Vô Thượng Sát Thần

Chương 3255 : Lãng Phí Thời Gian

    trước sau   
“Biệksdan phákwyrp gìyarv?” Tiểhtsru Kim ákwyrnh mắcffnt sákwyrng lêgtggn, khôdjding chúvyrzt nghĩgdkx ngợjpxti hỏsijki.

Tiêgtggu Phàpvgmm tríowlo tuệksda, hắcffnn làpvgm lạjuhmi quákwyrpvgmjzgdpvgmng, Tiêgtggu Phàpvgmm muốpmbsn ra biệksdan phákwyrp, tuyệksdat đkgkbpmbsi so vớxyqqi hắcffnn muốpmbsn đkgkbákwyrng tin rấyqbxt nhiềznelu.

“~~~ cákwyri nàpvgmy.” Tiêgtggu Phàpvgmm chậqkoum rãypxgi xòhtsre bàpvgmn tay ra, lòhtsrng bàpvgmn tay lậqkoup tứwoaac xuấyqbxt hiệksdan 1 đkgkbpvgmn ngọiutln lửkaxka màpvgmu tửkaxk kim, đkgkbwnpgu đkgkbfagei vưyygxơvdrvng miệksdan, chíowlodjdin quýyoot khíowlo.

Hỏsijka diễxqjom khôdjding đkgkbvhcdc biệksdat vậqkout, chíowlonh làpvgm Chíowlodjdin Phầwnpgn Thiêgtggn Viêgtggm.

“Ngưyygxơvdrvi làpvgm muốpmbsn cho hắcffnn luyệksdan hóxqjoa Kim Phi Lâckbon châckbon linh, thay thếnkzz hắcffnn trởzqyw thàpvgmnh Thákwyrnh Hỏsijka Long Sưyygx tộfagec thiếnkzzu chủxyqq?” Tiểhtsru Kim hiểhtsru thôdjding suốpmbst tớxyqqi.

Nhữlmojng năwewym nàpvgmy, hắcffnn đkgkbãypxg trảfwjbi qua quákwyr nhiềznelu chuyệksdan, sớxyqqm đkgkbãypxg khôdjding phảfwjbi lấyqbxy trưyygxxyqqc kia đkgkbơvdrvn thuầwnpgn vôdjdi tri tiểhtsru Kim.


“Ngưyygxơvdrvi cóxqjo vấyqbxn đkgkbznel hay khôdjding?” Tiêgtggu Phàpvgmm nhìyarvn chăwewym chúvyrz Chíowlodjdin Phầwnpgn Thiêgtggn Viêgtggm nóxqjoi.

“Khôdjding cóxqjo vấyqbxn đkgkbznel! Hỏsijka tộfagec thôdjdin phệksda, vốpmbsn làpvgm khôdjding thểhtsr tầwnpgm thưyygxobgbng hơvdrvn sựxyqqyarvnh.” Chíowlodjdin Phầwnpgn Thiêgtggn Viêgtggm thầwnpgn sắcffnc bìyarvnh tĩgdkxnh nóxqjoi.

xqjockboy giờobgbzfltng đkgkbãypxg đkgkbfaget phákwyr đkgkbếnkzzn đkgkbếnkzz hỏsijka đkgkbqxdcnh phong, vừydfxa vặvhcdn cầwnpgn càpvgmng nhiềznelu hỏsijka diễxqjom tinh hoa, đkgkbjpxti ởzqywgtggn ngưyygxobgbi Tiêgtggu Phàpvgmm, còhtsrn khôdjding bằkwyrng tiếnkzzn vềznel Hỏsijka tộfagec.

Chỉqxdcxqjozqyw Hỏsijka tộfagec, hắcffnn mớxyqqi đkgkbưyygxjpxtc càpvgmng nhiềznelu hỏsijka diễxqjom tinh hoa, tưyygxơvdrvng lai mớxyqqi cóxqjovdrv hộfagei, đkgkbfaget phákwyr thákwyrnh hỏsijka cấyqbxp đkgkbfage.

ckboy giờobgbpvgmng làpvgmxqjovdrv đkgkbjuhmi hỏsijka linh đkgkbhtsrxqjo thôdjdin phệksda, hắcffnn lạjuhmi làpvgmm sao cóxqjo thểhtsr bỏsijk lỡdwal tốpmbst nhưyygx vậqkouy cơvdrv hộfagei đkgkbâckboy?

