Vô Thượng Sát Thần

Chương 3255 : Lãng Phí Thời Gian

    trước sau   
“Biệdhfan phágpfwp gìrmrx?” Tiểnfpcu Kim ágpfwnh mắhmqft ságpfwng lêzaddn, khôoplfng chúkrhdt nghĩayrz ngợqfmci hỏhbdvi.

Tiêzaddu Phàgkrpm tríeciw tuệdhfa, hắhmqfn làgkrp lạqrjei quágpfwgkrpiknogkrpng, Tiêzaddu Phàgkrpm muốwhdnn ra biệdhfan phágpfwp, tuyệdhfat đhovvwhdni so vớtqnui hắhmqfn muốwhdnn đhovvágpfwng tin rấzbipt nhiềjyoku.

“~~~ cágpfwi nàgkrpy.” Tiêzaddu Phàgkrpm chậqbmnm rãcrqdi xòiknoe bàgkrpn tay ra, lòiknong bàgkrpn tay lậqbmnp tứsfkjc xuấzbipt hiệdhfan 1 đhovvgkrpn ngọhmqfn lửmvzka màgkrpu tửmvzk kim, đhovvwjmou đhovvnrvqi vưchitơgkrpng miệdhfan, chíeciwoplfn quýgpfw khíeciw.

Hỏhbdva diễwjmom khôoplfng đhovvayrzc biệdhfat vậqbmnt, chíeciwnh làgkrp Chíeciwoplfn Phầwjmon Thiêzaddn Viêzaddm.

“Ngưchitơgkrpi làgkrp muốwhdnn cho hắhmqfn luyệdhfan hókcmya Kim Phi Lâjfodn châjfodn linh, thay thếxrvb hắhmqfn trởtibs thàgkrpnh Thágpfwnh Hỏhbdva Long Sưchit tộnrvqc thiếxrvbu chủjwvt?” Tiểnfpcu Kim hiểnfpcu thôoplfng suốwhdnt tớtqnui.

Nhữzchxng năbmnem nàgkrpy, hắhmqfn đhovvãcrqd trảoplfi qua quágpfw nhiềjyoku chuyệdhfan, sớtqnum đhovvãcrqd khôoplfng phảoplfi lấzbipy trưchittqnuc kia đhovvơgkrpn thuầwjmon vôoplf tri tiểnfpcu Kim.


“Ngưchitơgkrpi cókcmy vấzbipn đhovvjyok hay khôoplfng?” Tiêzaddu Phàgkrpm nhìrmrxn chăbmnem chúkrhd Chíeciwoplfn Phầwjmon Thiêzaddn Viêzaddm nókcmyi.

“Khôoplfng cókcmy vấzbipn đhovvjyok! Hỏhbdva tộnrvqc thôoplfn phệdhfa, vốwhdnn làgkrp khôoplfng thểnfpc tầwjmom thưchitzzrdng hơgkrpn sựtygcrmrxnh.” Chíeciwoplfn Phầwjmon Thiêzaddn Viêzaddm thầwjmon sắhmqfc bìrmrxnh tĩayrznh nókcmyi.

kcmyjfody giờzzrdpclzng đhovvãcrqd đhovvnrvqt phágpfw đhovvếxrvbn đhovvếxrvb hỏhbdva đhovvtqiwnh phong, vừymwfa vặayrzn cầwjmon càgkrpng nhiềjyoku hỏhbdva diễwjmom tinh hoa, đhovvqfmci ởtibszaddn ngưchitzzrdi Tiêzaddu Phàgkrpm, còiknon khôoplfng bằchitng tiếxrvbn vềjyok Hỏhbdva tộnrvqc.

Chỉtqiwkcmytibs Hỏhbdva tộnrvqc, hắhmqfn mớtqnui đhovvưchitqfmcc càgkrpng nhiềjyoku hỏhbdva diễwjmom tinh hoa, tưchitơgkrpng lai mớtqnui cókcmygkrp hộnrvqi, đhovvnrvqt phágpfw thágpfwnh hỏhbdva cấzbipp đhovvnrvq.

jfody giờzzrdgkrpng làgkrpkcmygkrp đhovvqrjei hỏhbdva linh đhovvnfpckcmy thôoplfn phệdhfa, hắhmqfn lạqrjei làgkrpm sao cókcmy thểnfpc bỏhbdv lỡtqnu tốwhdnt nhưchit vậqbmny cơgkrp hộnrvqi đhovvâjfody?

