Vô Thượng Sát Thần

Chương 3255 : Lãng Phí Thời Gian

    trước sau   
“Biệzsljn pháfebrp gìckpx?” Tiểkeimu Kim áfebrnh mắarjct sáfebrng lêadmsn, khôaswung chúvzvzt nghĩbfjj ngợljcyi hỏkeimi.

Tiêadmsu Phàprerm trímflj tuệzslj, hắarjcn làprer lạvzvzi quáfebrprerqnetprerng, Tiêadmsu Phàprerm muốadmsn ra biệzsljn pháfebrp, tuyệzsljt đbrteadmsi so vớdunni hắarjcn muốadmsn đbrteáfebrng tin rấidowt nhiềidowu.

“~~~ cáfebri nàprery.” Tiêadmsu Phàprerm chậbrtem rãxmfxi xòjldhe bàprern tay ra, lòjldhng bàprern tay lậbrtep tứrwizc xuấidowt hiệzsljn 1 đbrteprern ngọdmobn lửbfjja màpreru tửbfjj kim, đbrtefkbbu đbrteyrpxi vưfgliơanbbng miệzsljn, chímfljaswun quýhxqz khímflj.

Hỏkeima diễqiamm khôaswung đbrtewbgyc biệzsljt vậbrtet, chímfljnh làprer Chímfljaswun Phầfkbbn Thiêadmsn Viêadmsm.

“Ngưfgliơanbbi làprer muốadmsn cho hắarjcn luyệzsljn hóljooa Kim Phi Lâfkxsn châfkxsn linh, thay thếprer hắarjcn trởmlep thàprernh Tháfebrnh Hỏkeima Long Sưfgli tộyrpxc thiếpreru chủhxqz?” Tiểkeimu Kim hiểkeimu thôaswung suốadmst tớdunni.

Nhữbfjjng năiglhm nàprery, hắarjcn đbrteãxmfx trảcmjei qua quáfebr nhiềidowu chuyệzsljn, sớdunnm đbrteãxmfx khôaswung phảcmjei lấidowy trưfglidunnc kia đbrteơanbbn thuầfkbbn vôaswu tri tiểkeimu Kim.


“Ngưfgliơanbbi cóljoo vấidown đbrteidow hay khôaswung?” Tiêadmsu Phàprerm nhìckpxn chăiglhm chúvzvz Chímfljaswun Phầfkbbn Thiêadmsn Viêadmsm nóljooi.

“Khôaswung cóljoo vấidown đbrteidow! Hỏkeima tộyrpxc thôaswun phệzslj, vốadmsn làprer khôaswung thểkeim tầfkbbm thưfgliadmsng hơanbbn sựdnxrckpxnh.” Chímfljaswun Phầfkbbn Thiêadmsn Viêadmsm thầfkbbn sắarjcc bìckpxnh tĩbfjjnh nóljooi.

ljoofkxsy giờadmsarjcng đbrteãxmfx đbrteyrpxt pháfebr đbrteếprern đbrteếprer hỏkeima đbrtehnqnnh phong, vừmjrla vặwbgyn cầfkbbn càprerng nhiềidowu hỏkeima diễqiamm tinh hoa, đbrteljcyi ởmlepadmsn ngưfgliadmsi Tiêadmsu Phàprerm, còjldhn khôaswung bằcscnng tiếprern vềidow Hỏkeima tộyrpxc.

Chỉhnqnljoomlep Hỏkeima tộyrpxc, hắarjcn mớdunni đbrteưfgliljcyc càprerng nhiềidowu hỏkeima diễqiamm tinh hoa, tưfgliơanbbng lai mớdunni cóljooanbb hộyrpxi, đbrteyrpxt pháfebr tháfebrnh hỏkeima cấidowp đbrteyrpx.

fkxsy giờadmsprerng làprerljooanbb đbrtevzvzi hỏkeima linh đbrtekeimljoo thôaswun phệzslj, hắarjcn lạvzvzi làprerm sao cóljoo thểkeim bỏkeim lỡadms tốadmst nhưfgli vậbrtey cơanbb hộyrpxi đbrteâfkxsy?

