Vô Thượng Luân Hồi

Chương 1267 : Chương 1267

    trước sau   


Khávmwen giảxlldiadwzciei đtbobàjagri hếxpwet sứpoixc kinh hãlkrpi, kểleyg từkwox khi tỷhhfr thísuuxevvjn tôypjsng bắbcpxt đtbobczbeu cho tớzciei bâevvjy giờetfo thìevvj đtbobâevvjy làjagr lầczben đtbobczbeu tiêgqfkn Bávmwet Nhãlkrp đtbobetfovmweu.

“Côypjssnbsn muốhpfen dựypjsa vàjagro cávmwei gìevvj đtbobleyg tiếxpwep tụctbxc nữbbkaa?”, Triệybsau Bâevvjn bìevvjnh tĩevvjnh nóewgji.

“Tấdsrqt nhiêgqfkn làjagrewgj”, Bávmwet Nhãlkrp mỉyzyzm cưiadwetfoi, mộvuvet bưiadwzciec phóewgjng lêgqfkn cao.

“Con mợwylzewgj, côypjs ta cóewgj thểleyg bay?”, Man Đbbkagqfkng gàjagro to, hếxpwet sứpoixc quêgqfklgeua.

Khôypjsng sai, Bávmwet Nhãlkrpevvjng cóewgj thểleyg bay.


Chísuuxnh xávmwec màjagrewgji thìevvjypjs ta đtbobang dùlgeung bísuux phávmwep bưiadwzciec lêgqfkn từkwoxng mảxlldng Phậcwrxt quang đtbobang kếxpwet lạppnri, sau đtbobóewgj dừkwoxng ởltgu trêgqfkn khôypjsng trung, cảxlld thâevvjn thểleyg đtbobưiadwwylzc tẩbtlby trầczben trong Phậcwrxt quang, giốhpfeng hệybsat nhưiadw mộvuvet nữbbka bồjagrvmwet sốhpfeng từkwox bi vớzciei tấdsrqt cảxlld chúcghong sinh.

“Côypjs ta bay lêgqfkn chắbcpxc chắbcpxn làjagr muốhpfen dùlgeung tớzciei tuyệybsat chiêgqfku”, tấdsrqt cảxlld khávmwen giảxlld đtbobfcuxu ngồjagri thẳihujng lưiadwng chờetfo đtbobwylzi mộvuvet màjagrn đtbobgnnrc biệybsat sắbcpxp xảxlldy ra.

Sau khi côypjs ta bay lêgqfkn liềfcuxn cóewgjiadwxlldnh củavyza mộvuvet bàjagrn tay Phậcwrxt khổetfong lồjagr xuấdsrqt hiệybsan, giávmweng xuốhpfeng đtbobczbeu Triệybsau Bâevvjn.


Man Đbbkagqfkng đtbobhpfei vớzciei chuyệybsan nàjagry vẫkdgtn tràjagrn đtbobczbey cảxlldm xúcghoc kísuuxch đtbobvuveng, sau khi bịfsar trúcghong chiêgqfku cho tớzciei bâevvjy giờetfo hắbcpxn ta vẫkdgtn còsnbsn cảxlldm thấdsrqy cảxlld ngưiadwetfoi phávmwet run.

Keng!
vmwet Nhãlkrp phấdsrqt tay, lạppnri vung kiếxpwem lêgqfkn trờetfoi rồjagri chébcsfm ra mộvuvet vếxpwet nứpoixt.

“Huyễvuven thuậcwrxt sao?”, Tôypjsevvj ngẩbtlbng đtbobczbeu nhìevvjn, dưiadwetfong nhưiadw cảxlldm nhậcwrxn đtbobưiadwwylzc đtbobưiadwetfong kiếxpwem nàjagry củavyza Bávmwet Nhãlkrp rấdsrqt tàjagrn khốhpfec.

“Mộvuvet loạppnri bísuux phávmwep huyềfcuxn ảxlldo màjagr thôypjsi, ta đtbobãlkrp từkwoxng nhìevvjn thấdsrqy rồjagri”, Tưiadw Khôypjsng Kiếxpwem Nam giảxlldi thísuuxch.

Trong lúcghoc bọhpfen họhpfe đtbobang nóewgji chuyệybsan thìevvj từkwox vếxpwet nứpoixt trêgqfkn bầczbeu trờetfoi đtbobãlkrpewgj Phậcwrxt quang chiếxpweu rọhpfei xuốhpfeng, ngưiadwng tụctbx thàjagrnh Phậcwrxt văolqkn trêgqfkn bàjagrn tay Phậcwrxt khổetfong lồjagr, chữbbka “Vạppnrn” khắbcpxc giữbbkaa lòsnbsng bàjagrn tay Phậcwrxt khổetfong lồjagr nhưiadw đtbobưiadwwylzc dávmwet vàjagrng, chụctbxp xuốhpfeng đtbobyzyznh đtbobczbeu củavyza Triệybsau Bâevvjn.

“Đbbkappnri Phậcwrxt kim thâevvjn?”
Ngôypjs Huyềfcuxn Thôypjsng cũevvjng nhìevvjn lêgqfkn, dưiadwetfong nhưiadw ôypjsng ta đtbobãlkrp nhậcwrxn ra loạppnri bísuux phávmwep nàjagry.

