“Biệzslj n pháfebr p gìckpx ?” Tiểkeim u Kim áfebr nh mắarjc t sáfebr ng lêadms n, khôaswu ng chúvzvz t nghĩbfjj ngợljcy i hỏkeim i.
Tiêadms u Phàprer m trímflj tuệzslj , hắarjc n làprer lạvzvz i quáfebr làprer rõqnet ràprer ng, Tiêadms u Phàprer m muốadms n ra biệzslj n pháfebr p, tuyệzslj t đbrte ốadms i so vớdunn i hắarjc n muốadms n đbrte áfebr ng tin rấidow t nhiềidow u.
“~~~ cáfebr i nàprer y.” Tiêadms u Phàprer m chậbrte m rãxmfx i xòjldh e bàprer n tay ra, lòjldh ng bàprer n tay lậbrte p tứrwiz c xuấidow t hiệzslj n 1 đbrte oàprer n ngọdmob n lửbfjj a màprer u tửbfjj kim, đbrte ầfkbb u đbrte ộyrpx i vưfgli ơanbb ng miệzslj n, chímflj tôaswu n quýhxqz khímflj .
Hỏkeim a diễqiam m khôaswu ng đbrte ặwbgy c biệzslj t vậbrte t, chímflj nh làprer Chímflj Tôaswu n Phầfkbb n Thiêadms n Viêadms m.
“Ngưfgli ơanbb i làprer muốadms n cho hắarjc n luyệzslj n hóljoo a Kim Phi Lâfkxs n châfkxs n linh, thay thếprer hắarjc n trởmlep thàprer nh Tháfebr nh Hỏkeim a Long Sưfgli tộyrpx c thiếprer u chủhxqz ?” Tiểkeim u Kim hiểkeim u thôaswu ng suốadms t tớdunn i.
Nhữbfjj ng năiglh m nàprer y, hắarjc n đbrte ãxmfx trảcmje i qua quáfebr nhiềidow u chuyệzslj n, sớdunn m đbrte ãxmfx khôaswu ng phảcmje i lấidow y trưfgli ớdunn c kia đbrte ơanbb n thuầfkbb n vôaswu tri tiểkeim u Kim.
“Ngưfgli ơanbb i cóljoo vấidow n đbrte ềidow hay khôaswu ng?” Tiêadms u Phàprer m nhìckpx n chăiglh m chúvzvz Chímflj Tôaswu n Phầfkbb n Thiêadms n Viêadms m nóljoo i.
“Khôaswu ng cóljoo vấidow n đbrte ềidow ! Hỏkeim a tộyrpx c thôaswu n phệzslj , vốadms n làprer khôaswu ng thểkeim tầfkbb m thưfgli ờadms ng hơanbb n sựdnxr tìckpx nh.” Chímflj Tôaswu n Phầfkbb n Thiêadms n Viêadms m thầfkbb n sắarjc c bìckpx nh tĩbfjj nh nóljoo i.
Nóljoo bâfkxs y giờadms cũarjc ng đbrte ãxmfx đbrte ộyrpx t pháfebr đbrte ếprer n đbrte ếprer hỏkeim a đbrte ỉhnqn nh phong, vừmjrl a vặwbgy n cầfkbb n càprer ng nhiềidow u hỏkeim a diễqiam m tinh hoa, đbrte ợljcy i ởmlep bêadms n ngưfgli ờadms i Tiêadms u Phàprer m, còjldh n khôaswu ng bằcscn ng tiếprer n vềidow Hỏkeim a tộyrpx c.
Chỉhnqn cóljoo ởmlep Hỏkeim a tộyrpx c, hắarjc n mớdunn i đbrte ưfgli ợljcy c càprer ng nhiềidow u hỏkeim a diễqiam m tinh hoa, tưfgli ơanbb ng lai mớdunn i cóljoo cơanbb hộyrpx i, đbrte ộyrpx t pháfebr tháfebr nh hỏkeim a cấidow p đbrte ộyrpx .
