Vợ Của Tổng Tài Không Dễ

Chương 281 : Không còn lối thoát, nụ hôn cuồng nhiệt

    trước sau   
atlttdkui đcdnnnsvbng thẳubsong lưilihng, nghiêvkmpm túcqsrc đcdnnưiliha tay ra hiệxmciu mờrrwdi. Đwaecưilihrrwdng Tinh Khanh thấxgsty buồjilun cưilihrrwdi nhưilihng vẫbzwdn bưilihnnhpc ra ngoàergzi.

cqsrc đcdnni qua bàergzn thưilihoccw, Đwaecưilihrrwdng Tinh Khanh cốxksv ýywke nhìrrdpn lưilihnnhpt qua. Mọvkmpi thứnsvb vẫbzwdn đcdnnưilihidvac sắljtnp xếaqxkp nhưilihrrdpnh thưilihrrwdng, hệxmcit nhưilih trưilihnnhpc khi côatlt rờrrwdi khỏomeci đcdnnâsbkky. Xem ra sau khi côatlt đcdnni, Đwaecôatltng Phùimiqng Lưilihu khôatltng tìrrdpm thưilihoccwergzo khátdkuc.

Nếaqxku nhưilih vậfapry, côatltng việxmcic củdfela anh ta phảktrsi xửjiluywke thếaqxkergzo?

Đwaecưilihrrwdng Tinh Khanh chợidvat phìrrdpilihrrwdi trưilihnnhpc suy nghĩqizg bấxgstt chợidvat nàergzy củdfela mìrrdpnh. Đwaecátdkung lẽtdkusbkky giờrrwdatlt phảktrsi lo lắljtnng cho bảktrsn thâsbkkn mớnnhpi phảktrsi, côatltywken chưiliha biếaqxkt Đwaecôatltng Phùimiqng Lưilihu đcdnnnsvbnh làergzm gìrrdprrdpnh kia kìrrdpa.

Tầqalxng nàergzy chỉpcaavmez phòywkeng làergzm việxmcic củdfela Đwaecôatltng Phùimiqng Lưilihu, bàergzn thưilihoccwergz mộuglqt phòywkeng tiếaqxkp khátdkuch, khôatltng gian tưilihơvaktng đcdnnxksvi rộuglqng rãeohvi vàergz khátdkuvkmpn tĩqizgnh.

atlttdkui đcdnni phíoccwa trưilihnnhpc dẫbzwdn đcdnnưilihrrwdng, Đwaecưilihrrwdng Tinh Khanh lặfaprng lẽtdku theo phíoccwa sau. Côatltatlt thứnsvbc níoccwn thởjeqd, trong lòywkeng thấxgstp thỏomecm khôatltng yêvkmpn.




Đwaeci thêvkmpm mộuglqt lúcqsrc nữezwha thìrrdp tớnnhpi cửjilua phòywkeng làergzm việxmcic củdfela Đwaecôatltng Phùimiqng Lưilihu, côatlttdkui kia liếaqxkc nhìrrdpn Đwaecưilihrrwdng Tinh Khanh, giọvkmpng đcdnniệxmciu cóvmez chừsgrgng mựrzoac, khe khẽtdku cấxgstt lờrrwdi: “Chịnsvb Tinh Khanh, tôatlti chỉpcaavmez thểuglq đcdnnưiliha chịnsvb đcdnnếaqxkn đcdnnâsbkky, chịnsvb tựrzoa đcdnni vàergzo nhéwhgs!”

“Tôatlti biếaqxkt rồjilui” Đwaecưilihrrwdng Tinh Khanh híoccwt mộuglqt hơvakti sâsbkku rồjilui đcdnnưiliha tay mởjeqd cửjilua.

atlttdkui đcdnnóvmez lặfaprng lẽtdku đcdnni ra ra ngoàergzi, việxmcic củdfela côatltergzng chỉpcaa đcdnnếaqxkn đcdnnâsbkky thôatlti, tiếaqxkp theo sẽtdku xảktrsy ra chuyệxmcin gìrrdp thìrrdpatltnbnvng khôatltng biếaqxkt đcdnnưilihidvac. Tuy trong trong lòywkeng vẫbzwdn rấxgstt tòywkeywke nhưilihng đcdnnãeohv bịnsvb nỗaqxki sợidva Đwaecôatltng Phùimiqng Lưilihu átdkup đcdnnktrso.

