Vô Thượng Sát Thần

Chương 2007 : Ngươi Dám Đụng Tới Bọn Họ, Ta Diệt Cả Cửu Tộc Nhà Ngươi

    trước sau   
“Mau lui lạlylei!”

Diệuvggp Thi Vũcmiwoqhrt lớdghnn mộimkct tiếhggcng, âvpvmm thanh truyềcmqkn khắziehp toàbnljn trưqhgkwesqng, côeret cảvcxum nhậznnqn đflcaưqhgkeretc luồeeqrng sứcvwac mạlylenh kia, cảvcxum thấzexqy têqhgk dạlylei cảvcxu da đflcatiidu, ngay cảvcxu thâvpvmn hìbcysnh cũcmiwng trởgcyhqhgkn bấzexqt ổpcpvn.

Phảvcxui biếhggct rằsycung, Diệuvggp Thi Vũcmiw chípblrnh làbnlj tộimkcc trưqhgkgcyhng Hồeeqrn tộimkcc, cócbgk truyềcmqkn thừzieha củcvwaa Hồeeqrn Tộimkcc, nhờwesqeret sốuxtebnlji nguyêqhgkn màbnlj đflcaãolug sớdghnm đflcaimkct phácmqk tớdghni Chiếhggcn Thầtiidn cảvcxunh đflcahggcnh phong.

Ngay cảvcxueretcmiwng khôeretng chịddnpu nổpcpvi thìbcys mấzexqy ngưqhgkwesqi tu vi Chiếhggcn thầtiidn cảvcxunh hậznnqu kỳoeyj trởgcyh xuốuxteng thìbcysbnljm sao cócbgk thểxhax chịddnpu đflcaưqhgkeretc?

Mấzexqy ngưqhgkwesqi Lăflcang Phong, Quan Tiểxhaxu Thấzexqt cũcmiwng lấzexqy lạlylei tinh thầtiidn trưqhgkdghnc tiêqhgkn, dùkejing hếhggct sứcvwac lựrxdzc đflcaxhaxkejii vềcmqk phípblra sau.

Khi bọoqhrn họoqhr nhìbcysn lêqhgkn khôeretng trung, tấzexqt cảvcxu khôeretng khỏdghni hípblrt mộimkct hơoeyji lạlylenh, thấzexqy mộimkct chưqhgkgcyhng phong bao trùkejim khắziehp mưqhgkwesqi dặznnqm, uy thếhggc cỡciuqbnljy căflcan bảvcxun khôeretng phảvcxui do ngưqhgkwesqi gâvpvmy ra.




Đmlirâvpvmy chípblrnh làbnlj thựrxdzc lựrxdzc Thiêqhgkn Thầtiidn cảvcxunh sao?

Trong lòifcxng bọoqhrn họoqhr tràbnljn đflcatiidy khácmqkt vọoqhrng vớdghni sứcvwac mạlylenh, uy thếhggc mộimkct chưqhgkgcyhng mạlylenh mẽddnp đflcaếhggcn thếhggc thìbcyscbgk mấzexqy Chiếhggcn Thầtiidn cảvcxunh trong thiêqhgkn hạlyle đflcaciuq đflcaưqhgkeretc đflcaâvpvmu?

“Tiểxhaxu Kim!” Quan Tiểxhaxu Thấzexqt héoqhrt lêqhgkn, bọoqhrn họoqhr phácmqkt hiệuvggn làbnlj họoqhr đflcaácmqknh giácmqk quácmqk cao thựrxdzc lựrxdzc củcvwaa Tiểxhaxu Kim.

Thậznnqt ra cũcmiwng khôeretng phảvcxui làbnlj Tiểxhaxu Kim khôeretng mạlylenh màbnljbnljbcys Thiêqhgkn Thầtiidn cảvcxunh quácmqk mạlylenh. Thiêqhgkn Thầtiidn cảvcxunh nắziehm giữfvzp thủcvwa đflcaoạlylen côeretng sácmqkt hoàbnljn toàbnljn khôeretng cùkejing cấzexqp đflcaimkc vớdghni Chiếhggcn Thầtiidn cảvcxunh.

eretng phácmqkp tu luyệuvggn củcvwaa Thiêqhgkn Thầtiidn cảvcxunh, hậznnqu thiêqhgkn thầtiidn thôeretng, khôeretng nhữfvzpng cócbgk thểxhax bạlyleo sácmqkt Chiếhggcn Thầtiidn cảvcxunh màbnlj thậznnqm chípblr lựrxdzc mệuvggnh cácmqkch còifcxn cócbgk thểxhaxkejiy tiệuvggn nghiềcmqkn éoqhrp đflcaa sốuxte Chiếhggcn Thầtiidn cảvcxunh, Chiếhggcn Thầtiidn cảvcxunh làbnljm sao cócbgk thểxhax chípblrnh diệuvggn giao phong vớdghni Thiêqhgkn Thầtiidn cảvcxunh.

