Vợ Nhỏ Mang Thai Hộ Tổng Tài

Chương 571 : Đi ăn với anh ta thật mệt

    trước sau   
“Chuyệnnpwn nàiaogy em cóchnb thểcsnilboan tâdbogm, anh sẽrpuj bảbnovo vệnnpw em thậbmvxt tốulbht, đxktoưohdmơmybzng nhiêlboan làiaog bao gồyfljm cảbnovhcnfng ty củpupma em nữwjrsa. Cho nêlboan sẽrpuj khôhcnfng cóchnb ngưohdmsogti thứcmof ba biếgiyvt chuyệnnpwn.” Trêlboan mặklzjt Đbnovưohdmsogtng Lựrpujc nởyflj nụfobjohdmsogti nham hiểcsnim: “Em bâdbogy giờsogtchnb thểcsni đxktoi ăightn vớrrkki anh đxktoưohdmcjplc rồyflji chứcmof?”

Nhìmybzn hai ngưohdmsogti từlboa phònnpwng họftgcp đxktoi ra, Lâdbogm Linh liềconvn vộhcnfi vàiaogng đxktoi đxktoếgiyvn, vừlboaa rồyflji côhcnfohdmng càiaog phêlboa tớrrkki, nhưohdmng lạkfspi pháawajt hiệnnpwn cửtkqoa bịmybz khóchnba, côhcnf khôhcnfng cáawajch nàiaogo mởyflj ra đxktoưohdmcjplc, vớrrkki lạkfspi nhâdbogn viêlboan ởyflj đxktoâdbogy nhìmybzn cóchnb vẻhlsm rấdokpt lạkfspnh nhạkfspt, chỉkfspiaogm ngơmybz nhưohdm khôhcnfng liêlboan quan đxktoếgiyvn họftgc.

“Diêlboan Diêlboan, côhcnf khôhcnfng sao chứcmof? Anh ta cóchnbiaogm gìmybzhcnf khôhcnfng? Suýtkqot chúlojct nữwjrsa làiaoghcnfi đxktomybznh gọftgci đxktoiệnnpwn thoạkfspi cho phóchnb tổbmvxng rồyflji.” Lâdbogm Linh sốulbht ruộhcnft đxktoếgiyvn thiếgiyvu đxktoiềconvu muốulbhn khóchnbc ra. Vốulbhn dĩhcnfhcnfnnpwn nghĩhcnf Đbnovưohdmsogtng Lựrpujc làiaog ngưohdmsogti tốulbht, nhưohdmng bâdbogy giờsogt xem ra cóchnb lẽrpuj khôhcnfng nhưohdm vậbmvxy, hìmybznh nhưohdm anh ta đxktoang cóchnb ýtkqo đxktoyflj vớrrkki Diêlboan Diêlboan.

“Chuyệnnpwn nàiaogy côhcnf đxktolboang nóchnbi cho anh ấdokpy biếgiyvt, tôhcnfi cóchnb thểcsni xửtkqotkqo đxktoưohdmcjplc, giờsogtyflj đxktoâdbogy khôhcnfng cóchnb chuyệnnpwn gìmybz nữwjrsa, côhcnf vềconvhcnfng ty trưohdmrrkkc đxktoi.” Tiêlboau Mộhcnfc Diêlboan lêlboan tiếgiyvng nóchnbi.

“Nhưohdmng màiaog…” Lâdbogm Linh cóchnb chúlojct lo lắightng nhìmybzn qua Đbnovưohdmsogtng Lựrpujc.

“Thậbmvxt sựrpuj khôhcnfng cóchnb chuyệnnpwn gìmybz nữwjrsa, vớrrkki lạkfspi chuyệnnpwn hôhcnfm nay, nhớrrkk đxktolboang cho anh ấdokpy biếgiyvt.” Khôhcnfng thìmybz Tiêlboau Mộhcnfc Diêlboan cũlhmsng khôhcnfng biếgiyvt phảbnovi giảbnovi thíoqaoch vớrrkki anh nhưohdm thếgiyviaogo, vìmybzdvsc sao thìmybz ngưohdmsogti đxktoàiaogn ôhcnfng đxktoóchnb rấdokpt dễpqun ghen.




“Nhưohdmng màiaog…” Lâdbogm Linh vẫdmbsn ấdokpp úlojcng đxktoíoqaoch nóchnbi, côhcnf vẫdmbsn khôhcnfng yêlboan tâdbogm.

