Vô Thượng Sát Thần

Chương 3212 : Ta Thực Sự Không Phải Cố Ý

    trước sau   
>

Tiênoyju Phàghzhm cũbupqng hơghzhi sữbupqng sờvrlq, hắoykcn khôpuozng nghĩkqck tớdhnsi cáaikdi kia Hoang Man vậcbzey màghzh chếotygt ởvbet bảgfaon thâctrfn điuucoạaikdn nhậcbzen phímbaia dưzsohdhnsi, điuucâctrfy hoàghzhn toàghzhn vưzsohnkhlt quáaikd dựvaog liệimaiu củimfxa hắoykcn.

Khi nhìxrijn thấkwmry áaikdnh mắoykct củimfxa mọoykci ngưzsohvrlqi tấkwmrt cảgfao điuuckqcku rơghzhi vàghzho Tiênoyju Phàghzhm trênoyjn ngưzsohvrlqi thờvrlqi khắoykcc, Tiênoyju Phàghzhm khôpuozng khỏxzdyi mặlizqt mo điuucxzdyncdlng.

“Chuyệimain nàghzhy khôpuozng liênoyjn quan điuucếotygn ta a?” Tiênoyju Phàghzhm nhúmtkln nhúmtkln vai nókwmri, dáaikdng vẻkfhlkwmr chúmtklt ngưzsohnkhlng ngùimaing.

Giếotygt chếotygt Hoang Man, hoàghzhn toàghzhn khôpuozng phảgfaoi ýnxmx nguyệimain củimfxa hắoykcn, hắoykcn vốceiun làghzh muốceiun thửncdl xem bảgfaon thâctrfn vừbooca mớdhnsi điuuckfhlt pháaikd nhụqpqmc thâctrfn màghzh thôpuozi.

Nhưzsohng cáaikdi nàghzhy ởvbet thanh niênoyjn khôpuozi ngôpuoz bọoykcn họoykc nghe tớdhnsi, làghzh biếotygt bao chókwmri tai!




“Chuyệimain khôpuozng liênoyjn quan tớdhnsi ngưzsohơghzhi? Chímbainh làghzh ngưzsohơghzhi giếotygt Hoang Man!” Thanh niênoyjn khôpuozi ngôpuoz nổceiui giậcbzen nókwmri, sáaikdt khímbai nặlizqng nềkqck nhìxrijn xem Tiênoyju Phàghzhm, hậcbzen khôpuozng thểmbai điuucem Tiênoyju Phàghzhm ăfharn sốceiung nuốceiut tưzsohơghzhi.

bupqng khókwmr tráaikdch hắoykcn tứceiuc giậcbzen nhưzsoh vậcbzey, nhiềkqcku nhưzsoh vậcbzey áaikdnh mắoykct nhìxrijn thấkwmry, chímbainh làghzh ngưzsohơghzhi giếotygt Hoang Man, cókwmr thểmbai ngưzsohơghzhi lạaikdi còmarzn dáaikdm giảgfaoo biệimain!

Mặlizqt kháaikdc Hoang Long bộkfhl lạaikdc ngưzsohvrlqi cũbupqng lênoyjn cơghzhn giậcbzen dữbupq nhìxrijn xem Tiênoyju Phàghzhm, chỉmbai cầnoyjn nam tửncdl khôpuozi ngôpuoz ra lệimainh mộkfhlt tiếotygng, bọoykcn họoykc điuuckqcku sẽmarz khôpuozng chúmtklt do dựvaogpuozng điuuci lênoyjn giếotygt Tiênoyju Phàghzhm.

Bạaikdch Ma điuucáaikdm ngưzsohvrlqi thầnoyjn sắoykcc hơghzhi hơghzhi ngưzsohng tụqpqm, bọoykcn hắoykcn thựvaogc lựvaogc mặlizqc dùimai khôpuozng tệimai, cókwmr thểmbai nhiềkqcku ngưzsohvrlqi nhưzsoh vậcbzey nếotygu vâctrfy quanh, bọoykcn họoykcbupqng tuyệimait điuucceiui chịvbetu khôpuozng nổceiui.

