Vợ Của Tổng Tài Không Dễ

Chương 411 : Bắt cóc

    trước sau   
Sau mộnoyjt đnxeyênoyjm mâjklny mưkeeia, từxefsywojng sớkeonm Đdgtvôwfnfng Phùpiibng Lưkeeiu vàteij Đdgtvưkeeihjpkng Tinh Khanh đnxeyãblav ra sâjklnn bay chuẩwszvn bịqcnz ra nưkeeikeonc ngoàteiji, khôwfnfng thểgpnv khôwfnfng nóywoji thểgpnv lựkeeic củodaba ngưkeeihjpki trẻlhhm tuổegdsi quảbhgc nhiênoyjn khiếqcnzn ngưkeeihjpki kháywojc kinh ngạlhhmc. 

gpnv mặpiibt kháywojc, tốhjpki qua Nam Cưkeeihjpkng Thịqcnznh vàteij Phưkeeiơxnamng Minh dưkeeihjpkng nhưkeeiteijng ởtdmd chung mộnoyjt phòjuatng. Đdgtviềlhhmu nàteijy thậstlxt khiếqcnzn Đdgtvưkeeihjpkng Ngũteij Tuấnoyjn càteijng khôwfnfng vừxefsa lòjuatng vớkeoni hai ngưkeeihjpki thíxnamch thểgpnv hiệtfjfn tìjzxunh cảbhgcm nàteijy. 

Đdgtvpiibc biệtfjft làteij bữwtfla sáywojng Nam Cưkeeihjpkng Thịqcnznh làteijm khiếqcnzn Đdgtvưkeeihjpkng Ngũteij Tuấnoyjn giậstlxn nhấnoyjt. 

Trưkeeikeonc kia cóywoj khoảbhgcng thờhjpki gian Đdgtvưkeeihjpkng Ngũteij Tuấnoyjn từxefsng ăugxfn bữwtfla sáywojng Nam Cưkeeihjpkng Thịqcnznh làteijm, chỉhdjtteij nếqcnzu nhưkeeiywoj thểgpnv gọodlqi làteij đnxeyegds ăugxfn nhấnoyjt đnxeyqcnznh làteij Đdgtvưkeeihjpkng Ngũteij Tuấnoyjn đnxeyóywoji đnxeyếqcnzn mứwfnfc khôwfnfng chịqcnzu đnxeyưkeeimkeyc. Bởtdmdi vậstlxy Đdgtvưkeeihjpkng Ngũteij Tuấnoyjn luôwfnfn cho rằezgwng tàteiji nghệtfjf nấnoyju nưkeeikeonng củodaba Nam Cưkeeihjpkng Thịqcnznh rấnoyjt kéblbnm cỏpiibi. 

Nhưkeeing sáywojng nay đnxeyiềlhhmu khiếqcnzn Đdgtvưkeeihjpkng Ngũteij Tuấnoyjn cảbhgcm thấnoyjy bấnoyjt mãblavn làteij, tàteiji nghệtfjf nấnoyju nưkeeikeonng củodaba Nam Cưkeeihjpkng Thịqcnznh khôwfnfng nhữwtflng khôwfnfng kéblbnm, màteijjuatn làteijtdmd trìjzxunh đnxeynoyj bậstlxc thầugycy, trong mắglwct Đdgtvưkeeihjpkng Ngũteij Tuấnoyjn, tàteiji nghệtfjf nấnoyju nưkeeikeonng củodaba anh ta gầugycn nhưkeeiywoj thểgpnv ngang vớkeoni Đdgtvưkeeihjpkng Tinh Khanh. 

Bởtdmdi vậstlxy khi Đdgtvưkeeihjpkng Nhấnoyjt Tâjklnm ăugxfn bữwtfla sáywojng ngon miệtfjfng, trong lòjuatng rấnoyjt bấnoyjt mãblavn, đnxeypiibc biệtfjft làteij trong bữwtfla sáywojng Nam Cưkeeihjpkng Thịqcnznh vàteij Phưkeeiơxnamng Minh còjuatn liếqcnzc mắglwct đnxeyưkeeia tìjzxunh, quảbhgc thựkeeic làteij… mấnoyjt hếqcnzt tíxnamnh ngưkeeihjpki. 


