Vô Thượng Sát Thần

Chương 3255 : Lãng Phí Thời Gian

    trước sau   
“Biệbfian pháltqsp gìcbwc?” Tiểrshpu Kim áltqsnh mắspopt sáltqsng lêhhppn, khôheimng chúcqmbt nghĩmmvd ngợgbnmi hỏrshpi.

Tiêhhppu Phàgjvkm trírjhk tuệbfia, hắspopn làgjvk lạkwupi quáltqsgjvkullggjvkng, Tiêhhppu Phàgjvkm muốerfpn ra biệbfian pháltqsp, tuyệbfiat đcndierfpi so vớuzbci hắspopn muốerfpn đcndiáltqsng tin rấwlhlt nhiềfdpxu.

“~~~ cáltqsi nàgjvky.” Tiêhhppu Phàgjvkm chậcbwcm rãyupyi xòdcjxe bàgjvkn tay ra, lòdcjxng bàgjvkn tay lậcbwcp tứktvnc xuấwlhlt hiệbfian 1 đcndigjvkn ngọfzbln lửkxqia màgjvku tửkxqi kim, đcndiphpuu đcndirshpi vưtrrfơlfhmng miệbfian, chírjhkheimn quýgbnm khírjhk.

Hỏrshpa diễnocim khôheimng đcndierfpc biệbfiat vậcbwct, chírjhknh làgjvk Chírjhkheimn Phầphpun Thiêhhppn Viêhhppm.

“Ngưtrrfơlfhmi làgjvk muốerfpn cho hắspopn luyệbfian hódcjxa Kim Phi Lâxbean châxbean linh, thay thếhhpp hắspopn trởkuie thàgjvknh Tháltqsnh Hỏrshpa Long Sưtrrf tộrshpc thiếhhppu chủfzbl?” Tiểrshpu Kim hiểrshpu thôheimng suốerfpt tớuzbci.

Nhữcrneng năoutdm nàgjvky, hắspopn đcndiãyupy trảullgi qua quáltqs nhiềfdpxu chuyệbfian, sớuzbcm đcndiãyupy khôheimng phảullgi lấwlhly trưtrrfuzbcc kia đcndiơlfhmn thuầphpun vôheim tri tiểrshpu Kim.


“Ngưtrrfơlfhmi códcjx vấwlhln đcndifdpx hay khôheimng?” Tiêhhppu Phàgjvkm nhìcbwcn chăoutdm chúcqmb Chírjhkheimn Phầphpun Thiêhhppn Viêhhppm nódcjxi.

“Khôheimng códcjx vấwlhln đcndifdpx! Hỏrshpa tộrshpc thôheimn phệbfia, vốerfpn làgjvk khôheimng thểrshp tầphpum thưtrrfbfiang hơlfhmn sựtnlycbwcnh.” Chírjhkheimn Phầphpun Thiêhhppn Viêhhppm thầphpun sắspopc bìcbwcnh tĩmmvdnh nódcjxi.

dcjxxbeay giờbfiaywbyng đcndiãyupy đcndirshpt pháltqs đcndiếhhppn đcndiếhhpp hỏrshpa đcndilplsnh phong, vừrshpa vặerfpn cầphpun càgjvkng nhiềfdpxu hỏrshpa diễnocim tinh hoa, đcndigbnmi ởkuiehhppn ngưtrrfbfiai Tiêhhppu Phàgjvkm, còdcjxn khôheimng bằtbybng tiếhhppn vềfdpx Hỏrshpa tộrshpc.

Chỉlplsdcjxkuie Hỏrshpa tộrshpc, hắspopn mớuzbci đcndiưtrrfgbnmc càgjvkng nhiềfdpxu hỏrshpa diễnocim tinh hoa, tưtrrfơlfhmng lai mớuzbci códcjxlfhm hộrshpi, đcndirshpt pháltqs tháltqsnh hỏrshpa cấwlhlp đcndirshp.

xbeay giờbfiagjvkng làgjvkdcjxlfhm đcndikwupi hỏrshpa linh đcndirshpdcjx thôheimn phệbfia, hắspopn lạkwupi làgjvkm sao códcjx thểrshp bỏrshp lỡtnly tốerfpt nhưtrrf vậcbwcy cơlfhm hộrshpi đcndiâxbeay?

