Vô Thượng Luân Hồi

Chương 1217 : Chương 1217

    trước sau   


Lạblcsc Hàgjbo khẽqpdlfujzi, bâniiuy giờraaxjjkh ta mớgjnhi tin tưjeuvcxcnng Thanh Dao, khôjjkhng phảwfoii đatvrraax đatvrhvry củkkrna côjjkh ta khôjjkhng muốvmwxn đatvráblcsnh vớgjnhi Cơjgfi Ngâniiun, màgjbogjbo khôjjkhng thểdnwc đatvráblcsnh lạblcsi hắlswxn, từetih đatvryddxu đatvrếwfoin cuốvmwxi chỉdnwcgjbovmwxm kíayxjch thíayxjch màgjbo thôjjkhi, đatvrraax đatvrhvry Vệhvry Xuyêvsnln nhàgjbojjkh ta… Thua Cơjgfi Ngâniiun quáblcs xa.

“Che giấetihu cũuadlng ghêvsnl gớgjnhm thậkafzt”, Vâniiun Yêvsnln thìvmwx thàgjboo tựipoofujzi, lầyddxn nàgjboy thìvmwxjjkh ta thậkafzt sựipoo giậkafzt mìvmwxnh rồraaxi.

“Hắlswxn, từetihng lêvsnln chiếwfoin trưjeuvraaxng ưjeuv”, Linh Lung híayxjp mắlswxt lạblcsi, cófujz thểdnwc ngửpdrhi thấetihy thứwpmdblcst khíayxj đatvráblcsng sợraaxgjbo chỉdnwcfujz chiếwfoin trưjeuvraaxng mớgjnhi đatvrkkrn sứwpmdc đatvrdnwcgjboi dũuadla thàgjbonh, mộctxzt tiểdnwcu bốvmwxi cảwfoinh giớgjnhi Châniiun Linh màgjboblcsm ra chiếwfoin trưjeuvraaxng thìvmwx mọccwki thứwpmduadlng dễlxhu hiểdnwcu thôjjkhi, Cơjgfi Ngâniiun đatvrãvtpu gặayxjp đatvrưjeuvraaxc nữbzmc soáblcsi Xíayxjch Diễlxhum trêvsnln chiếwfoin trưjeuvraaxng nêvsnln mớgjnhi nhậkafzn đatvrưjeuvraaxc sựipoo ưjeuvu áblcsi củkkrna Sởcxcn Lam, nữbzmc soáblcsi nhậkafzn ra đatvrưjeuvraaxc tàgjboi năpialng thiêvsnln bẩvwebm củkkrna hắlswxn nêvsnln mớgjnhi pháblcs lệhvry mởcxcn cho hắlswxn cáblcsnh cửpdrha sau nàgjboy.

Rốvmwxng! Rốvmwxng!
Triệhvryu Bâniiun lạblcsi bùpnueng nổusce sứwpmdc mạblcsnh, chiếwfoin ýkhyx củkkrna Đwfmoetihu Chiếwfoin Tháblcsnh Pháblcsp mạblcsnh mẽqpdljjkhpnueng, mỗvmwxi mộctxzt đatvròvtpun đatvrgjnhu mang theo Long Ngâniium kháblcsng hồraaxn, đatvráblcsnh cho Man Đwfmodgtgng khôjjkhng thểdnwc đatvrwpmdng vữbzmcng, mỗvmwxi cúeeig đatvretihm chạblcsm vàgjboo da thịkxlgt đatvrgjnhu khiếwfoin máblcsu nófujzng sôjjkhi tràgjboo.

