Vợ Yêu Con Cưng Của Tổng Tài

Chương 135 :

    trước sau   
21135.

“Tôbeor Lạnwvnc Lạnwvnc, khôbeorng cóbnda em anh biếgfybt phảxoabi làicoim sao đrhdmâygxcy?” Dạnwvn Trạnwvnch Hạnwvno vừnaepa ăcnryn sủugwvi cảxoabo hơtaksi nóbndang phỏjrling miệlzrqng, vừnaepa nhìdlxgn côbeorbndai.

beor Lạnwvnc Lạnwvnc ngâygxcy ngưlzrqviwhi ra, nhìdlxgn anh ta, lênrzin tiếgfybng “Nếgfybu khôbeorng cóbndabeori, anh càicoing phảxoabi sốcnryng tốcnryt hơtaksn nữgatra, tìdlxgm mộiqfnt ngưlzrqviwhi trợtksiicoi sinh hoạnwvnt lo liệlzrqu mộiqfnt ngàicoiy ba cửmwpe cho anh.”

“Anh khôbeorng cầiqfnn ngưlzrqviwhi phụvpjl nữgatr kházpmjc, anh chỉiavv cầiqfnn em, cóbnda mộiqfnt mìdlxgnh em làicoi đrhdmugwv rồrhdmi.” Dạnwvn Trạnwvnch Hạnwvno cóbnda chúrtzvt kiênrziu ngạnwvno trảxoab lờviwhi.

beor Lạnwvnc Lạnwvnc cắogkjn môbeori, nhìdlxgn anh ta nóbndai, “Anh mau ăcnryn đrhdmi!”

beor dựzfze đrhdmmctznh đrhdmtksii anh ta ăcnryn xong mớnrzii nóbndai, nếgfybu khôbeorng anh ta chắogkjc chắogkjn ngay cảxoab đrhdmếgfybn cázpmji nàicoiy cũokkyng khôbeorng chịmctzu ngoan ngoãvtacn ăcnryn hếgfybt, Dạnwvn Trạnwvnch Hạnwvno mấwajft gầiqfnn hai mưlzrqơtaksi phúrtzvt mớnrzii ăcnryn xong, Tôbeor Lạnwvnc Lạnwvnc đrhdmxtulng dậifzcy dọkouin chédlxgn đrhdmĩaappa vàicoio nhàicoi nhàicoi bếgfybp.


Khi đrhdmi ra, Dạnwvn Trạnwvnch Hạnwvno bấwajft ngờviwh đrhdmưlzrqa cho côbeor mộiqfnt móbndan quàicoi, “Nhãvtacn hiệlzrqu hôbeorm qua anh làicoim ngưlzrqviwhi đrhdmnwvni diệlzrqn cho cóbnda chuẩelwcn bịmctz mộiqfnt phầiqfnn quàicoi cho em, nhậifzcn lấwajfy đrhdmi!”

beor Lạnwvnc Lạnwvnc chớnrzip chớnrzip mắogkjt, cưlzrqviwhi mộiqfnt cázpmji, “Tôbeori khôbeorng thểginw nhậifzcn.”

“Cóbndadlxgicoi khôbeorng thểginw nhậifzcn cơtaks chứxtul? Sau nàicoiy nhữgatrng nhãvtacn hiệlzrqu màicoi anh làicoim ngưlzrqviwhi đrhdmnwvni diệlzrqn thếgfybicoio cũokkyng sẽpeykbnda mộiqfnt phầiqfnn cho em.” Dạnwvn Trạnwvnch Hạnwvno cưlzrqviwhi nóbndai, đrhdmâygxcy làicoi đrhdmcnryi đrhdmãvtaci đrhdmygxcc biệlzrqt dàicoinh riênrzing cho côbeor.

beor Lạnwvnc Lạnwvnc thởpcgricoii trong lòlplbng, côbeor ngồrhdmi vềoedp phípeyka đrhdmcnryi diệlzrqn anh, ázpmjnh mắogkjt nhìdlxgn anh rấwajft nghiênrzim túrtzvc, vàicoi cuốcnryi cùbmywng cũokkyng nóbndai ra, “Dạnwvn Trạnwvnch Hạnwvno, tôbeori muốcnryn từnaep chứxtulc.”

lzrqơtaksng mặygxct Dạnwvn Trạnwvnch Hạnwvno bấwajft ngờviwh, đrhdmôbeori mắogkjt sázpmjng nhìdlxgn côbeor, “Em nóbndai gìdlxgtaks?”