Bâfkxs y giờadms càprer ng làprer cóljoo sơanbb đbrte ạvzvz i hỏkeim a linh đbrte ểkeim nóljoo thôaswu n phệzslj , hắarjc n lạvzvz i làprer m sao cóljoo thểkeim bỏkeim lỡadms tốadms t nhưfgli vậbrte y cơanbb hộyrpx i đbrte âfkxs y?
“Vậbrte y cứrwiz làprer m nhưfgli thếprer , sơanbb đbrte ạvzvz i hỏkeim a linh đbrte ốadms i ta vôaswu dụjpib ng.” Tiểkeim u Kim gậbrte t đbrte ầfkbb u nóljoo i, lúvzvz c nàprer y mớdunn i ngẩvsre ng đbrte ầfkbb u nhìckpx n vềidow phímflj a xa xa Kim Linh tứrwiz tưfgli ớdunn ng cùptnc ng Kim Phi Lâfkxs n.
Kim Linh tứrwiz tưfgli ớdunn ng thựdnxr c lựdnxr c khôaswu ng tệzslj , cóljoo thểkeim Kim Phi Lâfkxs n càprer ng thêadms m mạvzvz nh mẽhpbc báfebr đbrte ạvzvz o, cáfebr i kia linh hồlnoc n chiếprer m cứrwiz nhụjpib c thểkeim củhxqz a hắarjc n vềidow sau, trựdnxr c tiếprer p đbrte ộyrpx t pháfebr đbrte ếprer n Tháfebr nh Đbfjj ếprer cảcmje nh.
Ngay từmjrl đbrte ầfkbb u Kim Linh tứrwiz tưfgli ớdunn ng vẫfkbb n còjldh n thưfgli ợljcy ng phong, nhưfgli ng rấidow t nhanh liềidow n bịlnoc Kim Phi Lâfkxs n đbrte ègeyo lêadms n đbrte áfebr nh, mấidow y ngưfgli ờadms i ngọdmob n lửbfjj a trêadms n ngưfgli ờadms i đbrte ềidow u trởmlep nêadms n ảcmje m đbrte ạvzvz m ôaswu quang.
“Liềidow n bằcscn ng cáfebr c ngưfgli ơanbb i, cũarjc ng muốadms n đbrte ốadms i đbrte ịlnoc ch vớdunn i ta?” Kim Phi Lâfkxs n tùptnc y tiệzslj n cưfgli ờadms i to, mởmlep ra miệzslj ng to nhưfgli chậbrte u máfebr u, cắarjc n mộyrpx t cáfebr i trong đbrte óljoo mộyrpx t đbrte ầfkbb u Tháfebr nh Hỏkeim a Long Sưfgli trêadms n ngưfgli ờadms i mảcmje ng lớdunn n hỏkeim a diễqiam m.
Cáfebr i kia Tháfebr nh Hỏkeim a Long Sưfgli kêadms u r3n khôaswu ng thôaswu i, nhao nhao hưfgli ớdunn ng phímflj a sau thốadms i lui, khôaswu ng dáfebr m tớdunn i gầfkbb n Kim Phi Lâfkxs n mảcmje y may.
“1 đbrte áfebr m phếprer vậbrte t!” Kim Phi Lâfkxs n lạvzvz nh lùptnc ng cưfgli ờadms i mộyrpx t tiếprer ng, mộyrpx t đbrte ôaswu i đbrte ỏkeim thắarjc m con ngưfgli ơanbb i hưfgli ớdunn ng vềidow tiểkeim u Kim, lạvzvz nh giọdmob ng nóljoo i: “Lầfkbb n trưfgli ớdunn c khôaswu ng gi3t chếprer t ngưfgli ơanbb i, làprer ngưfgli ơanbb i hảcmje o vậbrte n, lầfkbb n nàprer y, ngưfgli ơanbb i lạvzvz i khôaswu ng cơanbb hộyrpx i.”
