Vô Thượng Sát Thần

Chương 3255 : Lãng Phí Thời Gian

    trước sau   
“Biệptsun phádshhp gìwjmi?” Tiểcffou Kim ádshhnh mắsxblt sádshhng lêbmqnn, khôdlhmng chúccyjt nghĩfrcu ngợniudi hỏmyeui.

Tiêbmqnu Phàehwcm tríjmax tuệptsu, hắsxbln làehwc lạsvqqi quádshhehwcbozmehwcng, Tiêbmqnu Phàehwcm muốfqodn ra biệptsun phádshhp, tuyệptsut đnryofqodi so vớhpswi hắsxbln muốfqodn đnryoádshhng tin rấmkdgt nhiềzjwpu.

“~~~ cádshhi nàehwcy.” Tiêbmqnu Phàehwcm chậrwtgm rãzruhi xòkrrpe bàehwcn tay ra, lòkrrpng bàehwcn tay lậrwtgp tứyxjnc xuấmkdgt hiệptsun 1 đnryoehwcn ngọckxyn lửbmqna màehwcu tửbmqn kim, đnryojfvhu đnryorytpi vưfjuwơrwtgng miệptsun, chíjmaxdlhmn quýrwtg khíjmax.

Hỏmyeua diễgbvnm khôdlhmng đnryobffgc biệptsut vậrwtgt, chíjmaxnh làehwc Chíjmaxdlhmn Phầjfvhn Thiêbmqnn Viêbmqnm.

“Ngưfjuwơrwtgi làehwc muốfqodn cho hắsxbln luyệptsun hówhdha Kim Phi Lârclxn chârclxn linh, thay thếzsgo hắsxbln trởjhpf thàehwcnh Thádshhnh Hỏmyeua Long Sưfjuw tộrytpc thiếzsgou chủjjmb?” Tiểcffou Kim hiểcffou thôdlhmng suốfqodt tớhpswi.

Nhữexndng năfrcum nàehwcy, hắsxbln đnryoãzruh trảzryxi qua quádshh nhiềzjwpu chuyệptsun, sớhpswm đnryoãzruh khôdlhmng phảzryxi lấmkdgy trưfjuwhpswc kia đnryoơrwtgn thuầjfvhn vôdlhm tri tiểcffou Kim.


“Ngưfjuwơrwtgi cówhdh vấmkdgn đnryozjwp hay khôdlhmng?” Tiêbmqnu Phàehwcm nhìwjmin chăfrcum chúccyj Chíjmaxdlhmn Phầjfvhn Thiêbmqnn Viêbmqnm nówhdhi.

“Khôdlhmng cówhdh vấmkdgn đnryozjwp! Hỏmyeua tộrytpc thôdlhmn phệptsu, vốfqodn làehwc khôdlhmng thểcffo tầjfvhm thưfjuwptsung hơrwtgn sựtdljwjminh.” Chíjmaxdlhmn Phầjfvhn Thiêbmqnn Viêbmqnm thầjfvhn sắsxblc bìwjminh tĩfrcunh nówhdhi.

whdhrclxy giờptsuhljdng đnryoãzruh đnryorytpt phádshh đnryoếzsgon đnryoếzsgo hỏmyeua đnryomyeunh phong, vừzryxa vặbffgn cầjfvhn càehwcng nhiềzjwpu hỏmyeua diễgbvnm tinh hoa, đnryoniudi ởjhpfbmqnn ngưfjuwptsui Tiêbmqnu Phàehwcm, còkrrpn khôdlhmng bằhuieng tiếzsgon vềzjwp Hỏmyeua tộrytpc.

Chỉmyeuwhdhjhpf Hỏmyeua tộrytpc, hắsxbln mớhpswi đnryoưfjuwniudc càehwcng nhiềzjwpu hỏmyeua diễgbvnm tinh hoa, tưfjuwơrwtgng lai mớhpswi cówhdhrwtg hộrytpi, đnryorytpt phádshh thádshhnh hỏmyeua cấmkdgp đnryorytp.

rclxy giờptsuehwcng làehwcwhdhrwtg đnryosvqqi hỏmyeua linh đnryocffowhdh thôdlhmn phệptsu, hắsxbln lạsvqqi làehwcm sao cówhdh thểcffo bỏmyeu lỡihfv tốfqodt nhưfjuw vậrwtgy cơrwtg hộrytpi đnryoârclxy?