“Bọkouin trẻlnon sắogkjp nghỉiavvgeav rồrhdmi, tôbeori muốcnryn dàicoinh thờviwhi gian đrhdmginwpcgrnrzin bọkouin chúrtzvng.” Tôbeor Lạnwvnc Lạnwvnc chỉiavvbnda thểginw nghĩaapp đrhdmếgfybn lýicoi do nàicoiy thôbeori, hơtaksn nữgatra lýicoi do nàicoiy hoàicoin toàicoin hợtksip lýicoiicoi đrhdmugwv sứxtulc thuyếgfybt phụvpjlc.

Dạnwvn Trạnwvnch Hạnwvno cưlzrqviwhi ngay tứxtulc khắogkjc, “Em chỉiavv muốcnryn cùbmywng bọkouin trẻlnon vui hếgfybt mùbmywa hègeav thôbeori, từnaep chứxtulc làicoim gìdlxg? Anh cho em nghỉiavv phédlxgp làicoi đrhdmưlzrqtksic thôbeori màicoi.”

beor Lạnwvnc Lạnwvnc khôbeorng phảxoabi muốcnryn nghỉiavv phédlxgp, màicoiicoi thựzfzec sựzfze nghỉiavv việlzrqc cơtaks, nếgfybu khôbeorng sẽpeyk khôbeorng đrhdmcnryi diệlzrqn đrhdmưlzrqtksic vớnrzii Long Dạnwvnlzrqnrzic mấwajft.

“Khôbeorng, tôbeori vẫlacln cứxtul từnaep chứxtulc thôbeori! Khoảxoabng thờviwhi gian nàicoiy rấwajft cázpmjm ơtaksn anh đrhdmãvtac cho tôbeori cơtaks hộiqfni việlzrqc làicoim, còlplbn tặygxcng tôbeori nhiềoedpu móbndan quàicoi đrhdmếgfybn thếgfyb.” Tôbeor Lạnwvnc Lạnwvnc châygxcn thàicoinh cảxoabm kípeykch anh ta.

Thầiqfnn tházpmji côbeor quázpmj nghiênrzim túrtzvc khiếgfybn cho Long Dạnwvnlzrqnrzic pházpmjt hoảxoabng, anh nhìdlxgn côbeor, chỉiavvbnda thểginwbndai cứxtulng, “Anh sẽpeyk khôbeorng đrhdmginw em đrhdmi đrhdmâygxcu, chúrtzvng ta kýicoi hợtksip đrhdmrhdmng năcnrym năcnrym rồrhdmi, em nênrzin nhớnrziicoi nếgfybu nghỉiavv việlzrqc làicoi em vi phạnwvnm hợtksip đrhdmrhdmng đrhdmóbnda.”

beor Lạnwvnc Lạnwvnc chỉiavvbnda thểginw cầiqfnu xin anh ta, “Dạnwvn Trạnwvnch Hạnwvno, tôbeori xin anh đrhdmóbnda đrhdmưlzrqtksic khôbeorng? Nếgfybu anh thậifzct sựzfze muốcnryn tôbeori bồrhdmi thưlzrqviwhng tiềoedpn hủugwvy hợtksip đrhdmrhdmng, giờviwh trong tay tôbeori chỉiavvbnda bam trăcnrym ngàicoin tệlzrq, tôbeori sẽpeyk bồrhdmi thưlzrqviwhng hếgfybt cho anh.”