“Vậqkouy cứwoaapvgmm nhưyygx thếnkzz, sơvdrv đkgkbjuhmi hỏsijka linh đkgkbpmbsi ta vôdjdi dụkwyrng.” Tiểhtsru Kim gậqkout đkgkbwnpgu nóxqjoi, lúvyrzc nàpvgmy mớxyqqi ngẩyarvng đkgkbwnpgu nhìyarvn vềznel phíowloa xa xa Kim Linh tứwoaayygxxyqqng cùlmojng Kim Phi Lâckbon.

Kim Linh tứwoaayygxxyqqng thựxyqqc lựxyqqc khôdjding tệksda, cóxqjo thểhtsr Kim Phi Lâckbon càpvgmng thêgtggm mạjuhmnh mẽznelkwyr đkgkbjuhmo, cákwyri kia linh hồkgkbn chiếnkzzm cứwoaa nhụkwyrc thểhtsr củxyqqa hắcffnn vềznel sau, trựxyqqc tiếnkzzp đkgkbfaget phákwyr đkgkbếnkzzn Thákwyrnh Đjuhmếnkzz cảfwjbnh.

Ngay từydfx đkgkbwnpgu Kim Linh tứwoaayygxxyqqng vẫmvhbn còhtsrn thưyygxjpxtng phong, nhưyygxng rấyqbxt nhanh liềzneln bịrzjb Kim Phi Lâckbon đkgkbèovwdgtggn đkgkbákwyrnh, mấyqbxy ngưyygxobgbi ngọiutln lửkaxka trêgtggn ngưyygxobgbi đkgkbznelu trởzqywgtggn ảfwjbm đkgkbjuhmm ôdjdi quang.

“Liềzneln bằkwyrng cákwyrc ngưyygxơvdrvi, cũzfltng muốpmbsn đkgkbpmbsi đkgkbrzjbch vớxyqqi ta?” Kim Phi Lâckbon tùlmojy tiệksdan cưyygxobgbi to, mởzqyw ra miệksdang to nhưyygx chậqkouu mákwyru, cắcffnn mộfaget cákwyri trong đkgkbóxqjo mộfaget đkgkbwnpgu Thákwyrnh Hỏsijka Long Sưyygx trêgtggn ngưyygxobgbi mảfwjbng lớxyqqn hỏsijka diễxqjom.

kwyri kia Thákwyrnh Hỏsijka Long Sưyygxgtggu r3n khôdjding thôdjdii, nhao nhao hưyygxxyqqng phíowloa sau thốpmbsi lui, khôdjding dákwyrm tớxyqqi gầwnpgn Kim Phi Lâckbon mảfwjby may.

“1 đkgkbákwyrm phếnkzz vậqkout!” Kim Phi Lâckbon lạjuhmnh lùlmojng cưyygxobgbi mộfaget tiếnkzzng, mộfaget đkgkbôdjdii đkgkbsijk thắcffnm con ngưyygxơvdrvi hưyygxxyqqng vềznel tiểhtsru Kim, lạjuhmnh giọiutlng nóxqjoi: “Lầwnpgn trưyygxxyqqc khôdjding gi3t chếnkzzt ngưyygxơvdrvi, làpvgm ngưyygxơvdrvi hảfwjbo vậqkoun, lầwnpgn nàpvgmy, ngưyygxơvdrvi lạjuhmi khôdjding cơvdrv hộfagei.”

Dứwoaat lờobgbi, Kim Phi Lâckbon đkgkbjuhmp khôdjding màpvgmgtggn, hưyygxxyqqng vềznel tiểhtsru Kim chỗkgkb đkgkbang từydfxng bưyygxxyqqc đkgkbi tớxyqqi.

Hắcffnn tựxyqqa nhưyygx đkgkbãypxg thấyqbxy tiểhtsru Kim quỳcffn xuốpmbsng cầwnpgu xin tha thứwoaa mộfaget màpvgmn, lấyqbxy hắcffnn Thákwyrnh Đjuhmếnkzz cảfwjbnh tu vi, còhtsrn cóxqjo ai làpvgm đkgkbpmbsi thủxyqq củxyqqa hắcffnn?


Tiểhtsru Kim thầwnpgn sắcffnc lạjuhmnh lùlmojng, trêgtggn ngưyygxobgbi hàpvgmn khíowlopvgmng ngàpvgmy càpvgmng cưyygxobgbng thịrzjbnh lêgtggn, lôdjding trêgtggn ngưyygxobgbi phákwyrt càpvgmng làpvgm giốpmbsng nhưyygxpvgmn băwewyng thầwnpgn giákwyrp, bao trùlmojm toàpvgmn thâckbon.

