Vợ Của Tổng Tài Không Dễ

Chương 372 : Gỡ bỏ khúc mắc

    trước sau   
“Vậujnky anh cảouaan em làfggwm gìhckz?” Đdnwbưoynwgqicng Tinh Khanh biếhckzt Đdnwbôujldng Phùxxzyng Lưoynwu đlzasang nóefumi đlzasếhckzn chuyệfsqun ởdfru hộmehvp đlzasêejnlm lầwfhnn đlzasóefum, khi đlzasóefum Đdnwbôujldng Phùxxzyng Lưoynwu đlzasnuyr ngưoynwgqici ta chuốbbfcc say côujld, đlzasếhckzn giờgqicujld vẫynsmn cònpyyn nhớnpyyxxzy mồwiscn mộmehvt, trong lònpyyng cũbwnzng thấujnky tứgqicc giậujnkn. 

Đdnwbôujldng Phùxxzyng Lưoynwu dịbmvuu dàfggwng nóefumi: “Đdnwbưoynwơrilpng nhiêejnln làfggw do cáhoosch uốbbfcng củdtsua em khôujldng đlzasúwyuhng rồwisci, tốbbfci nay nêejnln uốbbfcng rưoynwanuyu giao bôujldi chứgqic, chẳpgocng lẽxxzy khôujldng đlzasúwyuhng sao?” 

Đdnwbưoynwgqicng Tinh Khanh bĩcblru môujldi, giảouaa bộmehv khôujldng hàfggwi lònpyyng: “Con ngưoynwgqici anh đlzasúwyuhng làfggw đlzasưoynwanuyc đlzasihmpng châtdhtn lâtdhtn đlzasihmpng đlzaswfhnu, việfsquc nàfggwy, khôujldng phảouaai cònpyyn chưoynwa kếhckzt hôujldn hay sao? Gìhckzfggw uốbbfcng rưoynwanuyu giao bôujldi...” 

Đdnwbưoynwgqicng Tinh Khanh cònpyyn chưoynwa uốbbfcng rưoynwanuyu màfggw hai máhoos đlzasãtbjpbfjmng đlzasbopm, mặjohcc dùxxzy trưoynwnpyyc đlzasâtdhty hai ngưoynwgqici đlzasãtbjp nhiềvwvbu lầwfhnn tiếhckzp xúwyuhc cơrilp thểnuyr, nhưoynwng việfsquc cưoynw xửbfjm dịbmvuu dàfggwng vớnpyyi đlzasbbfci phưoynwơrilpng nhưoynw thếhckzfggwy làfggw chuyệfsqun chưoynwa từaabong cóefum

Nhấujnkt làfggw nụgvgwoynwgqici ấujnkm áhoosp sáhoosng ngờgqici nhưoynw áhoosnh trăaecnng củdtsua Đdnwbôujldng Phùxxzyng Lưoynwu, cùxxzyng vớnpyyi đlzasôujldi mắocbkt màfggwu xanh đlzasujnkm giốbbfcng nhưoynw hổlmns pháhoosch kia, khiếhckzn Đdnwbưoynwgqicng Tinh Khanh cảouaam thấujnky bảouaan thâtdhtn nhưoynw đlzasang trảouaai qua mốbbfci tìhckznh đlzaswfhnu vậujnky. 

Mốbbfci tìhckznh đlzaswfhnu làfggwm sao cóefum thểnuyr uốbbfcng rưoynwanuyu giao bôujldi đlzasưoynwanuyc chứgqic... 


Cho nêejnln dĩcblr nhiêejnln Đdnwbưoynwgqicng Tinh Khanh tỏbopm ra vôujldxxzyng thẹnuyrn thùxxzyng, chỉymzpefum đlzasiềvwvbu sựdwsy thẹnuyrn thùxxzyng củdtsua côujld chẳpgocng nhữcblrng khôujldng làfggwm hỏbopmng bầwfhnu khôujldng khíqqur, màfggw ngưoynwanuyc lạbbfci cònpyyn khiếhckzn cho khôujldng khíqqur tràfggwn ngậujnkp mùxxzyi vịbmvu ngọdgzvt ngàfggwo củdtsua thanh xuâtdhtn. 

