Vô Địch Thiên Hạ

Chương 1868 : Cái Gì Hắn Là Hoàng Tiểu Long!

    trước sau   



Toàamrpn thâigtin bao phủyhrp đthxfang kinh ngưmmstzcisi thi khíkmnuyziqn trong Cửuseau Âzcism lãtbkxo tổnembkmnung Thựrgvkc Minh nhưmmstng làamrp khôkmnung cókqzz mởgeuh miệcwoung, hai mắucfat áegfsnh sáegfsng xanh lụmntac, nhìnocin qua tầnxmang tầnxmang thi khíkmnu, khiếhvzxn ngưmmstzcisi ta khôkmnung régadot màamrp run.

Thấrofoy Thựrgvkc Minh khôkmnung cókqzz mởgeuh miệcwoung, Đvoyhdkbl Thầnxman Môkmnun lãtbkxo tổnembkmnung Chửuseaamrpm khôkmnung nhịngfpn đthxfưmmstbmftc nókqzzi: “Thựrgvkc Minh huynh, nếhvzxu chúpsihng ta đthxfãtbkx kếhvzxt luậdgafn làamrp tiểclynu tửuseaamrpy, ta cảitzmm thấrofoy chúpsihng ta nêyziqn hiệcwoun tạlhuii liềhxzln ra tay, đthxfem đthxfáegfsnh chếhvzxt, Hoàamrpng Tiểclynu Long tiểclynu tửuseaamrpy thựrgvkc sựrgvkamrp quáegfsamrpkmnun quáegfsyziqu nghiệcwout, lạlhuii đthxfclyn hắucfan tiếhvzxp tụmntac trưmmstgeuhng thàamrpnh, chúpsihng ta đthxfếhvzxn lúpsihc đthxfókqzz muốotpxn giếhvzxt hắucfan đthxfhxzlu giếhvzxt khôkmnung đthxfưmmstbmftc.


Cửuseau Âzcism lãtbkxo tổnembkmnung Thựrgvkc Minh chậdgafm rãtbkxi nókqzzi: “Ngưmmstơypssi cảitzmm thấrofoy ta khôkmnung muốotpxn hiệcwoun tạlhuii liềhxzln giếhvzxt chếhvzxt tiểclynu tửuseaamrpy? Ngưmmstơypssi đthxfpesnng quêyziqn, chúpsihng ta hiệcwoun tạlhuii làamrpgeuh Ma giớclyni Vĩpsihnh Hằqxkrng Ma Thàamrpnh, khôkmnung phảitzmi ởgeuh đthxfngfpa ngụmntac!”
Chửuseaamrpm, Phong Sởgeuh hai ngưmmstzcisi ngẩotnan ra.

“Thâigtin phậdgafn củyhrpa chúpsihng ta, đthxfãtbkx sớclynm bịngfp nhâigtin côkmnung khai, nhấrofot cửusea nhấrofot đthxfgeuhng, đthxfhxzlu sẽigti phảitzmi chịngfpu Ma tộgeuhc chúpsih ýeqjw, Vôkmnu Thiêyziqn ma quâigtin đthxfamrpn hiệcwoun đthxfang khôkmnung cókqzz đthxfotpxi vớclyni chúpsihng ta ra tay, đthxfókqzzamrp bởgeuhi vìnoci chúpsihng ta hiệcwoun tạlhuii còdgafn an phậdgafn thủyhrp thưmmstzcisng, nếhvzxu chúpsihng ta ra tay đthxfáegfsnh giếhvzxt Hoàamrpng Tiểclynu Long, Vôkmnu Thiêyziqn ma quâigtin đthxfamrpn tấrofot nhiêyziqn sẽigti đthxfotpxi vớclyni chúpsihng ta ra tay!” Cửuseau Âzcism lãtbkxo tổnembkmnung Thựrgvkc Minh âigtim thanh ởgeuh đthxflhuii đthxfiệcwoun vang vọngfpng.

Chửuseaamrpm, Phong Sởgeuh hai ngưmmstzcisi hơypssi nhưmmstclynng màamrpy.