“Vậbrtey cứrwizprerm nhưfgli thếprer, sơanbb đbrtevzvzi hỏkeima linh đbrteadmsi ta vôaswu dụjpibng.” Tiểkeimu Kim gậbrtet đbrtefkbbu nóljooi, lúvzvzc nàprery mớdunni ngẩvsreng đbrtefkbbu nhìckpxn vềidow phímflja xa xa Kim Linh tứrwizfglidunnng cùptncng Kim Phi Lâfkxsn.

Kim Linh tứrwizfglidunnng thựdnxrc lựdnxrc khôaswung tệzslj, cóljoo thểkeim Kim Phi Lâfkxsn càprerng thêadmsm mạvzvznh mẽhpbcfebr đbrtevzvzo, cáfebri kia linh hồlnocn chiếprerm cứrwiz nhụjpibc thểkeim củhxqza hắarjcn vềidow sau, trựdnxrc tiếprerp đbrteyrpxt pháfebr đbrteếprern Tháfebrnh Đbfjjếprer cảcmjenh.

Ngay từmjrl đbrtefkbbu Kim Linh tứrwizfglidunnng vẫfkbbn còjldhn thưfgliljcyng phong, nhưfgling rấidowt nhanh liềidown bịlnoc Kim Phi Lâfkxsn đbrteègeyoadmsn đbrteáfebrnh, mấidowy ngưfgliadmsi ngọdmobn lửbfjja trêadmsn ngưfgliadmsi đbrteidowu trởmlepadmsn ảcmjem đbrtevzvzm ôaswu quang.

“Liềidown bằcscnng cáfebrc ngưfgliơanbbi, cũarjcng muốadmsn đbrteadmsi đbrtelnocch vớdunni ta?” Kim Phi Lâfkxsn tùptncy tiệzsljn cưfgliadmsi to, mởmlep ra miệzsljng to nhưfgli chậbrteu máfebru, cắarjcn mộyrpxt cáfebri trong đbrteóljoo mộyrpxt đbrtefkbbu Tháfebrnh Hỏkeima Long Sưfgli trêadmsn ngưfgliadmsi mảcmjeng lớdunnn hỏkeima diễqiamm.

febri kia Tháfebrnh Hỏkeima Long Sưfgliadmsu r3n khôaswung thôaswui, nhao nhao hưfglidunnng phímflja sau thốadmsi lui, khôaswung dáfebrm tớdunni gầfkbbn Kim Phi Lâfkxsn mảcmjey may.

“1 đbrteáfebrm phếprer vậbrtet!” Kim Phi Lâfkxsn lạvzvznh lùptncng cưfgliadmsi mộyrpxt tiếprerng, mộyrpxt đbrteôaswui đbrtekeim thắarjcm con ngưfgliơanbbi hưfglidunnng vềidow tiểkeimu Kim, lạvzvznh giọdmobng nóljooi: “Lầfkbbn trưfglidunnc khôaswung gi3t chếprert ngưfgliơanbbi, làprer ngưfgliơanbbi hảcmjeo vậbrten, lầfkbbn nàprery, ngưfgliơanbbi lạvzvzi khôaswung cơanbb hộyrpxi.”

Dứrwizt lờadmsi, Kim Phi Lâfkxsn đbrtevzvzp khôaswung màpreradmsn, hưfglidunnng vềidow tiểkeimu Kim chỗhprt đbrteang từmjrlng bưfglidunnc đbrtei tớdunni.

Hắarjcn tựdnxra nhưfgli đbrteãxmfx thấidowy tiểkeimu Kim quỳprer xuốadmsng cầfkbbu xin tha thứrwiz mộyrpxt màprern, lấidowy hắarjcn Tháfebrnh Đbfjjếprer cảcmjenh tu vi, còjldhn cóljoo ai làprer đbrteadmsi thủhxqz củhxqza hắarjcn?


Tiểkeimu Kim thầfkbbn sắarjcc lạvzvznh lùptncng, trêadmsn ngưfgliadmsi hàprern khímfljprerng ngàprery càprerng cưfgliadmsng thịlnocnh lêadmsn, lôaswung trêadmsn ngưfgliadmsi pháfebrt càprerng làprer giốadmsng nhưfgliprern băiglhng thầfkbbn giáfebrp, bao trùptncm toàprern thâfkxsn.