Đwfmoófujzgjbo Man Đwfmodgtgng chuyêvsnln tu thâniiun thểdnwc, sứwpmdc mạblcsnh báblcs đatvrblcso nêvsnln cófujz thểdnwc chịkxlgu đatvrưjeuvraaxc, nếwfoiu làgjbo nhữbzmcng ngưjeuvraaxi kháblcsc thìvmwxpnuefujzvsnlu nghiệhvryt cáblcsch mấetihy chắlswxc cũuadlng bịkxlg đatvráblcsnh thàgjbonh đatvrvmwxng thịkxlgt vụevodn, chẳkxlgng ngưjeuvraaxi nàgjboo cófujz thểdnwc thấetihy rõetuoblcsch Triệhvryu Bâniiun ra đatvròvtpun, nhìvmwxn muốvmwxn hoa cảwfoi mắlswxt, biểdnwcu diễlxhun cho tấetiht cảwfoi nhữbzmcng ngưjeuvraaxi đatvrang cófujz mặayxjt ởcxcn đatvrâniiuy xem thếwfoigjboo làgjbo cậkafzn chiếwfoin.


“Thểdnwc thuậkafzt báblcs đatvrblcso thậkafzt”, tiếwfoing than thởcxcn đatvryddxy sợraaxvtpui liêvsnln tụevodc vang lêvsnln.

Chẳkxlgng nhữbzmcng cáblcsc đatvrhvry tửpdrhgjbo cảwfoiblcsc trưjeuvcxcnng lãvtpuo cũuadlng sáblcsng rỡttjz hai mắlswxt.


Khôjjkhng bàgjbon đatvrếwfoin tíayxjnh cáblcsch củkkrna Cơjgfi Ngâniiun, chỉdnwcfujzt đatvrếwfoin thuậkafzt đatvráblcsnh cậkafzn chiếwfoin củkkrna hắlswxn thôjjkhi làgjbo đatvrkkrn đatvrdnwc họccwk cảwfoim thấetihy bấetiht ngờraax.

“Thìvmwx ra trậkafzn đatvryddxu tiêvsnln tiểdnwcu sưjeuv đatvrhvry đatvrãvtpu nhưjeuvraaxng ta”, Mụevodc Thanh Hàgjbon khẽqpdlfujzi, còvtpun nởcxcn nụevodjeuvraaxi tựipoo giễlxhuu, chứwpmdng kiếwfoin Cơjgfi Ngâniiun mạblcsnh đatvrếwfoin mứwpmdc nàgjboo mớgjnhi biếwfoit lựipooc chiếwfoin củkkrna tiểdnwcu sưjeuv đatvrhvry cao hơjgfin mìvmwxnh biếwfoit bao nhiêvsnlu, lạblcsi cốvmwxvmwxnh lãvtpung phíayxj mộctxzt cơjgfi hộctxzi hồraaxi sinh, đatvrdnwcjjkh ta thăpialng cấetihp màgjbo khôjjkhng cầyddxn phảwfoii đatvráblcsnh.

“Nhìvmwxn đatvri! Ta biếwfoit ngay têvsnln đatvrófujz sẽqpdl đatvrếwfoin màgjbo”.

Kiếwfoim Nam đatvrctxzt nhiêvsnln lêvsnln tiếwfoing khiếwfoin mọccwki ngưjeuvraaxi đatvrgjnhu nhìvmwxn vềgjnhjeuvgjnhng cửpdrha ra vàgjboo.

fujz mộctxzt ngưjeuvraaxi đatvrang đatvri vàgjboo, chíayxjnh làgjbo Vệhvry Xuyêvsnln, hôjjkhm qua bịkxlg đatvráblcsnh thàgjbonh tàgjbon phếwfoi rồraaxi, hôjjkhm nay vẫcozxn vui vẻjjmgpnueng hổusce chạblcsy đatvrếwfoin, lửpdrha giậkafzn ngậkafzp trờraaxi, áblcsnh mắlswxt đatvryddxy tơjgfiblcsu khiếwfoin nófujz biếwfoin thàgjbonh màgjbou đatvryddxjeuvơjgfii, dùpnue ai nhìvmwxn cũuadlng sẽqpdljeuvcxcnng hắlswxn ta muốvmwxn giếwfoit ngưjeuvraaxi.

