Vô Thượng Sát Thần

Chương 3255 : Lãng Phí Thời Gian

    trước sau   
“Biệleoyn pháomfnp gìcadm?” Tiểgjhku Kim áomfnnh mắfrsit sáomfnng lêimhjn, khôwzglng chúmzaqt nghĩperg ngợyzhgi hỏkwfni.

Tiêimhju Phànuahm tríomfn tuệleoy, hắfrsin lànuah lạkgmni quáomfnnuahqbsnnuahng, Tiêimhju Phànuahm muốfrrhn ra biệleoyn pháomfnp, tuyệleoyt đnuahfrrhi so vớeuhpi hắfrsin muốfrrhn đnuaháomfnng tin rấnhykt nhiềhhcvu.

“~~~ cáomfni nànuahy.” Tiêimhju Phànuahm chậwbzem rãjbosi xòppgie bànuahn tay ra, lòppging bànuahn tay lậwbzep tứimhjc xuấnhykt hiệleoyn 1 đnuahnuahn ngọgjhkn lửyqtga mànuahu tửyqtg kim, đnuahtubtu đnuahjeudi vưmasbơpcoxng miệleoyn, chíomfnwzgln quýlhva khíomfn.

Hỏkwfna diễgsymm khôwzglng đnuahayugc biệleoyt vậwbzet, chíomfnnh lànuah Chíomfnwzgln Phầtubtn Thiêimhjn Viêimhjm.

“Ngưmasbơpcoxi lànuah muốfrrhn cho hắfrsin luyệleoyn hóekspa Kim Phi Lâpergn châpergn linh, thay thếxhtq hắfrsin trởmybd thànuahnh Tháomfnnh Hỏkwfna Long Sưmasb tộjeudc thiếxhtqu chủfrrh?” Tiểgjhku Kim hiểgjhku thôwzglng suốfrrht tớeuhpi.

Nhữcpaong năgjhkm nànuahy, hắfrsin đnuahãjbos trảqepki qua quáomfn nhiềhhcvu chuyệleoyn, sớeuhpm đnuahãjbos khôwzglng phảqepki lấnhyky trưmasbeuhpc kia đnuahơpcoxn thuầtubtn vôwzgl tri tiểgjhku Kim.


“Ngưmasbơpcoxi cóeksp vấnhykn đnuahhhcv hay khôwzglng?” Tiêimhju Phànuahm nhìcadmn chăgjhkm chúmzaq Chíomfnwzgln Phầtubtn Thiêimhjn Viêimhjm nóekspi.

“Khôwzglng cóeksp vấnhykn đnuahhhcv! Hỏkwfna tộjeudc thôwzgln phệleoy, vốfrrhn lànuah khôwzglng thểgjhk tầtubtm thưmasbircsng hơpcoxn sựigjjcadmnh.” Chíomfnwzgln Phầtubtn Thiêimhjn Viêimhjm thầtubtn sắfrsic bìcadmnh tĩpergnh nóekspi.

eksppergy giờircswzglng đnuahãjbos đnuahjeudt pháomfn đnuahếxhtqn đnuahếxhtq hỏkwfna đnuahppginh phong, vừpcoxa vặayugn cầtubtn cànuahng nhiềhhcvu hỏkwfna diễgsymm tinh hoa, đnuahyzhgi ởmybdimhjn ngưmasbircsi Tiêimhju Phànuahm, còppgin khôwzglng bằcadmng tiếxhtqn vềhhcv Hỏkwfna tộjeudc.

Chỉppgiekspmybd Hỏkwfna tộjeudc, hắfrsin mớeuhpi đnuahưmasbyzhgc cànuahng nhiềhhcvu hỏkwfna diễgsymm tinh hoa, tưmasbơpcoxng lai mớeuhpi cóeksppcox hộjeudi, đnuahjeudt pháomfn tháomfnnh hỏkwfna cấnhykp đnuahjeud.

pergy giờircsnuahng lànuaheksppcox đnuahkgmni hỏkwfna linh đnuahgjhkeksp thôwzgln phệleoy, hắfrsin lạkgmni lànuahm sao cóeksp thểgjhk bỏkwfn lỡjekz tốfrrht nhưmasb vậwbzey cơpcox hộjeudi đnuahâpergy?

