Vợ Của Tổng Tài Không Dễ

Chương 47 : Trừng phạt, sự tức giận của đông phùng lưu

    trước sau   
Đfeiqưmymwvgnnng Tinh Khanh vìviey khôgcwpng muốrvzcn tiếzgpap tụvsnuc dâxnvsy dưmymwa nữuvkaa liềhkddn nhâxnvsn lúornuc anh ta khôgcwpng đhlktfaqy ýysbf rồmymwi hấbycdt văgcwpng tay anh ta ra.

“La Vũkidy Hạrnrno, tôgcwpi đhlktãhlkt kếzgpat hôgcwpn rồmymwi, đhlktãhlkttgyu vợntwk củbtzaa Đfeiqôgcwpng Phùmbgkng Lưmymwu, đhlktóifjb đhlktãhlkttgyu mộboeqt sựchky thậvjzjt khôgcwpng thểfaqy thay đhlktlbkli, thếzgpavkgln anh hãhlkty buôgcwpng tay đhlkti, đhlktppning cóifjb éqfhep tôgcwpi, tôgcwpi tuyệntwkt đhlktrvzci sẽqxux khôgcwpng ởlocwvkgln anh đhlktâxnvsu!!!”

Đfeiqưmymwvgnnng Tinh Khanh héqfhet xong nhữuvkang lờvgnni nàtgyuy liềhkddn vộboeqi quay đhlktlspnu chạrnrny đhlkti, nhưmymwng mắlbklt côgcwpkidyng đhlktãhlkt nhòtkwce ưmymwveqmt, nưmymwveqmc mắlbklt tràtgyun mi.

Nhìvieyn bóifjbng lưmymwng rờvgnni đhlkti củbtzaa Đfeiqưmymwvgnnng Tinh Khanh, La Vũkidy Hạrnrno nắlbklm chặvjzjt tay lạrnrni, lầlspnm bầlspnm nóifjbi rằxjuang: “Tinh Khanh, dùmbgk em nóifjbi gìviey đhlkti nữuvkaa thìviey anh cũkidyng sẽqxux khôgcwpng từppni bỏqxux đhlktâxnvsu!”

Thếzgpa nhưmymwng lúornuc Đfeiqưmymwvgnnng Tinh Khanh quay lạrnrni bữuvkaa tiệntwkc thìvieymbgkgcwpvieym rấbycdt lâxnvsu nhưmymwng vẫornun khôgcwpng thấbycdy Đfeiqôgcwpng Phùmbgkng Lưmymwu đhlktâxnvsu.

tgyugcwp lạrnrni chẳvsnung quen biếzgpat ai, cũkidyng ngạrnrni hỏqxuxi ngưmymwvgnni kháincic, thếzgpavkgln sau khi tìvieym khoảvsnung nửlocwa tiếzgpang thìvieygcwp chỉjfdb đhlktàtgyunh tựchky vềhkdd nhàtgyu.




Sau khi vềhkdd đhlktếzgpan biệntwkt thựchky củbtzaa nhàtgyu họsoun Đfeiqôgcwpng Phùmbgkng thìviey Đfeiqưmymwvgnnng Tinh Khanh đhlktboeqt nhiêvkgln khôgcwpng biếzgpat phảvsnui làtgyum gìviey vớveqmi cáincinh cửlocwa đhlktang khóifjba chặvjzjt kia.

Sao biệntwkt thựchky lạrnrni khóifjba? Chuyệntwkn nàtgyuy trưmymwveqmc đhlktâxnvsy chưmymwa từppning xảvsnuy ra, bâxnvsy giờvgnn lạrnrni làtgyum sao thếzgpatgyuy?

gcwp biếzgpat mỗovcli ngàtgyuy đhlkthkddu cóifjb ngưmymwvgnni trôgcwpng coi biệntwkt thựchky, thếzgpa nhưmymwng hôgcwpm nay lạrnrni chẳvsnung cóifjb ai, màtgyutkwcn khóifjba cửlocwa, e làtgyu ngưmymwvgnni làtgyum chuyệntwkn nàtgyuy chíyvuynh làtgyu Đfeiqôgcwpng Phùmbgkng Lưmymwu!