So vớdunni nhữbfjjng cáfebri kia Tháfebrnh Hỏkeima Long Sưfgli, nóljoo hiệzsljn tạvzvzi tạvzvzo hìckpxnh càprerng thêadmsm uy vũarjcfebr khímflj.

“Ta tớdunni a!” Tiêadmsu Phàprerm khôaswung biếprert tiểkeimu Kim thựdnxrc lựdnxrc làprerm sao, nhưfgling tiểkeimu Kim chỉhnqnprer Đbfjjvzvzi Đbfjjếprer cảcmjenh đbrtehnqnnh phong, cóljoo thểkeim chưfglia chắarjcc làprer Tháfebrnh Đbfjjếprer cảcmjenh Kim Phi Lâfkxsn đbrteadmsi thủhxqz.

Tiểkeimu Kim còjldhn muốadmsn nóljooi đbrteiềidowu gìckpx, Tiêadmsu Phàprerm đbrteãxmfx đbrtevzvzp khôaswung tiếprern lêadmsn, khôaswung thểkeimprerm gìckpx kháfebrc hơanbbn nóljooi: “Tam ca, cẩvsren thậbrten mộyrpxt chúvzvzt.”

Tiêadmsu Phàprerm cũarjcng khôaswung quay đbrtefkbbu lạvzvzi gậbrtet gậbrtet đbrtefkbbu, hắarjcn rấidowt muốadmsn nóljooi, cáfebri nàprery Kim Phi Lâfkxsn, thậbrtet đbrteúvzvzng làprer khôaswung đbrteáfebrng giáfebrckpx hắarjcn cẩvsren thậbrten.

“Đbfjjem sơanbb đbrtevzvzi hỏkeima linh cùptncng châfkxsn linh giao ra, bảcmjen thâfkxsn xévsreo đbrtei, khôaswung nêadmsn lãxmfxng phímflj thờadmsi gian củhxqza ta.” Tiêadmsu Phàprerm lăiglhng khôaswung màprer đbrterwizng, phímflja dưfglidunni biểkeimn dung nham bốadmsc lêadmsn khôaswung thôaswui, nhiệzsljt khímflj bốadmsc hơanbbi lêadmsn.

Kim Linh tứrwizfglidunnng kinh ngạvzvzc nhìckpxn Tiêadmsu Phàprerm, bọdmobn họdmob đbrteidowu khôaswung biếprert Tiêadmsu Phàprerm ởmlep đbrteâfkxsu ra tựdnxr tin, đbrteâfkxsy chímfljnh làprer so vớdunni bọdmobn hắarjcn liêadmsn thủhxqzarjcng cưfgliadmsng đbrtevzvzi hơanbbn Tháfebrnh Đbfjjếprer cảcmjenh a.

Tiêadmsu Phàprerm coi nhưfgli mạvzvznh hơanbbn bọdmobn họdmob, thếprer nhưfgling mạvzvznh bấidowt quáfebr thờadmsi khắarjcc nàprery Kim Phi Lâfkxsn a.

Tiểkeimu Kim cũarjcng làprer áfebrnh mắarjct sáfebrng quắarjcc, áfebrnh mắarjct bêadmsn trong cóljoo vẻqiva mong đbrteljcyi, mấidowy chụjpibc năiglhm khôaswung thấidowy huynh đbrtezslj, bâfkxsy giờadms lạvzvzi đbrtevzvzt đbrteếprern nhưfgli thếprerprero đbrteyrpx cao đbrteâfkxsy?

“Ha ha, ngưfgliơanbbi mộyrpxt cáfebri Nhâfkxsn tộyrpxc tiểkeimu tửbfjj, khôaswung nêadmsn tớdunni xen vàprero việzsljc củhxqza ngưfgliadmsi kháfebrc, tấidowt nhiêadmsn ngưfgliơanbbi muốadmsn chếprert, bảcmjen đbrteếprer thàprernh toàprern ngưfgliơanbbi.” Kim Phi Lâfkxsn căiglhn bảcmjen khôaswung mắarjct nhìckpxn thẳgqhhng Tiêadmsu Phàprerm mộyrpxt cáfebri.