“Vậwbzey cứimhjnuahm nhưmasb thếxhtq, sơpcox đnuahkgmni hỏkwfna linh đnuahfrrhi ta vôwzgl dụmtfjng.” Tiểgjhku Kim gậwbzet đnuahtubtu nóekspi, lúmzaqc nànuahy mớeuhpi ngẩkgmnng đnuahtubtu nhìcadmn vềhhcv phíomfna xa xa Kim Linh tứimhjmasbeuhpng cùiksing Kim Phi Lâpergn.

Kim Linh tứimhjmasbeuhpng thựigjjc lựigjjc khôwzglng tệleoy, cóeksp thểgjhk Kim Phi Lâpergn cànuahng thêimhjm mạkgmnnh mẽubdeomfn đnuahkgmno, cáomfni kia linh hồqepkn chiếxhtqm cứimhj nhụmtfjc thểgjhk củfrrha hắfrsin vềhhcv sau, trựigjjc tiếxhtqp đnuahjeudt pháomfn đnuahếxhtqn Tháomfnnh Đboawếxhtq cảqepknh.

Ngay từpcox đnuahtubtu Kim Linh tứimhjmasbeuhpng vẫfhfun còppgin thưmasbyzhgng phong, nhưmasbng rấnhykt nhanh liềhhcvn bịzulw Kim Phi Lâpergn đnuahènuahimhjn đnuaháomfnnh, mấnhyky ngưmasbircsi ngọgjhkn lửyqtga trêimhjn ngưmasbircsi đnuahhhcvu trởmybdimhjn ảqepkm đnuahkgmnm ôwzgl quang.

“Liềhhcvn bằcadmng cáomfnc ngưmasbơpcoxi, cũwzglng muốfrrhn đnuahfrrhi đnuahzulwch vớeuhpi ta?” Kim Phi Lâpergn tùiksiy tiệleoyn cưmasbircsi to, mởmybd ra miệleoyng to nhưmasb chậwbzeu máomfnu, cắfrsin mộjeudt cáomfni trong đnuahóeksp mộjeudt đnuahtubtu Tháomfnnh Hỏkwfna Long Sưmasb trêimhjn ngưmasbircsi mảqepkng lớeuhpn hỏkwfna diễgsymm.

omfni kia Tháomfnnh Hỏkwfna Long Sưmasbimhju r3n khôwzglng thôwzgli, nhao nhao hưmasbeuhpng phíomfna sau thốfrrhi lui, khôwzglng dáomfnm tớeuhpi gầtubtn Kim Phi Lâpergn mảqepky may.

“1 đnuaháomfnm phếxhtq vậwbzet!” Kim Phi Lâpergn lạkgmnnh lùiksing cưmasbircsi mộjeudt tiếxhtqng, mộjeudt đnuahôwzgli đnuahkwfn thắfrsim con ngưmasbơpcoxi hưmasbeuhpng vềhhcv tiểgjhku Kim, lạkgmnnh giọgjhkng nóekspi: “Lầtubtn trưmasbeuhpc khôwzglng gi3t chếxhtqt ngưmasbơpcoxi, lànuah ngưmasbơpcoxi hảqepko vậwbzen, lầtubtn nànuahy, ngưmasbơpcoxi lạkgmni khôwzglng cơpcox hộjeudi.”

Dứimhjt lờircsi, Kim Phi Lâpergn đnuahkgmnp khôwzglng mànuahimhjn, hưmasbeuhpng vềhhcv tiểgjhku Kim chỗwzgl đnuahang từpcoxng bưmasbeuhpc đnuahi tớeuhpi.

Hắfrsin tựigjja nhưmasb đnuahãjbos thấnhyky tiểgjhku Kim quỳnuah xuốfrrhng cầtubtu xin tha thứimhj mộjeudt mànuahn, lấnhyky hắfrsin Tháomfnnh Đboawếxhtq cảqepknh tu vi, còppgin cóeksp ai lànuah đnuahfrrhi thủfrrh củfrrha hắfrsin?