“Thậujnkt làfggw quáhoos đlzasáhoosng màfggw, Đdnwbôujldng Phùxxzyng Lưoynwu, khôujldng phảouaai anh đlzasang cầwfhnu xin sựdwsy tha thứgqic sao, bâtdhty giờgqic lạbbfci bắocbkt đlzaswfhnu bộmehvc lộmehv bảouaan tíqqurnh rồwisci àfggw?” Đdnwbưoynwgqicng Tinh Khanh khôujldng biếhckzt phảouaai làfggwm sao, côujldcblru môujldi. 

Đdnwbôujldng Phùxxzyng Lưoynwu nghiêejnlng ngưoynwgqici vềvwvb phíqqura trưoynwnpyyc, hơrilpi nghiêejnlng đlzaswfhnu, dưoynwgqicng nhưoynw muốbbfcn thu hếhckzt toàfggwn bộmehvhoosng vẻqvtfwyuhi đlzaswfhnu thẹnuyrn thùxxzyng củdtsua Đdnwbưoynwgqicng Tinh Khanh vàfggwo trong mắocbkt. 

“Cho nêejnln, chúwyuht chuyệfsqun nhỏbopmfggwy nếhckzu nhưoynw Tinh Khanh em từaabo chốbbfci anh, nóefumi khôujldng chừaabong sẽxxzy đlzasouaaqqurch nghiêejnlm trọdgzvng đlzasếhckzn lònpyyng tựdwsy áhoosi củdtsua anh đlzasujnky.” Đdnwbôujldng Phùxxzyng Lưoynwu nhưoynwnpyyn màfggwy, xem côujld quyếhckzt đlzasbmvunh thếhckzfggwo. 

Thếhckzfggwy thìhckz kháhoosc gìhckz vớnpyyi uy hiếhckzp cơrilp chứgqic! Hơrilpn nữcblra, Đdnwbưoynwgqicng Tinh Khanh cảouaam thấujnky làfggwm sao màfggwnpyyng tựdwsy áhoosi củdtsua vịbmvu Đdnwbôujldng Phùxxzyng Lưoynwu nàfggwy cóefum thểnuyr bịbmvu ngưoynwgqici kháhoosc đlzasouaaqqurch đlzasưoynwanuyc. 

Mặjohcc dùxxzy nghĩcblr nhưoynw vậujnky nhưoynwng Đdnwbưoynwgqicng Tinh Khanh vẫynsmn thỏbopma hiệfsqup giơrilp ly rưoynwanuyu vang lêejnln, hai mắocbkt thìhckz tráhoosnh nézvoh áhoosnh nhìhckzn đlzasocbkc ýipjf củdtsua Đdnwbôujldng Phùxxzyng Lưoynwu, bựdwsyc bộmehvi nóefumi: “Anh nhanh lêejnln mộmehvt chúwyuht đlzasi, uốbbfcng chúwyuht rưoynwanuyu màfggwbwnzng phiềvwvbn phứgqicc nhưoynw vậujnky, thậujnkt làfggw khôujldng giốbbfcng anh chúwyuht nàfggwo.” 

Đdnwbôujldng Phùxxzyng Lưoynwu khẽxxzy gậujnkt đlzaswfhnu, vònpyyng cáhoosnh tay, cùxxzyng uốbbfcng rưoynwanuyu vang ởdfru trong ly. Từaabo đlzaswfhnu đlzasếhckzn cuốbbfci Đdnwbôujldng Phùxxzyng Lưoynwu đlzasvwvbu nhìhckzn chằihmpm chằihmpm vàfggwo Đdnwbưoynwgqicng Tinh Khanh, anh pháhoost hiệfsqun ra hai mắocbkt củdtsua côujld đlzasang nhắocbkm rấujnkt chặjohct. 

“Hảouaa? Em thấujnky xấujnku hổlmns khi nhìhckzn anh sao?” Đdnwbôujldng Phùxxzyng Lưoynwu cầwfhnm khăaecnn ăaecnn cẩujnkn thậujnkn lau chúwyuht rưoynwanuyu vang cònpyyn sóefumt lạbbfci bêejnln khóefume miệfsqung củdtsua Đdnwbưoynwgqicng Tinh Khanh. 

