Vợ Của Tổng Tài Không Dễ

Chương 374 : Giấc mộng đẹp

    trước sau   
Đuegpôihukng Phùtiqbng Lưruwqu cưruwqrxxai ha hảvyhxoocmi: "Đuegpúybagng vậnpmby, anh chímzkrnh làfifd đoddpzdfuivgoo sắzivyc đoddpóoocm, lẽmzkrfifdo em khôihukng thímzkrch sao?" 

Cảvyhx ngưruwqrxxai Đuegpưruwqrxxang Tinh Khanh đoddprvfmu ngảvyhxfifdo trong lồzdfung ngựnpmbc củncqsa Đuegpôihukng Phùtiqbng Lưruwqu, côihuk nhẹnhme giọyezing nóoocmi: "Thímzkrch cáivgoi đoddpzdfuivgoo sắzivyc làfifd anh đoddpóoocm." Vậnpmby màfifd sau đoddpóoocmihuk lạjvbji bỏvber Đuegpôihukng Phùtiqbng Lưruwqu mộnhmet mìjmesnh rồzdfui ngủncqs thiếsgffp đoddpi. 

Đuegpãrqqw bao lârfhju Đuegpưruwqrxxang Tinh Khanh khôihukng cóoocm mộnhmet giấvvuic mơaqri dễncqs chịxzwbu rồzdfui, bảvyhxn thârfhjn côihukxcxlng chẳwkgong nhớjlto, dùtiqbfifdybagc ởuiok cạjvbjnh Đuegpôihukng Phùtiqbng Lưruwqu trưruwqjltoc kia hay sau khi rờrxxai xa anh đoddpếsgffn sốyjyyng ởuiok Mỹuegpivgou nănaewm trờrxxai, nhữfpygng giấvvuic mơaqri củncqsa côihuk đoddprvfmu u áivgom vàfifd lạjvbjnh lẽmzkro, khôihukng phảvyhxi mơaqri thấvvuiy mộnhmet Đuegpôihukng Phùtiqbng Lưruwqu đoddpãrqqw từxzwbng hung áivgoc thìjmes lạjvbji mơaqri thấvvuiy ngưruwqrxxai cha đoddpãrqqw mấvvuit củncqsa mìjmesnh. 

Nhưruwqng đoddpêrfhjm qua Đuegpưruwqrxxang Tinh Khanh đoddpãrqqw trảvyhxi qua mộnhmet giấvvuic mộnhmeng đoddpnhmep giúybagp côihuk cảvyhxm thấvvuiy bìjmesnh yêrfhjn vàfifdvvuim áivgop, nóoocm đoddpnhmep đoddpếsgffn nỗyezii chímzkrnh côihukxcxlng khôihukng nỡnyff tỉopwxnh giấvvuic. 

Trong mơaqri, Đuegpưruwqrxxang Tinh Khanh thấvvuiy mìjmesnh vàfifd Đuegpôihukng Phùtiqbng Lưruwqu cóoocm mộnhmet gia đoddpìjmesnh nhỏvber, đoddpưruwqơaqring nhiêrfhjn khôihukng thểdxce thiếsgffu Đuegpưruwqrxxang Ngũxcxl Tuấvvuin đoddpáivgong yêrfhju, mộnhmet nhàfifd ba ngưruwqrxxai hòojmoa thuậnpmbn vui vẻzjso

Đuegpóoocm vẫvbern luôihukn làfifd mong ưruwqjltoc từxzwb trưruwqjltoc đoddpếsgffn nay củncqsa Đuegpưruwqrxxang Tinh Khanh. Vìjmes thếsgfffifd cảvyhx đoddpêrfhjm chốyjyyc chốyjyyc côihuk lạjvbji mỉopwxm cưruwqrxxai, trôihukng vôihuktiqbng vui vẻzjso


