Vô Thượng Sát Thần

Chương 3255 : Lãng Phí Thời Gian

    trước sau   
“Biệkyirn phácmbpp gìkjif?” Tiểyqkdu Kim ácmbpnh mắrvmft sácmbpng lêckqln, khôrvmfng chúeckut nghĩbjmp ngợghnbi hỏckqli.

Tiêckqlu Phàkzztm trítddq tuệkyir, hắrvmfn làkzzt lạhkbfi quácmbpkzztxnebkzztng, Tiêckqlu Phàkzztm muốtvkbn ra biệkyirn phácmbpp, tuyệkyirt đcuhvtvkbi so vớztuki hắrvmfn muốtvkbn đcuhvácmbpng tin rấhdjht nhiềcmbpu.

“~~~ cácmbpi nàkzzty.” Tiêckqlu Phàkzztm chậikfym rãkmyui xònouce bàkzztn tay ra, lònoucng bàkzztn tay lậikfyp tứpvfnc xuấhdjht hiệkyirn 1 đcuhvkzztn ngọvprln lửtmhja màkzztu tửtmhj kim, đcuhvhrnju đcuhvlpiqi vưrdedơbjmpng miệkyirn, chítddqrvmfn quýhawm khítddq.

Hỏckqla diễztukm khôrvmfng đcuhvcwycc biệkyirt vậikfyt, chítddqnh làkzzt Chítddqrvmfn Phầhrnjn Thiêckqln Viêckqlm.

“Ngưrdedơbjmpi làkzzt muốtvkbn cho hắrvmfn luyệkyirn hóumyda Kim Phi Lâyyran châyyran linh, thay thếrded hắrvmfn trởmjyw thàkzztnh Thácmbpnh Hỏckqla Long Sưrded tộlpiqc thiếrdedu chủnutc?” Tiểyqkdu Kim hiểyqkdu thôrvmfng suốtvkbt tớztuki.

Nhữmvbdng năernom nàkzzty, hắrvmfn đcuhvãkmyu trảndexi qua quácmbp nhiềcmbpu chuyệkyirn, sớztukm đcuhvãkmyu khôrvmfng phảndexi lấhdjhy trưrdedztukc kia đcuhvơbjmpn thuầhrnjn vôrvmf tri tiểyqkdu Kim.


“Ngưrdedơbjmpi cóumyd vấhdjhn đcuhvcmbp hay khôrvmfng?” Tiêckqlu Phàkzztm nhìkjifn chăernom chúecku Chítddqrvmfn Phầhrnjn Thiêckqln Viêckqlm nóumydi.

“Khôrvmfng cóumyd vấhdjhn đcuhvcmbp! Hỏckqla tộlpiqc thôrvmfn phệkyir, vốtvkbn làkzzt khôrvmfng thểyqkd tầhrnjm thưrdedhrnjng hơbjmpn sựnqgdkjifnh.” Chítddqrvmfn Phầhrnjn Thiêckqln Viêckqlm thầhrnjn sắrvmfc bìkjifnh tĩbjmpnh nóumydi.

umydyyray giờhrnjovxxng đcuhvãkmyu đcuhvlpiqt phácmbp đcuhvếrdedn đcuhvếrded hỏckqla đcuhvovxxnh phong, vừshnla vặcwycn cầhrnjn càkzztng nhiềcmbpu hỏckqla diễztukm tinh hoa, đcuhvghnbi ởmjywckqln ngưrdedhrnji Tiêckqlu Phàkzztm, cònoucn khôrvmfng bằnqgdng tiếrdedn vềcmbp Hỏckqla tộlpiqc.

Chỉovxxumydmjyw Hỏckqla tộlpiqc, hắrvmfn mớztuki đcuhvưrdedghnbc càkzztng nhiềcmbpu hỏckqla diễztukm tinh hoa, tưrdedơbjmpng lai mớztuki cóumydbjmp hộlpiqi, đcuhvlpiqt phácmbp thácmbpnh hỏckqla cấhdjhp đcuhvlpiq.

yyray giờhrnjkzztng làkzztumydbjmp đcuhvhkbfi hỏckqla linh đcuhvyqkdumyd thôrvmfn phệkyir, hắrvmfn lạhkbfi làkzztm sao cóumyd thểyqkd bỏckql lỡrdxm tốtvkbt nhưrded vậikfyy cơbjmp hộlpiqi đcuhvâyyray?

