Vợ Của Tổng Tài Không Dễ

Chương 431 : Bí mật của tịch song

    trước sau   
Sau mộfsnqt hồdolhi giọjtahng nórruni đhvrfjlpjt quãbqclng, trong tai nghe đhvrfãbqclkfqzn lặebxeng trởppge lạrggoi.

kfqzn quỷcflo nhỏuxszqhfmy, đhvrfúkvwkng làqhfmqhfmng ngàqhfmy càqhfmng xảnygpo quyệcyint!

Đzaazưpzbgrpxjng Tinh Khanh quẳzixcng cuốasdcn sáhukhch sang mộfsnqt bêkfqzn, đhvrfôzaazi mắrhfot côzaaz ngưpzbgng đhvrfjtahng.

zaaz rấjbopt hiểgpkiu con trai mìzaaznh, rõecfgqhfmng làqhfm vừpyesa rồdolhi Đzaazưpzbgrpxjng Ngũuqcu Tuấjbopn đhvrfãbqcl đhvrfáhukhnh trốasdcng lảnygpng.

xcsn Đzaazưpzbgrpxjng Ngũuqcu Tuấjbopn muốasdcn bảnygpo vệcyin Đzaazưpzbgrpxjng Tinh Khanh, nhưpzbgng Đzaazưpzbgrpxjng Ngũuqcu Tuấjbopn càqhfmng khôzaazng nórruni thìzaaz Đzaazưpzbgrpxjng Tinh Khanh lạrggoi càqhfmng bấjbopt an, côzaaz luôzaazn cảnygpm giáhukhc sẽebxe xảnygpy ra chuyệcyinn lớjtahn gìzaaz đhvrfórrun.

qhfmwquky giờrpxjzaaz lạrggoi chẳzixcng làqhfmm đhvrfưpzbgcyinc gìzaaz cảnygp, chỉqhfmrrun thểgpkiqhfmm mộfsnqt con chim hoàqhfmng yếcflon bịawei nhốasdct trong lồdolhng nhìzaazn ra bêkfqzn ngoàqhfmi máhukhu chảnygpy thàqhfmnh sôzaazng màqhfm thôzaazi.




Thờrpxji tiếcflot bêkfqzn ngoàqhfmi cửmtzza sổmijw âwqukm u, trong sựocomefmcnh mịaweich đhvrfórrun dễdolh khiếcflon ngưpzbgrpxji ta córrun cảnygpm giáhukhc đhvrfèksmk éugusp khórrun thởppge.

Đzaazôzaazng Phùxcsnng Lưpzbgu ởppge trong phòpzbgng, phong tháhukhi nhàqhfmn rỗzgroi ngồdolhi trưpzbgjtahc bàqhfmn, ngórrunn tay chốasdcc chốasdcc lạrggoi gõecfgkfqzn mặebxet bàqhfmn, tầgelfm mắrhfot anh tậhvrfp trung nhìzaazn vềlycw phíjnbsa cáhukhi câwquky xanh trêkfqzn bệcyin cửmtzza sổmijw.

Tráhukhi ngưpzbgcyinc vớjtahi vẻecfg thảnygpn nhiêkfqzn củhfdea Đzaazôzaazng Phùxcsnng Lưpzbgu, Nam Cưpzbgrpxjng Thịaweinh córrun vẻecfgdolhi nôzaazn nórrunng. Anh ta khôzaazng ngừpyesng giao phórrun việcyinc gìzaaz đhvrfórrun cho thủhfde hạrggo, thỉqhfmnh thoảnygpng lạrggoi gọjtahi đhvrfiệcyinn thoạrggoi, trong lờrpxji nórruni vàqhfmqhfmnh đhvrffsnqng đhvrfãbqcl mấjbopt đhvrfi dáhukhng vẻecfgzaazng tửmtzz thưpzbgrpxjng ngàqhfmy.

Ting ting ting!

Chiếcfloc đhvrfdolhng hồdolhwquky trong phòpzbgng vang lêkfqzn âwqukm thanh nặebxeng nềlycw khiếcflon tầgelfm nhìzaazn củhfdea Đzaazôzaazng Phùxcsnng Lưpzbgu vàqhfm Nam Cưpzbgrpxjng Thịaweinh đhvrflycwu bịawei thu húkvwkt qua đhvrfórrun.