“Vậqbmny cứsfkjgkrpm nhưchit thếxrvb, sơgkrp đhovvqrjei hỏhbdva linh đhovvwhdni ta vôoplf dụhjxfng.” Tiểnfpcu Kim gậqbmnt đhovvwjmou nókcmyi, lúkrhdc nàgkrpy mớtqnui ngẩkmxsng đhovvwjmou nhìrmrxn vềjyok phíeciwa xa xa Kim Linh tứsfkjchittqnung cùtqnung Kim Phi Lâjfodn.

Kim Linh tứsfkjchittqnung thựtygcc lựtygcc khôoplfng tệdhfa, cókcmy thểnfpc Kim Phi Lâjfodn càgkrpng thêzaddm mạqrjenh mẽnpzagpfw đhovvqrjeo, cágpfwi kia linh hồeciwn chiếxrvbm cứsfkj nhụhjxfc thểnfpc củjwvta hắhmqfn vềjyok sau, trựtygcc tiếxrvbp đhovvnrvqt phágpfw đhovvếxrvbn Thágpfwnh Đgbucếxrvb cảoplfnh.

Ngay từymwf đhovvwjmou Kim Linh tứsfkjchittqnung vẫurykn còiknon thưchitqfmcng phong, nhưchitng rấzbipt nhanh liềjyokn bịdpld Kim Phi Lâjfodn đhovvèybjpzaddn đhovvágpfwnh, mấzbipy ngưchitzzrdi ngọhmqfn lửmvzka trêzaddn ngưchitzzrdi đhovvjyoku trởtibszaddn ảoplfm đhovvqrjem ôoplf quang.

“Liềjyokn bằchitng cágpfwc ngưchitơgkrpi, cũpclzng muốwhdnn đhovvwhdni đhovvdpldch vớtqnui ta?” Kim Phi Lâjfodn tùtqnuy tiệdhfan cưchitzzrdi to, mởtibs ra miệdhfang to nhưchit chậqbmnu mágpfwu, cắhmqfn mộnrvqt cágpfwi trong đhovvókcmy mộnrvqt đhovvwjmou Thágpfwnh Hỏhbdva Long Sưchit trêzaddn ngưchitzzrdi mảoplfng lớtqnun hỏhbdva diễwjmom.

gpfwi kia Thágpfwnh Hỏhbdva Long Sưchitzaddu r3n khôoplfng thôoplfi, nhao nhao hưchittqnung phíeciwa sau thốwhdni lui, khôoplfng dágpfwm tớtqnui gầwjmon Kim Phi Lâjfodn mảoplfy may.

“1 đhovvágpfwm phếxrvb vậqbmnt!” Kim Phi Lâjfodn lạqrjenh lùtqnung cưchitzzrdi mộnrvqt tiếxrvbng, mộnrvqt đhovvôoplfi đhovvhbdv thắhmqfm con ngưchitơgkrpi hưchittqnung vềjyok tiểnfpcu Kim, lạqrjenh giọhmqfng nókcmyi: “Lầwjmon trưchittqnuc khôoplfng gi3t chếxrvbt ngưchitơgkrpi, làgkrp ngưchitơgkrpi hảoplfo vậqbmnn, lầwjmon nàgkrpy, ngưchitơgkrpi lạqrjei khôoplfng cơgkrp hộnrvqi.”

Dứsfkjt lờzzrdi, Kim Phi Lâjfodn đhovvqrjep khôoplfng màgkrpzaddn, hưchittqnung vềjyok tiểnfpcu Kim chỗohfp đhovvang từymwfng bưchittqnuc đhovvi tớtqnui.

Hắhmqfn tựtygca nhưchit đhovvãcrqd thấzbipy tiểnfpcu Kim quỳtibs xuốwhdnng cầwjmou xin tha thứsfkj mộnrvqt màgkrpn, lấzbipy hắhmqfn Thágpfwnh Đgbucếxrvb cảoplfnh tu vi, còiknon cókcmy ai làgkrp đhovvwhdni thủjwvt củjwvta hắhmqfn?


Tiểnfpcu Kim thầwjmon sắhmqfc lạqrjenh lùtqnung, trêzaddn ngưchitzzrdi hàgkrpn khíeciwgkrpng ngàgkrpy càgkrpng cưchitzzrdng thịdpldnh lêzaddn, lôoplfng trêzaddn ngưchitzzrdi phágpfwt càgkrpng làgkrp giốwhdnng nhưchitgkrpn băbmneng thầwjmon giágpfwp, bao trùtqnum toàgkrpn thâjfodn.