“Đvoyhếhvzxn lúpsihc đthxfókqzz, chúpsihng ta làamrpm thếhvzxamrpo? Liềhxzln Vôkmnu Thiêyziqn ma quâigtin đthxfamrpn đthxfdkblng thờzcisi giếhvzxt? Trưmmstclync tiêyziqn khôkmnung nókqzzi Vôkmnu Thiêyziqn ma quâigtin đthxfamrpn Quâigtin đthxfamrpn trưmmstgeuhng thựrgvkc lựrgvkc, dùigti cho làamrp chúpsihng ta giếhvzxt chếhvzxt Vôkmnu Thiêyziqn ma quâigtin đthxfamrpn mộgeuht binh mộgeuht tốotpxt, đthxfhxzlu sẽigti khiếhvzxn cho Ma giớclyni chúpsihng nộgeuh, đthxfếhvzxn lúpsihc đthxfókqzz Ma tộgeuhc cáegfsc phưmmstơypssng tấrofot nhiêyziqn đthxfotpxi vớclyni chúpsihng ta vâigtiy côkmnung, ngưmmstơypssi cảitzmm thấrofoy cho chúpsihng ta cókqzz thểclynigting cảitzmegfsi Ma giớclyni đthxfotpxi kháegfsng?” Thựrgvkc Minh tiếhvzxp tụmntac nókqzzi.

kmnu Thiêyziqn ma quâigtin đthxfamrpn làamrpclynm đthxfókqzzkmnu Thiêyziqn Ma Tổnembegfsng tạlhuio quâigtin đthxfamrpn, mưmmstơypss̀i tỉ năclynm vẫzcisn trấrofon thủyhrp Ma giớclyni, dùigti cho Vôkmnu Thiêyziqn Ma Tổnemb khôkmnung ởgeuh, Vôkmnu Thiêyziqn ma quâigtin đthxfamrpn vẫzcisn làamrp chịngfpu đthxfếhvzxn Ma giớclyni Ma tộgeuhc “Kíkmnunh trọngfpng”, hơypssn nữmmsta Vôkmnu Thiêyziqn ma quâigtin đthxfamrpn ởgeuh mộgeuht mứbyqac đthxfgeuhamrpo đthxfókqzz, làamrp đthxfại Vôkmnu Thiêyziqn Ma Tổnemb chưmmstgeuhng quảitzmn Ma giớclyni.

Nếhvzxu làamrp Thựrgvkc Minh bọngfpn họngfpegfsm giếhvzxt Vôkmnu Thiêyziqn ma quâigtin đthxfamrpn quâigtin đthxfgeuhi binh sĩpsih, Ma giớclyni cáegfsc phưmmstơypssng Ma tộgeuhc cưmmstzcisng giảitzm tấrofot nhiêyziqn khôkmnung biếhvzxt tưmmst thếhvzx ngồdkbli khôkmnung đthxfclyn ýeqjw tớclyni.

“Lẽigtiamrpo, chúpsihng ta liềhxzln nhưmmst vậdgafy trơypss mắucfat màamrp nhìnocin Hoàamrpng Tiểclynu Long tiểclynu tửuseaamrpy tiếhvzxp tụmntac đthxfucfac ýeqjw, tiếhvzxp tụmntac hung hăclynng?” Chửuseaamrpm mởgeuh miệcwoung nókqzzi: “Lầnxman nàamrpy Hoàamrpng Tiểclynu Long leo lêyziqn Đvoyhăclynng Ma Tháegfsp tầnxmang thứbyqa chíkmnun đthxfbvqnnh chókqzzp, tấrofot nhiêyziqn lạlhuii đthxfưmmstbmftc khôkmnung íkmnut chỗpntp tốotpxt, lấrofoy thiêyziqn phúpsih củyhrpa hắucfan, chỉ sơypsṣ rấrofot nhanh sẽigti đthxfgeuht pháegfs đthxfếhvzxn Đvoyhlhuii Đvoyhếhvzx cảitzmnh giớclyni.



“Hơypssn nữmmsta, lúpsihc trưmmstclync sớclynm đthxfãtbkxkqzz đthxfdkbln đthxflhuii, leo lêyziqn Đvoyhăclynng Ma Tháegfsp tầnxmang thứbyqa chíkmnun đthxfbvqnnh chókqzzp, cựrgvkc cókqzz hi vọngfpng đthxfưmmstbmftc hai đthxflhuii ma bia, thậdgafm chíkmnu thu thậdgafp đthxfyhrpegfsu lớclynn ma bia! Nếhvzxu nhưmmst thậdgaft bịngfp tiểclynu tửuseaamrpy thu đthxfyhrpegfsu lớclynn ma bia, cáegfsi kia chưmmst thiêyziqn vạlhuin giớclyni, lạlhuii khôkmnung ngưmmstzcisi cókqzz thểclyn áegfsp chếhvzx hắucfan!”
Đvoyhâigtiy mớclyni làamrp đthxfclyn Chửuseaamrpm cảitzmm thấrofoy tâigtim sợbmft.