“Vậrwtgy cứyxjnehwcm nhưfjuw thếzsgo, sơrwtg đnryosvqqi hỏmyeua linh đnryofqodi ta vôdlhm dụcffong.” Tiểcffou Kim gậrwtgt đnryojfvhu nówhdhi, lúccyjc nàehwcy mớhpswi ngẩczcjng đnryojfvhu nhìwjmin vềzjwp phíjmaxa xa xa Kim Linh tứyxjnfjuwhpswng cùlhpcng Kim Phi Lârclxn.

Kim Linh tứyxjnfjuwhpswng thựtdljc lựtdljc khôdlhmng tệptsu, cówhdh thểcffo Kim Phi Lârclxn càehwcng thêbmqnm mạsvqqnh mẽniuddshh đnryosvqqo, cádshhi kia linh hồbfjrn chiếzsgom cứyxjn nhụcffoc thểcffo củjjmba hắsxbln vềzjwp sau, trựtdljc tiếzsgop đnryorytpt phádshh đnryoếzsgon Thádshhnh Đijxwếzsgo cảzryxnh.

Ngay từzryx đnryojfvhu Kim Linh tứyxjnfjuwhpswng vẫgltkn còkrrpn thưfjuwniudng phong, nhưfjuwng rấmkdgt nhanh liềzjwpn bịhfhw Kim Phi Lârclxn đnryoèdedhbmqnn đnryoádshhnh, mấmkdgy ngưfjuwptsui ngọckxyn lửbmqna trêbmqnn ngưfjuwptsui đnryozjwpu trởjhpfbmqnn ảzryxm đnryosvqqm ôdlhm quang.

“Liềzjwpn bằhuieng cádshhc ngưfjuwơrwtgi, cũhljdng muốfqodn đnryofqodi đnryohfhwch vớhpswi ta?” Kim Phi Lârclxn tùlhpcy tiệptsun cưfjuwptsui to, mởjhpf ra miệptsung to nhưfjuw chậrwtgu mádshhu, cắsxbln mộrytpt cádshhi trong đnryoówhdh mộrytpt đnryojfvhu Thádshhnh Hỏmyeua Long Sưfjuw trêbmqnn ngưfjuwptsui mảzryxng lớhpswn hỏmyeua diễgbvnm.

dshhi kia Thádshhnh Hỏmyeua Long Sưfjuwbmqnu r3n khôdlhmng thôdlhmi, nhao nhao hưfjuwhpswng phíjmaxa sau thốfqodi lui, khôdlhmng dádshhm tớhpswi gầjfvhn Kim Phi Lârclxn mảzryxy may.

“1 đnryoádshhm phếzsgo vậrwtgt!” Kim Phi Lârclxn lạsvqqnh lùlhpcng cưfjuwptsui mộrytpt tiếzsgong, mộrytpt đnryoôdlhmi đnryomyeu thắsxblm con ngưfjuwơrwtgi hưfjuwhpswng vềzjwp tiểcffou Kim, lạsvqqnh giọckxyng nówhdhi: “Lầjfvhn trưfjuwhpswc khôdlhmng gi3t chếzsgot ngưfjuwơrwtgi, làehwc ngưfjuwơrwtgi hảzryxo vậrwtgn, lầjfvhn nàehwcy, ngưfjuwơrwtgi lạsvqqi khôdlhmng cơrwtg hộrytpi.”

Dứyxjnt lờptsui, Kim Phi Lârclxn đnryosvqqp khôdlhmng màehwcbmqnn, hưfjuwhpswng vềzjwp tiểcffou Kim chỗdmrs đnryoang từzryxng bưfjuwhpswc đnryoi tớhpswi.

Hắsxbln tựtdlja nhưfjuw đnryoãzruh thấmkdgy tiểcffou Kim quỳjfvh xuốfqodng cầjfvhu xin tha thứyxjn mộrytpt màehwcn, lấmkdgy hắsxbln Thádshhnh Đijxwếzsgo cảzryxnh tu vi, còkrrpn cówhdh ai làehwc đnryofqodi thủjjmb củjjmba hắsxbln?


Tiểcffou Kim thầjfvhn sắsxblc lạsvqqnh lùlhpcng, trêbmqnn ngưfjuwptsui hàehwcn khíjmaxehwcng ngàehwcy càehwcng cưfjuwptsung thịhfhwnh lêbmqnn, lôdlhmng trêbmqnn ngưfjuwptsui phádshht càehwcng làehwc giốfqodng nhưfjuwehwcn băfrcung thầjfvhn giádshhp, bao trùlhpcm toàehwcn thârclxn.

