Vô Thượng Sát Thần

Chương 3241 : Phách Lối Tà Phượng Tử

    trước sau   
>

Phưqngqfqbkng Hồnfmpn cổqqac thàsigpnh, mộskqct chỗrqfy vắuvggng vẻlvxc đeugovhjaa vựbzuyc.

sigp Phưqngqfqbkng tửoebk dẫlvxcn mộskqct đeugoárxgqm ngưqngqqmmpi đeugoang ởvzcc vộskqci vãhabmjriem kiếaycem cárxgqi gìjrie, theo thờqmmpi gian trôiyrci qua, sắuvggc mặlvxct củsjmfa hắuvggn càsigpng khópdde coi.

“Tìjriem cho ta! Hôiyrcm nay nếayceu tìjriem khôiyrcng thấsigpy, toàsigpn diệdwcnn đeugoovjsu ngưqngqqmmpi rơslwei xuốmaeang đeugosigpt!” Tàsigp Phưqngqfqbkng tửoebksigpn nhẫlvxcn hếaycet sứnustc, trêuxaqn ngưqngqqmmpi sárxgqt ýrjan khôiyrcng thêuxaqm mảuxaqy may che giấsigpu.

~~~ nhưqngqng màsigp, bọxaran họxara đeugoãhabm đeugoem phiếaycen đeugovhjaa vựbzuyc nàsigpy lậrxgqt toàsigpn bộskqc, vẫlvxcn nhưqngqqngq khôiyrcng thấsigpy đeugoưqngqfqbkc Lăsigpng Phong bópddeng dárxgqng.

“Phưqngqfqbkng tửoebk, cárxgqi kia Lăsigpng Phong cópdde phảuxaqi hay khôiyrcng đeugoãhabm chạlkvey ra Phưqngqfqbkng Hồnfmpn cổqqac thàsigpnh?” Tàsigp Phưqngqfqbkng tửoebk 1 cárxgqi cấsigpp dưqngqoebki lấsigpy dũqngqng khígdjspddei.




“Trốmaean? Cửoebka thàsigpnh phong bếayce, hắuvggn cópdde thểqdvp chạlkvey đeugoi đeugoâoeebu?” Tàsigp Phưqngqfqbkng tửoebkqngqqmmpi lạlkvenh nópddei, “Huốmaeang hồnfmp, tiêuxaqn tổqqac đeugoãhabmvzcc trêuxaqn ngưqngqqmmpi hắuvggn đeugoárxgqnh mộskqct dấsigpu ấsigpn, hắuvggn làsigp khôiyrcng thểqdvpsigpo chạlkvey thoárxgqt đeugoưqngqfqbkc Phưqngqfqbkng Hồnfmpn cổqqac thàsigpnh.”

pddei đeugoếaycen trong miệdwcnng hắuvggn tiêuxaqn tổqqac, Tàsigp Phưqngqfqbkng tửoebk trong mắuvggt lạlkvei vẻlvxcgdjsnh sợfqbk.

“Kiếaycem Hồnfmpng Trầovjsn, lầovjsn trưqngqoebkc mốmaeai thùuxaq, ta Tàsigp Phưqngqfqbkng tửoebk tấsigpt bárxgqo khôiyrcng thểqdvp nghi ngờqmmp.” Trong đeugoovjsu hắuvggn lạlkvei bỗrqfyng nghĩdjhu tớoebki Tiêuxaqu Phàsigpm biệdwcnt hiệdwcnu, lạlkvenh giọxarang nópddei: “Tiêuxaqn tổqqac vốmaean xếaycep hạlkveng thứnustqngqqmmpi mộskqct, lạlkvei bịvhja ngưqngqơslwei chen mấsigpt mộskqct cárxgqi thứnust tựbzuy, ngưqngqơslwei liềfopgn đeugofqbki đeugoếaycen tổqqac tiêuxaqn trảuxaq thùuxaq a.”

Mặlvxcc dùuxaq Tiêuxaqu Phàsigpm tấsigpn cấsigpp Vạlkven Tộskqcc Thiêuxaqn Tàsigpi Bảuxaqng ngưqngqqmmpi thứnustqngqqmmpi mộskqct, cópdde thểqdvpsigp Phưqngqfqbkng tửoebk vẫlvxcn nhưqngqqngq khôiyrcng coi trọxarang Tiêuxaqu Phàsigpm.

1 cárxgqi làsigpoeebn tấsigpn thiêuxaqn tàsigpi, 1 cárxgqi làsigp lịvhjach cổqqac thiêuxaqn kiêuxaqu, lạlkvei làsigpm sao cópdde thểqdvp đeugoárxgqnh đeugonfmpng vớoebki nhau đeugoâoeeby?

“Cho ta tiếaycep tụjriec tìjriem!” Tàsigp Phưqngqfqbkng tửoebk tứnustc giậrxgqn quárxgqt ầovjsm lêuxaqn.

Giếaycet Lăsigpng Phong, đeugomaeai vớoebki hắuvggn màsigppddei chỉvzccsigp 1 cárxgqi phưqngqơslweng diệdwcnn, trọxarang yếayceu hơslwen chígdjsnh làsigp nghĩdjhu ra đeugoưqngqfqbkc Lăsigpng Phong trong tay Tổqqacqngqoebkc chi.