So vớtqnui nhữzchxng cágpfwi kia Thágpfwnh Hỏhbdva Long Sưchit, nókcmy hiệdhfan tạqrjei tạqrjeo hìrmrxnh càgkrpng thêzaddm uy vũpclzgpfw khíeciw.

“Ta tớtqnui a!” Tiêzaddu Phàgkrpm khôoplfng biếxrvbt tiểnfpcu Kim thựtygcc lựtygcc làgkrpm sao, nhưchitng tiểnfpcu Kim chỉtqiwgkrp Đgbucqrjei Đgbucếxrvb cảoplfnh đhovvtqiwnh phong, cókcmy thểnfpc chưchita chắhmqfc làgkrp Thágpfwnh Đgbucếxrvb cảoplfnh Kim Phi Lâjfodn đhovvwhdni thủjwvt.

Tiểnfpcu Kim còiknon muốwhdnn nókcmyi đhovviềjyoku gìrmrx, Tiêzaddu Phàgkrpm đhovvãcrqd đhovvqrjep khôoplfng tiếxrvbn lêzaddn, khôoplfng thểnfpcgkrpm gìrmrx khágpfwc hơgkrpn nókcmyi: “Tam ca, cẩkmxsn thậqbmnn mộnrvqt chúkrhdt.”

Tiêzaddu Phàgkrpm cũpclzng khôoplfng quay đhovvwjmou lạqrjei gậqbmnt gậqbmnt đhovvwjmou, hắhmqfn rấzbipt muốwhdnn nókcmyi, cágpfwi nàgkrpy Kim Phi Lâjfodn, thậqbmnt đhovvúkrhdng làgkrp khôoplfng đhovvágpfwng giágpfwrmrx hắhmqfn cẩkmxsn thậqbmnn.

“Đgbucem sơgkrp đhovvqrjei hỏhbdva linh cùtqnung châjfodn linh giao ra, bảoplfn thâjfodn xédnwao đhovvi, khôoplfng nêzaddn lãcrqdng phíeciw thờzzrdi gian củjwvta ta.” Tiêzaddu Phàgkrpm lăbmneng khôoplfng màgkrp đhovvsfkjng, phíeciwa dưchittqnui biểnfpcn dung nham bốwhdnc lêzaddn khôoplfng thôoplfi, nhiệdhfat khíeciw bốwhdnc hơgkrpi lêzaddn.

Kim Linh tứsfkjchittqnung kinh ngạqrjec nhìrmrxn Tiêzaddu Phàgkrpm, bọhmqfn họhmqf đhovvjyoku khôoplfng biếxrvbt Tiêzaddu Phàgkrpm ởtibs đhovvâjfodu ra tựtygc tin, đhovvâjfody chíeciwnh làgkrp so vớtqnui bọhmqfn hắhmqfn liêzaddn thủjwvtpclzng cưchitzzrdng đhovvqrjei hơgkrpn Thágpfwnh Đgbucếxrvb cảoplfnh a.

Tiêzaddu Phàgkrpm coi nhưchit mạqrjenh hơgkrpn bọhmqfn họhmqf, thếxrvb nhưchitng mạqrjenh bấzbipt quágpfw thờzzrdi khắhmqfc nàgkrpy Kim Phi Lâjfodn a.

Tiểnfpcu Kim cũpclzng làgkrp ágpfwnh mắhmqft ságpfwng quắhmqfc, ágpfwnh mắhmqft bêzaddn trong cókcmy vẻwhdn mong đhovvqfmci, mấzbipy chụhjxfc năbmnem khôoplfng thấzbipy huynh đhovvdhfa, bâjfody giờzzrd lạqrjei đhovvqrjet đhovvếxrvbn nhưchit thếxrvbgkrpo đhovvnrvq cao đhovvâjfody?

“Ha ha, ngưchitơgkrpi mộnrvqt cágpfwi Nhâjfodn tộnrvqc tiểnfpcu tửmvzk, khôoplfng nêzaddn tớtqnui xen vàgkrpo việdhfac củjwvta ngưchitzzrdi khágpfwc, tấzbipt nhiêzaddn ngưchitơgkrpi muốwhdnn chếxrvbt, bảoplfn đhovvếxrvb thàgkrpnh toàgkrpn ngưchitơgkrpi.” Kim Phi Lâjfodn căbmnen bảoplfn khôoplfng mắhmqft nhìrmrxn thẳtibsng Tiêzaddu Phàgkrpm mộnrvqt cágpfwi.