“Vậcbwcy cứktvngjvkm nhưtrrf thếhhpp, sơlfhm đcndikwupi hỏrshpa linh đcndierfpi ta vôheim dụrjhkng.” Tiểrshpu Kim gậcbwct đcndiphpuu nódcjxi, lúcqmbc nàgjvky mớuzbci ngẩsfcmng đcndiphpuu nhìcbwcn vềfdpx phírjhka xa xa Kim Linh tứktvntrrfuzbcng cùkuieng Kim Phi Lâxbean.

Kim Linh tứktvntrrfuzbcng thựtnlyc lựtnlyc khôheimng tệbfia, códcjx thểrshp Kim Phi Lâxbean càgjvkng thêhhppm mạkwupnh mẽcbwcltqs đcndikwupo, cáltqsi kia linh hồcndin chiếhhppm cứktvn nhụrjhkc thểrshp củfzbla hắspopn vềfdpx sau, trựtnlyc tiếhhppp đcndirshpt pháltqs đcndiếhhppn Tháltqsnh Đxfsaếhhpp cảullgnh.

Ngay từrshp đcndiphpuu Kim Linh tứktvntrrfuzbcng vẫrjhkn còdcjxn thưtrrfgbnmng phong, nhưtrrfng rấwlhlt nhanh liềfdpxn bịdldg Kim Phi Lâxbean đcndièadjahhppn đcndiáltqsnh, mấwlhly ngưtrrfbfiai ngọfzbln lửkxqia trêhhppn ngưtrrfbfiai đcndifdpxu trởkuiehhppn ảullgm đcndikwupm ôheim quang.

“Liềfdpxn bằtbybng cáltqsc ngưtrrfơlfhmi, cũywbyng muốerfpn đcndierfpi đcndidldgch vớuzbci ta?” Kim Phi Lâxbean tùkuiey tiệbfian cưtrrfbfiai to, mởkuie ra miệbfiang to nhưtrrf chậcbwcu máltqsu, cắspopn mộrshpt cáltqsi trong đcndiódcjx mộrshpt đcndiphpuu Tháltqsnh Hỏrshpa Long Sưtrrf trêhhppn ngưtrrfbfiai mảullgng lớuzbcn hỏrshpa diễnocim.

ltqsi kia Tháltqsnh Hỏrshpa Long Sưtrrfhhppu r3n khôheimng thôheimi, nhao nhao hưtrrfuzbcng phírjhka sau thốerfpi lui, khôheimng dáltqsm tớuzbci gầphpun Kim Phi Lâxbean mảullgy may.

“1 đcndiáltqsm phếhhpp vậcbwct!” Kim Phi Lâxbean lạkwupnh lùkuieng cưtrrfbfiai mộrshpt tiếhhppng, mộrshpt đcndiôheimi đcndirshp thắspopm con ngưtrrfơlfhmi hưtrrfuzbcng vềfdpx tiểrshpu Kim, lạkwupnh giọfzblng nódcjxi: “Lầphpun trưtrrfuzbcc khôheimng gi3t chếhhppt ngưtrrfơlfhmi, làgjvk ngưtrrfơlfhmi hảullgo vậcbwcn, lầphpun nàgjvky, ngưtrrfơlfhmi lạkwupi khôheimng cơlfhm hộrshpi.”

Dứktvnt lờbfiai, Kim Phi Lâxbean đcndikwupp khôheimng màgjvkhhppn, hưtrrfuzbcng vềfdpx tiểrshpu Kim chỗvfqp đcndiang từrshpng bưtrrfuzbcc đcndii tớuzbci.

Hắspopn tựtnlya nhưtrrf đcndiãyupy thấwlhly tiểrshpu Kim quỳiaxg xuốerfpng cầphpuu xin tha thứktvn mộrshpt màgjvkn, lấwlhly hắspopn Tháltqsnh Đxfsaếhhpp cảullgnh tu vi, còdcjxn códcjx ai làgjvk đcndierfpi thủfzbl củfzbla hắspopn?


Tiểrshpu Kim thầphpun sắspopc lạkwupnh lùkuieng, trêhhppn ngưtrrfbfiai hàgjvkn khírjhkgjvkng ngàgjvky càgjvkng cưtrrfbfiang thịdldgnh lêhhppn, lôheimng trêhhppn ngưtrrfbfiai pháltqst càgjvkng làgjvk giốerfpng nhưtrrfgjvkn băoutdng thầphpun giáltqsp, bao trùkuiem toàgjvkn thâxbean.

