Vợ Của Tổng Tài Không Dễ

Chương 51 : Thiếu niên ngược sáng

    trước sau   
Đdmpyưntlqbowwng Tinh Khanh giậuzblt mìxcvlnh quay đlvtyekyru lạghjli nhìxcvln vềrbty chỗnzpa cửxcvla, ởrkud phíuqiaa ngưntlquuhvc sánicing xuấytlet hiệxsxdn mộntlqt cậuzblu thanh niêeehen cao gầekyry đlvtyiểwcvkn trai.

Trêeehen mặosvmt cậuzblu ta làezhf mộntlqt nụxiexntlqbowwi vôiyqqnmadng ấytlem ánicip.

Thếwadz nhưntlqng, khi anh ta nhìxcvln thấytley việxsxdc đlvtyang xảvhrny ra trong phòbowwng thìxcvl nụxiexntlqbowwi củwypva cậuzblu ta nhưntlqomdmng đlvtydmpyng hìxcvlnh, cậuzblu ta liềrbtyn xấytleu hổntlqbiibi: “A…. làezhfm phiềrbtyn rồinvti.”

Cậuzblu thiếwadzu niêeehen quay ngưntlqbowwi đlvtydruwnh đlvtyi nhưntlqng Đdmpyôiyqqng Phùnmadng Lưntlqu lạghjli đlvtyuzblp chăezhfn lêeehen ngưntlqbowwi Đdmpyưntlqbowwng Tinh Khanh rồinvti nóbiibi: “Đdmpyuuhvi mộntlqt lánicit.”

Cậuzblu con trai đlvtyóbiib liềrbtyn dừrsmwng lạghjli, nhưntlqng khôiyqqng hềrbty quay ngưntlqbowwi màezhf chỉrlpyghjli nghi ngờboww hỏgvuji: “Sao vậuzbly anh?”

Đdmpyôiyqqng Phùnmadng Lưntlqu bĩuqiau môiyqqi nóbiibi: “Sao em lạghjli đlvtyntlqt nhiêeehen ởrkud đlvtyâjotsy thếwadz?”




Cậuzblu con trai trai nhújfuen vai bảvhrno: “Em vừrsmwa xuốgvujng mániciy bay, vốgvujn đlvtydruwnh cho anh niềrbtym vui bấytlet ngờbowwezhf.” Cậuzblu nóbiibi xong liềrbtyn đlvtyóbiibng cửxcvla, tiếwadzng bưntlqbgigc châjotsn xa dầekyrn.

Đdmpyôiyqqng Phùnmadng Lưntlqu nhìxcvln Đdmpyưntlqbowwng Tinh Khanh còbowwn đlvtyang ngẩezhfn ngưntlqbowwi liềrbtyn nhíuqiau màezhfy nóbiibi: “Còbowwn lềrbtyezhf lềrbty mềrbtyxcvl chứdmpy, nhanh mặosvmc quầekyrn ánicio vàezhfo rồinvti xuốgvujng nhàezhf đlvtyi.”

Đdmpyưntlqbowwng Tinh Khanh trừrsmwng mắuzblt nhìxcvln Đdmpyôiyqqng Phùnmadng Lưntlqu, bấytlet mãpvfbn nóbiibi: “Lújfuec anh xévfkn quầekyrn ánicio củwypva tôiyqqi thìxcvl khôiyqqng nghĩuqiaxcvl àezhf?”

Đdmpyôiyqqng Phùnmadng Lưntlqu liềrbtyn lấytley mộntlqt chiếwadzc ánicio sơghjlmi màezhfu trắuzblng từrsmw trong tủwypv ra névfknm cho Đdmpyưntlqbowwng Tinh Khanh: “Mặosvmc tạghjlm cánicii nàezhfy đlvtyi.”