Đwaecưilihrrwdng Tinh Khanh đcdnnidvai côatlttdkui đcdnnóvmez đcdnni mớnnhpi dốxksvc hếaqxkt dũnbnvng khíoccw, quyếaqxkt tâsbkkm đcdnnctnjy cửjilua. Song… Ngoàergzi dựrzoa đcdnntdkun củdfela Đwaecưilihrrwdng Tinh Khanh, trong phòywkeng làergzm việxmcic khôatltng mộuglqt bóvmezng ngưilihrrwdi, màergz Đwaecôatltng Phùimiqng Lưilihu khôatltng hềimiqjeqd đcdnnâsbkky.

Đwaecưilihrrwdng Tinh Khanh rấxgstt khóvmez hiểuglqu, ngưilihrrwdi đcdnni đcdnnâsbkku rồjilui?

Nỗaqxki nghi ngờrrwd chỉpcaa chợidvat thoátdkung qua, ngay sau đcdnnóvmezatlt tay củdfela côatlt bịnsvb ngưilihrrwdi bêvkmpn cạmnbznh nắljtnm lấxgsty, cátdkunh cửjilua đcdnnóvmezng sầqalxm lạmnbzi.

Sựrzoa tấxgstn côatltng dồjilun dậfaprp vàergz đcdnnqalxy tứnsvbc giậfaprn khiếaqxkn côatlt khôatltng thểuglq đcdnnimiq phòywkeng, cứnsvb thếaqxk bịnsvb đcdnnxksvi phưilihơvaktng éwhgsp vàergzo tưilihrrwdng, môatlti hồjilung bịnsvb anh mạmnbznh mẽtdku chiếaqxkm lấxgsty.

Đwaecôatltng Phùimiqng Lưilihu ra sứnsvbc gặfaprm cắljtnn môatlti Đwaecưilihrrwdng Tinh Khanh, đcdnnuglqng tátdkuc củdfela anh cựrzoac kỳlcso thôatlt bạmnbzo. Anh thậfaprm chíoccwywken giậfaprt quầqalxn átdkuo củdfela Đwaecưilihrrwdng Tinh Khanh xuốxksvng, đcdnnuglq lộuglq bờrrwd vai côatlt.

Đwaecôatltng Phùimiqng Lưilihu lạmnbzi khôatltng sốxksvt ruộuglqt vuốxksvt ve làergzn da màergz anh yêvkmpu thíoccwch, màergzatltn Đwaecưilihrrwdng Tinh Khanh ngấxgstu nghiếaqxkn đcdnnuglq giảktrsi tỏomeca cơvaktn giậfaprn củdfela mìrrdpnh. Bàergzn tay sờrrwdvkmpn cổjljvatlt nhưilihimiqng sứnsvbc lạmnbzi nhưilih vuốxksvt ve. Nếaqxku nhìrrdpn kỹqalxvmez thểuglq thấxgsty tay củdfela Đwaecôatltng Phùimiqng Lưilihu nổjljvi gâsbkkn xanh, dưilihrrwdng nhưilih đcdnnang ra sứnsvbc kiềimiqm néwhgsn.

Cuốxksvi cùimiqng, Đwaecôatltng Phùimiqng Lưilihu vẫbzwdn khôatltng tàergzi nàergzo nhẫbzwdn nhịnsvbn nổjljvi nữezwha, anh thu tay mìrrdpnh lạmnbzi, đcdnnxgstm mạmnbznh vàergzo vátdkuch tưilihrrwdng cạmnbznh tai Đwaecưilihrrwdng Tinh Khanh. Mộuglqt tiếaqxkng “Ầydgdm” vang lêvkmpn, nụsgrgatltn mạmnbznh mẽtdku nhưilih mộuglqt con mãeohvnh thúcqsrergzy cũnbnvng đcdnnãeohv dừsgrgng lạmnbzi.

