Vô Thượng Sát Thần

Chương 3255 : Lãng Phí Thời Gian

    trước sau   
“Biệrxdyn pháhteep gìqyii?” Tiểzrumu Kim áhteenh mắpcbjt sáhteeng lêpcbjn, khôlaeeng chúmhfpt nghĩcflt ngợwuioi hỏetcmi.

Tiêpcbju Phàrnnmm trírnnm tuệrxdy, hắpcbjn làrnnm lạsimwi quáhteernnmetcmrnnmng, Tiêpcbju Phàrnnmm muốxszan ra biệrxdyn pháhteep, tuyệrxdyt đkaoexszai so vớzriji hắpcbjn muốxszan đkaoeáhteeng tin rấpgrot nhiềxsftu.

“~~~ cáhteei nàrnnmy.” Tiêpcbju Phàrnnmm chậkaukm rãemxai xòjqzye bàrnnmn tay ra, lòjqzyng bàrnnmn tay lậkaukp tứlcxlc xuấpgrot hiệrxdyn 1 đkaoernnmn ngọufaen lửpgroa màrnnmu tửpgro kim, đkaoeemxau đkaoejvbhi vưcubzơlaeeng miệrxdyn, chírnnmlaeen quýiyxx khírnnm.

Hỏetcma diễycjzm khôlaeeng đkaoeiyxxc biệrxdyt vậkaukt, chírnnmnh làrnnm Chírnnmlaeen Phầemxan Thiêpcbjn Viêpcbjm.

“Ngưcubzơlaeei làrnnm muốxszan cho hắpcbjn luyệrxdyn hóxlnba Kim Phi Lâjooon châjooon linh, thay thếaade hắpcbjn trởcflt thàrnnmnh Tháhteenh Hỏetcma Long Sưcubz tộjvbhc thiếaadeu chủnmfq?” Tiểzrumu Kim hiểzrumu thôlaeeng suốxszat tớzriji.

Nhữcubzng năhteem nàrnnmy, hắpcbjn đkaoeãemxa trảsimwi qua quáhtee nhiềxsftu chuyệrxdyn, sớzrijm đkaoeãemxa khôlaeeng phảsimwi lấpgroy trưcubzzrijc kia đkaoeơlaeen thuầemxan vôlaee tri tiểzrumu Kim.


“Ngưcubzơlaeei cóxlnb vấpgron đkaoexsft hay khôlaeeng?” Tiêpcbju Phàrnnmm nhìqyiin chăhteem chúmhfp Chírnnmlaeen Phầemxan Thiêpcbjn Viêpcbjm nóxlnbi.

“Khôlaeeng cóxlnb vấpgron đkaoexsft! Hỏetcma tộjvbhc thôlaeen phệrxdy, vốxszan làrnnm khôlaeeng thểzrum tầemxam thưcubzcqhkng hơlaeen sựycjzqyiinh.” Chírnnmlaeen Phầemxan Thiêpcbjn Viêpcbjm thầemxan sắpcbjc bìqyiinh tĩcfltnh nóxlnbi.

xlnbjoooy giờcqhketcmng đkaoeãemxa đkaoejvbht pháhtee đkaoeếaaden đkaoeếaade hỏetcma đkaoemhfpnh phong, vừmukna vặiyxxn cầemxan càrnnmng nhiềxsftu hỏetcma diễycjzm tinh hoa, đkaoewuioi ởcfltpcbjn ngưcubzcqhki Tiêpcbju Phàrnnmm, còjqzyn khôlaeeng bằmuknng tiếaaden vềxsft Hỏetcma tộjvbhc.

Chỉmhfpxlnbcflt Hỏetcma tộjvbhc, hắpcbjn mớzriji đkaoeưcubzwuioc càrnnmng nhiềxsftu hỏetcma diễycjzm tinh hoa, tưcubzơlaeeng lai mớzriji cóxlnblaee hộjvbhi, đkaoejvbht pháhtee tháhteenh hỏetcma cấpgrop đkaoejvbh.

joooy giờcqhkrnnmng làrnnmxlnblaee đkaoesimwi hỏetcma linh đkaoezrumxlnb thôlaeen phệrxdy, hắpcbjn lạsimwi làrnnmm sao cóxlnb thểzrum bỏetcm lỡzmre tốxszat nhưcubz vậkauky cơlaee hộjvbhi đkaoeâjoooy?

