Vô Thượng Sát Thần

Chương 3255 : Lãng Phí Thời Gian

    trước sau   
“Biệnmyhn phávigip gìzkyv?” Tiểgpkzu Kim áviginh mắocput sáviging lêjdmtn, khôocpung chúmziwt nghĩghlw ngợadpci hỏzpkki.

Tiêjdmtu Phàpbfkm trígubq tuệnmyh, hắocpun làpbfk lạsyovi quávigipbfkocpupbfkng, Tiêjdmtu Phàpbfkm muốknarn ra biệnmyhn phávigip, tuyệnmyht đedunknari so vớpbfki hắocpun muốknarn đedunáviging tin rấuojjt nhiềzkyvu.

“~~~ cávigii nàpbfky.” Tiêjdmtu Phàpbfkm chậklolm rãdjnti xòjjmle bàpbfkn tay ra, lòjjmlng bàpbfkn tay lậklolp tứxxolc xuấuojjt hiệnmyhn 1 đedunpbfkn ngọmznrn lửkfhca màpbfku tửkfhc kim, đedunihmju đeduniquci vưxxolơvpahng miệnmyhn, chígubqocpun quýcccc khígubq.

Hỏzpkka diễiigvm khôocpung đedunpbfkc biệnmyht vậklolt, chígubqnh làpbfk Chígubqocpun Phầihmjn Thiêjdmtn Viêjdmtm.

“Ngưxxolơvpahi làpbfk muốknarn cho hắocpun luyệnmyhn hóxdmba Kim Phi Lâdjntn châdjntn linh, thay thếioyo hắocpun trởkdgz thàpbfknh Tháviginh Hỏzpkka Long Sưxxol tộiqucc thiếioyou chủedun?” Tiểgpkzu Kim hiểgpkzu thôocpung suốknart tớpbfki.

Nhữfgykng năioyom nàpbfky, hắocpun đedunãdjnt trảjdmti qua quávigi nhiềzkyvu chuyệnmyhn, sớpbfkm đedunãdjnt khôocpung phảjdmti lấuojjy trưxxolpbfkc kia đedunơvpahn thuầihmjn vôocpu tri tiểgpkzu Kim.


“Ngưxxolơvpahi cóxdmb vấuojjn đedunzkyv hay khôocpung?” Tiêjdmtu Phàpbfkm nhìzkyvn chăioyom chúmziw Chígubqocpun Phầihmjn Thiêjdmtn Viêjdmtm nóxdmbi.

“Khôocpung cóxdmb vấuojjn đedunzkyv! Hỏzpkka tộiqucc thôocpun phệnmyh, vốknarn làpbfk khôocpung thểgpkz tầihmjm thưxxolswozng hơvpahn sựgpkzzkyvnh.” Chígubqocpun Phầihmjn Thiêjdmtn Viêjdmtm thầihmjn sắocpuc bìzkyvnh tĩghlwnh nóxdmbi.

xdmbdjnty giờswozghlwng đedunãdjnt đeduniquct phávigi đedunếioyon đedunếioyo hỏzpkka đedunnolxnh phong, vừfxama vặpbfkn cầihmjn càpbfkng nhiềzkyvu hỏzpkka diễiigvm tinh hoa, đedunadpci ởkdgzjdmtn ngưxxolswozi Tiêjdmtu Phàpbfkm, còjjmln khôocpung bằvcoong tiếioyon vềzkyv Hỏzpkka tộiqucc.

Chỉnolxxdmbkdgz Hỏzpkka tộiqucc, hắocpun mớpbfki đedunưxxoladpcc càpbfkng nhiềzkyvu hỏzpkka diễiigvm tinh hoa, tưxxolơvpahng lai mớpbfki cóxdmbvpah hộiquci, đeduniquct phávigi tháviginh hỏzpkka cấuojjp đeduniquc.

djnty giờswozpbfkng làpbfkxdmbvpah đedunsyovi hỏzpkka linh đedungpkzxdmb thôocpun phệnmyh, hắocpun lạsyovi làpbfkm sao cóxdmb thểgpkz bỏzpkk lỡzkyv tốknart nhưxxol vậkloly cơvpah hộiquci đedunâdjnty?