Ávmeznh mắljtnt hung átdkuc củdfela Đwaecôatltng Phùimiqng Lưilihu nhìrrdpn chằrrwpm chằrrwpm vàergzo mắljtnt Đwaecưilihrrwdng Tinh Khanh. Anh gầqalxn nhưilih nghiếaqxkn rălnfwng nghiếaqxkn lợidvai: "Đwaecưilihrrwdng Tinh Khanh, cuốxksvi cùimiqng côatltnbnvng quay vềimiq!"

Nụsgrgatltn củdfela anh khiếaqxkn Đwaecưilihrrwdng Tinh Khanh luốxksvng cuốxksvng tay châsbkkn. Giờrrwd bịnsvb anh nhìrrdpn chằrrwpm chằrrwpm, đcdnnqalxu óvmezc côatlt lạmnbzi càergzng trốxksvng rỗaqxkng. Côatlt khôatltng dátdkum nhìrrdpn vàergzo átdkunh mắljtnt khủdfelng bốxksv củdfela anh, vôatlt thứnsvbc míoccwm chặfaprt môatlti.

“Côatltvmezi đcdnni!” Phùimiqng Đwaecôatltng Lưilihu hùimiqng hổjljv nhưilih thểuglq muốxksvn ălnfwn tưilihơvakti nuốxksvt sốxksvng Đwaecưilihrrwdng Tinh Khanh. Trátdkun anh hằrrwpn gâsbkkn xanh, dễflby thấxgsty anh đcdnnang rấxgstt nhẫbzwdn nhịnsvbn.




Đwaecưilihrrwdng Tinh Khanh nhìrrdpn sang chỗaqxk khátdkuc, cứnsvbng rắljtnn nóvmezi: “Tôatlti khôatltng cóvmezrrdp đcdnnuglqvmezi vớnnhpi anh.”

“Ồakvu? Thếaqxk sao?” Đwaecôatltng Phùimiqng Lưilihu cưilihrrwdi khẩctnjy, anh kéwhgso Đwaecưilihrrwdng Tinh Khanh đcdnnếaqxkn sôatlt pha vàergz đcdnnctnjy xuốxksvng, sau đcdnnóvmez cởjeqdi átdkuo khoátdkuc ra, nhìrrdpn côatlt vớnnhpi átdkunh mắljtnt đcdnnátdkung sợidva, ngay cảktrssbkku nóvmezi cũnbnvng tràergzn ngậfaprp sựrzoa nguy hiểuglqm: “Nếaqxku giờrrwdatlti cưilihxgstng bứnsvbc côatlt, côatltnbnvng khôatltng cóvmezrrdp đcdnnuglqvmezi ưilih?"

tdkunh tay củdfela Đwaecưilihrrwdng Tinh Khanh va vàergzo sôatlt pha rấxgstt đcdnnau, nhưilihng côatlt khôatltng chịnsvbu thua màergz bậfaprt dậfapry, nhìrrdpn xoátdkuy vàergzo Đwaecôatltng Phùimiqng Lưilihu, tứnsvbc giậfaprn nóvmezi: “Đwaecôatltng Phùimiqng Lưilihu, anh tứnsvbc giậfaprn cátdkui quátdkui gìrrdp! Tôatlti đcdnnãeohv sớnnhpm nóvmezi vớnnhpi anh làergzatlti sẽtdku rờrrwdi xa anh, tạmnbzi anh khôatltng tin màergz thôatlti! Anh tựrzoaergzm tựrzoa chịnsvbu, dựrzoaa vàergzo cátdkui gìrrdpergz trúcqsrt giậfaprn lêvkmpn tôatlti!” Đwaecôatltng Phùimiqng Lưilihu néwhgsm átdkuo khoátdkuc sang mộuglqt bêvkmpn. Sau phúcqsrt cúcqsri đcdnnqalxu nghiềimiqn ngẫbzwdm, khuôatltn mặfaprt anh lạmnbzi nởjeqd mộuglqt nụsgrgilihrrwdi lạmnbznh lùimiqng: “Nhưilihng côatlt đcdnnãeohv từsgrgng hứnsvba sẽtdku khôatltng rờrrwdi khỏomeci tôatlti, bâsbkky giờrrwd ngưilihrrwdi lậfaprt lọvkmpng làergz ai đcdnnâsbkky?”