So vớhpswi nhữexndng cádshhi kia Thádshhnh Hỏmyeua Long Sưfjuw, nówhdh hiệptsun tạsvqqi tạsvqqo hìwjminh càehwcng thêbmqnm uy vũhljddshh khíjmax.

“Ta tớhpswi a!” Tiêbmqnu Phàehwcm khôdlhmng biếzsgot tiểcffou Kim thựtdljc lựtdljc làehwcm sao, nhưfjuwng tiểcffou Kim chỉmyeuehwc Đijxwsvqqi Đijxwếzsgo cảzryxnh đnryomyeunh phong, cówhdh thểcffo chưfjuwa chắsxblc làehwc Thádshhnh Đijxwếzsgo cảzryxnh Kim Phi Lârclxn đnryofqodi thủjjmb.

Tiểcffou Kim còkrrpn muốfqodn nówhdhi đnryoiềzjwpu gìwjmi, Tiêbmqnu Phàehwcm đnryoãzruh đnryosvqqp khôdlhmng tiếzsgon lêbmqnn, khôdlhmng thểcffoehwcm gìwjmi khádshhc hơrwtgn nówhdhi: “Tam ca, cẩczcjn thậrwtgn mộrytpt chúccyjt.”

Tiêbmqnu Phàehwcm cũhljdng khôdlhmng quay đnryojfvhu lạsvqqi gậrwtgt gậrwtgt đnryojfvhu, hắsxbln rấmkdgt muốfqodn nówhdhi, cádshhi nàehwcy Kim Phi Lârclxn, thậrwtgt đnryoúccyjng làehwc khôdlhmng đnryoádshhng giádshhwjmi hắsxbln cẩczcjn thậrwtgn.

“Đijxwem sơrwtg đnryosvqqi hỏmyeua linh cùlhpcng chârclxn linh giao ra, bảzryxn thârclxn xéptsuo đnryoi, khôdlhmng nêbmqnn lãzruhng phíjmax thờptsui gian củjjmba ta.” Tiêbmqnu Phàehwcm lăfrcung khôdlhmng màehwc đnryoyxjnng, phíjmaxa dưfjuwhpswi biểcffon dung nham bốfqodc lêbmqnn khôdlhmng thôdlhmi, nhiệptsut khíjmax bốfqodc hơrwtgi lêbmqnn.

Kim Linh tứyxjnfjuwhpswng kinh ngạsvqqc nhìwjmin Tiêbmqnu Phàehwcm, bọckxyn họckxy đnryozjwpu khôdlhmng biếzsgot Tiêbmqnu Phàehwcm ởjhpf đnryoârclxu ra tựtdlj tin, đnryoârclxy chíjmaxnh làehwc so vớhpswi bọckxyn hắsxbln liêbmqnn thủjjmbhljdng cưfjuwptsung đnryosvqqi hơrwtgn Thádshhnh Đijxwếzsgo cảzryxnh a.

Tiêbmqnu Phàehwcm coi nhưfjuw mạsvqqnh hơrwtgn bọckxyn họckxy, thếzsgo nhưfjuwng mạsvqqnh bấmkdgt quádshh thờptsui khắsxblc nàehwcy Kim Phi Lârclxn a.

Tiểcffou Kim cũhljdng làehwc ádshhnh mắsxblt sádshhng quắsxblc, ádshhnh mắsxblt bêbmqnn trong cówhdh vẻyxjn mong đnryoniudi, mấmkdgy chụcffoc năfrcum khôdlhmng thấmkdgy huynh đnryoptsu, bârclxy giờptsu lạsvqqi đnryosvqqt đnryoếzsgon nhưfjuw thếzsgoehwco đnryorytp cao đnryoârclxy?

“Ha ha, ngưfjuwơrwtgi mộrytpt cádshhi Nhârclxn tộrytpc tiểcffou tửbmqn, khôdlhmng nêbmqnn tớhpswi xen vàehwco việptsuc củjjmba ngưfjuwptsui khádshhc, tấmkdgt nhiêbmqnn ngưfjuwơrwtgi muốfqodn chếzsgot, bảzryxn đnryoếzsgo thàehwcnh toàehwcn ngưfjuwơrwtgi.” Kim Phi Lârclxn căfrcun bảzryxn khôdlhmng mắsxblt nhìwjmin thẳdedhng Tiêbmqnu Phàehwcm mộrytpt cádshhi.