Nhâfkxsn tộyrpxc cáfebr thểkeim thựdnxrc lựdnxrc, cùptncng Tiêadmsn Linh tộyrpxc Hỏkeima tộyrpxc so sáfebrnh, chêadmsnh lệzsljch nhiềidowu lắarjcm, căiglhn bảcmjen khôaswung còjldhn cùptncng mộyrpxt cáfebri cấidowp đbrteyrpx.

ljooi xong, Kim Phi Lâfkxsn háfebr mồlnocm phun ra mộyrpxt đbrtevzvzo kim sắarjcc hỏkeima trụjpib, bay thẳgqhhng Tiêadmsu Phàprerm màprer đbrteếprern.

~~~ nhưfgling màprer, Tiêadmsu Phàprerm lạvzvzi làprer đbrterwizng tạvzvzi chỗhprt khôaswung nhúvzvzc nhímfljch, Kim Phi Lâfkxsn còjldhn tưfglimlepng rằcscnng Tiêadmsu Phàprerm sợljcy choáfebrng váfebrng, liềidown chạvzvzy trốadmsn đbrteidowu quêadmsn.


“Chạvzvzy mau!” Kim Linh tứrwizfglidunnng sắarjcc mặwbgyt biếprern hóljooa, bậbrtec nàprery báfebr đbrtevzvzo hỏkeima diễqiamm, nếpreru làprer đbrteáfebrnh trúvzvzng Tiêadmsu Phàprerm, đbrtefebrn chừmjrlng khôaswung chếprert cũarjcng sẽhpbc lộyrpxt da.

Chỉhnqnprer, Tiêadmsu Phàprerm vẫfkbbn nhưfgliarjc khôaswung hềidow bịlnoc lay đbrteyrpxng, Kim Linh tứrwizfglidunnng đbrteãxmfx khôaswung đbrteàprernh lòjldhng nhắarjcm hai mắarjct lạvzvzi.

Bấidowt quáfebr, khi bọdmobn hắarjcn lầfkbbn nữbfjja mởmlep hai mắarjct ra lúvzvzc, khôaswung khỏkeimi trợljcyn mắarjct hốadmsc mồlnocm, trong mắarjct đbrteidowu làprer khôaswung thểkeimfglimlepng tưfgliljcyng nổdunni.

Chỉhnqn thấidowy Tiêadmsu Phàprerm trưfglidunnc ngưfgliadmsi, mộyrpxt vòjldhng hỏkeima diễqiamm đbrteyrpxng thiêadmsn đbrteadmsn cuồlnocng xoay tròjldhn, Kim Phi Lâfkxsn phúvzvzn ra tấidowt cảcmje hỏkeima diễqiamm, tấidowt cảcmje đbrteidowu bịlnocfebri kia hỏkeima diễqiamm đbrteyrpxng thiêadmsn hấidowp thu khôaswung còjldhn mộyrpxt mảcmjenh.

Đbfjjmjrlng nóljooi thiêadmsu chếprert Tiêadmsu Phàprerm, chímfljnh làprer tớdunni gầfkbbn Tiêadmsu Phàprerm cũarjcng khóljoo khăiglhn.

“Đbfjjvzvzo Hỏkeima Hồlnocng Lôaswu?” Kim Linh tứrwizfglidunnng hímfljt mộyrpxt hơanbbi lạvzvznh, nhưfgli nhưfgli nhìckpxn quáfebri vậbrtet nhìckpxn xem Tiêadmsu Phàprerm.

Khóljoo tráfebrch hắarjcn khôaswung hềidow bịlnoc lay đbrteyrpxng, cóljoo đbrteưfgliljcyc Đbfjjvzvzo Hỏkeima Hồlnocng Lôaswu Tiêadmsu Phàprerm, xáfebrc thựdnxrc khôaswung cầfkbbn thiếprert e ngạvzvzi Kim Phi Lâfkxsn.

“Sảcmjeng khoáfebri, lạvzvzi đbrteếprern!” Vôaswu Tậbrten Đbfjjyrpxng Thiêadmsn bêadmsn trong, truyềidown đbrteếprern Vôaswu Tậbrten Chi Hỏkeima cầfkbbn ăiglhn đbrteòjldhn thanh âfkxsm.

Nhữbfjjng ngọdmobn lửbfjja nàprery, đbrteadmsi vớdunni nóljooprerljooi, thếprer nhưfgling làprer vậbrtet đbrtevzvzi bổdunn, đbrteếprern bao nhiêadmsu, hấidowp thu bao nhiêadmsu.

“Tímfljnh làprer ngưfgliơanbbi hảcmjeo vậbrten!” Kim Phi Lâfkxsn lạvzvznh rêadmsn mộyrpxt tiếprerng, quay ngưfgliadmsi liềidown chuẩvsren bịlnoc đbrteàprero tẩvsreu.

Thếprer nhưfgling làprer, Tiêadmsu Phàprerm lạvzvzi làprerm sao cóljoo thểkeim nhưfgliadmsng hắarjcn chạvzvzy thoáfebrt đbrteâfkxsy?

Kim Phi Lâfkxsn vừmjrla mớdunni quay ngưfgliadmsi, Tiêadmsu Phàprerm liềidown xuấidowt hiệzsljn ởmlep trưfglidunnc mặwbgyt hắarjcn, chặwbgyn đbrteưfgliadmsng đbrtei củhxqza hắarjcn lạvzvzi.

“Tu La đbrtevzvzi thếprer giớdunni!”


Tiêadmsu Phàprerm khẽhpbcljooi mộyrpxt tiếprerng, 1 cáfebri hôaswui hắarjcc sắarjcc tuyềidown qua từmjrl trêadmsn ngưfgliadmsi hắarjcn bộyrpxc pháfebrt ra, trong nháfebry mắarjct đbrteem Kim Phi Lâfkxsn thâfkxsn thểkeim cho chévsrem vỡadmsfebrt, hóljooa thàprernh từmjrlng đbrteprern từmjrlng đbrteprern thậbrtet nhỏkeim hỏkeima diễqiamm bay vụjpibt hưfgli khôaswung.

“Têadms ~” Kim Lâfkxsn tứrwizfglidunnng hímfljt mộyrpxt hơanbbi lạvzvznh, chỉhnqn cảcmjem thấidowy trong lòjldhng mãxmfxnh liệzsljt run rẩvsrey, da đbrtefkbbu đbrteidowu hơanbbi têadmsadms.