Nhâjfodn tộnrvqc cágpfw thểnfpc thựtygcc lựtygcc, cùtqnung Tiêzaddn Linh tộnrvqc Hỏhbdva tộnrvqc so ságpfwnh, chêzaddnh lệdhfach nhiềjyoku lắhmqfm, căbmnen bảoplfn khôoplfng còiknon cùtqnung mộnrvqt cágpfwi cấzbipp đhovvnrvq.

kcmyi xong, Kim Phi Lâjfodn hágpfw mồeciwm phun ra mộnrvqt đhovvqrjeo kim sắhmqfc hỏhbdva trụhjxf, bay thẳtibsng Tiêzaddu Phàgkrpm màgkrp đhovvếxrvbn.

~~~ nhưchitng màgkrp, Tiêzaddu Phàgkrpm lạqrjei làgkrp đhovvsfkjng tạqrjei chỗohfp khôoplfng nhúkrhdc nhíeciwch, Kim Phi Lâjfodn còiknon tưchittibsng rằchitng Tiêzaddu Phàgkrpm sợqfmc choágpfwng vágpfwng, liềjyokn chạqrjey trốwhdnn đhovvjyoku quêzaddn.


“Chạqrjey mau!” Kim Linh tứsfkjchittqnung sắhmqfc mặayrzt biếxrvbn hókcmya, bậqbmnc nàgkrpy bágpfw đhovvqrjeo hỏhbdva diễwjmom, nếxrvbu làgkrp đhovvágpfwnh trúkrhdng Tiêzaddu Phàgkrpm, đhovvgpfwn chừymwfng khôoplfng chếxrvbt cũpclzng sẽnpza lộnrvqt da.

Chỉtqiwgkrp, Tiêzaddu Phàgkrpm vẫurykn nhưchitpclz khôoplfng hềjyok bịdpld lay đhovvnrvqng, Kim Linh tứsfkjchittqnung đhovvãcrqd khôoplfng đhovvàgkrpnh lòiknong nhắhmqfm hai mắhmqft lạqrjei.

Bấzbipt quágpfw, khi bọhmqfn hắhmqfn lầwjmon nữzchxa mởtibs hai mắhmqft ra lúkrhdc, khôoplfng khỏhbdvi trợqfmcn mắhmqft hốwhdnc mồeciwm, trong mắhmqft đhovvjyoku làgkrp khôoplfng thểnfpcchittibsng tưchitqfmcng nổicbni.

Chỉtqiw thấzbipy Tiêzaddu Phàgkrpm trưchittqnuc ngưchitzzrdi, mộnrvqt vòiknong hỏhbdva diễwjmom đhovvnrvqng thiêzaddn đhovvzaddn cuồeciwng xoay tròiknon, Kim Phi Lâjfodn phúkrhdn ra tấzbipt cảoplf hỏhbdva diễwjmom, tấzbipt cảoplf đhovvjyoku bịdpldgpfwi kia hỏhbdva diễwjmom đhovvnrvqng thiêzaddn hấzbipp thu khôoplfng còiknon mộnrvqt mảoplfnh.

Đgbucymwfng nókcmyi thiêzaddu chếxrvbt Tiêzaddu Phàgkrpm, chíeciwnh làgkrp tớtqnui gầwjmon Tiêzaddu Phàgkrpm cũpclzng khókcmy khăbmnen.

“Đgbucqrjeo Hỏhbdva Hồeciwng Lôoplf?” Kim Linh tứsfkjchittqnung híeciwt mộnrvqt hơgkrpi lạqrjenh, nhưchit nhưchit nhìrmrxn quágpfwi vậqbmnt nhìrmrxn xem Tiêzaddu Phàgkrpm.

Khókcmy trágpfwch hắhmqfn khôoplfng hềjyok bịdpld lay đhovvnrvqng, cókcmy đhovvưchitqfmcc Đgbucqrjeo Hỏhbdva Hồeciwng Lôoplf Tiêzaddu Phàgkrpm, xágpfwc thựtygcc khôoplfng cầwjmon thiếxrvbt e ngạqrjei Kim Phi Lâjfodn.

“Sảoplfng khoágpfwi, lạqrjei đhovvếxrvbn!” Vôoplf Tậqbmnn Đgbucnrvqng Thiêzaddn bêzaddn trong, truyềjyokn đhovvếxrvbn Vôoplf Tậqbmnn Chi Hỏhbdva cầwjmon ăbmnen đhovvòiknon thanh âjfodm.

Nhữzchxng ngọhmqfn lửmvzka nàgkrpy, đhovvwhdni vớtqnui nókcmygkrpkcmyi, thếxrvb nhưchitng làgkrp vậqbmnt đhovvqrjei bổicbn, đhovvếxrvbn bao nhiêzaddu, hấzbipp thu bao nhiêzaddu.

“Tíeciwnh làgkrp ngưchitơgkrpi hảoplfo vậqbmnn!” Kim Phi Lâjfodn lạqrjenh rêzaddn mộnrvqt tiếxrvbng, quay ngưchitzzrdi liềjyokn chuẩkmxsn bịdpld đhovvàgkrpo tẩkmxsu.

Thếxrvb nhưchitng làgkrp, Tiêzaddu Phàgkrpm lạqrjei làgkrpm sao cókcmy thểnfpc nhưchitzzrdng hắhmqfn chạqrjey thoágpfwt đhovvâjfody?

Kim Phi Lâjfodn vừymwfa mớtqnui quay ngưchitzzrdi, Tiêzaddu Phàgkrpm liềjyokn xuấzbipt hiệdhfan ởtibs trưchittqnuc mặayrzt hắhmqfn, chặayrzn đhovvưchitzzrdng đhovvi củjwvta hắhmqfn lạqrjei.

“Tu La đhovvqrjei thếxrvb giớtqnui!”


Tiêzaddu Phàgkrpm khẽnpzakcmyi mộnrvqt tiếxrvbng, 1 cágpfwi hôoplfi hắhmqfc sắhmqfc tuyềjyokn qua từymwf trêzaddn ngưchitzzrdi hắhmqfn bộnrvqc phágpfwt ra, trong nhágpfwy mắhmqft đhovvem Kim Phi Lâjfodn thâjfodn thểnfpc cho chédnwam vỡtqnugpfwt, hókcmya thàgkrpnh từymwfng đhovvgkrpn từymwfng đhovvgkrpn thậqbmnt nhỏhbdv hỏhbdva diễwjmom bay vụhjxft hưchit khôoplfng.

“Têzadd ~” Kim Lâjfodn tứsfkjchittqnung híeciwt mộnrvqt hơgkrpi lạqrjenh, chỉtqiw cảoplfm thấzbipy trong lòiknong mãcrqdnh liệdhfat run rẩkmxsy, da đhovvwjmou đhovvjyoku hơgkrpi têzaddzadd.

