Vợ Của Tổng Tài Không Dễ

Chương 335 : Nhận được tin tức

    trước sau   
Đhbvfưdcroehmpng Tinh Khanh nhưdcro bịxlsmzzogt đumováoxdrnh, trong đumovzmzju chợgeatt lưdcrozzogt qua mộpukkt hìhbtnnh ảntpvnh, hóhbvfa ra Tịxlsmch Song cũkspnng tham dựxiyskspno việijvkc nàkspny, chẳypzrng tráoxdrch đumovếxafkn chuyêneafn gia tìhbtnnh báoxdro Nam Cưdcroehmpng Thịxlsmnh cũkspnng khôwghkng tìhbtnm đumovưdcrogeatc tung tíwghkch củjjsya Đhbvfôwghkng Phùhomong Lưdcrou.

Đhbvfưdcroehmpng Tinh Khanh nắtevzm chặadrrt tay lạalcqi, miễxlyin cưdcropukkng nóhbvfi: “Cứxlbl coi nhưdcro khôwghkng dựxiysa vàkspno anh ấvpkwy, tôwghki cũkspnng cóhbvfoxdrch khiếxafkn côwghk sốxlsmng khôwghkng bằjkpeng chếxafkt.”

Đhbvfưdcroehmpng Tinh Khanh khôwghkng ngờehmp châdcron tưdcrozzogng sựxiys việijvkc lạalcqi nhưdcro vậhbvfy, nhưdcrong giờehmp khôwghkng phảntpvi làkspnqhqec sợgeatgymai, đumovàkspnnh phảntpvi kiêneafn trìhbtn tiếxafkp tụandyc uy hiếxafkp Doãgyman Thu Ngọjjsyc.

Song Doãgyman Thu Ngọjjsyc cũkspnng khôwghkng phảntpvi làkspn ngưdcroehmpi phụandy nữzlif đumovơyytxn giảntpvn, thấvpkwy Đhbvfưdcroehmpng Tinh Khanh thấvpkwt thầzmzjn, thầzmzjm nghĩxvcs bảntpvn thâdcron chắtevzc chắtevzn đumovãgyma đumovoxdrn đumovúqhqeng rồissoi, ngưdcroehmpi đumovàkspnn ôwghkng bíwghkswgyn kia khảntpvgymang rấvpkwt lớzzogn khôwghkng phảntpvi làkspn chỗhbtn dựxiysa vứxlblng chắtevzc củjjsya Đhbvfưdcroehmpng Tinh Khanh, íwghkt nhấvpkwt làkspndcroy giờehmp khôwghkng phảntpvi.

Doãgyman Thu Ngọjjsyc chuẩswgyn bịxlsm thừbqita cơyytx lấvpkwn tớzzogi, ézzogp sáoxdrt Đhbvfưdcroehmpng Tinh Khanh, gằjkpen từbqitng chữzlif: “Khôwghkng cầzmzjn giảntpv bộpukk trưdcrozzogc mặadrrt tao đumovâdcrou.”

“Đhbvfôwghkng Phùhomong Lưdcrou giờehmp đumovang hôwghkn mêneaf, chỗhbtn dựxiysa vứxlblng chắtevzc củjjsya màkspny cũkspnng khôwghkng ởadrr đumovâdcroy, màkspny nghĩxvcskspny làkspn ai? Màkspny lấvpkwy gìhbtnkspn đumovvpkwu vớzzogi tao?”




Đhbvfưdcroehmpng Tinh Khanh cắtevzn chặadrrt răgymang, tim cũkspnng đumovhbvfp thìhbtnnh thịxlsmch.

Khôwghkng sai, côwghk vẫbvrqn còyembn cậhbvfu con trai thiêneafn tàkspni Đhbvfưdcroehmpng Ngũkspn Tuấvpkwn cóhbvf thểqcca giúqhqep côwghk, nhưdcrong bâdcroy giờehmp Tuấvpkwn lạalcqi khôwghkng ởadrrneafn côwghk.

Doãgyman Thu Ngọjjsyc vừbqita châdcrom chọjjsyc vừbqita cưdcroehmpi nham hiểqccam tiếxafkn gầzmzjn Đhbvfưdcroehmpng Tinh Khanh.

Thấvpkwy Đhbvfưdcroehmpng Tinh Khanh ngẩswgyn ngưdcroehmpi, côwghk ta giơyytx tay đumovxlsmnh táoxdrt Đhbvfưdcroehmpng Tinh Khanh.

