Vô Hạn Huyết Hạch

Chương 60 : Chúng ta có thể ăn nó

    trước sau   
Edit: Vivi

beta: nhóujbgm

Bạvghach Nha ngãtybr xuốrtxcng, cảzowz đmauamqjri vừbcfea lo lắndpfng vừbcfea phẫsuken nộmqjr, khôtqjmng chỉzowz bởloeri vìftar Bạvghach Nha đmauaưnkujsjpgc yêloeru quýkioe, màujbgcsnmn làujbgftar sợsjpgtybri nữwndta.

Họmzyo sợsjpgftarnh cũzowzng sẽhpez thàujbgnh Bạvghach Nha thứmaua hai, lâufvsm vàujbgo hôtqjmn mêloer, phóujbg mặnpbbc tíaizqnh mạvghang cho trờpzdfi.

Nhưnkujng hàujbgnh đmauamqjrng củhmcra Châufvsm Kim hiệsuken tạvghai làujbgm họmzyo hiểnkuju ra rằrinzng chàujbgng kỵbcfemaua trẻrhdb trưnkujpmbsc mặnpbbt bọmzyon họmzyoujbg đmauamauac tíaizqnh tốrtxct đmauaagztp củhmcra ngưnkujpzdfi kỵbcfemaua châufvsn chíaizqnh.

Cồpbrvn cáhqnot mêloernh môtqjmng nốrtxci tiếrudtp nhau khôtqjmng rõjxfi đmauaâufvsu làujbg bếrudtn bờpzdf.


Khôtqjmng cóujbghqnong, Bạvghach Nha đmauaưnkujsjpgc từbcfeng ngưnkujpzdfi thay phiêloern nhau cõjxfing.

Rấxjqht nhanh, bọmzyon họmzyo đmauaãtybr di chuyểnkujn đmauaếrudtn mặnpbbt sau củhmcra mộmqjrt cồpbrvn cáhqnot kháhqnoc.

Đvkbtãtybr nhậkioen ra đmauamqjrng tĩmauanh, bầidfwy bọmzyo cạvghap lạvghai chui ra khỏrinzi mặnpbbt đmauaxjqht, theo bọmzyon họmzyo đmauaếrudtn tậkioen vùkaukng đmauaxjqht mớpmbsi rồpbrvi lạvghai chui vàujbgo trong cáhqnot.

“Sau khi chúrqpqng chui vàujbgo cáhqnot, cóujbg vẻrhdb khôtqjmng thểnkuj di chuyểnkujn trong lòcsnmng đmauaxjqht.” Thưnkujơqcmyng Tu phâufvsn tíaizqch.

Đvkbtâufvsy làujbg mộmqjrt tin tứmauac tốrtxct, nhưnkujng cũzowzng chẳnhyang íaizqch gìftar.

Nếrudtu tấxjqht cảzowz bọmzyon họmzyo đmauasukeu cóujbg thúrqpqnkujhpezi, tốrtxcc đmauamqjr cựidvgc nhanh thìftarujbg lẽhpezcsnmn cóujbg thểnkuj nhâufvsn cơqcmy hộmqjri cắndpft đmauatqjmi đmauaàujbgn bọmzyo cạvghap.

ftarnh hìftarnh hiệsuken tạvghai lạvghai làujbg: Mộmqjrt đmauaujbgn ngưnkujpzdfi mỏrinzi mệsuket rãtybr rờpzdfi, tốrtxcc đmauamqjr hoàujbgn toàujbgn képzdfm xa so vớpmbsi bầidfwy bọmzyo cạvghap. Huốrtxcng chi, còcsnmn cóujbg mộmqjrt thưnkujơqcmyng binh đmauaang hôtqjmn mêloer bấxjqht tỉzowznh, làujbgm chậkioem hẳnhyan bưnkujpmbsc châufvsn củhmcra bọmzyon họmzyo.

Qua trưnkuja, bóujbgng chiềsukeu dầidfwn ngảzowz vềsukeufvsy, Châufvsm Kim lạvghai dẫsuken đmauamqjri khởloeri hàujbgnh.

Bầidfwy bọmzyo cạvghap nhanh chóujbgng xuấxjqht hiệsuken phíaizqa sau đmauaujbgn ngưnkujpzdfi.

Con bọmzyo cạvghat cấxjqhp Bạvghac dẫsuken đmauaidfwu tiếrudtn lêloern, lạvghai bắndpft đmauaidfwu chiếrudtn đmauaxjqhu vớpmbsi Châufvsm Kim. Mộmqjrt láhqnot sau, nóujbg lạvghai chủhmcr đmauamqjrng rúrqpqt lui.

Châufvsm Kim bấxjqht đmauandpfc dĩmaua nhìftarn nóujbgrqpqt lui, khôtqjmng thểnkujujbgm gìftar đmauaưnkujsjpgc.

Vếrudtt rạvghan trêloern bềsuke mặnpbbt thanh đmauaao châufvsn nhệsuken đmauaãtybr lớpmbsn hơqcmyn rấxjqht nhiềsukeu, Châufvsm Kim khôtqjmng biếrudtt thanh vũzowz khíaizqujbgy còcsnmn kiêloern trìftar đmauaưnkujsjpgc bao lâufvsu nữwndta.

Khôtqjmng cóujbgujbg, tìftarnh hìftarnh sẽhpez rấxjqht tệsuke. Đvkbtao kiếrudtm bằrinzng sáhqnot thôtqjmng thưnkujpzdfng chẳnhyang hềsukeujbg uy hiếrudtp nàujbgo vớpmbsi vỏrinz bọmzyo cạvghap.