Dạnwvn Trạnwvnch Hạnwvno mắogkjt trợtksin to, côbeorwajfy thàicoi bồrhdmi thưlzrqviwhng phípeyk hủugwvy hợtksip đrhdmrhdmng đrhdmginw đrhdmưlzrqtksic từnaep chứxtulc? Đokkyiềoedpu nàicoiy khiếgfybn sắogkjc mặygxct anh lậifzcp tứxtulc khóbnda coi hẳrhdmn, “Em hoàicoin toàicoin khôbeorng phảxoabi vìdlxg muốcnryn cùbmywng bọkouin trẻlnon trảxoabi qua mùbmywa hègeavicoi muốcnryn nghỉiavv phảxoabi khôbeorng? Cóbnda phảxoabi Long Dạnwvnlzrqnrzic muốcnryn em từnaep chứxtulc khôbeorng?”

beor Lạnwvnc Lạnwvnc đrhdmơtaks ra vàicoii giâygxcy, chỉiavvbnda thểginw gậifzct đrhdmiqfnu, “Đokkyúrtzvng vậifzcy, tôbeori hứxtula vớnrzii anh ấwajfy rồrhdmi, sẽpeyk nghỉiavvbeorng việlzrqc nàicoiy.”


“Nhưlzrqng rõvwqbicoing em nóbndai em khôbeorng thípeykch anh ta.” Dạnwvn Trạnwvnch Hạnwvno nghiênrzim túrtzvc chấwajft vấwajfn.

beor Lạnwvnc Lạnwvnc thởpcgr mộiqfnt hơtaksi dàicoii, “Bấwajft luậifzcn thếgfybicoio, tôbeori đrhdmoedpu phảxoabi nghỉiavvbeorng việlzrqc nàicoiy, ngàicoiy mai tôbeori sẽpeyk khôbeorng đrhdmếgfybn làicoim việlzrqc nữgatra đrhdmâygxcu.” Nóbndai xong, côbeor lạnwvni nghĩaapp ra đrhdmiềoedpu gìdlxg, vộiqfni từnaep trênrzin cổrrlg tházpmjo sợtksii dâygxcy chuyềoedpn ra đrhdmginw trênrzin mặygxct bàicoin, “Cázpmji nàicoiy cũokkyng trảxoab cho anh.”

beor Lạnwvnc Lạnwvnc, em….” Dạnwvn Trạnwvnch Hạnwvno cóbndataksi hoảxoabng, “Em nhấwajft đrhdmmctznh phảxoabi đrhdmi sao?”

beor Lạnwvnc Lạnwvnc hípeykt thởpcgrygxcu, nóbndai “Xin lỗrrlgi, tôbeori biếgfybt làicoim vậifzcy gâygxcy ra bấwajft tiệlzrqn cho anh, nhưlzrqng thậifzct sựzfzebeori ởpcgrnrzin cạnwvnnh anh cũokkyng khôbeorng thựzfzec sựzfze quan trọkouing lắogkjm, nhữgatrng việlzrqc giốcnryng nhưlzrq thếgfyb bấwajft cứxtul ngưlzrqviwhi trợtksiicoiicoio ởpcgrnrzin cạnwvnnh anh đrhdmoedpu cóbnda thểginw thay thếgfybbeori hoàicoin thàicoinh, tôbeori ởpcgrnrzin anh thựzfzec tếgfybicoilzrq thừnaepa thôbeori.”

Dạnwvn Trạnwvnch Hạnwvno tứxtulc khắogkjc đrhdmxtulng dậifzcy, gưlzrqơtaksng mặygxct anh tuấwajfn giậifzcn dữgatrdlxgt nhỏjrli, “Em khôbeorng hềoedplzrq thừnaepa, vịmctz trípeyk củugwva em trong lòlplbng anh làicoi khôbeorng ai cóbnda thểginw thay thếgfyb đrhdmưlzrqtksic cảxoab.”

beor Lạnwvnc Lạnwvnc chớnrzip mắogkjt, nhìdlxgn anh đrhdmiqfny bấwajft ngờviwh.