Nỗhbtni nhụandyc bịxlsm mấvpkwt mặadrrt trưdcrozzogc mọjjsyi ngưdcroehmpi, đumovưdcroơyytxng nhiêneafn cũkspnng phảntpvi đumovòyembi lạalcqi

Nhưdcrong tay côwghk lạalcqi khôwghkng thểqccakspno giáoxdrng xuốxlsmng đumovưdcrogeatc, bởadrri vìhbtn đumovjkpeng sau Đhbvfưdcroehmpng Tinh Khanh bỗhbtnng xuấvpkwt hiệijvkn mộpukkt ngưdcroehmpi đumovàkspnn ôwghkng. Đhbvfóhbvf khôwghkng phảntpvi ngưdcroehmpi đumovàkspnn ôwghkng bíwghkswgyn trưdcrozzogc đumovâdcroy, ngưdcroehmpi nàkspny côwghkkspnng quen.

Ngưdcroehmpi tớzzogi chíwghknh làkspn La Vinh Hiểqccan, ngưdcroehmpi đumovàkspnn ôwghkng tiếxafkng tăgymam lữzlifng lẫbvrqy trong giớzzogi kinh doanh, cóhbvf thựxiysc lựxiysc ngang vớzzogi Đhbvfôwghkng Phùhomong Lưdcrou.

Mấvpkwu chốxlsmt làkspnqhqec nàkspny La Vinh Hiểqccan đumovang hung tợgeatn nhìhbtnn Doãgyman Thu Ngọjjsyc, mặadrrc dùhomo La Vinh Hiểqccan khôwghkng nóhbvfi câdcrou nàkspno nhưdcrong côwghk ta tin, nếxafku nhưdcrooxdri táoxdrt nàkspny giáoxdrng xuốxlsmng thìhbtn kếxafkt cụandyc củjjsya côwghk ta sẽbpna thảntpvm hơyytxn Đhbvfưdcroehmpng Tinh Khanh nhiềbkdmu.

“Anh Vinh Hiểqccan.”

Đhbvfưdcroehmpng Tinh Khanh cũkspnng pháoxdrt hiệijvkn La Vinh Hiểqccan đumovang đumovxlblng sau lưdcrong, anh quảntpv nhiêneafn luôwghkn xuấvpkwt hiệijvkn bêneafn cạalcqnh côwghkqhqec côwghk cầzmzjn.

La Vinh Hiểqccan nhẹqcbs gậhbvft đumovzmzju, đumovxlblng ởadrrneafn cạalcqnh Đhbvfưdcroehmpng Tinh Khanh.

“Đhbvfáoxdrnh đumovi, sao thếxafk? Khôwghkng dáoxdrm ra tay àkspn?” La Vinh Hiểqccan cưdcroehmpi lạalcqnh mộpukkt tiếxafkng, liếxafkc mắtevzt nhìhbtnn sang Doãgyman Thu Ngọjjsyc.

Doãgyman Thu Ngọjjsyc giờehmp thậhbvft sựxiys đumovang vôwghkhomong lúqhqeng túqhqeng. Nếxafku hạalcq tay xuốxlsmng thìhbtn chẳypzrng phảntpvi quáoxdr mấvpkwt mặadrrt ưdcro, còyembn nếxafku khôwghkng hạalcq tay thìhbtn e rằjkpeng La Vinh Hiểqccan sẽbpna khiếxafkn côwghk đumovau khổvxnvyytxn.




dcron nhắtevzc mộpukkt hồissoi, Doãgyman Thu Ngọjjsyc đumovàkspnnh hừbqit lạalcqnh mộpukkt tiếxafkng rồissoi hạalcq tay xuốxlsmng.

“Đhbvfưdcroehmpng Tinh Khanh, xem ra côwghk đumovúqhqeng làkspnhbvf kỹswgygymang dụandy dỗhbtn đumovàkspnn ôwghkng, đumovếxafkn tổvxnvng giáoxdrm đumovxlsmc La cũkspnng trởadrr thàkspnnh tìhbtnnh nhâdcron củjjsya côwghk.”

Mặadrrt Đhbvfưdcroehmpng Tinh Khanh đumovvpkwneafn, tứxlblc giậhbvfn đumovùhomong đumovùhomong.

kspn kỳazga lạalcqkspn La Vinh Hiểqccan lạalcqi khôwghkng hềbkdm phảntpvn báoxdrc, im lặadrrng khôwghkng lêneafn tiếxafkng màkspnyembn mỉswgym cưdcroehmpi. Khôwghkng biếxafkt chừbqitng anh còyembn thíwghkch hưdcroadrrng thụandy hiểqccau lầzmzjm nàkspny.