Đdnwbưoynwgqicng Tinh Khanh vẫynsmn nhắocbkm chặjohct mắocbkt. 

Đdnwbôujldng Phùxxzyng Lưoynwu nắocbkm lấujnky tay Đdnwbưoynwgqicng Tinh Khanh, cứgqic nắocbkm nhẹnuyr nhàfggwng nhưoynw vậujnky, sau đlzasóefum hỏbopmi: “Sao vậujnky? Khôujldng phảouaai làfggw vui quáhoosefuma buồwiscn đlzasujnky chứgqic?” 

Đdnwbưoynwgqicng Tinh Khanh mởdfru to mắocbkt, trong đlzasôujldi mắocbkt trong suốbbfct đlzaswfhny nưoynwnpyyc, nhưoynwng đlzasbbfci vớnpyyi Đdnwbôujldng Phùxxzyng Lưoynwu, ngay cảouaa khi nhữcblrng giọdgzvt lệfsqufggwy che mờgqichckznh cảouaam trong đlzasôujldi mắocbkt côujld, thìhckzefumbwnzng vẫynsmn khiếhckzn anh say mêejnl

Đdnwbưoynwgqicng Tinh Khanh mặjohcc kệfsqu cho nưoynwnpyyc mắocbkt củdtsua mìhckznh lưoynwnpyyt qua gònpyyhoos, lẳpgocng lặjohcng nóefumi: “Cóefum quỷefum mớnpyyi biếhckzt đlzasưoynwanuyc, tựdwsy nhiêejnln mắocbkt lạbbfci bịbmvu cay.” 

Đdnwbôujldng Phùxxzyng Lưoynwu im lặjohcng mộmehvt lúwyuhc, sau đlzasóefum ngẩujnkng đlzaswfhnu: “Sau nàfggwy nhữcblrng dịbmvup nhưoynw vậujnky vẫynsmn cònpyyn rấujnkt nhiềvwvbu, khôujldng phảouaai lầwfhnn nàfggwo em cũbwnzng khóefumc nhưoynw thếhckz đlzasujnky chứgqic, đlzasúwyuhng làfggw đlzaswisc hay khóefumc nhèhdlw.” 


Đdnwbôujldng Phùxxzyng Lưoynwu lắocbkc đlzaswfhnu bấujnkt đlzasocbkc dĩcblr thởdfrufggwi. 

Đdnwbưoynwgqicng Tinh Khanh oáhoosn tráhoosch nóefumi: “Cũbwnzng đlzasâtdhtu phảouaai anh khôujldng biếhckzt, hơrilpn nữcblra trưoynwnpyyc đlzasâtdhty, cũbwnzng luôujldn làfggw anh bắocbkt nạbbfct em đlzasếhckzn mứgqicc pháhoost khóefumc.” 

Đdnwbôujldng Phùxxzyng Lưoynwu nhớnpyy tớnpyyi nhữcblrng chuyệfsqun trưoynwnpyyc kia, trong lònpyyng cũbwnzng đlzasau xóefumt, chỉymzpefum đlzasiềvwvbu nhữcblrng chuyệfsqun đlzasóefum đlzasãtbjp tan thàfggwnh mâtdhty khóefumi theo thờgqici gian: “Bấujnkt kểnuyr trưoynwnpyyc đlzasâtdhty chúwyuhng ta nhưoynw thếhckzfggwo, Tinh Khanh, bâtdhty giờgqic, anh chỉymzp mộmehvt lònpyyng mộmehvt dạbbfc thíqqurch em... muốbbfcn đlzasưoynwanuyc kếhckzt hôujldn vớnpyyi em.” 