Cảzowznh chiếrudtn đmauaxjqhu nhưnkuj vậkioey lạvghai tiếrudtp diễnhgqn vàujbgi lầidfwn nữwndta, đmauaujbgn ngưnkujpzdfi cũzowzng chuyểnkujn dầidfwn từbcfeqcmym nớpmbsp lo sợsjpg thàujbgnh chếrudtt lặnpbbng.

Hoàujbgng hôtqjmn buôtqjmng xuốrtxcng, mặnpbbt trờpzdfi đmauaãtybr hạvgha xuốrtxcng sáhqnot đmauaưnkujpzdfng châufvsn trờpzdfi, sắndpfc trờpzdfi ảzowzm đmauavgham, tráhqnoi tim bọmzyon họmzyozowzng chìftarm xuốrtxcng theo.

“Thậkioet sựidvg khôtqjmng cóujbghqnoch nàujbgo sao?”

“Tửyqlp Đvkbtếrudt đmauavghai nhâufvsn, cóujbg thuốrtxcc giếrudtt chếrudtt nhữwndtng con bọmzyo cạvghap chếrudtt tiệsuket nàujbgy khôtqjmng?”

Tửyqlp Đvkbtếrudt lắndpfc đmauaidfwu. Nếrudtu cóujbgtqjm đmauaãtybrkaukng từbcfeufvsu rồpbrvi.

“Hay làujbg khôtqjmng đmauai nữwndta, liềsukeu quảzowz chếrudtt chung vớpmbsi đmauaáhqnom bọmzyo cạvghap nàujbgy thôtqjmi.” Cóujbg ngưnkujpzdfi bựidvgc dọmzyoc bảzowzo.

“Câufvsu nàujbgy rấxjqht hợsjpgp ýkioetqjmi.” Cóujbg ngưnkujpzdfi đmauapbrvng ýkioe.

zowzng cóujbg ngưnkujpzdfi mỉzowza mai: “Liềsukeu quảzowz chếrudtt chung? Màujbgy nghĩmaua nhiềsukeu quáhqno rồpbrvi. Chúrqpqng ta màujbgtqjmng lêloern thìftar chỉzowz bịkauk con ma thúrqpq cấxjqhp Bạvghac kia phẩdmohy mộmqjrt cáhqnoi chặnpbbt thàujbgnh hai khúrqpqc thôtqjmi.”

“Ýclpaujbgy làujbg sao?”

“Thếrudtujbgy thíaizqch gìftar?”

Lửyqlpa giậkioen củhmcra cáhqnoc thàujbgnh viêloern tădnacng vọmzyot, bắndpft đmauaidfwu nhìftarn nhau ngứmauaa mắndpft rồpbrvi.

Lạvghai cóujbg ngưnkujpzdfi đmauanpbbt Bạvghach Nha xuốrtxcng đmauaxjqht sau đmauaóujbg đmauanpbbt môtqjmng ngồpbrvi xuốrtxcng, bắndpft đmauaidfwu phàujbgn nàujbgn: “Êfbyf, chúrqpqng màujbgy cóujbg rảzowznh cóujbg sứmauac cãtybri nhau thìftar giúrqpqp tao cõjxfing thằrinzng nàujbgy đmauai.”

“Thằrinzng nàujbgy nặnpbbng quáhqno.”


“Nóujbgtqjmn mêloer đmauaưnkujsjpgc thíaizqch thậkioet, khôtqjmng cầidfwn tựidvg đmauai đmauaưnkujpzdfng, tiếrudtt kiệsukem bao sứmauac.”

Hai ngưnkujpzdfi đmauaang cãtybri nhau quay ra nhìftarn ngưnkujpzdfi ngồpbrvi trêloern mặnpbbt đmauaxjqht, mộmqjrt trong sốrtxc hai ngưnkujpzdfi họmzyo hừbcfe lạvghanh mộmqjrt tiếrudtng: “Ta cóujbg phảzowzi chưnkuja cõjxfing nóujbg đmauaâufvsu, còcsnmn lâufvsu hơqcmyn màujbgy ấxjqhy. Mớpmbsi đmauaưnkujsjpgc mấxjqhy bưnkujpmbsc đmauaãtybr khôtqjmng chịkauku nổnemwi rồpbrvi àujbg?”

Ngưnkujpzdfi còcsnmn lạvghai liếrudtc mắndpft nhìftarn Thưnkujơqcmyng Tu, giọmzyong cựidvgc kìftarujbgc mỉzowza: “Tao thấxjqhy, cầidfwn cõjxfing Bạvghach Nha nhấxjqht phảzowzi làujbg quýkioe ngàujbgi nàujbgo đmauaóujbgqcmy. Bạvghach Nha chíaizqnh làujbgftar cứmauau ai đmauaóujbg mớpmbsi bịkauk trọmzyong thưnkujơqcmyng. Khôtqjmng bịkauk thưnkujơqcmyng thìftarujbgufvsy giờpzdfcsnmn nhảzowzy nhóujbgt tưnkujng bừbcfeng đmauaóujbg.”

Sựidvg rốrtxci loạvghan trong đmauamqjri bắndpft đmauaidfwu lan tràujbgn từbcfe cuộmqjrc cãtybri vãtybr củhmcra hai ngưnkujpzdfi.

Nếrudtu làujbgftarnh thưnkujpzdfng, bọmzyon họmzyo sẽhpez rấxjqht tôtqjmn kíaizqnh Thưnkujơqcmyng Tu. Dùkauk sao họmzyoc thứmauac củhmcra Thưnkujơqcmyng Tu đmauaãtybr trợsjpg giúrqpqp bọmzyon họmzyo rấxjqht nhiềsukeu..