“Côhcnflboan tâdbogm, tôhcnfi biếgiyvt chăightm sóchnbc mìmybznh màiaog.” Tiêlboau Mộhcnfc Diêlboan nóchnbi xong, khôhcnfng mấdokpy vui vẻhlsm đxktoi theo Đbnovưohdmsogtng Lựrpujc ra ngoàiaogi.

dbogm Linh chỉkfspchnb thểcsni theo bọftgcn họftgc đxktoi ra ngoàiaogi cửtkqoa, tiếgiyvp theo nhìmybzn hai ngưohdmsogti họftgclboan xe.

Diêlboan Diêlboan dáawajm lêlboan xe củpupma anh ta, côhcnf nghĩhcnfmybznh cóchnblboan nóchnbi chuyệnnpwn nàiaogy cho phóchnb tổbmvxng biếgiyvt hay khôhcnfng? Nhưohdmng màiaog, trong lònnpwng côhcnflhmsng cóchnb chúlojct khóchnb chịmybzu, cuốulbhi cùdvscng côhcnf vẫdmbsn lựrpuja chọftgcn im lặklzjng, côhcnf xoay ngưohdmsogti chuẩxygvn bịmybz vềconvhcnfng ty.

Ngay tạkfspi lúlojcc nàiaogy, Lâdbogm Linh đxktohcnft nhiêlboan đxktofobjng trúlojcng Thịmybznh Trìmybznh Việnnpwt đxktoang vộhcnfi vàiaogng xôhcnfng đxktoếgiyvn.

“Phóchnb tổbmvxng, sao anh lạkfspi đxktoếgiyvn đxktoâdbogy?” Lâdbogm Linh cảbnovm giáawajc đxktoưohdmcjplc cóchnb vấdokpn đxktoconv.

“Diêlboan Diêlboan đxktoâdbogu, côhcnfdokpy khôhcnfng phảbnovi đxktoi cùdvscng vớrrkki côhcnf đxktoếgiyvn đxktoâdbogy sao?” Thịmybznh Trìmybznh Việnnpwt thấdokpy Lâdbogm Linh, liềconvn lậbmvxp tứcmofc lêlboan tiếgiyvng hỏqiyvi.

Nhâdbogn viêlboan trong côhcnfng ty nóchnbi hai ngưohdmsogti họftgc đxktoi cùdvscng nhau, sao bâdbogy giờsogt lạkfspi chỉkfspnnpwn mộhcnft mìmybznh côhcnf.

“Tôhcnfi…Tổbmvxng giáawajm đxktoulbhc côhcnfdokpy…” Nhấdokpt thờsogti Lâdbogm Linh nóchnbi chuyệnnpwn cóchnb phầbnovn ấdokpp úlojcng, côhcnf đxktoang nghĩhcnfmybznh cóchnblboan nóchnbi cho anh biếgiyvt khôhcnfng, nếgiyvu nhưohdmchnbi ra thìmybz chắightc chắightn Diêlboan Diêlboan sẽrpujqenshcnf thàiaognh trăightm mảbnovnh.

“Nóchnbi nhanh!” Thịmybznh Trìmybznh Việnnpwt sốulbht ruộhcnft thúlojcc giụfobjc côhcnf.

“Tôhcnfi khôhcnfng biếgiyvt!” Lâdbogm Linh chỉkfspnnpwn cáawajch lựrpuja chọftgcn nóchnbi dốulbhi.

“Côhcnf biếgiyvt hậbmvxu quảbnov củpupma việnnpwc lừlboaa gạkfspt củpupma tôhcnfi làiaog nghiêlboam trọftgcng nhưohdm thếgiyviaogo rồyflji chứcmof.” Thịmybznh Trìmybznh Việnnpwt dùdvscng giọftgcng cảbnovnh cáawajo nóchnbi vớrrkki côhcnf, áawajnh mắightt sắightc béqensn nhìmybzn thẳktrong côhcnf.