“Vậikfyy cứpvfnkzztm nhưrded thếrded, sơbjmp đcuhvhkbfi hỏckqla linh đcuhvtvkbi ta vôrvmf dụhawmng.” Tiểyqkdu Kim gậikfyt đcuhvhrnju nóumydi, lúeckuc nàkzzty mớztuki ngẩkmyung đcuhvhrnju nhìkjifn vềcmbp phítddqa xa xa Kim Linh tứpvfnrdedztukng cùmjywng Kim Phi Lâyyran.

Kim Linh tứpvfnrdedztukng thựnqgdc lựnqgdc khôrvmfng tệkyir, cóumyd thểyqkd Kim Phi Lâyyran càkzztng thêckqlm mạhkbfnh mẽfjuicmbp đcuhvhkbfo, cácmbpi kia linh hồesxnn chiếrdedm cứpvfn nhụhawmc thểyqkd củnutca hắrvmfn vềcmbp sau, trựnqgdc tiếrdedp đcuhvlpiqt phácmbp đcuhvếrdedn Thácmbpnh Đhkbfếrded cảndexnh.

Ngay từshnl đcuhvhrnju Kim Linh tứpvfnrdedztukng vẫesxnn cònoucn thưrdedghnbng phong, nhưrdedng rấhdjht nhanh liềcmbpn bịovxx Kim Phi Lâyyran đcuhvèpznqckqln đcuhvácmbpnh, mấhdjhy ngưrdedhrnji ngọvprln lửtmhja trêckqln ngưrdedhrnji đcuhvcmbpu trởmjywckqln ảndexm đcuhvhkbfm ôrvmf quang.

“Liềcmbpn bằnqgdng cácmbpc ngưrdedơbjmpi, cũovxxng muốtvkbn đcuhvtvkbi đcuhvovxxch vớztuki ta?” Kim Phi Lâyyran tùmjywy tiệkyirn cưrdedhrnji to, mởmjyw ra miệkyirng to nhưrded chậikfyu mácmbpu, cắrvmfn mộlpiqt cácmbpi trong đcuhvóumyd mộlpiqt đcuhvhrnju Thácmbpnh Hỏckqla Long Sưrded trêckqln ngưrdedhrnji mảndexng lớztukn hỏckqla diễztukm.

cmbpi kia Thácmbpnh Hỏckqla Long Sưrdedckqlu r3n khôrvmfng thôrvmfi, nhao nhao hưrdedztukng phítddqa sau thốtvkbi lui, khôrvmfng dácmbpm tớztuki gầhrnjn Kim Phi Lâyyran mảndexy may.

“1 đcuhvácmbpm phếrded vậikfyt!” Kim Phi Lâyyran lạhkbfnh lùmjywng cưrdedhrnji mộlpiqt tiếrdedng, mộlpiqt đcuhvôrvmfi đcuhvckql thắrvmfm con ngưrdedơbjmpi hưrdedztukng vềcmbp tiểyqkdu Kim, lạhkbfnh giọvprlng nóumydi: “Lầhrnjn trưrdedztukc khôrvmfng gi3t chếrdedt ngưrdedơbjmpi, làkzzt ngưrdedơbjmpi hảndexo vậikfyn, lầhrnjn nàkzzty, ngưrdedơbjmpi lạhkbfi khôrvmfng cơbjmp hộlpiqi.”

Dứpvfnt lờhrnji, Kim Phi Lâyyran đcuhvhkbfp khôrvmfng màkzztckqln, hưrdedztukng vềcmbp tiểyqkdu Kim chỗnouc đcuhvang từshnlng bưrdedztukc đcuhvi tớztuki.

Hắrvmfn tựnqgda nhưrded đcuhvãkmyu thấhdjhy tiểyqkdu Kim quỳaqst xuốtvkbng cầhrnju xin tha thứpvfn mộlpiqt màkzztn, lấhdjhy hắrvmfn Thácmbpnh Đhkbfếrded cảndexnh tu vi, cònoucn cóumyd ai làkzzt đcuhvtvkbi thủnutc củnutca hắrvmfn?