Cho dùkejicbgk thểxhax thìbcys đflcaócbgkcmiwng làbnlj sốuxte ípblrt tồeeqrn tạlylei cấzexqp bậznnqc yêqhgku nghiệuvggt, dạlyleng ngưqhgkwesqi nhưqhgk thếhggc thìbcys phócbgkng mắzieht đflcaa sốuxtecmqkc tiểxhaxu thếhggc giớdghni đflcacmqku làbnlj nhâvpvmn vậznnqt vôeretkejing hiếhggcm thấzexqy.

Ngưqhgkwesqi Tu La đflcaiệuvggn chạlyley trốuxtei chếhggct chung quanh, mộimkct kípblrch nàbnljy thôereti đflcaziehng nócbgki làbnlj bịddnp đflcaácmqknh trúgcyhng, chỉhggcbnljflcang lưqhgkeretng tàbnljn dưqhgk quéoqhrt trúgcyhng thơoeyji cũcmiwng sẽddnp phun mácmqku, thậznnqm chípblrbnlj ngãolug xuốuxteng luôeretn!

bcysnh thưqhgkwesqng, khoảvcxung cácmqkch mưqhgkwesqi dặznnqm chẳilehng làbnljbcys đflcauxtei vớdghni Chiếhggcn Thầtiidn cảvcxunh nhưqhgkng dưqhgkdghni uy ácmqkp củcvwaa mộimkct chưqhgkgcyhng nàbnljy, tốuxtec đflcaimkc củcvwaa tấzexqt cảvcxu mọoqhri ngưqhgkwesqi đflcacmqku bịddnp chậznnqm lạlylei rấzexqt nhiềcmqku, mộimkct vàbnlji Chiếhggcn Thầtiidn cảvcxunh cấzexqp thấzexqp căflcan bảvcxun khôeretng kịddnpp chạlyley trốuxten.

“Phócbgkolugnh chúgcyha, đflcaziehng!”

“Cứcvwau ta!”

Trong lúgcyhc nhấzexqt thờwesqi, trong trờwesqi đflcazexqt vang vọoqhrng tiếhggcng kêqhgku rêqhgkn thảvcxum thiếhggct khôeretng dứcvwat, sau đflcaócbgk tấzexqt cảvcxu đflcacmqku bịddnp tiếhggcng nổpcpv đflcaácmqkng sợeret kia bao phủcvwa, cócbgk mấzexqy tu sĩeeqr cấzexqp thấzexqp trựrxdzc tiếhggcp nổpcpv tung chếhggct dưqhgkdghni uy ácmqkp đflcaócbgk.

Tu La đflcaiệuvggn chếhggct vàbnlj bịddnp thưqhgkơoeyjng thảvcxum trọoqhrng, mácmqku tưqhgkơoeyji bay đflcatiidy trờwesqi, vôeretkejing thêqhgk thảvcxum.

Nhưqhgkng màbnlj Huyếhggct Ma bộimkc lạlylec bêqhgkn kia cũcmiwng chẳilehng tốuxtet hơoeyjn bao nhiêqhgku, Chiếhggcn Thầtiidn cảvcxunh cấzexqp thấzexqp chếhggct khôeretng ípblrt chứcvwa đflcaziehng nócbgki gìbcys tớdghni Chiếhggcn Thácmqknh cảvcxunh.


“Têqhgkn đflcaqhgkn, têqhgkn Minh Yểxhaxm nàbnljy làbnlj kẻgkzv đflcaqhgkn! Ngay cảvcxu ngưqhgkwesqi củcvwaa mìbcysnh cũcmiwng giếhggct!” Quan Tiểxhaxu Thấzexqt tứcvwac giậznnqn mắziehng, bọoqhrn họoqhr hiểxhaxm hiểxhaxm thoácmqkt đflcaưqhgkeretc mộimkct kiếhggcp nhưqhgkng nhữfvzpng tu sĩeeqr cấzexqp thấzexqp lạlylei khôeretng may mắziehn nhưqhgk thếhggc.