Cuốulbhi cùdvscng Lâdbogm Linh vẫdmbsn do dựrpuj, mộhcnft bêlboan làiaog Thịmybznh Trìmybznh Việnnpwt, mộhcnft bêlboan làiaog Tiêlboau Mộhcnfc Diêlboan, hai ngưohdmsogti đxktoconvu khôhcnfng thểcsni đxktoightc tộhcnfi đxktoưohdmcjplc. Nhưohdmng ngưohdmsogti đxktoàiaogn ôhcnfng trưohdmrrkkc mặklzjt côhcnf hiệnnpwn tạkfspi đxktoang éqensp côhcnf nhìmybzn côhcnf nhưohdm muốulbhn ăightn tưohdmơmybzi nuốulbht sốulbhng côhcnf, nhấdokpt thờsogti côhcnf cảbnovm thấdokpy cóchnb vẻhlsm nhưohdm ngưohdmsogti trưohdmrrkkc mắightt nàiaogy nguy hiểcsnim hơmybzn.




“Nếgiyvu nhưohdmiaoghcnf khôhcnfng kểcsniconviaogng đxktobnovu đxktohcnfi câdbogu chuyệnnpwn cho tôhcnfi biếgiyvt, hậbmvxu quảbnov sẽrpuj rấdokpt nghiêlboam trọftgcng đxktoóchnb.” Thịmybznh Trìmybznh Việnnpwt sửtkqo dụfobjng đxktoònnpwn sáawajt thủpupm củpupma mìmybznh đxktocsni uy hiếgiyvp côhcnf.

Đbnovúlojcng nhưohdm rằyjolng trong tíoqaoch tắightc Lâdbogm Linh chịmybzu khôhcnfng nổbmvxi nữwjrsa, côhcnf liềconvn lêlboan tiếgiyvng nóchnbi: “Tôhcnfi nhìmybzn thấdokpy hai ngưohdmsogti họftgclboan xe, đxktoi vềconvohdmrrkkng đxktoóchnb, chắightc anh theo hưohdmrrkkng đxktoóchnb đxktoi sẽrpuj nhìmybzn thấdokpy họftgc.”

hcnf sợcjpl đxktoếgiyvn mứcmofc nhắightm mắightt nóchnbi mộhcnft hơmybzi.

Thịmybznh Trìmybznh Việnnpwt liềconvn lậbmvxp tứcmofc chạkfspy theo hưohdmrrkkng lâdbogm Linh vừlboaa chỉkfsp đxktouổbmvxi theo.

Sao côhcnfchnb thểcsni đxktoi lung tung nhưohdm vậbmvxy đxktoưohdmcjplc? Sau nàiaogy nếgiyvu nhưohdm khôhcnfng qua sựrpuj đxktoyfljng ýtkqo củpupma anh, anh tuyệnnpwt đxktoulbhi khôhcnfng đxktocsnihcnf mộhcnft mìmybznh đxktoi lung tung nhưohdm vậbmvxy.

Trêlboan xe, Tiêlboau Mộhcnfc Diêlboan cảbnovm thấdokpy rấdokpt buồyfljn cháawajn, khôhcnfng biếgiyvt Đbnovưohdmsogtng Lựrpujc muốulbhn đxktoưohdma côhcnf đxktoi đxktoâdbogu.

“Xuốulbhng xe đxktoưohdmcjplc rồyflji.” Đbnovưohdmsogtng Lựrpujc nhẹdial nhàiaogng đxktokfspp phanh xe.

Đbnovưohdmsogtng Lựrpujc dẫdmbsn Tiêlboau Mộhcnfc Diêlboan đxktoi đxktoếgiyvn trưohdmrrkkc cửtkqoa mộhcnft nơmybzi cóchnb phong cáawajch cổbmvxoqaonh, vừlboaa mởyflj cửtkqoa ra, rấdokpt nhiềconvu đxktoóchnba hoa màiaogu đxktoqiyv từlboa trêlboan rơmybzi xuốulbhng, cảbnovnh tưohdmcjplng rấdokpt đxktodialp rấdokpt lãtkqong mạkfspn, giốulbhng nhưohdm mộhcnft trậbmvxn mưohdma tuyếgiyvt đxktoang bay lưohdmcjpln.

Đbnovi tiếgiyvp đxktoi tiếgiyvp, hai ngưohdmsogti họftgc đxktoi tớrrkki mộhcnft vưohdmsogtn hoa tuyệnnpwt đxktodialp, toàiaogn bộhcnfawajc loạkfspi hoa vớrrkki năightm màiaogu sáawaju sắightc đxktoconvu xuấdokpt hiệnnpwn nơmybzi đxktoâdbogy, bêlboan trêlboan cònnpwn cóchnb nhữwjrsng chúlojcohdmrrkkm bay lưohdmcjpln, cảbnovnh tưohdmcjplng thậbmvxt sựrpuj rấdokpt đxktodialp, khiếgiyvn cho ngưohdmsogti bưohdmrrkkc vàiaogo phúlojct chốulbhc cảbnovm thấdokpy rấdokpt thoảbnovi máawaji.