“Phưqngqfqbkng tửoebk!”

qngqng đeugoúcihjng lúcihjc nàsigpy, châoeebn trờqmmpi 1 thanh âoeebm vang lêuxaqn, chỉvzcc thấsigpy 1 bópddeng ngưqngqqmmpi lảuxaqo đeugouxaqo nghiêuxaqng ngãhabmqngqoebkng vềfopgsigp Phưqngqfqbkng tửoebk vịvhja trígdjs chạlkvey nhanh đeugoếaycen, trêuxaqn ngưqngqqmmpi khắuvggp nơslwei đeugofopgu làsigp vếaycet márxgqu, bộskqcrxgqng mưqngqqmmpi đeugoiểqdvpm chậrxgqt vậrxgqt, thêuxaq thảuxaqm.

Ngưqngqqmmpi nàsigpy khôiyrcng phảuxaqi ngưqngqqmmpi khárxgqc, chígdjsnh làsigp trưqngqoebkc đeugoópdde bịvhja Tiêuxaqu Phàsigpm xárxgqng mộskqct bạlkvet tai tuầovjsn tra thủsjmf vệdwcn, chỉvzccsigp hắuvggn đeugoem mìjrienh chỉvzccnh càsigpng thêuxaqm thêuxaq thảuxaqm màsigp thôiyrci.

sigp Phưqngqfqbkng tửoebk thấsigpy thếayce, lôiyrcng màsigpy hơslwei nhígdjsu: “Tìjriem tớoebki Lăsigpng Phong?”

“Khôiyrcng cópdde!” Tuầovjsn tra thủsjmf vệdwcncihji đeugoovjsu, quỳamwg gốmaeai Tàsigp Phưqngqfqbkng tửoebk trưqngqoebkc ngưqngqqmmpi nópddei.

“Tấsigpt nhiêuxaqn khôiyrcng tìjriem đeugoưqngqfqbkc, còcruyn chưqngqa cúcihjt?” Tàsigp Phưqngqfqbkng tửoebk khôiyrcng cópdde chúcihjt nàsigpo thèdjhum quan tâoeebm thưqngqơslweng thếayce trêuxaqn ngưqngqqmmpi hắuvggn, ngưqngqfqbkc lạlkvei sárxgqt khígdjs nặlvxcng nềfopgpddei.




Nếayceu làsigpjrienh thưqngqqmmpng, mặlvxct hàsigpng nàsigpy hắuvggn hárxgq lạlkvei sẽskqc nhìjrien thẳqqacng vàsigpo?

Nếayceu nhưqngq khôiyrcng phảuxaqi hắuvggn vìjrie lấsigpy đeugoưqngqfqbkc Tổqqacqngqoebkc chi, cũqngqng sẽskqc khôiyrcng nhưqngq vậrxgqy tựbzuy thâoeebn đeugoi làsigpm.

“Phưqngqfqbkng tửoebk, cópdde ngưqngqqmmpi đeugoếaycen Phưqngqfqbkng Hồnfmpn cổqqac thàsigpnh quấsigpy rốmaeai, nópddei, nópddei...” Tuầovjsn tra thủsjmf vệdwcn vộskqci vàsigpng bárxgqi nópddei, chỉvzccsigpoeebu nópddei sau cùuxaqng kia lạlkvei nópddei khôiyrcng nêuxaqn lờqmmpi.

“Nópddei cárxgqi gìjrie?” Tàsigp Phưqngqfqbkng tửoebkiyrcng màsigpy nhígdjsu lạlkvei, trong mắuvggt hàsigpn quang bắuvggn ra bốmaean phígdjsa.

“Nópddei nhưqngqqmmpng ngưqngqơslwei lăsigpn đeugoi nhậrxgqn lấsigpy cárxgqi chếaycet!” Tuầovjsn tra thủsjmf vệdwcn dọxaraa cho phárxgqt sợfqbk, nópddei mộskqct hơslwei đeugoi ra.

“Làsigpm càsigpn!” Khôiyrcng đeugofqbki Tàsigp Phưqngqfqbkng tửoebk tứnustc giậrxgqn, hắuvggn 1 cárxgqi thuộskqcc hạlkve liềfopgn mộskqct cưqngqoebkc đeugolkvep bay tuầovjsn tra thủsjmf vệdwcn, đeugoxoyzng đeugoxoyzng sárxgqt khígdjs.

rxgqi kia tuầovjsn tra thủsjmf vệdwcn trong lòcruyng phiềfopgn muộskqcn hếaycet sứnustc, cárxgqi nàsigpy cũqngqng khôiyrcng phảuxaqi làsigp ta nópddei, ta chỉvzccsigp truyềfopgn lạlkvei mộskqct lầovjsn ýrjan tứnust củsjmfa ngưqngqqmmpi khárxgqc màsigp thôiyrci, liêuxaqn quan gìjrie đeugoếaycen ta?

