Vô Thượng Sát Thần

Chương 3255 : Lãng Phí Thời Gian

    trước sau   
“Biệxdgwn phábdrgp gìiren?” Tiểyaeau Kim ábdrgnh mắxfxft sábdrgng lêevcsn, khôzbwyng chúevcst nghĩzqse ngợxqohi hỏnhvwi.

Tiêevcsu Phàgpakm trídbkg tuệxdgw, hắxfxfn làgpak lạdapyi quábdrggpakeyhigpakng, Tiêevcsu Phàgpakm muốuabyn ra biệxdgwn phábdrgp, tuyệxdgwt đorpkuabyi so vớprgxi hắxfxfn muốuabyn đorpkábdrgng tin rấoyixt nhiềbaqnu.

“~~~ cábdrgi nàgpaky.” Tiêevcsu Phàgpakm chậrihqm rãettni xòxwmke bàgpakn tay ra, lòxwmkng bàgpakn tay lậrihqp tứnmoac xuấoyixt hiệxdgwn 1 đorpkgpakn ngọzbwyn lửkxvwa màgpaku tửkxvw kim, đorpknhvwu đorpkknjki vưnspkơorpkng miệxdgwn, chídbkgzbwyn quýjapz khídbkg.

Hỏnhvwa diễcobpm khôzbwyng đorpkbpdyc biệxdgwt vậrihqt, chídbkgnh làgpak Chídbkgzbwyn Phầnhvwn Thiêevcsn Viêevcsm.

“Ngưnspkơorpki làgpak muốuabyn cho hắxfxfn luyệxdgwn hójvhea Kim Phi Lâqcvyn châqcvyn linh, thay thếfdps hắxfxfn trởettn thàgpaknh Thábdrgnh Hỏnhvwa Long Sưnspk tộknjkc thiếfdpsu chủbgje?” Tiểyaeau Kim hiểyaeau thôzbwyng suốuabyt tớprgxi.

Nhữujalng năettnm nàgpaky, hắxfxfn đorpkãettn trảbpdyi qua quábdrg nhiềbaqnu chuyệxdgwn, sớprgxm đorpkãettn khôzbwyng phảbpdyi lấoyixy trưnspkprgxc kia đorpkơorpkn thuầnhvwn vôzbwy tri tiểyaeau Kim.


“Ngưnspkơorpki cójvhe vấoyixn đorpkbaqn hay khôzbwyng?” Tiêevcsu Phàgpakm nhìirenn chăettnm chúevcs Chídbkgzbwyn Phầnhvwn Thiêevcsn Viêevcsm nójvhei.

“Khôzbwyng cójvhe vấoyixn đorpkbaqn! Hỏnhvwa tộknjkc thôzbwyn phệxdgw, vốuabyn làgpak khôzbwyng thểyaea tầnhvwm thưnspkrooong hơorpkn sựqmbsirennh.” Chídbkgzbwyn Phầnhvwn Thiêevcsn Viêevcsm thầnhvwn sắxfxfc bìirennh tĩzqsenh nójvhei.

jvheqcvyy giờrooozqseng đorpkãettn đorpkknjkt phábdrg đorpkếfdpsn đorpkếfdps hỏnhvwa đorpkixjmnh phong, vừcuaea vặbpdyn cầnhvwn càgpakng nhiềbaqnu hỏnhvwa diễcobpm tinh hoa, đorpkxqohi ởettnevcsn ngưnspkroooi Tiêevcsu Phàgpakm, còxwmkn khôzbwyng bằqmbsng tiếfdpsn vềbaqn Hỏnhvwa tộknjkc.

Chỉixjmjvheettn Hỏnhvwa tộknjkc, hắxfxfn mớprgxi đorpkưnspkxqohc càgpakng nhiềbaqnu hỏnhvwa diễcobpm tinh hoa, tưnspkơorpkng lai mớprgxi cójvheorpk hộknjki, đorpkknjkt phábdrg thábdrgnh hỏnhvwa cấoyixp đorpkknjk.

qcvyy giờrooogpakng làgpakjvheorpk đorpkdapyi hỏnhvwa linh đorpkyaeajvhe thôzbwyn phệxdgw, hắxfxfn lạdapyi làgpakm sao cójvhe thểyaea bỏnhvw lỡbpdy tốuabyt nhưnspk vậrihqy cơorpk hộknjki đorpkâqcvyy?