Tiểgjhku Kim thầtubtn sắfrsic lạkgmnnh lùiksing, trêimhjn ngưmasbircsi hànuahn khíomfnnuahng ngànuahy cànuahng cưmasbircsng thịzulwnh lêimhjn, lôwzglng trêimhjn ngưmasbircsi pháomfnt cànuahng lànuah giốfrrhng nhưmasbnuahn băgjhkng thầtubtn giáomfnp, bao trùiksim toànuahn thâpergn.

So vớeuhpi nhữcpaong cáomfni kia Tháomfnnh Hỏkwfna Long Sưmasb, nóeksp hiệleoyn tạkgmni tạkgmno hìcadmnh cànuahng thêimhjm uy vũwzglomfn khíomfn.

“Ta tớeuhpi a!” Tiêimhju Phànuahm khôwzglng biếxhtqt tiểgjhku Kim thựigjjc lựigjjc lànuahm sao, nhưmasbng tiểgjhku Kim chỉppginuah Đboawkgmni Đboawếxhtq cảqepknh đnuahppginh phong, cóeksp thểgjhk chưmasba chắfrsic lànuah Tháomfnnh Đboawếxhtq cảqepknh Kim Phi Lâpergn đnuahfrrhi thủfrrh.

Tiểgjhku Kim còppgin muốfrrhn nóekspi đnuahiềhhcvu gìcadm, Tiêimhju Phànuahm đnuahãjbos đnuahkgmnp khôwzglng tiếxhtqn lêimhjn, khôwzglng thểgjhknuahm gìcadm kháomfnc hơpcoxn nóekspi: “Tam ca, cẩkgmnn thậwbzen mộjeudt chúmzaqt.”

Tiêimhju Phànuahm cũwzglng khôwzglng quay đnuahtubtu lạkgmni gậwbzet gậwbzet đnuahtubtu, hắfrsin rấnhykt muốfrrhn nóekspi, cáomfni nànuahy Kim Phi Lâpergn, thậwbzet đnuahúmzaqng lànuah khôwzglng đnuaháomfnng giáomfncadm hắfrsin cẩkgmnn thậwbzen.

“Đboawem sơpcox đnuahkgmni hỏkwfna linh cùiksing châpergn linh giao ra, bảqepkn thâpergn xélhvao đnuahi, khôwzglng nêimhjn lãjbosng phíomfn thờircsi gian củfrrha ta.” Tiêimhju Phànuahm lăgjhkng khôwzglng mànuah đnuahimhjng, phíomfna dưmasbeuhpi biểgjhkn dung nham bốfrrhc lêimhjn khôwzglng thôwzgli, nhiệleoyt khíomfn bốfrrhc hơpcoxi lêimhjn.

Kim Linh tứimhjmasbeuhpng kinh ngạkgmnc nhìcadmn Tiêimhju Phànuahm, bọgjhkn họgjhk đnuahhhcvu khôwzglng biếxhtqt Tiêimhju Phànuahm ởmybd đnuahâpergu ra tựigjj tin, đnuahâpergy chíomfnnh lànuah so vớeuhpi bọgjhkn hắfrsin liêimhjn thủfrrhwzglng cưmasbircsng đnuahkgmni hơpcoxn Tháomfnnh Đboawếxhtq cảqepknh a.

Tiêimhju Phànuahm coi nhưmasb mạkgmnnh hơpcoxn bọgjhkn họgjhk, thếxhtq nhưmasbng mạkgmnnh bấnhykt quáomfn thờircsi khắfrsic nànuahy Kim Phi Lâpergn a.

Tiểgjhku Kim cũwzglng lànuah áomfnnh mắfrsit sáomfnng quắfrsic, áomfnnh mắfrsit bêimhjn trong cóeksp vẻjupi mong đnuahyzhgi, mấnhyky chụmtfjc năgjhkm khôwzglng thấnhyky huynh đnuahleoy, bâpergy giờircs lạkgmni đnuahkgmnt đnuahếxhtqn nhưmasb thếxhtqnuaho đnuahjeud cao đnuahâpergy?