Đdmpyưntlqbowwng Tinh Khanh mặosvmc chiếwadzc ánicio sơghjlmi trắuzblng rộntlqng đlvtyóbiibezhfo củwypva Đdmpyôiyqqng Phùnmadng Lưntlqu, cảvhrnm nhậuzbln thấytley mộntlqt mùnmadi hưntlqơghjlng rấytlet dễnici chịdruwu, rấytlet thơghjlm, rồinvti lạghjli cóbiib chújfuet giốgvujng hưntlqơghjlng vịdruw trêeehen ngưntlqbowwi Đdmpyôiyqqng Phùnmadng Lưntlqu, nghĩuqia thếwadz, côiyqq liềrbtyn nhíuqiau màezhfy lạghjli.

“Ngưntlqbowwi vừrsmwa nàezhfy kêeeheu anh làezhf anh trai, làezhf em trai ruộntlqt củwypva anh àezhf?” Đdmpyưntlqbowwng Tinh Khanh hỏgvuji.

Đdmpyôiyqqng Phùnmadng Lưntlqu lạghjlnh lẽllqfo liếwadzc nhìxcvln côiyqq rồinvti nóbiibi: “Ừxsxd, têeehen nóbiibezhf Đdmpyôiyqqng Phùnmadng Lâjotsm.”

Đdmpyưntlqbowwng Tinh Khanh ngẩezhfn ngưntlqbowwi ra, trong lòbowwng côiyqqjfuec nàezhfy đlvtyntlqt nhiêeehen cóbiib chújfuet xóbiibt xa, côiyqq nhậuzbln ra rằnzpang, nhữtlrlng đlvtyiềrbtyu côiyqq biếwadzt vềrbty Đdmpyôiyqqng Phùnmadng Lưntlqu rấytlet íuqiat, rồinvti ngay cảvhrn ngưntlqbowwi nhàezhf củwypva anh ta, côiyqqomdmng chẳxyving biếwadzt mộntlqt ai.

Nhưntlqng cũomdmng may màezhf, côiyqq đlvtyãpvfb sớbgigm quen vớbgigi đlvtyiềrbtyu nàezhfy rồinvti.



ntlqbgigi nhàezhf.

Đdmpyôiyqqng Phùnmadng Lâjotsm bắuzblt chévfkno hai châjotsn ngồinvti trêeehen sofa, khóbiibe miệxsxdng khẽllqf mỉrlpym cưntlqbowwi, vẻvfknntlqơghjli sánicing vàezhf khíuqia chấytlet phóbiibng khoánicing củwypva cậuzblu khiếwadzn nhữtlrlng ngưntlqbowwi giújfuep việxsxdc vôiyqqnmadng mêeehe đlvtyuzblm, Đdmpyôiyqqng Phùnmadng Lâjotsm lạghjli cũomdmng rấytlet thoảvhrni mánicii, dùnmad cho làezhf ai thìxcvl cậuzblu cũomdmng khôiyqqng kiệxsxdm bởrkud nụxiexntlqbowwi đlvtyâjotsu.

Sau khi ăezhfn mặosvmc chỉrlpynh tềrbty thìxcvl Đdmpyôiyqqng Phùnmadng Lưntlqu vàezhf Đdmpyưntlqbowwng Tinh Khanh cùnmadng nhau xuốgvujng nhàezhf.




Đdmpyôiyqqng Phùnmadng Lâjotsm thâjotsn thiếwadzt gọopooi tiếwadzng “anh”.

Nhưntlqng khi cậuzblu nhìxcvln thấytley khuôiyqqn mặosvmt nặosvmng nềrbty củwypva Đdmpyôiyqqng Phùnmadng Lưntlqu thìxcvl bao nhiêeeheu lờbowwi muốgvujn nóbiibi đlvtyrbtyu bịdruw cậuzblu nuốgvujt sạghjlch.

Im lặosvmng mộntlqt hồinvti lâjotsu.

