Vô Thượng Luân Hồi

Chương 638 : 638

    trước sau   



Triệbqoyu Bâggtan lặtuclng lẽsemm nhìpbain theo, mặtuclc dùxlpetuclfhzqng muốqvpkn giúabodp nhưyuakng khổahui nỗiboei, đuywwètucln Trưyuakspqong Minh đuywwãsxov hỏecnnng rồtaifi.

Trừtjyz khi tìpbaim đuywwưyuaklydac mộawwbt chiếyycec đuywwètucln kházwroc.

Nhưyuakng khảbqoyxqting nàorthy gầyycen nhưyuak bằrdqmng khôqvpkng.

abody!
yuakqhwni ázwronh trăxqting, hắwddnn cũispbng quay ngưyuakspqoi bỏecnn đuywwi.

Hắwddnn quay vềabod lạpjuki nhàorth họbqoy Triệbqoyu thìpbai khôqvpkng trázwronh khỏecnni việbqoyc bịamkn cha mẹnuxf giázwroo huấjohsn cho mộawwbt trậbqcxn.


Nghe thôqvpki làorth đuywwưyuaklydac rồtaifi, vìpbai gầyycen nhưyuak khôqvpkng thểelte giảbqoyi thírdqmch rõiboe đuywwưyuaklydac.

Mấjohsy ngàorthy sau đuywwótucl, hiếyycem khi nhìpbain thấjohsy Triệbqoyu Bâggtan ra ngoàorthi, hắwddnn chỉspqo ru rúabod trong phòfhzqng, nghiêdhozn cứgagau xe bắwddnn têdhozn.

ggtay cung têdhozn cuốqvpki cùxlpeng đuywwãsxov bịamkn hắwddnn tházwroo ra.


Khôqvpkng xem thìpbai khôqvpkng biếyycet, xem rồtaifi thìpbai hoảbqoyng hồtaifn.

Cấjohsu tạpjuko củspqoa xe bắwddnn têdhozn thậbqcxt sựskzyqvpkxlpeng phứgagac tạpjukp, nếyyceu khôqvpkng phảbqoyi làorth châggtan truyềabodn, muốqvpkn phỏecnnng theo đuywwelteorthm lạpjuki thìpbai khótucl nhưyuakdhozn trờspqoi, dùxlpe cho hắwddnn cótucl thiêdhozn phúabod nhưyuakng nghiêdhozn cứgagau bốqvpkn năxqtim ngàorthy cũispbng khôqvpkng hiểelteu đuywwưyuaklydac nêdhozn cũispbng khótucl trázwroch nhữpxnkng thếyyce lựskzyc bìpbainh thưyuakspqong khôqvpkng cótucl đuywwưyuaklydac loạpjuki vũispb khírdqm lợlydai hạpjuki thếyyceorthy.

tucl đuywwiềabodu, hắwddnn khôqvpkng gấjohsp.

Rồtaifi sẽsemmtucl mộawwbt ngàorthy hắwddnn nghiêdhozn cứgagau đuywwâggtau ra đuywwótucl.

Ngàorthy thứgaga chírdqmn, têdhozn mậbqcxp đuywwãsxov đuywwếyycen.

Đicegi cùxlpeng vớqhwni hắwddnn ta còfhzqn cótucl ngưyuakspqoi trung niêdhozn ázwroo đuywwen.

“Íhcsxt nhấjohst cũispbng làorth cảbqoynh giớqhwni Đicegamkna Tạpjukng tầyyceng tázwrom”.

Triệbqoyu Bâggtan thấjohsy thắwddnc mắwddnc, nhưyuakng hắwddnn chưyuaka từtjyzng gặtuclp ngưyuakspqoi ázwroo đuywwen trung niêdhozn nàorthy, cũispbng khôqvpkng biếyycet têdhozn mậbqcxp đuywwãsxov quen biếyycet vớqhwni nhâggtan vậbqcxt cótucl thựskzyc lựskzyc nhưyuak thếyyce từtjyz khi nàortho, hơecnnn nữpxnka, hắwddnn ta còfhzqn luôqvpkn đuywwi sau lưyuakng têdhozn mậbqcxp, vẻhcsx mặtuclt đuywwyycey cảbqoynh giázwroc, nhìpbain sao cũispbng giốqvpkng thịamkn vệbqoy.


“Nhótuclc con, ta phảbqoyi đuywwi đuywwâggtay”, têdhozn mậbqcxp mỉspqom cưyuakspqoi vàorthtucli.

“Đicegi àorth?”, Triệbqoyu Bâggtan nhírdqmch màorthy.


“Ngưyuakspqoi nhàorth ta đuywwếyycen đuywwótucln ta rồtaifi!”
“Chuyệbqoyn nàorthy...”
Triệbqoyu Bâggtan hơecnni bấjohst ngờspqo, vừtjyza nótucli vừtjyza lézgoin nhìpbain ngưyuakspqoi trung niêdhozn ázwroo đuywwen.

Khôqvpkng cầyycen hỏecnni cũispbng cótucl thểelteyuakrdqmng tưyuaklydang ra đuywwưyuaklydac mộawwbt sốqvpkpbainh tiếyycet, têdhozn mậbqcxp cótucl huyếyycet mạpjukch khôqvpkng tầyycem thưyuakspqong nêdhozn lai lịamknch cũispbng sẽsemm khôqvpkng tầyycem thưyuakspqong, khôqvpkng chừtjyzng lạpjuki làorth đuywwbqoy tửdhixyuaku lạpjukc bêdhozn ngoàorthi củspqoa gia tộawwbc lớqhwnn ẩjyaqn cưyuakortho đuywwótucl, bâggtay giờspqo đuywwãsxov đuywwưyuaklydac tìpbaim thấjohsy nêdhozn đuywwưyuakơecnnng nhiêdhozn phảbqoyi quay vềabod nhậbqcxn tổahui quy tôqvpkng.

tucl đuywwiềabodu khôqvpkng biếyycet làorth thếyyce lựskzyc phưyuakơecnnng nàortho thôqvpki.

Thịamkn vệbqoyorth Đicegamkna Tạpjukng cấjohsp tázwrom thìpbai sao cótucl thểelteorth mộawwbt gia tộawwbc bìpbainh thưyuakspqong đuywwưyuaklydac.

Nếyyceu đuywwãsxovorth chia ly thìpbai đuywwưyuakơecnnng nhiêdhozn làorth phảbqoyi bi thưyuakơecnnng rồtaifi.

dhozn mậbqcxp đuywwếyycen đuywwawwbt ngộawwbt màorth đuywwi cũispbng bấjohst ngờspqo.

.




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.