~~~ cágpfwi kia lấzbipy mộnrvqt đhovvdpldch bốwhdnn, đhovvkmxsy lui bọhmqfn họhmqf Kim Linh tứsfkjchittqnung Kim Phi Lâjfodn, lạqrjei bịdpld Tiêzaddu Phàgkrpm mộnrvqt đhovvòiknon giếxrvbt đhovvi?

Nếxrvbu nhưchit khôoplfng phảoplfi tậqbmnn mắhmqft thấzbipy, đhovvágpfwm ngưchitzzrdi tuyệdhfat đhovvwhdni sẽnpza khôoplfng tin tưchittibsng.

Mấzbipy ngưchitzzrdi lúkrhdc nàgkrpy mớtqnui hồeciwi tưchittibsng lạqrjei vừymwfa rồeciwi Tiêzaddu Phàgkrpm nókcmyi câjfodu nókcmyi kia, đhovvnfpc Kim Phi Lâjfodn bảoplfn thâjfodn xédnwao đhovvi, khôoplfng nêzaddn lãcrqdng phíeciw hắhmqfn thờzzrdi gian.

Hiệdhfan tạqrjei xem ra, khôoplfng phảoplfi làgkrpcrqdng phíeciw Tiêzaddu Phàgkrpm thờzzrdi gian sao?

“Hắhmqfn rốwhdnt cuộnrvqc làgkrp ai?”

“Cho dùtqnugkrp Hỏhbdva tộnrvqc tuyệdhfat thếxrvb thiêzaddn kiêzaddu Hỏhbdva Chíeciwoplfn, cũpclzng chưchita chắhmqfc cókcmy thểnfpc mộnrvqt đhovvòiknon miểnfpcu ságpfwt Kim Phi Lâjfodn a?”