“Đokkynaepng rờviwhi khỏjrlii anh cóbnda đrhdmưlzrqtksic khôbeorng?” Dạnwvn Trạnwvnch Hạnwvno nắogkjm lấwajfy tay côbeor, giọkouing năcnryn nỉiavvbeorbmywng nhẹvwqb nhàicoing.

beor Lạnwvnc Lạnwvnc dĩaapp nhiênrzin khôbeorng nhẫlacln tâygxcm cựzfze tuyệlzrqt anh ta, nhưlzrqng bâygxcy giờviwhbeorokkyng đrhdmang trong tìdlxgnh cảxoabnh khóbnda xửmwpe, cuốcnryi cùbmywng vẫlacln phảxoabi nóbndai mộiqfnt cázpmjch dứxtult khoázpmjt, “Xin lỗrrlgi, Dạnwvn Trạnwvnch Hạnwvno.”

bndai xong, Tôbeor Lạnwvnc Lạnwvnc vùbmywng khỏjrlii tay anh ta, bưlzrqnrzic nhanh ra phípeyka cửmwpea, bưlzrqnrzic ra khỏjrlii cửmwpea lớnrzin, quẹvwqbo vềoedplzrqnrzing vưlzrqviwhn hoa.

“Tôbeor Lạnwvnc Lạnwvnc.. anh thípeykch em.” Đokkyiqfnt nhiênrzin phípeyka sau truyềoedpn đrhdmếgfybn câygxcu tỏjrlidlxgnh xédlxg ruộiqfnt gan.

lzrqnrzic châygxcn Tôbeor Lạnwvnc Lạnwvnc khựzfzeng lạnwvni, côbeor quay đrhdmiqfnu, nhìdlxgn ngưlzrqviwhi đrhdmàicoin ôbeorng đrhdmuổrrlgi theo ra từnaep đrhdmnwvni sảxoabnh, bóbndang ngưlzrqviwhi Dạnwvn Trạnwvnch Hạnwvno đrhdmrrlg xuốcnryng dưlzrqnrzii nắogkjng, hoàicoin mỹwunb tựzfzea nhưlzrq thầiqfnn tiênrzin, tuy nhiênrzin, lúrtzvc nàicoiy đrhdmâygxcy toàicoin thâygxcn anh toázpmjt ra cảxoabm giázpmjc ưlzrqu tưlzrq, ázpmjnh mắogkjt anh rơtaksi trênrzin ngưlzrqviwhi côbeor đrhdmiqfny tìdlxgnh cảxoabm, tràicoin đrhdmiqfny tìdlxgnh yênrziu thưlzrqơtaksng vàicoi nỗrrlgi bi thưlzrqơtaksng.

Tim Tôbeor Lạnwvnc Lạnwvnc đrhdmifzcp nhanh liênrzin hồrhdmi, lầiqfnn đrhdmiqfnu tiênrzin côbeor bịmctz đrhdmàicoin ôbeorng tỏjrlidlxgnh sâygxcu lắogkjng đrhdmếgfybn thếgfyb, nhưlzrqng côbeor lạnwvni khôbeorng thểginw tiếgfybp nhậifzcn tìdlxgnh cảxoabm nàicoiy.

“Xin lỗrrlgi…” Tôbeor Lạnwvnc Lạnwvnc lắogkjc đrhdmiqfnu, quay ngưlzrqviwhi, tiếgfybp tụvpjlc bưlzrqnrzic đrhdmi khỏjrlii.


Phípeyka sau, Dạnwvn Trạnwvnch Hạnwvno đrhdmxtulng nhìdlxgn thâygxcn hìdlxgnh côbeor rờviwhi khỏjrlii, gưlzrqơtaksng mặygxct anh tuấwajfn lưlzrqnrzit qua sựzfze tổrrlgn thưlzrqơtaksng sâygxcu sắogkjc, anh dựzfzea vàicoio cửmwpea, thởpcgr hắogkjt ra.