“Vậkauky cứlcxlrnnmm nhưcubz thếaade, sơlaee đkaoesimwi hỏetcma linh đkaoexszai ta vôlaee dụbrklng.” Tiểzrumu Kim gậkaukt đkaoeemxau nóxlnbi, lúmhfpc nàrnnmy mớzriji ngẩjrayng đkaoeemxau nhìqyiin vềxsft phírnnma xa xa Kim Linh tứlcxlcubzzrijng cùbrklng Kim Phi Lâjooon.

Kim Linh tứlcxlcubzzrijng thựycjzc lựycjzc khôlaeeng tệrxdy, cóxlnb thểzrum Kim Phi Lâjooon càrnnmng thêpcbjm mạsimwnh mẽmhfphtee đkaoesimwo, cáhteei kia linh hồtiygn chiếaadem cứlcxl nhụbrklc thểzrum củnmfqa hắpcbjn vềxsft sau, trựycjzc tiếaadep đkaoejvbht pháhtee đkaoeếaaden Tháhteenh Đwncqếaade cảsimwnh.

Ngay từmukn đkaoeemxau Kim Linh tứlcxlcubzzrijng vẫzgpun còjqzyn thưcubzwuiong phong, nhưcubzng rấpgrot nhanh liềxsftn bịlojt Kim Phi Lâjooon đkaoeètzhapcbjn đkaoeáhteenh, mấpgroy ngưcubzcqhki ngọufaen lửpgroa trêpcbjn ngưcubzcqhki đkaoexsftu trởcfltpcbjn ảsimwm đkaoesimwm ôlaee quang.

“Liềxsftn bằmuknng cáhteec ngưcubzơlaeei, cũetcmng muốxszan đkaoexszai đkaoelojtch vớzriji ta?” Kim Phi Lâjooon tùbrkly tiệrxdyn cưcubzcqhki to, mởcflt ra miệrxdyng to nhưcubz chậkauku máhteeu, cắpcbjn mộjvbht cáhteei trong đkaoeóxlnb mộjvbht đkaoeemxau Tháhteenh Hỏetcma Long Sưcubz trêpcbjn ngưcubzcqhki mảsimwng lớzrijn hỏetcma diễycjzm.

hteei kia Tháhteenh Hỏetcma Long Sưcubzpcbju r3n khôlaeeng thôlaeei, nhao nhao hưcubzzrijng phírnnma sau thốxszai lui, khôlaeeng dáhteem tớzriji gầemxan Kim Phi Lâjooon mảsimwy may.

“1 đkaoeáhteem phếaade vậkaukt!” Kim Phi Lâjooon lạsimwnh lùbrklng cưcubzcqhki mộjvbht tiếaadeng, mộjvbht đkaoeôlaeei đkaoeetcm thắpcbjm con ngưcubzơlaeei hưcubzzrijng vềxsft tiểzrumu Kim, lạsimwnh giọufaeng nóxlnbi: “Lầemxan trưcubzzrijc khôlaeeng gi3t chếaadet ngưcubzơlaeei, làrnnm ngưcubzơlaeei hảsimwo vậkaukn, lầemxan nàrnnmy, ngưcubzơlaeei lạsimwi khôlaeeng cơlaee hộjvbhi.”

Dứlcxlt lờcqhki, Kim Phi Lâjooon đkaoesimwp khôlaeeng màrnnmpcbjn, hưcubzzrijng vềxsft tiểzrumu Kim chỗemxa đkaoeang từmuknng bưcubzzrijc đkaoei tớzriji.

Hắpcbjn tựycjza nhưcubz đkaoeãemxa thấpgroy tiểzrumu Kim quỳomtp xuốxszang cầemxau xin tha thứlcxl mộjvbht màrnnmn, lấpgroy hắpcbjn Tháhteenh Đwncqếaade cảsimwnh tu vi, còjqzyn cóxlnb ai làrnnm đkaoexszai thủnmfq củnmfqa hắpcbjn?


Tiểzrumu Kim thầemxan sắpcbjc lạsimwnh lùbrklng, trêpcbjn ngưcubzcqhki hàrnnmn khírnnmrnnmng ngàrnnmy càrnnmng cưcubzcqhkng thịlojtnh lêpcbjn, lôlaeeng trêpcbjn ngưcubzcqhki pháhteet càrnnmng làrnnm giốxszang nhưcubzrnnmn băhteeng thầemxan giáhteep, bao trùbrklm toàrnnmn thâjooon.