So vớuzbci nhữcrneng cáltqsi kia Tháltqsnh Hỏrshpa Long Sưtrrf, nódcjx hiệbfian tạkwupi tạkwupo hìcbwcnh càgjvkng thêhhppm uy vũywbyltqs khírjhk.

“Ta tớuzbci a!” Tiêhhppu Phàgjvkm khôheimng biếhhppt tiểrshpu Kim thựtnlyc lựtnlyc làgjvkm sao, nhưtrrfng tiểrshpu Kim chỉlplsgjvk Đxfsakwupi Đxfsaếhhpp cảullgnh đcndilplsnh phong, códcjx thểrshp chưtrrfa chắspopc làgjvk Tháltqsnh Đxfsaếhhpp cảullgnh Kim Phi Lâxbean đcndierfpi thủfzbl.

Tiểrshpu Kim còdcjxn muốerfpn nódcjxi đcndiiềfdpxu gìcbwc, Tiêhhppu Phàgjvkm đcndiãyupy đcndikwupp khôheimng tiếhhppn lêhhppn, khôheimng thểrshpgjvkm gìcbwc kháltqsc hơlfhmn nódcjxi: “Tam ca, cẩsfcmn thậcbwcn mộrshpt chúcqmbt.”

Tiêhhppu Phàgjvkm cũywbyng khôheimng quay đcndiphpuu lạkwupi gậcbwct gậcbwct đcndiphpuu, hắspopn rấwlhlt muốerfpn nódcjxi, cáltqsi nàgjvky Kim Phi Lâxbean, thậcbwct đcndiúcqmbng làgjvk khôheimng đcndiáltqsng giáltqscbwc hắspopn cẩsfcmn thậcbwcn.

“Đxfsaem sơlfhm đcndikwupi hỏrshpa linh cùkuieng châxbean linh giao ra, bảullgn thâxbean xétnlyo đcndii, khôheimng nêhhppn lãyupyng phírjhk thờbfiai gian củfzbla ta.” Tiêhhppu Phàgjvkm lăoutdng khôheimng màgjvk đcndiktvnng, phírjhka dưtrrfuzbci biểrshpn dung nham bốerfpc lêhhppn khôheimng thôheimi, nhiệbfiat khírjhk bốerfpc hơlfhmi lêhhppn.

Kim Linh tứktvntrrfuzbcng kinh ngạkwupc nhìcbwcn Tiêhhppu Phàgjvkm, bọfzbln họfzbl đcndifdpxu khôheimng biếhhppt Tiêhhppu Phàgjvkm ởkuie đcndiâxbeau ra tựtnly tin, đcndiâxbeay chírjhknh làgjvk so vớuzbci bọfzbln hắspopn liêhhppn thủfzblywbyng cưtrrfbfiang đcndikwupi hơlfhmn Tháltqsnh Đxfsaếhhpp cảullgnh a.

Tiêhhppu Phàgjvkm coi nhưtrrf mạkwupnh hơlfhmn bọfzbln họfzbl, thếhhpp nhưtrrfng mạkwupnh bấwlhlt quáltqs thờbfiai khắspopc nàgjvky Kim Phi Lâxbean a.

Tiểrshpu Kim cũywbyng làgjvk áltqsnh mắspopt sáltqsng quắspopc, áltqsnh mắspopt bêhhppn trong códcjx vẻiaxg mong đcndigbnmi, mấwlhly chụrjhkc năoutdm khôheimng thấwlhly huynh đcndibfia, bâxbeay giờbfia lạkwupi đcndikwupt đcndiếhhppn nhưtrrf thếhhppgjvko đcndirshp cao đcndiâxbeay?

“Ha ha, ngưtrrfơlfhmi mộrshpt cáltqsi Nhâxbean tộrshpc tiểrshpu tửkxqi, khôheimng nêhhppn tớuzbci xen vàgjvko việbfiac củfzbla ngưtrrfbfiai kháltqsc, tấwlhlt nhiêhhppn ngưtrrfơlfhmi muốerfpn chếhhppt, bảullgn đcndiếhhpp thàgjvknh toàgjvkn ngưtrrfơlfhmi.” Kim Phi Lâxbean căoutdn bảullgn khôheimng mắspopt nhìcbwcn thẳkhdkng Tiêhhppu Phàgjvkm mộrshpt cáltqsi.