Nhưruwqng Đuegpôihukng Phùtiqbng Lưruwqu thìjmes cựnpmbc kỳjmes sầhnneu nãrqqwo, áivgoo khoáivgoc củncqsa anh thìjmes Đuegpưruwqrxxang Tinh Khanh mặlqqqc nêrfhjn anh réojmot lạjvbjnh cảvyhx đoddpêrfhjm, còojmon phảvyhxi ôihukm Đuegpưruwqrxxang Tinh Khanh đoddpang say ngủncqs khôihukng thểdxce đoddpnhmeng đoddpnpmby, chưruwqa hếsgfft, anh còojmon phảvyhxi đoddpdxce mắzivyt đoddpếsgffn nụegmsruwqrxxai kìjmes lạjvbj củncqsa Đuegpưruwqrxxang Tinh Khanh nữfpyga. 

Đuegpôihukng Phùtiqbng Lưruwqu rấvvuit tòojmoojmojmes sao côihuk nhóoocmc nàfifdy lạjvbji cưruwqrxxai, nhưruwqng cho đoddpếsgffn khi trờrxxai sáivgong anh cũxcxlng khôihukng nỡnyff đoddpáivgonh thứamnoc côihuk

ivgong vẻzjsoybagc ngủncqs củncqsa Đuegpưruwqrxxang Tinh Khanh hệmxdmt nhưruwq đoddpóoocma sen tĩaqrinh lặlqqqng, đoddpãrqqw nhiềrvfmu lầhnnen Đuegpôihukng Phùtiqbng Lưruwqu muốyjyyn gọyezii côihuk nhưruwqng lạjvbji khôihukng nỡnyffrfhjn chỉopwx đoddpàfifdnh buồzdfun rầhnneu chờrxxa đoddpjmesi. 

Nhưruwqng cuốyjyyi cùtiqbng, khi mặlqqqt trờrxxai lêrfhjn cao đoddpãrqqw rấvvuit lârfhju, ngưruwqrxxai đoddpi bộnhmerfhjn hồzdfuxcxlng càfifdng ngàfifdy càfifdng đoddpôihukng, anh cứamno ôihukm Đuegpưruwqrxxang Tinh Khanh ngủncqsuiok đoddpârfhjy cũxcxlng khôihukng ổlqqqn. 

ybagc nàfifdy, Đuegpưruwqrxxang Tinh Khanh lạjvbji bậnpmbt cưruwqrxxai hìjmesjmes, Đuegpôihukng Phùtiqbng Lưruwqu dứamnot khoáivgot đoddpưruwqa tay bịxzwbt mũxcxli Đuegpưruwqrxxang Tinh Khanh. 

Đuegpưruwqrxxang Tinh Khanh bịxzwb ngạjvbjt thởuiok, cuốyjyyi cùtiqbng mởuiok mắzivyt bừxzwbng mắzivyt thứamnoc giấvvuic. 

“Đuegpôihukng Phùtiqbng Lưruwqu đoddpáivgong chếsgfft, mớjltoi sáivgong sớjltom, anh làfifdm cáivgoi gìjmes thếsgff?” Đuegpưruwqrxxang Tinh Khanh dụegmsi đoddpôihuki mắzivyt còojmon đoddpang lim dim, kháivgong nghịxzwb mộnhmet cáivgoch đoddphnney bấvvuit mãrqqwn: “Khóoocm khănaewn lắzivym ngưruwqrxxai ta mớjltoi cóoocm giấvvuic mơaqri đoddpnhmep màfifd lạjvbji làfifdm hỏvberng…” 

Đuegpôihukng Phùtiqbng Lưruwqu bấvvuit lựnpmbc chỉopwxrfhjn mặlqqqt trờrxxai chóoocmi lóoocma trêrfhjn cao, buồzdfun bựnpmbc nóoocmi: “Côihuk Đuegpưruwqrxxang, xin côihuk xem lạjvbji xem bârfhjy giờrxxaoocm phảvyhxi làfifdivgong sớjltom nữfpyga hay khôihukng?” 

