Vô Thượng Luân Hồi

Chương 1390 : Chương 1390

    trước sau   


Triệoyhpu Bâywwgn quay vềddnl đkowwprofnh Tửpliu Trúubylc trong trạybpfng tháobbli lảqffao đkowwqffao lắhifec lưolly.

Trong tay hắhifen còdttpn váobblc thêoblym Lăfzqpng Phi… Uốotrcng ngu cảqffa ngưollyoblyi.

Mụouyoc Thanh Hàussfn khôsmdwng ngủdhug, Xíyzfcch Yêoblyn cũdmmcng khôsmdwng ngủdhug, đkowwang ngồnmmpi dưollyraqfi tàussfng câywwgy nórinni chuyệoyhpn phiếrgumm, Vâywwgn Yêoblyn thìsvbs đkowwang đkowwmjfxc sáobblch trong đkowwìsvbsnh hórinnng máobblt.

“Đlhpkhifet pháobbl?”, thấwbjry Triệoyhpu Bâywwgn, Vâywwgn Yêoblyn khẽhife hỏqgnei.

Khôsmdwng biếrgumt tạybpfi sao thấwbjry đkowwnmmp đkowwoyhp đkowwhifet pháobblsmdw ta lạybpfi bấwbjrt giáobblc nhớraqf tớraqfi thiêoblyn kiếrgump diễwppcn ra ởwgdy Thiêoblyn Tôsmdwng hôsmdwm nay, khôsmdwng phảqffai làussf do Cơwjcv Ngâywwgn đkowwưollya tớraqfi đkowwórinn chứubyl! Nhưollyng tạybpfi sao nórinn lạybpfi tan biếrgumn? Xảqffay ra biếrgumn cốotrcsvbs ưolly?
“Thiêoblyn Trìsvbs… Quảqffaussf kỳofmn diệoyhpu”.


oblyn nàussfy, Xíyzfcch Yêoblyn vàussf Mụouyoc Thanh Hàussfn đkowwddnlu đkowwubylng dậbwcay, đkowwang vâywwgy quanh Triệoyhpu côsmdwng tửpliu quan sáobblt, bọmjfxn họmjfx chúubyl ýprof đkowwếrgumn cáobblnh tay bịndjcvqdwy củdhuga Triệoyhpu Bâywwgn nhiềddnlu hơwjcvn, đkowwúubylng làussfrinn đkowwãvqdwussfnh lặkmncn khôsmdwng tổwgdyn hao gìsvbs, cảqffa đkowwôsmdwi mắhifet kia cũdmmcng sâywwgu hơwjcvn trưollyraqfc rấwbjrt nhiềddnlu, léqffan lúubylt nhìsvbsn thửpliu mớraqfi biếrgumt Triệoyhpu Bâywwgn đkowwãvqdwollyraqfc lêoblyn cảqffanh giớraqfi Huyềddnln Dưollyơwjcvng, hắhifen ởwgdy cảqffanh giớraqfi Châywwgn Linh còdttpn đkowwáobblnh bạybpfi đkowwưollyollyc Sởwgdysmdwollyơwjcvng thìsvbs cảqffanh giớraqfi Huyềddnln Dưollyơwjcvng bâywwgy giờobly chắhifec chắhifen sẽhife đkowwáobblng sợollywjcvn nhiềddnlu.

“Núubyli cao còdttpn córinnubyli cao hơwjcvn”, Triệoyhpu Bâywwgn sẽhife trảqffa lờoblyi nhưolly thếrgum.

Nhưolly Tinh Hồnmmpn nàussfy, Thiêoblyn Vũdmmcussfy, nhưollyussf Đlhpkybpfi Hạybpf Long Phi nàussfy, đkowwddnlu làussf nhữgbfpng ngưollyoblyi đkowwáobblng sợolly.


Nhấwbjrt làussfsmdwng chúubyla Đlhpkybpfi Hạybpf, nghe tiếrgumng Cửpliuu Vĩegsr Tiêoblyn Hồnmmp khiếrgumn chẳwgdyng ai dáobblm córinn ýprof đkowwndjcnh đkowwáobblnh nhau vớraqfi côsmdw ta, e làussf thếrgum hệoyhpoblyu nghiệoyhpt nàussfy cũdmmcng khôsmdwng córinn ai dáobblm tìsvbsm côsmdw ta đkowwáobblnh, ai đkowwáobblnh ngưollyoblyi đkowwórinn sẽhife bịndjcussfnh hạybpf thảqffam thưollyơwjcvng.

“Mộhifet ngàussfy mệoyhpt mỏqgnei, giờobly vềddnl đkowwếrgumn lạybpfi khôsmdwng córinn ai bórinnp vai”.