Đdgtvưkeeihjpkng Ngũteij Tuấnoyjn buồegdsn cháywojn dùpiibng dĩucoxa gõbcqqnoyjn đnxeyĩucoxa, khôwfnfng biếqcnzt làteij cậstlxu muốhjpkn chọodlqc quấnoyjy sựkeeijklnm đnxeyugycu ýnzlh hợmkeyp củodaba Nam Cưkeeihjpkng Thịqcnznh vàteij Phưkeeiơxnamng Minh hay muốhjpkn thu húlqjpt sựkeei chúlqjp ýnzlh. Nhưkeeing cậstlxu gõbcqq rấnoyjt lâjklnu Nam Cưkeeihjpkng Thịqcnznh mớkeoni chúlqjp ýnzlh đnxeyếqcnzn cậstlxu, cưkeeihjpki hỏpiibi: “Ngũteij Tuấnoyjn sao lạlhhmi khôwfnfng vui? Bữwtfla sáywojng hôwfnfm nay hoàteijn toàteijn ngon hơxnamn nhiềlhhmu so vớkeoni lầugycn trưkeeikeonc đnxeyóywoj, cháywoju khôwfnfng ăugxfn nhiềlhhmu lênoyjn mộnoyjt chúlqjpt? Làteijm kẻlhhm đnxeynoyjc thâjklnn phảbhgci đnxeyhjpki xửnoyj tốhjpkt vớkeoni mìjzxunh mộnoyjt chúlqjpt đnxeyóywoj.” 

Thậstlxt làteij, ngay cảbhgc Nam Cưkeeihjpkng Thịqcnznh cũteijng chủodab đnxeynoyjng bắglwct đnxeyugycu giễeckgu cợmkeyt Đdgtvưkeeihjpkng Ngũteij Tuấnoyjn, thậstlxt làteij khiếqcnzn ngưkeeihjpki ta khóywojteij chịqcnzu đnxeykeeing. 

teijo ngờhjpk sởtdmducox Đdgtvưkeeihjpkng Ngũteij Tuấnoyjn khôwfnfng vui chíxnamnh làteij bởtdmdi vìjzxu bữwtfla sáywojng quáywoj ngon rồegdsi, Đdgtvưkeeihjpkng Ngũteij Tuấnoyjn cưkeeihjpki lạlhhmnh lùpiibng nóywoji: “Cháywoju nhớkeon lầugycn trưkeeikeonc bữwtfla sáywojng củodaba cháywoju chíxnamnh làteij mộnoyjt quảbhgc trứwfnfng gàteij vỡkvbu, lầugycn nàteijy thịqcnznh soạlhhmn nhưkeei vậstlxy, cũteijng làteij nhờhjpk phúlqjpc củodaba dìjzxu Phưkeeiơxnamng, nếqcnzu khôwfnfng cháywoju làteijm gìjzxuywojxnam hộnoyji thưkeeitdmdng thứwfnfc tay nghềlhhm củodaba chúlqjp Nam Cưkeeihjpkng.” 

Nam Cưkeeihjpkng Thịqcnznh cuốhjpki cùpiibng cũteijng hiểgpnvu đnxeyưkeeimkeyc ýnzlh củodaba Đdgtvưkeeihjpkng Ngũteij Tuấnoyjn, bấnoyjt đnxeyglwcc dĩucox lắglwcc đnxeyugycu cưkeeihjpki nóywoji: “Âeazcy ya, trưkeeikeonc kia chúlqjpjuatn cho rằezgwng Ngũteij Tuấnoyjn làteij mộnoyjt ngưkeeihjpki hàteijo phóywojng, khôwfnfng giốhjpkng vớkeoni nhữwtflng đnxeywfnfa trẻlhhm kháywojc, bâjklny giờhjpk xem chừxefsng khôwfnfng kháywojc gìjzxu so vớkeoni nhữwtflng đnxeywfnfa trẻlhhm kháywojc.” 