“Vậkloly cứxxolpbfkm nhưxxol thếioyo, sơvpah đedunsyovi hỏzpkka linh đedunknari ta vôocpu dụdjntng.” Tiểgpkzu Kim gậklolt đedunihmju nóxdmbi, lúmziwc nàpbfky mớpbfki ngẩtpvzng đedunihmju nhìzkyvn vềzkyv phígubqa xa xa Kim Linh tứxxolxxolpbfkng cùiigvng Kim Phi Lâdjntn.

Kim Linh tứxxolxxolpbfkng thựgpkzc lựgpkzc khôocpung tệnmyh, cóxdmb thểgpkz Kim Phi Lâdjntn càpbfkng thêjdmtm mạsyovnh mẽptcqvigi đedunsyovo, cávigii kia linh hồnvpln chiếioyom cứxxol nhụdjntc thểgpkz củeduna hắocpun vềzkyv sau, trựgpkzc tiếioyop đeduniquct phávigi đedunếioyon Tháviginh Đsotfếioyo cảjdmtnh.

Ngay từfxam đedunihmju Kim Linh tứxxolxxolpbfkng vẫdjjvn còjjmln thưxxoladpcng phong, nhưxxolng rấuojjt nhanh liềzkyvn bịvcoo Kim Phi Lâdjntn đedunèaslljdmtn đedunáviginh, mấuojjy ngưxxolswozi ngọmznrn lửkfhca trêjdmtn ngưxxolswozi đedunzkyvu trởkdgzjdmtn ảjdmtm đedunsyovm ôocpu quang.

“Liềzkyvn bằvcoong cávigic ngưxxolơvpahi, cũghlwng muốknarn đedunknari đedunvcooch vớpbfki ta?” Kim Phi Lâdjntn tùiigvy tiệnmyhn cưxxolswozi to, mởkdgz ra miệnmyhng to nhưxxol chậklolu mávigiu, cắocpun mộiquct cávigii trong đedunóxdmb mộiquct đedunihmju Tháviginh Hỏzpkka Long Sưxxol trêjdmtn ngưxxolswozi mảjdmtng lớpbfkn hỏzpkka diễiigvm.

vigii kia Tháviginh Hỏzpkka Long Sưxxoljdmtu r3n khôocpung thôocpui, nhao nhao hưxxolpbfkng phígubqa sau thốknari lui, khôocpung dávigim tớpbfki gầihmjn Kim Phi Lâdjntn mảjdmty may.

“1 đedunávigim phếioyo vậklolt!” Kim Phi Lâdjntn lạsyovnh lùiigvng cưxxolswozi mộiquct tiếioyong, mộiquct đedunôocpui đedunzpkk thắocpum con ngưxxolơvpahi hưxxolpbfkng vềzkyv tiểgpkzu Kim, lạsyovnh giọmznrng nóxdmbi: “Lầihmjn trưxxolpbfkc khôocpung gi3t chếioyot ngưxxolơvpahi, làpbfk ngưxxolơvpahi hảjdmto vậkloln, lầihmjn nàpbfky, ngưxxolơvpahi lạsyovi khôocpung cơvpah hộiquci.”

Dứxxolt lờswozi, Kim Phi Lâdjntn đedunsyovp khôocpung màpbfkjdmtn, hưxxolpbfkng vềzkyv tiểgpkzu Kim chỗccya đedunang từfxamng bưxxolpbfkc đeduni tớpbfki.

Hắocpun tựgpkza nhưxxol đedunãdjnt thấuojjy tiểgpkzu Kim quỳdjnt xuốknarng cầihmju xin tha thứxxol mộiquct màpbfkn, lấuojjy hắocpun Tháviginh Đsotfếioyo cảjdmtnh tu vi, còjjmln cóxdmb ai làpbfk đedunknari thủedun củeduna hắocpun?


Tiểgpkzu Kim thầihmjn sắocpuc lạsyovnh lùiigvng, trêjdmtn ngưxxolswozi hàpbfkn khígubqpbfkng ngàpbfky càpbfkng cưxxolswozng thịvcoonh lêjdmtn, lôocpung trêjdmtn ngưxxolswozi phávigit càpbfkng làpbfk giốknarng nhưxxolpbfkn băioyong thầihmjn giávigip, bao trùiigvm toàpbfkn thâdjntn.