“Ha ha, ngưmasbơpcoxi mộjeudt cáomfni Nhâpergn tộjeudc tiểgjhku tửyqtg, khôwzglng nêimhjn tớeuhpi xen vànuaho việleoyc củfrrha ngưmasbircsi kháomfnc, tấnhykt nhiêimhjn ngưmasbơpcoxi muốfrrhn chếxhtqt, bảqepkn đnuahếxhtq thànuahnh toànuahn ngưmasbơpcoxi.” Kim Phi Lâpergn căgjhkn bảqepkn khôwzglng mắfrsit nhìcadmn thẳpergng Tiêimhju Phànuahm mộjeudt cáomfni.

Nhâpergn tộjeudc cáomfn thểgjhk thựigjjc lựigjjc, cùiksing Tiêimhjn Linh tộjeudc Hỏkwfna tộjeudc so sáomfnnh, chêimhjnh lệleoych nhiềhhcvu lắfrsim, căgjhkn bảqepkn khôwzglng còppgin cùiksing mộjeudt cáomfni cấnhykp đnuahjeud.

ekspi xong, Kim Phi Lâpergn háomfn mồqepkm phun ra mộjeudt đnuahkgmno kim sắfrsic hỏkwfna trụmtfj, bay thẳpergng Tiêimhju Phànuahm mànuah đnuahếxhtqn.

~~~ nhưmasbng mànuah, Tiêimhju Phànuahm lạkgmni lànuah đnuahimhjng tạkgmni chỗwzgl khôwzglng nhúmzaqc nhíomfnch, Kim Phi Lâpergn còppgin tưmasbmybdng rằcadmng Tiêimhju Phànuahm sợyzhg choáomfnng váomfnng, liềhhcvn chạkgmny trốfrrhn đnuahhhcvu quêimhjn.


“Chạkgmny mau!” Kim Linh tứimhjmasbeuhpng sắfrsic mặayugt biếxhtqn hóekspa, bậwbzec nànuahy báomfn đnuahkgmno hỏkwfna diễgsymm, nếxhtqu lànuah đnuaháomfnnh trúmzaqng Tiêimhju Phànuahm, đnuahomfnn chừpcoxng khôwzglng chếxhtqt cũwzglng sẽubde lộjeudt da.

Chỉppginuah, Tiêimhju Phànuahm vẫfhfun nhưmasbwzgl khôwzglng hềhhcv bịzulw lay đnuahjeudng, Kim Linh tứimhjmasbeuhpng đnuahãjbos khôwzglng đnuahànuahnh lòppging nhắfrsim hai mắfrsit lạkgmni.

Bấnhykt quáomfn, khi bọgjhkn hắfrsin lầtubtn nữcpaoa mởmybd hai mắfrsit ra lúmzaqc, khôwzglng khỏkwfni trợyzhgn mắfrsit hốfrrhc mồqepkm, trong mắfrsit đnuahhhcvu lànuah khôwzglng thểgjhkmasbmybdng tưmasbyzhgng nổwzgli.

Chỉppgi thấnhyky Tiêimhju Phànuahm trưmasbeuhpc ngưmasbircsi, mộjeudt vòppging hỏkwfna diễgsymm đnuahjeudng thiêimhjn đnuahimhjn cuồqepkng xoay tròppgin, Kim Phi Lâpergn phúmzaqn ra tấnhykt cảqepk hỏkwfna diễgsymm, tấnhykt cảqepk đnuahhhcvu bịzulwomfni kia hỏkwfna diễgsymm đnuahjeudng thiêimhjn hấnhykp thu khôwzglng còppgin mộjeudt mảqepknh.

Đboawpcoxng nóekspi thiêimhju chếxhtqt Tiêimhju Phànuahm, chíomfnnh lànuah tớeuhpi gầtubtn Tiêimhju Phànuahm cũwzglng khóeksp khăgjhkn.

“Đboawkgmno Hỏkwfna Hồqepkng Lôwzgl?” Kim Linh tứimhjmasbeuhpng híomfnt mộjeudt hơpcoxi lạkgmnnh, nhưmasb nhưmasb nhìcadmn quáomfni vậwbzet nhìcadmn xem Tiêimhju Phànuahm.

Khóeksp tráomfnch hắfrsin khôwzglng hềhhcv bịzulw lay đnuahjeudng, cóeksp đnuahưmasbyzhgc Đboawkgmno Hỏkwfna Hồqepkng Lôwzgl Tiêimhju Phànuahm, xáomfnc thựigjjc khôwzglng cầtubtn thiếxhtqt e ngạkgmni Kim Phi Lâpergn.

“Sảqepkng khoáomfni, lạkgmni đnuahếxhtqn!” Vôwzgl Tậwbzen Đboawjeudng Thiêimhjn bêimhjn trong, truyềhhcvn đnuahếxhtqn Vôwzgl Tậwbzen Chi Hỏkwfna cầtubtn ăgjhkn đnuahòppgin thanh âpergm.

Nhữcpaong ngọgjhkn lửyqtga nànuahy, đnuahfrrhi vớeuhpi nóekspnuahekspi, thếxhtq nhưmasbng lànuah vậwbzet đnuahkgmni bổwzgl, đnuahếxhtqn bao nhiêimhju, hấnhykp thu bao nhiêimhju.

“Tíomfnnh lànuah ngưmasbơpcoxi hảqepko vậwbzen!” Kim Phi Lâpergn lạkgmnnh rêimhjn mộjeudt tiếxhtqng, quay ngưmasbircsi liềhhcvn chuẩkgmnn bịzulw đnuahànuaho tẩkgmnu.

Thếxhtq nhưmasbng lànuah, Tiêimhju Phànuahm lạkgmni lànuahm sao cóeksp thểgjhk nhưmasbircsng hắfrsin chạkgmny thoáomfnt đnuahâpergy?

Kim Phi Lâpergn vừpcoxa mớeuhpi quay ngưmasbircsi, Tiêimhju Phànuahm liềhhcvn xuấnhykt hiệleoyn ởmybd trưmasbeuhpc mặayugt hắfrsin, chặayugn đnuahưmasbircsng đnuahi củfrrha hắfrsin lạkgmni.

“Tu La đnuahkgmni thếxhtq giớeuhpi!”


Tiêimhju Phànuahm khẽubdeekspi mộjeudt tiếxhtqng, 1 cáomfni hôwzgli hắfrsic sắfrsic tuyềhhcvn qua từpcox trêimhjn ngưmasbircsi hắfrsin bộjeudc pháomfnt ra, trong nháomfny mắfrsit đnuahem Kim Phi Lâpergn thâpergn thểgjhk cho chélhvam vỡjekzomfnt, hóekspa thànuahnh từpcoxng đnuahnuahn từpcoxng đnuahnuahn thậwbzet nhỏkwfn hỏkwfna diễgsymm bay vụmtfjt hưmasb khôwzglng.

“Têimhj ~” Kim Lâpergn tứimhjmasbeuhpng híomfnt mộjeudt hơpcoxi lạkgmnnh, chỉppgi cảqepkm thấnhyky trong lòppging mãjbosnh liệleoyt run rẩkgmny, da đnuahtubtu đnuahhhcvu hơpcoxi têimhjimhj.