Dứrwiz t lờadms i, Kim Phi Lâfkxs n đbrte ạvzvz p khôaswu ng màprer lêadms n, hưfgli ớdunn ng vềidow tiểkeim u Kim chỗhprt đbrte ang từmjrl ng bưfgli ớdunn c đbrte i tớdunn i.
Hắarjc n tựdnxr a nhưfgli đbrte ãxmfx thấidow y tiểkeim u Kim quỳprer xuốadms ng cầfkbb u xin tha thứrwiz mộyrpx t màprer n, lấidow y hắarjc n Tháfebr nh Đbfjj ếprer cảcmje nh tu vi, còjldh n cóljoo ai làprer đbrte ốadms i thủhxqz củhxqz a hắarjc n?
Tiểkeim u Kim thầfkbb n sắarjc c lạvzvz nh lùptnc ng, trêadms n ngưfgli ờadms i hàprer n khímflj càprer ng ngàprer y càprer ng cưfgli ờadms ng thịlnoc nh lêadms n, lôaswu ng trêadms n ngưfgli ờadms i pháfebr t càprer ng làprer giốadms ng nhưfgli hàprer n băiglh ng thầfkbb n giáfebr p, bao trùptnc m toàprer n thâfkxs n.
So vớdunn i nhữbfjj ng cáfebr i kia Tháfebr nh Hỏkeim a Long Sưfgli , nóljoo hiệzslj n tạvzvz i tạvzvz o hìckpx nh càprer ng thêadms m uy vũarjc báfebr khímflj .
“Ta tớdunn i a!” Tiêadms u Phàprer m khôaswu ng biếprer t tiểkeim u Kim thựdnxr c lựdnxr c làprer m sao, nhưfgli ng tiểkeim u Kim chỉhnqn làprer Đbfjj ạvzvz i Đbfjj ếprer cảcmje nh đbrte ỉhnqn nh phong, cóljoo thểkeim chưfgli a chắarjc c làprer Tháfebr nh Đbfjj ếprer cảcmje nh Kim Phi Lâfkxs n đbrte ốadms i thủhxqz .
Tiểkeim u Kim còjldh n muốadms n nóljoo i đbrte iềidow u gìckpx , Tiêadms u Phàprer m đbrte ãxmfx đbrte ạvzvz p khôaswu ng tiếprer n lêadms n, khôaswu ng thểkeim làprer m gìckpx kháfebr c hơanbb n nóljoo i: “Tam ca, cẩvsre n thậbrte n mộyrpx t chúvzvz t.”
Tiêadms u Phàprer m cũarjc ng khôaswu ng quay đbrte ầfkbb u lạvzvz i gậbrte t gậbrte t đbrte ầfkbb u, hắarjc n rấidow t muốadms n nóljoo i, cáfebr i nàprer y Kim Phi Lâfkxs n, thậbrte t đbrte úvzvz ng làprer khôaswu ng đbrte áfebr ng giáfebr gìckpx hắarjc n cẩvsre n thậbrte n.
“Đbfjj em sơanbb đbrte ạvzvz i hỏkeim a linh cùptnc ng châfkxs n linh giao ra, bảcmje n thâfkxs n xévsre o đbrte i, khôaswu ng nêadms n lãxmfx ng phímflj thờadms i gian củhxqz a ta.” Tiêadms u Phàprer m lăiglh ng khôaswu ng màprer đbrte ứrwiz ng, phímflj a dưfgli ớdunn i biểkeim n dung nham bốadms c lêadms n khôaswu ng thôaswu i, nhiệzslj t khímflj bốadms c hơanbb i lêadms n.
Kim Linh tứrwiz tưfgli ớdunn ng kinh ngạvzvz c nhìckpx n Tiêadms u Phàprer m, bọdmob n họdmob đbrte ềidow u khôaswu ng biếprer t Tiêadms u Phàprer m ởmlep đbrte âfkxs u ra tựdnxr tin, đbrte âfkxs y chímflj nh làprer so vớdunn i bọdmob n hắarjc n liêadms n thủhxqz cũarjc ng cưfgli ờadms ng đbrte ạvzvz i hơanbb n Tháfebr nh Đbfjj ếprer cảcmje nh a.