Khôbeorng, anh sẽpeyk khôbeorng buôbeorng tay nhưlzrq thếgfyb, anh biếgfybt Tôbeor Lạnwvnc Lạnwvnc chỉiavvicoi bịmctz Long Dạnwvnlzrqnrzic uy hiếgfybp thôbeori, côbeor khôbeorng phảxoabi thựzfzec sựzfze tuyệlzrqt tìdlxgnh rờviwhi khỏjrlii.

“Anh sẽpeyk khiếgfybn em quay vềoedpnrzin anh.” Dạnwvn Trạnwvnch Hạnwvno nghiếgfybn răcnryng nóbndai ra.

beor Lạnwvnc Lạnwvnc từnaepng bưlzrqnrzic đrhdmi vềoedp phípeyka biệlzrqt thựzfze nhàicoi Long Dạnwvnlzrqnrzic, côbeorvwqbicoing chỉiavvicoibndai vàicoii câygxcu vớnrzii Dạnwvn Trạnwvnch Hạnwvno thôbeori, nhưlzrqng tạnwvni sao toàicoin thâygxcn côbeor đrhdmoedpu tựzfzea nhưlzrq mấwajft hếgfybt sứxtulc lựzfzec vậifzcy nègeav?

beor chỉiavvicoi khôbeorng nhẫlacln tâygxcm khiếgfybn mộiqfnt ngưlzrqviwhi đrhdmàicoin ôbeorng thấwajft vọkouing đrhdmếgfybn thếgfybicoi thôbeori.

“Gìdlxgtaks? Khôbeorng nỡhiyy àicoi?” Bấwajft chợtksit, mộiqfnt giọkouing nam từnaep trênrzin đrhdmiavvnh đrhdmiqfnu ụvpjlp xuốcnryng.

beor Lạnwvnc Lạnwvnc ngẩelwcng đrhdmiqfnu, thấwajfy Long Dạnwvnlzrqnrzic đrhdmxtulng khoanh tay, dựzfzea vàicoio cộiqfnt trụvpjlpcgr phípeyka ngoàicoii cửmwpea lớnrzin, thâygxcn hìdlxgnh đrhdmvwqbp bấwajft phàicoim, tựzfzea nhưlzrq mộiqfnt bứxtulc tưlzrqtksing đrhdmnrziu khắogkjc vậifzcy.

beor Lạnwvnc Lạnwvnc vộiqfni thảxoab lỏjrling biểginwu cảxoabm khuôbeorn mặygxct, “Khôbeorng cóbnda!”

Long Dạnwvnlzrqnrzic khôbeorng tin, vừnaepa rồrhdmi thấwajfy cảxoab khuôbeorn mặygxct côbeor thấwajft thầiqfnn, cúrtzvi đrhdmiqfnu cházpmjn nảxoabn vậifzcy, rõvwqbicoing làicoi đrhdmang cảxoabm thấwajfy rấwajft lạnwvnc lõvwqbng thấwajft vọkouing.

“Tôbeor Lạnwvnc Lạnwvnc, tôbeori cảxoabnh cázpmjo côbeor, trong tim côbeor ngoàicoii cóbndabeori vàicoizpmjc con ra, khôbeorng đrhdmưlzrqtksic cóbnda thênrzim ngưlzrqviwhi dưlzrq thừnaepa nàicoio nữgatra.” Long Dạnwvnlzrqnrzic khóbndaa chặygxct màicoiy ngàicoii, tựzfzea nhưlzrqlzrqơtaksng tưlzrqnrzic ra lệlzrqnh cho nôbeor lệlzrq vậifzcy.

beor Lạnwvnc Lạnwvnc nhìdlxgn anh cóbnda chúrtzvt vôbeor vịmctz, “Trong tim tôbeori chỉiavvbndazpmjc con, khôbeorng cóbnda ngưlzrqviwhi kházpmjc.”

aapp nhiênrzin, cũokkyng bao gồrhdmm anh ta.

rtzvc nàicoiy, sắogkjc mặygxct anh ta càicoing sa sầiqfnm khóbnda đrhdmzpmjn.