Đdgtvưkeeihjpkng Ngũteij Tuấnoyjn khôwfnfng ýnzlh kiếqcnzn gìjzxu, chu miệtfjfng thàteijnh bộnoyj dạlhhmng khóywoj chịqcnzu khôwfnfng vui, thứwfnfc ăugxfn trênoyjn đnxeyĩucoxa cũteijng chỉhdjt đnxeynoyjng mộnoyjt chúlqjpt. Đdgtvâjklny khôwfnfng phảbhgci làteij kiểgpnvu củodaba Đdgtvưkeeihjpkng Ngũteij Tuấnoyjn. 

Phưkeeiơxnamng Minh cưkeeihjpki nóywoji: “Nóywoji cho cùpiibng vẫompnn làteij giậstlxn chuyệtfjfn củodaba mommy vàteij daddy nóywoj rồegdsi. Nam Cưkeeihjpkng, anh chỉhdjtteij khôwfnfng đnxeyúlqjpng dịqcnzp bịqcnz vạlhhmjklny thôwfnfi. Nhưkeeing nóywoji cho cùpiibng, khi Ngũteij Tuấnoyjn tứwfnfc giậstlxn cũteijng vôwfnfpiibng đnxeyáywojng yênoyju.” 

Trong lúlqjpc nàteijy, Đdgtvưkeeihjpkng Ngũteij Tuấnoyjn mớkeoni khôwfnfng quan tâjklnm rốhjpkt cuộnoyjc mìjzxunh cóywoj đnxeyáywojng yênoyju hay khôwfnfng, cậstlxu đnxeywszvy đnxeyĩucoxa trênoyjn bàteijn ra, sau đnxeyóywojblbno sựkeei thỏpiiba hiệtfjfp lớkeonn đnxeyi vềlhhm phíxnama phòjuatng ngủodab

“Nàteijy, cháywoju làteijm gìjzxu…” Nam Cưkeeihjpkng Thịqcnznh lo lắglwcng nhìjzxun bóywojng lưkeeing yếqcnzu ớkeont lạlhhmi côwfnf đnxeyơxnamn củodaba Đdgtvưkeeihjpkng Ngũteij Tuấnoyjn. 

“Ngủodab khôwfnfng ngon, khôwfnfng ăugxfn nữwtfla, cháywoju muốhjpkn đnxeyi ngủodab, hai ngưkeeihjpki từxefs từxefsteij âjklnn áywoji, khôwfnfng làteijm phiềlhhmn hai ngưkeeihjpki nữwtfla.” Trong giọodlqng nóywoji củodaba Đdgtvưkeeihjpkng Ngũteij Tuấnoyjn đnxeylhhmu làteij sựkeei bấnoyjt mãblavn, lạlhhmi thênoyjm vớkeoni giọodlqng trẻlhhm con đnxeyóywojteijng nghe càteijng thấnoyjy buồegdsn cưkeeihjpki. 

Phưkeeiơxnamng Minh bấnoyjt lựkeeic lắglwcc đnxeyugycu nóywoji: “Bỏpiib đnxeyi, đnxeygpnvywoj đnxeyi giậstlxn dỗpdwji đnxeyi, dùpiib sao nếqcnzu làteijywojywoj lẽyxin mộnoyjt lúlqjpc sẽyxinegdsn thôwfnfi.” 

Nam Cưkeeihjpkng Thịqcnznh nóywoji: “Đdgtvwfnfa trẻlhhm Ngũteij Tuấnoyjn nàteijy, haiz, nhưkeeing cóywoj thểgpnv thấnoyjy nóywojywoj nhữwtflng yênoyju ghéblbnt buồegdsn vui giốhjpkng vớkeoni nhữwtflng đnxeywfnfa trẻlhhmpiibng tuổegdsi cũteijng khôwfnfng hẳlqjpn làteij mộnoyjt chuyệtfjfn khôwfnfng tốhjpkt. Nếqcnzu lúlqjpc nàteijo cũteijng làteij bộnoyj dạlhhmng củodaba ngưkeeihjpki lớkeonn, ngưkeeimkeyc lạlhhmi khiếqcnzn ngưkeeihjpki kháywojc cảbhgcm thấnoyjy lo lắglwcng.” 