So vớxyqqi nhữlmojng cákwyri kia Thákwyrnh Hỏsijka Long Sưyygx, nóxqjo hiệksdan tạjuhmi tạjuhmo hìyarvnh càpvgmng thêgtggm uy vũzfltkwyr khíowlo.

“Ta tớxyqqi a!” Tiêgtggu Phàpvgmm khôdjding biếnkzzt tiểhtsru Kim thựxyqqc lựxyqqc làpvgmm sao, nhưyygxng tiểhtsru Kim chỉqxdcpvgm Đjuhmjuhmi Đjuhmếnkzz cảfwjbnh đkgkbqxdcnh phong, cóxqjo thểhtsr chưyygxa chắcffnc làpvgm Thákwyrnh Đjuhmếnkzz cảfwjbnh Kim Phi Lâckbon đkgkbpmbsi thủxyqq.

Tiểhtsru Kim còhtsrn muốpmbsn nóxqjoi đkgkbiềznelu gìyarv, Tiêgtggu Phàpvgmm đkgkbãypxg đkgkbjuhmp khôdjding tiếnkzzn lêgtggn, khôdjding thểhtsrpvgmm gìyarv khákwyrc hơvdrvn nóxqjoi: “Tam ca, cẩyarvn thậqkoun mộfaget chúvyrzt.”

Tiêgtggu Phàpvgmm cũzfltng khôdjding quay đkgkbwnpgu lạjuhmi gậqkout gậqkout đkgkbwnpgu, hắcffnn rấyqbxt muốpmbsn nóxqjoi, cákwyri nàpvgmy Kim Phi Lâckbon, thậqkout đkgkbúvyrzng làpvgm khôdjding đkgkbákwyrng giákwyryarv hắcffnn cẩyarvn thậqkoun.

“Đjuhmem sơvdrv đkgkbjuhmi hỏsijka linh cùlmojng châckbon linh giao ra, bảfwjbn thâckbon xédjdio đkgkbi, khôdjding nêgtggn lãypxgng phíowlo thờobgbi gian củxyqqa ta.” Tiêgtggu Phàpvgmm lăwewyng khôdjding màpvgm đkgkbwoaang, phíowloa dưyygxxyqqi biểhtsrn dung nham bốpmbsc lêgtggn khôdjding thôdjdii, nhiệksdat khíowlo bốpmbsc hơvdrvi lêgtggn.

Kim Linh tứwoaayygxxyqqng kinh ngạjuhmc nhìyarvn Tiêgtggu Phàpvgmm, bọiutln họiutl đkgkbznelu khôdjding biếnkzzt Tiêgtggu Phàpvgmm ởzqyw đkgkbâckbou ra tựxyqq tin, đkgkbâckboy chíowlonh làpvgm so vớxyqqi bọiutln hắcffnn liêgtggn thủxyqqzfltng cưyygxobgbng đkgkbjuhmi hơvdrvn Thákwyrnh Đjuhmếnkzz cảfwjbnh a.

Tiêgtggu Phàpvgmm coi nhưyygx mạjuhmnh hơvdrvn bọiutln họiutl, thếnkzz nhưyygxng mạjuhmnh bấyqbxt quákwyr thờobgbi khắcffnc nàpvgmy Kim Phi Lâckbon a.

Tiểhtsru Kim cũzfltng làpvgm ákwyrnh mắcffnt sákwyrng quắcffnc, ákwyrnh mắcffnt bêgtggn trong cóxqjo vẻbavq mong đkgkbjpxti, mấyqbxy chụkwyrc năwewym khôdjding thấyqbxy huynh đkgkbksda, bâckboy giờobgb lạjuhmi đkgkbjuhmt đkgkbếnkzzn nhưyygx thếnkzzpvgmo đkgkbfage cao đkgkbâckboy?

“Ha ha, ngưyygxơvdrvi mộfaget cákwyri Nhâckbon tộfagec tiểhtsru tửkaxk, khôdjding nêgtggn tớxyqqi xen vàpvgmo việksdac củxyqqa ngưyygxobgbi khákwyrc, tấyqbxt nhiêgtggn ngưyygxơvdrvi muốpmbsn chếnkzzt, bảfwjbn đkgkbếnkzz thàpvgmnh toàpvgmn ngưyygxơvdrvi.” Kim Phi Lâckbon căwewyn bảfwjbn khôdjding mắcffnt nhìyarvn thẳgtggng Tiêgtggu Phàpvgmm mộfaget cákwyri.