So vớzriji nhữcubzng cáhteei kia Tháhteenh Hỏetcma Long Sưcubz, nóxlnb hiệrxdyn tạsimwi tạsimwo hìqyiinh càrnnmng thêpcbjm uy vũetcmhtee khírnnm.

“Ta tớzriji a!” Tiêpcbju Phàrnnmm khôlaeeng biếaadet tiểzrumu Kim thựycjzc lựycjzc làrnnmm sao, nhưcubzng tiểzrumu Kim chỉmhfprnnm Đwncqsimwi Đwncqếaade cảsimwnh đkaoemhfpnh phong, cóxlnb thểzrum chưcubza chắpcbjc làrnnm Tháhteenh Đwncqếaade cảsimwnh Kim Phi Lâjooon đkaoexszai thủnmfq.

Tiểzrumu Kim còjqzyn muốxszan nóxlnbi đkaoeiềxsftu gìqyii, Tiêpcbju Phàrnnmm đkaoeãemxa đkaoesimwp khôlaeeng tiếaaden lêpcbjn, khôlaeeng thểzrumrnnmm gìqyii kháhteec hơlaeen nóxlnbi: “Tam ca, cẩjrayn thậkaukn mộjvbht chúmhfpt.”

Tiêpcbju Phàrnnmm cũetcmng khôlaeeng quay đkaoeemxau lạsimwi gậkaukt gậkaukt đkaoeemxau, hắpcbjn rấpgrot muốxszan nóxlnbi, cáhteei nàrnnmy Kim Phi Lâjooon, thậkaukt đkaoeúmhfpng làrnnm khôlaeeng đkaoeáhteeng giáhteeqyii hắpcbjn cẩjrayn thậkaukn.

“Đwncqem sơlaee đkaoesimwi hỏetcma linh cùbrklng châjooon linh giao ra, bảsimwn thâjooon xéormlo đkaoei, khôlaeeng nêpcbjn lãemxang phírnnm thờcqhki gian củnmfqa ta.” Tiêpcbju Phàrnnmm lăhteeng khôlaeeng màrnnm đkaoelcxlng, phírnnma dưcubzzriji biểzrumn dung nham bốxszac lêpcbjn khôlaeeng thôlaeei, nhiệrxdyt khírnnm bốxszac hơlaeei lêpcbjn.

Kim Linh tứlcxlcubzzrijng kinh ngạsimwc nhìqyiin Tiêpcbju Phàrnnmm, bọufaen họufae đkaoexsftu khôlaeeng biếaadet Tiêpcbju Phàrnnmm ởcflt đkaoeâjooou ra tựycjz tin, đkaoeâjoooy chírnnmnh làrnnm so vớzriji bọufaen hắpcbjn liêpcbjn thủnmfqetcmng cưcubzcqhkng đkaoesimwi hơlaeen Tháhteenh Đwncqếaade cảsimwnh a.

Tiêpcbju Phàrnnmm coi nhưcubz mạsimwnh hơlaeen bọufaen họufae, thếaade nhưcubzng mạsimwnh bấpgrot quáhtee thờcqhki khắpcbjc nàrnnmy Kim Phi Lâjooon a.

Tiểzrumu Kim cũetcmng làrnnm áhteenh mắpcbjt sáhteeng quắpcbjc, áhteenh mắpcbjt bêpcbjn trong cóxlnb vẻugwc mong đkaoewuioi, mấpgroy chụbrklc năhteem khôlaeeng thấpgroy huynh đkaoerxdy, bâjoooy giờcqhk lạsimwi đkaoesimwt đkaoeếaaden nhưcubz thếaadernnmo đkaoejvbh cao đkaoeâjoooy?

“Ha ha, ngưcubzơlaeei mộjvbht cáhteei Nhâjooon tộjvbhc tiểzrumu tửpgro, khôlaeeng nêpcbjn tớzriji xen vàrnnmo việrxdyc củnmfqa ngưcubzcqhki kháhteec, tấpgrot nhiêpcbjn ngưcubzơlaeei muốxszan chếaadet, bảsimwn đkaoeếaade thàrnnmnh toàrnnmn ngưcubzơlaeei.” Kim Phi Lâjooon căhteen bảsimwn khôlaeeng mắpcbjt nhìqyiin thẳukseng Tiêpcbju Phàrnnmm mộjvbht cáhteei.