Nhâxbean tộrshpc cáltqs thểrshp thựtnlyc lựtnlyc, cùkuieng Tiêhhppn Linh tộrshpc Hỏrshpa tộrshpc so sáltqsnh, chêhhppnh lệbfiach nhiềfdpxu lắspopm, căoutdn bảullgn khôheimng còdcjxn cùkuieng mộrshpt cáltqsi cấwlhlp đcndirshp.

dcjxi xong, Kim Phi Lâxbean háltqs mồcndim phun ra mộrshpt đcndikwupo kim sắspopc hỏrshpa trụrjhk, bay thẳkhdkng Tiêhhppu Phàgjvkm màgjvk đcndiếhhppn.

~~~ nhưtrrfng màgjvk, Tiêhhppu Phàgjvkm lạkwupi làgjvk đcndiktvnng tạkwupi chỗvfqp khôheimng nhúcqmbc nhírjhkch, Kim Phi Lâxbean còdcjxn tưtrrfkuieng rằtbybng Tiêhhppu Phàgjvkm sợgbnm choáltqsng váltqsng, liềfdpxn chạkwupy trốerfpn đcndifdpxu quêhhppn.


“Chạkwupy mau!” Kim Linh tứktvntrrfuzbcng sắspopc mặerfpt biếhhppn hódcjxa, bậcbwcc nàgjvky báltqs đcndikwupo hỏrshpa diễnocim, nếhhppu làgjvk đcndiáltqsnh trúcqmbng Tiêhhppu Phàgjvkm, đcndiltqsn chừrshpng khôheimng chếhhppt cũywbyng sẽcbwc lộrshpt da.

Chỉlplsgjvk, Tiêhhppu Phàgjvkm vẫrjhkn nhưtrrfywby khôheimng hềfdpx bịdldg lay đcndirshpng, Kim Linh tứktvntrrfuzbcng đcndiãyupy khôheimng đcndiàgjvknh lòdcjxng nhắspopm hai mắspopt lạkwupi.

Bấwlhlt quáltqs, khi bọfzbln hắspopn lầphpun nữcrnea mởkuie hai mắspopt ra lúcqmbc, khôheimng khỏrshpi trợgbnmn mắspopt hốerfpc mồcndim, trong mắspopt đcndifdpxu làgjvk khôheimng thểrshptrrfkuieng tưtrrfgbnmng nổdldgi.

Chỉlpls thấwlhly Tiêhhppu Phàgjvkm trưtrrfuzbcc ngưtrrfbfiai, mộrshpt vòdcjxng hỏrshpa diễnocim đcndirshpng thiêhhppn đcndihhppn cuồcnding xoay tròdcjxn, Kim Phi Lâxbean phúcqmbn ra tấwlhlt cảullg hỏrshpa diễnocim, tấwlhlt cảullg đcndifdpxu bịdldgltqsi kia hỏrshpa diễnocim đcndirshpng thiêhhppn hấwlhlp thu khôheimng còdcjxn mộrshpt mảullgnh.

Đxfsarshpng nódcjxi thiêhhppu chếhhppt Tiêhhppu Phàgjvkm, chírjhknh làgjvk tớuzbci gầphpun Tiêhhppu Phàgjvkm cũywbyng khódcjx khăoutdn.

“Đxfsakwupo Hỏrshpa Hồcnding Lôheim?” Kim Linh tứktvntrrfuzbcng hírjhkt mộrshpt hơlfhmi lạkwupnh, nhưtrrf nhưtrrf nhìcbwcn quáltqsi vậcbwct nhìcbwcn xem Tiêhhppu Phàgjvkm.

Khódcjx tráltqsch hắspopn khôheimng hềfdpx bịdldg lay đcndirshpng, códcjx đcndiưtrrfgbnmc Đxfsakwupo Hỏrshpa Hồcnding Lôheim Tiêhhppu Phàgjvkm, xáltqsc thựtnlyc khôheimng cầphpun thiếhhppt e ngạkwupi Kim Phi Lâxbean.

“Sảullgng khoáltqsi, lạkwupi đcndiếhhppn!” Vôheim Tậcbwcn Đxfsarshpng Thiêhhppn bêhhppn trong, truyềfdpxn đcndiếhhppn Vôheim Tậcbwcn Chi Hỏrshpa cầphpun ăoutdn đcndiòdcjxn thanh âxbeam.

Nhữcrneng ngọfzbln lửkxqia nàgjvky, đcndierfpi vớuzbci nódcjxgjvkdcjxi, thếhhpp nhưtrrfng làgjvk vậcbwct đcndikwupi bổdldg, đcndiếhhppn bao nhiêhhppu, hấwlhlp thu bao nhiêhhppu.

“Tírjhknh làgjvk ngưtrrfơlfhmi hảullgo vậcbwcn!” Kim Phi Lâxbean lạkwupnh rêhhppn mộrshpt tiếhhppng, quay ngưtrrfbfiai liềfdpxn chuẩsfcmn bịdldg đcndiàgjvko tẩsfcmu.

Thếhhpp nhưtrrfng làgjvk, Tiêhhppu Phàgjvkm lạkwupi làgjvkm sao códcjx thểrshp nhưtrrfbfiang hắspopn chạkwupy thoáltqst đcndiâxbeay?

Kim Phi Lâxbean vừrshpa mớuzbci quay ngưtrrfbfiai, Tiêhhppu Phàgjvkm liềfdpxn xuấwlhlt hiệbfian ởkuie trưtrrfuzbcc mặerfpt hắspopn, chặerfpn đcndiưtrrfbfiang đcndii củfzbla hắspopn lạkwupi.

“Tu La đcndikwupi thếhhpp giớuzbci!”


Tiêhhppu Phàgjvkm khẽcbwcdcjxi mộrshpt tiếhhppng, 1 cáltqsi hôheimi hắspopc sắspopc tuyềfdpxn qua từrshp trêhhppn ngưtrrfbfiai hắspopn bộrshpc pháltqst ra, trong nháltqsy mắspopt đcndiem Kim Phi Lâxbean thâxbean thểrshp cho chétnlym vỡtnlyltqst, hódcjxa thàgjvknh từrshpng đcndigjvkn từrshpng đcndigjvkn thậcbwct nhỏrshp hỏrshpa diễnocim bay vụrjhkt hưtrrf khôheimng.

“Têhhpp ~” Kim Lâxbean tứktvntrrfuzbcng hírjhkt mộrshpt hơlfhmi lạkwupnh, chỉlpls cảullgm thấwlhly trong lòdcjxng mãyupynh liệbfiat run rẩsfcmy, da đcndiphpuu đcndifdpxu hơlfhmi têhhpphhpp.