Nhâckbon tộfagec cákwyr thểhtsr thựxyqqc lựxyqqc, cùlmojng Tiêgtggn Linh tộfagec Hỏsijka tộfagec so sákwyrnh, chêgtggnh lệksdach nhiềznelu lắcffnm, căwewyn bảfwjbn khôdjding còhtsrn cùlmojng mộfaget cákwyri cấyqbxp đkgkbfage.

xqjoi xong, Kim Phi Lâckbon hákwyr mồkgkbm phun ra mộfaget đkgkbjuhmo kim sắcffnc hỏsijka trụkwyr, bay thẳgtggng Tiêgtggu Phàpvgmm màpvgm đkgkbếnkzzn.

~~~ nhưyygxng màpvgm, Tiêgtggu Phàpvgmm lạjuhmi làpvgm đkgkbwoaang tạjuhmi chỗkgkb khôdjding nhúvyrzc nhíowloch, Kim Phi Lâckbon còhtsrn tưyygxzqywng rằkwyrng Tiêgtggu Phàpvgmm sợjpxt choákwyrng vákwyrng, liềzneln chạjuhmy trốpmbsn đkgkbznelu quêgtggn.


“Chạjuhmy mau!” Kim Linh tứwoaayygxxyqqng sắcffnc mặvhcdt biếnkzzn hóxqjoa, bậqkouc nàpvgmy bákwyr đkgkbjuhmo hỏsijka diễxqjom, nếnkzzu làpvgm đkgkbákwyrnh trúvyrzng Tiêgtggu Phàpvgmm, đkgkbkwyrn chừydfxng khôdjding chếnkzzt cũzfltng sẽznel lộfaget da.

Chỉqxdcpvgm, Tiêgtggu Phàpvgmm vẫmvhbn nhưyygxzflt khôdjding hềznel bịrzjb lay đkgkbfageng, Kim Linh tứwoaayygxxyqqng đkgkbãypxg khôdjding đkgkbàpvgmnh lòhtsrng nhắcffnm hai mắcffnt lạjuhmi.

Bấyqbxt quákwyr, khi bọiutln hắcffnn lầwnpgn nữlmoja mởzqyw hai mắcffnt ra lúvyrzc, khôdjding khỏsijki trợjpxtn mắcffnt hốpmbsc mồkgkbm, trong mắcffnt đkgkbznelu làpvgm khôdjding thểhtsryygxzqywng tưyygxjpxtng nổpsvbi.

Chỉqxdc thấyqbxy Tiêgtggu Phàpvgmm trưyygxxyqqc ngưyygxobgbi, mộfaget vòhtsrng hỏsijka diễxqjom đkgkbfageng thiêgtggn đkgkbgtggn cuồkgkbng xoay tròhtsrn, Kim Phi Lâckbon phúvyrzn ra tấyqbxt cảfwjb hỏsijka diễxqjom, tấyqbxt cảfwjb đkgkbznelu bịrzjbkwyri kia hỏsijka diễxqjom đkgkbfageng thiêgtggn hấyqbxp thu khôdjding còhtsrn mộfaget mảfwjbnh.

Đjuhmydfxng nóxqjoi thiêgtggu chếnkzzt Tiêgtggu Phàpvgmm, chíowlonh làpvgm tớxyqqi gầwnpgn Tiêgtggu Phàpvgmm cũzfltng khóxqjo khăwewyn.

“Đjuhmjuhmo Hỏsijka Hồkgkbng Lôdjdi?” Kim Linh tứwoaayygxxyqqng híowlot mộfaget hơvdrvi lạjuhmnh, nhưyygx nhưyygx nhìyarvn quákwyri vậqkout nhìyarvn xem Tiêgtggu Phàpvgmm.

Khóxqjo trákwyrch hắcffnn khôdjding hềznel bịrzjb lay đkgkbfageng, cóxqjo đkgkbưyygxjpxtc Đjuhmjuhmo Hỏsijka Hồkgkbng Lôdjdi Tiêgtggu Phàpvgmm, xákwyrc thựxyqqc khôdjding cầwnpgn thiếnkzzt e ngạjuhmi Kim Phi Lâckbon.

“Sảfwjbng khoákwyri, lạjuhmi đkgkbếnkzzn!” Vôdjdi Tậqkoun Đjuhmfageng Thiêgtggn bêgtggn trong, truyềzneln đkgkbếnkzzn Vôdjdi Tậqkoun Chi Hỏsijka cầwnpgn ăwewyn đkgkbòhtsrn thanh âckbom.

Nhữlmojng ngọiutln lửkaxka nàpvgmy, đkgkbpmbsi vớxyqqi nóxqjopvgmxqjoi, thếnkzz nhưyygxng làpvgm vậqkout đkgkbjuhmi bổpsvb, đkgkbếnkzzn bao nhiêgtggu, hấyqbxp thu bao nhiêgtggu.

“Tíowlonh làpvgm ngưyygxơvdrvi hảfwjbo vậqkoun!” Kim Phi Lâckbon lạjuhmnh rêgtggn mộfaget tiếnkzzng, quay ngưyygxobgbi liềzneln chuẩyarvn bịrzjb đkgkbàpvgmo tẩyarvu.

Thếnkzz nhưyygxng làpvgm, Tiêgtggu Phàpvgmm lạjuhmi làpvgmm sao cóxqjo thểhtsr nhưyygxobgbng hắcffnn chạjuhmy thoákwyrt đkgkbâckboy?

Kim Phi Lâckbon vừydfxa mớxyqqi quay ngưyygxobgbi, Tiêgtggu Phàpvgmm liềzneln xuấyqbxt hiệksdan ởzqyw trưyygxxyqqc mặvhcdt hắcffnn, chặvhcdn đkgkbưyygxobgbng đkgkbi củxyqqa hắcffnn lạjuhmi.

“Tu La đkgkbjuhmi thếnkzz giớxyqqi!”


Tiêgtggu Phàpvgmm khẽznelxqjoi mộfaget tiếnkzzng, 1 cákwyri hôdjdii hắcffnc sắcffnc tuyềzneln qua từydfx trêgtggn ngưyygxobgbi hắcffnn bộfagec phákwyrt ra, trong nhákwyry mắcffnt đkgkbem Kim Phi Lâckbon thâckbon thểhtsr cho chédjdim vỡdwalkwyrt, hóxqjoa thàpvgmnh từydfxng đkgkbpvgmn từydfxng đkgkbpvgmn thậqkout nhỏsijk hỏsijka diễxqjom bay vụkwyrt hưyygx khôdjding.

“Têgtgg ~” Kim Lâckbon tứwoaayygxxyqqng híowlot mộfaget hơvdrvi lạjuhmnh, chỉqxdc cảfwjbm thấyqbxy trong lòhtsrng mãypxgnh liệksdat run rẩyarvy, da đkgkbwnpgu đkgkbznelu hơvdrvi têgtgggtgg.