Vốulbhn dĩhcnfdbogm trạkfspng Tiêlboau Mộhcnfc Diêlboan khôhcnfng tốulbht, nhưohdmng khi nhìmybzn thấdokpy cảbnovnh tưohdmcjplng trưohdmrrkkc mặklzjt mìmybznh, tâdbogm trạkfspng đxktohcnft nhiêlboan cũlhmsng vui hơmybzn, nhưohdmng khi côhcnf pháawajt hiệnnpwn Đbnovưohdmsogtng Lựrpujc vẫdmbsn đxktoang nhìmybzn côhcnf khôhcnfng rờsogti, ngay lậbmvxp tứcmofc mặklzjt côhcnf tốulbhi sầbnovm lạkfspi.

Ban đxktobnovu cònnpwn thấdokpy côhcnf đxktoang cưohdmsogti tưohdmơmybzi nhưohdm hoa, nàiaogo ngờsogt trong tíoqaoch tắightc lạkfspi tốulbhi sầbnovm mặklzjt lạkfspi, con ngưohdmsogti nàiaogy đxktoúlojcng làiaog mau thay đxktobmvxi, nhưohdmng màiaog anh lạkfspi thíoqaoch côhcnf nhưohdm vậbmvxy. Nghĩhcnf đxktoếgiyvn đxktoâdbogy, trêlboan mặklzjt Đbnovưohdmsogtng Lựrpujc thoáawajng hiệnnpwn lêlboan nụfobjohdmsogti nham hiểcsnim.

Đbnovâdbogy rốulbht cuộhcnfc làiaog chỗbmvxiaogo? Tuy làiaog chỗbmvxiaogy rấdokpt đxktodialp, nhưohdmng màiaog Tiêlboau Mộhcnfc Diêlboan cảbnovm thấdokpy cóchnb đxktoiềconvu gìmybz đxktoóchnb cầbnovn phảbnovi cảbnovnh giáawajc vớrrkki nơmybzi nàiaogy, bởyflji vìmybzmybzi nàiaogy cóchnb ngưohdmsogti đxktoàiaogn ôhcnfng màiaoghcnf cảbnovm thấdokpy cựrpujc kỳqiyv nguy hiểcsnim.

“Trong lònnpwng em tin anh màiaog phảbnovi khôhcnfng? Nếgiyvu nhưohdm em khôhcnfng tin anh thìmybz em sẽrpuj khôhcnfng theo anh đxktoếgiyvn nơmybzi nàiaogy.”

Khi Đbnovưohdmsogtng Lựrpujc nghĩhcnf đxktoếgiyvn đxktoiềconvu nàiaogy, anh vẫdmbsn cảbnovm thấdokpy vui, íoqaot ra thìmybz trong lònnpwng ngưohdmsogti phụfobj nữwjrsiaogy ởyfljchnbc đxktohcnfiaogo đxktoóchnb vẫdmbsn cóchnb chỗbmvx cho anh, dùdvsc chỉkfspiaog mộhcnft chúlojct xíoqaou thôhcnfi, anh cũlhmsng sẽrpuj khôhcnfng bỏqiyv cuộhcnfc, anh biếgiyvt chỉkfsp cầbnovn anh cốulbh gắightng hếgiyvt mìmybznh, nhấdokpt đxktomybznh sẽrpuj đxktoưohdmcjplc lònnpwng côhcnf.

Chỉkfspiaog sẽrpujchnb chúlojct khóchnb khăightn, nhưohdmng màiaog đxktoulbhi đxktobnovu vớrrkki khóchnb khăightn vốulbhn rấdokpt thíoqaoch hợcjplp vớrrkki ngưohdmsogti thíoqaoch khiêlboau chiếgiyvn nhưohdm anh, ngưohdmcjplc lạkfspi vớrrkki nhữwjrsng thứcmof dễpquniaogng cóchnb đxktoưohdmcjplc thìmybz anh lạkfspi cảbnovm thấdokpy nóchnb tầbnovm thưohdmsogtng khôhcnfng đxktoáawajng giáawaj.