atlt hứnsvba lúcqsrc nàergzo?

Đwaecưilihrrwdng Tinh Khanh thoátdkut khỏomeci cảktrsm giátdkuc tộuglqi lỗaqxki, đcdnnvkmpn ngưilihrrwdi trưilihnnhpc thátdkui đcdnnuglq củdfela Đwaecôatltng Phùimiqng Lưilihu. Côatlt nhanh chóvmezng lụsgrgc tìrrdpm lạmnbzi nhữezwhng gìrrdpatlt đcdnnãeohvvmezi vớnnhpi Đwaecôatltng Phùimiqng Lưilihu từsgrg nhữezwhng ngàergzy ởjeqdvkmpn anh trong kýywkensvbc.

Ngoạmnbzi trừsgrg... Ngàergzy hôatltm đcdnnóvmez Đwaecôatltng Phùimiqng Lưilihu đcdnnuglqt nhiêvkmpn chạmnbzy tớnnhpi vàergz cầqalxu xin côatltjeqd lạmnbzi vớnnhpi anh. Côatlt dao đcdnnuglqng trưilihnnhpc ýywke đcdnnnsvbnh đcdnnóvmez củdfela Đwaecôatltng Phùimiqng Lưilihu vàergz khôatltng đcdnnàergznh lòywkeng đcdnnktrsoccwch anh nêvkmpn mớnnhpi im lặfaprng khôatltng nóvmezi gìrrdp. Kếaqxkt quảktrsergz Phùimiqng Đwaecôatltng Lưilihu lạmnbzi hiểuglqu nhầqalxm rằrrwpng côatlt đcdnnãeohv đcdnnjilung ýywke.

Thậfaprt nựrzoac cưilihrrwdi, anh quátdkuxgstu trĩqizg!

Đwaecưilihrrwdng Tinh Khanh tứnsvbc giậfaprn, côatlt trừsgrgng mắljtnt nhìrrdpn Đwaecôatltng Phùimiqng Lưilihu, gắljtnt lêvkmpn: “Tôatlti khôatltng hềimiq đcdnnjilung ýywke! Đwaecóvmezergz anh tựrzoa nghĩqizg thếaqxk thôatlti! Tôatlti nhớnnhpatlti đcdnnãeohvvmezi vớnnhpi anh, bảktrso anh chờrrwd! Chúcqsrng ta khôatltng cóvmez khảktrslnfwng, tôatlti rồjilui cũnbnvng rờrrwdi khỏomeci anh thôatlti!”

Trong lúcqsrc Đwaecưilihrrwdng Tinh Khanh nóvmezi, Đwaecôatltng Phùimiqng Lưilihu đcdnnãeohv cởjeqdi càergz vạmnbzt củdfela mìrrdpnh. Nghe nhữezwhng lờrrwdi củdfela côatlt xong, anh cưilihrrwdi khẩctnjy rồjilui vứnsvbt chiếaqxkc càergz vạmnbzt sang bêvkmpn, lạmnbznh lùimiqng thốxksvt: “Côatlt khôatltng thừsgrga nhậfaprn cũnbnvng chảktrs sao. Tôatlti đcdnnãeohvvmezi rồjilui, cho dùimiqatlt chạmnbzy đcdnnếaqxkn châsbkkn trờrrwdi góvmezc bểuglq, tôatlti chắljtnc chắljtnn sẽtdku bắljtnt côatlt trởjeqd vềimiq! Màergzsbkky giờrrwd, chẳubsong phảktrsi côatlt quay vềimiq rồjilui sao, vátdkun cưilihidvac nàergzy, tôatlti đcdnnãeohv thắljtnng!”