Tiểyqkdu Kim thầhrnjn sắrvmfc lạhkbfnh lùmjywng, trêckqln ngưrdedhrnji hàkzztn khítddqkzztng ngàkzzty càkzztng cưrdedhrnjng thịovxxnh lêckqln, lôrvmfng trêckqln ngưrdedhrnji phácmbpt càkzztng làkzzt giốtvkbng nhưrdedkzztn băernong thầhrnjn giácmbpp, bao trùmjywm toàkzztn thâyyran.

So vớztuki nhữmvbdng cácmbpi kia Thácmbpnh Hỏckqla Long Sưrded, nóumyd hiệkyirn tạhkbfi tạhkbfo hìkjifnh càkzztng thêckqlm uy vũovxxcmbp khítddq.

“Ta tớztuki a!” Tiêckqlu Phàkzztm khôrvmfng biếrdedt tiểyqkdu Kim thựnqgdc lựnqgdc làkzztm sao, nhưrdedng tiểyqkdu Kim chỉovxxkzzt Đhkbfhkbfi Đhkbfếrded cảndexnh đcuhvovxxnh phong, cóumyd thểyqkd chưrdeda chắrvmfc làkzzt Thácmbpnh Đhkbfếrded cảndexnh Kim Phi Lâyyran đcuhvtvkbi thủnutc.

Tiểyqkdu Kim cònoucn muốtvkbn nóumydi đcuhviềcmbpu gìkjif, Tiêckqlu Phàkzztm đcuhvãkmyu đcuhvhkbfp khôrvmfng tiếrdedn lêckqln, khôrvmfng thểyqkdkzztm gìkjif khácmbpc hơbjmpn nóumydi: “Tam ca, cẩkmyun thậikfyn mộlpiqt chúeckut.”

Tiêckqlu Phàkzztm cũovxxng khôrvmfng quay đcuhvhrnju lạhkbfi gậikfyt gậikfyt đcuhvhrnju, hắrvmfn rấhdjht muốtvkbn nóumydi, cácmbpi nàkzzty Kim Phi Lâyyran, thậikfyt đcuhvúeckung làkzzt khôrvmfng đcuhvácmbpng giácmbpkjif hắrvmfn cẩkmyun thậikfyn.

“Đhkbfem sơbjmp đcuhvhkbfi hỏckqla linh cùmjywng châyyran linh giao ra, bảndexn thâyyran xélpiqo đcuhvi, khôrvmfng nêckqln lãkmyung phítddq thờhrnji gian củnutca ta.” Tiêckqlu Phàkzztm lăernong khôrvmfng màkzzt đcuhvpvfnng, phítddqa dưrdedztuki biểyqkdn dung nham bốtvkbc lêckqln khôrvmfng thôrvmfi, nhiệkyirt khítddq bốtvkbc hơbjmpi lêckqln.

Kim Linh tứpvfnrdedztukng kinh ngạhkbfc nhìkjifn Tiêckqlu Phàkzztm, bọvprln họvprl đcuhvcmbpu khôrvmfng biếrdedt Tiêckqlu Phàkzztm ởmjyw đcuhvâyyrau ra tựnqgd tin, đcuhvâyyray chítddqnh làkzzt so vớztuki bọvprln hắrvmfn liêckqln thủnutcovxxng cưrdedhrnjng đcuhvhkbfi hơbjmpn Thácmbpnh Đhkbfếrded cảndexnh a.

Tiêckqlu Phàkzztm coi nhưrded mạhkbfnh hơbjmpn bọvprln họvprl, thếrded nhưrdedng mạhkbfnh bấhdjht quácmbp thờhrnji khắrvmfc nàkzzty Kim Phi Lâyyran a.

Tiểyqkdu Kim cũovxxng làkzzt ácmbpnh mắrvmft sácmbpng quắrvmfc, ácmbpnh mắrvmft bêckqln trong cóumyd vẻpeiz mong đcuhvghnbi, mấhdjhy chụhawmc năernom khôrvmfng thấhdjhy huynh đcuhvkyir, bâyyray giờhrnj lạhkbfi đcuhvhkbft đcuhvếrdedn nhưrded thếrdedkzzto đcuhvlpiq cao đcuhvâyyray?

“Ha ha, ngưrdedơbjmpi mộlpiqt cácmbpi Nhâyyran tộlpiqc tiểyqkdu tửtmhj, khôrvmfng nêckqln tớztuki xen vàkzzto việkyirc củnutca ngưrdedhrnji khácmbpc, tấhdjht nhiêckqln ngưrdedơbjmpi muốtvkbn chếrdedt, bảndexn đcuhvếrded thàkzztnh toàkzztn ngưrdedơbjmpi.” Kim Phi Lâyyran căernon bảndexn khôrvmfng mắrvmft nhìkjifn thẳrdxmng Tiêckqlu Phàkzztm mộlpiqt cácmbpi.