Tiêlboau Mộhcnfc Diêlboan bịmybz nhữwjrsng bôhcnfng hoa trưohdmrrkkc mắightt làiaogm côhcnf hoa mắightt, nhưohdmng côhcnf lạkfspi cảbnovm thấdokpy nơmybzi đxktoâdbogy đxktoúlojcng làiaog mộhcnft thiêlboan đxktoưohdmsogtng. Nếgiyvu nhưohdmchnb thểcsni, côhcnf thậbmvxt sựrpuj rấdokpt muốulbhn đxktoưohdma bọftgcn nhỏqiyviaog Thịmybznh Trìmybznh Việnnpwt đxktoếgiyvn nơmybzi nàiaogy.

“Em thấdokpy vui khôhcnfng? Hay nóchnbi đxktoúlojcng hơmybzn thìmybz, em thíoqaoch nơmybzi nàiaogy khôhcnfng?”

Nhìmybzn Tiêlboau Mộhcnfc Diêlboan đxktoang đxktoightm chìmybzm trong hạkfspnh phúlojcc, Đbnovưohdmsogtng Lựrpujc vôhcnfmybznh cũlhmsng bịmybzhcnfbnovnh hưohdmyfljng theo, anh chưohdma từlboang nghĩhcnf đxktoếgiyvn mìmybznh say đxktoightm nụfobjohdmsogti củpupma mộhcnft ngưohdmsogti phụfobj nữwjrs, khôhcnfng nhữwjrsng vậbmvxy màiaogdbogm trạkfspng củpupma anh cũlhmsng bịmybz hỷxgrd nộhcnf áawaji ốulbh củpupma côhcnfbnovnh hưohdmyfljng theo, chẳktrong lẻhlsm đxktoâdbogy chíoqaonh làiaogawaji giáawaj củpupma việnnpwc thíoqaoch mộhcnft ngưohdmsogti sao?

“Tôhcnfi nghĩhcnf anh đxktolboang hiểcsniu lầbnovm, tôhcnfi theo anh đxktoếgiyvn đxktoâdbogy chỉkfspiaog muốulbhn biếgiyvt nộhcnfi giáawajn trong côhcnfng ty làiaog ai thôhcnfi, vớrrkki lạkfspi tôhcnfi rấdokpt ghéqenst cáawaji kiểcsniu uy hiếgiyvp nhưohdm vậbmvxy củpupma anh đxktocsni gặklzjp đxktoưohdmcjplc tôhcnfi.” Tiêlboau Mộhcnfc Diêlboan nghiêlboam mặklzjt nóchnbi, côhcnf muốulbhn cho ngưohdmsogti đxktoàiaogn ôhcnfng nàiaogy biếgiyvt rằyjolng anh khôhcnfng hềconvchnb mộhcnft chúlojct hy vọftgcng nàiaogo từlboahcnf, huốulbhng chi anh cònnpwn làiaog ngưohdmsogti Thịmybznh Thảbnovo An yêlboau thíoqaoch.

“Cho dùdvsciaog em giậbmvxn anh, thìmybz anh vẫdmbsn cảbnovm thấdokpy em rấdokpt đxktodialp.” Đbnovưohdmsogtng Lựrpujc đxktoang cảbnovm thấdokpy rấdokpt vui, cảbnovnh đxktodialp trưohdmrrkkc mặklzjt, vàiaognnpwn ngưohdmsogti đxktodialp, đxktoâdbogy làiaog nhữwjrsng thứcmof anh muốulbhn cóchnb.

“Cho nêlboan làiaog chỉkfsp cầbnovn tôhcnfi ăightn mộhcnft bữwjrsa cơmybzm vớrrkki anh làiaog đxktoưohdmcjplc rồyflji, đxktoúlojcng khôhcnfng?” Hiểcsnin nhiêlboan Tiêlboau Mộhcnfc Diêlboan bâdbogy giờsogt đxktoãtkqo coi đxktoóchnb nhưohdmiaog nhiệnnpwm vụfobj khóchnb khăightn màiaoghcnf phảbnovi hoàiaogn thàiaognh.

“Chẳktrong lẽrpuj ăightn vớrrkki anh mộhcnft bữwjrsa cơmybzm khóchnb khăightn vậbmvxy sao?” Đbnovưohdmsogtng Lựrpujc lêlboan tiếgiyvng hỏqiyvi ngưohdmcjplc lạkfspi, tuy rằyjolng anh biếgiyvt chắightc câdbogu trảbnov lờsogti củpupma côhcnf.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.