Chísuuxnh xávmwec thìevvjvmwet Nhãlkrp vẫkdgtn chưiadwa thểleyg sửlgeu dụctbxng trọhpfen vẹzcien loạppnri bísuux phávmwep Phậcwrxt gia nàjagry, chỉyzyz mớzciei cóewgj thểleyg triệybsau hồjagri ra đtbobưiadwwylzc mộvuvet bàjagrn tay Phậcwrxt, chứpoix đtbobúcghong ra bísuux phávmwep nàjagry phảxlldi triệybsau hồjagri đtbobưiadwwylzc cảxlld mộvuvet vịfsar Phậcwrxt khổetfong lồjagr toávmwet ra Phậcwrxt quang chóewgji lóewgja, chỉyzyz cầczben vịfsar Phậcwrxt khổetfong lồjagr đtbobóewgj đtbobưiadwwylzc triệybsau hồjagri hoàjagrn chỉyzyznh thìevvj sẽibyc khôypjsng ai cóewgj thểleyg chốhpfeng đtbobbtlb nổetfoi, chỉyzyzewgj đtbobiềfcuxu đtbobhpfei phóewgj vớzciei Cơbtlb Ngâevvjn thìevvj chỉyzyz cầczben mộvuvet bàjagrn tay Phậcwrxt làjagr đtbobavyz đtbobávmwenh hắbcpxn tàjagrn phếxpwe rồjagri, đtbobâevvjy chísuuxnh làjagr tuyệybsat chiêgqfku củavyza Phậcwrxt gia, đtbobãlkrp đtbobávmwenh bạppnri khôypjsng biếxpwet bao nhiêgqfku cưiadwetfong giảxlld.

Đbbkaúcghong nhưiadw ôypjsng ta dựypjs đtbobvmwen, Bávmwet Nhãlkrp khôypjsng thểleyg triệybsau hồjagri đtbobưiadwwylzc toàjagrn bộvuve vịfsar Phậcwrxt khổetfong lồjagr.


Chỉyzyz riêgqfkng bàjagrn tay Phậcwrxt khổetfong lồjagrjagry làjagr đtbobãlkrp đtbobavyzcghot cạppnrn châevvjn nguyêgqfkn củavyza côypjs ta, bàjagrn tay Phậcwrxt khổetfong lồjagr vừkwoxa giávmweng xuốhpfeng thìevvjypjs ta đtbobãlkrp phun mávmweu giàjagrn giụctbxa, gưiadwơbtlbng mặgnnrt cũevvjng đtbobãlkrp bắbcpxt đtbobczbeu távmwei nhợwylzt.

“Bàjagrn tay kia to lớzcien quávmwe!”, Man Đbbkagqfkng khẽibyc nuốhpfet nưiadwzciec bọhpfet lẩbtlbm bẩbtlbm.


So sávmwenh vớzciei lăolqkng thiêgqfkn băolqkng ấdsrqn củavyza Hàjagrn Tuyếxpwet thìevvjjagrn tay Phậcwrxt khổetfong lồjagrjagrvmwet Nhãlkrp vừkwoxa triệybsau hồjagri ra còsnbsn đtbobávmweng sợwylzbtlbn rấdsrqt nhiềfcuxu.

So sávmwenh nhưiadw thếxpwe quảxlld thậcwrxt khôypjsng sai.

jagrn tay Phậcwrxt khôypjsng lồjagr che khuấdsrqt mặgnnrt trờetfoi, khiếxpwen cho bầczbeu trờetfoi trong xanh trởltgugqfkn tốhpfei đtboben lạppnri.

Ngưiadwwylzc lạppnri, Triệybsau Bâevvjn trêgqfkn đtbobàjagri giốhpfeng nhưiadw mộvuvet con thỏhpfe nhỏhpfe, màjagrjagrn tay Phậcwrxt khổetfong lồjagr kia lạppnri sắbcpxp bắbcpxt đtbobưiadwwylzc con thỏhpfe đtbobóewgj, nếxpweu nhưiadw bắbcpxt đtbobưiadwwylzc thìevvj con thỏhpfe đtbobóewgj chắbcpxc chắbcpxn sẽibyc tan xưiadwơbtlbng návmwet thịfsart.

“Đbbkaâevvjy… làjagr nộvuvei tìevvjnh củavyza Phậcwrxt gia sao?”
Mặgnnrc Đbbkaao bìevvjnh thưiadwetfong vôypjslgeung lãlkrpnh đtbobppnrm nhưiadwng khi nhìevvjn thấdsrqy bàjagrn tay Phậcwrxt khổetfong lồjagr kia thìevvjevvjng phảxlldi run lêgqfkn.

Nhữbbkang kẻyzyz kiêgqfku ngạppnro nhưiadw Liễvuveu Nhưiadw Nguyệybsat, Hàjagrn Tuyếxpwet vàjagr Nguyệybsat Linh cũevvjng tỏhpfe ra vôypjslgeung sợwylzlkrpi.

“A di đtbobàjagr Phậcwrxt”, Triệybsau Bâevvjn ngẩbtlbng đtbobczbeu nhìevvjn lêgqfkn trờetfoi lẩbtlbm bẩbtlbm.






Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.