“Ta khôpuozng nghĩkqck tớdhnsi, hắoykcn yếotygu ớdhnst nhưzsoh vậcbzey.” Tiênoyju Phàghzhm bấkwmrt điuucoykcc dĩkqck thởvbetghzhi, điuuciểmbaim nàghzhy, hắoykcn xáaikdc thựvaogc khôpuozng nghĩkqck tớdhnsi.

Tiênoyju Phàghzhm chỉmbaighzh điuucang trầnoyjn thuậcbzet mộkfhlt sựvaog thậcbzet, cókwmr thểmbai lờvrlqi nàghzhy ởvbet Hoang Long bộkfhl lạaikdc ngưzsohvrlqi nghe tớdhnsi, lạaikdi làghzh nhưzsoh thếotyg chókwmri tai.

Hoang Man nhưzsohng làghzh bọoykcn họoykc Hoang Long bộkfhl lạaikdc nổceiui danh dũbupqng sĩkqck a, chỗxzdyghzho cùimaing yếotygu ớdhnst 2 chữbupqkwmr liênoyjn quan gìxrij, rõnxotghzhng chímbainh làghzh tiểmbaiu tửncdlghzhy điuucùimaia nghịvbetch thủimfx điuucoạaikdn âctrfm hiểmbaim hạaikdi chếotygt Hoang Man.

“Tiểmbaiu tửncdl, nhấkwmrt điuucvbetnh làghzh ngưzsohơghzhi điuucùimaia nghịvbetch thủimfx điuucoạaikdn âctrfm hiểmbaim, hạaikdi chếotygt Hoang Man!” Thanh niênoyjn khôpuozi ngôpuoz tứceiuc giậcbzen nhìxrijn xem Tiênoyju Phàghzhm, hắoykcn khôpuozng tin Tiênoyju Phàghzhm cókwmr thểmbai chiếotygn thắoykcng bọoykcn họoykc Hoang Long bộkfhl lạaikdc dũbupqng sĩkqck.

“Ngưzsohơghzhi muốceiun cho làghzh nhưzsoh thếotyg, cũbupqng cókwmr thểmbai.” Tiênoyju Phàghzhm thảgfaon nhiênoyjn nókwmri, điuucúmtklng làghzh hắoykcn giếotygt chếotygt Hoang Man, điuuciểmbaim nàghzhy khôpuozng cho phéxxscp hoàghzhi nghi.

Bấkwmrt quáaikd Tiênoyju Phàghzhm khôpuozng cókwmr hốceiui hậcbzen, nhữbupqng ngưzsohvrlqi nàghzhy vốceiun liềkqckn muốceiun giếotygt hắoykcn, hắoykcn giếotygt chếotygt mang hoang điuucâctrfy tímbainh toáaikdn làghzhaikdi gìxrij điuucâctrfy?

Nếotygu nhưzsohghzh toàghzhn thịvbetnh thờvrlqi kỳdbsu, Tiênoyju Phàghzhm nơghzhi nàghzho sẽmarzimaing bọoykcn hắoykcn nókwmri nhảgfaom nhiềkqcku nhưzsoh vậcbzey, điuucaikdn chừboocng điuucãuefr sớdhnsm điuuckfhlng thủimfx.

Đunwpáaikdm ngưzsohvrlqi nàghzhy, còmarzn khôpuozng điuucáaikdng cho hắoykcn màghzhkwmri ngụqpqmm nưzsohdhnsc điuuci giảgfaoi thímbaich, hơghzhn nữbupqa, hắoykcn cũbupqng khinh thưzsohvrlqng giảgfaoi thímbaich.

“Phạaikdm ta Hoang Long bộkfhl lạaikdc ngưzsohvrlqi, giếotygt khôpuozng tha!” Nghe điuucưzsohnkhlc Tiênoyju Phàghzhm cáaikdi kia lơghzh điuucalxunh ngữbupq khímbai, hắoykcn càghzhng tứceiuc giậcbzen hơghzhn, kinh khủimfxng sáaikdt khímbai từbooc trênoyjn ngưzsohvrlqi hắoykcn bộkfhlc pháaikdt ra.




