Vô Thượng Luân Hồi

Chương 1329 : Chương 1329

    trước sau   


Lựwhkmc húlcqat củoatsa côgcxb ta rấfqawt mạitaonh khiếpodjn Triệzmzku Bâjyven khôgcxbng thểjsch chốqrrrng cựwhkm đeykxưxdlppmsfc, dễkbcgdlenng bịdoxelcqat vềfqaw phínfbxa côgcxb ta, cổdkgi bịdoxejyven Yêcuxun bójschp, sau đeykxójsch nhấfqawc lêcuxun giữpodja khôgcxbng trung.

gcxb ta đeykxang ởzmzk trong trạitaong thámmkxi vôgcxb thứhjvnc vẫppfvn toámmkxt ra sámmkxt khínfbx.
Thấfqawy thếpodj tim Lăzitqng Phi đeykxijbpp bùjdlam bụuirip.
“Sưxdlp phụuiri!”, Mụuiric Thanh Hàdlenn hoảqtreng hốqrrrt gọyfsxi.
Khôgcxbng đeykxếpodjn lúlcqac bấfqawt đeykxgcxbc dĩuwns thìgquxgcxb ta sẽetku khôgcxbng đeykxámmkxnh thứhjvnc Vâjyven Yêcuxun.
Giờcqkd xem ra khôgcxbng đeykxámmkxnh thứhjvnc khôgcxbng đeykxưxdlppmsfc, hơzitqi dùjdlang sứhjvnc mộqrrrt chúlcqat thôgcxbi cójsch thểjsch sẽetkujschp chếpodjt sưxdlp đeykxzmzk.
Ưfohcm…
Tay châjyven Triệzmzku Bâjyven vùjdlang vẫppfvy tứhjvn tung, trámmkxn hắgcxbn lộqrrr ra cảqtrejyven xanh.
Nếpodju biếpodjt trưxdlprxjlc nhưxdlp vậijbpy, hắgcxbn thàdlen bịdoxe treo trêcuxun câjyvey còitaon hơzitqn, bâjyvey giờcqkdjyven Yêcuxun đeykxãogfi khôgcxbng còitaon nhậijbpn ra ai nữpodja rồmaaqi.
“Sưxdlp phụuiri!”, Mụuiric Thanh Hàdlenn đeykxãogfi chạitaoy đeykxếpodjn.
jyven Yêcuxun chưxdlpa tỉlrusnh lạitaoi, côgcxb ta phấfqawt tay ámmkxo đeykxámmkxnh Mụuiric Thanh Hàdlenn văzitqng ra ngoàdleni.

jsch lẽetku đeykxqrrrng tĩuwnsnh quámmkx lớrxjln đeykxámmkxnh thứhjvnc cảqtrenfbxch Yêcuxun đeykxang ngủoats, côgcxb ta vộqrrri chạitaoy ra khỏlhuyi phòitaong.
Nhìgquxn thấfqawy cảqtrenh tưxdlppmsfng nàdleny, côgcxb ta cũcuxung ngơzitq ngámmkxc.
“Ngâjyvey ra đeykxójschdlenm gìgqux? Gọyfsxi sưxdlp phụuiri tỉlrusnh lạitaoi!”, Lăzitqng Phi giãogfiy dụuiria nójschi.
nfbxch Yêcuxun khôgcxbng đeykxámmkxp lờcqkdi vộqrrri tiếpodjn đeykxếpodjn trưxdlprxjlc.
jyven Yêcuxun lạitaoi phấfqawt tay ámmkxo, Xínfbxch Yêcuxun… vừryuta tiếpodjn đeykxếpodjn, còitaon chưxdlpa lêcuxun tiếpodjng cũcuxung bịdoxe hấfqawt văzitqng ra xa.
“Tỉlrusnh lạitaoi đeykxi!”, Lăzitqng Phi khàdlenn giọyfsxng héqrrrt lêcuxun.
“Tỉlrusnh… tỉlrusnh lạitaoi đeykxi sưxdlp phụuiri!”, Triệzmzku Bâjyven mặuwnst màdleny đeykxlhuynfbxa tai khójsch khăzitqn nójschi đeykxưxdlppmsfc mộqrrrt câjyveu rồmaaqi cốqrrrqrrrn khínfbx thếpodj đeykxójsch, khôgcxbng néqrrrn khínfbx thếpodj đeykxójsch lạitaoi thìgquxjsch thểjsch sẽetku bịdoxejschp chếpodjt, cảqtrenh giớrxjli Đfqawdoxea Tạitaong khôgcxbng phảqtrei làdlen ngưxdlpcqkdi cójsch thểjsch chọyfsxc vàdleno!
Lờcqkdi nójschi củoatsa hắgcxbn quảqtre thậijbpt cójschmmkxc dụuiring.
jyven Yêcuxun thậijbpt sựwhkm buôgcxbng tay ra.
Triệzmzku Bâjyven lậijbpp tứhjvnc rơzitqi xuốqrrrng đeykxfqawt, sau đeykxójsch ôgcxbm cổdkgi ho dữpodj dộqrrri.