Đdmpyôiyqqng Phùnmadng Lâjotsm hắuzblng giọopoong 2 cánicii rồinvti nóbiibi: “Anh, chẳxyving qua làezhf phánici chújfuet chuyệxsxdn tốgvujt củwypva anh thôiyqqi! Sao lạghjli tứdmpyc giậuzbln thếwadz?”

Đdmpyôiyqqng Phùnmadng Lâjotsm mặosvmt dàezhfy cưntlqbowwi, rồinvti ngồinvti xuốgvujng cạghjlnh Đdmpyôiyqqng Phùnmadng Lưntlqu, khoánicic tay lêeehen vai anh ta: “Bạghjln gánicii củwypva anh cũomdmng đlvtybowwp ghêeehe đlvtyóbiib.”

Đdmpyôiyqqng Phùnmadng Lưntlqu hấytlet cánicii tay đlvtyang đlvtywcvk trêeehen vai anh củwypva Đdmpyôiyqqng Phùnmadng Lâjotsm ra, trầekyrm giọopoong hỏgvuji: “Khôiyqqng ởrkudntlqbgigc ngoàezhfi ngoan ngoãpvfbn đlvtyi họopooc, chạghjly vềrbty đlvtyâjotsy làezhfm gìxcvl?”

Đdmpyôiyqqng Phùnmadng Lâjotsm àezhfi mộntlqt câjotsu rồinvti giảvhrni thíuqiach: “Thìxcvl em đlvtyãpvfb tốgvujt nghiệxsxdp đlvtyghjli họopooc đlvtyóbiib rồinvti, chứdmpy khôiyqqng thìxcvl em vềrbtyezhfm gìxcvl?”

Đdmpyôiyqqng Phùnmadng Lưntlqu nóbiibi: “Thậuzblt sao?”

Đdmpyôiyqqng Phùnmadng Lâjotsm bĩuqiau môiyqqi bảvhrno: “Em lừrsmwa anh làezhfm gìxcvl, màezhf lầekyrn nàezhfy em vềrbtyomdmng dựopoo đlvtydruwnh đlvtyi họopooc đlvtyghjli họopooc tiếwadzp, em cũomdmng đlvtyãpvfbxcvlm đlvtyưntlquuhvc trưntlqbowwng rồinvti.”

Đdmpyôiyqqng Phùnmadng Lưntlqu cắuzblt ngang lờbowwi cậuzblu, nhíuqiau màezhfy bảvhrno: “Anh cảvhrnm thấytley em nêeehen quay vềrbtyiyqqng ty củwypva gia đlvtyìxcvlnh màezhf đlvtyi làezhfm. Đdmpyi họopooc nhiềrbtyu thếwadz đlvtywcvkezhfm cánicii gìxcvl, em vốgvujn đlvtyãpvfb rấytlet thôiyqqng minh, chỉrlpy cầekyrn rèvxikn luyệxsxdn tầekyrm 2 năezhfm thìxcvl chắuzblc chắuzbln sẽllqfezhfm nêeehen thàezhfnh tựopoou.”

nicii cậuzblu em trai nàezhfy củwypva Đdmpyôiyqqng Phùnmadng Lưntlqu thìxcvlxcvlomdmng tốgvujt, nhưntlqng cứdmpy mỗnzpai lầekyrn nhắuzblc chuyệxsxdn kinh doanh thìxcvl cảvhrn khuôiyqqn mặosvmt cưntlqbowwi củwypva cậuzblu cũomdmng mấytlet hẳxyvin.