Nhârclxn tộrytpc cádshh thểcffo thựtdljc lựtdljc, cùlhpcng Tiêbmqnn Linh tộrytpc Hỏmyeua tộrytpc so sádshhnh, chêbmqnnh lệptsuch nhiềzjwpu lắsxblm, căfrcun bảzryxn khôdlhmng còkrrpn cùlhpcng mộrytpt cádshhi cấmkdgp đnryorytp.

whdhi xong, Kim Phi Lârclxn hádshh mồbfjrm phun ra mộrytpt đnryosvqqo kim sắsxblc hỏmyeua trụcffo, bay thẳdedhng Tiêbmqnu Phàehwcm màehwc đnryoếzsgon.

~~~ nhưfjuwng màehwc, Tiêbmqnu Phàehwcm lạsvqqi làehwc đnryoyxjnng tạsvqqi chỗdmrs khôdlhmng nhúccyjc nhíjmaxch, Kim Phi Lârclxn còkrrpn tưfjuwjhpfng rằhuieng Tiêbmqnu Phàehwcm sợniud choádshhng vádshhng, liềzjwpn chạsvqqy trốfqodn đnryozjwpu quêbmqnn.


“Chạsvqqy mau!” Kim Linh tứyxjnfjuwhpswng sắsxblc mặbffgt biếzsgon hówhdha, bậrwtgc nàehwcy bádshh đnryosvqqo hỏmyeua diễgbvnm, nếzsgou làehwc đnryoádshhnh trúccyjng Tiêbmqnu Phàehwcm, đnryodshhn chừzryxng khôdlhmng chếzsgot cũhljdng sẽniud lộrytpt da.

Chỉmyeuehwc, Tiêbmqnu Phàehwcm vẫgltkn nhưfjuwhljd khôdlhmng hềzjwp bịhfhw lay đnryorytpng, Kim Linh tứyxjnfjuwhpswng đnryoãzruh khôdlhmng đnryoàehwcnh lòkrrpng nhắsxblm hai mắsxblt lạsvqqi.

Bấmkdgt quádshh, khi bọckxyn hắsxbln lầjfvhn nữexnda mởjhpf hai mắsxblt ra lúccyjc, khôdlhmng khỏmyeui trợniudn mắsxblt hốfqodc mồbfjrm, trong mắsxblt đnryozjwpu làehwc khôdlhmng thểcffofjuwjhpfng tưfjuwniudng nổgbvni.

Chỉmyeu thấmkdgy Tiêbmqnu Phàehwcm trưfjuwhpswc ngưfjuwptsui, mộrytpt vòkrrpng hỏmyeua diễgbvnm đnryorytpng thiêbmqnn đnryobmqnn cuồbfjrng xoay tròkrrpn, Kim Phi Lârclxn phúccyjn ra tấmkdgt cảzryx hỏmyeua diễgbvnm, tấmkdgt cảzryx đnryozjwpu bịhfhwdshhi kia hỏmyeua diễgbvnm đnryorytpng thiêbmqnn hấmkdgp thu khôdlhmng còkrrpn mộrytpt mảzryxnh.

Đijxwzryxng nówhdhi thiêbmqnu chếzsgot Tiêbmqnu Phàehwcm, chíjmaxnh làehwc tớhpswi gầjfvhn Tiêbmqnu Phàehwcm cũhljdng khówhdh khăfrcun.

“Đijxwsvqqo Hỏmyeua Hồbfjrng Lôdlhm?” Kim Linh tứyxjnfjuwhpswng híjmaxt mộrytpt hơrwtgi lạsvqqnh, nhưfjuw nhưfjuw nhìwjmin quádshhi vậrwtgt nhìwjmin xem Tiêbmqnu Phàehwcm.

Khówhdh trádshhch hắsxbln khôdlhmng hềzjwp bịhfhw lay đnryorytpng, cówhdh đnryoưfjuwniudc Đijxwsvqqo Hỏmyeua Hồbfjrng Lôdlhm Tiêbmqnu Phàehwcm, xádshhc thựtdljc khôdlhmng cầjfvhn thiếzsgot e ngạsvqqi Kim Phi Lârclxn.

“Sảzryxng khoádshhi, lạsvqqi đnryoếzsgon!” Vôdlhm Tậrwtgn Đijxwrytpng Thiêbmqnn bêbmqnn trong, truyềzjwpn đnryoếzsgon Vôdlhm Tậrwtgn Chi Hỏmyeua cầjfvhn ăfrcun đnryoòkrrpn thanh ârclxm.

Nhữexndng ngọckxyn lửbmqna nàehwcy, đnryofqodi vớhpswi nówhdhehwcwhdhi, thếzsgo nhưfjuwng làehwc vậrwtgt đnryosvqqi bổgbvn, đnryoếzsgon bao nhiêbmqnu, hấmkdgp thu bao nhiêbmqnu.

“Tíjmaxnh làehwc ngưfjuwơrwtgi hảzryxo vậrwtgn!” Kim Phi Lârclxn lạsvqqnh rêbmqnn mộrytpt tiếzsgong, quay ngưfjuwptsui liềzjwpn chuẩczcjn bịhfhw đnryoàehwco tẩczcju.

Thếzsgo nhưfjuwng làehwc, Tiêbmqnu Phàehwcm lạsvqqi làehwcm sao cówhdh thểcffo nhưfjuwptsung hắsxbln chạsvqqy thoádshht đnryoârclxy?

Kim Phi Lârclxn vừzryxa mớhpswi quay ngưfjuwptsui, Tiêbmqnu Phàehwcm liềzjwpn xuấmkdgt hiệptsun ởjhpf trưfjuwhpswc mặbffgt hắsxbln, chặbffgn đnryoưfjuwptsung đnryoi củjjmba hắsxbln lạsvqqi.

“Tu La đnryosvqqi thếzsgo giớhpswi!”


Tiêbmqnu Phàehwcm khẽniudwhdhi mộrytpt tiếzsgong, 1 cádshhi hôdlhmi hắsxblc sắsxblc tuyềzjwpn qua từzryx trêbmqnn ngưfjuwptsui hắsxbln bộrytpc phádshht ra, trong nhádshhy mắsxblt đnryoem Kim Phi Lârclxn thârclxn thểcffo cho chéptsum vỡihfvdshht, hówhdha thàehwcnh từzryxng đnryoehwcn từzryxng đnryoehwcn thậrwtgt nhỏmyeu hỏmyeua diễgbvnm bay vụcffot hưfjuw khôdlhmng.

“Têbmqn ~” Kim Lârclxn tứyxjnfjuwhpswng híjmaxt mộrytpt hơrwtgi lạsvqqnh, chỉmyeu cảzryxm thấmkdgy trong lòkrrpng mãzruhnh liệptsut run rẩczcjy, da đnryojfvhu đnryozjwpu hơrwtgi têbmqnbmqn.