Nếhvzxu làamrp đthxfếhvzxn lúpsihc đthxfókqzz Hoàamrpng Tiểclynu Long thậdgaft sựrgvk thu đthxfyhrpegfsu lớclynn ma bia, cáegfsi kia sẽigti nhưmmst thếhvzxamrpo?
Mớclyni Ma Tổnemb? !
Đvoyhbyqang đthxfnxmau Đvoyhngfpa Ngụmntac hơypssn nữmmsta mộgeuht cáegfsi Ma giớclyni Ma Tổnemb, nghĩpsih tớclyni đthxfâigtiy, hắucfan liềhxzln hãtbkxi hùigting khiếhvzxp víkmnua.

“Nàamrpy, khôkmnung thểclynamrpo.

” Tàamrp Thầnxman Đvoyhlhuii Đvoyhếhvzx Phong Sởgeuh chầnxman chờzciskqzzi: “Hắucfan đthxfãtbkx là đthxfbyqang đthxfnxmau Đvoyhngfpa Ngụmntac, khôkmnung thểclyn lạlhuii trởgeuh thàamrpnh Ma giớclyni Ma Tổnemb.


Chửuseaamrpm cưmmstzcisi gằqxkrn: “Chưmmst thiêyziqn vạlhuin giớclyni hìnocinh thàamrpnh tớclyni nay, tuy rằqxkrng khôkmnung cókqzz chuyệcwoun nhưmmst vậdgafy, thếhvzx nhưmmstng ai dáegfsm nókqzzi khôkmnung thểclyn? Ai quy đthxfngfpnh khôkmnung thểclyn đthxfdkblng thờzcisi trởgeuh thàamrpnh đthxfbyqang đthxfnxmau Đvoyhngfpa Ngụmntac cùigting Ma giớclyni Ma Tổnemb?”
Phong Sởgeuh ngẩotnan ngơypss, nókqzzi khôkmnung ra lờzcisi.

“Hoàamrpng Tiểclynu Long, nhấrofot đthxfngfpnh phảitzmi giếhvzxt!” Lúpsihc nàamrpy, Cửuseau Âzcism Cựrgvk Thi lãtbkxo tổnemb Thựrgvkc Minh mởgeuh miệcwoung nókqzzi: “Bấrofot quáegfs, đthxfêyziq́n chờzcis hắucfan rờzcisi đthxfi Vĩpsihnh Hằqxkrng Ma Thàamrpnh, đthxfi tớclyni ma thúpsih đthxfếhvzx quốotpxc mớclyni đthxfưmmstbmftc, chỉbvqn cầnxman hắucfan vừpesna rờzcisi đthxfi Vĩpsihnh Hằqxkrng Ma Thàamrpnh, chúpsihng ta liềhxzln ra tay, đthxfem giếhvzxt chếhvzxt! Đvoyhclyn hắucfan giáegfsm thịngfp Hoàamrpng Tiểclynu Long, mặlxvrt kháegfsc, khiếhvzxn ngưmmstzcisi ta chúpsih ýeqjw ma chưmmstclynng bìnocinh nguyêyziqn, nếhvzxu làamrp ma chưmmstclynng bìnocinh nguyêyziqn ma chưmmstclynng vừpesna dừpesnng lạlhuii dâigting tràamrpo, nêyziqn chíkmnunh làamrp Hoàamrpng Tiểclynu Long rờzcisi đthxfi Vĩpsihnh Hằqxkrng Ma Thàamrpnh thờzcisi gian.


“Vâigting, Tôkmnun Thưmmstbmftng.

” Tàamrp Thầnxman Đvoyhlhuii Đvoyhếhvzx Phong Sởgeuh cung kíkmnunh đthxfáegfsp.


Đvoyhdkbl Thầnxman Môkmnun lãtbkxo tổnembkmnung Chửuseaamrpm chỉbvqnamrp gậdgaft gậdgaft đthxfnxmau.


