Vô Thượng Luân Hồi

Chương 1260 : Chương 1260

    trước sau   


Đjqjsưpuiileuvng Hạixipo đnocsrujwi diệwpxdn thìmgpl khôgcreng khíigfd thếegww bằkpilng.

Đjqjsrujwi thủobclssen mộizwit ngưpuiileuvi rấyurlt tàssenn nhẫgehsn.

“Khôgcreng cóioopmgpl bấyurlt ngờleuv”, lãgcreo Trầpkaxn Huyềafkqn róioopt mộizwit ngụolttm rưpuiivgclu, chắktsqc chắktsqn nóioopi.

“Khôgcreng cóioopmgpl bấyurlt ngờleuv”, Triệwpxdu Bâwrksn cũdgixng nóioopi vậgxxxy.

Mọnlvwi ngưpuiileuvi đnocsafkqu cóioop mộizwit suy nghĩaqcr giốrujwng nhau khi bìmgplnh luậgxxxn vềafkq trậgxxxn chiếegwwn trêabjtn đnocsàsseni.


Đjqjsưpuiileuvng Hạixipo vàssen Mặixipc Đjqjsao hoàssenn toàssenn khôgcreng cùoguqng mộizwit cấyurlp bậgxxxc vớailji nhau màssen.

“Bắktsqt đnocspkaxu!”, Ngôgcre Huyềafkqn Thôgcreng khoanh tay, lùoguqi ra, nhưpuiileuvng lạixipi sàssenn đnocsyurlu.

Keng! Vùoguq! Soạixipt!
Ngôgcre Huyềafkqn Thôgcreng vừdgixa mớailji lui ra thìmgpl Đjqjsưpuiileuvng Hạixipo liêabjtn tụolttc phấyurlt tay, ápwwim khíigfd bay ra vèphmco vèphmco, nàsseno làssen phi đnocsao, nàsseno làssen châwrksm đnocsizwic, chúpikhng cứvbpj nốrujwi đnocsgcrei nhau phóioopng ra, đnocsixipc biệwpxdt làssen phi châwrksm, câwrksy nàsseno câwrksy nấyurly mỏjmbdng nhưpuiigcreng trâwrksu, mắktsqt thưpuiileuvng rấyurlt khóioop nhậgxxxn ra.

Nhìmgpln sang Mặixipc Đjqjsao thìmgplssenng khíigfd thếegwwrygun.


Khíigfd thếegww nằkpilm ởafbm chỗiqia hắktsqn ta đnocsang từdgixng bưpuiiailjc tiếegwwn lạixipi gầpkaxn.

Áfkilm khíigfd khôgcreng thểdrsm phápwwi vỡoguq phòvqdpng ngựktsq củobcla hắktsqn ta, chỉwpxdpikht qua ngưpuiileuvi vàssenioope lửssena lêabjtn thôgcrei.

“Mạixipnh vậgxxxy sao?”, Đjqjsưpuiileuvng Hạixipo giậgxxxt mìmgplnh.

Hắktsqn ta khôgcreng nghĩaqcr nhiềafkqu, tiếegwwp tụolttc phấyurlt tay, mưpuiileuvi mấyurly viêabjtn bi sắktsqt đnocsen nhápwwinh bay ra.

Đjqjsyurly làssen đnocsixipn khóioopi, mụolttc đnocsíigfdch chỉwpxd đnocsdrsm che khuấyurlt tầpkaxm nhìmgpln củobcla Mặixipc Đjqjsao, còvqdpn hắktsqn ta thìmgplioop thểdrsm nhâwrksn cơrygu hộizwii đnocsóioopssen tấyurln côgcreng.

“Nhữsrwqng thứvbpjsseny khôgcreng cóiooppwwic dụolttng vớailji ta!”
Mặixipc Đjqjsao lạixipnh lùoguqng nóioopi mộizwit câwrksu, mộizwit tay vung đnocsao lêabjtn, mộizwit tay bấyurlm ấyurln quyếegwwt.

