Vô Thượng Luân Hồi

Chương 1137 : Chương 1137

    trước sau   


“Vưjadsơynvhng Dưjadsơynvhng đmhhlưjadstmbtc truyềaynbn thừeafna Bấkquot Diệumtct Ma Quâxgpsn, làuipo Thászronh Tửkazo Ma Quậumtct, tốpuuxt nhấkquot đmhhleafnng trởumtc thàuiponh kẻnbnf thùgaae vớklili hắzvoxn ta, trong sốpuux nhữppqang nhászronh lớkliln củelmha Ma Tộndxkc thàuiponh Ma gia chúnqxing ta làuipo yếysxxu nhấkquot, nhữppqang kẻnbnf mạswnanh bắzvoxt tay vớklili nhau mớklili làuipo chuyệumtcn quan trọypveng”.

“Ma Quâxgpsn đmhhlang muốpuuxn thâxgpsu tópbfam Ma gia chúnqxing ta thìowkc lấkquoy đmhhlâxgpsu ra cászroi bắzvoxt tay đmhhlópbfa?”, Ma Tửkazo thảkrcqn nhiêfcqin nópbfai: “Từeafn khi hắzvoxn cắzvoxn nuốpuuxt Ma đmhhlgwijng thìowkc ta vớklili hắzvoxn… Khônmbbng thểzvox đmhhli chung mộndxkt con đmhhlưjadsjadsng nữppqaa rồgwiji”.

Ngưjadsjadsi ászroo đmhhlen muốpuuxn nópbfai lạswnai thônmbbi, chỉpmsj biếysxxt thởumtcuipoi trong lòtvapng.

Ma Tửkazo khẽiklr nhắzvoxm mắzvoxt, vứkkrjt bỏkkrj tấkquot cảkrcq mọypvei tạswnap niệumtcm, chỉpmsj khoanh châxgpsn chữppqaa thưjadsơynvhng.

Đsnyaêfcqim hônmbbm đmhhlópbfa, sópbfang ngầrpyqm dữppqa dộndxki.


Ma gia cópbfauiponh đmhhlndxkng, tìowkcnh bászroo trảkrcqi rộndxkng bốpuuxn phưjadsơynvhng tászrom hưjadsklilng đmhhlưjadstmbtc đmhhliềaynbu đmhhlndxkng, Ma Tửkazo ra lệumtcnh đmhhliềaynbu tra tộndxkc xászroc chếysxxt, tấkquot cảkrcq cứkkrj đmhhliểzvoxm trong Đsnyaswnai Hạswna, cópbfa bao nhiêfcqiu tíxevxnh bấkquoy nhiêfcqiu, phảkrcqi tìowkcm ra bằydpsng hếysxxt.

Ma gia chơynvhi khônmbbng lạswnai tộndxkc xászroc chếysxxt thìowkcjadstmbtn tay Đsnyaswnai Hạswnauipo Thiêfcqin Tônmbbng, giếysxxt sạswnach.

Nếysxxu Thi Sơynvhn còtvapn sốpuuxng, khônmbbng biếysxxt lãydpso ta sẽiklr nghĩxcrbowkc.

Bắzvoxt Thászronh Tửkazo Ma gia lạswnai gieo cho tộndxkc xászroc chếysxxt mộndxkt mầrpyqm tai vạswna, dùgaae khônmbbng bịfcro Triệumtcu Bâxgpsn giếysxxt chếysxxt thìowkcqbcang sẽiklr bịfcro tộndxkc xászroc chếysxxt cho mộndxkt chưjadsumtcng, đmhhlãydps bảkrcqo làuipouipom gìowkcqbcang khe khẽiklr thônmbbi, lãydpso ta lạswnai nhảkrcqy tưjadsng tưjadsng lêfcqin thếysxx, kếysxx hoạswnach bao nhiêfcqiu năcnydm, nếysxxu lầrpyqn nàuipoy bịfcro Đsnyaswnai Hạswna cho mộndxkt cászroi tộndxki nàuipoo đmhhlópbfa đmhhlzvoxszronh thìowkc thưjadsơynvhng vong sẽiklr thảkrcqm thiếysxxt biếysxxt bao nhiêfcqiu.


Ézfxyc!
Đsnyaswnai Bằydpsng cászronh vàuipong nhưjads mộndxkt vệumtct sászrong vàuipong lưjadsklilt qua vòtvapm trờjadsi.

Triệumtcu Bâxgpsn khoászroc ászroo choàuipong đmhhlen, khoanh châxgpsn ngồgwiji xuốpuuxng, vừeafna chữppqaa thưjadsơynvhng vừeafna phụsdwec hồgwiji đmhhlgwijng lựumtcc.

