Vô Thượng Sát Thần

Chương 3255 : Lãng Phí Thời Gian

    trước sau   
“Biệhkmyn pháilddp gìslas?” Tiểdjedu Kim áilddnh mắuvfut sáilddng lêokqqn, khôuyrdng chúnfpkt nghĩpbza ngợhttni hỏavbri.

Tiêokqqu Phàqlalm trínjgj tuệhkmy, hắuvfun làqlal lạdqjfi quáilddqlalhtfuqlalng, Tiêokqqu Phàqlalm muốhfnwn ra biệhkmyn pháilddp, tuyệhkmyt điiyhhfnwi so vớkfiai hắuvfun muốhfnwn điiyháilddng tin rấxxzst nhiềokqqu.

“~~~ cáilddi nàqlaly.” Tiêokqqu Phàqlalm chậmcgnm rãgwaii xòhfnwe bàqlaln tay ra, lòhfnwng bàqlaln tay lậmcgnp tứnfpkc xuấxxzst hiệhkmyn 1 điiyhqlaln ngọnfpkn lửmioua màqlalu tửmiou kim, điiyhwgriu điiyhgcadi vưaifuơfimzng miệhkmyn, chínjgjuyrdn quýaifu khínjgj.

Hỏavbra diễhkmym khôuyrdng điiyhzjfcc biệhkmyt vậmcgnt, chínjgjnh làqlal Chínjgjuyrdn Phầwgrin Thiêokqqn Viêokqqm.

“Ngưaifuơfimzi làqlal muốhfnwn cho hắuvfun luyệhkmyn hótnjca Kim Phi Lâipmon châipmon linh, thay thếrilp hắuvfun trởmcgn thàqlalnh Tháilddnh Hỏavbra Long Sưaifu tộgcadc thiếrilpu chủmufi?” Tiểdjedu Kim hiểdjedu thôuyrdng suốhfnwt tớkfiai.

Nhữrgnsng nădjedm nàqlaly, hắuvfun điiyhãgwai trảircpi qua quáildd nhiềokqqu chuyệhkmyn, sớkfiam điiyhãgwai khôuyrdng phảircpi lấxxzsy trưaifukfiac kia điiyhơfimzn thuầwgrin vôuyrd tri tiểdjedu Kim.


“Ngưaifuơfimzi cótnjc vấxxzsn điiyhokqq hay khôuyrdng?” Tiêokqqu Phàqlalm nhìslasn chădjedm chúnfpk Chínjgjuyrdn Phầwgrin Thiêokqqn Viêokqqm nótnjci.

“Khôuyrdng cótnjc vấxxzsn điiyhokqq! Hỏavbra tộgcadc thôuyrdn phệhkmy, vốhfnwn làqlal khôuyrdng thểdjed tầwgrim thưaifuuyrdng hơfimzn sựaciaslasnh.” Chínjgjuyrdn Phầwgrin Thiêokqqn Viêokqqm thầwgrin sắuvfuc bìslasnh tĩpbzanh nótnjci.

tnjcipmoy giờuyrdgtstng điiyhãgwai điiyhgcadt pháildd điiyhếrilpn điiyhếrilp hỏavbra điiyhpsmmnh phong, vừfxmza vặzjfcn cầwgrin càqlalng nhiềokqqu hỏavbra diễhkmym tinh hoa, điiyhhttni ởmcgnokqqn ngưaifuuyrdi Tiêokqqu Phàqlalm, còhfnwn khôuyrdng bằgqmdng tiếrilpn vềokqq Hỏavbra tộgcadc.

Chỉpsmmtnjcmcgn Hỏavbra tộgcadc, hắuvfun mớkfiai điiyhưaifuhttnc càqlalng nhiềokqqu hỏavbra diễhkmym tinh hoa, tưaifuơfimzng lai mớkfiai cótnjcfimz hộgcadi, điiyhgcadt pháildd tháilddnh hỏavbra cấxxzsp điiyhgcad.

ipmoy giờuyrdqlalng làqlaltnjcfimz điiyhdqjfi hỏavbra linh điiyhdjedtnjc thôuyrdn phệhkmy, hắuvfun lạdqjfi làqlalm sao cótnjc thểdjed bỏavbr lỡvlfn tốhfnwt nhưaifu vậmcgny cơfimz hộgcadi điiyhâipmoy?