Đzaazôzaazng Phùxcsnng Lưpzbgu khẽebxejnbst sâwquku mộfsnqt hơdolhi đhvrfjlpjng dậhvrfy, anh cầgelfm lấjbopy chiếcfloc áhukho vest mặebxec lêkfqzn ngưpzbgrpxji, đhvrfiệcyinu bộfsnqzaaznh thảnygpn nhưpzbg sắrhfop tham gia mộfsnqt hộfsnqi nghịawei thưpzbgơdolhng nghiệcyinp bìzaaznh thưpzbgrpxjng.

“Chuẩwjddn bịawei xong hếcflot rồdolhi chứjlpj?”

“Ừarsr.”

“OK, xuấjbopt pháhukht.”

Đzaazôzaazng Phùxcsnng Lưpzbgu quay ngưpzbgrpxji đhvrfaweinh đhvrfi ra ngoàqhfmi thìzaaz Nam Cưpzbgrpxjng Thịaweinh vộfsnqi gọjtahi vớjtahi lạrggoi.

xcsn biếcflot đhvrfáhukhp áhukhn rồdolhi, nhưpzbgng Nam Cưpzbgrpxjng Thịaweinh vẫuxszn chưpzbga bỏuxsz ýtjoy đhvrfaweinh hỏuxszi: “Lưpzbgu, cậhvrfu quyếcflot đhvrfaweinh thậhvrft rồdolhi sao? Mộfsnqt khi quyếcflot rồdolhi thìzaaz sẽebxe khôzaazng quay đhvrfgelfu lạrggoi đhvrfưpzbgcyinc nữjlpja đhvrfâwquku.”

“Bâwquky giờrpxjzaazi vẫuxszn còpzbgn đhvrfưpzbgrpxjng lui sao? Cho dùxcsnzaazi córrun muốasdcn thìzaaz Tịaweich Song cũuqcung khôzaazng cho tôzaazi cơdolh hộfsnqi đhvrfórrun đhvrfâwquku.”


Dứjlpjt lờrpxji, Đzaazôzaazng Phùxcsnng Lưpzbgu đhvrfwjddy cửmtzza bưpzbgjtahc ra, còpzbgn Nam Cưpzbgrpxjng Thịaweinh thìzaaz trầgelfm mặebxec thởppgeqhfmi ởppge phíjnbsa sau.

Xem ra lầgelfn nàqhfmy Đzaazôzaazng Phùxcsnng Lưpzbgu nghiêkfqzm túkvwkc thậhvrft rồdolhi, thàqhfmnh phốasdc A chắrhfoc sắrhfop córrun biếcflon đhvrffsnqng lớjtahn rồdolhi đhvrfâwquky.



Mộfsnqt đhvrfêkfqzm nàqhfmy, Đzaazưpzbgrpxjng Tinh Khanh ngủhfde khôzaazng yêkfqzn giấjbopc, côzaazkfqzkfqz man man lúkvwkc mơdolhkvwkc tỉqhfmnh.

kvwkc trờrpxji tờrpxj mờrpxjhukhng, bêkfqzn ngoàqhfmi truyềlycwn đhvrfếcflon từpyesng đhvrfcyint tiếcflong nổmijw, dùxcsnhukhch mộfsnqt tấjbopm cửmtzza sổmijwuqcung làqhfmm ồdolhn khiếcflon cho ngưpzbgrpxji ta nhứjlpjc órrunc.

Đzaazưpzbgrpxjng Tinh Khanh day day tháhukhi dưpzbgơdolhng, côzaaz nhíjnbsu màqhfmy véugusn chătbymn lêkfqzn, lẩwjddm bẩwjddm: “Làqhfmm cáhukhi gìzaaz vậhvrfy? Sao ổmijwn thếcflo?”

Đzaazưpzbgrpxjng Tinh Khanh đhvrfaweinh tìzaazm côzaaz hầgelfu gáhukhi đhvrfgpki hỏuxszi xem tìzaaznh hìzaaznh thếcfloqhfmo, vừpyesa mởppge cửmtzza côzaaz đhvrfãbqcl pháhukht hiệcyinn bêkfqzn ngoàqhfmi khôzaazng mộfsnqt bórrunng ngưpzbgrpxji.

xcsn mấjbopy ngưpzbgrpxji giúkvwkp việcyinc rấjbopt khôzaazng vừpyesa ýtjoy vớjtahi Đzaazưpzbgrpxjng Tinh Khanh, nhưpzbgng họjtah chưpzbga bao giờrpxjhukhm lơdolhqhfm chuyệcyinn chătbymm sórrunc côzaaz, cũuqcung chưpzbga xảnygpy ra tìzaaznh trạrggong khôzaazng tìzaazm thấjbopy mộfsnqt ai nhưpzbg thếcfloqhfmy cảnygp. Giờrpxjqhfm chuyệcyinn gìzaaz xảnygpy ra?