Kim Linh tứsfkjchittqnung kinh ngạqrjec nhìrmrxn Tiêzaddu Phàgkrpm, nhâjfodn loạqrjei đhovvágpfwng sợqfmc nhưchit thếxrvb tu sĩayrz, tuyệdhfat đhovvwhdni khôoplfng phảoplfi khôoplfng cókcmy tiếxrvbng tăbmnem gìrmrx hạqrjeng ngưchitzzrdi.

Bốwhdnn ngưchitzzrdi trong lòiknong âjfodm thầwjmom thềjyok, bấzbipt kểnfpc nhưchit thếxrvbgkrpo khôoplfng nêzaddn đhovvhmqfc tộnrvqi Tiêzaddu Phàgkrpm, nhâjfodn vậqbmnt bậqbmnc nàgkrpy, cũpclzng khôoplfng phảoplfi bọhmqfn họhmqfkcmy thểnfpc đhovvhmqfc tộnrvqi nổicbni.

“Tam ca mạqrjenh nhưchit vậqbmny? Chẳtibsng lẽnpza?” Tiểnfpcu Kim kinh ngạqrjec nhìrmrxn Tiêzaddu Phàgkrpm, ngay sau đhovvókcmy trong đhovvwjmou khôoplfng khỏhbdvi hồeciwi tưchittibsng lạqrjei mộnrvqt cágpfwi têzaddn: “Kiếxrvbm Hồeciwng Trầwjmon chíeciwnh làgkrp tam ca?”

“Nókcmyi khôoplfng nêzaddn lãcrqdng phíeciw thờzzrdi gian, ngưchitơgkrpi khôoplfng tin.” Tiêzaddu Phàgkrpm lạqrjei tựtygca nhưchitgkrpm mộnrvqt chuyệdhfan bédnwa nhỏhbdv khôoplfng đhovvágpfwng kểnfpc mộnrvqt dạqrjeng.

Buôoplfng tay 1 chiêzaddu, hai đhovvágpfwm lửmvzka bay vụhjxft màgkrp tớtqnui, tiệdhfan tay kíeciwn đhovvágpfwo đhovvưchita cho Chíeciwoplfn Phầwjmon Thiêzaddn Viêzaddm, trầwjmom giọhmqfng nókcmyi: “Luyệdhfan hókcmya bọhmqfn chúkrhdng!”

“Làgkrp, chủjwvt nhâjfodn!” Chíeciwoplfn Phầwjmon Thiêzaddn Viêzaddm kinh hỉtqiw hếxrvbt sứsfkjc, mộnrvqt ngụhjxfm nuốwhdnt vàgkrpo Kim Phi Lâjfodn châjfodn linh, cùtqnung cágpfwi kia sơgkrp đhovvqrjei hỏhbdva linh.

Muốwhdnn triệdhfat đhovvnfpc luyệdhfan hókcmya hai thứsfkj đhovveciwgkrpy, đhovvgpfwn chừymwfng cũpclzng cầwjmon cầwjmon rấzbipt nhiềjyoku thờzzrdi gian.

“Tiểnfpcu Kim, cùtqnung ta trởtibs vềjyok?” Tiêzaddu Phàgkrpm thởtibsjfodu, nhìrmrxn vềjyok phíeciwa tiểnfpcu Kim nókcmyi.

Nhữzchxng năbmnem nàgkrpy, tiểnfpcu Kim cũpclzng đhovvang bêzaddn ngoàgkrpi chịdpldu khôoplfng íeciwt đhovvau khổicbn, bâjfody giờzzrd Tiêzaddu Phàgkrpm, đhovvãcrqdkcmy đhovvjwvt thựtygcc lựtygcc phùtqnu hộnrvq ngưchitzzrdi bêzaddn cạqrjenh. Tiểnfpcu Kim nhìrmrxn vềjyok phíeciwa cágpfwi kia Kim Linh tứsfkjchittqnung, cuốwhdni cùtqnung lắhmqfc đhovvwjmou, ágpfwnh mắhmqft kiêzaddn đhovvdpldnh nókcmyi: “Tam ca, ta sẽnpza trởtibs vềjyok, nhưchitng khôoplfng phảoplfi hiệdhfan tạqrjei!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.