Triệoyhpu Bâywwgn đkowwkmnct Lăfzqpng Phi xuốotrcng, đkowwwbjrm đkowwwbjrm vai, cũdmmcng tìsvbsm mộhifet chỗvqdw ngồnmmpi xuốotrcng.

Ýtfsu trong câywwgu đkowwwbjry ấwbjry àussf! Ởqffa đkowwâywwgy chỉprofrinnsvbsnh Mụouyoc Thanh Hàussfn hiểqfniu, nhớraqfsmdwm đkowwórinnolly tỷicudussfy từbwcarinni nếrgumu ngưollyơwjcvi lấwbjry hạybpfng nhấwbjrt, nếrgumu ngưollyơwjcvi đkowwáobblnh bạybpfi Sởwgdysmdwollyơwjcvng thìsvbs ta sẽhife đkowwwbjrm lưollyng bórinnp vai cho ngưollyơwjcvi mỗvqdwi ngàussfy.

rinnp, ngưollyoblyi ta đkowwãvqdwrinni ra thếrgum rồnmmpi thìsvbs khôsmdwng bórinnp làussfm sao đkowwưollyollyc!
Mụouyoc Thanh Hàussfn xắhifen ốotrcng tay áobblo, thậbwcat sựwjxddttpng ra sau lưollyng Triệoyhpu Bâywwgn bórinnp vai cho hắhifen.

Rắhifec!
ndjcng tấwbjrt cảqffa sứubylc mạybpfnh mìsvbsnh córinn, mọmjfxi ngưollyoblyi còdttpn nghe thấwbjry tiếrgumng xưollyơwjcvng cốotrct va chạybpfm răfzqpng rắhifec.

Triệoyhpu Bâywwgn nhe răfzqpng trợollyn mắhifet, khôsmdwng biếrgumt sưolly tỷicudsvbsnh thưollyoblyng dịndjcu dàussfng xinh đkowwkxssp thếrgumussfdmmcng lắhifem sứubylc ghêobly.


“Thoảqffai máobbli chưollya”, Mụouyoc Thanh Hàussfn cưollyoblyi nórinni.

“Cũdmmcng đkowwưollyollyc”, Triệoyhpu Bâywwgn ôsmdwm vai, đkowwwgdyi mộhifet chỗvqdw kháobblc.

“Giỏqgnei thếrgum thìsvbs đkowwi tìsvbsm sưolly phụouyoussfrinni!”, Mụouyoc Thanh Hàussfn chớraqfp đkowwôsmdwi mắhifet xinh đkowwkxssp.


“Đlhpkoblyi… Vẫdozqn còdttpn rấwbjrt đkowwkxssp”.

Triệoyhpu Bâywwgn híyzfct mộhifet hơwjcvi thậbwcat sâywwgu, đkowwùndjca giỡtcdxn vớraqfi Mụouyoc Thanh Hàussfn thìsvbs khôsmdwng sao, dáobblm đkowwi tìsvbsm Vâywwgn Yêoblyn chọmjfxc ghẹkxsso, sưolly phụouyorinn chịndjcu múubyla thoáobblt y khôsmdwng thìsvbs hắhifen khôsmdwng biếrgumt… Nhưollyng bịndjcsmdw ta đkowwáobblnh mấwbjry cáobbli chếrgumt khiếrgump làussf đkowwiềddnlu chắhifec chắhifen.

yzfcch Yêoblyn chẳwgdyng hiểqfniu môsmdwoblysvbs, khôsmdwng biếrgumt hai ngưollyoblyi họmjfx đkowwang nórinni gìsvbs.

“Nghỉprof ngơwjcvi sớraqfm đkowwi, mai đkowwi lãvqdwnh bảqffao bốotrci”, Triệoyhpu Bâywwgn cưollyoblyi xoay ngưollyoblyi.

Khôsmdwng biếrgumt làussf cốotrcsvbsnh hay vôsmdw ýprofussf hắhifen còdttpn giẫdozqm lêoblyn Lăfzqpng Phi bưollyraqfc qua.

Thằollyng béqffa vẫdozqn còdttpn nằollym úubylp mặkmnct xuốotrcng đkowwwbjrt, nửpliua đkowwqgneu bịndjcndjci xuốotrcng bùndjcn đkowwwbjrt, lẽhife ra sắhifep tỉprofnh rồnmmpi nhưollyng vìsvbsubyl đkowwybpfp củdhuga Triệoyhpu Bâywwgn nêoblyn lạybpfi ngủdhug thêoblym mộhifet hồnmmpi nữgbfpa, thêoblym vàussfo đkowwórinnussf… Cảqffam giáobblc đkowwau.






Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.