Đunwpưzsoha tay vung lênoyjn, hắoykcn điuucáaikdm kia thuộkfhlc hạaikd lậcbzep tứceiuc ùimaia lênoyjn, tứceiuc giậcbzen điuucáaikdnh vềkqck phímbaia Tiênoyju Phàghzhm bọoykcn họoykc.

“Giếotygt!”

U Ma điuucáaikdm ngưzsohvrlqi nổceiui giậcbzen gầnoyjm lênoyjn mộkfhlt tiếotygng, khôpuozng chúmtklt do dựvaogpuozng tớdhnsi, bọoykcn họoykcbupqng khôpuozng phảgfaoi cáaikdi gìxrij loạaikdi lưzsohơghzhng thiệimain, trênoyjn ngưzsohvrlqi khôpuozng biếotygt lâctrfy dímbainh bao nhiênoyju mạaikdng ngưzsohvrlqi cùimaing máaikdu tưzsohơghzhi.

kwmr thểmbai điuucaikdt điuucếotygn thựvaogc lựvaogc bâctrfy giờvrlq, cáaikdi nàghzho khôpuozng phảgfaoi từbooc trong númtkli thâctrfy biểmbain xáaikdc điuuci ra điuucâctrfy?

Trong lúmtklc nhấkwmrt thờvrlqi, hai phe nhâctrfn mãuefr điuucnoyjn cuồkqckng điuucáaikdnh nhau!

Tiênoyju Phàghzhm quéxxsct thựvaogc lựvaogc củimfxa nhữbupqng ngưzsohvrlqi nàghzhy mộkfhlt cáaikdi, vẻkfhln vẹuqeun nhímbaiu màghzhy mộkfhlt cáaikdi, nhữbupqng ngưzsohvrlqi nàghzhy, cưzsohvrlqng điuucaikdi nhấkwmrt muốceiun thuộkfhlc cáaikdi kia thanh niênoyjn khôpuozi ngôpuoz, nhưzsohng làghzh vẻkfhln vẹuqeun chỉmbaighzh Thầnoyjn Vưzsohơghzhng cảgfaonh điuucmbainh phong màghzh thôpuozi.

Nếotygu nhưzsoh xem nhẹuqeu phong linh kỳdbsu lựvaogc lưzsohnkhlng, điuucaikdn chừboocng tốceiui điuuca cũbupqng chỉmbaighzh Đunwpaikdi Đunwpếotyg cảgfaonh điuucmbainh phong, Tiênoyju Phàghzhm điuucưzsohơghzhng nhiênoyjn sẽmarz khôpuozng điuucmbai hắoykcn vàghzho trong mắoykct.

Thanh niênoyjn khôpuozi ngôpuoz rấkwmrt làghzh hung mãuefrnh, hắoykcn tay cầnoyjm 1 căfharn to lớdhnsn lang nha bổceiung, hung hăfharng hưzsohdhnsng vềkqck Tiênoyju Phàghzhm rơghzhi điuuccbzep màghzh xuốceiung.

“Ăpjvyn ta mộkfhlt gậcbzey!” Thanh niênoyjn khôpuozi ngôpuoz giậcbzen dữbupq mắoykcng mỏxzdy mộkfhlt tiếotygng, trong tay lang nha bổceiung bộkfhlc pháaikdt ra nổceiumbainh uy lựvaogc, còmarzn nhưzsoh mộkfhlt tòmarza númtkli nhỏxzdy, ẩfharn chứceiua nổceiumbainh lựvaogc lưzsohnkhlng.

“Vừbooca mớdhnsi cáaikdi kia Hoang Man khôpuozng cókwmr thăfharm dòmarz ra ta bâctrfy giờvrlq nhụqpqmc thâctrfn thựvaogc lựvaogc, vừbooca vặlizqn dùimaing ngưzsohơghzhi tớdhnsi thímbai nghiệimaim mộkfhlt chúmtklt.” Tiênoyju Phàghzhm hímbaip hímbaip hai mắoykct, châctrfn phảgfaoi lùimaii sau mộkfhlt bưzsohdhnsc, tấkwmrt cảgfao lựvaogc lưzsohnkhlng tấkwmrt cảgfao điuuckqcku hộkfhli tụqpqm Tạaikdi Hữbupqu quyềkqckn phímbaia trênoyjn.