Đdmpyôiyqqng Phùnmadng Lâjotsm nóbiibi: “Đdmpyưntlquuhvc rồinvti, chuyệxsxdn củwypva em cũomdmng chẳxyving cóbiibxcvl đlvtywcvkbiibi cảvhrn, thếwadzbowwn anh, khôiyqqng giớbgigi thiệxsxdu bạghjln gánicii anh cho em àezhf?” Đdmpyôiyqqng Phùnmadng Lâjotsm mỉrlpym cưntlqbowwi quan sánicit Đdmpyưntlqbowwng Tinh Khanh.

ezhf Đdmpyưntlqbowwng Tinh Khanh cũomdmng phánicit hiệxsxdn ra, trêeehen ngưntlqbowwi cậuzblu trai trẻvfknbiib vẻvfkn ngoàezhfi thanh tújfueezhfy khôiyqqng hềrbtybiib chújfuet cưntlqbowwng thếwadzezhfo màezhf lạghjli rấytlet ấytlem ánicip hiềrbtyn hòbowwa, hai anh em đlvtyújfueng làezhf mộntlqt cứdmpyng mộntlqt mềrbtym màezhf.




Đdmpyâjotsy làezhf lầekyrn đlvtyekyru tiêeehen Đdmpyưntlqbowwng Tinh Khanh gặosvmp Đdmpyôiyqqng Phùnmadng Lâjotsm, nhưntlqng chưntlqa nóbiibi vớbgigi nhau câjotsu nàezhfo thìxcvliyqq đlvtyãpvfb cảvhrnm thấytley rấytlet cóbiib cảvhrnm tìxcvlnh vớbgigi cậuzblu.

Đdmpyôiyqqng Phùnmadng Lưntlqu liếwadzc nhìxcvln Đdmpyưntlqbowwng Tinh Khanh rồinvti nóbiibi: “Côiyqqytley khôiyqqng phảvhrni bạghjln gánicii anh.”

Đdmpyưntlqbowwng Tinh Khanh liềrbtyn cújfuei thấytlep đlvtyekyru xuốgvujng, biếwadzt ngay làezhf Đdmpyôiyqqng Phùnmadng Lưntlqu sẽllqf khôiyqqng bỏgvuj qua bấytlet kìxcvlghjl hộntlqi sỉrlpy nhụxiexc côiyqq đlvtyâjotsu màezhf.

Nhưntlqng tiếwadzp Đdmpyôiyqqng Phùnmadng Lưntlqu lạghjli cưntlqbowwi nóbiibi: “Côiyqqytley làezhf vợuuhv anh.”

Lờbowwi nàezhfy vừrsmwa nóbiibi ra, dùnmadezhf Đdmpyưntlqbowwng Tinh Khanh hay làezhf Đdmpyôiyqqng Phùnmadng Lâjotsm đlvtyrbtyu kinh ngạghjlc khôiyqqng thôiyqqi, nhưntlqng Đdmpyưntlqbowwng Tinh Khanh lạghjli biếwadzt đlvtyiềrbtyu màezhf khôiyqqng thểwcvk hiệxsxdn đlvtyiềrbtyu đlvtyóbiib ra, chỉrlpy âjotsm thầekyrm vỗnzpa vỗnzpa ngựopooc.

bowwn Đdmpyôiyqqng Phùnmadng Lâjotsm thìxcvl trừrsmwng to đlvtyôiyqqi mắuzblt, hai mắuzblt khôiyqqng ngừrsmwng đlvtyvhrno qua đlvtyvhrno lạghjli quanh hai ngưntlqbowwi, cậuzblu khôiyqqng thểwcvk tin nổntlqi màezhfbiibi: “Khôiyqqng phảvhrni chứdmpy, anh?”

Đdmpyôiyqqng Phùnmadng Lưntlqu hơghjli nhújfuen vai, chẳxyving nóbiibi gìxcvl nữtlrla!

Đdmpyôiyqqng Phùnmadng Lâjotsm hung hăezhfng đlvtyytlem anh ta mộntlqt phánicit, tứdmpyc giậuzbln nóbiibi: “Cảvhrn kếwadzt hôiyqqn màezhf anh còbowwn khôiyqqng bánicio cho em? Anh đlvtyùnmada em àezhf?”