“Vậrihqy cứnmoagpakm nhưnspk thếfdps, sơorpk đorpkdapyi hỏnhvwa linh đorpkuabyi ta vôzbwy dụmiafng.” Tiểyaeau Kim gậrihqt đorpknhvwu nójvhei, lúevcsc nàgpaky mớprgxi ngẩixjmng đorpknhvwu nhìirenn vềbaqn phídbkga xa xa Kim Linh tứnmoanspkprgxng cùkjuing Kim Phi Lâqcvyn.

Kim Linh tứnmoanspkprgxng thựqmbsc lựqmbsc khôzbwyng tệxdgw, cójvhe thểyaea Kim Phi Lâqcvyn càgpakng thêevcsm mạdapynh mẽyksmbdrg đorpkdapyo, cábdrgi kia linh hồsvttn chiếfdpsm cứnmoa nhụmiafc thểyaea củbgjea hắxfxfn vềbaqn sau, trựqmbsc tiếfdpsp đorpkknjkt phábdrg đorpkếfdpsn Thábdrgnh Đjvheếfdps cảbpdynh.

Ngay từcuae đorpknhvwu Kim Linh tứnmoanspkprgxng vẫimntn còxwmkn thưnspkxqohng phong, nhưnspkng rấoyixt nhanh liềbaqnn bịrimb Kim Phi Lâqcvyn đorpkèyaeaevcsn đorpkábdrgnh, mấoyixy ngưnspkroooi ngọzbwyn lửkxvwa trêevcsn ngưnspkroooi đorpkbaqnu trởettnevcsn ảbpdym đorpkdapym ôzbwy quang.

“Liềbaqnn bằqmbsng cábdrgc ngưnspkơorpki, cũzqseng muốuabyn đorpkuabyi đorpkrimbch vớprgxi ta?” Kim Phi Lâqcvyn tùkjuiy tiệxdgwn cưnspkroooi to, mởettn ra miệxdgwng to nhưnspk chậrihqu mábdrgu, cắxfxfn mộknjkt cábdrgi trong đorpkójvhe mộknjkt đorpknhvwu Thábdrgnh Hỏnhvwa Long Sưnspk trêevcsn ngưnspkroooi mảbpdyng lớprgxn hỏnhvwa diễcobpm.

bdrgi kia Thábdrgnh Hỏnhvwa Long Sưnspkevcsu r3n khôzbwyng thôzbwyi, nhao nhao hưnspkprgxng phídbkga sau thốuabyi lui, khôzbwyng dábdrgm tớprgxi gầnhvwn Kim Phi Lâqcvyn mảbpdyy may.

“1 đorpkábdrgm phếfdps vậrihqt!” Kim Phi Lâqcvyn lạdapynh lùkjuing cưnspkroooi mộknjkt tiếfdpsng, mộknjkt đorpkôzbwyi đorpknhvw thắxfxfm con ngưnspkơorpki hưnspkprgxng vềbaqn tiểyaeau Kim, lạdapynh giọzbwyng nójvhei: “Lầnhvwn trưnspkprgxc khôzbwyng gi3t chếfdpst ngưnspkơorpki, làgpak ngưnspkơorpki hảbpdyo vậrihqn, lầnhvwn nàgpaky, ngưnspkơorpki lạdapyi khôzbwyng cơorpk hộknjki.”

Dứnmoat lờroooi, Kim Phi Lâqcvyn đorpkdapyp khôzbwyng màgpakevcsn, hưnspkprgxng vềbaqn tiểyaeau Kim chỗorpk đorpkang từcuaeng bưnspkprgxc đorpki tớprgxi.

Hắxfxfn tựqmbsa nhưnspk đorpkãettn thấoyixy tiểyaeau Kim quỳxzgk xuốuabyng cầnhvwu xin tha thứnmoa mộknjkt màgpakn, lấoyixy hắxfxfn Thábdrgnh Đjvheếfdps cảbpdynh tu vi, còxwmkn cójvhe ai làgpak đorpkuabyi thủbgje củbgjea hắxfxfn?


Tiểyaeau Kim thầnhvwn sắxfxfc lạdapynh lùkjuing, trêevcsn ngưnspkroooi hàgpakn khídbkggpakng ngàgpaky càgpakng cưnspkrooong thịrimbnh lêevcsn, lôzbwyng trêevcsn ngưnspkroooi phábdrgt càgpakng làgpak giốuabyng nhưnspkgpakn băettnng thầnhvwn giábdrgp, bao trùkjuim toàgpakn thâqcvyn.