“Cázpmjc con đrhdmâygxcu rồrhdmi?”

“Ởkoui trênrzin lầiqfnu xem phim.”

beor Lạnwvnc Lạnwvnc đrhdmơtaks ra, ngẫlaclm nghĩaapp, cũokkyng cảxoabm thấwajfy nênrzin cho bọkouin trẻlnon xem mộiqfnt ípeykt phim hoạnwvnt hìdlxgnh.

“Côbeor biếgfybt nấwajfu cơtaksm khôbeorng?”

“Biếgfybt chứxtul!” Tôbeor Lạnwvnc Lạnwvnc gậifzct gậifzct đrhdmiqfnu.

Vậifzcy đrhdmưlzrqtksic! Sau nàicoiy bữgatra sázpmjng củugwva tôbeori vàicoizpmjc con đrhdmoedpu giao cho côbeor cảxoab đrhdmwajfy.”

“Hảxoab? Cázpmji gìdlxg?”

“Đokkyginw trázpmjnh việlzrqc côbeor cảxoab ngàicoiy cảxoabm thấwajfy vôbeor vịmctz khôbeorng cóbndadlxgicoim, sau nàicoiy côbeorpcgr nhàicoiicoim việlzrqc đrhdmi! Tôbeori cóbnda thểginw cốcnry đrhdmmctznh mỗrrlgi tházpmjng cho tiềoedpn lưlzrqơtaksng cho côbeor!” Long Dạnwvnlzrqnrzic làicoim thếgfybicoi đrhdmginw thứxtul nhấwajft côbeorbnda việlzrqc làicoim, thứxtul hai cóbnda mộiqfnt phầiqfnn tiềoedpn lưlzrqơtaksng.

beor Lạnwvnc Lạnwvnc cứxtulng họkouing nhìdlxgn anh, anh ta xem côbeoricoi bảxoabo mẫlaclu rồrhdmi àicoi? Đokkyưlzrqơtaksng nhiênrzin chăcnrym sóbndac cázpmjc con thìdlxgbeor hoàicoin toàicoin cam tâygxcm tìdlxgnh nguyệlzrqn, nhưlzrqng còlplbn phảxoabi chăcnrym sóbndac anh ta, côbeor lạnwvni cóbnda chúrtzvt khôbeorng mặygxcn màicoi lắogkjm.

“Dạnwvn Trạnwvnch Hạnwvno cho côbeor bao nhiênrziu tiềoedpn lưlzrqơtaksng, tôbeori sẽpeyk cho nhiềoedpu hơtaksn mứxtulc củugwva anh ta nữgatra, nênrzin côbeor khôbeorng cóbndadlxg phảxoabi oázpmjn than nữgatra nhédlxg.”

beor Lạnwvnc Lạnwvnc lạnwvni cứxtulng họkouing lầiqfnn nữgatra, nhếgfybch màicoiy nóbndai, “Anh ta cho tôbeori mộiqfnt trăcnrym ngàicoin tệlzrq mộiqfnt tházpmjng.”

“Vậifzcy tôbeori cho côbeor mộiqfnt trăcnrym năcnrym mưlzrqơtaksi ngàicoin tệlzrq.” “Thôbeori đrhdmưlzrqtksic rồrhdmi, tôbeori khôbeorng lấwajfy củugwva anh.” Tôbeor Lạnwvnc Lạnwvnc lắogkjc đrhdmiqfnu, chăcnrym sóbndac cázpmjc con làicoi trázpmjch nhiệlzrqm củugwva côbeor, “Anh chỉiavv cầiqfnn phụvpjl trázpmjch lo chi phípeyk ăcnryn ởpcgr củugwva chúrtzvng tôbeori làicoi đrhdmưlzrqtksic rồrhdmi.” Xem thênrzim...

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.