~~~ cádshhi kia lấmkdgy mộrytpt đnryohfhwch bốfqodn, đnryoczcjy lui bọckxyn họckxy Kim Linh tứyxjnfjuwhpswng Kim Phi Lârclxn, lạsvqqi bịhfhw Tiêbmqnu Phàehwcm mộrytpt đnryoòkrrpn giếzsgot đnryoi?

Nếzsgou nhưfjuw khôdlhmng phảzryxi tậrwtgn mắsxblt thấmkdgy, đnryoádshhm ngưfjuwptsui tuyệptsut đnryofqodi sẽniud khôdlhmng tin tưfjuwjhpfng.

Mấmkdgy ngưfjuwptsui lúccyjc nàehwcy mớhpswi hồbfjri tưfjuwjhpfng lạsvqqi vừzryxa rồbfjri Tiêbmqnu Phàehwcm nówhdhi cârclxu nówhdhi kia, đnryocffo Kim Phi Lârclxn bảzryxn thârclxn xéptsuo đnryoi, khôdlhmng nêbmqnn lãzruhng phíjmax hắsxbln thờptsui gian.

Hiệptsun tạsvqqi xem ra, khôdlhmng phảzryxi làehwczruhng phíjmax Tiêbmqnu Phàehwcm thờptsui gian sao?

“Hắsxbln rốfqodt cuộrytpc làehwc ai?”

“Cho dùlhpcehwc Hỏmyeua tộrytpc tuyệptsut thếzsgo thiêbmqnn kiêbmqnu Hỏmyeua Chíjmaxdlhmn, cũhljdng chưfjuwa chắsxblc cówhdh thểcffo mộrytpt đnryoòkrrpn miểcffou sádshht Kim Phi Lârclxn a?”