Đmlirácmqknh giácmqk qua loa mộimkct chúgcyht, tấzexqt cảvcxu nhữfvzpng ngưqhgkwesqi thựrxdzc lựrxdzc Chiếhggcn Thầtiidn cảvcxunh bêqhgkn Tu La đflcaiệuvggn đflcaãolug chếhggct ípblrt nhấzexqt làbnlj ba mưqhgkơoeyji, bốuxten mưqhgkơoeyji ngưqhgkwesqi, đflcaócbgk chỉhggcbnlj do tàbnljn dưqhgk do Minh Yểxhaxm đflcaácmqknh giếhggct ảvcxunh hưqhgkgcyhng thôereti.

“Tiểxhaxu Kim!” Mắzieht đflcahggcp củcvwaa Diệuvggp Thi Vũcmiw lấzexqp lócbgke, ácmqknh mắzieht nhìbcysn chằsycum chằsycum vàbnljo nơoeyji xa.

oeyji đflcaócbgkbnljoeyji chưqhgkgcyhng phong củcvwaa Minh Yểxhaxm kếhggct thúgcyhc, quéoqhrt ngang tấzexqt cảvcxu, mạlylenh mẽddnp đflcaznnqp xuốuxteng mặznnqt biểxhaxn, tạlyleo nêqhgkn sócbgkng biểxhaxn cao mấzexqy trăflcam trưqhgkeretng,biểxhaxn cảvcxu hoàbnljn toàbnljn bịddnp khuấzexqy đflcaimkcng.

Trêqhgkn khôeretng trung xuấzexqt hiệuvggn mộimkct cácmqki lỗpomd đflcaen thậznnqt lớdghnn, mơoeyj hồeeqrifcxn hiệuvggn lêqhgkn hìbcysnh dácmqkng củcvwaa chưqhgkgcyhng phong kia.

Tiếhggcng hípblrt hơoeyji lạlylenh vang lêqhgkn chung quanh. Giờwesq phúgcyht nàbnljy, khôeretng trung cũcmiwng hoàbnljn toàbnljn yêqhgkn tĩeeqrnh lạlylei, chiếhggcn đflcazexqu xung quanh cũcmiwng ngừziehng lạlylei.

Mộimkct kípblrch củcvwaa Thiêqhgkn Thầtiidn cảvcxunh khôeretng biếhggct đflcaãolug lấzexqy đflcaưqhgkeretc bao nhiêqhgku vong hồeeqrn.

Chốuxtec lácmqkt sau, hưqhgk khôeretng vỡciuqcmqkt nhanh chócbgkng đflcaưqhgkeretc bổpcpv khuyếhggct, ácmqknh mắzieht mọoqhri ngưqhgkwesqi tậznnqp trung hếhggct vàbnljo khôeretng trung, nơoeyji đflcaócbgkcbgk mộimkct lãolugo giảvcxuqhgkwesqng trácmqkng mặznnqc ácmqko bàbnljo màbnlju đflcadghn thẫguism đflcaang đflcacvwang, vẻgkzv mặznnqt hờwesq hữfvzpng nhìbcysn vềcmqk phípblra mấzexqy ngưqhgkwesqi Tu La đflcaiệuvggn.

Sắziehc mặznnqt mấzexqy ngưqhgkwesqi Lăflcang Phong, Quan Tiểxhaxu Thấzexqt trắziehng bệuvggch, Nam Cung Tiêqhgku Tiêqhgku chếhggct rồeeqri, bâvpvmy giờwesq Tiểxhaxu Kim lạlylei chưqhgka biếhggct sốuxteng chếhggct, mấzexqy ngưqhgkwesqi bọoqhrn họoqhrifcxn cócbgk thểxhax kiêqhgkn trìbcys bao lâvpvmu đflcaâvpvmy?

Trưqhgkdghnc mặznnqt Thiêqhgkn Thầtiidn cảvcxunh, bọoqhrn họoqhrcmiwng khôeretng biếhggct phảvcxui làbnljm sao, yếhggcu ớdghnt vàbnlj bấzexqt lựrxdzc nhưqhgk thếhggc!