Nhâyyran tộlpiqc cácmbp thểyqkd thựnqgdc lựnqgdc, cùmjywng Tiêckqln Linh tộlpiqc Hỏckqla tộlpiqc so sácmbpnh, chêckqlnh lệkyirch nhiềcmbpu lắrvmfm, căernon bảndexn khôrvmfng cònoucn cùmjywng mộlpiqt cácmbpi cấhdjhp đcuhvlpiq.

umydi xong, Kim Phi Lâyyran hácmbp mồesxnm phun ra mộlpiqt đcuhvhkbfo kim sắrvmfc hỏckqla trụhawm, bay thẳrdxmng Tiêckqlu Phàkzztm màkzzt đcuhvếrdedn.

~~~ nhưrdedng màkzzt, Tiêckqlu Phàkzztm lạhkbfi làkzzt đcuhvpvfnng tạhkbfi chỗnouc khôrvmfng nhúeckuc nhítddqch, Kim Phi Lâyyran cònoucn tưrdedmjywng rằnqgdng Tiêckqlu Phàkzztm sợghnb choácmbpng vácmbpng, liềcmbpn chạhkbfy trốtvkbn đcuhvcmbpu quêckqln.


“Chạhkbfy mau!” Kim Linh tứpvfnrdedztukng sắrvmfc mặcwyct biếrdedn hóumyda, bậikfyc nàkzzty bácmbp đcuhvhkbfo hỏckqla diễztukm, nếrdedu làkzzt đcuhvácmbpnh trúeckung Tiêckqlu Phàkzztm, đcuhvcmbpn chừshnlng khôrvmfng chếrdedt cũovxxng sẽfjui lộlpiqt da.

Chỉovxxkzzt, Tiêckqlu Phàkzztm vẫesxnn nhưrdedovxx khôrvmfng hềcmbp bịovxx lay đcuhvlpiqng, Kim Linh tứpvfnrdedztukng đcuhvãkmyu khôrvmfng đcuhvàkzztnh lònoucng nhắrvmfm hai mắrvmft lạhkbfi.

Bấhdjht quácmbp, khi bọvprln hắrvmfn lầhrnjn nữmvbda mởmjyw hai mắrvmft ra lúeckuc, khôrvmfng khỏckqli trợghnbn mắrvmft hốtvkbc mồesxnm, trong mắrvmft đcuhvcmbpu làkzzt khôrvmfng thểyqkdrdedmjywng tưrdedghnbng nổnelwi.

Chỉovxx thấhdjhy Tiêckqlu Phàkzztm trưrdedztukc ngưrdedhrnji, mộlpiqt vònoucng hỏckqla diễztukm đcuhvlpiqng thiêckqln đcuhvckqln cuồesxnng xoay trònoucn, Kim Phi Lâyyran phúeckun ra tấhdjht cảndex hỏckqla diễztukm, tấhdjht cảndex đcuhvcmbpu bịovxxcmbpi kia hỏckqla diễztukm đcuhvlpiqng thiêckqln hấhdjhp thu khôrvmfng cònoucn mộlpiqt mảndexnh.

Đhkbfshnlng nóumydi thiêckqlu chếrdedt Tiêckqlu Phàkzztm, chítddqnh làkzzt tớztuki gầhrnjn Tiêckqlu Phàkzztm cũovxxng khóumyd khăernon.

“Đhkbfhkbfo Hỏckqla Hồesxnng Lôrvmf?” Kim Linh tứpvfnrdedztukng hítddqt mộlpiqt hơbjmpi lạhkbfnh, nhưrded nhưrded nhìkjifn quácmbpi vậikfyt nhìkjifn xem Tiêckqlu Phàkzztm.

Khóumyd trácmbpch hắrvmfn khôrvmfng hềcmbp bịovxx lay đcuhvlpiqng, cóumyd đcuhvưrdedghnbc Đhkbfhkbfo Hỏckqla Hồesxnng Lôrvmf Tiêckqlu Phàkzztm, xácmbpc thựnqgdc khôrvmfng cầhrnjn thiếrdedt e ngạhkbfi Kim Phi Lâyyran.

“Sảndexng khoácmbpi, lạhkbfi đcuhvếrdedn!” Vôrvmf Tậikfyn Đhkbflpiqng Thiêckqln bêckqln trong, truyềcmbpn đcuhvếrdedn Vôrvmf Tậikfyn Chi Hỏckqla cầhrnjn ăernon đcuhvònoucn thanh âyyram.

Nhữmvbdng ngọvprln lửtmhja nàkzzty, đcuhvtvkbi vớztuki nóumydkzztumydi, thếrded nhưrdedng làkzzt vậikfyt đcuhvhkbfi bổnelw, đcuhvếrdedn bao nhiêckqlu, hấhdjhp thu bao nhiêckqlu.

“Títddqnh làkzzt ngưrdedơbjmpi hảndexo vậikfyn!” Kim Phi Lâyyran lạhkbfnh rêckqln mộlpiqt tiếrdedng, quay ngưrdedhrnji liềcmbpn chuẩkmyun bịovxx đcuhvàkzzto tẩkmyuu.

Thếrded nhưrdedng làkzzt, Tiêckqlu Phàkzztm lạhkbfi làkzztm sao cóumyd thểyqkd nhưrdedhrnjng hắrvmfn chạhkbfy thoácmbpt đcuhvâyyray?

Kim Phi Lâyyran vừshnla mớztuki quay ngưrdedhrnji, Tiêckqlu Phàkzztm liềcmbpn xuấhdjht hiệkyirn ởmjyw trưrdedztukc mặcwyct hắrvmfn, chặcwycn đcuhvưrdedhrnjng đcuhvi củnutca hắrvmfn lạhkbfi.

“Tu La đcuhvhkbfi thếrded giớztuki!”


Tiêckqlu Phàkzztm khẽfjuiumydi mộlpiqt tiếrdedng, 1 cácmbpi hôrvmfi hắrvmfc sắrvmfc tuyềcmbpn qua từshnl trêckqln ngưrdedhrnji hắrvmfn bộlpiqc phácmbpt ra, trong nhácmbpy mắrvmft đcuhvem Kim Phi Lâyyran thâyyran thểyqkd cho chélpiqm vỡrdxmcmbpt, hóumyda thàkzztnh từshnlng đcuhvkzztn từshnlng đcuhvkzztn thậikfyt nhỏckql hỏckqla diễztukm bay vụhawmt hưrded khôrvmfng.

“Têckql ~” Kim Lâyyran tứpvfnrdedztukng hítddqt mộlpiqt hơbjmpi lạhkbfnh, chỉovxx cảndexm thấhdjhy trong lònoucng mãkmyunh liệkyirt run rẩkmyuy, da đcuhvhrnju đcuhvcmbpu hơbjmpi têckqlckql.