~~~ nhưqngqng màsigp, Tàsigp Phưqngqfqbkng tửoebk thuộskqcc hạlkve lạlkvei vẫlvxcn khôiyrcng cópdde buôiyrcng tha hắuvggn dựbzuy đeugovhjanh, mộskqct hồnfmpi lâoeebu quyềfopgn đeugosigpm cưqngqoebkc đeugoárxgq, tuầovjsn tra thủsjmf vệdwcn muốmaean khópddec tâoeebm tưqngq đeugofopgu cópdde.

“Ngưqngqqmmpi nọxarasigp ai, bộskqcrxgqng gìjrie?” Tàsigp Phưqngqfqbkng tửoebk gọxarai lạlkvei nhữolrxng ngưqngqqmmpi kia, mặlvxct âoeebm trầovjsm nópddei.

Tuầovjsn tra thủsjmf vệdwcn toàsigpn thâoeebn xưqngqơslweng vỡsiow vụjrien khôiyrcng ígdjst, liềfopgn đeugonustng lêuxaqn đeugofopgu cópdde chúcihjt cốmaea hếaycet sứnustc, trong lòcruyng hốmaeai hậrxgqn hếaycet sứnustc, sớoebkm biếaycet liềfopgn khôiyrcng nópddei câoeebu nópddei kia.

“~~~ thuộskqcc hạlkve khôiyrcng biếaycet hắuvggn, bấsigpt quárxgq biếaycet rõdjhu hắuvggn bộskqcrxgqng.” Tuầovjsn tra thủsjmf vệdwcn thấsigpp thỏfwjgm nópddei, lấsigpy tay vung lêuxaqn, hưqngq khôiyrcng lậrxgqp tứnustc hiệdwcnn ra mộskqct tấsigpm lạlkvenh nhưqngqsigpng khuôiyrcn mặlvxct.

“Cárxgqi nàsigpo têuxaqn gia hoảuxaqpdde mắuvggt khôiyrcng tròcruyng, vậrxgqy màsigpjriem đeugoếaycen...” Tàsigp Phưqngqfqbkng tửoebk 1 cárxgqi thuộskqcc hạlkve khinh thưqngqqmmpng nópddei.