Tiêadms u Phàprer m coi nhưfgli mạvzvz nh hơanbb n bọdmob n họdmob , thếprer nhưfgli ng mạvzvz nh bấidow t quáfebr thờadms i khắarjc c nàprer y Kim Phi Lâfkxs n a.
Tiểkeim u Kim cũarjc ng làprer áfebr nh mắarjc t sáfebr ng quắarjc c, áfebr nh mắarjc t bêadms n trong cóljoo vẻqiva mong đbrte ợljcy i, mấidow y chụjpib c năiglh m khôaswu ng thấidow y huynh đbrte ệzslj , bâfkxs y giờadms lạvzvz i đbrte ạvzvz t đbrte ếprer n nhưfgli thếprer nàprer o đbrte ộyrpx cao đbrte âfkxs y?
“Ha ha, ngưfgli ơanbb i mộyrpx t cáfebr i Nhâfkxs n tộyrpx c tiểkeim u tửbfjj , khôaswu ng nêadms n tớdunn i xen vàprer o việzslj c củhxqz a ngưfgli ờadms i kháfebr c, tấidow t nhiêadms n ngưfgli ơanbb i muốadms n chếprer t, bảcmje n đbrte ếprer thàprer nh toàprer n ngưfgli ơanbb i.” Kim Phi Lâfkxs n căiglh n bảcmje n khôaswu ng mắarjc t nhìckpx n thẳgqhh ng Tiêadms u Phàprer m mộyrpx t cáfebr i.
Nhâfkxs n tộyrpx c cáfebr thểkeim thựdnxr c lựdnxr c, cùptnc ng Tiêadms n Linh tộyrpx c Hỏkeim a tộyrpx c so sáfebr nh, chêadms nh lệzslj ch nhiềidow u lắarjc m, căiglh n bảcmje n khôaswu ng còjldh n cùptnc ng mộyrpx t cáfebr i cấidow p đbrte ộyrpx .
Nóljoo i xong, Kim Phi Lâfkxs n háfebr mồlnoc m phun ra mộyrpx t đbrte ạvzvz o kim sắarjc c hỏkeim a trụjpib , bay thẳgqhh ng Tiêadms u Phàprer m màprer đbrte ếprer n.
~~~ nhưfgli ng màprer , Tiêadms u Phàprer m lạvzvz i làprer đbrte ứrwiz ng tạvzvz i chỗhprt khôaswu ng nhúvzvz c nhímflj ch, Kim Phi Lâfkxs n còjldh n tưfgli ởmlep ng rằcscn ng Tiêadms u Phàprer m sợljcy choáfebr ng váfebr ng, liềidow n chạvzvz y trốadms n đbrte ềidow u quêadms n.
“Chạvzvz y mau!” Kim Linh tứrwiz tưfgli ớdunn ng sắarjc c mặwbgy t biếprer n hóljoo a, bậbrte c nàprer y báfebr đbrte ạvzvz o hỏkeim a diễqiam m, nếprer u làprer đbrte áfebr nh trúvzvz ng Tiêadms u Phàprer m, đbrte oáfebr n chừmjrl ng khôaswu ng chếprer t cũarjc ng sẽhpbc lộyrpx t da.
Chỉhnqn làprer , Tiêadms u Phàprer m vẫfkbb n nhưfgli cũarjc khôaswu ng hềidow bịlnoc lay đbrte ộyrpx ng, Kim Linh tứrwiz tưfgli ớdunn ng đbrte ãxmfx khôaswu ng đbrte àprer nh lòjldh ng nhắarjc m hai mắarjc t lạvzvz i.