Nhưnkujng hiệsuken giờpzdf, khi đmauaãtybr gầidfwn bưnkujpmbsc vàujbgo đmauaưnkujpzdfng cùkaukng, bọmzyon họmzyo xao đmauamqjrng bấxjqht an, lòcsnmng đmauaidfwy sợsjpgtybri. Bọmzyon họmzyo khôtqjmng dáhqnom nóujbgi Châufvsm Kim hay Tửyqlp Đvkbtếrudt, vôtqjm thứmauac biếrudtn hếrudtt cáhqnoc loạvghai cảzowzm xúrqpqc phẫsuken nộmqjr, khủhmcrng hoảzowzng thàujbgnh ngôtqjmn ngữwndt, áhqnonh mắndpft tấxjqhn côtqjmng ôtqjmng lãtybro yếrudtu nhấxjqhu trong đmauamqjri.

Quan trọmzyong nhấxjqht làujbg quảzowz thựidvgc Bạvghach Nha vìftar cứmauau Thưnkujơqcmyng Tu màujbg thàujbgnh ra thếrudtujbgy.

pzdft vềsuke mặnpbbt đmauavghao đmauamauac thìftar Thưnkujơqcmyng Tu rấxjqht đmauaáhqnong phêloer pháhqnon.

Cho nêloern bọmzyon họmzyo tranh cãtybri mộmqjrt lúrqpqc bèbxysn chuyểnkujn hưnkujpmbsng sang côtqjmng kíaizqch Thưnkujơqcmyng Tu.

Giữwndta mộmqjrt rừbcfeng khiêloeru khíaizqch châufvsm chọmzyoc vàujbg nhữwndtng áhqnonh mắndpft khôtqjmng cóujbg ýkioe tốrtxct, Thưnkujơqcmyng Tu vẫsuken chẳnhyang tỏrinz vẻrhdbftar.

“Êfbyf, ôtqjmng giàujbg, ôtqjmng nghĩmaua thếrudtujbgo? Nóujbgi nghe coi.” Thưnkujơqcmyng Tu càujbgng trầidfwm mặnpbbc càujbgng làujbgm ngưnkujpzdfi kháhqnoc nghĩmauatybro mềsukem yếrudtu, rốrtxct cuộmqjrc cóujbg ngưnkujpzdfi trựidvgc tiếrudtp khiêloeru khíaizqch Thưnkujơqcmyng Tu.

Thưnkujơqcmyng Tu cong môtqjmi cưnkujpzdfi lạvghanh, sau đmauaóujbgtybro dùkaukng áhqnonh mắndpft tràujbgo phúrqpqng quépzdft qua nhữwndtng ngưnkujpzdfi đmauaãtybr châufvsm chọmzyoc lãtybro: “Bạvghach Nha hôtqjmn mêloer, đmauaúrqpqng làujbg chuyệsuken tốrtxct.”

Tấxjqht cảzowz đmauasukeu ngẩdmohn ngưnkujpzdfi.


Thưnkujơqcmyng Tu lạvghai tiếrudtp lờpzdfi: “Ởzcrm thờpzdfi đmauaiểnkujm khóujbg khădnacn nhấxjqht, nóujbg chíaizqnh làujbg đmauapbrv ădnacn, chúrqpqng ta cóujbg thểnkuj ădnacn thịkaukt nóujbg.”

Trong nháhqnoy mắndpft, bầidfwu khôtqjmng khíaizq nhưnkuj đmauamzyong lạvghai.

Tấxjqht cảzowz nhữwndtng ngưnkujpzdfi hùkauka vàujbgo mỉzowza mai Thưnkujơqcmyng Tu đmauasukeu trợsjpgn tròcsnmn mắndpft, mặnpbbt đmauaidfwy khiếrudtp sợsjpg.

“Ôszfsng… ôtqjmng nóujbgi gìftarqcmy?” Cóujbg ngưnkujpzdfi thốrtxct lêloern.

Cảzowz Châufvsm Kim lẫsuken Tửyqlp Đvkbtếrudt đmauasukeu khôtqjmng tin vàujbgo tai mìftarnh.

Thưnkujơqcmyng Tu lạvghai rấxjqht tỉzowznh táhqnoo, cặnpbbp mắndpft từbcfeng trảzowzi qua bao lầidfwn thỏrinz bạvghac áhqnoc vàujbgng giờpzdfujbgy càujbgng thâufvsm sâufvsu vàujbg lạvghanh bădnacng: “Ha ha ha, cáhqnoc ngưnkujpzdfi nhìftarn tôtqjmi nhưnkuj vậkioey làujbgm gìftar? Bạvghach Nha đmauaãtybr khôtqjmng sốrtxcng đmauaưnkujsjpgc nữwndta rồpbrvi, đmauaiềsukeu nàujbgy ai cũzowzng nhìftarn ra. Nóujbg chíaizqnh làujbg đmauapbrv ădnacn, ădnacn đmauaưnkujsjpgc đmauaóujbg.”

“Sao ôtqjmng cóujbg thểnkujujbgi thếrudt?”

“Đvkbtúrqpqng thếrudt, nóujbgujbg đmauapbrvng đmauamqjri củhmcra chúrqpqng ta màujbg!”

“Chúrqpqng ta sao cóujbg thểnkuj ădnacn thịkaukt ngưnkujpzdfi đmauaưnkujsjpgc?”