~~~ cáfebri kia lấidowy mộyrpxt đbrtelnocch bốadmsn, đbrtevsrey lui bọdmobn họdmob Kim Linh tứrwizfglidunnng Kim Phi Lâfkxsn, lạvzvzi bịlnoc Tiêadmsu Phàprerm mộyrpxt đbrteòjldhn giếprert đbrtei?

Nếpreru nhưfgli khôaswung phảcmjei tậbrten mắarjct thấidowy, đbrteáfebrm ngưfgliadmsi tuyệzsljt đbrteadmsi sẽhpbc khôaswung tin tưfglimlepng.

Mấidowy ngưfgliadmsi lúvzvzc nàprery mớdunni hồlnoci tưfglimlepng lạvzvzi vừmjrla rồlnoci Tiêadmsu Phàprerm nóljooi câfkxsu nóljooi kia, đbrtekeim Kim Phi Lâfkxsn bảcmjen thâfkxsn xévsreo đbrtei, khôaswung nêadmsn lãxmfxng phímflj hắarjcn thờadmsi gian.

Hiệzsljn tạvzvzi xem ra, khôaswung phảcmjei làprerxmfxng phímflj Tiêadmsu Phàprerm thờadmsi gian sao?

“Hắarjcn rốadmst cuộyrpxc làprer ai?”

“Cho dùptncprer Hỏkeima tộyrpxc tuyệzsljt thếprer thiêadmsn kiêadmsu Hỏkeima Chímfljaswun, cũarjcng chưfglia chắarjcc cóljoo thểkeim mộyrpxt đbrteòjldhn miểkeimu sáfebrt Kim Phi Lâfkxsn a?”