~~~ cákwyri kia lấyqbxy mộfaget đkgkbrzjbch bốpmbsn, đkgkbyarvy lui bọiutln họiutl Kim Linh tứwoaayygxxyqqng Kim Phi Lâckbon, lạjuhmi bịrzjb Tiêgtggu Phàpvgmm mộfaget đkgkbòhtsrn giếnkzzt đkgkbi?

Nếnkzzu nhưyygx khôdjding phảfwjbi tậqkoun mắcffnt thấyqbxy, đkgkbákwyrm ngưyygxobgbi tuyệksdat đkgkbpmbsi sẽznel khôdjding tin tưyygxzqywng.

Mấyqbxy ngưyygxobgbi lúvyrzc nàpvgmy mớxyqqi hồkgkbi tưyygxzqywng lạjuhmi vừydfxa rồkgkbi Tiêgtggu Phàpvgmm nóxqjoi câckbou nóxqjoi kia, đkgkbhtsr Kim Phi Lâckbon bảfwjbn thâckbon xédjdio đkgkbi, khôdjding nêgtggn lãypxgng phíowlo hắcffnn thờobgbi gian.

Hiệksdan tạjuhmi xem ra, khôdjding phảfwjbi làpvgmypxgng phíowlo Tiêgtggu Phàpvgmm thờobgbi gian sao?

“Hắcffnn rốpmbst cuộfagec làpvgm ai?”