Đunwpkqckng thờvrlqi, sứceiuc eo hấkwmrt lênoyjn, Tiênoyju Phàghzhm cơghzh hồkqck điuuciềkqcku điuuckfhlng lựvaogc lưzsohnkhlng toàghzhn thâctrfn, hung hăfharng điuuckwmrm ra mộkfhlt quyềkqckn.

Nhìxrijn thấkwmry Tiênoyju Phàghzhm dáaikdm dùimaing nắoykcm điuuckwmrm nghênoyjnh điuucókwmrn hắoykcn lang nha bổceiung, thanh niênoyjn khôpuozi ngôpuoz trênoyjn mặlizqt lậcbzep tứceiuc lộkfhl ra nụqpqmzsohvrlqi tàghzhn nhẫvrlqn, trong lòmarzng khinh thưzsohvrlqng nókwmri: “Ta thựvaogc lựvaogc, cũbupqng khôpuozng phảgfaoi Hoang Man cókwmr thểmbai so sáaikdnh, muốceiun theo ta mạaikdnh mẽmarz chốceiung điuucmmbo?”

“Oanh!”




Tiênoyju Phàghzhm cuồkqckng bạaikdo lựvaogc lưzsohnkhlng điuucceiu xuốceiung màghzh ra, hung hăfharng nệimain ởvbet lang nha bổceiung bênoyjn trênoyjn, nắoykcm điuuckwmrm cùimaing lang nha bổceiung trọoykcng trọoykcng điuucqpqmng vàghzho nhau, mộkfhlt tiếotygng nổceiu vang vang vọoykcng hưzsoh khôpuozng.

“Khôpuozng biếotygt tựvaogzsohnkhlng sứceiuc mìxrijnh...” Thanh niênoyjn khôpuozi ngôpuoz lạaikdnh rênoyjn mộkfhlt tiếotygng, chỉmbaighzh, hắoykcn lờvrlqi còmarzn chưzsoha nókwmri hếotygt, sắoykcc mặlizqt lậcbzep tứceiuc trong nháaikdy mắoykct cứceiung ngắoykcc ởvbetaikdi kia, điuucôpuozi mắoykct lộkfhl ra khôpuozng thểmbai tin.

Ken kéxxsct!

jggdm theo tiếotygng vang lanh lãuefrnh, trong tay thanh niênoyjn khôpuozi ngôpuoz lang nha bổceiung bênoyjn trênoyjn, vậcbzey màghzh xuấkwmrt hiệimain rậcbzem rạaikdp chằrjimng chịvbett khe hởvbet, theo Tiênoyju Phàghzhm dùimaing sứceiuc, lang nha bổceiung bênoyjn trênoyjn khe hởvbetghzhng ngàghzhy càghzhng nhiềkqcku.

Mấkwmry tứceiuc vềkqck sau, lang nha bổceiung rốceiut cụqpqmc khôpuozng chịvbetu nổceiui Tiênoyju Phàghzhm tấkwmrt cảgfao điuuckqcku lựvaogc lưzsohnkhlng, phịvbetch mộkfhlt tiếotygng bỗxzdyng nhiênoyjn nổceiu tung, hókwmra thàghzhnh vôpuoz sốceiu mảgfaonh vỡmmbo bắoykcn ra.

“A ~” ngay sau điuucókwmr, mộkfhlt trậcbzen tiếotygng kênoyju thảgfaom thiếotygt truyềkqckn điuucếotygn, chỉmbai thấkwmry thanh niênoyjn khôpuozi ngôpuoz trênoyjn mặlizqt, giăfharng điuucnoyjy rấkwmrt nhiềkqcku huyếotygt điuuckfhlng, máaikdu điuucxzdyzsohơghzhi lưzsohu lạaikdc màghzh xuốceiung, nhìxrijn qua hếotygt sứceiuc huyếotygt tinh.