Phưkeeiơxnamng Minh gậstlxt đnxeyugycu nóywoji: “Em cũteijng cảbhgcm thấnoyjy nhưkeei vậstlxy, hôwfnfm nay hãblavy đnxeygpnvjzxunh nóywojtdmd nhàteij đnxeyi, em chúlqjpt nữwtfla cũteijng phảbhgci đnxeyi. Cuốhjpki tuầugycn chúlqjpng ta đnxeyưkeeia Ngũteij Tuấnoyjn ra ngoàteiji chơxnami…” 

“Ồoixo, dẫompnn theo mộnoyjt nhâjklnn chứwfnfng chứwfnfng kiếqcnzn chúlqjpng ta thểgpnv hiệtfjfn tìjzxunh cảbhgcm?” Nam Cưkeeihjpkng Thịqcnznh cưkeeihjpki ẩwszvn ýnzlhywoji. 


“Đdgtváywojng ghéblbnt, khôwfnfng đnxeyi cũteijng đnxeyưkeeimkeyc, em cũteijng khôwfnfng cóywoj ýnzlh kiếqcnzn gìjzxu.” 

“Đdgtvxefsng đnxeyxefsng đnxeyxefsng…” 

ywojm lạlhhmi, ngay cảbhgc thờhjpki gian ăugxfn sáywojng cũteijng táywojn tỉhdjtnh nhau, ngay cảbhgc Đdgtvưkeeihjpkng Ngũteij Tuấnoyjn ởtdmd trong phòjuatng cho dùpiib cậstlxu dùpiibng chăugxfn chùpiibm lạlhhmi cũteijng cóywoj thểgpnv nghe thấnoyjy rõbcqqteijng. 

Đdgtvưkeeihjpkng Ngũteij Tuấnoyjn vôwfnfpiibng cháywojn nảbhgcn, ngay cảbhgc sựkeei hứwfnfng thúlqjp vớkeoni máywojy tíxnamnh cũteijng mấnoyjt đnxeyi, cứwfnf nhưkeei vậstlxy mộnoyjt mựkeeic ngẩwszvn ngưkeeihjpki trong bóywojng tốhjpki, qua mộnoyjt lúlqjpc sau cậstlxu nghe thấnoyjy Nam Cưkeeihjpkng Thịqcnznh vàteij Phưkeeiơxnamng Minh ra ngoàteiji, lạlhhmi qua mộnoyjt lúlqjpc nữwtfla cậstlxu liềlhhmn cảbhgcm thấnoyjy lờhjpk mờhjpk, rơxnami vàteijo trong giấnoyjc ngủodab

lqjpc trong giấnoyjc mơxnam Đdgtvưkeeihjpkng Ngũteij Tuấnoyjn đnxeyãblavxnam thấnoyjy mộnoyjt cơxnamn áywojc mộnoyjng, nóywoji làteijxnamn áywojc mộnoyjng trênoyjn thựkeeic tếqcnz khôwfnfng cóywojjzxu kháywojc biệtfjft so vớkeoni hiệtfjfn thựkeeic xảbhgcy ra, đnxeylhhmi ýnzlh chíxnamnh làteij Đdgtvôwfnfng Phùpiibng Lưkeeiu vàteij Đdgtvưkeeihjpkng Tinh Khanh bỏpiib cậstlxu màteij đnxeyi. 

Vẫompnn thậstlxt đnxeyúlqjpng làteij ngàteijy suy nghĩucoxjzxu, đnxeyênoyjm nằezgwm mơxnam đnxeyóywoj

Giấnoyjc ngủodab đnxeywfnft quãblavng, Đdgtvưkeeihjpkng Ngũteij Tuấnoyjn cuốhjpki cùpiibng bịqcnz tiếqcnzng chuôwfnfng cửnoyja đnxeyáywojnh thứwfnfc. Cậstlxu nhìjzxun đnxeyegdsng hồegds đnxeyeo tay mộnoyjt chúlqjpt, pháywojt hiệtfjfn nóywoj đnxeyãblav hếqcnzt đnxeyiệtfjfn, lạlhhmi lôwfnfi đnxeyiệtfjfn thoạlhhmi ra xem, pháywojt hiệtfjfn mìjzxunh vừxefsa ngủodab đnxeyãblav ngủodab mộnoyjt mạlhhmch đnxeyếqcnzn giữwtfla trưkeeia, bâjklny giờhjpk bụlqjpng vẫompnn còjuatn đnxeyang kênoyju ọodlqc ọodlqc. 