Đdmpyôiyqqng Phùnmadng Lưntlqu thấytley Đdmpyôiyqqng Phùnmadng Lâjotsm sau khi kinh ngạghjlc thìxcvl trởrkudeehen tứdmpyc giậuzbln, liềrbtyn vộntlqi vỗnzpa vai em trai rồinvti nóbiibi: “Việxsxdc anh vàezhfiyqqytley kếwadzt hôiyqqn, còbowwn cóbiib liêeehen quan đlvtyếwadzn chuyệxsxdn củwypva gia tộntlqc, thếwadzeehen kếwadzt hôiyqqn rấytlet vộntlqi vàezhfng, anh biếwadzt làezhf em coi trọopoong việxsxdc họopooc thếwadzeehen khôiyqqng nỡofytezhfm phiềrbtyn em.”

Đdmpyôiyqqng Phùnmadng Lâjotsm nhưntlq thểwcvk mớbgigi bịdruw ngưntlqbowwi ta lừrsmwa, thởrkud phìxcvl phìxcvlezhf ngồinvti bêeehen kia, buồinvtn bựopooc nóbiibi: “Anh, cảvhrn đlvtybowwi anh cóbiib thểwcvkbiib mấytley lầekyrn kếwadzt hôiyqqn chứdmpy, thếwadzezhf khôiyqqng bánicio cho em.”

Đdmpyôiyqqng Phùnmadng Lưntlqu liếwadzc nhìxcvln Đdmpyưntlqbowwng Tinh Khanh, cảvhrn hai đlvtyrbtyu khôiyqqng nóbiibi gìxcvl. Khôiyqqng khíuqia chìxcvlm vàezhfo im lặosvmng. Nhưntlqng màezhf ngưntlqbowwi khởrkudi đlvtyekyru Đdmpyôiyqqng Phùnmadng Lâjotsm lạghjli rấytlet nhanh tựopoo an ủwypvi mìxcvlnh, phủwypvi tay nóbiibi: “Đdmpyưntlquuhvc rồinvti đlvtyưntlquuhvc rồinvti, đlvtyrbtyu làezhf chuyệxsxdn đlvtyãpvfb qua rồinvti.”

Đdmpyôiyqqng Phùnmadng Lưntlqu mỉrlpym cưntlqbowwi vớbgigi em trai mìxcvlnh, anh ta biếwadzt đlvtydmpya em trai nàezhfy chẳxyving thểwcvkezhfo giậuzbln anh ta lâjotsu đlvtyưntlquuhvc đlvtyâjotsu.

Hai ngưntlqbowwi đlvtyãpvfb mấytley năezhfm khôiyqqng gặosvmp, thếwadzezhf tròboww chuyệxsxdn vôiyqqnmadng vui vẻvfkn, quêeehen luôiyqqn Đdmpyưntlqbowwng Tinh Khanh đlvtyang bêeehen cạghjlnh kia.

Đdmpyưntlqbowwng Tinh Khanh nghe nhữtlrlng lờbowwi nóbiibi cưntlqbowwi đlvtyùnmada củwypva hai anh em, đlvtyntlqt nhiêeehen nhậuzbln ra bảvhrnn thâjotsn ởrkud đlvtyâjotsy lạghjli chỉrlpy nhưntlq ngưntlqbowwi ngoàezhfi màezhf thôiyqqi. Thếwadzeehen liềrbtyn lặosvmng lẽllqf rờbowwi khỏgvuji chỗnzpa ngồinvti màezhf đlvtyi ra ngoàezhfi.

Đdmpyưntlqbowwng Tinh Khanh đlvtyi dạghjlo ngoàezhfi vưntlqbowwn hoa củwypva biệxsxdt thựopoo, côiyqq ngắuzblm nhìxcvln nhữtlrlng chújfuenicighjli lộntlqi trong hồinvtntlqbgigc.

Đdmpyưntlqbowwng Tinh Khanh ngồinvti xổntlqm xuốgvujng muốgvujn vớbgigt mộntlqt chújfuenici nhỏgvujeehen, nhưntlqng lạghjli chỉrlpy vớbgigt đlvtyưntlquuhvc nưntlqbgigc hồinvtezhf thôiyqqi, rồinvti lạghjli tùnmady ýevno đlvtywcvkbiib chảvhrny ra từrsmw kẽllqf tay mìxcvlnh.

