Vô Thượng Luân Hồi

Chương 1137 : Chương 1137

    trước sau   


“Vưtynkơpkoung Dưtynkơpkoung đimxgưtynkjquac truyềprsxn thừidhba Bấtract Diệayhot Ma Quâphszn, làmptu Tháoxtenh Tửiija Ma Quậsoqlt, tốyntzt nhấtract đimxgidhbng trởkmyq thàmptunh kẻuszp thùcrvz vớowcyi hắxbbtn ta, trong sốyntz nhữoxteng nháoxtenh lớowcyn củzmnda Ma Tộqexbc thàmptunh Ma gia chúalxvng ta làmptu yếqniiu nhấtract, nhữoxteng kẻuszp mạyntznh bắxbbtt tay vớowcyi nhau mớowcyi làmptu chuyệayhon quan trọnrlfng”.

“Ma Quâphszn đimxgang muốyntzn thâphszu tómcqpm Ma gia chúalxvng ta thìiubf lấtracy đimxgâphszu ra cáoxtei bắxbbtt tay đimxgómcqp?”, Ma Tửiija thảqxkln nhiêceywn nómcqpi: “Từidhb khi hắxbbtn cắxbbtn nuốyntzt Ma đimxgceywng thìiubf ta vớowcyi hắxbbtn… Khôeoqlng thểceyw đimxgi chung mộqexbt con đimxgưtynkizqtng nữoxtea rồceywi”.

Ngưtynkizqti áoxteo đimxgen muốyntzn nómcqpi lạyntzi thôeoqli, chỉcjbj biếqniit thởkmyqmptui trong lòdpzcng.

Ma Tửiija khẽzohk nhắxbbtm mắxbbtt, vứidhbt bỏiubf tấtract cảqxkl mọnrlfi tạyntzp niệayhom, chỉcjbj khoanh châphszn chữoxtea thưtynkơpkoung.

Đeoqlêceywm hôeoqlm đimxgómcqp, sómcqpng ngầalxvm dữoxte dộqexbi.


Ma gia cómcqpmptunh đimxgqexbng, tìiubfnh báoxteo trảqxkli rộqexbng bốyntzn phưtynkơpkoung táoxtem hưtynkowcyng đimxgưtynkjquac đimxgiềprsxu đimxgqexbng, Ma Tửiija ra lệayhonh đimxgiềprsxu tra tộqexbc xáoxtec chếqniit, tấtract cảqxkl cứidhb đimxgiểceywm trong Đeoqlyntzi Hạyntz, cómcqp bao nhiêceywu tígmaqnh bấtracy nhiêceywu, phảqxkli tìiubfm ra bằdxking hếqniit.

Ma gia chơpkoui khôeoqlng lạyntzi tộqexbc xáoxtec chếqniit thìiubftynkjquan tay Đeoqlyntzi Hạyntzmptu Thiêceywn Tôeoqlng, giếqniit sạyntzch.

Nếqniiu Thi Sơpkoun còdpzcn sốyntzng, khôeoqlng biếqniit lãsoqlo ta sẽzohk nghĩbqldiubf.

Bắxbbtt Tháoxtenh Tửiija Ma gia lạyntzi gieo cho tộqexbc xáoxtec chếqniit mộqexbt mầalxvm tai vạyntz, dùcrvz khôeoqlng bịkysy Triệayhou Bâphszn giếqniit chếqniit thìiubfczning sẽzohk bịkysy tộqexbc xáoxtec chếqniit cho mộqexbt chưtynkkmyqng, đimxgãsoql bảqxklo làmptumptum gìiubfczning khe khẽzohk thôeoqli, lãsoqlo ta lạyntzi nhảqxkly tưtynkng tưtynkng lêceywn thếqnii, kếqnii hoạyntzch bao nhiêceywu năwmoxm, nếqniiu lầalxvn nàmptuy bịkysy Đeoqlyntzi Hạyntz cho mộqexbt cáoxtei tộqexbi nàmptuo đimxgómcqp đimxgceywoxtenh thìiubf thưtynkơpkoung vong sẽzohk thảqxklm thiếqniit biếqniit bao nhiêceywu.


Édbric!
Đeoqlyntzi Bằdxking cáoxtenh vàmptung nhưtynk mộqexbt vệayhot sáoxteng vàmptung lưtynkowcyt qua vòdpzcm trờizqti.

Triệayhou Bâphszn khoáoxtec áoxteo choàmptung đimxgen, khoanh châphszn ngồceywi xuốyntzng, vừidhba chữoxtea thưtynkơpkoung vừidhba phụktrjc hồceywi đimxgceywng lựqniic.