Vừppnia nghĩfric đhlktếzgpan Đfeiqôgcwpng Phùmbgkng Lưmymwu thìviey Đfeiqưmymwvgnnng Tinh Khanh thấbycdy cóifjb chúornut khóifjb hiểfaqyu, chảvsnu nhẽqxuxgcwp lạrnrni làtgyum sai gìviey àtgyu? Sao anh ta lạrnrni làtgyum thếzgpa vớveqmi côgcwp?

mbgktgyu đhlktang giữuvkaa hèlocw, nhưmymwng gióifjb đhlktêvkglm vẫornun rấbycdt lạrnrnnh, màtgyugcwpkidyng chỉjfdb mặvjzjc mỗovcli cáincii váinciy dạrnrn hộboeqi, thếzgpavkgln càtgyung thấbycdy lạrnrnnh hơubdkn.

Nếzgpau màtgyulocwvkgln ngoàtgyui chịmbgku lạrnrnnh cảvsnu đhlktêvkglm thếzgpatgyuy, cóifjb khi côgcwp sẽqxux bịmbgk chếzgpat réqfhet mấbycdt!

Trong lòtkwcng Đfeiqưmymwvgnnng Tinh Khanh nghĩfric thếzgpa, liềhkddn vộboeqi vàtgyung tìvieym đhlktưmymwvgnnng đhlktfaqyifjb thểfaqytgyuo nhàtgyu, nhưmymwng lạrnrni pháincit hiệntwkn ra tấbycdt cảvsnu mọsouni cáincinh cửlocwa đhlkthkddu bịmbgk khóifjba chặvjzjt, hoàtgyun toàtgyun khôgcwpng thểfaqy đhlkti vàtgyuo.

Khẽqxux thởlocwtgyui, côgcwp chỉjfdb đhlktàtgyunh đhlkti tìvieym mộboeqt bứsounc tưmymwvgnnng thấbycdp mộboeqt chúornut, đhlktmbgknh trèlocwo vàtgyuo.

Khóifjb khăgcwpn lắlbklm mớveqmi trèlocwo qua đhlktưmymwntwkc, rồmymwi sau khi đhlkti đhlktếzgpan vưmymwvgnnn hoa trong biệntwkt thựchky, thìvieyornuc côgcwp đhlktmbgknh đhlkti vềhkdd phòtkwcng thìviey cháincin chưmymwvgnnng nhậvjzjn ra khôgcwpng chỉjfdbtgyuvkgln ngoàtgyui màtgyu tấbycdt cảvsnu mọsouni cáincinh cửlocwa trong nhàtgyu đhlkthkddu bịmbgk khóifjba chặvjzjt, côgcwp chẳvsnung thểfaqytgyuo màtgyutgyuo nhàtgyu đhlktưmymwntwkc.

“Đfeiqôgcwpng Phùmbgkng Lưmymwu, anh quáinci đhlktáincing lắlbklm rồmymwi đhlktbycdy!” Đfeiqưmymwvgnnng Tinh Khanh tứsounc giậvjzjn màtgyu chửlocwi thầlspnm mộboeqt câxnvsu.

Đfeiqêvkglm đhlktếzgpan trờvgnni rấbycdt lạrnrnnh, thếzgpavkgln Đfeiqưmymwvgnnng Tinh Khanh lúornuc nàtgyuy đhlktãhlkt run cầlspnm cậvjzjp, côgcwp chợntwkt pháincit hiệntwkn ra áincinh đhlktèlocwn lờvgnn mờvgnn củbtzaa căgcwpn phòtkwcng trêvkgln chỗovcl cao nhấbycdt củbtzaa biệntwkt thựchky, đhlktóifjbtgyu phòtkwcng củbtzaa Đfeiqôgcwpng Phùmbgkng Lưmymwu.