Bấidow t quáfebr , khi bọdmob n hắarjc n lầfkbb n nữbfjj a mởmlep hai mắarjc t ra lúvzvz c, khôaswu ng khỏkeim i trợljcy n mắarjc t hốadms c mồlnoc m, trong mắarjc t đbrte ềidow u làprer khôaswu ng thểkeim tưfgli ởmlep ng tưfgli ợljcy ng nổdunn i.
Chỉhnqn thấidow y Tiêadms u Phàprer m trưfgli ớdunn c ngưfgli ờadms i, mộyrpx t vòjldh ng hỏkeim a diễqiam m đbrte ộyrpx ng thiêadms n đbrte iêadms n cuồlnoc ng xoay tròjldh n, Kim Phi Lâfkxs n phúvzvz n ra tấidow t cảcmje hỏkeim a diễqiam m, tấidow t cảcmje đbrte ềidow u bịlnoc cáfebr i kia hỏkeim a diễqiam m đbrte ộyrpx ng thiêadms n hấidow p thu khôaswu ng còjldh n mộyrpx t mảcmje nh.
Đbfjj ừmjrl ng nóljoo i thiêadms u chếprer t Tiêadms u Phàprer m, chímflj nh làprer tớdunn i gầfkbb n Tiêadms u Phàprer m cũarjc ng khóljoo khăiglh n.
“Đbfjj ạvzvz o Hỏkeim a Hồlnoc ng Lôaswu ?” Kim Linh tứrwiz tưfgli ớdunn ng hímflj t mộyrpx t hơanbb i lạvzvz nh, nhưfgli nhưfgli nhìckpx n quáfebr i vậbrte t nhìckpx n xem Tiêadms u Phàprer m.
Khóljoo tráfebr ch hắarjc n khôaswu ng hềidow bịlnoc lay đbrte ộyrpx ng, cóljoo đbrte ưfgli ợljcy c Đbfjj ạvzvz o Hỏkeim a Hồlnoc ng Lôaswu Tiêadms u Phàprer m, xáfebr c thựdnxr c khôaswu ng cầfkbb n thiếprer t e ngạvzvz i Kim Phi Lâfkxs n.
“Sảcmje ng khoáfebr i, lạvzvz i đbrte ếprer n!” Vôaswu Tậbrte n Đbfjj ộyrpx ng Thiêadms n bêadms n trong, truyềidow n đbrte ếprer n Vôaswu Tậbrte n Chi Hỏkeim a cầfkbb n ăiglh n đbrte òjldh n thanh âfkxs m.
Nhữbfjj ng ngọdmob n lửbfjj a nàprer y, đbrte ốadms i vớdunn i nóljoo màprer nóljoo i, thếprer nhưfgli ng làprer vậbrte t đbrte ạvzvz i bổdunn , đbrte ếprer n bao nhiêadms u, hấidow p thu bao nhiêadms u.
“Tímflj nh làprer ngưfgli ơanbb i hảcmje o vậbrte n!” Kim Phi Lâfkxs n lạvzvz nh rêadms n mộyrpx t tiếprer ng, quay ngưfgli ờadms i liềidow n chuẩvsre n bịlnoc đbrte àprer o tẩvsre u.
Thếprer nhưfgli ng làprer , Tiêadms u Phàprer m lạvzvz i làprer m sao cóljoo thểkeim nhưfgli ờadms ng hắarjc n chạvzvz y thoáfebr t đbrte âfkxs y?
Kim Phi Lâfkxs n vừmjrl a mớdunn i quay ngưfgli ờadms i, Tiêadms u Phàprer m liềidow n xuấidow t hiệzslj n ởmlep trưfgli ớdunn c mặwbgy t hắarjc n, chặwbgy n đbrte ưfgli ờadms ng đbrte i củhxqz a hắarjc n lạvzvz i.
“Tu La đbrte ạvzvz i thếprer giớdunn i!”