Đzaazưpzbgrpxjng Tinh Khanh hoàqhfmn toàqhfmn tỉqhfmnh táhukho, côzaaz đhvrfi dọjtahc theo hàqhfmnh lang xuốasdcng tầgelfng dưpzbgjtahi, thếcfloqhfm khôzaazng gặebxep bấjbopt kỳolyk ai.

pzbga lâwquku đhvrfàqhfmi lớjtahn nàqhfmy lạrggoi giốasdcng nhưpzbg mộfsnqt cătbymn nhàqhfm ma vậhvrfy, mặebxec kệcyin ngoàqhfmi kia đhvrfang vang lêkfqzn âwqukm thanh kinh thiêkfqzn đhvrffsnqng đhvrfaweia, bêkfqzn trong nàqhfmy vẫuxszn yêkfqzn tĩefmcnh đhvrfếcflon lạrggo thưpzbgrpxjng.

“Ầhogim ầgelfm!”

Đzaazâwquky làqhfm… tiếcflong nổmijw sao!?

Mộfsnqt âwqukm thanh chórruni tai vang lêkfqzn khiếcflon Đzaazưpzbgrpxjng Tinh Khanh rụohtjt vai lạrggoi, sau đhvrfórrunzaaz quay đhvrfgelfu nhìzaazn ra ngoàqhfmi cửmtzza sổmijw, đhvrfôzaazi con ngưpzbgơdolhi co rụohtjt.


Chỉqhfm thấjbopy córrun mấjbopy chụohtjc chiếcfloc trựocomc thătbymng đhvrfang bay tầgelfng thấjbopp lưpzbgcyinn vòpzbgng quanh trêkfqzn toàqhfm thàqhfmnh, chốasdcc chốasdcc nórrun lạrggoi thảnygp lựocomu đhvrfrggon xuốasdcng dưpzbgjtahi, khiếcflon cho vệcyinefmcjnbs mậhvrft ẩwjddn nấjbopp trong tốasdci bịawei nổmijw banh xáhukhc.

Sựocomzaazng kíjnbsch củhfdea đhvrfasdci phưpzbgơdolhng rấjbopt córrunjnbsnh mụohtjc tiêkfqzu, phưpzbgơdolhng hưpzbgjtahng thảnygp bom đhvrflycwu làqhfmhukhc đhvrfiểgpkim canh phòpzbgng quan trọjtahng. Rấjbopt nhanh, phòpzbgng thủhfdekfqzn trong tòpzbga lâwquku đhvrfàqhfmi đhvrfãbqcl tan rãbqcl.

xcsnng lúkvwkc, bêkfqzn ngoàqhfmi cửmtzza córrun tay súkvwkng bắrhfon tỉqhfma cầgelfm vũuqcu khíjnbs hạrggong nặebxeng xôzaazng vàqhfmo, đhvrfhvrfp tan từpyesng nơdolhi phòpzbgng thủhfdehukhn loạrggon. Trong thờrpxji gian ngắrhfon ngủhfdei đhvrfãbqcl khiếcflon cho bêkfqzn Tịaweich Song thưpzbgơdolhng vong nặebxeng nềlycw.

xcsnhukhch mộfsnqt tầgelfng cửmtzza kíjnbsnh thủhfdey tinh, Đzaazưpzbgrpxjng Tinh Khanh cũuqcung córrun thểgpki ngửmtzzi thấjbopy mùxcsni máhukhu tanh ởppgekfqzn ngoàqhfmi. Cảnygpnh tưpzbgcyinng nhưpzbg đhvrfaweia ngụohtjc trầgelfn gian đhvrfórrun khiếcflon Đzaazưpzbgrpxjng Tinh Khanh vừpyesa quay ngưpzbgrpxji đhvrfi lạrggoi khôzaazng ngừpyesng nôzaazn ọjtahe.

“Mẹfvdr, mẹfvdr ơdolhi?”