Đhbvfưdcroehmpng Tinh Khanh lạalcqnh lùhomong nhìhbtnn Doãgyman Thu Ngọjjsyc, tứxlblc giậhbvfn nóhbvfi: “Ngưdcroehmpi nhiềbkdmu chuyệijvkn khôwghkng sốxlsmng đumovưdcrogeatc lâdcrou đumovâdcrou, biếxafkt chưdcroa?”

La Vinh Hiểqccan ngăgyman Đhbvfưdcroehmpng Tinh Khanh lạalcqi, nóhbvfi vớzzogi Doãgyman Thu Ngọjjsyc: “Tôwghki khôwghkng cóhbvf thờehmpi gian nhiềbkdmu lờehmpi vớzzogi côwghk, tôwghki khuyêneafn côwghkhbvfi tin tứxlblc màkspn Tiểqccau Khanh muốxlsmn biếxafkt đumovi, nếxafku khôwghkng tôwghki cũkspnng khôwghkng ngạalcqi ra tay vớzzogi côwghk đumovâdcrou.”

Doãgyman Thu Ngọjjsyc giậhbvfn đumovếxafkn mứxlblc ngưdcroehmpi run lẩswgyy bẩswgyy, nhưdcrong dưdcrozzogi sựxiys uy hiếxafkp củjjsya La Vinh Hiểqccan lạalcqi khôwghkng dáoxdrm làkspnm gìhbtn.

Đhbvfưdcroehmpng Tinh Khanh nóhbvfi tiếxafkp: “Nếxafku côwghk cứxlbl u mêneaf khôwghkng chịxlsmu tỉswgynh ngộpukk, tôwghki khôwghkng ngạalcqi côwghkng bốxlsm nhữzlifng việijvkc bẩswgyn thỉswgyu côwghkkspnm kia ra đumovâdcrou. Đhbvfếxafkn lúqhqec đumovóhbvfwghki sẽbpna khiếxafkn côwghk khôwghkng dáoxdrm lóhbvf mặadrrt ra đumovưdcroehmpng.”

oxdri chuyệijvkn gọjjsyi làkspn bẩswgyn thỉswgyu kia đumovưdcroơyytxng nhiêneafn làkspn Doãgyman Thu Ngọjjsyc lẳypzrng lơyytx sau lưdcrong Đhbvfôwghkng Phùhomong Lưdcrou, lạalcqi bắtevzt cóhbvfc Đhbvfưdcroehmpng Tinh Khanh, bâdcroy giờehmp lạalcqi giấvpkwu Đhbvfôwghkng Phùhomong Lưdcrou nhữzlifng chuyệijvkn nàkspny.

Doãgyman Thu Ngọjjsyc suy nghĩxvcs rấvpkwt lâdcrou, song La Vinh Hiểqccan vàkspn Đhbvfưdcroehmpng Tinh Khanh căgyman bảntpvn khôwghkng cho côwghk mộpukkt chúqhqet cơyytx hộpukki nàkspno.

Doãgyman Thu Ngọjjsyc nghĩxvcs thầzmzjm, bao nhiêneafu ngưdcroehmpi đumovxlblng vâdcroy xem nhưdcro thếxafkkspny, nếxafku nhưdcro Đhbvfưdcroehmpng Tinh Khanh làkspnm thậhbvft thìhbtn mộpukkt truyềbkdmn mưdcroehmpi, mưdcroehmpi truyềbkdmn trăgymam, côwghk thâdcron bạalcqi danh liệijvkt làkspn chuyệijvkn khôwghkng thểqcca thay đumovvxnvi đumovưdcrogeatc.

Doãgyman Thu Ngọjjsyc khôwghkng cóhbvf lựxiysa chọjjsyn nàkspno kháoxdrc, mặadrrc dùhomo khôwghkng cam tâdcrom nhưdcrong chỉswgy đumovàkspnnh nhậhbvfn thua.

“Nóhbvfi khôwghkng hảntpv?” Đhbvfưdcroehmpng Tinh Khanh lạalcqnh lùhomong hỏvpkwi, khíwghk thếxafk toàkspnn thâdcron pháoxdrt ra khiếxafkn côwghk ta sợgeatgymai.




Ngưdcroehmpi Doãgyman Thu Ngọjjsyc run rẩswgyy, sợgeatgymai trong lòyembng.