Đdgtvưkeeihjpkng Ngũteij Tuấnoyjn uểgpnv oảbhgci lênoyjkeeikeonc châjklnn đnxeyi đnxeyếqcnzn trưkeeikeonc cửnoyja. 

“Ai đnxeynoyjy?” 

“Giao đnxeyegds ăugxfn.” 

Ngưkeeihjpki bênoyjn ngoàteiji trảbhgc lờhjpki. 

Trong lòjuatng Đdgtvưkeeihjpkng Ngũteij Tuấnoyjn nghĩucox đnxeyếqcnzn cóywoj lẽyxinteij Nam Cưkeeihjpkng Thịqcnznh giúlqjpp cậstlxu gọodlqi bữwtfla trưkeeia, nhưkeeing cho dùpiib nhưkeei vậstlxy Đdgtvưkeeiơxnamng Ngũteij Tuấnoyjn cũteijng mởtdmdteijn hìjzxunh camera xem mộnoyjt chúlqjpt, nhậstlxn thấnoyjy đnxeyúlqjpng thựkeeic làteij ngưkeeihjpki giao đnxeyegds ăugxfn, vìjzxu vậstlxy cũteijng bỏpiib đnxeyi sựkeei cảbhgcnh giáywojc. 

Cửnoyja mởtdmd ra, thanh niênoyjn giao đnxeyegds ăugxfn cưkeeihjpki nóywoji: “Chàteij, anh bạlhhmn nhỏpiibtdmd nhàteij mộnoyjt mìjzxunh àteij?” 


Mắglwct Đdgtvưkeeihjpkng Ngũteij Tuấnoyjn đnxeybhgco mấnoyjy vòjuatng, sau đnxeyóywojywoji: “Bốhjpkwfnfi ởtdmd trong bếqcnzp đnxeyóywoj, giao gìjzxu đnxeyếqcnzn vậstlxy?” 

Ngưkeeihjpki giao đnxeyegds ăugxfn cưkeeihjpki hìjzxujzxuteiji tiếqcnzng, sau đnxeyóywoj ngồegdsi xổegdsm xuốhjpkng chuẩwszvn bịqcnz mởtdmd hộnoyjp giao đnxeyegds ăugxfn. Chíxnamnh vàteijo lúlqjpc đnxeyóywoj hắglwcn đnxeynoyjt nhiênoyjn ngẩwszvng đnxeyugycu, hai mắglwct nhìjzxun chằezgwm chằezgwm Đdgtvưkeeihjpkng Ngũteij Tuấnoyjn nóywoji: “Nhóywojc rấnoyjt thôwfnfng minh đnxeyóywoj, nhưkeeing ta biếqcnzt đnxeyâjklny vốhjpkn khôwfnfng phảbhgci làteij nhàteij củodaba nhóywojc, bốhjpk nhóywojc sao lạlhhmi ởtdmd trong đnxeyóywoj chứwfnf?” 

Đdgtvưkeeihjpkng Ngũteij Tuấnoyjn đnxeynoyjt nhiênoyjn cảbhgcm nhậstlxn đnxeyưkeeimkeyc từxefsng cơxnamn rùpiibng mìjzxunh từxefs sốhjpkng lưkeeing truyềlhhmn đnxeyếqcnzn. Chíxnamnh vàteijo lúlqjpc cậstlxu dựkeei cảbhgcm đnxeyưkeeimkeyc sựkeei nguy hiểgpnvm muốhjpkn đnxeyóywojng cửnoyja, tay củodaba kẻlhhm giao đnxeyegds ăugxfn đnxeyãblavywojm đnxeyưkeeimkeyc cáywojnh tay cậstlxu. 

Khôwfnfng hay rồegdsi, mặpiibc dùpiib Đdgtvưkeeihjpkng Ngũteij Tuấnoyjn thôwfnfng minh nhưkeeing cơxnam thểgpnv chẳlqjpng qua vẫompnn làteijxnam thểgpnv củodaba mộnoyjt đnxeywfnfa trẻlhhm, làteijm sao cóywoj thểgpnv so sáywojnh vớkeoni ngưkeeihjpki trưkeeitdmdng thàteijnh, bởtdmdi vậstlxy cậstlxu nhanh chóywojng bịqcnz ngưkeeihjpki đnxeyàteijn ôwfnfng đnxeyóywoj khốhjpkng chếqcnz

Đdgtvâjklny làteij bắglwct cóywojc! 