Hắktsqn ta đnocsang dùoguqng mộizwit loạixipi bíigfd thuậgxxxt phong đnocsizwin, tạixipo ra mộizwit gióioop lốrujwc cựktsqc mạixipnh, thổuimji bay hếegwwt tấyurlt cảaqcr khóioopi đnocsen, cóioop lẽafkqmgpl gióioop quápwwi mạixipnh khiếegwwn Đjqjsưpuiileuvng Hạixipo cũdgixng bịgehsaqcrnh hưpuiiafbmng theo, suýdrsmt chúpikht nữsrwqa bịgehs cuốrujwn vàsseno, phảaqcri liêabjtn tụolttc lùoguqi vềafkq sau.

“Phong ấyurln cho ta!”
Đjqjsưpuiileuvng Hạixipo lậgxxxp tứvbpjc đnocsvbpjng im tạixipi chỗiqia, bắktsqt chépuiio hai tay thàssennh chữsrwq thậgxxxp, nhanh chóioopng bấyurlm ấyurln quyếegwwt.


Tứvbpjc khắktsqc, rấyurlt nhiềafkqu xíigfdch phùoguqjpppn nốrujwi đnocsgcrei nhau bay từdgixpuiiailji đnocsyurlt lêabjtn, khóioopa chặixipt tay vàssen châwrksn củobcla Mặixipc Đjqjsao.


Đjqjsyurly khôgcreng phảaqcri làssen nhữsrwqng sợvgcli xíigfdch phùoguqjpppn bìmgplnh thưpuiileuvng, nóioop khôgcreng chỉwpxdioop khảaqcrjpppng tróioopi chặixipt màssenvqdpn cóioop thểdrsmpikht châwrksn nguyêabjtn.

“Phépuiip nàsseny cũdgixng khôgcreng cóiooppwwic dụolttng vớailji ta”.

Mặixipc Đjqjsao vẫgehsn khôgcreng dừdgixng bưpuiiailjc, dùoguqng sứvbpjc gồugzang đnocsvbpjt xíigfdch phùoguqjpppn.

Đjqjsếegwwn lúpikhc nàsseny, hắktsqn ta cũdgixng khôgcreng muốrujwn lãgcreng phíigfd thờleuvi gian thêabjtm nữsrwqa, hắktsqn ta chépuiim xuốrujwng mộizwit đnocsao, ápwwinh sápwwing đnocsao dàsseni đnocsếegwwn năjpppm sápwwiu trưpuiivgclng, uy lựktsqc vôgcreoguqng bápwwi đnocsixipo, khôgcreng màssenu mèphmcmgpl hếegwwt, xuấyurlt chiêabjtu thìmgpl chỉwpxdioop sứvbpjc mạixipnh hủobcly diệwpxdt thôgcrei.

Đjqjsưpuiileuvng Hạixipo thấyurly vậgxxxy thìmgpl mặixipt màsseny đnocsizwit ngộizwit biếegwwn sắktsqc, vộizwii vãgcre giơrygu kiếegwwm lêabjtn đnocsoguq.

Ùjmbd!
Đjqjsao củobcla Mặixipc Đjqjsao chépuiim xuốrujwng khiếegwwn Đjqjsưpuiileuvng Hạixipo phảaqcri quỳxarq rạixipp ra đnocsyurlt.

pwwic trưpuiiafbmng lãgcreo ởafbm đnocsóioop đnocsafkqu cóioop thểdrsm nhìmgpln ra đnocsưpuiivgclc làssen Mặixipc Đjqjsao vẫgehsn chưpuiia dùoguqng hếegwwt sứvbpjc, nếegwwu khôgcreng thìmgpl e rằkpilng Đjqjsưpuiileuvng Hạixipo sẽafkq bịgehs chépuiim trúpikhng.

“Ta… Đjqjsãgcre thua rồugzai!”
Đjqjsưpuiileuvng Hạixipo tựktsqpuiileuvi giễafbmu, đnocsafkqu làssen nhữsrwqng nhâwrksn vậgxxxt xuấyurlt sắktsqc nhưpuiing hắktsqn ta vàssen Mặixipc Đjqjsao thậgxxxt sựktsq khôgcreng thuộizwic cùoguqng mộizwit đnocsdgixng cấyurlp.

Đjqjsâwrksy làssen trậgxxxn cuốrujwi cùoguqng.






Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.