Tiêadms u Phàprer m khẽhpbc nóljoo i mộyrpx t tiếprer ng, 1 cáfebr i hôaswu i hắarjc c sắarjc c tuyềidow n qua từmjrl trêadms n ngưfgli ờadms i hắarjc n bộyrpx c pháfebr t ra, trong nháfebr y mắarjc t đbrte em Kim Phi Lâfkxs n thâfkxs n thểkeim cho chévsre m vỡadms náfebr t, hóljoo a thàprer nh từmjrl ng đbrte oàprer n từmjrl ng đbrte oàprer n thậbrte t nhỏkeim hỏkeim a diễqiam m bay vụjpib t hưfgli khôaswu ng.
“Têadms ~” Kim Lâfkxs n tứrwiz tưfgli ớdunn ng hímflj t mộyrpx t hơanbb i lạvzvz nh, chỉhnqn cảcmje m thấidow y trong lòjldh ng mãxmfx nh liệzslj t run rẩvsre y, da đbrte ầfkbb u đbrte ềidow u hơanbb i têadms têadms .
~~~ cáfebr i kia lấidow y mộyrpx t đbrte ịlnoc ch bốadms n, đbrte ẩvsre y lui bọdmob n họdmob Kim Linh tứrwiz tưfgli ớdunn ng Kim Phi Lâfkxs n, lạvzvz i bịlnoc Tiêadms u Phàprer m mộyrpx t đbrte òjldh n giếprer t đbrte i?
Nếprer u nhưfgli khôaswu ng phảcmje i tậbrte n mắarjc t thấidow y, đbrte áfebr m ngưfgli ờadms i tuyệzslj t đbrte ốadms i sẽhpbc khôaswu ng tin tưfgli ởmlep ng.
Mấidow y ngưfgli ờadms i lúvzvz c nàprer y mớdunn i hồlnoc i tưfgli ởmlep ng lạvzvz i vừmjrl a rồlnoc i Tiêadms u Phàprer m nóljoo i câfkxs u nóljoo i kia, đbrte ểkeim Kim Phi Lâfkxs n bảcmje n thâfkxs n xévsre o đbrte i, khôaswu ng nêadms n lãxmfx ng phímflj hắarjc n thờadms i gian.
Hiệzslj n tạvzvz i xem ra, khôaswu ng phảcmje i làprer lãxmfx ng phímflj Tiêadms u Phàprer m thờadms i gian sao?
“Hắarjc n rốadms t cuộyrpx c làprer ai?”
“Cho dùptnc làprer Hỏkeim a tộyrpx c tuyệzslj t thếprer thiêadms n kiêadms u Hỏkeim a Chímflj Tôaswu n, cũarjc ng chưfgli a chắarjc c cóljoo thểkeim mộyrpx t đbrte òjldh n miểkeim u sáfebr t Kim Phi Lâfkxs n a?”
Kim Linh tứrwiz tưfgli ớdunn ng kinh ngạvzvz c nhìckpx n Tiêadms u Phàprer m, nhâfkxs n loạvzvz i đbrte áfebr ng sợljcy nhưfgli thếprer tu sĩbfjj , tuyệzslj t đbrte ốadms i khôaswu ng phảcmje i khôaswu ng cóljoo tiếprer ng tăiglh m gìckpx hạvzvz ng ngưfgli ờadms i.
Bốadms n ngưfgli ờadms i trong lòjldh ng âfkxs m thầfkbb m thềidow , bấidow t kểkeim nhưfgli thếprer nàprer o khôaswu ng nêadms n đbrte ắarjc c tộyrpx i Tiêadms u Phàprer m, nhâfkxs n vậbrte t bậbrte c nàprer y, cũarjc ng khôaswu ng phảcmje i bọdmob n họdmob cóljoo thểkeim đbrte ắarjc c tộyrpx i nổdunn i.
“Tam ca mạvzvz nh nhưfgli vậbrte y? Chẳgqhh ng lẽhpbc ?” Tiểkeim u Kim kinh ngạvzvz c nhìckpx n Tiêadms u Phàprer m, ngay sau đbrte óljoo trong đbrte ầfkbb u khôaswu ng khỏkeim i hồlnoc i tưfgli ởmlep ng lạvzvz i mộyrpx t cáfebr i têadms n: “Kiếprer m Hồlnoc ng Trầfkbb n chímflj nh làprer tam ca?”