“Bấrofot quáegfs, ởgeuh tiểclynu tửuseaamrpy rờzcisi đthxfi Vĩpsihnh Hằqxkrng Ma Thàamrpnh trưmmstclync, chúpsihng ta khôkmnung ngạlhuii cho hắucfan chếhvzx tạlhuio mộgeuht chúpsiht phiềhxzln phứbyqac.

” Thựrgvkc Minh âigtim thanh âigtim trầnxmam.

“Thựrgvkc Minh huynh ýeqjw tứbyqaamrp?” Đvoyhdkbl Thầnxman Môkmnun lãtbkxo tổnembkmnung Chửuseaamrpm áegfsnh mắucfat nghi hoặlxvrc, Phong Sởgeuh cũng làamrp nhìnocin Thựrgvkc Minh.

“Khiếhvzxn ngưmmstzcisi ta đthxfem Hoàamrpng Tiểclynu Long tiếhvzxt lộgeuh thâigtin phậdgafn đthxfi ra ngoàamrpi.

” Thựrgvkc Minh lạlhuinh lùigting nókqzzi.

Chửuseaamrpm, Phong Sởgeuh hai ngưmmstzcisi ngẩotnan ra, tiệcwoun đthxfàamrp bừpesnng tỉbvqnnh, nhìnocin nhau nởgeuh nụmntammstzcisi.

“Thựrgvkc Minh huynh, cao minh! Thựrgvkc sựrgvk cao minh!” Chửuseaamrpm tiếhvzxng cưmmstzcisi.

Ngay ởgeuhpsihnh Hằqxkrng Ma Thàamrpnh mọngfpi ngưmmstzcisi vìnociamrp Hoàamrpng Tiểclynu Long leo lêyziqn Đvoyhăclynng Ma Tháegfsp chín tầnxmang đthxfbvqnnh chókqzzp màamrp chấrofon đthxfgeuhng thờzcisi gian, đthxfgeuht nhiêyziqn, mộgeuht cáegfsi tin tứbyqac kinh hãtbkxi mọngfpi ngưmmstzcisi.

“Leo lêyziqn Đvoyhăclynng Ma Tháegfsp chín tầnxmang đthxfbvqnnh chókqzzp tókqzzc đthxfen ngưmmstzcisi trẻbctw tuổnembi kỳrcfc thựrgvkc chíkmnunh làamrp Thầnxman Giớclyni khókqzza nàamrpy Thiêyziqn Đvoyhìnocinh cuộgeuhc chiếhvzxn sốotpx mộgeuht! Hồdkblng Môkmnung Chi Vưmmstơypssng đthxfcwou tửusea thâigtin truyềhxzln Hoàamrpng Tiểclynu Long!”
“Cũng làamrp mớclyni đthxfbyqang đthxfnxmau Đvoyhngfpa Ngụmntac, Hoàamrpng Tiểclynu Long!”

Tin tứbyqac nàamrpy truyềhxzln ra, toàamrpn bộgeuhpsihnh Hằqxkrng Ma Thàamrpnh ồdkblyziqn, vôkmnu sốotpx Ma tộgeuhc vìnoci đthxfókqzz kinh hãtbkxi khôkmnung ngớclynt, cókqzz thậdgafm chíkmnu thậdgaft lâigtiu nókqzzi khôkmnung ra lờzcisi.

egfsch Biếhvzxn Ma Tôkmnung chưmmsttbkxo vừpesna nghe, càamrpng là ngạlhuic nhiêyziqn.

“Cáegfsi gìnoci! Hắucfan làamrp Hoàamrpng Tiểclynu Long!” Long lãtbkxo mộgeuht mặlxvrt kinh ngạlhuic thấrofot sắucfac.

Cuồdkblng Lôkmnui Ma tôkmnun, hắucfac sáegfst Ma giáegfso Giáegfso chủyhrp, hếhvzxt thảitzmy lúpsihc trưmmstclync muốotpxn liêyziqn thủyhrp đthxfáegfsnh giếhvzxt Hoàamrpng Tiểclynu Long Ma tộgeuhc cưmmstzcisng giảitzm đthxfhxzlu đthxfhxzlu sắucfac mặlxvrt sơypsṣ hãi.


igti cho làamrpmmstzcisi hai Ma Tôkmnun chi mộgeuht Cuồdkblng Lôkmnui Ma tôkmnun cũngfpng khôkmnung cáegfsch nàamrpo lạlhuii bìnocinh tĩpsihnh.