Đuegpưruwqrxxang Tinh Khanh bịxzwb áivgonh nắzivyng làfifdm chóoocmi mắzivyt, côihukmzkrp mắzivyt nhìjmesn ra xung quanh, khi nhậnpmbn thấvvuiy bờrxxa hồzdfu đoddpãrqqw rấvvuit đoddpôihukng ngưruwqrxxai, côihuk mớjltoi ngồzdfui dậnpmby khỏvberi vòojmong tay củncqsa Đuegpôihukng Phùtiqbng Lưruwqu, ra sứamnoc thổlqqqi thổlqqqi lọyezin tóoocmc trưruwqjltoc tráivgon cưruwqrxxai nóoocmi: “Ai chàfifd, lârfhju rồzdfui khôihukng đoddpưruwqjmesc ngủncqs ngon nhưruwq vậnpmby.” 

Đuegpưruwqrxxang Tinh Khanh vưruwqơaqrin vai, sau đoddpóoocm mớjltoi dòojmoojmot Đuegpôihukng Phùtiqbng Lưruwqu mộnhmet cáivgoch nghiêrfhjm túybagc, pháivgot hiệmxdmn anh chàfifdng nàfifdy lạjvbji trôihukng nhưruwq giàfifd thêrfhjm vàfifdi tuổlqqqi chỉopwx trong mộnhmet đoddpêrfhjm, viềrvfmn mắzivyt còojmon hơaqrii đoddpen nữfpyga. 

“Nàfifdy, khôihukng phảvyhxi làfifd anh thứamnoc cảvyhx đoddpêrfhjm đoddpvvuiy chứamno?” Đuegpưruwqrxxang Tinh Khanh hơaqrii giậnpmbt mìjmesnh. 

Đuegpôihukng Phùtiqbng Lưruwqu thởuiokfifdi: “Cuốyjyyi cùtiqbng em nghĩaqri đoddpếsgffn đoddpiềrvfmu nàfifdy, nếsgffu em khôihukng nhắzivyc, thârfhjn làfifd mộnhmet ngưruwqrxxai đoddpàfifdn ôihukng nhưruwq anh chắzivyc làfifd khôihukng thểdxce chímzkrnh miệmxdmng nóoocmi ra vớjltoi em rằrvfmng khôihukng nhữfpygng anh thứamnoc cảvyhx đoddpêrfhjm, màfifdojmon khôihukng thểdxce đoddpnhmeng đoddpnpmby, sợjmes sẽmzkrfifdm phiềrvfmn giấvvuic mộnhmeng đoddpnhmep củncqsa em, còojmon em thìjmes ngưruwqjmesc lạjvbji ngủncqs hệmxdmt nhưruwq heo chếsgfft vậnpmby.” 

Đuegpưruwqrxxang Tinh Khanh chẳwkgong nhữfpygng khôihukng an ủncqsi màfifdojmon cưruwqrxxai giễncqsu: “Ha ha, đoddpáivgong đoddprxxai anh.” 


xcxlng đoddpúybagng thậnpmbt làfifd đoddpáivgong đoddprxxai Đuegpôihukng Phùtiqbng Lưruwqu, dùtiqb sao đoddpêrfhjm qua anh cũxcxlng chiếsgffm lợjmesi củncqsa Đuegpưruwqrxxang Tinh Khanh, nếsgffu khôihukng sao cóoocm thểdxceaqrii vàfifdo tìjmesnh cảvyhxnh nàfifdy. 

Trêrfhjn đoddprxxai nàfifdy vốyjyyn khôihukng cóoocm bữfpyga cơaqrim nàfifdo miễncqsn phímzkr

Đuegpôihukng Phùtiqbng Lưruwqu lắzivyc đoddphnneu bấvvuit lựnpmbc, vẫvbern buồzdfun bựnpmbc nóoocmi: “Đuegpãrqqw vậnpmby thìjmesxcxlng thôihuki đoddpi, nhưruwqng màfifd em còojmon cưruwqrxxai khôihukng ngừxzwbng, nếsgffu làfifdybagc anh còojmon trẻzjso, anh đoddpãrqqw gọyezii em dậnpmby từxzwbrfhju rồzdfui, sau đoddpóoocm hỏvberi xem em đoddpãrqqwaqri thấvvuiy gìjmes.” 

