anh cófduu thểcbse theo em đrtywi khôpymlng? Anh ta cầchwcn mádnrvu, nếafguu khôpymlng, anh ta sẽqmzl mấedxzt mạmwfgng đrtywófduu.”

Long Sởeohmkihnng ởeohm kếafgukihnn cũbvuhng nghe thấedxzy rồmhcai, ôpymlng nhanh nófduui, “Bádnrvc cũbvuhng làijcr loạmwfgi mádnrvu đrtywófduu, cứkihnu ngưsnklcckai bạmwfgn nàijcro? Bádnrvc đrtywi cùkihnng cádnrvc con.”

pyml Lạmwfgc Lạmwfgc nhìnkhyn mộnfpqt đrtywôpymli cha con, côpyml thậedxzt rấedxzt lo lắpcdwng đrtywếafgun nưsnklcbsec mắpcdwt muốpymln rơbbdyi rồmhcai, xảfclcy ra chuyệffmwn làijcr Dạmwfg Trạmwfgch Hạmwfgo ádnrv! Côpyml khôpymlng muốpymln giưsnklơbbdyng mắpcdwt màijcr nhìnkhyn anh ta rờcckai đrtywi, côpyml đrtywãsumm chịeegau khôpymlng nỗujohi cảfclcnh bạmwfgn bèkihn rờcckai khỏafgui rồmhcai.

“Đtfnhưsnklfduuc, bádnrvc trai, con mờcckai bádnrvc cũbvuhng cùkihnng đrtywi qua đrtywófduu.”

Long Dạmwfgsnklcbsec thấedxzy côpyml bịeega sợfduu đrtywếafgun bộnfpq dạmwfgng nhưsnkl vậedxzy, bấedxzt luậedxzn làijcr cứkihnu ngưsnklcckai nàijcro, anh cũbvuhng khôpymlng phảfclcn đrtywpymli rồmhcai, đrtywcbse bọijcrn trẻfclceohm lạmwfgi nhàijcr họijcr Long, Long Dạmwfgsnklcbsec ládnrvi xe, chởeohmpymlijcr cha mìnkhynh đrtywi thẳksbcng đrtywếafgun bệffmwnh việffmwn, ởeohm cửqccxa phòafgung cấedxzp cứkihnu, Tôpyml Lạmwfgc Lạmwfgc dẫdazbn cha con nhàijcr họijcr Long kịeegap thờcckai đrtywếafgun, chịeega Mai thấedxzy vậedxzy, sốpymlc đrtywkihnng cảfclc ngưsnklcckai.

ijcr chísjstnh lúptkuc đrtywófduu, Tôpyml Lạmwfgc Lạmwfgc cũbvuhng nhìnkhyn thấedxzy mộnfpqt vịeega phu nhâyrlrn xinh đrtyweftqp cứkihn đrtywkihnng đrtywfduui ởeohm cửqccxa phòafgung cấedxzp cứkihnu, khi ádnrvnh mắpcdwt củymloa bàijcr nhìnkhyn thấedxzy hai cha con chạmwfgy đrtywếafgun, ádnrvnh mắpcdwt bàijcr sốpymlc lắpcdwm, bàijcr khôpymlng ngờccka đrtywãsumm hai mưsnklơbbdyi lăqmhnm năqmhnm khôpymlng gặahbip qua ôpymlng ta, cũbvuhng đrtywãsumm đrtywếafgun rồmhcai.

ptkuc Long Dạmwfgsnklcbsec nhìnkhyn thấedxzy chịeega Mai, thìnkhy đrtywãsumm biếafgut ngưsnklcckai cầchwcn đrtywưsnklfduuc cứkihnu làijcr ai rồmhcai, anh quay đrtywchwcu nhìnkhyn Tôpyml Lạmwfgc Lạmwfgc, “Ngưsnklcckai bịeega tai nạmwfgn làijcr Dạmwfg Trạmwfgch Hạmwfgo?”

pyml Lạmwfgc Lạmwfgc trêkihnn đrtywưsnklcckang đrtywếafgun khôpymlng dádnrvm nófduui cho anh biếafgut, lúptkuc nàijcry, anh lạmwfgi đrtywdnrvn ra rồmhcai, côpyml gậedxzt đrtywchwcu, “Đtfnhúptkung, làijcr anh ta! Anh đrtywmhcang ýkxhj cứkihnu anh ta khôpymlng?”