So vớprgxi nhữujalng cábdrgi kia Thábdrgnh Hỏnhvwa Long Sưnspk, nójvhe hiệxdgwn tạdapyi tạdapyo hìirennh càgpakng thêevcsm uy vũzqsebdrg khídbkg.

“Ta tớprgxi a!” Tiêevcsu Phàgpakm khôzbwyng biếfdpst tiểyaeau Kim thựqmbsc lựqmbsc làgpakm sao, nhưnspkng tiểyaeau Kim chỉixjmgpak Đjvhedapyi Đjvheếfdps cảbpdynh đorpkixjmnh phong, cójvhe thểyaea chưnspka chắxfxfc làgpak Thábdrgnh Đjvheếfdps cảbpdynh Kim Phi Lâqcvyn đorpkuabyi thủbgje.

Tiểyaeau Kim còxwmkn muốuabyn nójvhei đorpkiềbaqnu gìiren, Tiêevcsu Phàgpakm đorpkãettn đorpkdapyp khôzbwyng tiếfdpsn lêevcsn, khôzbwyng thểyaeagpakm gìiren khábdrgc hơorpkn nójvhei: “Tam ca, cẩixjmn thậrihqn mộknjkt chúevcst.”

Tiêevcsu Phàgpakm cũzqseng khôzbwyng quay đorpknhvwu lạdapyi gậrihqt gậrihqt đorpknhvwu, hắxfxfn rấoyixt muốuabyn nójvhei, cábdrgi nàgpaky Kim Phi Lâqcvyn, thậrihqt đorpkúevcsng làgpak khôzbwyng đorpkábdrgng giábdrgiren hắxfxfn cẩixjmn thậrihqn.

“Đjvheem sơorpk đorpkdapyi hỏnhvwa linh cùkjuing châqcvyn linh giao ra, bảbpdyn thâqcvyn xéroooo đorpki, khôzbwyng nêevcsn lãettnng phídbkg thờroooi gian củbgjea ta.” Tiêevcsu Phàgpakm lăettnng khôzbwyng màgpak đorpknmoang, phídbkga dưnspkprgxi biểyaean dung nham bốuabyc lêevcsn khôzbwyng thôzbwyi, nhiệxdgwt khídbkg bốuabyc hơorpki lêevcsn.

Kim Linh tứnmoanspkprgxng kinh ngạdapyc nhìirenn Tiêevcsu Phàgpakm, bọzbwyn họzbwy đorpkbaqnu khôzbwyng biếfdpst Tiêevcsu Phàgpakm ởettn đorpkâqcvyu ra tựqmbs tin, đorpkâqcvyy chídbkgnh làgpak so vớprgxi bọzbwyn hắxfxfn liêevcsn thủbgjezqseng cưnspkrooong đorpkdapyi hơorpkn Thábdrgnh Đjvheếfdps cảbpdynh a.

Tiêevcsu Phàgpakm coi nhưnspk mạdapynh hơorpkn bọzbwyn họzbwy, thếfdps nhưnspkng mạdapynh bấoyixt quábdrg thờroooi khắxfxfc nàgpaky Kim Phi Lâqcvyn a.

Tiểyaeau Kim cũzqseng làgpak ábdrgnh mắxfxft sábdrgng quắxfxfc, ábdrgnh mắxfxft bêevcsn trong cójvhe vẻoyix mong đorpkxqohi, mấoyixy chụmiafc năettnm khôzbwyng thấoyixy huynh đorpkxdgw, bâqcvyy giờrooo lạdapyi đorpkdapyt đorpkếfdpsn nhưnspk thếfdpsgpako đorpkknjk cao đorpkâqcvyy?

“Ha ha, ngưnspkơorpki mộknjkt cábdrgi Nhâqcvyn tộknjkc tiểyaeau tửkxvw, khôzbwyng nêevcsn tớprgxi xen vàgpako việxdgwc củbgjea ngưnspkroooi khábdrgc, tấoyixt nhiêevcsn ngưnspkơorpki muốuabyn chếfdpst, bảbpdyn đorpkếfdps thàgpaknh toàgpakn ngưnspkơorpki.” Kim Phi Lâqcvyn căettnn bảbpdyn khôzbwyng mắxfxft nhìirenn thẳqcvyng Tiêevcsu Phàgpakm mộknjkt cábdrgi.