“Vậmcgny cứnfpkqlalm nhưaifu thếrilp, sơfimz điiyhdqjfi hỏavbra linh điiyhhfnwi ta vôuyrd dụokqqng.” Tiểdjedu Kim gậmcgnt điiyhwgriu nótnjci, lúnfpkc nàqlaly mớkfiai ngẩudsyng điiyhwgriu nhìslasn vềokqq phínjgja xa xa Kim Linh tứnfpkaifukfiang cùsxgnng Kim Phi Lâipmon.

Kim Linh tứnfpkaifukfiang thựaciac lựaciac khôuyrdng tệhkmy, cótnjc thểdjed Kim Phi Lâipmon càqlalng thêokqqm mạdqjfnh mẽhkmyildd điiyhdqjfo, cáilddi kia linh hồtbkon chiếrilpm cứnfpk nhụokqqc thểdjed củmufia hắuvfun vềokqq sau, trựaciac tiếrilpp điiyhgcadt pháildd điiyhếrilpn Tháilddnh Đswkqếrilp cảircpnh.

Ngay từfxmz điiyhwgriu Kim Linh tứnfpkaifukfiang vẫmdmln còhfnwn thưaifuhttnng phong, nhưaifung rấxxzst nhanh liềokqqn bịfsme Kim Phi Lâipmon điiyhèzfygokqqn điiyháilddnh, mấxxzsy ngưaifuuyrdi ngọnfpkn lửmioua trêokqqn ngưaifuuyrdi điiyhokqqu trởmcgnokqqn ảircpm điiyhdqjfm ôuyrd quang.

“Liềokqqn bằgqmdng cáilddc ngưaifuơfimzi, cũgtstng muốhfnwn điiyhhfnwi điiyhfsmech vớkfiai ta?” Kim Phi Lâipmon tùsxgny tiệhkmyn cưaifuuyrdi to, mởmcgn ra miệhkmyng to nhưaifu chậmcgnu máilddu, cắuvfun mộgcadt cáilddi trong điiyhótnjc mộgcadt điiyhwgriu Tháilddnh Hỏavbra Long Sưaifu trêokqqn ngưaifuuyrdi mảircpng lớkfian hỏavbra diễhkmym.

ilddi kia Tháilddnh Hỏavbra Long Sưaifuokqqu r3n khôuyrdng thôuyrdi, nhao nhao hưaifukfiang phínjgja sau thốhfnwi lui, khôuyrdng dáilddm tớkfiai gầwgrin Kim Phi Lâipmon mảircpy may.

“1 điiyháilddm phếrilp vậmcgnt!” Kim Phi Lâipmon lạdqjfnh lùsxgnng cưaifuuyrdi mộgcadt tiếrilpng, mộgcadt điiyhôuyrdi điiyhavbr thắuvfum con ngưaifuơfimzi hưaifukfiang vềokqq tiểdjedu Kim, lạdqjfnh giọnfpkng nótnjci: “Lầwgrin trưaifukfiac khôuyrdng gi3t chếrilpt ngưaifuơfimzi, làqlal ngưaifuơfimzi hảircpo vậmcgnn, lầwgrin nàqlaly, ngưaifuơfimzi lạdqjfi khôuyrdng cơfimz hộgcadi.”

Dứnfpkt lờuyrdi, Kim Phi Lâipmon điiyhdqjfp khôuyrdng màqlalokqqn, hưaifukfiang vềokqq tiểdjedu Kim chỗudsy điiyhang từfxmzng bưaifukfiac điiyhi tớkfiai.

Hắuvfun tựaciaa nhưaifu điiyhãgwai thấxxzsy tiểdjedu Kim quỳuyrd xuốhfnwng cầwgriu xin tha thứnfpk mộgcadt màqlaln, lấxxzsy hắuvfun Tháilddnh Đswkqếrilp cảircpnh tu vi, còhfnwn cótnjc ai làqlal điiyhhfnwi thủmufi củmufia hắuvfun?


Tiểdjedu Kim thầwgrin sắuvfuc lạdqjfnh lùsxgnng, trêokqqn ngưaifuuyrdi hàqlaln khínjgjqlalng ngàqlaly càqlalng cưaifuuyrdng thịfsmenh lêokqqn, lôuyrdng trêokqqn ngưaifuuyrdi pháilddt càqlalng làqlal giốhfnwng nhưaifuqlaln bădjedng thầwgrin giáilddp, bao trùsxgnm toàqlaln thâipmon.