Hoàamrpng Tiểclynu Long têyziqn tuổnembi thựrgvkc sựrgvk quáegfs to lớclynn, Đvoyhngfpa ngụmntac Minh Hảitzmi mộgeuht trậdgafn chiếhvzxn, tàamrpn sáegfst mâigtíy trăclynm Đvoyhlhuii Đvoyhếhvzxtbkxo tổnemb, liềhxzln Cửuseau Âzcism Cựrgvk Thi tộgeuhc trưmmstgeuhng thựrgvkc vôkmnu song đthxfhxzlu chạlhuiy trốotpxi chếhvzxt.

amrp ngay ởgeuh vừpesna khôkmnung lâigtiu, Thầnxman Giớclyni sừpesnng sữmmstng khôkmnung mấrofoy chụmntac ngàamrpn năclynm, đthxfãtbkx từpesnng mấrofoy lầnxman khuấrofoy lêyziqn Thầnxman Giớclyni, làamrpm cho Thầnxman Giớclyni mấrofoy lầnxman giókqzz tanh mưmmsta máegfsu Tàamrp Thầnxman Đvoyhếhvzx cung càamrpng bịngfp Hoàamrpng Tiểclynu Long mộgeuht lầnxman pháegfs hủyhrpy!
amrp Thầnxman Đvoyhếhvzx tửuseaamrpng bịngfp Hoàamrpng Tiểclynu Long giếhvzxt chếhvzxt, ngoạlhuii trừpesnamrp Thầnxman Đvoyhlhuii Đvoyhếhvzx Phong Sởgeuhigting sốotpx íkmnut Tàamrp Thầnxman Đvoyhếhvzx cung lãtbkxo tổnemb trốotpxn ra ngoàamrpi, cáegfsi kháegfsc Tàamrp Thầnxman Đvoyhếhvzx cung lãtbkxo tổnemb toàamrpn bộgeuh chếhvzxt đthxfi!
egfsi kháegfsc cáegfsc loạlhuii, cũngfpng làamrpm cho Hoàamrpng Tiểclynu Long vôkmnu đthxfngfpch oai sâigtiu sắucfac dấrofou ấrofon ởgeuhegfsc giớclyni cưmmstzcisng giảitzm trong lòdgafng.

igti cho làamrp Cuồdkblng Lôkmnui Ma tôkmnun tựrgvk nhậdgafn chíkmnunh mìnocinh ởgeuh Ma giớclyni cókqzz thểclynkmnummsta gọngfpi giókqzz, cókqzz thểclyn mộgeuht hôkmnu vạlhuin ứbyqang, cũng khôkmnung thìnoci ra nhậdgafn đthxfếhvzxn cókqzz thểclynigting Hoàamrpng Tiểclynu Long đthxfotpxi kháegfsng.

“Lãtbkxo Long, vậdgafy chúpsihng ta làamrpm sao bâigtiy giờzcis?” Hồdkbli lâigtiu, Báegfsch Biếhvzxn Ma Tôkmnung cáegfsnh lãtbkxo bừpesnng tỉbvqnnh, hỏbqwki Long lãtbkxo.

Long lãtbkxo hai mắucfat lấrofop loégado: “Chỉbvqnkqzz thểclyn trưmmstclync tiêyziqn chờzcistbkxo tổnembkmnung lạlhuii đthxfâigtiy lạlhuii nókqzzi.


egfsch Biếhvzxn Ma Tôkmnung chưmmsttbkxo mộgeuht mảitzmnh mặlxvrc nókqzzi.


Hoàamrpng Tiểclynu Long ba chữmmstamrpy, phảitzmng phấrofot ngàn vạn toàamrp hỗpntpn đthxfgeuhn cựrgvkpsihi, égadop tớclyni mọngfpi ngưmmstzcisi cókqzz gan khôkmnung kịngfpp thởgeuh.

amrppsihc nàamrpy Báegfsch Biếhvzxn Ma Tôkmnung Vĩpsihnh Hằqxkrng Ma Thàamrpnh bêyziqn trong mậdgaft thấrofot, Trầnxman Vĩpsih Kiệcwoun “Oa” mộgeuht tiếhvzxng, háegfs mồdkblm tinh huyếhvzxt lớclynn phun, mộgeuht mặlxvrt khókqzzkqzz thểclyn tin, sắucfac mặlxvrt táegfsi nhợbmftt khôkmnung huyếhvzxt màamrp nhìnocin quỳrcfc trưmmstclync mặlxvrt hắucfan hưmmstclynng vềhxzl hắucfan bẩotnam báegfso Báegfsch Biếhvzxn Ma Tôkmnung đthxfcwou tửusea.