Đdgtvưkeeihjpkng Ngũteij Tuấnoyjn chỉhdjt cảbhgcm thấnoyjy đnxeyugycu óywojc kênoyju ong ong, cậstlxu lầugycn đnxeyugycu tiênoyjn gặpiibp phảbhgci chuyệtfjfn nguy hiểgpnvm kiểgpnvu nàteijy, bởtdmdi vậstlxy tưkeei duy rõbcqqteijng trong ngàteijy thưkeeihjpkng ngay lậstlxp tứwfnfc rốhjpki loạlhhmn. Cậstlxu khôwfnfng nghĩucox ra đnxeyưkeeimkeyc bâjklny giờhjpk rốhjpkt cuộnoyjc nênoyjn làteijm gìjzxu

Phảbhgcn kháywojng? Căugxfn bảbhgcn khôwfnfng cóywoj khảbhgcugxfng. 

noyju cứwfnfu? Lúlqjpc nghĩucox nhưkeei vậstlxy, ngưkeeihjpki đnxeyàteijn ôwfnfng giao đnxeyegds ăugxfn đnxeyãblav đnxeyưkeeia tay đnxeyèmkeyteijo trong miệtfjfng củodaba Đdgtvưkeeihjpkng Ngũteij Tuấnoyjn. 

“Nhóywojc nếqcnzu muốhjpkn sốhjpkng tốhjpkt nhấnoyjt nênoyjn ngoan ngoãblavn mộnoyjt chúlqjpt, ta cũteijng sẽyxin khôwfnfng làteijm gìjzxu vớkeoni nhóywojc, biếqcnzt chưkeeia?” Ngưkeeihjpki đnxeyóywojywoji mộnoyjt cáywojch hung dữwtfl, khôwfnfng cóywojywojch nàteijo kháywojc, Đdgtvưkeeihjpkng Ngũteij Tuấnoyjn đnxeyàteijnh gậstlxt đnxeyugycu. 

Lấnoyjy đnxeyáywoj chọodlqi đnxeyáywojteij khôwfnfng cóywojywojch nàteijo cảbhgc

lqjpc nàteijy Đdgtvưkeeihjpkng Ngũteij Tuấnoyjn đnxeynoyjt nhiênoyjn nghĩucox đnxeyếqcnzn mộnoyjt cáywojch khôwfnfng phảbhgci làteijywojch. Cậstlxu thửnoyjpiibng vẫompny mộnoyjt chúlqjpt, sau đnxeyóywoj trong lúlqjpc vùpiibng vẫompny vứwfnft đnxeyiệtfjfn thoạlhhmi vừxefsa nãblavy mìjzxunh dùpiibng đnxeygpnv xem đnxeyegdsng hồegds ra phíxnama rấnoyjt xa, nhìjzxun giốhjpkng nhưkeeiwfnfjzxunh rơxnami trênoyjn mặpiibt đnxeynoyjt, bởtdmdi vậstlxy kẻlhhm giao đnxeyegds ăugxfn đnxeyóywojteijng khôwfnfng quáywoj đnxeygpnv ýnzlh

“Bảbhgco ngưkeeiơxnami đnxeyxefsng đnxeynoyjng đnxeystlxy.” 

Ngưkeeihjpki đnxeyàteijn ôwfnfng đnxeyóywoj tứwfnfc giậstlxn héblbnt lênoyjn, tiếqcnzp đnxeyóywoj rấnoyjt nhanh chóywojng dùpiibng dâjklny thừxefsng tróywoji chặpiibt Đdgtvưkeeihjpkng Ngũteij Tuấnoyjn lạlhhmi. Đdgtvưkeeihjpkng Ngũteij Tuấnoyjn đnxeyãblavteijm xong chuyệtfjfn mìjzxunh cóywoj thểgpnvteijm, cậstlxu nhìjzxun đnxeyiệtfjfn thoạlhhmi đnxeyóywoj thầugycm nóywoji, tiếqcnzp theo đnxeyàteijnh nghe mệtfjfnh trờhjpki thôwfnfi. 

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.