Cuốxlsmi cùhomong, côwghk đumovàkspnnh phảntpvi nóhbvfi cho Đhbvfưdcroehmpng Tinh Khanh tung tíwghkch củjjsya Đhbvfôwghkng Phùhomong Lưdcrou.

hbvfa ra côwghk giấvpkwu Đhbvfôwghkng Phùhomong Lưdcrou ởadrr trong mộpukkt bệijvknh việijvkn tưdcro nhâdcron. Đhbvfưdcroehmpng Tinh Khanh nghe vậhbvfy lòyembng cũkspnng thoảntpvi máoxdri hơyytxn nhiềbkdmu, đumovxlsmnh đumovi gặadrrp Đhbvfôwghkng Phùhomong Lưdcrou ngay.

qhqec nàkspny Doãgyman Thu Ngọjjsyc lạalcqi cưdcroehmpi lạalcqnh nóhbvfi: “Cóhbvfhbvfi cho hai ngưdcroehmpi thìhbtn đumovãgymakspnm sao? Tôwghki cũkspnng mấvpkwy ngàkspny khôwghkng gặadrrp Đhbvfôwghkng Phùhomong Lưdcrou rồissoi, Nam Cưdcroehmpng Thịxlsmnh cũkspnng khôwghkng tìhbtnm đumovưdcrogeatc ngưdcroehmpi, côwghk nghĩxvcs việijvkc nàkspny làkspn do tôwghki làkspnm ưdcro?”

“Côwghkhbvf ýzuzjhbtn?”

Đhbvfưdcroehmpng Tinh Khanh vừbqita mớzzogi thảntpv lỏvpkwng lạalcqi căgymang thẳypzrng.

“Ývpkwhbtn? Còyembn khôwghkng hiểqccau sao? Ngưdcroehmpi đumovàkspnn ôwghkng đumovóhbvf khôwghkng nhữzlifng khôwghkng nghe ýzuzj kiếxafkn củjjsya tôwghki, sau đumovóhbvf thậhbvfm chíwghkyembn đumovuổvxnvi tôwghki ra khỏvpkwi bệijvknh việijvkn. Đhbvfưdcroehmpng Tinh Khanh, hắtevzn làkspnhbtnnh đumovxlsmch củjjsya Đhbvfôwghkng Phùhomong Lưdcrou, côwghk nghĩxvcs rằjkpeng hắtevzn sẽbpna cho côwghk gặadrrp Đhbvfôwghkng Phùhomong Lưdcrou àkspn?”

Quảntpv nhiêneafn làkspn Tịxlsmch Song, Đhbvfưdcroehmpng Tinh Khanh cảntpvm thấvpkwy đumovau đumovzmzju rồissoi.

La Vinh Hiểqccan an ủjjsyi Đhbvfưdcroehmpng Tinh Khanh, đumovissong thờehmpi cảntpvnh cáoxdro Doãgyman Thu Ngọjjsyc:

“Nếxafku nhưdcrowghk đumovqcca lộpukk chuyệijvkn củjjsya chúqhqeng tôwghki, tôwghki cũkspnng cóhbvf thểqcca chuẩswgyn bịxlsm quan tàkspni cho côwghk đumovvpkwy, tựxiys xem màkspnkspnm đumovi.”

Chẳypzrng cầzmzjn nóhbvfi nhiềbkdmu, La Vinh Hiểqccan cũkspnng khôwghkng thèdmskm nhìhbtnn phảntpvn ứxlblng củjjsya Doãgyman Thu Ngọjjsyc, bởadrri vìhbtn chẳypzrng quan trọjjsyng.

Doãgyman Thu Ngọjjsyc tuyệijvkt vọjjsyng nhìhbtnn bóhbvfng lưdcrong Đhbvfưdcroehmpng Tinh Khanh. Mặadrrc dùhomowghk lạalcqi thua nhưdcrong vẫbvrqn khôwghkng phụandyc.

Chẳypzrng qua làkspn đumovisso đumovêneaf tiệijvkn dựxiysa vàkspno dụandy dỗhbtn đumovàkspnn ôwghkng màkspn thôwghki, cóhbvf đumoviềbkdmu vìhbtn sao con khốxlsmn nạalcqn nàkspny luôwghkn quyếxafkn rũkspn đumovưdcrogeatc đumovàkspnn ôwghkng cóhbvf thếxafk lựxiysc mạalcqnh vậhbvfy?




Đhbvfôwghki gian phu dâdcrom phụandy!

Doãgyman Thu Ngọjjsyc chỉswgyhbvf thểqcca mắtevzng mấvpkwy câdcrou cho hảntpv giậhbvfn

.....

Trong đumovzmzju Đhbvfưdcroehmpng Tinh Khanh bâdcroy giờehmp rốxlsmi bòyembng bong, côwghk rấvpkwt muốxlsmn nhanh chóhbvfng gặadrrp Đhbvfôwghkng Phùhomong Lưdcrou, nhưdcrong nếxafku tùhomoy tiệijvkn đumovi vàkspno bệijvknh việijvkn kia, chẳypzrng phảntpvi lạalcqi tựxiys chui đumovzmzju vàkspno lưdcrozzogi ưdcro?

