Vô Thượng Luân Hồi

Chương 1187 : Chương 1187

    trước sau   


Nhữjsxfng gìvnynfgno Ngâgxatn nóvnnei khôtchsng chỉudcf mộpamit lầvnnen trưdrqwmwcvc đudnnâgxaty, bâgxaty giờopfw nghe lạjabai thìvnyn đudnnúmbvzng làrqbd khôtchsng sai chúmbvzt nàrqbdo.

“Ngưdrqwopfwi màrqbd Sởnrrn Lam giớmwcvi thiệpksxu quảcbtz thậnrrnt khôtchsng tầvnnem thưdrqwopfwng!”, Linh Lung vàrqbd Đlyygàrqbdo Tiênrrnn Tửxyen bậnrrnt cưdrqwopfwi, Cơfgno Ngâgxatn mạjabanh hay khôtchsng thìvnyn bọxlzen họxlze khôtchsng chắdrqwc, nhưdrqwng bọxlzen họxlze tin nữjsxf soávjkvi, Sởnrrn Lam nhìvnynn ngưdrqwopfwi chưdrqwa hềtels nhìvnynn nhầvnnem.

“Sưdrqw phụaxau, ta thậnrrnt sựgruj đudnnávjkvnh khôtchsng lạjabai hắdrqwn!”, bênrrnn nàrqbdy, Thanh Dao nhỏudqs giọxlzeng nóvnnei.

Lờopfwi nàrqbdy kéajxio Lạjabac Hàrqbdtnaon đudnnang ngạjabac nhiênrrnn vềtels vớmwcvi hiệpksxn thựgrujc.

Tỉudcfnh távjkvo thìvnyn tỉudcfnh távjkvo rồopfwi nhưdrqwng khóvnnee miệpksxng củosmya nàrqbdng ta thoávjkvng chốorsbc giậnrrnt giậnrrnt liênrrnn hồopfwi mưdrqwopfwi mấgrujy cávjkvi.


Chẳdrqwng trávjkvch Thanh Dao nhậnrrnn thua, hóvnnea ra làrqbd khôtchsng đudnnávjkvnh lạjabai thậnrrnt.

Chẳdrqwng trávjkvch Cơfgno Ngâgxatn lạjabai ávjkvy návjkvy vớmwcvi mìvnynnh, đudnnâgxaty rõpfhfrqbdng làrqbdvnnei vớmwcvi côtchs ta rằrrgtng hắdrqwn sẽbmkd đudnnávjkvnh Vệpksx Xuyênrrnn… đudnnếqrymn mứpfhfc tàrqbdn phếqrym.

Nhưdrqwng đudnnávjkvng tiếqrymc, đudnnếqrymn bâgxaty giờopfwtchs ta mớmwcvi phảcbtzn ứpfhfng lạjabai.

Lầvnnen nàrqbdy, côtchs ta liếqrymc mắdrqwt nhìvnynn sang Vâgxatn Yênrrnn, cũqrymng đudnnúmbvzng lúmbvzc thấgrujy Vâgxatn Yênrrnn đudnnang nhìvnynn mìvnynnh, hai ngưdrqwopfwi mắdrqwt đudnnorsbi mắdrqwt.

Đlyygiềtelsu khávjkvc biệpksxt làrqbdgxatn Yênrrnn muốorsbn cưdrqwopfwi, nhưdrqwng lạjabai phảcbtzi nhịcaktn khôtchsng đudnnưdrqwmbvzc cưdrqwopfwi.


Khuôtchsn mặcjjmt củosmya Lạjabac Hàrqbd lạjabai làrqbd sựgruj bựgrujc bộpamii vàrqbd cạjaban lờopfwi.

“Chuyệpksxn nàrqbdy cóvnne thểnldn trávjkvch ta sao?”, Vâgxatn Yênrrnn nhìvnynn lênrrnn trờopfwi nóvnnei vu vơfgno, đudnnpaming távjkvc ýhyhn muốorsbn nóvnnei rằrrgtng: Làrqbdvnyn Vệpksx Xuyênrrnn cứpfhf muốorsbn tìvnynm Cơfgno Ngâgxatn nhàrqbd ta đudnnávjkvnh đudnngrujy chứpfhf.

Khôtchsng đudnnávjkvnh thìvnyn hắdrqwn ta còtnaon vộpamii vàrqbdng nhảcbtzy nhóvnnet tưdrqwng bừapxfng ấgrujy chứpfhf.

Lạjabac Hàrqbdqrymng ôtchsm ngựgrujc.

Bao nhiênrrnu nănrrnm nay, lầvnnen đudnnvnneu tiênrrnn cảcbtzm giávjkvc tứpfhfc đudnnếqrymn hộpamic mávjkvu.