Đwfmoúeeigng thậkafzt, hắlswxn ta muốvmwxn giếwfoit ngưjeuvraaxi.

Đwfmodnwc nhanh chófujzng hồraaxi phụevodc, đatvrêvsnlm qua hắlswxn ta đatvrãvtpu uốvmwxng khôjjkhng biếwfoit bao nhiêvsnlu linh dưjeuvraaxc chữbzmca thưjeuvơjgfing, hao tốvmwxn khôjjkhng biếwfoit bao nhiêvsnlu bạblcsc chỉdnwcvmwxjjkhm nay cófujz thểdnwcvmwxm Cơjgfi Ngâniiun đatvráblcsnh mộctxzt trậkafzn, dùpnueng tu vi cảwfoinh giớgjnhi Huyềgjnhn Dưjeuvơjgfing đatvráblcsnh têvsnln tiểdnwcu võetuo tu đatvrófujzgjbon phếwfoi.


“Đwfmoâniiuy…”
Thấetihy cảwfoinh tưjeuvraaxng trêvsnln đatvràgjboi, mặayxjt Vệhvry Xuyêvsnln trởcxcnvsnln ngu ngơjgfi.

Đwfmoófujzgjbo Man Đwfmodgtgng hảwfoi?
Kia làgjbojgfi Ngâniiun ưjeuv?
Đwfmoófujzgjbo trậkafzn chiếwfoin củkkrna hai ngưjeuvraaxi họccwk hảwfoi?
Đwfmoófujzgjbo Man Đwfmodgtgng bịkxlg đatvráblcsnh liêvsnln tụevodc khôjjkhng ngừetihng ưjeuv?
Hắlswxn ta khôjjkhng thểdnwc tin nổuscei hai mắlswxt mìvmwxnh, Man Đwfmodgtgng làgjbo ngưjeuvraaxi hung hãvtpun thếwfoigjboo, chuyêvsnln thu thâniiun thểdnwc, nếwfoiu khôjjkhng cófujz cấetihm thuậkafzt đatvrkkrn mạblcsnh thìvmwx chẳkxlgng thểdnwc pháblcs nổuscei lớgjnhp phòvtpung ngựipoo củkkrna Man Đwfmodgtgng, hắlswxn ta tựipoo nhậkafzn dùpnuevmwxnh dùpnueng hếwfoit sứwpmdc cũuadlng khôjjkhng phảwfoii làgjbo đatvrvmwxi thủkkrn củkkrna ngưjeuvraaxi đatvrófujz.

niiuy giờraax, mộctxzt đatvrhvry tửpdrhvsnlu nghiệhvryt nhưjeuv thếwfoi lạblcsi bịkxlgjgfi Ngâniiun đatvráblcsnh khôjjkhng ngófujzc đatvryddxu dậkafzy nổuscei.

“Xảwfoiy ra chuyệhvryn gìvmwx thếwfoi?”
“Chỉdnwc mớgjnhi mộctxzt đatvrêvsnlm màgjbo chuyệhvryn gìvmwx xảwfoiy ra thếwfoigjboy?”
Đwfmoyddxu Vệhvry Xuyêvsnln cứwpmd ong ong, hắlswxn ta đatvrếwfoin đatvrdnwcvmwxm Cơjgfi Ngâniiun tíayxjnh sốvmwx nhưjeuvng trôjjkhng thấetihy cảwfoinh tưjeuvraaxng nàgjboy rồraaxi thìvmwx tứwpmdc giậkafzn gìvmwxvmwx đatvrófujz, đatvrvsnln tiếwfoit gìvmwxvmwx đatvrófujz, đatvrgjnhu tan thàgjbonh mâniiuy khófujzi, Man Đwfmodgtgng còvtpun khôjjkhng đatvráblcsnh lạblcsi Cơjgfi Ngâniiun thìvmwx hắlswxn ta làgjboblcsi tháblcsvmwx.

“Lãvtpuo đatvrblcsi, hắlswxn che giấetihu thựipooc lựipooc”.






Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.