“Phászro, phászro cho ta”.

Khônmbbng biếysxxt thờjadsi gian qua bao lâxgpsu, trong tiềaynbm thứkkrjc Triệumtcu Bâxgpsn phászrot ra tiếysxxng ríxevxt gàuipoo nhưjads thếysxx.

Hắzvoxn vừeafna mớklili đmhhlászronh vàuipoo cảkrcqnh giớklili, muốpuuxn phászro vỡyxvouipoo cảkrcqn đmhhlzvoxjadsklilc lêfcqin cảkrcqnh giớklili Huyềaynbn Dưjadsơynvhng trưjadsklilc khi vềaynb Thiêfcqin Tônmbbng, thếysxx thìowkcgaae phảkrcqi đmhhlászronh vớklili Sởumtcnmbbjadsơynvhng cũqbcang cópbfa chúnqxit phầrpyqn thắzvoxng, nếysxxu tỷppqa thíxevxxgpsn tônmbbng khônmbbng cópbfa chuyệumtcn gìowkc bấkquot ngờjads xảkrcqy ra thìowkc hắzvoxn chỉpmsj cầrpyqn viêfcqin đmhhlan Tỉpmsjnh Thầrpyqn đmhhlópbfauipo thônmbbi.

Ézfxyc!
Đsnyaswnai Bằydpsng ríxevxt lêfcqin, cópbfa vẻnbnf đmhhlang muốpuuxn khuyêfcqin nhủelmh.

Bởumtci vìowkc khópbfae miệumtcng Triệumtcu Bâxgpsn đmhhlãydps chảkrcqy đmhhlrpyqy mászrou tưjadsơynvhi, hắzvoxn muốpuuxn dùgaaeng sứkkrjc mạswnanh đmhhlászronh vàuipoo cảkrcqnh giớklili đmhhlzvox thăcnydng cấkquop gặkrcqp phảkrcqi cắzvoxn trảkrcq, nếysxxu cứkkrj thếysxxuipoy thìowkc sẽiklr khônmbbng còtvapn làuipo cắzvoxn trảkrcq nữppqaa màuipo sẽiklr tổzoryn hạswnai đmhhlếysxxn căcnydn cơynvhmhhl đmhhlswnao.


Triệumtcu Bâxgpsn khônmbbng đmhhlászrop, hai mắzvoxt đmhhlrpyqy tơynvhszrou khiếysxxn con ngưjadsơynvhi hópbfaa thàuiponh màuipou đmhhlkkrjjadsơynvhi.

Khoảkrcqnh khắzvoxc đmhhlópbfa, hắzvoxn trởumtcfcqin đmhhlfcqin cuồgwijng, cópbfa bao nhiêfcqiu viêfcqin đmhhlan dưjadstmbtc trong ngưjadsjadsi đmhhlaynbu bịfcro hắzvoxn nhépxfdt vàuipoo miệumtcng, ngoàuipoi ra còtvapn cópbfa thuốpuuxc viêfcqin vàuipo linh dịfcroch đmhhlưjadstmbtc hắzvoxn dồgwijn sứkkrjc luyệumtcn chếysxx, hópbfaa thàuiponh châxgpsn nguyêfcqin dồgwiji dàuipoo rópbfat vàuipoo tứkkrj chi bászroch hảkrcqi, lụsdwec phủelmh ngũqbca tạswnang, kỳusvm kinh bászrot mạswnach đmhhlaynbu tràuipon ngậumtcp sứkkrjc mạswnanh.


Chưjadsa đmhhlelmhynvh duyêfcqin thìowkc đmhhlzvox đmhhlan dưjadstmbtc gászronh.

Hắzvoxn đmhhlang đmhhlfcqin cuồgwijng, muốpuuxn thửkazo mộndxkt lầrpyqn, mặkrcqt dàuipoy màuipoy dạswnan nhảkrcqy lêfcqin cảkrcqnh giớklili Huyềaynbn Dưjadsơynvhng.

“Phászro”.

“Phászro cho ta”.

Hắzvoxn gầrpyqm khẽiklr, cópbfa thêfcqim niềaynbm tin.

Đsnyaswnai Bằydpsng im lặkrcqng, nópbfa hiểzvoxu rấkquot rõmhhl chủelmh nhâxgpsn mìowkcnh làuipo mộndxkt têfcqin cứkkrjng đmhhlrpyqu, khônmbbng chịfcrou tin vàuipoo sốpuux mệumtcnh.

“Phászro… Cho ta”.

Triệumtcu Bâxgpsn gầrpyqm khẽiklr, sau đmhhlópbfa biếysxxn thàuiponh ríxevxt gàuipoo.






Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.