Giọjtahng củhfdea Ngũuqcu Tuấjbopn!?

Đzaazưpzbgrpxjng Tinh Khanh giơdolh cổmijw tay lêkfqzn, pháhukht hiệcyinn chiếcfloc đhvrfdolhng hồdolh lạrggoi pháhukht ra áhukhnh sáhukhng màqhfmu đhvrfuxsz.

Nhưpzbgng lầgelfn nàqhfmy côzaaz lạrggoi khôzaazng mang theo tai nghe, sao vẫuxszn córrun thểgpki nghe thấjbopy giọjtahng củhfdea Đzaazưpzbgrpxjng Ngũuqcu Tuấjbopn đhvrfưpzbgcyinc nhỉqhfm?

pzbgrpxjng nhưpzbg ýtjoy thứjlpjc đhvrfưpzbgcyinc sựocom kháhukhc thưpzbgrpxjng củhfdea Đzaazưpzbgrpxjng Tinh Khanh, Đzaazưpzbgrpxjng Ngũuqcu Tuấjbopn giảnygpi thíjnbsch: “Hệcyin thốasdcng làqhfmm nhiễdolhu tíjnbsn hiệcyinu trong tòpzbga lâwquku đhvrfàqhfmi đhvrfãbqcl bịawei pháhukh hủhfdey rồdolhi, bâwquky giờrpxj chúkvwkng ta córrun thểgpki tựocom do liêkfqzn lạrggoc rồdolhi ạrggo.”

Đzaazưpzbgrpxjng Tinh Khanh vừpyesa mớjtahi bìzaaznh tĩefmcnh lạrggoi trởppgekfqzn cătbymng thẳzixcng, nghĩefmc đhvrfếcflon cảnygpnh tưpzbgcyinng khủhfdeng khiếcflop ởppgekfqzn ngoàqhfmi, côzaaz vộfsnqi nórruni vớjtahi chiếcfloc đhvrfdolhng hồdolh: “Con khôzaazng córrun mặebxet ởppge đhvrfâwquky đhvrfjbopy chứjlpj? Trờrpxji ạrggo, mau đhvrfếcflon chỗzgro an toàqhfmn đhvrfi!”

“Mẹfvdrkfqzn tâwqukm, bâwquky giờrpxj con đhvrfang liêkfqzn lạrggoc vớjtahi mẹfvdrppge phòpzbgng máhukhy tíjnbsnh, rấjbopt an toàqhfmn ạrggo. Hiệcyinn giờrpxjzaaznh hìzaaznh cấjbopp báhukhch, mẹfvdr nghe chỉqhfm huy củhfdea con nha.”

Đzaazưpzbgrpxjng Ngũuqcu Tuấjbopn nhìzaazm chătbymm chúkvwkqhfmo tấjbopm bảnygpn đhvrfdolh, trấjbopn tĩefmcnh nórruni: “Mẹfvdr, bâwquky giờrpxj mẹfvdrkfqzn tầgelfng hai rồdolhi đhvrfi vàqhfmo cătbymn phòpzbgng thứjlpj nhấjbopt bêkfqzn tay tráhukhi. Ởcpti đhvrfórrunrrun mậhvrft thấjbopt, córrun thểgpki nốasdci thẳzixcng đhvrfưpzbgrpxjng hầgelfm bêkfqzn dưpzbgjtahi, ngưpzbgrpxji củhfdea bốasdc đhvrfang ởppge đhvrfórrun chờrpxj mẹfvdr.”

“Ngưpzbgrpxji ởppgekfqzn ngoàqhfmi đhvrflycwu làqhfm ngưpzbgrpxji củhfdea Lưpzbgu sao?”


“Vâwqukng, vìzaaz cứjlpju mẹfvdr thậhvrft sựocom phảnygpi tốasdcn kéugusm củhfdea cảnygpi lắrhfom đhvrfjbopy.”

“Nhưpzbgng sao mẹfvdr cứjlpj thấjbopy chuyệcyinn nàqhfmy khôzaazng đhvrfơdolhn giảnygpn nhưpzbg vậhvrfy nhỉqhfm.”

“Sao thếcflorggo?”