So vớpbfki nhữfgykng cávigii kia Tháviginh Hỏzpkka Long Sưxxol, nóxdmb hiệnmyhn tạsyovi tạsyovo hìzkyvnh càpbfkng thêjdmtm uy vũghlwvigi khígubq.

“Ta tớpbfki a!” Tiêjdmtu Phàpbfkm khôocpung biếioyot tiểgpkzu Kim thựgpkzc lựgpkzc làpbfkm sao, nhưxxolng tiểgpkzu Kim chỉnolxpbfk Đsotfsyovi Đsotfếioyo cảjdmtnh đedunnolxnh phong, cóxdmb thểgpkz chưxxola chắocpuc làpbfk Tháviginh Đsotfếioyo cảjdmtnh Kim Phi Lâdjntn đedunknari thủedun.

Tiểgpkzu Kim còjjmln muốknarn nóxdmbi đeduniềzkyvu gìzkyv, Tiêjdmtu Phàpbfkm đedunãdjnt đedunsyovp khôocpung tiếioyon lêjdmtn, khôocpung thểgpkzpbfkm gìzkyv khávigic hơvpahn nóxdmbi: “Tam ca, cẩtpvzn thậkloln mộiquct chúmziwt.”

Tiêjdmtu Phàpbfkm cũghlwng khôocpung quay đedunihmju lạsyovi gậklolt gậklolt đedunihmju, hắocpun rấuojjt muốknarn nóxdmbi, cávigii nàpbfky Kim Phi Lâdjntn, thậklolt đedunúmziwng làpbfk khôocpung đedunáviging giávigizkyv hắocpun cẩtpvzn thậkloln.

“Đsotfem sơvpah đedunsyovi hỏzpkka linh cùiigvng châdjntn linh giao ra, bảjdmtn thâdjntn xéaqypo đeduni, khôocpung nêjdmtn lãdjntng phígubq thờswozi gian củeduna ta.” Tiêjdmtu Phàpbfkm lăioyong khôocpung màpbfk đedunxxolng, phígubqa dưxxolpbfki biểgpkzn dung nham bốknarc lêjdmtn khôocpung thôocpui, nhiệnmyht khígubq bốknarc hơvpahi lêjdmtn.

Kim Linh tứxxolxxolpbfkng kinh ngạsyovc nhìzkyvn Tiêjdmtu Phàpbfkm, bọmznrn họmznr đedunzkyvu khôocpung biếioyot Tiêjdmtu Phàpbfkm ởkdgz đedunâdjntu ra tựgpkz tin, đedunâdjnty chígubqnh làpbfk so vớpbfki bọmznrn hắocpun liêjdmtn thủedunghlwng cưxxolswozng đedunsyovi hơvpahn Tháviginh Đsotfếioyo cảjdmtnh a.

Tiêjdmtu Phàpbfkm coi nhưxxol mạsyovnh hơvpahn bọmznrn họmznr, thếioyo nhưxxolng mạsyovnh bấuojjt quávigi thờswozi khắocpuc nàpbfky Kim Phi Lâdjntn a.

Tiểgpkzu Kim cũghlwng làpbfk áviginh mắocput sáviging quắocpuc, áviginh mắocput bêjdmtn trong cóxdmb vẻmeeg mong đedunadpci, mấuojjy chụdjntc năioyom khôocpung thấuojjy huynh đedunnmyh, bâdjnty giờswoz lạsyovi đedunsyovt đedunếioyon nhưxxol thếioyopbfko đeduniquc cao đedunâdjnty?

“Ha ha, ngưxxolơvpahi mộiquct cávigii Nhâdjntn tộiqucc tiểgpkzu tửkfhc, khôocpung nêjdmtn tớpbfki xen vàpbfko việnmyhc củeduna ngưxxolswozi khávigic, tấuojjt nhiêjdmtn ngưxxolơvpahi muốknarn chếioyot, bảjdmtn đedunếioyo thàpbfknh toàpbfkn ngưxxolơvpahi.” Kim Phi Lâdjntn căioyon bảjdmtn khôocpung mắocput nhìzkyvn thẳkwbyng Tiêjdmtu Phàpbfkm mộiquct cávigii.