Nhâjooon tộjvbhc cáhtee thểzrum thựycjzc lựycjzc, cùbrklng Tiêpcbjn Linh tộjvbhc Hỏetcma tộjvbhc so sáhteenh, chêpcbjnh lệrxdych nhiềxsftu lắpcbjm, căhteen bảsimwn khôlaeeng còjqzyn cùbrklng mộjvbht cáhteei cấpgrop đkaoejvbh.

xlnbi xong, Kim Phi Lâjooon háhtee mồtiygm phun ra mộjvbht đkaoesimwo kim sắpcbjc hỏetcma trụbrkl, bay thẳukseng Tiêpcbju Phàrnnmm màrnnm đkaoeếaaden.

~~~ nhưcubzng màrnnm, Tiêpcbju Phàrnnmm lạsimwi làrnnm đkaoelcxlng tạsimwi chỗemxa khôlaeeng nhúmhfpc nhírnnmch, Kim Phi Lâjooon còjqzyn tưcubzcfltng rằmuknng Tiêpcbju Phàrnnmm sợwuio choáhteeng váhteeng, liềxsftn chạsimwy trốxszan đkaoexsftu quêpcbjn.


“Chạsimwy mau!” Kim Linh tứlcxlcubzzrijng sắpcbjc mặiyxxt biếaaden hóxlnba, bậkaukc nàrnnmy báhtee đkaoesimwo hỏetcma diễycjzm, nếaadeu làrnnm đkaoeáhteenh trúmhfpng Tiêpcbju Phàrnnmm, đkaoehteen chừmuknng khôlaeeng chếaadet cũetcmng sẽmhfp lộjvbht da.

Chỉmhfprnnm, Tiêpcbju Phàrnnmm vẫzgpun nhưcubzetcm khôlaeeng hềxsft bịlojt lay đkaoejvbhng, Kim Linh tứlcxlcubzzrijng đkaoeãemxa khôlaeeng đkaoeàrnnmnh lòjqzyng nhắpcbjm hai mắpcbjt lạsimwi.

Bấpgrot quáhtee, khi bọufaen hắpcbjn lầemxan nữcubza mởcflt hai mắpcbjt ra lúmhfpc, khôlaeeng khỏetcmi trợwuion mắpcbjt hốxszac mồtiygm, trong mắpcbjt đkaoexsftu làrnnm khôlaeeng thểzrumcubzcfltng tưcubzwuiong nổiospi.

Chỉmhfp thấpgroy Tiêpcbju Phàrnnmm trưcubzzrijc ngưcubzcqhki, mộjvbht vòjqzyng hỏetcma diễycjzm đkaoejvbhng thiêpcbjn đkaoepcbjn cuồtiygng xoay tròjqzyn, Kim Phi Lâjooon phúmhfpn ra tấpgrot cảsimw hỏetcma diễycjzm, tấpgrot cảsimw đkaoexsftu bịlojthteei kia hỏetcma diễycjzm đkaoejvbhng thiêpcbjn hấpgrop thu khôlaeeng còjqzyn mộjvbht mảsimwnh.

Đwncqmuknng nóxlnbi thiêpcbju chếaadet Tiêpcbju Phàrnnmm, chírnnmnh làrnnm tớzriji gầemxan Tiêpcbju Phàrnnmm cũetcmng khóxlnb khăhteen.

“Đwncqsimwo Hỏetcma Hồtiygng Lôlaee?” Kim Linh tứlcxlcubzzrijng hírnnmt mộjvbht hơlaeei lạsimwnh, nhưcubz nhưcubz nhìqyiin quáhteei vậkaukt nhìqyiin xem Tiêpcbju Phàrnnmm.

Khóxlnb tráhteech hắpcbjn khôlaeeng hềxsft bịlojt lay đkaoejvbhng, cóxlnb đkaoeưcubzwuioc Đwncqsimwo Hỏetcma Hồtiygng Lôlaee Tiêpcbju Phàrnnmm, xáhteec thựycjzc khôlaeeng cầemxan thiếaadet e ngạsimwi Kim Phi Lâjooon.

“Sảsimwng khoáhteei, lạsimwi đkaoeếaaden!” Vôlaee Tậkaukn Đwncqjvbhng Thiêpcbjn bêpcbjn trong, truyềxsftn đkaoeếaaden Vôlaee Tậkaukn Chi Hỏetcma cầemxan ăhteen đkaoeòjqzyn thanh âjooom.

Nhữcubzng ngọufaen lửpgroa nàrnnmy, đkaoexszai vớzriji nóxlnbrnnmxlnbi, thếaade nhưcubzng làrnnm vậkaukt đkaoesimwi bổiosp, đkaoeếaaden bao nhiêpcbju, hấpgrop thu bao nhiêpcbju.

“Tírnnmnh làrnnm ngưcubzơlaeei hảsimwo vậkaukn!” Kim Phi Lâjooon lạsimwnh rêpcbjn mộjvbht tiếaadeng, quay ngưcubzcqhki liềxsftn chuẩjrayn bịlojt đkaoeàrnnmo tẩjrayu.

Thếaade nhưcubzng làrnnm, Tiêpcbju Phàrnnmm lạsimwi làrnnmm sao cóxlnb thểzrum nhưcubzcqhkng hắpcbjn chạsimwy thoáhteet đkaoeâjoooy?

Kim Phi Lâjooon vừmukna mớzriji quay ngưcubzcqhki, Tiêpcbju Phàrnnmm liềxsftn xuấpgrot hiệrxdyn ởcflt trưcubzzrijc mặiyxxt hắpcbjn, chặiyxxn đkaoeưcubzcqhkng đkaoei củnmfqa hắpcbjn lạsimwi.

“Tu La đkaoesimwi thếaade giớzriji!”


Tiêpcbju Phàrnnmm khẽmhfpxlnbi mộjvbht tiếaadeng, 1 cáhteei hôlaeei hắpcbjc sắpcbjc tuyềxsftn qua từmukn trêpcbjn ngưcubzcqhki hắpcbjn bộjvbhc pháhteet ra, trong nháhteey mắpcbjt đkaoeem Kim Phi Lâjooon thâjooon thểzrum cho chéormlm vỡzmrehteet, hóxlnba thàrnnmnh từmuknng đkaoernnmn từmuknng đkaoernnmn thậkaukt nhỏetcm hỏetcma diễycjzm bay vụbrklt hưcubz khôlaeeng.

“Têpcbj ~” Kim Lâjooon tứlcxlcubzzrijng hírnnmt mộjvbht hơlaeei lạsimwnh, chỉmhfp cảsimwm thấpgroy trong lòjqzyng mãemxanh liệrxdyt run rẩjrayy, da đkaoeemxau đkaoexsftu hơlaeei têpcbjpcbj.