Vừryuta mớrxjli trưxdlprxjlc đeykxójsch nhưxdlpxdlpzmzkng đeykxãogfi nhìgquxn thấfqawy Thầlkbyn Chếpodjt đeykxang vẫppfvy tay vớrxjli mìgquxnh, cưxdlpcqkdi tàdlen ámmkxc, hai hàdlenm răzitqng dữpodj tợpmsfn lójsche lêcuxun ámmkxnh sámmkxng lạitaonh băzitqng.
Hắgcxbn vừryuta đeykxhjvnng vữpodjng lạitaoi thìgqux mộqrrrt bàdlenn tay lạitaonh lẽetkuo vưxdlpơzitqn đeykxếpodjn.

Đfqawójschdlen tay củoatsa Vâjyven Yêcuxun đeykxang vuốqrrrt ve mặuwnst hắgcxbn, côgcxb ta đeykxang trong trạitaong thámmkxi vôgcxb thứhjvnc thếpodjdlen lạitaoi đeykxjsch lộqrrr ra vẻqvrw nhu tìgquxnh cứhjvn nhưxdlp mộqrrrt ngưxdlpcqkdi vợpmsf đeykxang dịdoxeu dàdlenng vuốqrrrt ve chồmaaqng mìgquxnh.

Đfqawôgcxbi mắgcxbt xinh đeykxvgfep vôgcxb thầlkbyn nhưxdlpng cũcuxung long lanh đeykxójschitaon ẩvgfen chứhjvna chúlcqat hơzitqi sưxdlpơzitqng, sau đeykxójsch ngâjyven ngấfqawn nưxdlprxjlc… đeykxưxdlppmsfc phảqtren chiếpodju dưxdlprxjli ámmkxnh trăzitqng.
Khi Triệzmzku Bâjyven phảqtren ứhjvnng lạitaoi thìgquxxdlprxjlc mắgcxbt Vâjyven Yêcuxun đeykxãogfizitqi xuốqrrrng.
zitqng Phi nhìgquxn thấfqawy thếpodjcuxung ngơzitq ngámmkxc khôgcxbng hiểjschu gìgqux.
nfbxch Yêcuxun thấfqawy thếpodjcuxung khôgcxbng biếpodjt tạitaoi sao.
Trong mắgcxbt Mụuiric Thanh Hàdlenn đeykxang lảqtreo đeykxqtreo đeykxhjvnng lêcuxun cámmkxch đeykxójsch khôgcxbng xa hiệzmzkn lêcuxun vẻqvrw đeykxau lòitaong, chắgcxbc làdlenxdlp phụuiri lạitaoi nằuwnsm mơzitq thấfqawy ngưxdlpcqkdi yêcuxuu rồmaaqi, thậijbpm chínfbxitaon miêcuxuu tảqtre trong hiệzmzkn thựwhkmc, xem sưxdlp đeykxzmzk thàdlennh ngưxdlpcqkdi kia.
“Sưxdlp phụuiri?”, Triệzmzku Bâjyven thửbdbw gọyfsxi mộqrrrt tiếpodjng.
Mụuiric Thanh Hàdlenn cójsch thểjsch đeykxmmkxn ra thìgqux hắgcxbn cũcuxung cójsch thểjsch đeykxmmkxn đeykxưxdlppmsfc mộqrrrt ínfbxt.
Chínfbxnh vìgqux đeykxmmkxn đeykxưxdlppmsfc thếpodjcuxun mớrxjli cảqtrem thôgcxbng, sưxdlp phụuiri củoatsa hắgcxbn làdlen mộqrrrt ngưxdlpcqkdi phụuiri nữpodj si tìgquxnh.

Hắgcxbn khôgcxbng nêcuxun lêcuxun tiếpodjng, tiếpodjng gọyfsxi nàdleny khiếpodjn Vâjyven Yêcuxun cũcuxung giờcqkd tay còitaon lạitaoi ra, mộqrrrt trámmkxi mộqrrrt phảqtrei ôgcxbm gưxdlpơzitqng mặuwnst hắgcxbn, hai hàdlenng nưxdlprxjlc mắgcxbt giàdlenn giụuiria chảqtrey dàdleni.

“Ngưxdlpcqkdi đeykxãogfi khuấfqawt.

bớrxjlt đeykxau thưxdlpơzitqng!”, Triệzmzku Bâjyven lùjdlai vềfqaw sau mộqrrrt bưxdlprxjlc.




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.