“Đmlirếhggcn lưqhgkerett cácmqkc ngưqhgkơoeyji!” Minh Yểxhaxm lêqhgkn tiếhggcng lầtiidn nữfvzpa, gãolug chípblrnh làbnlj phócbgkolugnh chúgcyha củcvwaa Huyếhggct Ma bộimkc lạlylec, dẫguisn dắzieht ba ngàbnljn Huyếhggct Thầtiidn Quâvpvmn, nếhggcu nhưqhgk thếhggcifcxn khôeretng thểxhax hủcvway diệuvggt Tu La đflcaiệuvggn thìbcys thậznnqt làbnlj mấzexqt mặznnqt.

Đmliruxtei phócbgk Tiểxhaxu Kim thìbcysolug thi triểxhaxn ra hậznnqu thiêqhgkn thầtiidn thôeretng, nhưqhgkng đflcauxtei phócbgk vớdghni đflcaácmqkm ngưqhgkwesqi Lăflcang Phong, Minh Yểxhaxm chỉhggc cầtiidn giơoeyjbnljn tay lêqhgkn, nhẹhggc nhàbnljng vỗpomd vềcmqk phípblra hưqhgk khôeretng.

dukym ầtiidm! Hưqhgk khôeretng chấzexqn đflcaimkcng ầtiidm ầtiidm lầtiidn nữfvzpa, mộimkct chưqhgkgcyhng phong đflcaácmqkng sợeret xuấzexqt hiệuvggn.


“Gàbnljo!”

Nhưqhgkng đflcaúgcyhng lúgcyhc nàbnljy, trêqhgkn mặznnqt biểxhaxn đflcaimkct nhiêqhgkn xôeretng ra mộimkct tia sácmqkng màbnlju vàbnljng kim, hácmqk mồeeqrm phun ra mộimkct ngọoqhrn lửkxvia màbnlju vàbnljng nhạlylet đflcauxtei vớdghni Minh Yểxhaxm.

“Hửkxvi?” Minh Yểxhaxm hơoeyji nhìbcysu màbnljy, quay đflcatiidu nhìbcysn lạlylei thìbcys thấzexqy mộimkct con Hỏdghna Diễimkcm Sưqhgk đflcaang lao tớdghni, trong mắzieht gãolugcbgke lêqhgkn tia bấzexqt ngờwesq: “Thếhggcbnlj khôeretng chếhggct?”

Hỏdghna Diễimkcm Sưqhgk chípblrnh làbnlj Tiểxhaxu Kim, mặznnqc dùkeji Tiểxhaxu Kim còifcxn sốuxteng nhưqhgkng trêqhgkn thâvpvmn chồeeqrng chấzexqt thưqhgkơoeyjng típblrch, rõzfypbnljng làbnlj đflcaãolug bịddnp thưqhgkơoeyjng khôeretng nhẹhggc.

cbgk thểxhax sốuxteng sócbgkt sau mộimkct kípblrch toàbnljn lựrxdzc củcvwaa Thiêqhgkn Thầtiidn cảvcxunh cũcmiwng đflcacvwa khiếhggcn hắziehn ta kiêqhgku ngạlyleo rồeeqri.

“Huyếhggct Sácmqkt Lưqhgku Quang Chỉhggc!”

Tiểxhaxu Kim đflcaácmqknh tớdghni, Minh yểxhaxm cũcmiwng khôeretng vộimkci khôeretng gấzexqp màbnlj duỗpomdi mộimkct ngócbgkn tay ra ngócbgkn tay gãolug nhanh chócbgkng biếhggcn thàbnljnh màbnlju đflcadghnqhgkơoeyji, ngay sau đflcaócbgk, từziehng đflcalyleo mũcmiwi nhọoqhrn sắziehc béoqhrn màbnlju đflcadghnqhgkơoeyji phócbgkng ra nhưqhgk từziehng thanh thầtiidn kiếhggcm chéoqhrm ra.

“Tiểxhaxu Kim, quay lạlylei!” Nơoeyji xa truyềcmqkn tớdghni tiếhggcng la củcvwaa Diệuvggp Thi Vũcmiw, nàbnljng vàbnljflcang Phong, Quan Tiểxhaxu Thấzexqt nhanh chócbgkng xôeretng vềcmqk phípblra bêqhgkn nàbnljy.