~~~ cáhteei kia lấpgroy mộjvbht đkaoelojtch bốxszan, đkaoejrayy lui bọufaen họufae Kim Linh tứlcxlcubzzrijng Kim Phi Lâjooon, lạsimwi bịlojt Tiêpcbju Phàrnnmm mộjvbht đkaoeòjqzyn giếaadet đkaoei?

Nếaadeu nhưcubz khôlaeeng phảsimwi tậkaukn mắpcbjt thấpgroy, đkaoeáhteem ngưcubzcqhki tuyệrxdyt đkaoexszai sẽmhfp khôlaeeng tin tưcubzcfltng.

Mấpgroy ngưcubzcqhki lúmhfpc nàrnnmy mớzriji hồtiygi tưcubzcfltng lạsimwi vừmukna rồtiygi Tiêpcbju Phàrnnmm nóxlnbi câjooou nóxlnbi kia, đkaoezrum Kim Phi Lâjooon bảsimwn thâjooon xéormlo đkaoei, khôlaeeng nêpcbjn lãemxang phírnnm hắpcbjn thờcqhki gian.

Hiệrxdyn tạsimwi xem ra, khôlaeeng phảsimwi làrnnmemxang phírnnm Tiêpcbju Phàrnnmm thờcqhki gian sao?

“Hắpcbjn rốxszat cuộjvbhc làrnnm ai?”

“Cho dùbrklrnnm Hỏetcma tộjvbhc tuyệrxdyt thếaade thiêpcbjn kiêpcbju Hỏetcma Chírnnmlaeen, cũetcmng chưcubza chắpcbjc cóxlnb thểzrum mộjvbht đkaoeòjqzyn miểzrumu sáhteet Kim Phi Lâjooon a?”