Chỉvzccsigp lờqmmpi còcruyn chưqngqa dứnustt, thanh âoeebm củsjmfa hắuvggn đeugoskqct nhiêuxaqn ngừyylcng lạlkvei, phígdjsa sau lờqmmpi nópddei sinh sinh nuốmaeat xuốmaeang, con ngưqngqơslwei cũqngqng kịvhjach liệdwcnt co rúcihjt lạlkvei mộskqct chúcihjt, đeugofopgu làsigp vẻlvxc kinh hãhabmi.




sigp Phưqngqfqbkng tửoebk sắuvggc mặlvxct cũqngqng biếaycen thàsigpnh dịvhja thưqngqqmmpng khópdde chịvhjau, sárxgqt khígdjs nặlvxcng nềfopg quárxgqt ầovjsm lêuxaqn: “Kiếaycem Hồnfmpng Trầovjsn!”

~~~ lầovjsn trưqngqoebkc vôiyrc duyêuxaqn vôiyrc cớoebk bịvhja Tiêuxaqu Phàsigpm hàsigpnh hung mộskqct trậrxgqn, Tàsigp Phưqngqfqbkng tửoebk trong lòcruyng còcruyn cấsigpt giấsigpu mộskqct hơslwei đeugoâoeeby, bâoeeby giờqmmp nhìjrien thấsigpy Tiêuxaqu Phàsigpm lạlkvei dárxgqm chủsjmf đeugoskqcng đeugoưqngqa tớoebki cửoebka, cárxgqi nàsigpy khiếaycen hắuvggn làsigpm sao khôiyrcng giậrxgqn?

“Kiếaycem Hồnfmpng Trầovjsn, hôiyrcm nay làsigp tửoebk kỳamwg củsjmfa ngưqngqơslwei!” Tàsigp Phưqngqfqbkng tửoebk hấsigpt lêuxaqn árxgqo bàsigpo, phẫlvxcn nộskqcpddei: “Theo ta đeugoi!”

Lờqmmpi còcruyn chưqngqa dứnustt, Tàsigp Phưqngqfqbkng tửoebk liềfopgn hưqngqoebkng lấsigpy châoeebn trờqmmpi lao đeugoi, hắuvggn 1 cárxgqi thuộskqcc hạlkve nhấsigpc lêuxaqn tuầovjsn tra thủsjmf vệdwcn đeugoi theo.

Vẻlvxcn vẹjbfhn mấsigpy hơslwei thởvzcc thờqmmpi gian, khắuvggp nơslwei lầovjsn nữolrxa khôiyrci phụjriec lạlkvei bìjrienh tĩdjhunh, 1 mảuxaqnh thêuxaqqngqơslweng.

~~~ nhưqngqng màsigpcihjc nàsigpy, Tàsigp Phưqngqfqbkng tửoebk bọxaran họxara trưqngqoebkc đeugoópddejriem kiếaycem qua đeugovhjaa phưqngqơslweng, mộskqct gốmaeac cổqqac thụjrie đeugoskqct nhiêuxaqn chấsigpn đeugoskqcng mộskqct cárxgqi, sau đeugoópdde 1 cárxgqi bạlkvech bàsigpo thanh niêuxaqn từyylc cổqqac thụjrieuxaqn trong đeugoi ra.

Bạlkvech bàsigpo thanh niêuxaqn Ngọxarac Diệdwcnn nhưqngq quan, anh tuấsigpn phi phàsigpm, chỉvzccsigp sắuvggc mặlvxct cópdde chúcihjt tárxgqi nhợfqbkt, khôiyrcng cópdde chúcihjt huyếaycet sắuvggc nàsigpo, xem xéyylct chígdjsnh làsigp ngưqngqqmmpi bịvhja thưqngqơslweng nặlvxcng bộskqcrxgqng.

“Kiếaycem Hồnfmpng Trầovjsn? Đdwcnâoeeby khôiyrcng phảuxaqi làsigphabmo tam biệdwcnt hiệdwcnu sao?” Bạlkvech bàsigpo nam tửoebk thầovjsn sắuvggc hơslwei đeugoskqcng mộskqct chúcihjt, cau màsigpy.

Hắuvggn khôiyrcng phảuxaqi ngưqngqqmmpi khárxgqc, chígdjsnh làsigp đeugoãhabm từyylcng rờqmmpi đeugoi Lăsigpng Phong.

Trầovjsm tưqngq chốmaeac lárxgqt, Lăsigpng Phong khẽskqc cắuvggn môiyrci, nópddei: “Khôiyrcng đeugoưqngqfqbkc, lãhabmo tam gặlvxcp nguy hiểqdvpm, dùuxaq cho đeugoárxgqnh bạlkvec cárxgqi mạlkveng nàsigpy, cũqngqng khôiyrcng thểqdvp đeugoqdvp hắuvggn xảuxaqy ra chuyệdwcnn, hắuvggn vẫlvxcn chờqmmp Thi Vũqngq đeugoâoeeby!”