“Nóljoo i khôaswu ng nêadms n lãxmfx ng phímflj thờadms i gian, ngưfgli ơanbb i khôaswu ng tin.” Tiêadms u Phàprer m lạvzvz i tựdnxr a nhưfgli làprer m mộyrpx t chuyệzslj n bévsre nhỏkeim khôaswu ng đbrte áfebr ng kểkeim mộyrpx t dạvzvz ng.
Buôaswu ng tay 1 chiêadms u, hai đbrte áfebr m lửbfjj a bay vụjpib t màprer tớdunn i, tiệzslj n tay kímflj n đbrte áfebr o đbrte ưfgli a cho Chímflj Tôaswu n Phầfkbb n Thiêadms n Viêadms m, trầfkbb m giọdmob ng nóljoo i: “Luyệzslj n hóljoo a bọdmob n chúvzvz ng!”
“Làprer , chủhxqz nhâfkxs n!” Chímflj Tôaswu n Phầfkbb n Thiêadms n Viêadms m kinh hỉhnqn hếprer t sứrwiz c, mộyrpx t ngụjpib m nuốadms t vàprer o Kim Phi Lâfkxs n châfkxs n linh, cùptnc ng cáfebr i kia sơanbb đbrte ạvzvz i hỏkeim a linh.
Muốadms n triệzslj t đbrte ểkeim luyệzslj n hóljoo a hai thứrwiz đbrte ồlnoc nàprer y, đbrte oáfebr n chừmjrl ng cũarjc ng cầfkbb n cầfkbb n rấidow t nhiềidow u thờadms i gian.
“Tiểkeim u Kim, cùptnc ng ta trởmlep vềidow ?” Tiêadms u Phàprer m thởmlep sâfkxs u, nhìckpx n vềidow phímflj a tiểkeim u Kim nóljoo i.
Nhữbfjj ng năiglh m nàprer y, tiểkeim u Kim cũarjc ng đbrte ang bêadms n ngoàprer i chịlnoc u khôaswu ng ímflj t đbrte au khổdunn , bâfkxs y giờadms Tiêadms u Phàprer m, đbrte ãxmfx cóljoo đbrte ủhxqz thựdnxr c lựdnxr c phùptnc hộyrpx ngưfgli ờadms i bêadms n cạvzvz nh. Tiểkeim u Kim nhìckpx n vềidow phímflj a cáfebr i kia Kim Linh tứrwiz tưfgli ớdunn ng, cuốadms i cùptnc ng lắarjc c đbrte ầfkbb u, áfebr nh mắarjc t kiêadms n đbrte ịlnoc nh nóljoo i: “Tam ca, ta sẽhpbc trởmlep vềidow , nhưfgli ng khôaswu ng phảcmje i hiệzslj n tạvzvz i!”
Tiê
“~~~ cá
Hỏ
“Ngư
Nhữ
“Ngư
“Khô
Nó
Chỉ
Bâ
“Vậ
Kim Linh tứ
Ngay từ
“Liề
Cá
“1 đ
Dứ
Hắ
Tiể
So vớ
“Ta tớ
Tiể
Tiê
“Đ
Kim Linh tứ
Tiê
Tiể
“Ha ha, ngư
Nhâ
Nó
~~~ như
“Chạ
Chỉ
Bấ
Chỉ
Đ
“Đ
Khó
“Sả
Nhữ
“Tí
Thế
Kim Phi Lâ
“Tu La đ
Tiê
“Tê
~~~ cá
Nế
Mấ
Hiệ
“Hắ
“Cho dù
Kim Linh tứ
Bố
“Tam ca mạ
“Nó
Buô
“Là
Muố
“Tiể
Nhữ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.