Đvkbtáhqnom ngưnkujpzdfi thấxjqht thanh kêloeru lêloern, giọmzyong cựidvgc chóujbgi tai.

“Lãtybro giàujbg, lãtybro làujbg ma quỷrinz đmauamqjri lốrtxct ngưnkujpzdfi àujbg?” Cóujbg ngưnkujpzdfi thậkioem chíaizq đmauai đmauaếrudtn trưnkujpmbsc mặnpbbt Thưnkujơqcmyng Tu, nhìftarn xuốrtxcng lãtybro bằrinzng áhqnonh mắndpft bứmauac báhqnoch.

“Tìftarnh hìftarnh bâufvsy giờpzdfujbg thiếrudtu đmauapbrv ădnacn nghiêloerm trọmzyong. Khôtqjmng cóujbg đmauapbrv ădnacn, chúrqpqng ta sẽhpez khôtqjmng cóujbg thểnkuj lựidvgc. Khôtqjmng cóujbg thểnkuj lựidvgc, cuốrtxci cùkaukng chắndpfc chắndpfn chúrqpqng ta sẽhpez bịkauk bầidfwy bọmzyo cạvghap giếrudtt chếrudtt.

Đvkbtếrudtn nưnkujpmbsc ấxjqhy thìftar Bạvghach Nha cũzowzng chếrudtt chắndpfc rồpbrvi.


Trêloern thựidvgc tếrudt, nóujbg đmauaãtybr xong đmauapzdfi. Đvkbtâufvsy làujbg sa mạvghac, khôtqjmng cóujbg mụegzxc sưnkuj, khôtqjmng cóujbg thuốrtxcc. Màujbgkaukujbg mụegzxc sưnkuj thìftarcsnmn đmauazowzo nàujbgy cũzowzng cấxjqhm ma pháhqnop vớpmbsi đmauaxjqhu khíaizq cấxjqhp thấxjqhp. Chúrqpqng ta đmauaàujbgo đmauaâufvsu ra mụegzxc sưnkuj cấxjqhp cao đmauaâufvsy?

Nếrudtu đmauaãtybr thếrudt thìftar chẳnhyang bằrinzng đmauankuj chúrqpqng ta ădnacn. Ădnacn thịkaukt nóujbg rồpbrvi hi vọmzyong chạvghay trốrtxcn củhmcra chúrqpqng ta mớpmbsi lớpmbsn.”

Ngưnkujpzdfi đmauamauang gầidfwn Thưnkujơqcmyng Tu kia cựidvgc kìftar phẫsuken nộmqjr, túrqpqm lấxjqhy cổnemw áhqnoo lãtybro, nhấxjqhc bổnemwng lãtybro lêloern: “Ôszfsng còcsnmn dáhqnom nóujbgi àujbg?”

Thưnkujơqcmyng Tu hừbcfe lạvghanh mộmqjrt tiếrudtng, đmauamqjrt nhiêloern vung tay.

Huỵbcfech mộmqjrt cáhqnoi, cáhqnonh tay củhmcra ngưnkujpzdfi nàujbgy đmauaãtybr bịkauk đmauaáhqnonh bay.

Ngưnkujpzdfi nàujbgy bấxjqht ngờpzdf khôtqjmng kịkaukp đmauasuke phòcsnmng màujbgkauki vềsuke sau hai bưnkujpmbsc. Gãtybr vừbcfea kinh ngạvghac vừbcfea nghi ngờpzdf nhìftarn Thưnkujơqcmyng Tu, sứmauac mạvghanh củhmcra lãtybro giàujbg trưnkujpmbsc mắndpft cóujbg vẻrhdb nằrinzm ngoàujbgi sựidvg dựidvg đmauahqnon củhmcra gãtybr.

Thưnkujơqcmyng Tu vừbcfea vuốrtxct lạvghai cổnemw áhqnoo, vừbcfea chậkioem rãtybri nóujbgi: “Cáhqnoc ngưnkujpzdfi đmauamzyoc sáhqnoch íaizqt quáhqno, giờpzdftqjmi nóujbgi cho cáhqnoc vịkauk mộmqjrt đmauavghao lýkioe, đmauaóujbgujbg đmauapbrvng loạvghai cũzowzng cóujbg thểnkuj ădnacn thịkaukt đmauaưnkujsjpgc.

ujbg mộmqjrt loạvghai côtqjmn trùkaukng làujbg bọmzyo ngựidvga. Bọmzyo ngựidvga đmauaidvgc vàujbg bọmzyo ngựidvga cáhqnoi giao phốrtxci, đmauaếrudtn đmauaêloerm, bọmzyo ngựidvga cáhqnoi sẽhpez ădnacn thịkaukt bọmzyo ngựidvga đmauaidvgc đmauankuj bổnemw sung dinh dưnkujhpezng, nhờpzdf đmauaóujbg thuậkioen lợsjpgi sinh sảzowzn nòcsnmi giốrtxcng.

Mấxjqhy nădnacm trưnkujpmbsc, lúrqpqc nạvghan đmauaóujbgi bùkaukng nổnemw, ngưnkujpzdfi vùkaukng Tâufvsy Bắndpfc củhmcra đmauaếrudt quốrtxcc cũzowzng đmauanemwi con cho nhau đmauankuj ădnacn đmauaóujbg.

Đvkbtbcfeng đmauankuj đmauavghao đmauamauac vàujbg pháhqnop luậkioet ràujbgng buộmqjrc mìftarnh. Đvkbtóujbg chỉzowzujbg nhữwndtng thứmaua gắndpfn liềsuken vớpmbsi cuộmqjrc sốrtxcng bìftarnh thưnkujpzdfng củhmcra chúrqpqng ta màujbg thôtqjmi.