Đuegpưruwqrxxang Tinh Khanh nghe vậnpmby, nhớjlto đoddpếsgffn giấvvuic mơaqri đoddpêrfhjm qua, nhấvvuit thờrxxai vui vẻzjso đoddpếsgffn cong môihuki mỉopwxm cưruwqrxxai, làfifdm lơaqri Đuegpôihukng Phùtiqbng Lưruwqu. 

“Nàfifdy, rốyjyyt cuộnhmec em mơaqri thấvvuiy gìjmes vậnpmby?” Đuegpôihukng Phùtiqbng Lưruwqu nhímzkru màfifdy, xem ra anh rấvvuit bấvvuit mãrqqwn trưruwqjltoc sựnpmb ngóoocmaqri củncqsa Đuegpưruwqrxxang Tinh Khanh. 

Suy nghĩaqri củncqsa Đuegpưruwqrxxang Tinh Khanh bịxzwbfifdm giáivgon đoddpoạjvbjn, côihuk khôihukng hàfifdi lòojmong đoddpáivgop: “Khôihukng nóoocmi cho anh biếsgfft đoddpvvuiy, ai bảvyhxo anh làfifdm em thứamnoc giấvvuic, mơaqrixcxlng chưruwqa tròojmon.” 

Đuegpôihukng Phùtiqbng Lưruwqu khẽmzkrruwqrxxai mộnhmet tiếsgffng, chạjvbjm ngóoocmn tay vàfifdo mũxcxli Đuegpưruwqrxxang Tinh Khanh: “Anh biếsgfft rồzdfui, em mơaqri thấvvuiy anh cóoocm đoddpúybagng khôihukng?” 

Phúybagt chốyjyyc đoddpãrqqw bịxzwb vạjvbjch trầhnnen, nếsgffu Đuegpưruwqrxxang Tinh Khanh thừxzwba nhậnpmbn thìjmes quáivgo mấvvuit mặlqqqt rồzdfui, côihuk vờrxxa nhưruwqjmesnh thưruwqrxxang: “Da mặlqqqt củncqsa chủncqs tịxzwbch Đuegpôihukng Phùtiqbng cũxcxlng thậnpmbt làfifdfifdy, lạjvbji tựnpmbrfhju bảvyhxn thârfhjn mìjmesnh đoddpếsgffn vậnpmby; cóoocm đoddpiềrvfmu, nểdxcejmesnh anh trôihukng chừxzwbng cho em cảvyhx mộnhmet đoddpêrfhjm, anh muốyjyyn nghĩaqri nhưruwq thếsgff em cũxcxlng khôihukng cóoocm ýoddp kiếsgffn.” 

Đuegpôihukng Phùtiqbng Lưruwqu cănaewn bảvyhxn đoddpãrqqw quen vớjltoi bộnhme dạjvbjng làfifdm bộnhmefifdm tịxzwbch củncqsa Đuegpưruwqrxxang Tinh Khanh, anh dứamnot khoáivgot khẳwkgong đoddpxzwbnh bằrvfmng cáivgoi gậnpmbt đoddphnneu, sau đoddpóoocmoocmi tiếsgffp: “Thôihuki đoddpưruwqjmesc, bârfhjy giờrxxarfhjn vềrvfm nhàfifd rồzdfui.” 

Đuegpưruwqrxxang Tinh Khanh hoàfifdi nghi: “Quýoddp ngàfifdi cuồzdfung côihukng việmxdmc, anh khôihukng phảvyhxi đoddpi làfifdm ưruwq?” 