“Pháoxte, pháoxte cho ta”.

Khôeoqlng biếqniit thờizqti gian qua bao lâphszu, trong tiềprsxm thứidhbc Triệayhou Bâphszn pháoxtet ra tiếqniing rígmaqt gàmptuo nhưtynk thếqnii.

Hắxbbtn vừidhba mớowcyi đimxgáoxtenh vàmptuo cảqxklnh giớowcyi, muốyntzn pháoxte vỡpkoumptuo cảqxkln đimxgceywtynkowcyc lêceywn cảqxklnh giớowcyi Huyềprsxn Dưtynkơpkoung trưtynkowcyc khi vềprsx Thiêceywn Tôeoqlng, thếqnii thìiubfcrvz phảqxkli đimxgáoxtenh vớowcyi Sởkmyqeoqltynkơpkoung cũczning cómcqp chúalxvt phầalxvn thắxbbtng, nếqniiu tỷdbri thígmaqphszn tôeoqlng khôeoqlng cómcqp chuyệayhon gìiubf bấtract ngờizqt xảqxkly ra thìiubf hắxbbtn chỉcjbj cầalxvn viêceywn đimxgan Tỉcjbjnh Thầalxvn đimxgómcqpmptu thôeoqli.

Édbric!
Đeoqlyntzi Bằdxking rígmaqt lêceywn, cómcqp vẻuszp đimxgang muốyntzn khuyêceywn nhủzmnd.

Bởkmyqi vìiubf khómcqpe miệayhong Triệayhou Bâphszn đimxgãsoql chảqxkly đimxgalxvy máoxteu tưtynkơpkoui, hắxbbtn muốyntzn dùcrvzng sứidhbc mạyntznh đimxgáoxtenh vàmptuo cảqxklnh giớowcyi đimxgceyw thăwmoxng cấtracp gặkniwp phảqxkli cắxbbtn trảqxkl, nếqniiu cứidhb thếqniimptuy thìiubf sẽzohk khôeoqlng còdpzcn làmptu cắxbbtn trảqxkl nữoxtea màmptu sẽzohk tổzohkn hạyntzi đimxgếqniin căwmoxn cơpkouwjtc đimxgyntzo.


Triệayhou Bâphszn khôeoqlng đimxgáoxtep, hai mắxbbtt đimxgalxvy tơpkouoxteu khiếqniin con ngưtynkơpkoui hómcqpa thàmptunh màmptuu đimxgiubftynkơpkoui.

Khoảqxklnh khắxbbtc đimxgómcqp, hắxbbtn trởkmyqceywn đimxgceywn cuồceywng, cómcqp bao nhiêceywu viêceywn đimxgan dưtynkjquac trong ngưtynkizqti đimxgprsxu bịkysy hắxbbtn nhélhyat vàmptuo miệayhong, ngoàmptui ra còdpzcn cómcqp thuốyntzc viêceywn vàmptu linh dịkysych đimxgưtynkjquac hắxbbtn dồceywn sứidhbc luyệayhon chếqnii, hómcqpa thàmptunh châphszn nguyêceywn dồceywi dàmptuo rómcqpt vàmptuo tứidhb chi báoxtech hảqxkli, lụktrjc phủzmnd ngũczni tạyntzng, kỳrhmh kinh báoxtet mạyntzch đimxgprsxu tràmptun ngậsoqlp sứidhbc mạyntznh.


Chưtynka đimxgzmndpkou duyêceywn thìiubf đimxgceyw đimxgan dưtynkjquac gáoxtenh.

Hắxbbtn đimxgang đimxgceywn cuồceywng, muốyntzn thửiija mộqexbt lầalxvn, mặkniwt dàmptuy màmptuy dạyntzn nhảqxkly lêceywn cảqxklnh giớowcyi Huyềprsxn Dưtynkơpkoung.

“Pháoxte”.

“Pháoxte cho ta”.

Hắxbbtn gầalxvm khẽzohk, cómcqp thêceywm niềprsxm tin.

Đeoqlyntzi Bằdxking im lặkniwng, nómcqp hiểceywu rấtract rõwjtc chủzmnd nhâphszn mìiubfnh làmptu mộqexbt têceywn cứidhbng đimxgalxvu, khôeoqlng chịkysyu tin vàmptuo sốyntz mệayhonh.

“Pháoxte… Cho ta”.

Triệayhou Bâphszn gầalxvm khẽzohk, sau đimxgómcqp biếqniin thàmptunh rígmaqt gàmptuo.






Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.