Đvkbtrtxci vớpmbsi bấxjqht cứmaua sinh mệsukenh nàujbgo thìftar tấxjqht cảzowz đmauasukeu chỉzowzftar sinh tồpbrvn vàujbg duy trìftarcsnmi giốrtxcng. Nếrudtu ngay cảzowz sựidvg sốrtxcng còcsnmn củhmcra mìftarnh còcsnmn khôtqjmng đmauazowzm bảzowzo đmauaưnkujsjpgc thìftarcsnmn nóujbgi gìftar đmauaếrudtn pháhqnop luậkioet vớpmbsi đmauavghao đmauamauac chứmaua?

qcmyn nữwndta, cáhqnoc vịkauk đmauasukeu làujbg loạvghai ngưnkujpzdfi gìftar, ngưnkujpzdfi ngoàujbgi khôtqjmng rõjxfi, chứmaua bảzowzn thâufvsn cáhqnoc ngưnkujpzdfi còcsnmn mơqcmy hồpbrv sao?

Con tàujbgu nàujbgy củhmcra chúrqpqng ta sẽhpez đmauaếrudtn đmauavghai lụegzxc Thúrqpq. Chỗyzyk đmauaóujbg sắndpfp cóujbg chiếrudtn tranh. Loạvghai ngưnkujpzdfi gìftar mớpmbsi đmauai đmauaếrudtn đmauaóujbgujbgo lúrqpqc nàujbgy hảzowz?”

Thưnkujơqcmyng Tu cưnkujpzdfi lạvghanh, cuốrtxci cùkaukng tổnemwng kếrudtt bằrinzng mộmqjrt câufvsu: “Sốrtxcng sóujbgt quan trọmzyong hơqcmyn tấxjqht cảzowz mọmzyoi thứmaua, khôtqjmng phảzowzi sao?”

Khôtqjmng cóujbg ngưnkujpzdfi lêloern tiếrudtng, toàujbgn đmauamqjri rơqcmyi vàujbgo sựidvg trầidfwm mặnpbbc chếrudtt chóujbgc.

Rấxjqht nhiềsukeu ngưnkujpzdfi vẫsuken cứmaua trừbcfeng mắndpft nhìftarn Thưnkujơqcmyng Tu, nhưnkujng áhqnonh mắndpft lạvghai khôtqjmng còcsnmn phẫsuken nộmqjr hay thùkauk hậkioen nhưnkuj trưnkujpmbsc.

“Thưnkujơqcmyng Tu, hãtybry thu hồpbrvi lờpzdfi nóujbgi củhmcra ôtqjmng. Bạvghach Nha khôtqjmng phảzowzi đmauapbrv ădnacn, màujbgujbg đmauapbrvng đmauamqjri củhmcra chúrqpqng ta. Ta tuyệsuket đmauartxci sẽhpez khôtqjmng cho phépzdfp thảzowzm kịkaukch ădnacn thịkaukt đmauapbrvng loạvghai nàujbgy xảzowzy ra!” Châufvsm Kim chau màujbgy, vẻrhdb mặnpbbt nghiêloerm nghịkauk..

“Xin tuâufvsn theo ýkioe ngàujbgi, kỵbcfemaua đmauavghai nhâufvsn củhmcra tôtqjmi.” Cổnemw áhqnoo Thưnkujơqcmyng Tu đmauaãtybr đmauaưnkujsjpgc vuốrtxct phẳnhyang, lãtybro hàujbgnh lễnhgq vớpmbsi Châufvsm Kim, tưnkuj thếrudt cựidvgc kìftar chuẩdmohn mựidvgc đmauaếrudtn khôtqjmng cóujbgftar vếrudtt, khôtqjmng hổnemw danh quảzowzn sựidvg phụegzxc vụegzx quýkioe tộmqjrc hơqcmyn nửyqlpa đmauapzdfi ngưnkujpzdfi.

………..

hqnoi nóujbgng khôtqjmhqnot cựidvgc đmauamqjrujbgm Hoàujbgng Tảzowzo mởloer choàujbgng hai mắndpft.

Cặnpbbp mắndpft hắndpfn đmauaidfwy tơqcmyhqnou, đmauaidfwu mêloer mang. Tỉzowznh lạvghai mộmqjrt lúrqpqc lâufvsu sau, hắndpfn mớpmbsi dầidfwn phảzowzn ứmauang lạvghai.

Hắndpfn nằrinzm dưnkujpmbsi châufvsn mộmqjrt cồpbrvn cáhqnot, bêloern cạvghanh còcsnmn cóujbg mộmqjrt ngưnkujpzdfi đmauaàujbgn ôtqjmng đmauaang hôtqjmn mêloer, chíaizqnh làujbg anh trai ruộmqjrt củhmcra hắndpfn: Lam Tảzowzo.

Lam Tảzowzo khôtqjmng nhúrqpqc nhíaizqch, vẫsuken còcsnmn đmauaang hôtqjmn mêloer. Tìftarnh trạvghang củhmcra gãtybrujbgng ngàujbgy càujbgng xấxjqhu đmauai, trưnkujpmbsc chỉzowzujbgtqjmi nứmauat toáhqnoc, giờpzdf thìftar da cũzowzng bịkauk bong tróujbgc ra. Mặnpbbc dùkaukcsnmn thởloer, nhưnkujng nhịkaukp thởloerjxfiujbgng đmauaãtybr yếrudtu hơqcmyn gấxjqhp đmauaôtqjmi hôtqjmm qua rồpbrvi.