Đdnwbưoynwgqicng Tinh Khanh nóefumi: “Anh đlzasbmvunh mộmehvt ngàfggwy cầwfhnu hôujldn hai lầwfhnn sao? Đdnwbbmvunh cốbbfc đlzasujnkm ăaecnn xôujldi hảouaa?” Đdnwbôujldng Phùxxzyng Lưoynwu bịbmvuhoosng vẻqvtf kiêejnlu ngạbbfco củdtsua Đdnwbưoynwgqicng Tinh Khanh chọdgzvc cưoynwgqici, anh vừaaboa róefumt rưoynwanuyu vang vừaaboa đlzasocbkc ýipjfefumi: “Sựdwsy cốbbfc chấujnkp củdtsua anh, em cũbwnzng từaabong lĩcblrnh hộmehvi rồwisci màfggw, cho nêejnln dùxxzy anh cóefum thay đlzaslmnsi bao nhiêejnlu đlzasi nữcblra, thìhckzqqurnh chiếhckzm hữcblru củdtsua anh đlzasbbfci vớnpyyi em chưoynwa từaabong thay đlzaslmnsi.” 

Đdnwbôujldng Phùxxzyng Lưoynwu nóefumi tiếhckzp: “Cho dùxxzy khôujldng kíqqur kếhckzt nhữcblrng đlzasiềvwvbu khoảouaan quáhoosi lạbbfci đlzasóefum thìhckz em cũbwnzng khôujldng thểnuyr rờgqici khỏbopmi anh.” 

Đdnwbưoynwgqicng Tinh Khanh mỉymzpm cưoynwgqici: “Cho nêejnln mớnpyyi nóefumi giang sơrilpn dễdquq đlzaslmnsi, bảouaan tíqqurnh khóefum dờgqici.” 

Đdnwbôujldng Phùxxzyng Lưoynwu đlzasưoynwa tay nhẹnuyr nhàfggwng vézvohn mộmehvt sợanuyi tóefumc rốbbfci vưoynwơrilpng trêejnln máhoos củdtsua Đdnwbưoynwgqicng Tinh Khanh, khẳpgocng đlzasbmvunh: “Tìhckznh yêejnlu củdtsua anh cònpyyn khóefum dờgqici hơrilpn cảouaa bảouaan tíqqurnh đlzasujnky.” 

Đdnwbưoynwgqicng Tinh Khanh nóefumi: “Anh đlzasdtsu rồwisci đlzasóefum, sau khi tỉymzpnh dậujnky lờgqici ngon tiếhckzng ngọdgzvt cũbwnzng khôujldng íqqurt, em thậujnkt sựdwsy nghi ngờgqic khôujldng biếhckzt cóefum phảouaai anh cóefum bịbmvu hoáhoosn đlzaslmnsi thàfggwnh ngưoynwgqici kháhoosc hay khôujldng đlzasóefum.” 

Đdnwbôujldng Phùxxzyng Lưoynwu dùxxzyng dao nĩcblra cắocbkt miếhckzng thịbmvut bònpyyqqurt tếhckzt ra, rồwisci đlzasưoynwa đlzasếhckzn trưoynwnpyyc mặjohct Đdnwbưoynwgqicng Tinh Khanh, anh tiếhckzp tụgvgwc đlzasmehvng dao nĩcblra, trêejnln mặjohct làfggw nụgvgwoynwgqici thỏbopma mãtbjpn, anh nóefumi: “Cóefum mộmehvt sốbbfc việfsquc nhấujnkt đlzasbmvunh phảouaai trảouaai qua gian khổlmns mớnpyyi thậujnkt sựdwsy hiểnuyru rõxxzy đlzasưoynwanuyc.” 

Đdnwbiềvwvbu nàfggwy Đdnwbưoynwgqicng Tinh Khanh rấujnkt đlzaswiscng cảouaam vớnpyyi anh, nếhckzu khôujldng phảouaai do đlzasãtbjp trảouaai qua nhữcblrng thùxxzy hậujnkn vàfggw tranh giàfggwnh kia, thìhckz sựdwsyfggwng buộmehvc giữcblra côujldfggw Đdnwbôujldng Phùxxzyng Lưoynwu cũbwnzng khôujldng sâtdhtu sắocbkc nhưoynw vậujnky, nóefumi khôujldng chừaabong đlzasãtbjp sớnpyym thàfggwnh ngưoynwgqici lạbbfcoynwnpyyt qua nhau rồwisci. 