Nhâdjntn tộiqucc cávigi thểgpkz thựgpkzc lựgpkzc, cùiigvng Tiêjdmtn Linh tộiqucc Hỏzpkka tộiqucc so sáviginh, chêjdmtnh lệnmyhch nhiềzkyvu lắocpum, căioyon bảjdmtn khôocpung còjjmln cùiigvng mộiquct cávigii cấuojjp đeduniquc.

xdmbi xong, Kim Phi Lâdjntn hávigi mồnvplm phun ra mộiquct đedunsyovo kim sắocpuc hỏzpkka trụdjnt, bay thẳkwbyng Tiêjdmtu Phàpbfkm màpbfk đedunếioyon.

~~~ nhưxxolng màpbfk, Tiêjdmtu Phàpbfkm lạsyovi làpbfk đedunxxolng tạsyovi chỗccya khôocpung nhúmziwc nhígubqch, Kim Phi Lâdjntn còjjmln tưxxolkdgzng rằvcoong Tiêjdmtu Phàpbfkm sợadpc choáviging váviging, liềzkyvn chạsyovy trốknarn đedunzkyvu quêjdmtn.


“Chạsyovy mau!” Kim Linh tứxxolxxolpbfkng sắocpuc mặpbfkt biếioyon hóxdmba, bậklolc nàpbfky bávigi đedunsyovo hỏzpkka diễiigvm, nếioyou làpbfk đedunáviginh trúmziwng Tiêjdmtu Phàpbfkm, đedunvigin chừfxamng khôocpung chếioyot cũghlwng sẽptcq lộiquct da.

Chỉnolxpbfk, Tiêjdmtu Phàpbfkm vẫdjjvn nhưxxolghlw khôocpung hềzkyv bịvcoo lay đeduniqucng, Kim Linh tứxxolxxolpbfkng đedunãdjnt khôocpung đedunàpbfknh lòjjmlng nhắocpum hai mắocput lạsyovi.

Bấuojjt quávigi, khi bọmznrn hắocpun lầihmjn nữfgyka mởkdgz hai mắocput ra lúmziwc, khôocpung khỏzpkki trợadpcn mắocput hốknarc mồnvplm, trong mắocput đedunzkyvu làpbfk khôocpung thểgpkzxxolkdgzng tưxxoladpcng nổihmji.

Chỉnolx thấuojjy Tiêjdmtu Phàpbfkm trưxxolpbfkc ngưxxolswozi, mộiquct vòjjmlng hỏzpkka diễiigvm đeduniqucng thiêjdmtn đedunjdmtn cuồnvplng xoay tròjjmln, Kim Phi Lâdjntn phúmziwn ra tấuojjt cảjdmt hỏzpkka diễiigvm, tấuojjt cảjdmt đedunzkyvu bịvcoovigii kia hỏzpkka diễiigvm đeduniqucng thiêjdmtn hấuojjp thu khôocpung còjjmln mộiquct mảjdmtnh.

Đsotffxamng nóxdmbi thiêjdmtu chếioyot Tiêjdmtu Phàpbfkm, chígubqnh làpbfk tớpbfki gầihmjn Tiêjdmtu Phàpbfkm cũghlwng khóxdmb khăioyon.

“Đsotfsyovo Hỏzpkka Hồnvplng Lôocpu?” Kim Linh tứxxolxxolpbfkng hígubqt mộiquct hơvpahi lạsyovnh, nhưxxol nhưxxol nhìzkyvn quávigii vậklolt nhìzkyvn xem Tiêjdmtu Phàpbfkm.

Khóxdmb trávigich hắocpun khôocpung hềzkyv bịvcoo lay đeduniqucng, cóxdmb đedunưxxoladpcc Đsotfsyovo Hỏzpkka Hồnvplng Lôocpu Tiêjdmtu Phàpbfkm, xávigic thựgpkzc khôocpung cầihmjn thiếioyot e ngạsyovi Kim Phi Lâdjntn.

“Sảjdmtng khoávigii, lạsyovi đedunếioyon!” Vôocpu Tậkloln Đsotfiqucng Thiêjdmtn bêjdmtn trong, truyềzkyvn đedunếioyon Vôocpu Tậkloln Chi Hỏzpkka cầihmjn ăioyon đedunòjjmln thanh âdjntm.

Nhữfgykng ngọmznrn lửkfhca nàpbfky, đedunknari vớpbfki nóxdmbpbfkxdmbi, thếioyo nhưxxolng làpbfk vậklolt đedunsyovi bổihmj, đedunếioyon bao nhiêjdmtu, hấuojjp thu bao nhiêjdmtu.

“Tígubqnh làpbfk ngưxxolơvpahi hảjdmto vậkloln!” Kim Phi Lâdjntn lạsyovnh rêjdmtn mộiquct tiếioyong, quay ngưxxolswozi liềzkyvn chuẩtpvzn bịvcoo đedunàpbfko tẩtpvzu.

Thếioyo nhưxxolng làpbfk, Tiêjdmtu Phàpbfkm lạsyovi làpbfkm sao cóxdmb thểgpkz nhưxxolswozng hắocpun chạsyovy thoávigit đedunâdjnty?

Kim Phi Lâdjntn vừfxama mớpbfki quay ngưxxolswozi, Tiêjdmtu Phàpbfkm liềzkyvn xuấuojjt hiệnmyhn ởkdgz trưxxolpbfkc mặpbfkt hắocpun, chặpbfkn đedunưxxolswozng đeduni củeduna hắocpun lạsyovi.

“Tu La đedunsyovi thếioyo giớpbfki!”


Tiêjdmtu Phàpbfkm khẽptcqxdmbi mộiquct tiếioyong, 1 cávigii hôocpui hắocpuc sắocpuc tuyềzkyvn qua từfxam trêjdmtn ngưxxolswozi hắocpun bộiqucc phávigit ra, trong nhávigiy mắocput đedunem Kim Phi Lâdjntn thâdjntn thểgpkz cho chéaqypm vỡzkyvvigit, hóxdmba thàpbfknh từfxamng đedunpbfkn từfxamng đedunpbfkn thậklolt nhỏzpkk hỏzpkka diễiigvm bay vụdjntt hưxxol khôocpung.

“Têjdmt ~” Kim Lâdjntn tứxxolxxolpbfkng hígubqt mộiquct hơvpahi lạsyovnh, chỉnolx cảjdmtm thấuojjy trong lòjjmlng mãdjntnh liệnmyht run rẩtpvzy, da đedunihmju đedunzkyvu hơvpahi têjdmtjdmt.

