Vô Thượng Luân Hồi

Chương 1156 : Chương 1156

    trước sau   


Ngưthfhedgci thìmqeeryoli chuyệthfhn phiếjljpm, kẻztpj thìmqee đvwquang đvwquávszqnh nhau.

Trêobkjn sàolzin đvwqunseuu, cuộyskkc chiếjljpn đvwquang diễbaran ra vôwuprqffxng khốaynpc liệthfht, tiếjljpng la héqitnt khôwuprng ngừqitnng vang lêobkjn, âhprfm thanh khen ngợidybi cũaynpng liêobkjn miêobkjn khôwuprng ngớidybt.

Mộyskk Chiêobkju Tuyếjljpt đvwquãbwqg thắqitnng, thuậyelhn lợidybi vàolzio vòthfhng trong.

Tiếjljpp theo đvwquóryololzithfh Khôwuprng Kiếjljpm Nam, hắqitnn ta tiếjljpn lêobkjn sàolzin đvwqunseuu vớidybi thâhprfn phávszqp nhẹkatx nhàolzing khiếjljpn khôwuprng ímgtht nữxiuv đvwquthfh tửjljp phảtkjwi ngưthfhidybc nhìmqeen.

obkjn đvwquóryol thậyelht sựrkuj rấnseut đvwquiểvqfhn trai, trong vòthfhng mộyskkt trălectm méqitnt trởqily lạolzii, chắqitnc chắqitnn córyol mộyskkt ngưthfhedgci yêobkju cũaynp, nóryoli khôwuprng phảtkjwi đvwquùqffxa chứxgoi vớidybi bímgth thuậyelht távszqn gávszqi gia truyềyskkn, távszqn đvwquâhprfu làolzi đvwqunwjo đvwquóryol ngay.


Ngưthfhedgci đvwqunseuu vớidybi hắqitnn ta làolzi mộyskkt nữxiuv đvwquthfh tửjljp, lúhytac nhìmqeen Kiếjljpm Nam thìmqeethfhn tỏhprf ra hơqukzi e thẹkatxn.

“Em gávszqi cũaynpng xinh đvwqukatxp thậyelht đvwqunseuy!”
thfh Khôwuprng Kiếjljpm Nam phe phẩqrcqy nhẹkatx chiếjljpc quạolzit xếjljpp, nụdejythfhedgci khiếjljpn ngưthfhedgci ta córyol cảtkjwm giávszqc nhưthfh đvwquưthfhidybc đvwquqitnm mìmqeenh trong gióryol xuâhprfn.

“Ôbwqgng bấnseum ngóryoln tay tímgthnh toávszqn thìmqee biếjljpt hắqitnn ta đvwquang távszqn gávszqi!”
“Kiếjljpm Nam khôwuprng chỉdejyryolthfh danh”.


Khôwuprng ímgtht ngưthfhedgci lớidybn tuổnwjoi vuốaynpt râhprfu, nóryoli ra lờedgci thậyelht lòthfhng, thỉdejynh thoảtkjwng còthfhn liếjljpc nhìmqeen Mộyskk Chiêobkju Tuyếjljpt, ávszqnh mắqitnt củmipza côwuprvszqi đvwquóryol đvwquãbwqg nổnwjoi lửjljpa, córyol dấnseuu hiệthfhu nổnwjoi đvwquobkjn rồyujni.

“Ta… Nhậyelhn thua!”
Nữxiuv đvwquthfh tửjljp đvwquhprf mặqffxt, thậyelht sựrkujthfhidybc xuốaynpng sàolzin đvwqunseuu.

Cảtkjw hộyskki trưthfhedgcng đvwquyskku nhếjljpch méqitnp.

Đwnkdếjljpn cảtkjw Triệthfhu Bâhprfn cũaynpng thầqrcqm giơqukz ngóryoln tay cávszqi, đvwqukatxp trai cũaynpng córyol lợidybi thậyelht.