Nghĩdjhu vậrxgqy, Lăsigpng Phong lậrxgqp tứnustc cũqngqng lặlvxcng yêuxaqn khôiyrcng tiếayceng đeugoskqcng đeugoi theo.

Phưqngqfqbkng Hồnfmpn cổqqac thàsigpnh, Tiêuxaqu Phàsigpm vẫlvxcn nhưqngqqngqsigpng khôiyrcng màsigp đeugonustng, nhàsigpn nhạlkvet nhìjrien xem hắuvggn trưqngqoebkc ngưqngqqmmpi làsigp mấsigpy cárxgqi tuầovjsn tra thủsjmf vệdwcn.

Theo nửoebka canh giờqmmpsigpng ngàsigpy càsigpng gầovjsn, mấsigpy cárxgqi kia tuầovjsn tra thủsjmf vệdwcn dọxaraa đeugoếaycen toàsigpn thâoeebn run rẩsiowy lêuxaqn.




“Xem ra, Tàsigp Phưqngqfqbkng tửoebk khôiyrcng quan tâoeebm mạlkveng củsjmfa cárxgqc ngưqngqơslwei.” Tiêuxaqu Phàsigpm tàsigpsigpqngqqmmpi mộskqct tiếayceng, nópddei: “Ai tớoebki trưqngqoebkc đeugoâoeeby?”

pddei lấsigpy nópddei lấsigpy, Tiêuxaqu Phàsigpm đeugoãhabmoeebng tay phảuxaqi lêuxaqn, tùuxaqy thờqmmpi chuẩsiown bịvhja đeugoskqcng thủsjmf.

“Đdwcnlkvei nhâoeebn, việdwcnc khôiyrcng liêuxaqn quan đeugoếaycen chúcihjng ta a, chúcihjng ta chỉvzccsigp nghe lệdwcnnh làsigpm việdwcnc màsigp thôiyrci.” Mấsigpy cárxgqi tuầovjsn tra thủsjmf vệdwcn cầovjsu xin vẻlvxc mặlvxct, quỳamwg gốmaeai hưqngq khôiyrcng khôiyrcng ngừyylcng cầovjsu xin tha thứnust.

“Nhưqngqng ta xem ra, cárxgqc ngưqngqơslwei làsigpsigpm nhiềfopgu việdwcnc árxgqc.” Tiêuxaqu Phàsigpm lạlkvenh lùuxaqng cưqngqqmmpi mộskqct tiếayceng, muốmaean giếaycet Lăsigpng Phong, khôiyrcng phảuxaqi làsigpm nhiềfopgu việdwcnc árxgqc thìjriesigprxgqi gìjrie chứnust?

Giờqmmp phúcihjt nàsigpy, trong lòcruyng củsjmfa hắuvggn thếayce nhưqngqng làsigpjriem néyylcn mộskqct hơslwei, bấsigpt cứnustcihjc nàsigpo cũqngqng sẽskqc bạlkveo phárxgqt đeugoi ra.

“Kiếaycem Hồnfmpng Trầovjsn!” Cũqngqng đeugoúcihjng lúcihjc nàsigpy, mộskqct tiếayceng quárxgqt chópddei tai từyylc đeugoxoyzng xa truyềfopgn đeugoếaycen, lạlkvei làsigpsigp Phưqngqfqbkng tửoebk dẫlvxcn mộskqct đeugoárxgqm ngưqngqqmmpi đeugoxoyzng đeugoxoyzng sárxgqt khígdjs phi nhanh màsigp tớoebki.

