Vô Thượng Luân Hồi

Chương 721 : 721

    trước sau   



lxrp ta đcrrbofehn đcrrbóqavrszfcofeht thủddwc củddwca La Sinh Môlxrpn, nếiynxu hai đcrrbáofehnh mộboobt thìbnskszfcng ta nêcrjun chạaqrgy trốmoesn vẫxalyn tốmoest hơivypn.

“Rồehjpi sẽdemeqavr ngàszfcy, ta lấaxdwy mạaqrgng củddwca ngưcbccơivypi”.

lxrpofehi kia cũqgmsng cóqavr thểjhan cảnuknm nhậedfmn đcrrbưcbccaxdwc, lao vàszfco trong rừgpxzng giốmoesng nhưcbcc mộboobt bóqavrng đcrrben rồehjpi biếiynxn mấaxdwt khôlxrpng thấaxdwy bóqavrng đcrrbâzldfu.

U Lan muốmoesn đcrrbuổhntpi theo, nhưcbccng cứfocd tiếiynxn mộboobt mộboobt bưcbccvzfuc làszfc lạaqrgi phun ra mộboobt ngụvzfum máofehu tưcbccơivypi, chỉfocd lo đcrrbáofehnh nhau màszfccrjun quêcrjun mấaxdwt thưcbccơivypng thếiynx, hiệkjcen giờoyba khôlxrpng cóqavr đcrrbmoesi thủddwccrjun côlxrp ta nôlxrpn ra mộboobt ngụvzfum máofehu, gắfyuxng gưcbccaxdwng mộboobt hơivypi, phun sạaqrgch sẽdemeofehu đcrrbboobc, rồehjpi loạaqrgng choạaqrgng bỏofeh đcrrbi.

lmqqo!
Khôlxrpng lâzldfu sau, mộboobt cơivypn gióqavr nổhntpi lêcrjun, mộboobt ngưcbccoybai đcrrbàszfcn ôlxrpng mặbnskc áofeho choàszfcng đcrrben tiếiynxn đcrrbếiynxn đcrrbqyfby quỷkeoz mịgthc.


Phưcbccaxdwng Vũqgms đcrrbofehn khôlxrpng sai, đcrrbóqavr chínajsnh làszfcofeht thủddwc củddwca La Sinh Môlxrpn, tu vi còjxwjn mạaqrgnh hơivypn U Lan.


“U Lan, ngưcbccơivypi cũqgmsng khóqavrbnskm thậedfmt đcrrbaxdwy!”
Ngưcbccoybai mặbnskc áofeho choàszfcng đcrrben mỉfocdm cưcbccoybai, đcrrbôlxrpi mắfyuxt áofehnh lêcrjun tia sáofehng xanh.

“Nếiynxu ngưcbccơivypi đcrrbếiynxn sớvzfum hơivypn mộboobt chúklzgt thìbnsknukn ta sẽdeme khôlxrpng chạaqrgy mấaxdwt đcrrbâzldfu!”, U Lan lạaqrgnh lùaaxing nóqavri.

“Ta đcrrbếiynxn đcrrbâzldfy chínajsnh làszfcbnsknukn ta!”, ngưcbccoybai mặbnskc áofeho choàszfcng đcrrben bìbnsknh tĩboobnh nóqavri: “Nhiệkjcem vụvzfu áofehm sáofeht ảnukn ta...!bịgthc hủddwcy bỏofeh”.

“Hủddwcy bỏofeh?”
“Phínajsa trêcrjun cóqavr nhiệkjcem vụvzfu kháofehc giao cho ngưcbccơivypi!”, ngưcbccoybai mặbnskc áofeho choàszfcng đcrrben đcrrbưcbcca ra mộboobt tờoyba giấaxdwy.

U Lan giơivyp tay nhậedfmn lấaxdwy, sau khi xem qua, lôlxrpng màszfcy khẽdeme cau lạaqrgi: “Thiêcrjun Tôlxrpng Đnuknaqrgi Hạaqrg?”
“Tấaxdwt cảnukn đcrrbãszfc an bàszfci thỏofeha đcrrbáofehng cho ngưcbccơivypi!”, ngưcbccoybai mặbnskc áofeho choàszfcng đcrrben cưcbccoybai.


“Đnuknãszfccrrb!”, U Lan nhẹpnnq nhàszfcng nóqavri, trêcrjun đcrrbqyfbu ngóqavrn tay cóqavr ngọxalyn lửpiyua bốmoesc lêcrjun, đcrrbmoest sạaqrgch tờoyba giấaxdwy.

Leng keng!
Ngưcbccoybai mặbnskc áofeho choàszfcng đcrrben lấaxdwy ra sáofeht kiếiynxm, đcrrbqyfbu lưcbcclxrpi đcrrbofeh choéschdt liếiynxm môlxrpi, đcrrbi vềuwee phínajsa dâzldfn làszfcng.

Nhìbnskn tưcbcc thếiynx củddwca gãszfccrrbszfcng làszfc muốmoesn tàszfcn sáofeht cảnukn thôlxrpn, đcrrbjhan tráofehnh bịgthc ngưcbccoybai kháofehc biếiynxt đcrrbưcbccaxdwc bínajs mậedfmt nàszfcy.

“Bọxalyn họxaly...!đcrrbuweeu làszfc ngưcbccoybai bìbnsknh thưcbccoybang!”
U Lan bưcbccvzfuc nhanh lêcrjun trưcbccvzfuc, vòjxwjng qua trưcbccvzfuc mặbnskt ngưcbccoybai mặbnskc áofeho choàszfcng đcrrben.

“Mộboobt kẻjvfm giếiynxt ngưcbccoybai khôlxrpng ghêcrju tay nhưcbcc ngưcbccơivypi màszfcqgmsng thưcbccơivypng hạaqrgi đcrrbáofehm giun dếiynxszfcy sao?”, ngưcbccoybai mặbnskc áofeho choàszfcng đcrrben cưcbccoybai nóqavri, khóqavre miệkjceng hơivypi nhếiynxch lêcrjun.

“Ngưcbccơivypi đcrrbang dạaqrgy ta làszfcm việkjcec sao?”, giọxalyng đcrrbiệkjceu củddwca U Lan lạaqrgnh lùaaxing thêcrjum mộboobt chúklzgt.

“Ngưcbccơivypi...!thay đcrrbhntpi rồehjpi!”.




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.