Hoàujbgng Tảzowzo cốrtxc ngồpbrvi dậkioey. Hắndpfn lậkioep tứmauac cảzowzm thấxjqhy cảzowzm giáhqnoc choáhqnong váhqnong ậkioep tớpmbsi, vộmqjri vàujbgng chốrtxcng tay ra sau đmauahpez lấxjqhy cơqcmy thểnkujftarnh.

“Mìftarnh cũzowzng sốrtxct rồpbrvi.” Hắndpfn sờpzdf tráhqnon mìftarnh, lòcsnmng chợsjpgt trùkaukng xuốrtxcng.

Hắndpfn nhớpmbs lạvghai.

Đvkbtêloerm trêloern sa mạvghac répzdft khôtqjmng sao tảzowz xiếrudtt, hắndpfn lạvghai mỏrinzi mệsuket hếrudtt sứmauac, chỉzowzujbg thểnkuj ngãtybr xuốrtxcng đmauaâufvsu làujbg thàujbgnh giưnkujpzdfng. Hắndpfn dựidvga vàujbgo Lam Tảzowzo, nghĩmauaujbg thểnkuj dựidvga vàujbgo cơqcmy thểnkuj đmauaang sốrtxct cao củhmcra Lam Tảzowzo màujbg chốrtxcng chọmzyoi vớpmbsi cáhqnoi lạvghanh.

Nhưnkujng hắndpfn vẫsuken thấxjqht bạvghai.

Từbcferqpqc hắndpfn mêloer man đmauai đmauaếrudtn lúrqpqc tỉzowznh lạvghai đmauaãtybrujbg giữwndta trưnkuja.

Hoàujbgng Tảzowzo càujbgng nghĩmauaujbgng sợsjpg. Hắndpfn quáhqno may rồpbrvi, trong lúrqpqc ngủhmcr khôtqjmng gặnpbbp phảzowzi thúrqpq dữwndtdnacn mồpbrvi nàujbgo.

“Nhưnkujng giờpzdf sao?”

Trêloern ngưnkujpzdfi Hoàujbgng Tảzowzo vẫsuken còcsnmn mộmqjrt íaizqt lưnkujơqcmyng khôtqjm, nhưnkujng hắndpfn khôtqjmng cóujbgnkujpmbsc.

qcmyn nửyqlpa chỗyzyknkujpmbsc hắndpfn cóujbg đmauaãtybrkaukng đmauankuj rửyqlpa vếrudtt thưnkujơqcmyng cho Lam Tảzowzo, chỗyzykcsnmn lạvghai hắndpfn đmauaãtybr uốrtxcng sạvghach từbcfeufvsu.

Hắndpfn khôtqjmng chỉzowz phảzowzi sốrtxcng sóujbgt mộmqjrt mìftarnh, màujbgcsnmn phảzowzi cõjxfing mộmqjrt ngưnkujpzdfi đmauaàujbgn ôtqjmng trưnkujloerng thàujbgnh còcsnmn to vàujbg nặnpbbng câufvsn hơqcmyn mìftarnh.

Ngồpbrvi bệsuket trêloern mặnpbbt cáhqnot mộmqjrt lúrqpqc lâufvsu khôtqjmng nhúrqpqc nhíaizqch, Hoàujbgng Tảzowzo mớpmbsi chậkioem rãtybri cõjxfing Lam Tảzowzo lêloern, tiếrudtp tụegzxc khởloeri hàujbgnh.

Nhưnkujng đmauahmcr nhữwndtng nỗyzyki mêloer mang, khủhmcrng hoảzowzng, ảzowzo nãtybro, tuyệsuket vọmzyong trong lòcsnmng Hoàujbgng Tảzowzo khôtqjmng thểnkuj giảzowzi quyếrudtt, càujbgng lúrqpqc càujbgng tíaizqch tụegzx thêloerm.

Thâufvsn thểnkuj mỏrinzi mệsuket, đmauaóujbgi kháhqnot, đmauaidfwu váhqnong mắndpft hoa giốrtxcng nhưnkuj từbcfeng bụegzxi gai quấxjqhn chặnpbbt lấxjqhy ngưnkujpzdfi hắndpfn, gai nhọmzyon đmauaâufvsm sâufvsu vàujbgo máhqnou thịkaukt, vàujbgo xưnkujơqcmyng cốrtxct hắndpfn, đmauankuj mỗyzyki mộmqjrt lầidfwn hắndpfn cấxjqht bưnkujpmbsc tiếrudtn lêloern lạvghai làujbgm vôtqjm sốrtxc nhữwndtng vếrudtt thưnkujơqcmyng nhỏrinz li tíaizq đmauaóujbg nhóujbgi đmauaau.

“Nưnkujpmbsc… Nưnkujpmbsc…”

Lam Tảzowzo trêloern lưnkujng hắndpfn lạvghai bắndpft đmauaidfwu rêloern rỉzowz trong vôtqjm thứmauac.

Hoàujbgng Tảzowzo đmauamqjrt nhiêloern dừbcfeng bưnkujpmbsc, hắndpfn cũzowzng khôtqjmng biếrudtt tạvghai sao trong lòcsnmng đmauamqjrt ngộmqjrt bùkaukng lêloern mộmqjrt loạvghai cảzowzm xúrqpqc cădnacm hậkioen vàujbg tứmauac giậkioen mãtybrnh liệsuket.

“Đvkbtbcfeng nóujbgi nữwndta, màujbgy phiềsuken quáhqno.”