efum đlzasiềvwvbu, Đdnwbưoynwgqicng Tinh Khanh đlzasmehvt nhiêejnln lạbbfci nhớnpyy tớnpyyi mộmehvt thứgqichckz đlzasóefum, côujldqqurm chặjohct môujldi, vẻqvtf mặjohct cũbwnzng trởdfruejnln hơrilpi mấujnkt tựdwsy nhiêejnln, áhoosnh mắocbkt đlzasang chăaecnm chúwyuh nhìhckzn Đdnwbôujldng Phùxxzyng Lưoynwu cũbwnzng cóefum chúwyuht kháhoosc lạbbfc

Nhậujnkn ra sựdwsy kháhoosc thưoynwgqicng đlzasmehvt xuấujnkt nàfggwy củdtsua Đdnwbưoynwgqicng Tinh Khanh, Đdnwbôujldng Phùxxzyng Lưoynwu bỏbopm dao nĩcblra xuốbbfcng, tònpyynpyy hỏbopmi: “Tinh Khanh, sao vậujnky? Hìhckznh nhưoynw em cóefum đlzasiềvwvbu khóefumefumi.” 

Quảouaa thậujnkt làfggw muốbbfcn nóefumi nhưoynwng lạbbfci thôujldi, hiệfsqun tạbbfci Đdnwbưoynwgqicng Tinh Khanh cóefum mộmehvt vấujnkn đlzasvwvb muốbbfcn hỏbopmi Đdnwbôujldng Phùxxzyng Lưoynwu, nhưoynwng lạbbfci khôujldng tiệfsqun mởdfru miệfsqung. 


“Đdnwbnuyr tráhoosnh sau nàfggwy chúwyuhng ta thưoynwgqicng xuyêejnln cãtbjpi vãtbjp, chúwyuhng ta cầwfhnn phảouaai thẳpgocng thắocbkn vớnpyyi nhau, anh đlzasãtbjp chuẩujnkn bịbmvu sẵtdhtn sàfggwng kiêejnln trìhckz cảouaa mộmehvt đlzasgqici rồwisci.” Đdnwbôujldng Phùxxzyng Lưoynwu khíqqurch lệfsqu Đdnwbưoynwgqicng Tinh Khanh: “Khôujldng cóefumhckzfggw khôujldng thểnuyrefumi vớnpyyi anh cảouaa.” 

Đdnwbưoynwgqicng Tinh Khanh đlzasang suy nghĩcblr mộmehvt vấujnkn đlzasvwvb, vấujnkn đlzasvwvbfggwy vẫynsmn luôujldn làfggw khúwyuhc mắocbkc củdtsua côujld khi Đdnwbôujldng Phùxxzyng Lưoynwu hôujldn mêejnl

Đdnwbóefum chíqqurnh làfggw chuyệfsqun củdtsua mèhdlwo hoang nhỏbopm

“Nếhckzu nhưoynw, Đdnwbôujldng Phùxxzyng Lưoynwu, nếhckzu nhưoynw em khôujldng phảouaai mèhdlwo hoang nhỏbopm, anh cóefum đlzasbbfci xửbfjm tốbbfct vớnpyyi em nhưoynw vậujnky khôujldng? Hoặjohcc làfggw nếhckzu nhưoynwhdlwo hoang nhỏbopmfggw em đlzasvwvbu ởdfruejnln cạbbfcnh anh, anh sẽxxzy lựdwsya chọdgzvn ai?” 

“...” 

Phụgvgw nữcblr đlzasúwyuhng làfggw phụgvgw nữcblr, đlzasâtdhty quảouaafggwtdhtu hỏbopmi gâtdhty tranh cãtbjpi màfggw

Đdnwbôujldng Phùxxzyng Lưoynwu thấujnky nhứgqicc đlzaswfhnu, nhưoynwng vẫynsmn kiêejnln nhẫynsmn trảouaa lờgqici câtdhtu hỏbopmi củdtsua Đdnwbưoynwgqicng Tinh Khanh. 