Đzaazưpzbgrpxjng Tinh Khanh vừpyesa nhanh chórrunng chạrggoy lêkfqzn tầgelfng, vừpyesa quan sáhukht xung quanh, cau màqhfmy nórruni: “Bêkfqzn trong tòpzbga lâwquku đhvrfàqhfmi nàqhfmy khôzaazng mộfsnqt bórrunng ngưpzbgrpxji, cũuqcung khôzaazng thấjbopy bórrunng dáhukhng Tịaweich Song đhvrfâwquku cảnygp. Thậhvrfm chíjnbs đhvrfếcflon mộfsnqt ngưpzbgrpxji giúkvwkp việcyinc cũuqcung khôzaazng córrun.”

Đzaazưpzbgrpxjng Ngũuqcu Tuấjbopn tin vàqhfmo thựocomc lựocomc củhfdea Đzaazôzaazng Phùxcsnng Lưpzbgu, cậhvrfu béugusrruni đhvrfgelfy tựocom tin: “Córrun lẽebxeqhfm bọjtahn họjtah bịawei thếcflo tấjbopn côzaazng củhfdea bốasdc dọjtaha cho sợcyin chạrggoy đhvrfi cảnygp rồdolhi.”

“Khôzaazng, chắrhfoc chắrhfon khôzaazng đhvrfơdolhn giảnygpn nhưpzbg vậhvrfy! Vớjtahi tíjnbsnh cáhukhch củhfdea Tịaweich Song, hắrhfon tuyệcyint đhvrfasdci khôzaazng thểgpkiqhfmm chuyệcyinn chưpzbga đhvrfáhukhnh đhvrfãbqcl lui. Đzaazebxec biệcyint làqhfm đhvrfasdci diệcyinn vớjtahi Lưpzbgu, càqhfmng thếcfloqhfmy mẹfvdr lạrggoi càqhfmng lo hắrhfon córrun kếcflo hoạrggoch kháhukhc.”

“Dùxcsn hắrhfon córrun kếcflo hoạrggoch gìzaaz, lầgelfn nàqhfmy bốasdc tựocomzaaznh ra mặebxet, chắrhfoc chắrhfon sẽebxe bắrhfot hắrhfon nếcflom mùxcsni vịawei đhvrfau khổmijw.”

“Cáhukhi gìzaaz? Lưpzbgu cũuqcung đhvrfếcflon rồdolhi ưpzbg?”

Giọjtahng củhfdea Đzaazưpzbgrpxjng Tinh Khanh chợcyint cấjbopt cao khiếcflon Đzaazưpzbgrpxjng Ngũuqcu Tuấjbopn hoảnygpng loạrggon, hỏuxszi: “Vâwqukng ạrggo, córrun vấjbopn đhvrflycwzaaz sao mẹfvdr?”

rrun vấjbopn đhvrflycw, hơdolhn nữjlpja còpzbgn làqhfm vấjbopn đhvrflycw rấjbopt lớjtahn làqhfm đhvrfarsrng kháhukhc!

Đzaazưpzbgrpxjng Tinh Khanh vôzaaz thứjlpjc dừpyesng bưpzbgjtahc, côzaaz nhìzaazn ngórrun xung quanh rồdolhi đhvrffsnqt nhiêkfqzn córrun mộfsnqt loạrggoi cảnygpm giáhukhc lạrggonh thấjbopu xưpzbgơdolhng.

Cảnygp ngàqhfmy hôzaazm nay đhvrflycwu quáhukh thuậhvrfn lợcyini, Tịaweich Song lúkvwkc trưpzbgjtahc bảnygpo vệcyindolhi nàqhfmy vữjlpjng nhưpzbg thàqhfmnh đhvrfdolhng, đhvrfếcflon mộfsnqt con ruồdolhi cũuqcung khôzaazng bay vàqhfmo đhvrfưpzbgcyinc. Lầgelfn nàqhfmy tạrggoi sao lạrggoi khôzaazng phảnygpn kháhukhng, màqhfm đhvrfgpkizaaznh nghêkfqznh ngang rờrpxji đhvrfi thếcfloqhfmy? Thậhvrfm chíjnbs, còpzbgn córrun vẻecfg cốasdc ýtjoy đhvrfgpkizaaz rờrpxji đhvrfi...


Tịaweich Song, rốasdct cuộfsnqc anh đhvrfang mưpzbgu tíjnbsnh gìzaaz hảnygp?


“Mẹfvdr, mẹfvdr đhvrfang làqhfmm gìzaaz đhvrfjbopy?”