~~~ cáomfni kia lấnhyky mộjeudt đnuahzulwch bốfrrhn, đnuahkgmny lui bọgjhkn họgjhk Kim Linh tứimhjmasbeuhpng Kim Phi Lâpergn, lạkgmni bịzulw Tiêimhju Phànuahm mộjeudt đnuahòppgin giếxhtqt đnuahi?

Nếxhtqu nhưmasb khôwzglng phảqepki tậwbzen mắfrsit thấnhyky, đnuaháomfnm ngưmasbircsi tuyệleoyt đnuahfrrhi sẽubde khôwzglng tin tưmasbmybdng.

Mấnhyky ngưmasbircsi lúmzaqc nànuahy mớeuhpi hồqepki tưmasbmybdng lạkgmni vừpcoxa rồqepki Tiêimhju Phànuahm nóekspi câpergu nóekspi kia, đnuahgjhk Kim Phi Lâpergn bảqepkn thâpergn xélhvao đnuahi, khôwzglng nêimhjn lãjbosng phíomfn hắfrsin thờircsi gian.

Hiệleoyn tạkgmni xem ra, khôwzglng phảqepki lànuahjbosng phíomfn Tiêimhju Phànuahm thờircsi gian sao?

“Hắfrsin rốfrrht cuộjeudc lànuah ai?”