Khôwghkng biếxafkt chừbqitng Tịxlsmch Song sớzzogm đumovãgymaadrr đumovóhbvf đumovgeati côwghk rồissoi cũkspnng nêneafn.

“Tiểqccau Khanh.”

La Vinh Hiểqccan khôwghkng nhịxlsmn đumovưdcrogeatc màkspn đumováoxdrnh đumovpukkng Đhbvfưdcroehmpng Tinh Khanh.

“Ngưdcroehmpi đumovàkspnn ôwghkng bíwghkswgyn màkspn Doãgyman Thu Ngọjjsyc nóhbvfi làkspn ai? Cóhbvf quan hệijvkhbtn vớzzogi em?”

Đhbvfưdcroehmpng Tinh Khanh khôwghkng chúqhqe ýzuzj đumovếxafkn chuyệijvkn Tịxlsmch Song đumovãgyma bịxlsm bạalcqi lộpukk nhưdcrong quan hệijvk củjjsya côwghk vớzzogi Tịxlsmch Song vôwghkhomong phứxlblc tạalcqp, thậhbvfm chíwghkyembn phứxlblc tạalcqp hơyytxn mốxlsmi quan hệijvk củjjsya côwghk vớzzogi Đhbvfôwghkng Phùhomong Lưdcrou năgymam đumovóhbvf, tựxiysa nhưdcro đumovxlsmch lạalcqi tựxiysa nhưdcro bạalcqn, thậhbvft làkspn khóhbvfhbtnnh dung.

uepl mộpukkt phưdcroơyytxng diệijvkn kháoxdrc, côwghkkspnng đumovissong ýzuzj vớzzogi Tịxlsmch Song giữzlifwghk mậhbvft cho hắtevzn, nếxafku khôwghkng chỉswgydcrozzogc thêneafm phiềbkdmn phứxlblc.

“Đhbvfóhbvf... Việijvkc đumovóhbvf... Bạalcqn quen biếxafkt thôwghki, nhưdcrong khôwghkng phảntpvi quáoxdr thâdcron.” Đhbvfưdcroehmpng Tinh Khanh ấvpkwp úqhqeng nóhbvfi.

La Vinh Hiểqccan thấvpkwy Đhbvfưdcroehmpng Tinh Khanh khôwghkng muốxlsmn nóhbvfi cũkspnng khôwghkng ézzogp, chỉswgyhbvfi: “Chuyệijvkn nàkspny anh cũkspnng cóhbvf thểqcca giúqhqep, khôwghkng cóhbvfhbtn đumovâdcrou.”

La Vinh Hiểqccan ra vẻxvcs thoảntpvi máoxdri nóhbvfi, đumovalcqi kháoxdri làkspn muốxlsmn Đhbvfưdcroehmpng Tinh Khanh yêneafn tâdcrom.

Đhbvfưdcroehmpng Tinh Khanh gậhbvft đumovzmzju, sau đumovóhbvfhbvfi: “Thựxiysc ra chuyệijvkn nàkspny hơyytxi phứxlblc tạalcqp, anh cóhbvf thểqcca giúqhqep đumovpukk thìhbtnyembn gìhbtn bằjkpeng.”

La Vinh Hiểqccan tựxiys tin nóhbvfi: “Vậhbvfy đumovi thôwghki, chúqhqeng ta dẫbvrqn Đhbvfôwghkng Phùhomong Lưdcrou đumovi.”

Đhbvfưdcroehmpng Tinh Khanh kinh ngạalcqc, La Vinh Hiểqccan làkspn khôwghkng biếxafkt thựxiysc lựxiysc củjjsya Tịxlsmch Song, đumovi vàkspno nhưdcro thếxafk chắtevzc chắtevzn xảntpvy ra chuyệijvkn.

“Vậhbvfy đumovi, thựxiysc ra Nam Cưdcroehmpng Thịxlsmnh cũkspnng đumovang đumoviềbkdmu tra việijvkc nàkspny, chúqhqeng ta nêneafn gặadrrp nhau trưdcrozzogc đumovi, hơyytxn nữzlifa cũkspnng dễxlyikspnn bạalcqc đumovxlsmi sáoxdrch.”

Trêneafn thựxiysc tếxafk, Đhbvfưdcroehmpng Tinh Khanh cũkspnng rấvpkwt muốxlsmn nghe ýzuzj kiếxafkn củjjsya Đhbvfưdcroehmpng Ngũkspn Tuấvpkwn.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.