“Khi anh mấujnkt tríqqur nhớnpyy thậujnkt sựdwsy khôujldng biếhckzt cóefumhdlwo hoang nhỏbopmhckz đlzasóefum, khi đlzasóefum em đlzasóefumng giảouaa thàfggwnh thưoynwipjf củdtsua anh, ởdfruejnln cạbbfcnh anh, khôujldng phảouaai anh vẫynsmn luôujldn theo đlzasuổlmnsi em hay sao?” 

“Do đlzasóefum, ngưoynwgqici màfggw anh thíqqurch vẫynsmn luôujldn làfggw em mớnpyyi đlzasúwyuhng chứgqic, sao em lạbbfci phảouaai đlzasnuyrtdhtm đlzasếhckzn vấujnkn đlzasvwvb nhỏbopm nhặjohct nàfggwy. Hơrilpn nữcblra quan trọdgzvng nhấujnkt làfggw, em chíqqurnh làfggwhdlwo hoang nhỏbopm, đlzasâtdhty cóefum phảouaai làfggw ôujldng trờgqici giúwyuhp chúwyuhng ta đlzasếhckzn vớnpyyi nhau khôujldng nhỉymzp?” 

Đdnwbôujldng Phùxxzyng Lưoynwu nóefumi rấujnkt châtdhtn thàfggwnh, khúwyuhc mắocbkc củdtsua Đdnwbưoynwgqicng Tinh Khanh cũbwnzng đlzasãtbjp đlzasưoynwanuyc tìhckznh cảouaam củdtsua Đdnwbôujldng Phùxxzyng Lưoynwu gỡmehv bỏbopm

“Đdnwbưoynwanuyc rồwisci, chuyệfsqun nàfggwy tạbbfcm thờgqici đlzasàfggwnh phảouaai tin anh, dùxxzy sao cũbwnzng khôujldng cònpyyn cáhoosch nàfggwo kháhoosc.” Đdnwbưoynwgqicng Tinh Khanh vẫynsmn giảouaa vờgqic khôujldng quan tâtdhtm, nhưoynwng thậujnkt ra trong lònpyyng vôujldxxzyng vui vẻqvtf

Đdnwbôujldng Phùxxzyng Lưoynwu gậujnkt đlzaswfhnu, chỉymzpfggwo bữcblra tốbbfci thịbmvunh soạbbfcn ởdfru trêejnln bàfggwn: “Chúwyuhng ta nêejnln lo việfsquc chíqqurnh mớnpyyi phảouaai, bữcblra tốbbfci bêejnln áhoosnh nếhckzn lung linh đlzaswfhnu tiêejnln củdtsua anh vàfggw em khôujldng thểnuyr đlzasnuyr nhữcblrng chuyệfsqun buồwiscn phiềvwvbn kia quấujnky rồwisci đlzasưoynwanuyc.” 

Từaabo sau khi tỉymzpnh lạbbfci, dưoynwgqicng nhưoynw Đdnwbôujldng Phùxxzyng Lưoynwu đlzasãtbjp trởdfruejnln thúwyuh vịbmvurilpn nhiềvwvbu, khôujldng cònpyyn dáhoosng vẻqvtf lạbbfcnh băaecnng giốbbfcng nhưoynw cảouaa thếhckz giớnpyyi thiếhckzu nợanuy anh nhưoynw trưoynwnpyyc đlzasâtdhty nữcblra. 

Đdnwbưoynwơrilpng nhiêejnln, cũbwnzng rấujnkt cóefum thểnuyrfggwhckz đlzasang ởdfru trưoynwnpyyc mặjohct Đdnwbưoynwgqicng Tinh Khanh côujldejnln mớnpyyi nhưoynw vậujnky. Nghĩcblr tớnpyyi đlzasâtdhty, Đdnwbưoynwgqicng Tinh Khanh đlzasmehvng lònpyyng íqqurch kỉymzp, côujld thậujnkt sựdwsy hi vọdgzvng Đdnwbôujldng Phùxxzyng Lưoynwu chỉymzp dịbmvuu dàfggwng vàfggw thúwyuh vịbmvu nhưoynw vậujnky đlzasbbfci vớnpyyi mộmehvt mìhckznh côujld.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.