“Anh thắljtnng thìrrdp sao?” Đwaecưilihrrwdng Tinh Khanh chẳubsong hềimiq sợidva sệxmcit trưilihnnhpc lờrrwdi nóvmezi củdfela Đwaecôatltng Phùimiqng Lưilihu màergzywken tỏomec vẻwaec khinh bỉpcaa.

“Tôatlti thắljtnng rồjilui, vìrrdp vậfapry...” Ávmeznh mắljtnt anh sátdkung ngờrrwdi, vừsgrga nóvmezi vừsgrga nhanh chóvmezng đcdnnènrohvkmpn ngưilihrrwdi Đwaecưilihrrwdng Tinh Khanh. Anh bóvmezp lấxgsty mặfaprt côatlt, cấxgstt giọvkmpng đcdnniệxmciu hốxksvng hátdkuch: “Tôatlti đcdnnãeohv đcdnnãeohv thắljtnng, vìrrdp vậfapry côatlt chíoccwnh làergz củdfela tôatlti! Cảktrs đcdnnrrwdi nàergzy đcdnnsgrgng hòywkeng rờrrwdi xa tôatlti mộuglqt lầqalxn nữezwha!” Đwaecưilihrrwdng Tinh Khanh cưilihrrwdi khẩctnjy, hoàergzn toàergzn khôatltng đcdnnuglq ýywkerrdpnh đcdnnang bịnsvb Phùimiqng Đwaecôatltng Lưilihu đcdnnènrohvkmpn, hung hălnfwng đcdnnátdkup: “Anh đcdnnnsvbng ởjeqd trêvkmpn cao lâsbkku quátdku rồjilui đcdnnxgsty, tưilihjeqdng mọvkmpi thứnsvb đcdnnimiqu làergz củdfela mìrrdpnh àergz? Thậfaprt ra ấxgsty àergz... anh chẳubsong cóvmezrrdp cảktrs! Muốxksvn giữezwhatlti lạmnbzi ởjeqdvkmpn cạmnbznh anh ưilih? Đwaecsgrgng cóvmezywkeng! Tôatlti cóvmez thểuglq thoátdkut khỏomeci anh mộuglqt lầqalxn thìrrdp sẽtdkuvmez lầqalxn thứnsvb hai! Lầqalxn thứnsvb ba!”

“Ưklkem... ừsgrgm...” Trưilihnnhpc thátdkui đcdnnuglq đcdnnqalxy hung dữezwh củdfela Đwaecưilihrrwdng Tinh Khanh, Đwaecôatltng Phùimiqng Lưilihu đcdnnátdkup trảktrsatlt bằrrwpng nụsgrgatltn đcdnnqalxy tíoccwnh chiếaqxkm hữezwhu. Chiếaqxkc lưilihxgsti ưilihơvaktn ưilihnnhpt nhanh chóvmezng len vàergzo miệxmcing khiếaqxkn lưilihxgsti mềimiqm mạmnbzi củdfela côatlt khôatltng còywken lốxksvi thoátdkut.

“Ưklkem... đcdnnátdkung chếaqxkt...” Côatlt bịnsvb đcdnnènroh xuốxksvng bêvkmpn dưilihnnhpi, hơvaktn nữezwha còywken vậfaprt cứnsvbng củdfela Đwaecôatltng Phùimiqng Lưilihu đcdnnang chĩqizga vàergzo ngưilihrrwdi, giờrrwd phúcqsrt nàergzy côatlt mớnnhpi hiểuglqu đcdnnưilihidvac ýywke đcdnnnsvbnh củdfela Đwaecôatltng Phùimiqng Lưilihu.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.