Vô Thượng Luân Hồi

Chương 1184 : Chương 1184

    trước sau   


giagc nàmolwy thìpzxs đouwnmltzng cấutmtp củpnvda hắhxfgn ta đouwnãvotc thậhxfgt sựqbjz đouwnưjhfxqdcjc thểifgz hiệyooon mộnulnt cáirnpch trọspwtn vẹretzn.
“Sưjhfx huynh làmolw ngưjhfxmfcmi chíxvefnh trựqbjzc, khôqzwyng đouwnifgz ngưjhfxơjaovi phảrausi chịpcyou thiệyooot!”, Trịpcyonh Minh hégekgt lớtinfn chữtenf “chíxvefnh trựqbjzc” lêcdbpn.
“Cùpfztng cấutmtp… Ừbiyym… Côqzwyng bằzoyong đouwnógiag!”, rấutmtt nhiềsvidu trưjhfxlzamng lãvotco vuốzoyot râspwtu.
Bấutmtt luậhxfgn thưjhfxmfcmng ngàmolwy Vệyooo Xuyêcdbpn sốzoyong thếsbgzmolwo, hôqzwym nay hắhxfgn ta chịpcyou áirnpp chếsbgz cấutmtp bậhxfgc đouwnifgz chiếsbgzn đouwnutmtu thìpzxsivnpng làmolwmolwnh đouwnnulnng rấutmtt đouwnàmolwn ôqzwyng rồajrdi.
Nhìpzxsn sang mấutmty côqzwycdbp trai kia thìpzxs thấutmty họspwt đouwnãvotcxvefch đouwnnulnng đouwnếsbgzn mứipnqc khôqzwyng đouwnipnqng yêcdbpn đouwnưjhfxqdcjc nữtenfa, Vệyooo Xuyêcdbpn trong mắhxfgt bọspwtn họspwt thậhxfgt sựqbjz đouwnretzp trai hếsbgzt nấutmtc.
“Lạvnmbc Hàmolwjhfxirnp, sưjhfx đouwniệyooot phảrausi xin lỗqdcji vớtinfi ngưjhfxmfcmi trưjhfxtinfc!”
Triệyooou Bâspwtn vẫutmtn đouwnang khởlzami đouwnnulnng cổxvef tay, lúgiagc khởlzami đouwnnulnng cổxvef tay thìpzxsmfcmn bẻsblb mạvnmbnh cổxvef mộnulnt cáirnpi.
Lạvnmbc Hàmolw nghe khôqzwyng hiểifgzu, nhữtenfng ngưjhfxmfcmi ởlzam đouwnógiagivnpng nghe khôqzwyng hiểifgzu.
Xin lỗqdcji? Làmolwgiag ýivnppzxs?
Đrmbbâspwtu cógiag ýivnppzxs!
Chỉbsqkmolwirnpt nữtenfa đouwnáirnpnh xong thìpzxs phiềsvidn côqzwy ta đouwnưjhfxa cáirnpi têcdbpn têcdbpn Vệyooo Xuyêcdbpn nàmolwy vềsvidmolw từsynb từsynb chữtenfa trịpcyo thôqzwyi.

“Tíxvefnh hếsbgzt mộnulnt lưjhfxqdcjt nợqdcj mớtinfi lẫutmtn nợqdcjivnp đouwni!”, Vệyooo Xuyêcdbpn cưjhfxmfcmi lạvnmbnh lùpfztng, khíxvef thếsbgz đouwnnulnt ngộnulnt bộnulnc pháirnpt ra.
“Tùpfzty thôqzwyi!”
Triệyooou Bâspwtn dùpfztng bưjhfxtinfc phong thầretzn, đouwnáirnpnh thẳmltzng vềsvid phíxvefa hắhxfgn ta vớtinfi tốzoyoc đouwnnuln cựqbjzc nhanh.
“Cẩspwtn thậhxfgn, hắhxfgn ta cógiag thiêcdbpn cang hộnuln thểifgz!”
qzwyivnp lớtinfn tiếsbgzng mắhxfgng, sao lạvnmbi ngu đouwnếsbgzn mứipnqc xôqzwyng lêcdbpn nhưjhfx thếsbgz?
Đrmbbáirnpng tiếsbgzc, lờmfcmi nhắhxfgc nhởlzam củpnvda hắhxfgn ta quáirnp muộnulnn.
Vệyooo Xuyêcdbpn cưjhfxmfcmi nham hiểifgzm, hừsynbcdbpn mộnulnt tiếsbgzng rồajrdi thi triểifgzn thiêcdbpn cang hộnuln thểifgz.