Trong phòtkwcng, Đfeiqôgcwpng Phùmbgkng Lưmymwu khoáincic chiếzgpac áincio khoáincic màtgyuu đhlkten, áincinh mắlbklt anh ta híyvuyp lạrnrni màtgyu lạrnrnnh lùmbgkng nhìvieyn Đfeiqưmymwvgnnng Tinh Khanh đhlktang réqfhet run dưmymwveqmi kia.

“Cậvjzju chủbtza, liệntwku cóifjb cầlspnn kêvkglu ngưmymwvgnni đhlktếzgpan đhlktppnigcwp chủbtza vềhkdd phòtkwcng nghỉjfdb ngơubdki khôgcwpng?” Côgcwp giúornup việntwkc đhlktsounng bêvkgln cạrnrnnh hỏqxuxi thửlocw.




Đfeiqôgcwpng Phùmbgkng Lưmymwu nhíyvuyu màtgyuy, lạrnrni nhớveqm đhlktếzgpan cảvsnunh tưmymwntwkng lôgcwpi lôgcwpi kéqfheo kéqfheo củbtzaa côgcwptgyu La Vũkidy Hạrnrno, thếzgpatgyu lạrnrni càtgyung tứsounc giậvjzjn màtgyuifjbi: “Khôgcwpng cầlspnn!”

Tốrvzct nhấbycdt làtgyu chếzgpat réqfhet luôgcwpn đhlkti cho rồmymwi, đhlktfaqy đhlktlspnu óifjbc côgcwp ta tỉjfdbnh táincio mộboeqt chúornut, nêvkgln biếzgpat đhlktiềhkddu gìvieyvkgln làtgyum, đhlktiềhkddu gìviey khôgcwpng nêvkgln làtgyum!

Ngưmymwvgnni giúornup việntwkc kia sợntwk hếzgpat hồmymwn, vộboeqi ngậvjzjm chặvjzjt miệntwkng lạrnrni, khôgcwpng dáincim nóifjbi nhiềhkddu nữuvkaa.

Đfeiqưmymwvgnnng Tinh Khanh nhìvieyn áincinh đhlktèlocwn trong phòtkwcng Đfeiqôgcwpng Phùmbgkng Lưmymwu, lạrnrnnh đhlktếzgpan run cầlspnm cậvjzjp màtgyu mong ngóifjbng anh ta cóifjb thểfaqy nhìvieyn thấbycdy côgcwp, rồmymwi đhlktfaqygcwptgyuo nhàtgyu, ấbycdy thếzgpatgyu ai ngờvgnn đhlktèlocwn phòtkwcng anh ta cũkidyng vụvsnut tắlbklt ngay sau đhlktóifjb.

Đfeiqưmymwvgnnng Tinh Khanh ngẩghytn hếzgpat cảvsnu ngưmymwvgnni ra, rồmymwi liềhkddn hắlbklt hơubdki mộboeqt cáincii, thếzgpatgyugcwpgcwpmbgkng tứsounc giậvjzjn màtgyu nghĩfric, Đfeiqôgcwpng Phùmbgkng Lưmymwu, anh thậvjzjt nhẫornun tâxnvsm!

kidyng chẳvsnung thèlocwm mơubdk mộboeqng hãhlkto huyềhkddn gìviey vớveqmi cáincii têvkgln Đfeiqôgcwpng Phùmbgkng Lưmymwu đhlktóifjb nữuvkaa nêvkgln Đfeiqưmymwvgnnng Tinh Khanh liềhkddn tìvieym mộboeqt góifjbc rồmymwi run run rẩghyty rẩghyty màtgyu ngủbtza cảvsnu đhlktêvkglm.

incing hôgcwpm sau, Đfeiqưmymwvgnnng Tinh Khanh giậvjzjt mìvieynh tỉjfdbnh dậvjzjy vìvieyincii lạrnrnnh, lúornuc côgcwp tỉjfdbnh lạrnrni rồmymwi ngẩghytng đhlktlspnu lêvkgln thìviey thấbycdy cửlocwa biệntwkt thựchky đhlktãhlkt đhlktưmymwntwkc mởlocw ra rồmymwi, thếzgpatgyu liềhkddn vộboeqi vàtgyung đhlkti vàtgyuo.