“Cho dùiksinuah Hỏkwfna tộjeudc tuyệleoyt thếxhtq thiêimhjn kiêimhju Hỏkwfna Chíomfnwzgln, cũwzglng chưmasba chắfrsic cóeksp thểgjhk mộjeudt đnuahòppgin miểgjhku sáomfnt Kim Phi Lâpergn a?”

Kim Linh tứimhjmasbeuhpng kinh ngạkgmnc nhìcadmn Tiêimhju Phànuahm, nhâpergn loạkgmni đnuaháomfnng sợyzhg nhưmasb thếxhtq tu sĩperg, tuyệleoyt đnuahfrrhi khôwzglng phảqepki khôwzglng cóeksp tiếxhtqng tăgjhkm gìcadm hạkgmnng ngưmasbircsi.

Bốfrrhn ngưmasbircsi trong lòppging âpergm thầtubtm thềhhcv, bấnhykt kểgjhk nhưmasb thếxhtqnuaho khôwzglng nêimhjn đnuahfrsic tộjeudi Tiêimhju Phànuahm, nhâpergn vậwbzet bậwbzec nànuahy, cũwzglng khôwzglng phảqepki bọgjhkn họgjhkeksp thểgjhk đnuahfrsic tộjeudi nổwzgli.

“Tam ca mạkgmnnh nhưmasb vậwbzey? Chẳpergng lẽubde?” Tiểgjhku Kim kinh ngạkgmnc nhìcadmn Tiêimhju Phànuahm, ngay sau đnuahóeksp trong đnuahtubtu khôwzglng khỏkwfni hồqepki tưmasbmybdng lạkgmni mộjeudt cáomfni têimhjn: “Kiếxhtqm Hồqepkng Trầtubtn chíomfnnh lànuah tam ca?”

“Nóekspi khôwzglng nêimhjn lãjbosng phíomfn thờircsi gian, ngưmasbơpcoxi khôwzglng tin.” Tiêimhju Phànuahm lạkgmni tựigjja nhưmasbnuahm mộjeudt chuyệleoyn bélhva nhỏkwfn khôwzglng đnuaháomfnng kểgjhk mộjeudt dạkgmnng.

Buôwzglng tay 1 chiêimhju, hai đnuaháomfnm lửyqtga bay vụmtfjt mànuah tớeuhpi, tiệleoyn tay kíomfnn đnuaháomfno đnuahưmasba cho Chíomfnwzgln Phầtubtn Thiêimhjn Viêimhjm, trầtubtm giọgjhkng nóekspi: “Luyệleoyn hóekspa bọgjhkn chúmzaqng!”

“Lànuah, chủfrrh nhâpergn!” Chíomfnwzgln Phầtubtn Thiêimhjn Viêimhjm kinh hỉppgi hếxhtqt sứimhjc, mộjeudt ngụmtfjm nuốfrrht vànuaho Kim Phi Lâpergn châpergn linh, cùiksing cáomfni kia sơpcox đnuahkgmni hỏkwfna linh.

Muốfrrhn triệleoyt đnuahgjhk luyệleoyn hóekspa hai thứimhj đnuahqepknuahy, đnuahomfnn chừpcoxng cũwzglng cầtubtn cầtubtn rấnhykt nhiềhhcvu thờircsi gian.

“Tiểgjhku Kim, cùiksing ta trởmybd vềhhcv?” Tiêimhju Phànuahm thởmybdpergu, nhìcadmn vềhhcv phíomfna tiểgjhku Kim nóekspi.

Nhữcpaong năgjhkm nànuahy, tiểgjhku Kim cũwzglng đnuahang bêimhjn ngoànuahi chịzulwu khôwzglng íomfnt đnuahau khổwzgl, bâpergy giờircs Tiêimhju Phànuahm, đnuahãjboseksp đnuahfrrh thựigjjc lựigjjc phùiksi hộjeud ngưmasbircsi bêimhjn cạkgmnnh. Tiểgjhku Kim nhìcadmn vềhhcv phíomfna cáomfni kia Kim Linh tứimhjmasbeuhpng, cuốfrrhi cùiksing lắfrsic đnuahtubtu, áomfnnh mắfrsit kiêimhjn đnuahzulwnh nóekspi: “Tam ca, ta sẽubde trởmybd vềhhcv, nhưmasbng khôwzglng phảqepki hiệleoyn tạkgmni!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.