Long Dạmwfgsnklcbsec bâyrlry giờccka hoàijcrn toàijcrn khôpymlng còafgun hiểcbseu lầchwcm nữbqgha rồmhcai, anh gậedxzt đrtywchwcu mộnfpqt cádnrvi, “Anh đrtywưsnklơbbdyng nhiêkihnn đrtywmhcang ýkxhj cứkihnu ngưsnklcckai.”

ijcrptkuc nàijcry, Long Sởeohmkihnng nhìnkhyn thấedxzy ngưsnklcckai phụataw nữbqgh ngồmhcai trêkihnn ghếafgu, sắpcdwc mặahbit ôpymlng bỗujohng chốpymlc đrtywccka ra, ôpymlng nhìnkhyn thấedxzy ngưsnklcckai phụataw nữbqghijcry, lạmwfgi nghĩovrk đrtywếafgun ngưsnklcckai bịeega thưsnklơbbdyng đrtywang chờcckaijcrm phẫdazbu thuậedxzt, ôpymlng đrtywdnrvn ra rồmhcai, thâyrlrn thểcbse củymloa ôpymlng lúptkuc đrtywófduubvuhng run rẫdazby.

“Làijcr con củymloa côpyml bịeega thưsnklơbbdyng àijcr?” Ônzarng hỏafgui ngưsnklcckai phu nhâyrlrn.

Dạmwfg phu nhâyrlrn nhìnkhyn ôpymlng, gậedxzt đrtywchwcu, “Đtfnhúptkung, làijcr con củymloa tôpymli bịeega thưsnklơbbdyng rồmhcai.”

“Nhófduum mádnrvu củymloa nófduuijcr Hr âyrlrm tísjstnh àijcr?”

Khófduue mắpcdwt Dạmwfg phu nhâyrlrn lậedxzp tứkihnc ưsnklcbset đrtywdazbm, cũbvuhng nhanh đrtywafgukihnn, “Đtfnhúptkung...”

Long Sởeohmkihnng bỗujohng chốpymlc hiểcbseu rõlieo đrtywưsnklfduuc cádnrvi gìnkhy đrtywófduu, ôpymlng khôpymlng dádnrvm tin màijcr nhìnkhyn vịeega phu nhâyrlrn nàijcry, dưsnklcckang nhưsnkl quay trởeohm vềataw mộnfpqt sai lầchwcm lúptkuc còafgun trẻfclc, đrtywmhcang thờcckai, ôpymlng cũbvuhng biếafgut mộnfpqt kếafgut quảfclc, thìnkhy ra, ôpymlng ởeohm trêkihnn thếafgu giớcbsei nàijcry, còafgun cófduu mộnfpqt đrtywkihna con khádnrvc nữbqgha.

“Y tádnrv, nhanh chófduung lấedxzy mádnrvu củymloa tôpymli, lấedxzy bao nhiêkihnu cũbvuhng khôpymlng sao hếafgut, chỉnfpq cầchwcn cứkihnu lấedxzy đrtywkihna trẻfclcijcry.” Long Sởeohmkihnng kéghhko tay ádnrvo lêkihnn vàijcrfduui chuyệffmwn vớcbsei y tádnrv. “Thưsnkla ngàijcri, chúptkung tôpymli nhiềatawu nhấedxzt chỉnfpqfduu thểcbsenkhy ngàijcri lấedxzy bốpymln trăqmhnm cc mádnrvu thôpymli.” Y tádnrv nghiêkihnm túptkuc màijcrfduui. Xem thêkihnm...

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.