Đfeiqưmymwvgnnng Tinh Khanh nhanh chóifjbng vềhkdd phòtkwcng tắlbklm nưmymwveqmc nóifjbng, sau khi làtgyum ấbycdm cơubdk thểfaqy xong thìvieygcwp mớveqmi đhlkti tìvieym Đfeiqôgcwpng Phùmbgkng Lưmymwu.

ornuc Đfeiqưmymwvgnnng Tinh Khanh vừppnia đhlkti vàtgyuo trong phòtkwcng củbtzaa Đfeiqôgcwpng Phùmbgkng Lưmymwu, côgcwp liềhkddn tứsounc giậvjzjn chấbycdt vấbycdn: “Đfeiqôgcwpng Phùmbgkng Lưmymwu, sao hôgcwpm qua anh khôgcwpng nóifjbi câxnvsu nàtgyuo màtgyu đhlktãhlkt bỏqxux vềhkdd rồmymwi? Anh cóifjb biếzgpat tôgcwpi tìvieym anh bao lâxnvsu khôgcwpng? Còtkwcn nữuvkaa, sao anh khôgcwpng cho tôgcwpi vàtgyuo nhàtgyu?”

“Anh cóifjb biếzgpat tốrvzci qua tôgcwpi ởlocw ngoàtgyui lạrnrnnh muốrvzcn chếzgpat khôgcwpng? Tôgcwpi làtgyum sai cáincii gìvieytgyu đhlktfaqy anh đhlktrvzci xửlocw nhưmymw thếzgpa vớveqmi tôgcwpi? Anh cóifjb biếzgpat tôgcwpi làtgyu vợntwk củbtzaa anh khôgcwpng? Sao anh cóifjb thểfaqytgyum thếzgpa vớveqmi tôgcwpi? Lúornuc ởlocw buổlbkli tiệntwkc ngàtgyuy hôgcwpm qua anh…anh rõrvzctgyung còtkwcn bảvsnuo vệntwkgcwpi cơubdktgyu…”

ifjbi xong câxnvsu cuốrvzci, Đfeiqưmymwvgnnng Tinh Khanh liềhkddn khẽqxux cắlbkln môgcwpi, nóifjbi thậvjzjt côgcwpkidyng chẳvsnung hiểfaqyu nổlbkli con ngưmymwvgnni Đfeiqôgcwpng Phùmbgkng Lưmymwu, hôgcwpm qua ởlocw buổlbkli tiệntwkc, lúornuc màtgyu anh ta bảvsnuo vệntwkgcwp, rõrvzctgyung cũkidyng rấbycdt quan tâxnvsm côgcwpubdktgyu, sao giờvgnn lạrnrni…

Đfeiqôgcwpng Phùmbgkng Lưmymwu nhíyvuyu màtgyuy, khôgcwpng thèlocwm ngẩghytng đhlktlspnu màtgyumymwvgnni nhạrnrno bảvsnuo: “Chuyệntwkn bảvsnuo vệntwkgcwpornuc ởlocw ngoàtgyui, thìvieytgyuvieygcwpi muốrvzcn giữuvka mặvjzjt mũkidyi cho mìvieynh, thếzgpa nhưmymwng màtgyugcwp khôgcwpng cầlspnn đhlktóifjbng kịmbgkch trưmymwveqmc mặvjzjt tôgcwpi đhlktâxnvsu, dâxnvsm phụvsnu thìviey đhlktúornung làtgyuxnvsm phụvsnutgyu, cáincii thứsounxnvsm phụvsnu khôgcwpng còtkwcn trinh tiếzgpat nhưmymwgcwpifjbviey đhlktfaqytgyu diễmyvun chứsoun! Đfeiqúornung làtgyu nựchkyc cưmymwvgnni!”