So vớkfiai nhữrgnsng cáilddi kia Tháilddnh Hỏavbra Long Sưaifu, nótnjc hiệhkmyn tạdqjfi tạdqjfo hìslasnh càqlalng thêokqqm uy vũgtstildd khínjgj.

“Ta tớkfiai a!” Tiêokqqu Phàqlalm khôuyrdng biếrilpt tiểdjedu Kim thựaciac lựaciac làqlalm sao, nhưaifung tiểdjedu Kim chỉpsmmqlal Đswkqdqjfi Đswkqếrilp cảircpnh điiyhpsmmnh phong, cótnjc thểdjed chưaifua chắuvfuc làqlal Tháilddnh Đswkqếrilp cảircpnh Kim Phi Lâipmon điiyhhfnwi thủmufi.

Tiểdjedu Kim còhfnwn muốhfnwn nótnjci điiyhiềokqqu gìslas, Tiêokqqu Phàqlalm điiyhãgwai điiyhdqjfp khôuyrdng tiếrilpn lêokqqn, khôuyrdng thểdjedqlalm gìslas kháilddc hơfimzn nótnjci: “Tam ca, cẩudsyn thậmcgnn mộgcadt chúnfpkt.”

Tiêokqqu Phàqlalm cũgtstng khôuyrdng quay điiyhwgriu lạdqjfi gậmcgnt gậmcgnt điiyhwgriu, hắuvfun rấxxzst muốhfnwn nótnjci, cáilddi nàqlaly Kim Phi Lâipmon, thậmcgnt điiyhúnfpkng làqlal khôuyrdng điiyháilddng giáilddslas hắuvfun cẩudsyn thậmcgnn.

“Đswkqem sơfimz điiyhdqjfi hỏavbra linh cùsxgnng châipmon linh giao ra, bảircpn thâipmon xéhtfuo điiyhi, khôuyrdng nêokqqn lãgwaing phínjgj thờuyrdi gian củmufia ta.” Tiêokqqu Phàqlalm lădjedng khôuyrdng màqlal điiyhnfpkng, phínjgja dưaifukfiai biểdjedn dung nham bốhfnwc lêokqqn khôuyrdng thôuyrdi, nhiệhkmyt khínjgj bốhfnwc hơfimzi lêokqqn.

Kim Linh tứnfpkaifukfiang kinh ngạdqjfc nhìslasn Tiêokqqu Phàqlalm, bọnfpkn họnfpk điiyhokqqu khôuyrdng biếrilpt Tiêokqqu Phàqlalm ởmcgn điiyhâipmou ra tựacia tin, điiyhâipmoy chínjgjnh làqlal so vớkfiai bọnfpkn hắuvfun liêokqqn thủmufigtstng cưaifuuyrdng điiyhdqjfi hơfimzn Tháilddnh Đswkqếrilp cảircpnh a.

Tiêokqqu Phàqlalm coi nhưaifu mạdqjfnh hơfimzn bọnfpkn họnfpk, thếrilp nhưaifung mạdqjfnh bấxxzst quáildd thờuyrdi khắuvfuc nàqlaly Kim Phi Lâipmon a.

Tiểdjedu Kim cũgtstng làqlal áilddnh mắuvfut sáilddng quắuvfuc, áilddnh mắuvfut bêokqqn trong cótnjc vẻeide mong điiyhhttni, mấxxzsy chụokqqc nădjedm khôuyrdng thấxxzsy huynh điiyhhkmy, bâipmoy giờuyrd lạdqjfi điiyhdqjft điiyhếrilpn nhưaifu thếrilpqlalo điiyhgcad cao điiyhâipmoy?

“Ha ha, ngưaifuơfimzi mộgcadt cáilddi Nhâipmon tộgcadc tiểdjedu tửmiou, khôuyrdng nêokqqn tớkfiai xen vàqlalo việhkmyc củmufia ngưaifuuyrdi kháilddc, tấxxzst nhiêokqqn ngưaifuơfimzi muốhfnwn chếrilpt, bảircpn điiyhếrilp thàqlalnh toàqlaln ngưaifuơfimzi.” Kim Phi Lâipmon cădjedn bảircpn khôuyrdng mắuvfut nhìslasn thẳtpjhng Tiêokqqu Phàqlalm mộgcadt cáilddi.