Kim Linh tứrwizfglidunnng kinh ngạvzvzc nhìckpxn Tiêadmsu Phàprerm, nhâfkxsn loạvzvzi đbrteáfebrng sợljcy nhưfgli thếprer tu sĩbfjj, tuyệzsljt đbrteadmsi khôaswung phảcmjei khôaswung cóljoo tiếprerng tăiglhm gìckpx hạvzvzng ngưfgliadmsi.

Bốadmsn ngưfgliadmsi trong lòjldhng âfkxsm thầfkbbm thềidow, bấidowt kểkeim nhưfgli thếprerprero khôaswung nêadmsn đbrtearjcc tộyrpxi Tiêadmsu Phàprerm, nhâfkxsn vậbrtet bậbrtec nàprery, cũarjcng khôaswung phảcmjei bọdmobn họdmobljoo thểkeim đbrtearjcc tộyrpxi nổdunni.

“Tam ca mạvzvznh nhưfgli vậbrtey? Chẳgqhhng lẽhpbc?” Tiểkeimu Kim kinh ngạvzvzc nhìckpxn Tiêadmsu Phàprerm, ngay sau đbrteóljoo trong đbrtefkbbu khôaswung khỏkeimi hồlnoci tưfglimlepng lạvzvzi mộyrpxt cáfebri têadmsn: “Kiếprerm Hồlnocng Trầfkbbn chímfljnh làprer tam ca?”

“Nóljooi khôaswung nêadmsn lãxmfxng phímflj thờadmsi gian, ngưfgliơanbbi khôaswung tin.” Tiêadmsu Phàprerm lạvzvzi tựdnxra nhưfgliprerm mộyrpxt chuyệzsljn bévsre nhỏkeim khôaswung đbrteáfebrng kểkeim mộyrpxt dạvzvzng.

Buôaswung tay 1 chiêadmsu, hai đbrteáfebrm lửbfjja bay vụjpibt màprer tớdunni, tiệzsljn tay kímfljn đbrteáfebro đbrteưfglia cho Chímfljaswun Phầfkbbn Thiêadmsn Viêadmsm, trầfkbbm giọdmobng nóljooi: “Luyệzsljn hóljooa bọdmobn chúvzvzng!”

“Làprer, chủhxqz nhâfkxsn!” Chímfljaswun Phầfkbbn Thiêadmsn Viêadmsm kinh hỉhnqn hếprert sứrwizc, mộyrpxt ngụjpibm nuốadmst vàprero Kim Phi Lâfkxsn châfkxsn linh, cùptncng cáfebri kia sơanbb đbrtevzvzi hỏkeima linh.

Muốadmsn triệzsljt đbrtekeim luyệzsljn hóljooa hai thứrwiz đbrtelnocprery, đbrtefebrn chừmjrlng cũarjcng cầfkbbn cầfkbbn rấidowt nhiềidowu thờadmsi gian.

“Tiểkeimu Kim, cùptncng ta trởmlep vềidow?” Tiêadmsu Phàprerm thởmlepfkxsu, nhìckpxn vềidow phímflja tiểkeimu Kim nóljooi.

Nhữbfjjng năiglhm nàprery, tiểkeimu Kim cũarjcng đbrteang bêadmsn ngoàpreri chịlnocu khôaswung ímfljt đbrteau khổdunn, bâfkxsy giờadms Tiêadmsu Phàprerm, đbrteãxmfxljoo đbrtehxqz thựdnxrc lựdnxrc phùptnc hộyrpx ngưfgliadmsi bêadmsn cạvzvznh. Tiểkeimu Kim nhìckpxn vềidow phímflja cáfebri kia Kim Linh tứrwizfglidunnng, cuốadmsi cùptncng lắarjcc đbrtefkbbu, áfebrnh mắarjct kiêadmsn đbrtelnocnh nóljooi: “Tam ca, ta sẽhpbc trởmlep vềidow, nhưfgling khôaswung phảcmjei hiệzsljn tạvzvzi!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.