“Khôtqjmng phảzowzi màujbgy bịkauk thưnkujơqcmyng thìftarufvsy giờpzdf chắndpfn chắndpfn còcsnmn nưnkujpmbsc!”

“Đvkbtếrudtn nưnkujpmbsc nàujbgy, tao lấxjqhy đmauaâufvsu ra nưnkujpmbsc cho màujbgy uốrtxcng?”

“Tao cũzowzng muốrtxcn uốrtxcng, tao cũzowzng muốrtxcn uốrtxcng màujbg!”

Hoàujbgng Tảzowzo gàujbgo lêloern giậkioen dữwndt, dẫsukeu cổnemw họmzyong đmauaãtybr kháhqnot cháhqnoy.

Lam Tảzowzo lạvghai khôtqjmng nghe thấxjqhy, vẫsuken tiếrudtp tụegzxc rêloern rỉzowz, muốrtxcn uốrtxcng nưnkujpmbsc.

Hoàujbgng Tảzowzo trợsjpgn trừbcfeng hai mắndpft, cảzowzm xúrqpqc tàujbgn nhẫsuken tỏrinza ra trong lòcsnmng, bùkaukng lêloern giữwndta vầidfwng tráhqnon củhmcra hắndpfn, sau đmauaóujbg tứmauac tốrtxcc lan tràujbgn ra khắndpfp mặnpbbt.

Hắndpfn đmauamqjrt nhiêloern buôtqjmng tay, népzdfm Lam Tảzowzo xuốrtxcng đmauaxjqht.

“Đvkbtbcfeng kêloeru nữwndta!”

Hắndpfn gầidfwm lêloern vớpmbsi Lam Tảzowzo, trong mắndpft cóujbg phẫsuken nộmqjr, vàujbg cảzowz sựidvg hung áhqnoc, tàujbgn khốrtxcc vàujbg lạvghanh bădnacng.

Hắndpfn thởloer dồpbrvn dậkioep, càujbgng ngàujbgy càujbgng nặnpbbng nềsuke.

hqnot ýkioe nảzowzy sinh trong lòcsnmng Hoàujbgng Tảzowzo rồpbrvi bùkaukng lêloern mãtybrnh liệsuket đmauaidfwy quỷrinz dịkauk.

Hoàujbgng Tảzowzo trừbcfeng mắndpft nhìftarn Lam Tảzowzo thậkioet lâufvsu, cổnemw họmzyong vôtqjm thứmauac giậkioet giậkioet, trong mắndpft lạvghai tỏrinza ra thứmaua áhqnonh sáhqnong xanh lèbxys nhưnkujujbgi đmauaóujbgi.

Cảzowzm giáhqnoc đmauaóujbgi bụegzxng choáhqnon lấxjqhy tim, đmauaidfwu óujbgc hắndpfn, làujbgm hắndpfn mấxjqht khảzowzdnacng tưnkuj duy.

Bảzowzn nădnacng sinh tồpbrvn khôtqjmng ngừbcfeng nhắndpfc nhởloer hắndpfn, bảzowzo hẳnhyan gạvghat bỏrinz thâufvsn phâufvsn củhmcra Lam Tảzowzo, đmauankuj hắndpfn nhìftarn rõjxfi mỗyzyki mộmqjrt miếrudtng thịkaukt trêloern ngưnkujpzdfi Lam Tảzowzo, mỗyzyki mộmqjrt mạvghach máhqnou tưnkujơqcmyi mớpmbsi chảzowzy xuôtqjmi trong cơqcmy thểnkujtybr.

“Đvkbtâufvsy làujbg…”

“Đvkbtpbrv ădnacn…!”

Hoàujbgng Tảzowzo chậkioem rãtybri lạvghai gầidfwn, chậkioem rãtybri cúrqpqi ngưnkujpzdfi, sau đmauaóujbg quỳujbg mộmqjrt châufvsn xuốrtxcng, vưnkujơqcmyn hai tay ra.

Hai tay hắndpfn duỗyzyki vềsuke phíaizqa Lam Tảzowzo, đmauamqjrng táhqnoc cựidvgc kìftar chậkioem chạvghap, giốrtxcng nhưnkuj đmauaeo chìftar.

Hai tay hắndpfn còcsnmn đmauaang run rẩdmohy.

Ban đmauaidfwu chỉzowz run khẽhpez, càujbgng lạvghai gầidfwn Lam Tảzowzo, hai tay càujbgng run mạvghanh hơqcmyn.

Đvkbtmqjrt nhiêloern, Hoàujbgng Tảzowzo pháhqnot hiệsuken míaizq mắndpft Lam Tảzowzo khẽhpez rung lêloern.

Đvkbtmqjrt nhiêloern, Lam Tảzowzo chậkioem rãtybri mởloer hờpzdf khóujbge mắndpft.

“Anh! Anh tỉzowznh rồpbrvi!” Hoàujbgng Tảzowzo kêloeru lêloern, cảzowzm giáhqnoc vui sưnkujpmbsng vỡhpez òcsnma tràujbgn ngậkioep bốrtxcn xung quanh, nhưnkujng tiếrudtng biểnkujn gầidfwm bao phủhmcr lấxjqhy toàujbgn bộmqjr thểnkujhqnoc vàujbg tinh thầidfwn củhmcra hắndpfn.

Đvkbthmcr loạvghai cảzowzm xúrqpqc đmauaóujbgi kháhqnot, hung tàujbgn, tuyệsuket vọmzyong, đmaualoern cuồpbrvng trưnkujpmbsc đmauaóujbgnkujpzdfng nhưnkuj chỉzowzujbgzowzo ảzowznh, chỉzowzujbg mộmqjrt cơqcmyn áhqnoc mộmqjrng.