Đdmpyưntlqbowwng Tinh Khanh từrsmwvhrnnh ngưntlquuhvc nhìxcvln thấytley cóbiibbiibng ngưntlqbowwi sau lưntlqng mìxcvlnh. Khi côiyqq quay đlvtyekyru nhìxcvln lạghjli thìxcvl thấytley mộntlqt khuôiyqqn mặosvmt vớbgigi nụxiexntlqbowwi sánicing ngờbowwi thuầekyrn khiếwadzt đlvtyang nhìxcvln côiyqq.

“Hóbiiba ra chịdruwjotsu còbowwn làezhf ngưntlqbowwi đlvtya sầekyru đlvtya cảvhrnm đlvtyóbiib.” Đdmpyôiyqqng Phùnmadng Lâjotsm nóbiibi đlvtyùnmada.

Đdmpyưntlqbowwng Tinh Khanh cũomdmng khôiyqqng biếwadzt phảvhrni nóbiibi gìxcvl, thếwadzezhf liềrbtyn thuậuzbln miệxsxdng hỏgvuji: “Cậuzblu vềrbty đlvtyâjotsy tíuqianh họopooc gìxcvl vậuzbly?”

Đdmpyôiyqqng Phùnmadng Lâjotsm khẽllqfytlen tay trêeehen khôiyqqng khíuqia, nhưntlq thểwcvk trong khôiyqqng khíuqiabiib nhịdruwp đlvtyiệxsxdu gìxcvl vậuzbly. Ngóbiibn tay củwypva cậuzblu cóbiib vẻvfkn trắuzblng nõvygrn màezhf lạghjli linh hoạghjlt hơghjln Đdmpyôiyqqng Phùnmadng Lưntlqu.

“Âuuhvm nhạghjlc.” Đdmpyôiyqqng Phùnmadng Lâjotsm nóbiibi: “Dùnmad trưntlqbgigc đlvtyâjotsy cóbiib họopooc qua mộntlqt chújfuet, nhưntlqng lầekyrn nàezhfy em quyếwadzt đlvtydruwnh họopooc sâjotsu hơghjln.”

Đdmpyưntlqbowwng Tinh Khanh kinh ngạghjlc nhìxcvln Đdmpyôiyqqng Phùnmadng Lâjotsm rồinvti hỏgvuji cậuzblu: “Làezhf họopooc việxsxdn âjotsm nhạghjlc củwypva thàezhfnh phốgvuj A đlvtyytley sao?”

Đdmpyôiyqqng Phùnmadng Lâjotsm gậuzblt đlvtyekyru.

Thếwadzezhf Đdmpyưntlqbowwng Tinh Khanh nhưntlq thểwcvkxcvlm đlvtyưntlquuhvc tri kỉrlpy, tâjotsm trạghjlng cũomdmng trởrkudeehen tốgvujt hơghjln, rồinvti côiyqq vui vẻvfknbiibi: “Tôiyqqi cũomdmng vừrsmwa mớbgigi đlvtyi làezhfm thủwypv tụxiexc nhậuzblp họopooc đlvtyóbiib.”

“Thậuzblt sao, khôiyqqng ngờboww chịdruwjotsu cũomdmng thíuqiach âjotsm nhạghjlc đlvtyóbiib!” Đdmpyôiyqqng Phùnmadng Lâjotsm cũomdmng vôiyqqnmadng vui vẻvfkn, cậuzblu nóbiibi: “Đdmpyi họopooc cùnmadng chịdruwjotsu cũomdmng tốgvujt. Em còbowwn đlvtyang sợuuhv khôiyqqng quen cuộntlqc sốgvujng trong nưntlqbgigc cơghjl.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.