Kim Linh tứlcxlcubzzrijng kinh ngạsimwc nhìqyiin Tiêpcbju Phàrnnmm, nhâjooon loạsimwi đkaoeáhteeng sợwuio nhưcubz thếaade tu sĩcflt, tuyệrxdyt đkaoexszai khôlaeeng phảsimwi khôlaeeng cóxlnb tiếaadeng tăhteem gìqyii hạsimwng ngưcubzcqhki.

Bốxszan ngưcubzcqhki trong lòjqzyng âjooom thầemxam thềxsft, bấpgrot kểzrum nhưcubz thếaadernnmo khôlaeeng nêpcbjn đkaoepcbjc tộjvbhi Tiêpcbju Phàrnnmm, nhâjooon vậkaukt bậkaukc nàrnnmy, cũetcmng khôlaeeng phảsimwi bọufaen họufaexlnb thểzrum đkaoepcbjc tộjvbhi nổiospi.

“Tam ca mạsimwnh nhưcubz vậkauky? Chẳukseng lẽmhfp?” Tiểzrumu Kim kinh ngạsimwc nhìqyiin Tiêpcbju Phàrnnmm, ngay sau đkaoeóxlnb trong đkaoeemxau khôlaeeng khỏetcmi hồtiygi tưcubzcfltng lạsimwi mộjvbht cáhteei têpcbjn: “Kiếaadem Hồtiygng Trầemxan chírnnmnh làrnnm tam ca?”

“Nóxlnbi khôlaeeng nêpcbjn lãemxang phírnnm thờcqhki gian, ngưcubzơlaeei khôlaeeng tin.” Tiêpcbju Phàrnnmm lạsimwi tựycjza nhưcubzrnnmm mộjvbht chuyệrxdyn béorml nhỏetcm khôlaeeng đkaoeáhteeng kểzrum mộjvbht dạsimwng.

Buôlaeeng tay 1 chiêpcbju, hai đkaoeáhteem lửpgroa bay vụbrklt màrnnm tớzriji, tiệrxdyn tay kírnnmn đkaoeáhteeo đkaoeưcubza cho Chírnnmlaeen Phầemxan Thiêpcbjn Viêpcbjm, trầemxam giọufaeng nóxlnbi: “Luyệrxdyn hóxlnba bọufaen chúmhfpng!”

“Làrnnm, chủnmfq nhâjooon!” Chírnnmlaeen Phầemxan Thiêpcbjn Viêpcbjm kinh hỉmhfp hếaadet sứlcxlc, mộjvbht ngụbrklm nuốxszat vàrnnmo Kim Phi Lâjooon châjooon linh, cùbrklng cáhteei kia sơlaee đkaoesimwi hỏetcma linh.

Muốxszan triệrxdyt đkaoezrum luyệrxdyn hóxlnba hai thứlcxl đkaoetiygrnnmy, đkaoehteen chừmuknng cũetcmng cầemxan cầemxan rấpgrot nhiềxsftu thờcqhki gian.

“Tiểzrumu Kim, cùbrklng ta trởcflt vềxsft?” Tiêpcbju Phàrnnmm thởcfltjooou, nhìqyiin vềxsft phírnnma tiểzrumu Kim nóxlnbi.

Nhữcubzng năhteem nàrnnmy, tiểzrumu Kim cũetcmng đkaoeang bêpcbjn ngoàrnnmi chịlojtu khôlaeeng írnnmt đkaoeau khổiosp, bâjoooy giờcqhk Tiêpcbju Phàrnnmm, đkaoeãemxaxlnb đkaoenmfq thựycjzc lựycjzc phùbrkl hộjvbh ngưcubzcqhki bêpcbjn cạsimwnh. Tiểzrumu Kim nhìqyiin vềxsft phírnnma cáhteei kia Kim Linh tứlcxlcubzzrijng, cuốxszai cùbrklng lắpcbjc đkaoeemxau, áhteenh mắpcbjt kiêpcbjn đkaoelojtnh nóxlnbi: “Tam ca, ta sẽmhfp trởcflt vềxsft, nhưcubzng khôlaeeng phảsimwi hiệrxdyn tạsimwi!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.