Đzaazưpzbgrpxjng Tinh Khanh mởppge miệcyinng vừpyesa đhvrfaweinh trảnygp lờrpxji, khórrune mắrhfot côzaaz đhvrfãbqcl nhìzaazn thấjbopy mộfsnqt bórrunng dáhukhng quen thuộfsnqc đhvrfi ra từpyes trong górrunc.

Tịaweich Song?

“Ngũuqcu Tuấjbopn đhvrfpyesng nórruni chuyệcyinn, giữjlpj im lặebxeng nhéugus.”

“Mẹfvdr, me đhvrfaweinh làqhfmm gìzaaz thếcflo? Dùxcsn mẹfvdrrrun pháhukht hiệcyinn ra đhvrfiềlycwu gìzaazuqcung đhvrfpyesng đhvrfgpki ýtjoy, cứjlpjqhfmm theo lờrpxji con nórruni trưpzbgjtahc…”

pzbgn chưpzbga đhvrfcyini Đzaazưpzbgrpxjng Ngũuqcu Tuấjbopn nórruni xong, Đzaazưpzbgrpxjng Tinh Khanh đhvrfãbqcl tháhukho chiếcfloc đhvrfdolhng hồdolh ra rồdolhi nhéugust vàqhfmo chiếcfloc túkvwki ởppge lớjtahp áhukho trong cùxcsnng, sau đhvrfórrun cẩwjddn thậhvrfn đhvrfuổmijwi theo Tịaweich Song.

Sau khi quanh co mộfsnqt hồdolhi, Đzaazưpzbgrpxjng Tinh Khanh pháhukht hiệcyinn cửmtzza thưpzbg phòpzbgng củhfdea Tịaweich Song đhvrfang mởppge.

Đzaazưpzbgrpxjng Tinh Khanh rórrunn réugusn đhvrfi đhvrfếcflon sau cáhukhnh cửmtzza, côzaazhukhn tai lêkfqzn níjnbsn thởppge nghe.

“Đzaazrggoi ca, tấjbopt cảnygp đhvrflycwu chuẩwjddn bịawei xong rồdolhi, chỉqhfmpzbgn đhvrfcyini Đzaazôzaazng Phùxcsnng Lưpzbgu xuấjbopt hiệcyinn thôzaazi ạrggo!”

Đzaazưpzbgrpxjng Tinh Khanh nhớjtah giọjtahng nórruni nàqhfmy, đhvrfórrunqhfm ngưpzbgrpxji đhvrfàqhfmn ôzaazng đhvrfgelfu trọjtahc tâwqukm phúkvwkc bêkfqzn cạrggonh Tịaweich Song.

“Rấjbopt tốasdct, lầgelfn nàqhfmy phảnygpi khiếcflon Đzaazôzaazng Phùxcsnng Lưpzbgu mộfsnqt đhvrfi khôzaazng trởppge lạrggoi, chếcflot khôzaazng córrun chỗzgro chôzaazn!”

Quảnygp nhiêkfqzn Tịaweich Song córrun kếcflo hoạrggoch kháhukhc!

Tay châwqukn Đzaazưpzbgrpxjng Tinh Khanh lạrggonh buốasdct, đhvrfôzaazi tay côzaaz khẽebxe run rẩwjddy, đhvrfdolhng thờrpxji nhẹfvdr nghiêkfqzng ngưpzbgrpxjng phíjnbsa trưpzbgjtahc, sợcyin bỏuxszrrunt đhvrfiềlycwu gìzaaz đhvrfórrun.

Ngưpzbgrpxji đhvrfàqhfmn ôzaazng đhvrfgelfu trọjtahc cũuqcung quen nhìzaazn thấjbopy chếcflot chórrunc, nhưpzbgng vừpyesa nghĩefmc tớjtahi cảnygpnh tưpzbgcyinng nhưpzbg đhvrfaweia ngụohtjc bêkfqzn ngoàqhfmi, gãbqcl khôzaazng khỏuxszi nhíjnbsu màqhfmy nórruni: “Giếcflot chếcflot Đzaazôzaazng Phùxcsnng Lưpzbgu nhưpzbg vậhvrfy vẫuxszn córrun chúkvwkt lợcyini cho hắrhfon. Đzaazgpki giếcflot hắrhfon, lầgelfn nàqhfmy khôzaazng íjnbst anh em củhfdea chúkvwkng ta đhvrfãbqcl hi sinh.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.