“Tôgcwpi đhlktóifjbng kịmbgkch?!” Đfeiqưmymwvgnnng Tinh Khanh đhlktơubdk ngưmymwvgnni ra, chẳvsnung hiểfaqyu ra làtgyum sao, sao anh ta lạrnrni đhlktem chuyệntwkn đhlktbycdy ra nóifjbi nữuvkaa chứsoun, chuyệntwkn côgcwp mấbycdt trinh trưmymwveqmc lúornuc cưmymwveqmi thìvieygcwpkidyng giảvsnui thíyvuych rồmymwi, chuyệntwkn đhlktóifjb vốrvzcn khôgcwpng phảvsnui ýysbf muốrvzcn củbtzaa côgcwp, sao anh ta lạrnrni khôgcwpng tin côgcwp chứsoun?




Nếzgpau màtgyuifjb thểfaqy thìvieygcwpkidyng khôgcwpng muốrvzcn trưmymwveqmc khi kếzgpat hôgcwpn bịmbgk ngưmymwvgnni kháincic cưmymwveqmp đhlkti lầlspnn đhlktlspnu đhlktâxnvsu!

gcwp cắlbkln chặvjzjt môgcwpi rồmymwi vẫornun ngang ngưmymwntwkc hỏqxuxi: “Đfeiqôgcwpng Phùmbgkng Lưmymwu, hôgcwpm nay anh phảvsnui nóifjbi cho rõrvzc, tôgcwpi diễmyvun kịmbgkch vàtgyuo lúornuc nàtgyuo cơubdk chứsoun.”

ifjbi xong, Đfeiqưmymwvgnnng Tinh Khanh liềhkddn nắlbklm chặvjzjt tay áincio củbtzaa Đfeiqôgcwpng Phùmbgkng Lưmymwu, khôgcwpng đhlktfaqy anh ta đhlkti!

Đfeiqôgcwpng Phùmbgkng Lưmymwu lạrnrnnh lùmbgkng nhìvieyn thẳvsnung vàtgyuo Đfeiqưmymwvgnnng Tinh Khanh, chỉjfdb cầlspnn vừppnia nghĩfric đhlktếzgpan chuyệntwkn tốrvzci qua liềhkddn tứsounc giậvjzjn vôgcwpmbgkng, thếzgpatgyu liềhkddn lạrnrnnh lùmbgkng nóifjbi: “Côgcwp tựchky nghĩfric cho kĩfric xem, tốrvzci qua ởlocw buổlbkli tiệntwkc côgcwp đhlktãhlkttgyum cáincii việntwkc bẩghytn thỉjfdbu gìvieytgyu khiếzgpan tôgcwpi vứsount côgcwp lạrnrni đhlktóifjb!”

Đfeiqưmymwvgnnng Tinh Khanh ngẩghytn ngưmymwvgnni ra, côgcwp nhìvieyn vàtgyuo áincinh mắlbklt lạrnrnnh lẽqxuxo củbtzaa Đfeiqôgcwpng Phùmbgkng Lưmymwu, cũkidyng thấbycdy anh ta khôgcwpng phảvsnui đhlktang nóifjbi đhlktùmbgka, thếzgpatgyugcwp liềhkddn im lặvjzjng, hôgcwpm qua lúornuc ởlocw buổlbkli tiệntwkc côgcwp

Đfeiqboeqt nhiêvkgln trong đhlktlspnu côgcwp nhớveqm đhlktếzgpan chuyệntwkn lúornuc trêvkgln hàtgyunh lang gầlspnn nhàtgyu vệntwk sinh, côgcwp đhlktãhlktifjbi chuyệntwkn vớveqmi La Vũkidy Hạrnrno, thếzgpatgyu liềhkddn vộboeqi nóifjbi: “Chẳvsnung lẽqxux anh thấbycdy tôgcwpi nóifjbi chuyệntwkn vớveqmi La Vũkidy Hạrnrno tốrvzci hôgcwpm qua?”

“Ha!” Đfeiqôgcwpng Phùmbgkng Lưmymwu cưmymwvgnni lạrnrnnh: “Côgcwptkwcn dáincim thừppnia nhậvjzjn chứsoun, xem nhưmymwtgyugcwpkidyng tựchky hiểfaqyu lấbycdy mìvieynh đhlktbycdy!”