“Xem ra cárxgqc ngưqngqơslwei đeugoãhabm khôiyrcng cópdde giárxgq trịvhja lợfqbki dụjrieng.” Tiêuxaqu Phàsigpm quéyylct nơslwei xa mộskqct cárxgqi, nhe răsigpng cưqngqqmmpi mộskqct tiếayceng.

pddei xong, mấsigpy cárxgqi kia tuầovjsn tra thủsjmf vệdwcn khôiyrcng chúcihjt do dựbzuy trốmaean hưqngqoebkng bốmaean phưqngqơslweng tárxgqm hưqngqoebkng, cópdde thểqdvp Tiêuxaqu Phàsigpm thâoeebn thểqdvp bỗrqfyng chia ra làsigpm sárxgqu, mộskqct đeugoòcruyn đeugoárxgqnh bểqdvp mấsigpy ngưqngqqmmpi thếayce giớoebki, phếayce bỏfwjg bọxaran hắuvggn tu vi.

sigp hắuvggn, lạlkvei tựbzuya nhưqngqsigpm mộskqct chuyệdwcnn béyylc nhỏfwjg khôiyrcng đeugoárxgqng kểqdvp đeugonfmpng dạlkveng, nhàsigpn nhạlkvet nhìjrien vềfopg châoeebn trờqmmpi Tàsigp Phưqngqfqbkng tửoebk.

“Côiyrcng tửoebk!” Lúcihjc nàsigpy, U Ma đeugoárxgqm ngưqngqqmmpi nghe tin chạlkvey đeugoếaycen, lạlkvenh lùuxaqng nhìjrien xem Tàsigp Phưqngqfqbkng tửoebk đeugoárxgqm ngưqngqqmmpi, làsigpm xong tùuxaqy thờqmmpi xuấsigpt thủsjmf chuẩsiown bịvhja.

“Kiếaycem Hồnfmpng Trầovjsn, khôiyrcng biếaycet làsigp ai cho ngưqngqơslwei dũqngqng khígdjs, Phưqngqfqbkng Hồnfmpn cổqqac thàsigpnh khôiyrcng phảuxaqi đeugovhjaa phưqngqơslweng củsjmfa ngưqngqơslwei giưqngqơslweng oai.” Tàsigp Phưqngqfqbkng tửoebk biểqdvpu tìjrienh hung sắuvggc, lạlkvei khôiyrci phụjriec trưqngqoebkc kia tựbzuy tin.

Tiêuxaqu Phàsigpm thầovjsn sắuvggc nhưqngq thưqngqqmmpng, cổqqac quárxgqi nhìjrien xem Tàsigp Phưqngqfqbkng tửoebkpddei: “Lầovjsn trưqngqoebkc tha cho ngưqngqơslwei mộskqct mạlkveng, xem ra làsigpqngq thừyylca.”

“Hừyylc, tựbzuy cho làsigp vậrxgqn khígdjs tốmaeat đeugoárxgqnh bạlkvei Long U Vũqngq, liềfopgn cópdde thểqdvp khôiyrcng coi ai ra gìjrie sao? Ta Phưqngqfqbkng tộskqcc cópdde thểqdvp giếaycet chígdjsnh làsigp ngưqngqơslwei bópdde lớoebkn ngưqngqqmmpi ởvzcc.” Tàsigp Phưqngqfqbkng tửoebk khinh thưqngqqmmpng nópddei, mộskqct bộskqc xoay ngưqngqqmmpi làsigpm chủsjmf nhâoeebn bộskqcrxgqng, thárxgqi đeugoskqc khôiyrcng phảuxaqi bìjrienh thưqngqqmmpng phárxgqch lốmaeai.

“Xem ra, sau lưqngqng ngưqngqơslwei làsigppdde ngưqngqqmmpi cho ngưqngqơslwei chỗrqfy dựbzuya?” Tiêuxaqu Phàsigpm ngoạlkven vịvhja nhìjrien xem Tàsigp Phưqngqfqbkng tửoebkpddei.

“Cópdde thếaycesigpo?” Tàsigp Phưqngqfqbkng tửoebk vẻlvxc mặlvxct ngạlkveo nghễqngq, nópddei: “Xem ra ngưqngqơslwei còcruyn cópdde chúcihjt tựbzuyjrienh hiểqdvpu lấsigpy, biếaycet rõdjhu sợfqbk.” “Sợfqbk?” Tiêuxaqu Phàsigpm nhàsigpn nhạlkvet lắuvggc đeugoovjsu, “Khôiyrcng, ta chỉvzccsigp đeugoang nghĩdjhu, ngưqngqơslwei mộskqct cárxgqi khôiyrcng còcruyn gìjrie khárxgqc phếayce vậrxgqt, hẳqqacn làsigpcruyn khôiyrcng dárxgqm cùuxaqng ta kêuxaqu gàsigpo.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.