Đuegpôihukng Phùtiqbng Lưruwqu hừxzwb mộnhmet tiếsgffng, đoddpáivgop: “Em nghĩaqri nửtbsia tháivgong trờrxxai kia anh đoddpi làfifdm gìjmes hảvyhx? Bỏvber chừxzwbng ấvvuiy thờrxxai gian làfifd đoddpdxce giảvyhxi quyếsgfft hếsgfft toàfifdn bộnhmeihukng việmxdmc, rồzdfui đoddpưruwqrxxang hoàfifdng đoddpóoocmn em vềrvfm nhàfifd đoddpvvuiy. Tậnpmbp đoddpfifdn Đuegpôihukng Phùtiqbng vềrvfmaqri bảvyhxn đoddpãrqqw khôihukng vấvvuin đoddprvfmjmes, anh cũxcxlng cóoocm thểdxcefifdnh thờrxxai gian nghỉopwx ngơaqrii vớjltoi em.” 

Đuegpưruwqrxxang Tinh Khanh nóoocmi: “Hảvyhx? Lẽmzkrfifdo em phảvyhxi vềrvfm nhàfifdtiqbng anh sao?” 

Đuegpôihukng Phùtiqbng Lưruwqu đoddpáivgop lạjvbji vớjltoi vẻzjso thảvyhxn nhiêrfhjn: “Việmxdmc đoddpóoocmfifd đoddpưruwqơaqring nhiêrfhjn, mộnhmet mìjmesnh anh màfifd gọyezii làfifd nhàfifd àfifd?” 


Đuegpưruwqrxxang Tinh Khanh “àfifd” mộnhmet tiếsgffng, sau đoddpóoocm hỏvberi: “Khôihukng phảvyhxi chúybagng ta đoddpang yêrfhju đoddpưruwqơaqring sao? Cầhnneu hôihukn khôihukng thàfifdnh nêrfhjn anh trựnpmbc tiếsgffp dẫvbern em vềrvfm nhàfifd?” 

“Côihuk nhóoocmc nàfifdy, lẽmzkrfifdo em còojmon muốyjyyn sốyjyyng ởuiok chỗyezi củncqsa Nam Cưruwqrxxang Thịxzwbnh, nhưruwq thếsgffojmon ra sao nữfpyga.” Đuegpôihukng Phùtiqbng Lưruwqu nhìjmesn Đuegpưruwqrxxang Tinh Khanh bằrvfmng áivgonh mắzivyt khinh thưruwqrxxang. 

Đuegpưruwqrxxang Tinh Khanh nóoocmi: “Cóoocmjmes khôihukng đoddpưruwqjmesc chứamno.” 

Đuegpôihukng Phùtiqbng Lưruwqu bỗyezing cưruwqrxxai thầhnnen bímzkr: “Nếsgffu em muốyjyyn sốyjyyng ởuiok chỗyezi Nam Cưruwqrxxang Thịxzwbnh, vậnpmby em đoddpdxce Phưruwqơaqring Minh sốyjyyng ởuiok đoddpârfhju?” 

Quảvyhx nhiêrfhjn, têrfhjn Nam Cưruwqrxxang Thịxzwbnh nàfifdy làfifdm gìjmesxcxlng đoddprvfmu bàfifdn bạjvbjc vớjltoi Đuegpôihukng Phùtiqbng Lưruwqu. Đuegpôihukng Phùtiqbng Lưruwqu trựnpmbc tiếsgffp chặlqqqn đoddpamnong lýoddp do củncqsa Đuegpưruwqrxxang Tinh Khanh, dưruwqrxxang nhưruwq Đuegpưruwqrxxang Tinh Khanh cũxcxlng khôihukng còojmon sựnpmb lựnpmba chọyezin nàfifdo kháivgoc. 

Vảvyhx lạjvbji bảvyhxn thârfhjn Đuegpưruwqrxxang Tinh Khanh côihuksyrafifdng cũxcxlng khôihukng muốyjyyn từxzwb chốyjyyi mộnhmet chuyệmxdmn hiểdxcen nhiêrfhjn nhưruwq vậnpmby. 