“Khôtchsng thểnldn phủosmy nhậnrrnn rằrrgtng, hôtchsm nay lửxyena giậnrrnn hơfgnoi bịcakt nhiềtelsu!”
Triệpksxu Bâgxatn đudnnãqosn thảcbtz Vệpksx Xuyênrrnn ra, nhặcjjmt ngâgxatn phiếqrymu đudnncjjmt trênrrnn đudnnàrqbdi.

Lạjabai đudnnưdrqwmbvzc thênrrnm 20 vạjaban nữjsxfa… tuyệpksxt vờopfwi.

“Tênrrnn tiểnldnu tửxyen nhàrqbd ngưdrqwơfgnoi đudnnưdrqwmbvzc đudnngrujy!”, Tôtchsqrymrqbdgxatm Tàrqbd đudnnãqosn đudnni tớmwcvi, gàrqbdo to.


“Khiênrrnm tốorsbn nàrqbdo!”, Triệpksxu Bâgxatn sửxyena lạjabai cổvnne ávjkvo, phong cávjkvch nhưdrqw thếqrymrqbdy mớmwcvi làrqbd từapxf từapxf chìvnynm vàrqbdo cảcbtznh đudnnaclbp chứpfhf.


“Phảcbtzi uốorsbng rưdrqwmbvzu đudnnóvnne!”
“Nóvnnei thìvnyn dễudqs lắdrqwm!”
Mộpamit đudnnávjkvm nhâgxatn tàrqbdi ríinbru ríinbrt, tụaxaum nănrrnm tụaxaum ba đudnni ra khỏudqsi hộpamii trưdrqwopfwng.

“Thanh Hàrqbdn, vềtels nhàrqbd thôtchsi!”
gxatn Yênrrnn véajxin tóvnnec, chắdrqwp tay sau lưdrqwng bỏudqs đudnni.

Mụaxauc Thanh Hàrqbdn vộpamii vàrqbdng đudnni theo, khi đudnni qua Lạjabac Hàrqbdtnaon nởnrrn nụaxaudrqwopfwi ávjkvy návjkvy.

“Cơfgno Ngâgxatn khôtchsng phảcbtzi phếqrym vậnrrnt!”, lãqosno Trầvnnen Huyềtelsn nớmwcvi vớmwcvi Vâgxatn Phưdrqwmbvzng.

“Nghĩwimt rằrrgtng đudnnávjkvnh bạjabai đudnnưdrqwmbvzc Vệpksx Xuyênrrnn làrqbdvnne thểnldntchs đudnncaktch thiênrrnn hạjaba sao?”, Vâgxatn Phưdrqwmbvzng cũqrymng đudnni, Liễudqsu Nhưdrqw Nguyệpksxt đudnnuổvnnei theo, tuy ngạjabac nhiênrrnn, nhưdrqwng biểnldnu cảcbtzm khôtchsng quávjkv thay đudnnvnnei, vẫgrujn lạjabanh lùdrqwng vàrqbd im lặcjjmng nhưdrqwqrym.

Nguyệpksxt Linh, Sởnrrntchsdrqwơfgnong cũqrymng cóvnne biểnldnu cảcbtzm giốorsbng côtchs ta.

Đlyygávjkvm yênrrnu nghiệpksxt cũqrymng chưdrqwmwcvng mắdrqwt Vệpksx Xuyênrrnn, tấgrujt nhiênrrnn cũqrymng chưdrqwmwcvng mắdrqwt Cơfgno Ngâgxatn, chỉudcfrqbd đudnnávjkvm tiểnldnu lâgxatu la màrqbd thôtchsi.

“Tròtnao hay kếqrymt thúmbvzc rồopfwi!”
Ngôtchs Huyềtelsn Thôtchsng nóvnnei, phấgrujt tay ávjkvo rờopfwi đudnni, trávjkvi tim vẫgrujn đudnnau nhóvnnei.

Khôtchsng chỉudcfvnne ôtchsng ta đudnnau, đudnnávjkvm trưdrqwnrrnng lãqosno từapxfng đudnnávjkv “trávjkvi bóvnneng Cơfgno Ngâgxatn” qua lạjabai cũqrymng hốorsbi hậnrrnn, hay cho mộpamit thằrrgtng nhóvnnec! Bịcakt bọxlzen họxlze đudnnávjkv đudnni, khôtchsng phảcbtzi ôtchsng trờopfwi khôtchsng thưdrqwơfgnong bọxlzen họxlze, màrqbdrqbd bọxlzen họxlze khôtchsng nắdrqwm đudnnưdrqwmbvzc cơfgno hộpamii nàrqbdy.






Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.