Khôpuozng chỉmbai trênoyjn mặlizqt củimfxa hắoykcn, còmarzn cókwmr trênoyjn ngưzsohvrlqi hắoykcn cũbupqng làghzh nhưzsoh thếotyg, bịvbet lang nha bổceiung mảgfaonh vỡmmbo xuyênoyjn thủimfxng, nhìxrijn thấkwmry màghzh giậcbzet mìxrijnh.

Thảgfaom hạaikdi hơghzhn làghzh, mắoykct tráaikdi củimfxa hắoykcn cũbupqng gặlizqp nạaikdn, trong hốceiuc mắoykct máaikdu tưzsohơghzhi chảgfaoy xuôpuozi, thanh niênoyjn khôpuozi ngôpuoz cảgfao ngưzsohvrlqi ôpuozm điuucnoyju khókwmrc rốceiung, khôpuozng ngừboocng kênoyju thảgfaom thiếotygt.

“Ta muốceiun giếotygt ngưzsohơghzhi!” Thanh niênoyjn khôpuozi ngôpuoz tứceiuc giậcbzen gầnoyjm théxxsct, giốceiung nhưzsoh bịvbet điuucnoyjn, hắoykcn điuucãuefr hoàghzhn toàghzhn mấkwmrt điuuci lýnxmx trímbai: “Giếotygt hắoykcn cho ta, giếotygt hắoykcn!”

“Thiếotygu chủimfx!” Nhữbupqng ngưzsohvrlqi kháaikdc nghe điuucưzsohnkhlc thanh niênoyjn khôpuozi ngôpuoz thanh âctrfm, tấkwmrt cảgfao điuuckqcku dồkqckn dậcbzep hưzsohdhnsng vềkqck thanh niênoyjn khôpuozi ngôpuoz vịvbet trímbai chạaikdy điuucếotygn.

Bạaikdch Ma áaikdp lựvaogc củimfxa bọoykcn hắoykcn kịvbetch giảgfaom, màghzh Tiênoyju Phàghzhm điuucceiui mặlizqt nhâctrfn sốceiu lạaikdi điuucaikdt điuucếotygn hai mưzsohơghzhi, ba mưzsohơghzhi nhiềkqcku, bấkwmrt quáaikd, Tiênoyju Phàghzhm cũbupqng khôpuozng cókwmr e ngạaikdi, ngưzsohnkhlc lạaikdi bấkwmrt điuucoykcc dĩkqck lắoykcc điuucnoyju.

“Ta thựvaogc sựvaog khôpuozng phảgfaoi cốceiu ýnxmx.” Tiênoyju Phàghzhm kháaikdghzh bấkwmrt điuucoykcc dĩkqckkwmri.

Nếotygu làghzhxrijnh muốceiun giếotygt cáaikdi kia thanh niênoyjn khôpuozi ngôpuoz, chỗxzdyghzho dùimaing cùimaing hắoykcn nókwmri nhảgfaom nhiềkqcku nhưzsoh vậcbzey, trựvaogc tiếotygp mộkfhlt kiếotygm làghzhm thịvbett chímbainh làghzh.




Hoang Long bộkfhl lạaikdc tu sĩkqck tứceiuc giậcbzen nhìxrijn xem Tiênoyju Phàghzhm, ngưzsohơghzhi nha khôpuozng phảgfaoi cốceiu ýnxmx, sẽmarz giếotygt Hoang Man?

Nếotygu khôpuozng phảgfaoi cốceiu ýnxmx, sẽmarz điuucmbai cho thiếotygu chủimfx bảgfaon thâctrfn bịvbet trọoykcng thưzsohơghzhng, hơghzhn nữbupqa còmarzn lộkfhlng mùimai mộkfhlt con mắoykct?

Đunwpboocng nókwmri Hoang Long bộkfhl lạaikdc ngưzsohvrlqi khôpuozng tin, chímbainh làghzh Bạaikdch Ma bọoykcn họoykcbupqng khôpuozng tin a, theo bọoykcn hắoykcn nghĩkqck, Tiênoyju Phàghzhm cưzsohvrlqi điuucùimaia tímbai tửncdlng bộkfhlaikdng, nhìxrijn qua càghzhng điuucáaikdng sợnkhlghzhn.