Lam Tảzowzo cóujbg vẻrhdb hốrtxct hoảzowzng, con ngưnkujpzdfi trong mắndpft khẽhpez nhúrqpqc nhíaizqch quépzdft mộmqjrt vòcsnmng, liềsuken thấxjqhy Hoàujbgng Tảzowzo đmauaang quỳujbg trưnkujpmbsc mặnpbbt gãtybr.

Álpyknh nắndpfng chóujbgi chang đmauaưnkujsjpgc Hoàujbgng Tảzowzo chắndpfn lạvghai sau lưnkujng, đmauaidfwu Lam Tảzowzo vừbcfea khépzdfo nằrinzm dưnkujpmbsi bóujbgng râufvsm đmauaóujbg.

Bờpzdftqjmi Lam Tảzowzo mấxjqhp máhqnoy.

“Anh, anh nóujbgi gìftarqcmy?” Thểnkujhqnoc vàujbg tinh thầidfwn Hoàujbgng Tảzowzo đmauasukeu rung lêloern, lậkioep tứmauac nằrinzm sấxjqhp trưnkujpmbsc mặnpbbt Lam Tảzowzo, lỗyzyk tai kềsukehqnot vàujbgo miệsukeng gãtybr.

Sau đmauaóujbg, hắndpfn nghe đmauaưnkujsjpgc mộmqjrt giọmzyong nóujbgi cựidvgc kìftar suy yếrudtu.

“Tao… Tao khôtqjmng đmauaưnkujsjpgc rồpbrvi….Đvkbtbcfeng vìftar tao… màujbg giàujbgy vòcsnm bảzowzn thâufvsn…Khôtqjmng cóujbg thứmauac ădnacn nưnkujpmbsc uốrtxcng…Em trai àujbg… màujbgy cứmaua…Ădnacn tao đmauai…”

ufvsu nàujbgy cũzowzng hao hếrudtt toàujbgn bộmqjr sứmauac lựidvgc củhmcra Lam Tảzowzo, gãtybr lạvghai ngấxjqht đmauai.

Hoàujbgng Tảzowzo nghe xong, toàujbgn thâufvsn nhưnkuj bịkaukpzdft đmauaáhqnonh, con ngưnkujơqcmyi trong nháhqnoy mắndpft co rụegzxt lạvghai nhưnkuj đmauaidfwu kim, sữwndtng sờpzdf.

Hắndpfn nhưnkuj biếrudtn thàujbgnh mộmqjrt pho tưnkujsjpgng đmauaáhqno.

Hắndpfn rưnkujpmbsn cổnemw, hai tai vểnkujnh lêloern, hai đmauaidfwu gốrtxci chấxjqhm đmauaxjqht, đmauaôtqjmi bàujbgn tay vọmzyoc vàujbgo trong cáhqnot, lẳnhyang lặnpbbng giữwndt nguyêloern tưnkuj thếrudt vặnpbbn vẹagzto quáhqnoi dịkaukxjqhy mộmqjrt lúrqpqc lâufvsu.

Rốrtxct cụegzxc, đmauaidfwu óujbgc trốrtxcng rỗyzykng củhmcra hắndpfn bắndpft đmauaidfwu khôtqjmi phụegzxc.

Hắndpfn phảzowzn ứmauang lạvghai đmauaưnkujsjpgc.

Hắndpfn rụegzxt cổnemw vểnkuj, lạvghai quỳujbg mộmqjrt đmauaidfwu gốrtxci xuốrtxcng đmauaxjqht nhưnkujng ngửyqlpa ngưnkujpzdfi trêloern thẳnhyang dậkioey.

Hắndpfn nhìftarn Lam Tảzowzo đmauaang nằrinzm trêloern đmauaxjqht, mắndpft bắndpft đmauaidfwu nhòcsnme đmauai.

nkujpmbsc mắndpft ầidfwng ậkioeng trong hốrtxcc mắndpft, sau đmauaóujbg chảzowzy xuốrtxcng khuôtqjmn mặnpbbt đmauaidfwy bụegzxi đmauaxjqht hóujbga thàujbgnh hai dòcsnmng lệsuke đmauaen.

“Anh ơqcmyi, anh…”

Hắndpfn gàujbgo khóujbgc, đmauahmcr thứmaua cảzowzm xúrqpqc áhqnoy náhqnoy, buồpbrvn bãtybr, tựidvg tráhqnoch choáhqnon lấxjqhy mũzowzi, họmzyong làujbgm hắndpfn nghẹagztt thởloer.

“Anh làujbg ruộmqjrt thịkaukt duy nhấxjqht củhmcra em. Sao em cóujbg thểnkuj coi anh làujbg đmauapbrv ădnacn đmauaưnkujsjpgc chứmaua? Em sẽhpez khôtqjmng làujbgm thếrudt. Em tuyệsuket đmauartxci sẽhpez khôtqjmng làujbgm thếrudt!”

Hắndpfn rốrtxcng lêloern, nhưnkuj đmauaang thềsuke vớpmbsi chíaizqnh mìftarnh.

Sau đmauaóujbg, hắndpfn lạvghai cõjxfing Lam Tảzowzo lêloern lưnkujng, tậkioep tễnhgqnh bắndpft đmauaidfwu cuộmqjrc hàujbgnh trìftarnh. Mặnpbbt đmauaidfwy quyếrudtt tâufvsm.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.