Đuegpôihukng Phùtiqbng Lưruwqu nóoocmi: “Hôihukm nay làfifd ngàfifdy em đoddplqqqt chârfhjn vàfifdo nhàfifd, cũxcxlng làfifd khởuioki đoddphnneu cho việmxdmc sốyjyyng chung trưruwqjltoc khi kếsgfft hôihukn, Đuegpưruwqrxxang Tinh Khanh, em đoddpãrqqw chuẩjlton bịxzwb xong chưruwqa.” 

Từxzwb khi nàfifdo màfifd Đuegpôihukng Phùtiqbng Lưruwqu đoddpãrqqw tựnpmb cho mìjmesnh làfifd đoddpúybagng nhưruwq thếsgff? Đuegpưruwqrxxang Tinh Khanh nhìjmesn đoddpáivgom đoddpôihukng xung quanh, nóoocmi khẽmzkr: “Ừzhvmm, chắzivyc làfifd chuẩjlton bịxzwb xong rồzdfui.” 

Rấvvuit hiểdxcen nhiêrfhjn làfifd ngàfifdi chủncqs tịxzwbch Đuegpôihukng Phùtiqbng khôihukng hềrvfmfifdi lòojmong vớjltoi cârfhju trảvyhx lờrxxai nàfifdy. 

“Đuegpưruwqrxxang Tinh Khanh, em cóoocm thểdxce nghiêrfhjm túybagc hơaqrin mộnhmet chúybagt đoddpưruwqjmesc khôihukng? Đuegpârfhjy làfifd chuyệmxdmn lớjlton, anh hỏvberi em mộnhmet lầhnnen nữfpyga, đoddpãrqqw chuẩjlton bịxzwb xong chưruwqa, nóoocmi lớjlton tiếsgffng lêrfhjn nàfifdo.” Đuegpôihukng Phùtiqbng Lưruwqu nhìjmesn chằrvfmm chằrvfmm vàfifdo Đuegpưruwqrxxang Tinh Khanh, vẻzjso mặlqqqt nghiêrfhjm túybagc. 

Đuegpưruwqrxxang Tinh Khanh đoddpàfifdnh chịxzwbu, côihuk nhắzivym mắzivyt ngửtbsia đoddphnneu héojmot lớjlton: “Xong rồzdfui xong rồzdfui, em đoddpãrqqw chuẩjlton bịxzwb xong cảvyhx rồzdfui, chúybagng ta vềrvfm nhàfifd đoddpi, thậnpmbt làfifd.” 

ybagc nàfifdy Đuegpôihukng Phùtiqbng Lưruwqu mớjltoi hàfifdi lòojmong gậnpmbt gậnpmbt đoddphnneu, đoddpưruwqa tay xoa đoddphnneu Đuegpưruwqrxxang Tinh Khanh nhưruwq thểdxce khen thưruwquiokng cho sựnpmbrfhjng lờrxxai củncqsa côihuk vậnpmby. 

Dứamnot lờrxxai, Đuegpưruwqrxxang Tinh Khanh liềrvfmn kéojmoo Đuegpôihukng Phùtiqbng Lưruwqu rờrxxai khỏvberi bờrxxa hồzdfu, bởuioki vìjmes xung quanh họyezioocmihuk sốyjyy áivgonh mắzivyt ngạjvbjc nhiêrfhjn xen lẫvbern tòojmoojmo đoddpang nhắzivym vàfifdo, mọyezii ngưruwqrxxai đoddprvfmu đoddpang nghĩaqri vừxzwba sáivgong đoddpãrqqw gặlqqqp mộnhmet đoddpôihuki bệmxdmnh thầhnnen kinh cóoocm phảvyhxi quáivgo xui xẻzjsoo rồzdfui khôihukng? 

Trêrfhjn đoddpưruwqrxxang vềrvfm Đuegpôihukng Phùtiqbng Lưruwqu tỏvber ra rấvvuit sung sứamnoc, khôihukng hềrvfm giốyjyyng dáivgong vẻzjso củncqsa ngưruwqrxxai bịxzwb mấvvuit ngủncqs cảvyhx đoddpêrfhjm chúybagt nàfifdo. 

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.