~~~ cávigii kia lấuojjy mộiquct đedunvcooch bốknarn, đeduntpvzy lui bọmznrn họmznr Kim Linh tứxxolxxolpbfkng Kim Phi Lâdjntn, lạsyovi bịvcoo Tiêjdmtu Phàpbfkm mộiquct đedunòjjmln giếioyot đeduni?

Nếioyou nhưxxol khôocpung phảjdmti tậkloln mắocput thấuojjy, đedunávigim ngưxxolswozi tuyệnmyht đedunknari sẽptcq khôocpung tin tưxxolkdgzng.

Mấuojjy ngưxxolswozi lúmziwc nàpbfky mớpbfki hồnvpli tưxxolkdgzng lạsyovi vừfxama rồnvpli Tiêjdmtu Phàpbfkm nóxdmbi câdjntu nóxdmbi kia, đedungpkz Kim Phi Lâdjntn bảjdmtn thâdjntn xéaqypo đeduni, khôocpung nêjdmtn lãdjntng phígubq hắocpun thờswozi gian.

Hiệnmyhn tạsyovi xem ra, khôocpung phảjdmti làpbfkdjntng phígubq Tiêjdmtu Phàpbfkm thờswozi gian sao?

“Hắocpun rốknart cuộiqucc làpbfk ai?”

“Cho dùiigvpbfk Hỏzpkka tộiqucc tuyệnmyht thếioyo thiêjdmtn kiêjdmtu Hỏzpkka Chígubqocpun, cũghlwng chưxxola chắocpuc cóxdmb thểgpkz mộiquct đedunòjjmln miểgpkzu sávigit Kim Phi Lâdjntn a?”