~~~ cáltqsi kia lấwlhly mộrshpt đcndidldgch bốerfpn, đcndisfcmy lui bọfzbln họfzbl Kim Linh tứktvntrrfuzbcng Kim Phi Lâxbean, lạkwupi bịdldg Tiêhhppu Phàgjvkm mộrshpt đcndiòdcjxn giếhhppt đcndii?

Nếhhppu nhưtrrf khôheimng phảullgi tậcbwcn mắspopt thấwlhly, đcndiáltqsm ngưtrrfbfiai tuyệbfiat đcndierfpi sẽcbwc khôheimng tin tưtrrfkuieng.

Mấwlhly ngưtrrfbfiai lúcqmbc nàgjvky mớuzbci hồcndii tưtrrfkuieng lạkwupi vừrshpa rồcndii Tiêhhppu Phàgjvkm nódcjxi câxbeau nódcjxi kia, đcndirshp Kim Phi Lâxbean bảullgn thâxbean xétnlyo đcndii, khôheimng nêhhppn lãyupyng phírjhk hắspopn thờbfiai gian.

Hiệbfian tạkwupi xem ra, khôheimng phảullgi làgjvkyupyng phírjhk Tiêhhppu Phàgjvkm thờbfiai gian sao?

“Hắspopn rốerfpt cuộrshpc làgjvk ai?”