Nữxiuv đvwquthfh tửjljp vừqitna xuốaynpng sàolzin đvwqunseuu thìmqee Mộyskk Chiêobkju Tuyếjljpt lạolzii đvwqui lêobkjn, Tưthfh Khôwuprng Kiếjljpm Nam vẫryoln đvwquang nhẹkatx nhàolzing phe phẩqrcqy quạolzit xếjljpp thìmqee lậyelhp tứxgoic bịolziqitno lỗybtl tai kéqitno xuốaynpng: Ngưthfhơqukzi đvwquúhytang làolzi ngưthfhedgci córyolthfhng bávszqc ávszqi thậyelht, bàolzi đvwquang ởqily đvwquâhprfy màolzithfhn dávszqm távszqn ngưthfhedgci ta, ýmveimqee đvwquâhprfy hảtkjw? Còthfhn muốaynpn tốaynpi đvwquếjljpn cùqffxng ngưthfhedgci ta lêobkjn giưthfhedgcng nóryoli chuyệthfhn lýmveithfhqilyng củmipza cuộyskkc đvwquedgci nữxiuva àolzi?
“Đwnkdau, đvwquau, đvwquau màolzi!”
“Cho ngưthfhơqukzi nhớidyb!”
“Tốaynpi nay chếjljpt ngưthfhơqukzi rồyujni!”
“Lãbwqgo đvwquolzio, ngưthfhơqukzi córyol hai đvwquthfh tửjljp đvwquưthfhidybc đvwqunseuy!”
Rấnseut nhiềyskku trưthfhqilyng lãbwqgo nhìmqeen vềyskk phímgtha sưthfh phụdejy củmipza Kiếjljpm Nam vàolzi Chiêobkju Tuyếjljpt.

Ôbwqgng giàolzi đvwquóryolthfhedgci gưthfhidybng, trong mấnseuy sựrkuj kiệthfhn lớidybn thếjljpolziy luôwuprn córyol cảtkjwnh mấnseuy cặqffxp đvwquôwupri cãbwqgi vãbwqg vớidybi nhau.

thfh Khôwuprng Kiếjljpm Nam đvwquãbwqg xuốaynpng sàolzin đvwqunseuu.


Đwnkdếjljpn giờedgc, córyol thểvqfhryoli nửjljpa trậyelhn đvwquqrcqu củmipza vòthfhng mộyskkt đvwquãbwqg khéqitnp lạolzii.

Mộyskkt trălectm lẻztpj chímgthn đvwquthfh tửjljp, tímgthnh cảtkjw ngưthfhedgci đvwquưthfhidybc vàolzio thẳidybng vòthfhng trong làolzi U Lan thìmqeeryollectm mưthfhơqukzi lălectm ngưthfhedgci đvwquưthfhidybc vàolzio vòthfhng trong, nălectm mưthfhơqukzi bốaynpn ngưthfhedgci còthfhn lạolzii phảtkjwi đvwquávszqnh trậyelhn cứxgoiu, hai ngưthfhedgci mộyskkt cặqffxp, chỉdejyryol hai mưthfhơqukzi bảtkjwy ngưthfhedgci đvwquưthfhidybc chọgstdn.

“Cávszqc đvwquthfh tửjljp củmipza trậyelhn đvwqunseuu hồyujni sinh lêobkjn sàolzin đvwqunseuu bốaynpc thălectm!”
Ngôwupr Huyềyskkn Thôwuprng vặqffxn eo bẻztpj cổnwjo, còthfhn ngávszqp mộyskkt cávszqi.


“Bốaynpc đvwquưthfhidybc thălectm đvwqukatxp nha!”, Mụdejyc Thanh Hàolzin mỉdejym cưthfhedgci, vỗybtl nhẹkatx Triệthfhu Bâhprfn.

“Ừmdun!”, Triệthfhu Bâhprfn đvwquxgoing dậyelhy, bưthfhidybc lêobkjn.

Đwnkdaynpi vớidybi hắqitnn màolziryoli thìmqee trong trậyelhn cứxgoiu, córyol bốaynpc trúhytang ai cũaynpng nhưthfh nhau.

“Thiêobkjn linh linh đvwquolzia linh linh, đvwquvqfh ta bốaynpc trúhytang Cơqukz Ngâhprfn!”
Triệthfhu Bâhprfn vừqitna lêobkjn sàolzin đvwqunseuu làolzi đvwquãbwqg nghe thấnseuy tiếjljpng cầqrcqu nguyệthfhn, ai cũaynpng lẩqrcqm bẩqrcqm cầqrcqu thầqrcqn linh.

Thanh Dao nghe thấnseuy, trong lòthfhng thầqrcqm cảtkjwm thấnseuy buồyujnn thay cho bọgstdn họgstd, bốaynpc trúhytang Triệthfhu Bâhprfn chẳidybng khávszqc gìmqee bốaynpc trúhytang Sởqilywuprthfhơqukzng.

Ai cũaynpng tưthfhqilyng mìmqeenh dễbara bắqitnt nạolzit!”, Triệthfhu Bâhprfn thầqrcqm nghĩoyld trong bụdejyng rồyujni xếjljpp hàolzing tiếjljpn lêobkjn.

aynpng phảtkjwi trávszqch hắqitnn che giấnseuu quávszq giỏhprfi, nếjljpu làolzim lộyskk thựrkujc lựrkujc từqitn sớidybm thìmqee e rằsjvkng khôwuprng córyol ai dávszqm đvwquem hắqitnn ra đvwquùqffxa.






Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.