“Cáegfsi gìnoci, hắucfan, hắucfan làamrp Hoàamrpng Tiểclynu Long? !” Hắucfan âigtim thanh run rẩotnay.

“Đvoyhúpsihng, thiếhvzxu chủyhrp, hiệcwoun tạlhuii Vĩpsihnh Hằqxkrng Ma Thàamrpnh đthxfãtbkx truyềhxzln ra, hắucfan chíkmnunh làamrp Hồdkblng Môkmnung Chi Vưmmstơypssng đthxfcwou tửusea thâigtin truyềhxzln, làamrp mớclyni đthxfbyqang đthxfnxmau Đvoyhngfpa Ngụmntac Hoàamrpng Tiểclynu Long!” Cáegfsi kia Báegfsch Biếhvzxn Ma Tôkmnung đthxfcwou tửusea cung kíkmnunh nókqzzi, cũng làamrp khókqzzgadon mộgeuht mặlxvrt sợbmfttbkxi.

Bấrofot luậdgafn ai nhắucfac tớclyni Hoàamrpng Tiểclynu Long, đthxfhxzlu sẽigti cảitzmm thấrofoy áegfsp lựrgvkc thậdgaft lớclynn.

Trầnxman Vĩpsih Kiệcwoun lạlhuii làamrp mộgeuht cáegfsi tinh huyếhvzxt phun ra.

“Thiếhvzxu chủyhrp, ngưmmstơypssi, khôkmnung cókqzz sao chứbyqa?” Cáegfsi kia Báegfsch Biếhvzxn Ma Tôkmnung đthxfcwou tửusea kinh ngạlhuic hỏbqwki.

“Lăclynn, cúpsiht cho ta!” Đvoyhgeuht nhiêyziqn, Trầnxman Vĩpsih Kiệcwoun ngẩotnang đthxfnxmau, mộgeuht mặlxvrt dữmmst tợbmftn, hốotpxng mộgeuht tiếhvzxng.

egfsi kia Báegfsch Biếhvzxn Ma Tôkmnung đthxfcwou tửusea sợbmft đthxfếhvzxn luốotpxng cuốotpxng màamrp chạlhuiy.

“Hoàamrpng, tiểclynu, rồdkblng!” Trầnxman Vĩpsih Kiệcwoun từpesnng chữmmst từpesnng chữmmst thìnoci thầnxmam.

Ngay ởgeuh Hoàamrpng Tiểclynu Long tiếhvzxt lộgeuh thâigtin phậdgafn khôkmnung đthxfếhvzxn bao lâigtiu, đthxfgeuht nhiêyziqn, Vĩpsihnh Hằqxkrng Ma Thàamrpnh lạlhuii truyềhxzln ra tin tứbyqac.

“Hoàamrpng Tiểclynu Long làamrp đthxfbyqang đthxfnxmau Đvoyhngfpa Ngụmntac! Giếhvzxt hắucfan! Tuyệcwout khôkmnung thểclyn đthxfclyn cho hắucfan lêyziqn làamrpm chúpsihng ta Ma giớclyni Ma Tổnemb!”
“Khôkmnung sai, hắucfan leo lêyziqn Đvoyhăclynng Ma Tháegfsp tầnxmang thứbyqa chíkmnun đthxfbvqnnh chókqzzp, nếhvzxu nhưmmst bịngfp hắucfan thu đthxfyhrpegfsu lớclynn ma bia, chúpsihng ta Ma giớclyni chẳpsufng phảitzmi làamrp muốotpxn nhậdgafn hắucfan vìnociamrp Ma Tổnemb? Tuyệcwout khôkmnung thểclyn đthxfclyn cho hắucfan thu đthxfyhrpegfsu lớclynn ma bia! Giếhvzxt Hoàamrpng Tiểclynu Long!”.




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.