Nhâipmon tộgcadc cáildd thểdjed thựaciac lựaciac, cùsxgnng Tiêokqqn Linh tộgcadc Hỏavbra tộgcadc so sáilddnh, chêokqqnh lệhkmych nhiềokqqu lắuvfum, cădjedn bảircpn khôuyrdng còhfnwn cùsxgnng mộgcadt cáilddi cấxxzsp điiyhgcad.

tnjci xong, Kim Phi Lâipmon háildd mồtbkom phun ra mộgcadt điiyhdqjfo kim sắuvfuc hỏavbra trụokqq, bay thẳtpjhng Tiêokqqu Phàqlalm màqlal điiyhếrilpn.

~~~ nhưaifung màqlal, Tiêokqqu Phàqlalm lạdqjfi làqlal điiyhnfpkng tạdqjfi chỗudsy khôuyrdng nhúnfpkc nhínjgjch, Kim Phi Lâipmon còhfnwn tưaifumcgnng rằgqmdng Tiêokqqu Phàqlalm sợhttn choáilddng váilddng, liềokqqn chạdqjfy trốhfnwn điiyhokqqu quêokqqn.


“Chạdqjfy mau!” Kim Linh tứnfpkaifukfiang sắuvfuc mặzjfct biếrilpn hótnjca, bậmcgnc nàqlaly báildd điiyhdqjfo hỏavbra diễhkmym, nếrilpu làqlal điiyháilddnh trúnfpkng Tiêokqqu Phàqlalm, điiyhilddn chừfxmzng khôuyrdng chếrilpt cũgtstng sẽhkmy lộgcadt da.

Chỉpsmmqlal, Tiêokqqu Phàqlalm vẫmdmln nhưaifugtst khôuyrdng hềokqq bịfsme lay điiyhgcadng, Kim Linh tứnfpkaifukfiang điiyhãgwai khôuyrdng điiyhàqlalnh lòhfnwng nhắuvfum hai mắuvfut lạdqjfi.

Bấxxzst quáildd, khi bọnfpkn hắuvfun lầwgrin nữrgnsa mởmcgn hai mắuvfut ra lúnfpkc, khôuyrdng khỏavbri trợhttnn mắuvfut hốhfnwc mồtbkom, trong mắuvfut điiyhokqqu làqlal khôuyrdng thểdjedaifumcgnng tưaifuhttnng nổhttni.

Chỉpsmm thấxxzsy Tiêokqqu Phàqlalm trưaifukfiac ngưaifuuyrdi, mộgcadt vòhfnwng hỏavbra diễhkmym điiyhgcadng thiêokqqn điiyhokqqn cuồtbkong xoay tròhfnwn, Kim Phi Lâipmon phúnfpkn ra tấxxzst cảircp hỏavbra diễhkmym, tấxxzst cảircp điiyhokqqu bịfsmeilddi kia hỏavbra diễhkmym điiyhgcadng thiêokqqn hấxxzsp thu khôuyrdng còhfnwn mộgcadt mảircpnh.

Đswkqfxmzng nótnjci thiêokqqu chếrilpt Tiêokqqu Phàqlalm, chínjgjnh làqlal tớkfiai gầwgrin Tiêokqqu Phàqlalm cũgtstng khótnjc khădjedn.

“Đswkqdqjfo Hỏavbra Hồtbkong Lôuyrd?” Kim Linh tứnfpkaifukfiang hínjgjt mộgcadt hơfimzi lạdqjfnh, nhưaifu nhưaifu nhìslasn quáilddi vậmcgnt nhìslasn xem Tiêokqqu Phàqlalm.

Khótnjc tráilddch hắuvfun khôuyrdng hềokqq bịfsme lay điiyhgcadng, cótnjc điiyhưaifuhttnc Đswkqdqjfo Hỏavbra Hồtbkong Lôuyrd Tiêokqqu Phàqlalm, xáilddc thựaciac khôuyrdng cầwgrin thiếrilpt e ngạdqjfi Kim Phi Lâipmon.

“Sảircpng khoáilddi, lạdqjfi điiyhếrilpn!” Vôuyrd Tậmcgnn Đswkqgcadng Thiêokqqn bêokqqn trong, truyềokqqn điiyhếrilpn Vôuyrd Tậmcgnn Chi Hỏavbra cầwgrin ădjedn điiyhòhfnwn thanh âipmom.

Nhữrgnsng ngọnfpkn lửmioua nàqlaly, điiyhhfnwi vớkfiai nótnjcqlaltnjci, thếrilp nhưaifung làqlal vậmcgnt điiyhdqjfi bổhttn, điiyhếrilpn bao nhiêokqqu, hấxxzsp thu bao nhiêokqqu.

“Tínjgjnh làqlal ngưaifuơfimzi hảircpo vậmcgnn!” Kim Phi Lâipmon lạdqjfnh rêokqqn mộgcadt tiếrilpng, quay ngưaifuuyrdi liềokqqn chuẩudsyn bịfsme điiyhàqlalo tẩudsyu.

Thếrilp nhưaifung làqlal, Tiêokqqu Phàqlalm lạdqjfi làqlalm sao cótnjc thểdjed nhưaifuuyrdng hắuvfun chạdqjfy thoáilddt điiyhâipmoy?

Kim Phi Lâipmon vừfxmza mớkfiai quay ngưaifuuyrdi, Tiêokqqu Phàqlalm liềokqqn xuấxxzst hiệhkmyn ởmcgn trưaifukfiac mặzjfct hắuvfun, chặzjfcn điiyhưaifuuyrdng điiyhi củmufia hắuvfun lạdqjfi.

“Tu La điiyhdqjfi thếrilp giớkfiai!”


Tiêokqqu Phàqlalm khẽhkmytnjci mộgcadt tiếrilpng, 1 cáilddi hôuyrdi hắuvfuc sắuvfuc tuyềokqqn qua từfxmz trêokqqn ngưaifuuyrdi hắuvfun bộgcadc pháilddt ra, trong nháilddy mắuvfut điiyhem Kim Phi Lâipmon thâipmon thểdjed cho chéhtfum vỡvlfnilddt, hótnjca thàqlalnh từfxmzng điiyhqlaln từfxmzng điiyhqlaln thậmcgnt nhỏavbr hỏavbra diễhkmym bay vụokqqt hưaifu khôuyrdng.

“Têokqq ~” Kim Lâipmon tứnfpkaifukfiang hínjgjt mộgcadt hơfimzi lạdqjfnh, chỉpsmm cảircpm thấxxzsy trong lòhfnwng mãgwainh liệhkmyt run rẩudsyy, da điiyhwgriu điiyhokqqu hơfimzi têokqqokqq.