Mộnulnt tầretzng hàmolwo quang dùpfztng hắhxfgn ta làmolwm trung đouwniểifgzm rờmfcmi lan ra, uy thếsbgz rấutmtt mạvnmbnh, khíxvef thếsbgzirnp đouwnvnmbo, đouwnutmty làmolwxvef truyềsvidn củpnvda gia tộnulnc Dưjhfxơjaovng Thiêcdbpn, mộnulnt khi tầretzng áirnpnh sáirnpng xuấutmtt hiệyooon thìpzxspfztmolw phi đouwnao hay làmolw kim đouwnnulnc, thứipnqpzxsivnpng cógiag thểifgz bịpcyo dộnulni ngưjhfxqdcjc trởlzam lạvnmbi.

Đrmbbưjhfxơjaovng nhiêcdbpn, nógiagivnpng cógiag thểifgz khiếsbgzn ngưjhfxmfcmi ta bịpcyo bắhxfgn ngưjhfxqdcjc trởlzam lạvnmbi, đouwnưjhfxqdcjc gọspwti làmolw phòmfcmng ngựqbjz tuyệyooot đouwnzoyoi.
“Đrmbbâspwty chíxvefnh làmolw thiêcdbpn cang hộnuln thểifgz sao?”

Mắhxfgt cáirnpc đouwnyooo tửvotc mớtinfi vàmolwo môqzwyn pháirnpi đouwnsvidu sáirnpng rỡrzqzcdbpn, đouwnâspwty làmolw lầretzn đouwnretzu tiêcdbpn họspwt nhìpzxsn thấutmty.
“Tiêcdbpu rồajrdi!”
Tửvotc Viêcdbpm than thởlzam, bọspwtn Dưjhfxơjaovng Phong cũivnpng ho khan, ai cũivnpng khôqzwyng nỡrzqz nhìpzxsn thẳmltzng, phầretzn lớtinfn họspwt đouwnsvidu từsynbng nếsbgzm thửvotc sựqbjz lợqdcji hạvnmbi củpnvda thiêcdbpn cang hộnuln thểifgz, cảrausm giáirnpc khôqzwyng dễljyc chịpcyou chúgiagt nàmolwo, khôqzwyng chỉbsqk đouwnơjaovn giảrausn làmolw bịpcyo bay ngưjhfxqdcjc ra lạvnmbi khôqzwyng thôqzwyi màmolw sẽvtrhmfcmn bịpcyogekg tớtinfi mứipnqc têcdbp liệyooot.

Thiêcdbpn cang hộnuln thểifgz mạvnmbnh mẽvtrh, báirnp đouwnvnmbo khôqzwyng chỉbsqkmolw lờmfcmi đouwnajrdn thổxvefi màmolw thậhxfgt sựqbjz rấutmtt đouwnáirnpng sợqdcj.
Bụtseup!
Triệyooou Bâspwtn tấutmtn côqzwyng đouwnếsbgzn trưjhfxtinfc sựqbjz chứipnqng kiếsbgzn củpnvda tấutmtt cảraus mọspwti ngưjhfxmfcmi.
Hắhxfgn thậhxfgt sựqbjzmolw mộnulnt thanh niêcdbpn cứipnqng, khôqzwyng négekg tráirnpnh màmolw cứipnq thếsbgzqzwyng thẳmltzng qua.
Khôqzwyng sai, hắhxfgn đouwnãvotcqzwyng trựqbjzc diệyooon vàmolwo thiêcdbpn cang hộnuln thểifgz!
Nhưjhfxng đouwniềsvidu khiếsbgzn ngưjhfxmfcmi ta giậhxfgt mìpzxsnh khôqzwyng phảrausi làmolw đouwniềsvidu đouwnógiagmolwmolw hắhxfgn đouwnãvotcqzwyng vỡrzqz thiêcdbpn cang hộnuln thểifgz!
“Chuyệyooon nàmolwy..”, cáirnpc đouwnsvid tửvotc đouwnsvidu ngâspwty ra.

“Sao cógiag thểifgz chứipnq?”, cáirnpc trưjhfxlzamng lãvotco đouwnang xem cũivnpng ngâspwty ngưjhfxmfcmi ra.

“Ta khôqzwyng nhìpzxsn nhầretzm đouwnutmty chứipnq”, Mụtseuc Thanh Hàmolwn ngâspwty ra, khôqzwyng thểifgzmolwo tin nổxvefi.




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.