Kim Linh tứyxjnfjuwhpswng kinh ngạsvqqc nhìwjmin Tiêbmqnu Phàehwcm, nhârclxn loạsvqqi đnryoádshhng sợniud nhưfjuw thếzsgo tu sĩfrcu, tuyệptsut đnryofqodi khôdlhmng phảzryxi khôdlhmng cówhdh tiếzsgong tăfrcum gìwjmi hạsvqqng ngưfjuwptsui.

Bốfqodn ngưfjuwptsui trong lòkrrpng ârclxm thầjfvhm thềzjwp, bấmkdgt kểcffo nhưfjuw thếzsgoehwco khôdlhmng nêbmqnn đnryosxblc tộrytpi Tiêbmqnu Phàehwcm, nhârclxn vậrwtgt bậrwtgc nàehwcy, cũhljdng khôdlhmng phảzryxi bọckxyn họckxywhdh thểcffo đnryosxblc tộrytpi nổgbvni.

“Tam ca mạsvqqnh nhưfjuw vậrwtgy? Chẳdedhng lẽniud?” Tiểcffou Kim kinh ngạsvqqc nhìwjmin Tiêbmqnu Phàehwcm, ngay sau đnryoówhdh trong đnryojfvhu khôdlhmng khỏmyeui hồbfjri tưfjuwjhpfng lạsvqqi mộrytpt cádshhi têbmqnn: “Kiếzsgom Hồbfjrng Trầjfvhn chíjmaxnh làehwc tam ca?”

“Nówhdhi khôdlhmng nêbmqnn lãzruhng phíjmax thờptsui gian, ngưfjuwơrwtgi khôdlhmng tin.” Tiêbmqnu Phàehwcm lạsvqqi tựtdlja nhưfjuwehwcm mộrytpt chuyệptsun béptsu nhỏmyeu khôdlhmng đnryoádshhng kểcffo mộrytpt dạsvqqng.

Buôdlhmng tay 1 chiêbmqnu, hai đnryoádshhm lửbmqna bay vụcffot màehwc tớhpswi, tiệptsun tay kíjmaxn đnryoádshho đnryoưfjuwa cho Chíjmaxdlhmn Phầjfvhn Thiêbmqnn Viêbmqnm, trầjfvhm giọckxyng nówhdhi: “Luyệptsun hówhdha bọckxyn chúccyjng!”

“Làehwc, chủjjmb nhârclxn!” Chíjmaxdlhmn Phầjfvhn Thiêbmqnn Viêbmqnm kinh hỉmyeu hếzsgot sứyxjnc, mộrytpt ngụcffom nuốfqodt vàehwco Kim Phi Lârclxn chârclxn linh, cùlhpcng cádshhi kia sơrwtg đnryosvqqi hỏmyeua linh.

Muốfqodn triệptsut đnryocffo luyệptsun hówhdha hai thứyxjn đnryobfjrehwcy, đnryodshhn chừzryxng cũhljdng cầjfvhn cầjfvhn rấmkdgt nhiềzjwpu thờptsui gian.

“Tiểcffou Kim, cùlhpcng ta trởjhpf vềzjwp?” Tiêbmqnu Phàehwcm thởjhpfrclxu, nhìwjmin vềzjwp phíjmaxa tiểcffou Kim nówhdhi.

Nhữexndng năfrcum nàehwcy, tiểcffou Kim cũhljdng đnryoang bêbmqnn ngoàehwci chịhfhwu khôdlhmng íjmaxt đnryoau khổgbvn, bârclxy giờptsu Tiêbmqnu Phàehwcm, đnryoãzruhwhdh đnryojjmb thựtdljc lựtdljc phùlhpc hộrytp ngưfjuwptsui bêbmqnn cạsvqqnh. Tiểcffou Kim nhìwjmin vềzjwp phíjmaxa cádshhi kia Kim Linh tứyxjnfjuwhpswng, cuốfqodi cùlhpcng lắsxblc đnryojfvhu, ádshhnh mắsxblt kiêbmqnn đnryohfhwnh nówhdhi: “Tam ca, ta sẽniud trởjhpf vềzjwp, nhưfjuwng khôdlhmng phảzryxi hiệptsun tạsvqqi!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.