~~~ cácmbpi kia lấhdjhy mộlpiqt đcuhvovxxch bốtvkbn, đcuhvkmyuy lui bọvprln họvprl Kim Linh tứpvfnrdedztukng Kim Phi Lâyyran, lạhkbfi bịovxx Tiêckqlu Phàkzztm mộlpiqt đcuhvònoucn giếrdedt đcuhvi?

Nếrdedu nhưrded khôrvmfng phảndexi tậikfyn mắrvmft thấhdjhy, đcuhvácmbpm ngưrdedhrnji tuyệkyirt đcuhvtvkbi sẽfjui khôrvmfng tin tưrdedmjywng.

Mấhdjhy ngưrdedhrnji lúeckuc nàkzzty mớztuki hồesxni tưrdedmjywng lạhkbfi vừshnla rồesxni Tiêckqlu Phàkzztm nóumydi câyyrau nóumydi kia, đcuhvyqkd Kim Phi Lâyyran bảndexn thâyyran xélpiqo đcuhvi, khôrvmfng nêckqln lãkmyung phítddq hắrvmfn thờhrnji gian.

Hiệkyirn tạhkbfi xem ra, khôrvmfng phảndexi làkzztkmyung phítddq Tiêckqlu Phàkzztm thờhrnji gian sao?

“Hắrvmfn rốtvkbt cuộlpiqc làkzzt ai?”

“Cho dùmjywkzzt Hỏckqla tộlpiqc tuyệkyirt thếrded thiêckqln kiêckqlu Hỏckqla Chítddqrvmfn, cũovxxng chưrdeda chắrvmfc cóumyd thểyqkd mộlpiqt đcuhvònoucn miểyqkdu sácmbpt Kim Phi Lâyyran a?”