“Cho dùlmojpvgm Hỏsijka tộfagec tuyệksdat thếnkzz thiêgtggn kiêgtggu Hỏsijka Chíowlodjdin, cũzfltng chưyygxa chắcffnc cóxqjo thểhtsr mộfaget đkgkbòhtsrn miểhtsru sákwyrt Kim Phi Lâckbon a?”

Kim Linh tứwoaayygxxyqqng kinh ngạjuhmc nhìyarvn Tiêgtggu Phàpvgmm, nhâckbon loạjuhmi đkgkbákwyrng sợjpxt nhưyygx thếnkzz tu sĩgdkx, tuyệksdat đkgkbpmbsi khôdjding phảfwjbi khôdjding cóxqjo tiếnkzzng tăwewym gìyarv hạjuhmng ngưyygxobgbi.

Bốpmbsn ngưyygxobgbi trong lòhtsrng âckbom thầwnpgm thềznel, bấyqbxt kểhtsr nhưyygx thếnkzzpvgmo khôdjding nêgtggn đkgkbcffnc tộfagei Tiêgtggu Phàpvgmm, nhâckbon vậqkout bậqkouc nàpvgmy, cũzfltng khôdjding phảfwjbi bọiutln họiutlxqjo thểhtsr đkgkbcffnc tộfagei nổpsvbi.

“Tam ca mạjuhmnh nhưyygx vậqkouy? Chẳgtggng lẽznel?” Tiểhtsru Kim kinh ngạjuhmc nhìyarvn Tiêgtggu Phàpvgmm, ngay sau đkgkbóxqjo trong đkgkbwnpgu khôdjding khỏsijki hồkgkbi tưyygxzqywng lạjuhmi mộfaget cákwyri têgtggn: “Kiếnkzzm Hồkgkbng Trầwnpgn chíowlonh làpvgm tam ca?”

“Nóxqjoi khôdjding nêgtggn lãypxgng phíowlo thờobgbi gian, ngưyygxơvdrvi khôdjding tin.” Tiêgtggu Phàpvgmm lạjuhmi tựxyqqa nhưyygxpvgmm mộfaget chuyệksdan bédjdi nhỏsijk khôdjding đkgkbákwyrng kểhtsr mộfaget dạjuhmng.

Buôdjding tay 1 chiêgtggu, hai đkgkbákwyrm lửkaxka bay vụkwyrt màpvgm tớxyqqi, tiệksdan tay kíowlon đkgkbákwyro đkgkbưyygxa cho Chíowlodjdin Phầwnpgn Thiêgtggn Viêgtggm, trầwnpgm giọiutlng nóxqjoi: “Luyệksdan hóxqjoa bọiutln chúvyrzng!”

“Làpvgm, chủxyqq nhâckbon!” Chíowlodjdin Phầwnpgn Thiêgtggn Viêgtggm kinh hỉqxdc hếnkzzt sứwoaac, mộfaget ngụkwyrm nuốpmbst vàpvgmo Kim Phi Lâckbon châckbon linh, cùlmojng cákwyri kia sơvdrv đkgkbjuhmi hỏsijka linh.

Muốpmbsn triệksdat đkgkbhtsr luyệksdan hóxqjoa hai thứwoaa đkgkbkgkbpvgmy, đkgkbkwyrn chừydfxng cũzfltng cầwnpgn cầwnpgn rấyqbxt nhiềznelu thờobgbi gian.

“Tiểhtsru Kim, cùlmojng ta trởzqyw vềznel?” Tiêgtggu Phàpvgmm thởzqywckbou, nhìyarvn vềznel phíowloa tiểhtsru Kim nóxqjoi.

Nhữlmojng năwewym nàpvgmy, tiểhtsru Kim cũzfltng đkgkbang bêgtggn ngoàpvgmi chịrzjbu khôdjding íowlot đkgkbau khổpsvb, bâckboy giờobgb Tiêgtggu Phàpvgmm, đkgkbãypxgxqjo đkgkbxyqq thựxyqqc lựxyqqc phùlmoj hộfage ngưyygxobgbi bêgtggn cạjuhmnh. Tiểhtsru Kim nhìyarvn vềznel phíowloa cákwyri kia Kim Linh tứwoaayygxxyqqng, cuốpmbsi cùlmojng lắcffnc đkgkbwnpgu, ákwyrnh mắcffnt kiêgtggn đkgkbrzjbnh nóxqjoi: “Tam ca, ta sẽznel trởzqyw vềznel, nhưyygxng khôdjding phảfwjbi hiệksdan tạjuhmi!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.