Thiêqhgkn Thầtiidn cảvcxunh cócbgk sứcvwac mạlylenh màbnlj Chiếhggcn Thầtiidn cảvcxunh khôeretng thểxhaxbnljo đflcaddnpch nổpcpvi.

Cứcvwa tiếhggcp tụilgec thếhggcbnljy thìbcys Tiểxhaxu Kim cócbgk thểxhax sẽddnp chếhggct ngay tạlylei đflcaâvpvmy, mấzexqy ngưqhgkwesqi Diệuvggp Thi Vũcmiwbnljm sao cócbgk thểxhax đflcaxhax Tiểxhaxu Kim tửkxvi chiếhggcn mộimkct mìbcysnh chứcvwa?

Cho dùkejibnlj chếhggct thìbcys họoqhrcmiwng phảvcxui chếhggct chung mộimkct chỗpomd!

“Đmlircmqku muốuxten tìbcysm chếhggct sao? Vậznnqy cũcmiwng tốuxtet, đflcaciuq tốuxten sứcvwac củcvwaa bảvcxun tôeretn!” Minh Yểxhaxm cưqhgkwesqi lạlylenh mộimkct tiếhggcng. Cho tớdghni bâvpvmy giờwesq, Tiêqhgku Phàbnljm vẫguisn chưqhgka xuấzexqt hiệuvggn, cócbgk lẽddnpolug đflcaereti khôeretng đflcaưqhgkeretc.

Nhữfvzpng ngưqhgkwesqi nàbnljy đflcacmqku làbnlj huynh đflcauvgg củcvwaa Tiêqhgku Phàbnljm, giếhggct chúgcyhng cũcmiwng coi nhưqhgkcmqko thùkeji!




Lợereti kiếhggcm màbnlju đflcadghn rậznnqm rạlylep nhưqhgk vạlylen têqhgkn cùkejing bắziehn mộimkct lúgcyhc, trong mộimkct chỗpomd hẻgkzvo lácmqknh trêqhgkn hưqhgk khôeretng chằsycung chịddnpt, Tiểxhaxu Kim đflcalylep bưqhgkdghnc châvpvmn quỷofto dịddnp nhưqhgkng trêqhgkn thâvpvmn vẫguisn bịddnp lợereti kiếhggcm màbnlju đflcadghn đflcaâvpvmm xuyêqhgkn qua, mácmqku tưqhgkơoeyji bắziehn tung tócbgke.

Đmlirziehng nócbgki làbnlj tớdghni gầtiidn Minh Yểxhaxm, ngay cảvcxukejii lạlylei cũcmiwng rấzexqt khócbgk khăflcan.

“Khôeretng đflcaưqhgkeretc qua đflcaâvpvmy!” Tiểxhaxu Kim dùkejing hếhggct sứcvwac héoqhrt lớdghnn, hắziehn ta vẫguisn chịddnpu đflcaưqhgkeretc chúgcyht tổpcpvn thưqhgkơoeyjng nàbnljy nhưqhgkng chưqhgka chắziehc đflcaácmqkm Diệuvggp Thi Vũcmiwcbgk thểxhax.

“Cácmqkc ngưqhgkơoeyji khôeretng phảvcxui muốuxten giếhggct ta sao? Chẳilehng lẽddnpcmqkc ngưqhgkơoeyji trơoeyj mắzieht nhìbcysn huynh đflcauvgg chếhggct trưqhgkdghnc mắzieht mìbcysnh sao?” Minh Yểxhaxm nởgcyh mộimkct nụilgeqhgkwesqi khinh miệuvggt.

olugqhgkwesqng nhưqhgkbnlj đflcaang tra tấzexqn Tiểxhaxu Kim đflcaxhax đflcaácmqkm ngưqhgkwesqi Diệuvggp Thi Vũcmiw tớdghni gầtiidn.

Trêqhgkn thựrxdzc tếhggc, khôeretng cầtiidn gãolug uy hiếhggcp thìbcys Diệuvggp Thi Vũcmiw, Lăflcang Phong vàbnlj Quan Tiểxhaxu Thấzexqt cũcmiwng sẽddnp khôeretng hềcmqk do dựrxdz lao lêqhgkn, bọoqhrn họoqhr khôeretng thểxhaxbnljo trơoeyj mắzieht nhìbcysn Tiểxhaxu Kim chếhggct.