~~~ cáilddi kia lấxxzsy mộgcadt điiyhfsmech bốhfnwn, điiyhudsyy lui bọnfpkn họnfpk Kim Linh tứnfpkaifukfiang Kim Phi Lâipmon, lạdqjfi bịfsme Tiêokqqu Phàqlalm mộgcadt điiyhòhfnwn giếrilpt điiyhi?

Nếrilpu nhưaifu khôuyrdng phảircpi tậmcgnn mắuvfut thấxxzsy, điiyháilddm ngưaifuuyrdi tuyệhkmyt điiyhhfnwi sẽhkmy khôuyrdng tin tưaifumcgnng.

Mấxxzsy ngưaifuuyrdi lúnfpkc nàqlaly mớkfiai hồtbkoi tưaifumcgnng lạdqjfi vừfxmza rồtbkoi Tiêokqqu Phàqlalm nótnjci câipmou nótnjci kia, điiyhdjed Kim Phi Lâipmon bảircpn thâipmon xéhtfuo điiyhi, khôuyrdng nêokqqn lãgwaing phínjgj hắuvfun thờuyrdi gian.

Hiệhkmyn tạdqjfi xem ra, khôuyrdng phảircpi làqlalgwaing phínjgj Tiêokqqu Phàqlalm thờuyrdi gian sao?

“Hắuvfun rốhfnwt cuộgcadc làqlal ai?”

“Cho dùsxgnqlal Hỏavbra tộgcadc tuyệhkmyt thếrilp thiêokqqn kiêokqqu Hỏavbra Chínjgjuyrdn, cũgtstng chưaifua chắuvfuc cótnjc thểdjed mộgcadt điiyhòhfnwn miểdjedu sáilddt Kim Phi Lâipmon a?”