Nhâqcvyn tộknjkc cábdrg thểyaea thựqmbsc lựqmbsc, cùkjuing Tiêevcsn Linh tộknjkc Hỏnhvwa tộknjkc so sábdrgnh, chêevcsnh lệxdgwch nhiềbaqnu lắxfxfm, căettnn bảbpdyn khôzbwyng còxwmkn cùkjuing mộknjkt cábdrgi cấoyixp đorpkknjk.

jvhei xong, Kim Phi Lâqcvyn hábdrg mồsvttm phun ra mộknjkt đorpkdapyo kim sắxfxfc hỏnhvwa trụmiaf, bay thẳqcvyng Tiêevcsu Phàgpakm màgpak đorpkếfdpsn.

~~~ nhưnspkng màgpak, Tiêevcsu Phàgpakm lạdapyi làgpak đorpknmoang tạdapyi chỗorpk khôzbwyng nhúevcsc nhídbkgch, Kim Phi Lâqcvyn còxwmkn tưnspkettnng rằqmbsng Tiêevcsu Phàgpakm sợxqoh choábdrgng vábdrgng, liềbaqnn chạdapyy trốuabyn đorpkbaqnu quêevcsn.


“Chạdapyy mau!” Kim Linh tứnmoanspkprgxng sắxfxfc mặbpdyt biếfdpsn hójvhea, bậrihqc nàgpaky bábdrg đorpkdapyo hỏnhvwa diễcobpm, nếfdpsu làgpak đorpkábdrgnh trúevcsng Tiêevcsu Phàgpakm, đorpkbdrgn chừcuaeng khôzbwyng chếfdpst cũzqseng sẽyksm lộknjkt da.

Chỉixjmgpak, Tiêevcsu Phàgpakm vẫimntn nhưnspkzqse khôzbwyng hềbaqn bịrimb lay đorpkknjkng, Kim Linh tứnmoanspkprgxng đorpkãettn khôzbwyng đorpkàgpaknh lòxwmkng nhắxfxfm hai mắxfxft lạdapyi.

Bấoyixt quábdrg, khi bọzbwyn hắxfxfn lầnhvwn nữujala mởettn hai mắxfxft ra lúevcsc, khôzbwyng khỏnhvwi trợxqohn mắxfxft hốuabyc mồsvttm, trong mắxfxft đorpkbaqnu làgpak khôzbwyng thểyaeanspkettnng tưnspkxqohng nổxcfbi.

Chỉixjm thấoyixy Tiêevcsu Phàgpakm trưnspkprgxc ngưnspkroooi, mộknjkt vòxwmkng hỏnhvwa diễcobpm đorpkknjkng thiêevcsn đorpkevcsn cuồsvttng xoay tròxwmkn, Kim Phi Lâqcvyn phúevcsn ra tấoyixt cảbpdy hỏnhvwa diễcobpm, tấoyixt cảbpdy đorpkbaqnu bịrimbbdrgi kia hỏnhvwa diễcobpm đorpkknjkng thiêevcsn hấoyixp thu khôzbwyng còxwmkn mộknjkt mảbpdynh.

Đjvhecuaeng nójvhei thiêevcsu chếfdpst Tiêevcsu Phàgpakm, chídbkgnh làgpak tớprgxi gầnhvwn Tiêevcsu Phàgpakm cũzqseng khójvhe khăettnn.

“Đjvhedapyo Hỏnhvwa Hồsvttng Lôzbwy?” Kim Linh tứnmoanspkprgxng hídbkgt mộknjkt hơorpki lạdapynh, nhưnspk nhưnspk nhìirenn quábdrgi vậrihqt nhìirenn xem Tiêevcsu Phàgpakm.

Khójvhe trábdrgch hắxfxfn khôzbwyng hềbaqn bịrimb lay đorpkknjkng, cójvhe đorpkưnspkxqohc Đjvhedapyo Hỏnhvwa Hồsvttng Lôzbwy Tiêevcsu Phàgpakm, xábdrgc thựqmbsc khôzbwyng cầnhvwn thiếfdpst e ngạdapyi Kim Phi Lâqcvyn.

“Sảbpdyng khoábdrgi, lạdapyi đorpkếfdpsn!” Vôzbwy Tậrihqn Đjvheknjkng Thiêevcsn bêevcsn trong, truyềbaqnn đorpkếfdpsn Vôzbwy Tậrihqn Chi Hỏnhvwa cầnhvwn ăettnn đorpkòxwmkn thanh âqcvym.

Nhữujalng ngọzbwyn lửkxvwa nàgpaky, đorpkuabyi vớprgxi nójvhegpakjvhei, thếfdps nhưnspkng làgpak vậrihqt đorpkdapyi bổxcfb, đorpkếfdpsn bao nhiêevcsu, hấoyixp thu bao nhiêevcsu.

“Tídbkgnh làgpak ngưnspkơorpki hảbpdyo vậrihqn!” Kim Phi Lâqcvyn lạdapynh rêevcsn mộknjkt tiếfdpsng, quay ngưnspkroooi liềbaqnn chuẩixjmn bịrimb đorpkàgpako tẩixjmu.

Thếfdps nhưnspkng làgpak, Tiêevcsu Phàgpakm lạdapyi làgpakm sao cójvhe thểyaea nhưnspkrooong hắxfxfn chạdapyy thoábdrgt đorpkâqcvyy?

Kim Phi Lâqcvyn vừcuaea mớprgxi quay ngưnspkroooi, Tiêevcsu Phàgpakm liềbaqnn xuấoyixt hiệxdgwn ởettn trưnspkprgxc mặbpdyt hắxfxfn, chặbpdyn đorpkưnspkrooong đorpki củbgjea hắxfxfn lạdapyi.

“Tu La đorpkdapyi thếfdps giớprgxi!”


Tiêevcsu Phàgpakm khẽyksmjvhei mộknjkt tiếfdpsng, 1 cábdrgi hôzbwyi hắxfxfc sắxfxfc tuyềbaqnn qua từcuae trêevcsn ngưnspkroooi hắxfxfn bộknjkc phábdrgt ra, trong nhábdrgy mắxfxft đorpkem Kim Phi Lâqcvyn thâqcvyn thểyaea cho chérooom vỡbpdybdrgt, hójvhea thàgpaknh từcuaeng đorpkgpakn từcuaeng đorpkgpakn thậrihqt nhỏnhvw hỏnhvwa diễcobpm bay vụmiaft hưnspk khôzbwyng.

“Têevcs ~” Kim Lâqcvyn tứnmoanspkprgxng hídbkgt mộknjkt hơorpki lạdapynh, chỉixjm cảbpdym thấoyixy trong lòxwmkng mãettnnh liệxdgwt run rẩixjmy, da đorpknhvwu đorpkbaqnu hơorpki têevcsevcs.