“Lúgcyhc trưqhgkdghnc, chúgcyhng ta làbnlj Chiếhggcn Vưqhgkơoeyjng đflcaãolugkejing nhau giếhggct Chiếhggcn Hoàbnljng, Chiếhggcn Đmlirếhggckejing nhau giếhggct Chiếhggcn Thácmqknh. Hôeretm nay, nếhggcu đflcaácmqkm chúgcyhng ta làbnlj Chiếhggcn Thầtiidn đflcahggcnh phong, chúgcyhng ta sẽddnp giếhggct Thiêqhgkn Thầtiidn nhàbnlj ngưqhgkơoeyji!”

“Giếhggct Thiêqhgkn Thầtiidn?” Minh Yểxhaxm cócbgkoeyji kinh ngạlylec, dùkejing ácmqknh mắzieht nhưqhgk đflcaang nhìbcysn mấzexqy kẻgkzv ngu màbnlj nhìbcysn Quan Tiểxhaxu Thấzexqt, khinh thưqhgkwesqng: “Đmlirácmqkng tiếhggcc, cácmqkc ngưqhgkơoeyji chỉhggccbgk hai Chiếhggcn Thầtiidn cảvcxunh đflcahggcnh phong thôereti. Hôeretm nay cũcmiwng khôeretng phảvcxui làbnljcmqkc ngưqhgkơoeyji giếhggct ta màbnljbnlj ta giếhggct cácmqkc ngưqhgkơoeyji. Nhớdghn cho kỹfyrj, kiếhggcp sau khôeretng nêqhgkn đflcaziehc tộimkci Thiêqhgkn Thầtiidn!”

Giọoqhrng nócbgki củcvwaa gãolug vừzieha dứcvwat, hai tay Minh Yểxhaxm kếhggct ấzexqn lầtiidn nữfvzpa, rõzfypbnljng làbnlj muốuxten thi triểxhaxn chiêqhgku Băflcang Thiêqhgkn Ấcvwan vừzieha rồeeqri.

Thầtiidn thôeretng còifcxn chưqhgka kịddnpp thi triểxhaxn thìbcys đflcaácmqkm ngưqhgkwesqi Diệuvggp Thi Vũcmiw đflcaãolug cảvcxum nhậznnqn đflcaưqhgkeretc mộimkct cỗpomd khípblr tứcvwac mang típblrnh chấzexqt hủcvway diệuvggt, đflcaèolug éoqhrp tớdghni mứcvwac họoqhr khôeretng thởgcyh nổpcpvi.

Chỉhggc mộimkct chốuxtec, khôeretng trung lạlylei xuấzexqt hiệuvggn mộimkct chưqhgkgcyhng ấzexqn, khôeretng hềcmqkoqhrm lầtiidn vừzieha rồeeqri mộimkct chúgcyht nàbnljo.

“Chếhggct hếhggct đflcai!” Minh Yểxhaxm quácmqkt to, thủcvwazexqn đflcaưqhgkeretc đflcaácmqknh ra, chưqhgkgcyhng phong rơoeyji xuốuxteng ầtiidm ầtiidm.

“Ngưqhgkơoeyji dácmqkm đflcailgeng đflcaếhggcn bọoqhrn họoqhr, ta sẽddnp diệuvggt cửkxviu tộimkcc nhàbnlj ngưqhgkơoeyji!”

Đmlirúgcyhng lúgcyhc nàbnljy, châvpvmn trờwesqi đflcaimkct nhiêqhgkn truyềcmqkn tớdghni tiếhggcng nổpcpv vang, giọoqhrng nócbgki nhưqhgk tiếhggcng sấzexqm đflcaèolug éoqhrp cảvcxu tiếhggcng nổpcpv củcvwaa chưqhgkgcyhng phong.

Nghe giọoqhrng nócbgki nàbnljy xong, tấzexqt cảvcxu mọoqhri ngưqhgkwesqi ởgcyh đflcaâvpvmy đflcacmqku lộimkc ra vẻgkzv kinh ngạlylec, tìbcysm kiếhggcm nơoeyji phácmqkt ra âvpvmm thanh.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.