Thếzgpatgyu Đfeiqưmymwvgnnng Tinh Khanh liềhkddn xấbycdu hổlbkl khôgcwpng thôgcwpi: “Chuyệntwkn khôgcwpng phảvsnui nhưmymw anh nghĩfric đhlktâxnvsu, anh nghe tôgcwpi giảvsnui thíyvuych!”

“Tậvjzjn mắlbklt tôgcwpi nhìvieyn thấbycdy, tậvjzjn tai tôgcwpi nghe đhlktưmymwntwkc, côgcwptkwcn muốrvzcn giảvsnui thíyvuych cáincii gìviey? Đfeiqưmymwvgnnng Tinh Khanh, bảvsnun thâxnvsn làtgyu vợntwk củbtzaa Đfeiqôgcwpng Phùmbgkng Lưmymwu tôgcwpi, ấbycdy thếzgpatgyu trêvkgln hàtgyunh lang chỗovcl nhàtgyu vệntwk sinh lạrnrni cùmbgkng ngưmymwvgnni thừppnia kếzgpa củbtzaa tậvjzjp đhlkttgyun nhàtgyu họsoun La léqfhen lúornut tìvieynh thưmymwơubdkng mếzgpan thưmymwơubdkng, giờvgnngcwptkwcn muốrvzcn nóifjbi mìvieynh vôgcwp tộboeqi hay sao? Côgcwp thậvjzjt sựchky quáinci dốrvzci tráincitgyu!”

“Chuyệntwkn khôgcwpng phảvsnui nhưmymw anh nghĩfric đhlktâxnvsu, Đfeiqôgcwpng Phùmbgkng Lưmymwu, anh nhấbycdt đhlktmbgknh phảvsnui tin tôgcwpi, giữuvkaa tôgcwpi vàtgyu La Vũkidy Hạrnrno chẳvsnung cóifjbviey cảvsnu, hai chúornung tôgcwpi chỉjfdbtgyu bạrnrnn chơubdki hồmymwi béqfhe thôgcwpi, tốrvzci qua tôgcwpi đhlktãhlktifjbi rõrvzc vớveqmi anh ta rồmymwi, thậvjzjt đhlktbycdy!” Đfeiqưmymwvgnnng Tinh Khanh vộboeqi giảvsnui thíyvuych.

“Côgcwp khôgcwpng cầlspnn phảvsnui vờvgnn vịmbgkt nữuvkaa, tôgcwpi hoàtgyun toàtgyun khôgcwpng muốrvzcn nghe côgcwpifjbi gìviey vớveqmi ngưmymwvgnni đhlktàtgyun ôgcwpng kháincic đhlktâxnvsu, tôgcwpi chỉjfdb biếzgpat côgcwp chíyvuynh làtgyuincii đhlktmymwxnvsm phụvsnu, mấbycdt trinh trưmymwveqmc khi kếzgpat hôgcwpn màtgyu thôgcwpi!” Đfeiqôgcwpng Phùmbgkng Lưmymwu nóifjbi xong liềhkddn hấbycdt tay Đfeiqưmymwvgnnng Tinh Khanh ra.

Sắlbklc mặvjzjt Đfeiqưmymwvgnnng Tinh Khanh trắlbklng bệntwkch ra, côgcwp mởlocw miệntwkng muốrvzcn nóifjbi gìviey đhlktóifjb, nhưmymwng lạrnrni nhậvjzjn ra rằxjuang bảvsnun thâxnvsn lạrnrni chẳvsnung biếzgpat phảvsnui giảvsnui thíyvuych thếzgpatgyuo…

Mấbycdt trinh trưmymwveqmc khi cưmymwveqmi.

gcwpornui đhlktlspnu xuốrvzcng, cắlbklt chặvjzjt răgcwpng, trong lòtkwcng Đfeiqưmymwvgnnng Tinh Khanh lúornuc nàtgyuy chua xóifjbt khôgcwpn cùmbgkng, khóifjb chịmbgku đhlktếzgpan mứsounc khôgcwpng thởlocw nổlbkli.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.