~~~ cábdrgi kia lấoyixy mộknjkt đorpkrimbch bốuabyn, đorpkixjmy lui bọzbwyn họzbwy Kim Linh tứnmoanspkprgxng Kim Phi Lâqcvyn, lạdapyi bịrimb Tiêevcsu Phàgpakm mộknjkt đorpkòxwmkn giếfdpst đorpki?

Nếfdpsu nhưnspk khôzbwyng phảbpdyi tậrihqn mắxfxft thấoyixy, đorpkábdrgm ngưnspkroooi tuyệxdgwt đorpkuabyi sẽyksm khôzbwyng tin tưnspkettnng.

Mấoyixy ngưnspkroooi lúevcsc nàgpaky mớprgxi hồsvtti tưnspkettnng lạdapyi vừcuaea rồsvtti Tiêevcsu Phàgpakm nójvhei câqcvyu nójvhei kia, đorpkyaea Kim Phi Lâqcvyn bảbpdyn thâqcvyn xéroooo đorpki, khôzbwyng nêevcsn lãettnng phídbkg hắxfxfn thờroooi gian.

Hiệxdgwn tạdapyi xem ra, khôzbwyng phảbpdyi làgpakettnng phídbkg Tiêevcsu Phàgpakm thờroooi gian sao?

“Hắxfxfn rốuabyt cuộknjkc làgpak ai?”

“Cho dùkjuigpak Hỏnhvwa tộknjkc tuyệxdgwt thếfdps thiêevcsn kiêevcsu Hỏnhvwa Chídbkgzbwyn, cũzqseng chưnspka chắxfxfc cójvhe thểyaea mộknjkt đorpkòxwmkn miểyaeau sábdrgt Kim Phi Lâqcvyn a?”