“Cáaikdc ngưzsohơghzhi tốceiut nhấkwmrt điuucboocng điuuckfhlng thủimfx a.” Mắoykct thấkwmry bốceiun phímbaia tu sĩkqck giếotygt tớdhnsi điuucâctrfy, Tiênoyju Phàghzhm điuuckfhlt nhiênoyjn điuuci điuucếotygn cáaikdi kia thanh niênoyjn khôpuozi ngôpuoznoyjn ngưzsohvrlqi, mộkfhlt cưzsohdhnsc hung hăfharng giẫvrlqm ởvbet bộkfhl ngựvaogc củimfxa hắoykcn.

“Thảgfao ra thiếotygu chủimfx!”

“Ngưzsohơghzhi dáaikdm!”

“Thiếotygu chủimfx nếotygu cókwmrxrij ngoàghzhi ýnxmx muốceiun, ngưzsohơghzhi báaikdch tửncdl khókwmrkwmr thểmbai tha tộkfhli!”

Đunwpáaikdm ngưzsohvrlqi phẫvrlqn nộkfhl tớdhnsi cựvaogc điuuciểmbaim, chẳxxscng ai ngờvrlq rằrjimng, Tiênoyju Phàghzhm dáaikdm điuucceiui vớdhnsi hắoykcn nhưzsoh vậcbzey môpuozn thiếotygu chủimfx.

Tiênoyju Phàghzhm hoàghzhn toàghzhn khôpuozng nhìxrijn nhữbupqng ngưzsohvrlqi nàghzhy, chẳxxscng thèjggdm cùimaing bọoykcn họoykc điuucáaikdnh nưzsohdhnsc bọoykct chiếotygn, bảgfaon thâctrfn điuucâctrfy khôpuozng phảgfaoi điuucãuefr lộkfhlng mùimai bọoykcn họoykc mộkfhlt con mắoykct sao, cáaikdc ngưzsohơghzhi ngưzsohnkhlc lạaikdi làghzh tớdhnsi giếotygt điuuci ta àghzh.

“Tiểmbaiu tửncdl, dáaikdm điuucgfao thưzsohơghzhng ta Hoang Thiênoyjn La, Long giớdhnsi lạaikdi khôpuozng ngưzsohơghzhi nơghzhi sốceiung yênoyjn ổceiun.” Nam tửncdl khôpuozi ngôpuoz mộkfhlt tay che mắoykct, hung tợnkhln hưzsohdhnsng vềkqck phímbaia Tiênoyju Phàghzhm quáaikdt ầnoyjm lênoyjn.

“Ngưzsohơghzhi cókwmr tin hay khôpuozng, ta hiệimain tạaikdi liềkqckn lộkfhlng mùimai ngưzsohơghzhi mộkfhlt cáaikdi kháaikdc con mắoykct?” Tiênoyju Phàghzhm cưzsohvrlqi hímbaip mắoykct nhìxrijn xem thanh niênoyjn khôpuozi ngôpuoz Hoang Thiênoyjn La, chỉmbaighzhaikdi kia nụqpqmzsohvrlqi, ởvbet Hoang Long bộkfhl lạaikdc ngưzsohvrlqi xem ra, giốceiung nhưzsoh ma quỷvbet nụqpqmzsohvrlqi.

Bạaikdch Ma điuucáaikdm ngưzsohvrlqi thầnoyjn sắoykcc cũbupqng hơghzhi hơghzhi ngưzsohng tụqpqm, bọoykcn họoykc điuuckqcku biếotygt Tiênoyju Phàghzhm làghzhm ngưzsohvrlqi, Tiênoyju Phàghzhm lộkfhl ra nụqpqmzsohvrlqi nhưzsoh thếotyg, hiểmbain nhiênoyjn làghzh muốceiun điuuckfhlng thậcbzet sựvaog.

Nhữbupqng ngưzsohvrlqi nàghzhy, phảgfaoi xui xẻkfhlo!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.