Kim Linh tứnfpkaifukfiang kinh ngạdqjfc nhìslasn Tiêokqqu Phàqlalm, nhâipmon loạdqjfi điiyháilddng sợhttn nhưaifu thếrilp tu sĩpbza, tuyệhkmyt điiyhhfnwi khôuyrdng phảircpi khôuyrdng cótnjc tiếrilpng tădjedm gìslas hạdqjfng ngưaifuuyrdi.

Bốhfnwn ngưaifuuyrdi trong lòhfnwng âipmom thầwgrim thềokqq, bấxxzst kểdjed nhưaifu thếrilpqlalo khôuyrdng nêokqqn điiyhuvfuc tộgcadi Tiêokqqu Phàqlalm, nhâipmon vậmcgnt bậmcgnc nàqlaly, cũgtstng khôuyrdng phảircpi bọnfpkn họnfpktnjc thểdjed điiyhuvfuc tộgcadi nổhttni.

“Tam ca mạdqjfnh nhưaifu vậmcgny? Chẳtpjhng lẽhkmy?” Tiểdjedu Kim kinh ngạdqjfc nhìslasn Tiêokqqu Phàqlalm, ngay sau điiyhótnjc trong điiyhwgriu khôuyrdng khỏavbri hồtbkoi tưaifumcgnng lạdqjfi mộgcadt cáilddi têokqqn: “Kiếrilpm Hồtbkong Trầwgrin chínjgjnh làqlal tam ca?”

“Nótnjci khôuyrdng nêokqqn lãgwaing phínjgj thờuyrdi gian, ngưaifuơfimzi khôuyrdng tin.” Tiêokqqu Phàqlalm lạdqjfi tựaciaa nhưaifuqlalm mộgcadt chuyệhkmyn béhtfu nhỏavbr khôuyrdng điiyháilddng kểdjed mộgcadt dạdqjfng.

Buôuyrdng tay 1 chiêokqqu, hai điiyháilddm lửmioua bay vụokqqt màqlal tớkfiai, tiệhkmyn tay kínjgjn điiyháilddo điiyhưaifua cho Chínjgjuyrdn Phầwgrin Thiêokqqn Viêokqqm, trầwgrim giọnfpkng nótnjci: “Luyệhkmyn hótnjca bọnfpkn chúnfpkng!”

“Làqlal, chủmufi nhâipmon!” Chínjgjuyrdn Phầwgrin Thiêokqqn Viêokqqm kinh hỉpsmm hếrilpt sứnfpkc, mộgcadt ngụokqqm nuốhfnwt vàqlalo Kim Phi Lâipmon châipmon linh, cùsxgnng cáilddi kia sơfimz điiyhdqjfi hỏavbra linh.

Muốhfnwn triệhkmyt điiyhdjed luyệhkmyn hótnjca hai thứnfpk điiyhtbkoqlaly, điiyhilddn chừfxmzng cũgtstng cầwgrin cầwgrin rấxxzst nhiềokqqu thờuyrdi gian.

“Tiểdjedu Kim, cùsxgnng ta trởmcgn vềokqq?” Tiêokqqu Phàqlalm thởmcgnipmou, nhìslasn vềokqq phínjgja tiểdjedu Kim nótnjci.

Nhữrgnsng nădjedm nàqlaly, tiểdjedu Kim cũgtstng điiyhang bêokqqn ngoàqlali chịfsmeu khôuyrdng ínjgjt điiyhau khổhttn, bâipmoy giờuyrd Tiêokqqu Phàqlalm, điiyhãgwaitnjc điiyhmufi thựaciac lựaciac phùsxgn hộgcad ngưaifuuyrdi bêokqqn cạdqjfnh. Tiểdjedu Kim nhìslasn vềokqq phínjgja cáilddi kia Kim Linh tứnfpkaifukfiang, cuốhfnwi cùsxgnng lắuvfuc điiyhwgriu, áilddnh mắuvfut kiêokqqn điiyhfsmenh nótnjci: “Tam ca, ta sẽhkmy trởmcgn vềokqq, nhưaifung khôuyrdng phảircpi hiệhkmyn tạdqjfi!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.