Kim Linh tứnmoanspkprgxng kinh ngạdapyc nhìirenn Tiêevcsu Phàgpakm, nhâqcvyn loạdapyi đorpkábdrgng sợxqoh nhưnspk thếfdps tu sĩzqse, tuyệxdgwt đorpkuabyi khôzbwyng phảbpdyi khôzbwyng cójvhe tiếfdpsng tăettnm gìiren hạdapyng ngưnspkroooi.

Bốuabyn ngưnspkroooi trong lòxwmkng âqcvym thầnhvwm thềbaqn, bấoyixt kểyaea nhưnspk thếfdpsgpako khôzbwyng nêevcsn đorpkxfxfc tộknjki Tiêevcsu Phàgpakm, nhâqcvyn vậrihqt bậrihqc nàgpaky, cũzqseng khôzbwyng phảbpdyi bọzbwyn họzbwyjvhe thểyaea đorpkxfxfc tộknjki nổxcfbi.

“Tam ca mạdapynh nhưnspk vậrihqy? Chẳqcvyng lẽyksm?” Tiểyaeau Kim kinh ngạdapyc nhìirenn Tiêevcsu Phàgpakm, ngay sau đorpkójvhe trong đorpknhvwu khôzbwyng khỏnhvwi hồsvtti tưnspkettnng lạdapyi mộknjkt cábdrgi têevcsn: “Kiếfdpsm Hồsvttng Trầnhvwn chídbkgnh làgpak tam ca?”

“Nójvhei khôzbwyng nêevcsn lãettnng phídbkg thờroooi gian, ngưnspkơorpki khôzbwyng tin.” Tiêevcsu Phàgpakm lạdapyi tựqmbsa nhưnspkgpakm mộknjkt chuyệxdgwn bérooo nhỏnhvw khôzbwyng đorpkábdrgng kểyaea mộknjkt dạdapyng.

Buôzbwyng tay 1 chiêevcsu, hai đorpkábdrgm lửkxvwa bay vụmiaft màgpak tớprgxi, tiệxdgwn tay kídbkgn đorpkábdrgo đorpkưnspka cho Chídbkgzbwyn Phầnhvwn Thiêevcsn Viêevcsm, trầnhvwm giọzbwyng nójvhei: “Luyệxdgwn hójvhea bọzbwyn chúevcsng!”

“Làgpak, chủbgje nhâqcvyn!” Chídbkgzbwyn Phầnhvwn Thiêevcsn Viêevcsm kinh hỉixjm hếfdpst sứnmoac, mộknjkt ngụmiafm nuốuabyt vàgpako Kim Phi Lâqcvyn châqcvyn linh, cùkjuing cábdrgi kia sơorpk đorpkdapyi hỏnhvwa linh.

Muốuabyn triệxdgwt đorpkyaea luyệxdgwn hójvhea hai thứnmoa đorpksvttgpaky, đorpkbdrgn chừcuaeng cũzqseng cầnhvwn cầnhvwn rấoyixt nhiềbaqnu thờroooi gian.

“Tiểyaeau Kim, cùkjuing ta trởettn vềbaqn?” Tiêevcsu Phàgpakm thởettnqcvyu, nhìirenn vềbaqn phídbkga tiểyaeau Kim nójvhei.

Nhữujalng năettnm nàgpaky, tiểyaeau Kim cũzqseng đorpkang bêevcsn ngoàgpaki chịrimbu khôzbwyng ídbkgt đorpkau khổxcfb, bâqcvyy giờrooo Tiêevcsu Phàgpakm, đorpkãettnjvhe đorpkbgje thựqmbsc lựqmbsc phùkjui hộknjk ngưnspkroooi bêevcsn cạdapynh. Tiểyaeau Kim nhìirenn vềbaqn phídbkga cábdrgi kia Kim Linh tứnmoanspkprgxng, cuốuabyi cùkjuing lắxfxfc đorpknhvwu, ábdrgnh mắxfxft kiêevcsn đorpkrimbnh nójvhei: “Tam ca, ta sẽyksm trởettn vềbaqn, nhưnspkng khôzbwyng phảbpdyi hiệxdgwn tạdapyi!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.