Kim Linh tứxxolxxolpbfkng kinh ngạsyovc nhìzkyvn Tiêjdmtu Phàpbfkm, nhâdjntn loạsyovi đedunáviging sợadpc nhưxxol thếioyo tu sĩghlw, tuyệnmyht đedunknari khôocpung phảjdmti khôocpung cóxdmb tiếioyong tăioyom gìzkyv hạsyovng ngưxxolswozi.

Bốknarn ngưxxolswozi trong lòjjmlng âdjntm thầihmjm thềzkyv, bấuojjt kểgpkz nhưxxol thếioyopbfko khôocpung nêjdmtn đedunocpuc tộiquci Tiêjdmtu Phàpbfkm, nhâdjntn vậklolt bậklolc nàpbfky, cũghlwng khôocpung phảjdmti bọmznrn họmznrxdmb thểgpkz đedunocpuc tộiquci nổihmji.

“Tam ca mạsyovnh nhưxxol vậkloly? Chẳkwbyng lẽptcq?” Tiểgpkzu Kim kinh ngạsyovc nhìzkyvn Tiêjdmtu Phàpbfkm, ngay sau đedunóxdmb trong đedunihmju khôocpung khỏzpkki hồnvpli tưxxolkdgzng lạsyovi mộiquct cávigii têjdmtn: “Kiếioyom Hồnvplng Trầihmjn chígubqnh làpbfk tam ca?”

“Nóxdmbi khôocpung nêjdmtn lãdjntng phígubq thờswozi gian, ngưxxolơvpahi khôocpung tin.” Tiêjdmtu Phàpbfkm lạsyovi tựgpkza nhưxxolpbfkm mộiquct chuyệnmyhn béaqyp nhỏzpkk khôocpung đedunáviging kểgpkz mộiquct dạsyovng.

Buôocpung tay 1 chiêjdmtu, hai đedunávigim lửkfhca bay vụdjntt màpbfk tớpbfki, tiệnmyhn tay kígubqn đedunávigio đedunưxxola cho Chígubqocpun Phầihmjn Thiêjdmtn Viêjdmtm, trầihmjm giọmznrng nóxdmbi: “Luyệnmyhn hóxdmba bọmznrn chúmziwng!”

“Làpbfk, chủedun nhâdjntn!” Chígubqocpun Phầihmjn Thiêjdmtn Viêjdmtm kinh hỉnolx hếioyot sứxxolc, mộiquct ngụdjntm nuốknart vàpbfko Kim Phi Lâdjntn châdjntn linh, cùiigvng cávigii kia sơvpah đedunsyovi hỏzpkka linh.

Muốknarn triệnmyht đedungpkz luyệnmyhn hóxdmba hai thứxxol đedunnvplpbfky, đedunvigin chừfxamng cũghlwng cầihmjn cầihmjn rấuojjt nhiềzkyvu thờswozi gian.

“Tiểgpkzu Kim, cùiigvng ta trởkdgz vềzkyv?” Tiêjdmtu Phàpbfkm thởkdgzdjntu, nhìzkyvn vềzkyv phígubqa tiểgpkzu Kim nóxdmbi.

Nhữfgykng năioyom nàpbfky, tiểgpkzu Kim cũghlwng đedunang bêjdmtn ngoàpbfki chịvcoou khôocpung ígubqt đedunau khổihmj, bâdjnty giờswoz Tiêjdmtu Phàpbfkm, đedunãdjntxdmb đedunedun thựgpkzc lựgpkzc phùiigv hộiquc ngưxxolswozi bêjdmtn cạsyovnh. Tiểgpkzu Kim nhìzkyvn vềzkyv phígubqa cávigii kia Kim Linh tứxxolxxolpbfkng, cuốknari cùiigvng lắocpuc đedunihmju, áviginh mắocput kiêjdmtn đedunvcoonh nóxdmbi: “Tam ca, ta sẽptcq trởkdgz vềzkyv, nhưxxolng khôocpung phảjdmti hiệnmyhn tạsyovi!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.