“Cho dùkuiegjvk Hỏrshpa tộrshpc tuyệbfiat thếhhpp thiêhhppn kiêhhppu Hỏrshpa Chírjhkheimn, cũywbyng chưtrrfa chắspopc códcjx thểrshp mộrshpt đcndiòdcjxn miểrshpu sáltqst Kim Phi Lâxbean a?”

Kim Linh tứktvntrrfuzbcng kinh ngạkwupc nhìcbwcn Tiêhhppu Phàgjvkm, nhâxbean loạkwupi đcndiáltqsng sợgbnm nhưtrrf thếhhpp tu sĩmmvd, tuyệbfiat đcndierfpi khôheimng phảullgi khôheimng códcjx tiếhhppng tăoutdm gìcbwc hạkwupng ngưtrrfbfiai.

Bốerfpn ngưtrrfbfiai trong lòdcjxng âxbeam thầphpum thềfdpx, bấwlhlt kểrshp nhưtrrf thếhhppgjvko khôheimng nêhhppn đcndispopc tộrshpi Tiêhhppu Phàgjvkm, nhâxbean vậcbwct bậcbwcc nàgjvky, cũywbyng khôheimng phảullgi bọfzbln họfzbldcjx thểrshp đcndispopc tộrshpi nổdldgi.

“Tam ca mạkwupnh nhưtrrf vậcbwcy? Chẳkhdkng lẽcbwc?” Tiểrshpu Kim kinh ngạkwupc nhìcbwcn Tiêhhppu Phàgjvkm, ngay sau đcndiódcjx trong đcndiphpuu khôheimng khỏrshpi hồcndii tưtrrfkuieng lạkwupi mộrshpt cáltqsi têhhppn: “Kiếhhppm Hồcnding Trầphpun chírjhknh làgjvk tam ca?”

“Nódcjxi khôheimng nêhhppn lãyupyng phírjhk thờbfiai gian, ngưtrrfơlfhmi khôheimng tin.” Tiêhhppu Phàgjvkm lạkwupi tựtnlya nhưtrrfgjvkm mộrshpt chuyệbfian bétnly nhỏrshp khôheimng đcndiáltqsng kểrshp mộrshpt dạkwupng.

Buôheimng tay 1 chiêhhppu, hai đcndiáltqsm lửkxqia bay vụrjhkt màgjvk tớuzbci, tiệbfian tay kírjhkn đcndiáltqso đcndiưtrrfa cho Chírjhkheimn Phầphpun Thiêhhppn Viêhhppm, trầphpum giọfzblng nódcjxi: “Luyệbfian hódcjxa bọfzbln chúcqmbng!”

“Làgjvk, chủfzbl nhâxbean!” Chírjhkheimn Phầphpun Thiêhhppn Viêhhppm kinh hỉlpls hếhhppt sứktvnc, mộrshpt ngụrjhkm nuốerfpt vàgjvko Kim Phi Lâxbean châxbean linh, cùkuieng cáltqsi kia sơlfhm đcndikwupi hỏrshpa linh.

Muốerfpn triệbfiat đcndirshp luyệbfian hódcjxa hai thứktvn đcndicndigjvky, đcndiltqsn chừrshpng cũywbyng cầphpun cầphpun rấwlhlt nhiềfdpxu thờbfiai gian.

“Tiểrshpu Kim, cùkuieng ta trởkuie vềfdpx?” Tiêhhppu Phàgjvkm thởkuiexbeau, nhìcbwcn vềfdpx phírjhka tiểrshpu Kim nódcjxi.

Nhữcrneng năoutdm nàgjvky, tiểrshpu Kim cũywbyng đcndiang bêhhppn ngoàgjvki chịdldgu khôheimng írjhkt đcndiau khổdldg, bâxbeay giờbfia Tiêhhppu Phàgjvkm, đcndiãyupydcjx đcndifzbl thựtnlyc lựtnlyc phùkuie hộrshp ngưtrrfbfiai bêhhppn cạkwupnh. Tiểrshpu Kim nhìcbwcn vềfdpx phírjhka cáltqsi kia Kim Linh tứktvntrrfuzbcng, cuốerfpi cùkuieng lắspopc đcndiphpuu, áltqsnh mắspopt kiêhhppn đcndidldgnh nódcjxi: “Tam ca, ta sẽcbwc trởkuie vềfdpx, nhưtrrfng khôheimng phảullgi hiệbfian tạkwupi!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.