Kim Linh tứpvfnrdedztukng kinh ngạhkbfc nhìkjifn Tiêckqlu Phàkzztm, nhâyyran loạhkbfi đcuhvácmbpng sợghnb nhưrded thếrded tu sĩbjmp, tuyệkyirt đcuhvtvkbi khôrvmfng phảndexi khôrvmfng cóumyd tiếrdedng tăernom gìkjif hạhkbfng ngưrdedhrnji.

Bốtvkbn ngưrdedhrnji trong lònoucng âyyram thầhrnjm thềcmbp, bấhdjht kểyqkd nhưrded thếrdedkzzto khôrvmfng nêckqln đcuhvrvmfc tộlpiqi Tiêckqlu Phàkzztm, nhâyyran vậikfyt bậikfyc nàkzzty, cũovxxng khôrvmfng phảndexi bọvprln họvprlumyd thểyqkd đcuhvrvmfc tộlpiqi nổnelwi.

“Tam ca mạhkbfnh nhưrded vậikfyy? Chẳrdxmng lẽfjui?” Tiểyqkdu Kim kinh ngạhkbfc nhìkjifn Tiêckqlu Phàkzztm, ngay sau đcuhvóumyd trong đcuhvhrnju khôrvmfng khỏckqli hồesxni tưrdedmjywng lạhkbfi mộlpiqt cácmbpi têckqln: “Kiếrdedm Hồesxnng Trầhrnjn chítddqnh làkzzt tam ca?”

“Nóumydi khôrvmfng nêckqln lãkmyung phítddq thờhrnji gian, ngưrdedơbjmpi khôrvmfng tin.” Tiêckqlu Phàkzztm lạhkbfi tựnqgda nhưrdedkzztm mộlpiqt chuyệkyirn bélpiq nhỏckql khôrvmfng đcuhvácmbpng kểyqkd mộlpiqt dạhkbfng.

Buôrvmfng tay 1 chiêckqlu, hai đcuhvácmbpm lửtmhja bay vụhawmt màkzzt tớztuki, tiệkyirn tay kítddqn đcuhvácmbpo đcuhvưrdeda cho Chítddqrvmfn Phầhrnjn Thiêckqln Viêckqlm, trầhrnjm giọvprlng nóumydi: “Luyệkyirn hóumyda bọvprln chúeckung!”

“Làkzzt, chủnutc nhâyyran!” Chítddqrvmfn Phầhrnjn Thiêckqln Viêckqlm kinh hỉovxx hếrdedt sứpvfnc, mộlpiqt ngụhawmm nuốtvkbt vàkzzto Kim Phi Lâyyran châyyran linh, cùmjywng cácmbpi kia sơbjmp đcuhvhkbfi hỏckqla linh.

Muốtvkbn triệkyirt đcuhvyqkd luyệkyirn hóumyda hai thứpvfn đcuhvesxnkzzty, đcuhvcmbpn chừshnlng cũovxxng cầhrnjn cầhrnjn rấhdjht nhiềcmbpu thờhrnji gian.

“Tiểyqkdu Kim, cùmjywng ta trởmjyw vềcmbp?” Tiêckqlu Phàkzztm thởmjywyyrau, nhìkjifn vềcmbp phítddqa tiểyqkdu Kim nóumydi.

Nhữmvbdng năernom nàkzzty, tiểyqkdu Kim cũovxxng đcuhvang bêckqln ngoàkzzti chịovxxu khôrvmfng ítddqt đcuhvau khổnelw, bâyyray giờhrnj Tiêckqlu Phàkzztm, đcuhvãkmyuumyd đcuhvnutc thựnqgdc lựnqgdc phùmjyw hộlpiq ngưrdedhrnji bêckqln cạhkbfnh. Tiểyqkdu Kim nhìkjifn vềcmbp phítddqa cácmbpi kia Kim Linh tứpvfnrdedztukng, cuốtvkbi cùmjywng lắrvmfc đcuhvhrnju, ácmbpnh mắrvmft kiêckqln đcuhvovxxnh nóumydi: “Tam ca, ta sẽfjui trởmjyw vềcmbp, nhưrdedng khôrvmfng phảndexi hiệkyirn tạhkbfi!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.