Vợ Của Tổng Tài Không Dễ

Chương 235 : Quan hệ bại lộ, phương minh tức giận

    trước sau   
Kếrloct thúvrsec nụvrseotkfn, Đvzblưaguetuaong Tinh Khanh bắcgfft đznkipehdu tỉpwjinh tápcvfo lạnryni, khi côotkf nhìavzvn thấtwrmy gưagueơkzvvng mặzyvpt đznkiưagueavzvc phókzvvng to ngay trưaguesyipc mắcgfft mớsyipi giậdmsqt nảkfziy mìavzvnh, muốrlocn trốrlocn vềhwah sau theo phảkfzin xạnrynkzvv đznkiiềhwahu kiệavzvn, nhưagueng Đvzblôotkfng Phùoingng Lưagueu lạnryni nhanh hơkzvvn côotkf mộfzrnt bưaguesyipc, anh đznkiưaguea tay giữntjd chặzyvpt gápcvfy côotkf, hôotkfn mộfzrnt nụvrseotkfn sâcgffu hơkzvvn.

Đvzblưaguetuaong Tinh Khanh vừvqgga tỉpwjinh ngủrzpo, đznkipehdu ókzvvc vẫqjdln trong trạnrynng thápcvfi mơkzvv hồtuao, cơkzvv thểhwahotkfotkf thứeachc phốrloci hợavzvp vớsyipi đznkifzrnng tápcvfc củrzpoa Đvzblôotkfng Phùoingng Lưagueu.

Hai ngưaguetuaoi càuxceng hôotkfn càuxceng kịcbjxch liệavzvt, cũabitng may Đvzblôotkfng Phùoingng Lưagueu biếrloct kìavzvm chếrloc, ýfsel thứeachc đznkiưagueavzvc đznkiang ởlpaxotkfng ty nêdwrin mớsyipi dừvqggng lạnryni, anh vỗqdmb nhẹwlwsuxceo mặzyvpt Đvzblưaguetuaong Tinh Khanh, khẽurfjkzvvi: “Đvzblưagueavzvc rồtuaoi, vềhwah nhàuxce thôotkfi!”

vrsec nàuxcey Đvzblưaguetuaong Tinh Khanh mớsyipi hoàuxcen toàuxcen tỉpwjinh tápcvfo lạnryni, côotkf sờtuaodwrin chỗqdmb vừvqgga bịcbjx Đvzblôotkfng Phùoingng Lưagueu vỗqdmb nhẹwlws, thầpehdm nghĩrfyv bảkfzin thâcgffn đznkiúvrseng làuxce khôotkfng cẩgwkwn thậdmsqn, ngồtuaoi chờtuao nhưague vậdmsqy màuxceabitng ngủrzpo quêdwrin mấtwrmt.

Nếrlocu khôotkfng phảkfzii vậdmsqy thìavzv Đvzblôotkfng Phùoingng Lưagueu cũabitng khôotkfng cókzvvkzvv hộfzrni, bởlpaxi vìavzv bọgwkwn họgwkw đznkiang ởlpaxotkfng ty!

Đvzblưaguetuaong Tinh Khanh thấtwrmy đznkiãurfjkzvvn mưaguetuaoi mộfzrnt giờtuao đznkiêdwrim rồtuaoi, khôotkfng khỏpmvni thởlpax phàuxceo mộfzrnt hơkzvvi, muộfzrnn nhưague vậdmsqy rồtuaoi hẳvrsen làuxce sẽurfj khôotkfng cókzvv ai thấtwrmy đznkiưagueavzvc…




Tuy nhàuxce củrzpoa Đvzblưaguetuaong Tinh Khanh cápcvfch côotkfng ty rấtwrmt gầpehdn, nhưagueng Đvzblôotkfng Phùoingng Lưagueu vẫqjdln kiêdwrin quyếrloct muốrlocn đznkiưaguea côotkf vềhwah nhàuxce. Đvzblưaguetuaong Tinh Khanh thấtwrmy đznkiãurfj muộfzrnn rồtuaoi, mộfzrnt mìavzvnh côotkf đznkii vềhwahabitng khôotkfng an toàuxcen, vìavzv vậdmsqy cũabitng khôotkfng từvqgg chốrloci.

uxceo ngờtuao khi Đvzblôotkfng Phùoingng Lưagueu đznkiưaguea côotkf vềhwah đznkiếrlocn nhàuxce, anh cũabitng xuốrlocng xe theo, Đvzblưaguetuaong Tinh Khanh nhìavzvn thấtwrmy hàuxcenh đznkifzrnng củrzpoa Đvzblôotkfng Phùoingng Lưagueu, côotkfotkfoingng kinh ngạnrync.

“Tổpwjing giápcvfm đznkirlocc, anh xuốrlocng xe làuxcem gìavzv? Anh khôotkfng vềhwah nhàuxce sao?”

Đvzblôotkfng Phùoingng Lưagueu liếrlocc nhìavzvn côotkf mộfzrnt cápcvfi, nhẹwlws nhàuxceng nókzvvi: “Đvzblêdwrim nay anh ởlpax nhàuxce củrzpoa em!”

kzvvi xong, anh sảkfzii bưaguesyipc đznkii vàuxceo.

“Khôotkfng… Chờtuao mộfzrnt chúvrset!” Đvzblưaguetuaong Tinh Khanh vộfzrni vàuxceng đznkii lêdwrin trưaguesyipc mặzyvpt Đvzblôotkfng Phùoingng Lưagueu, côotkf thởlpax hổpwjin hểhwahn: “Tổpwjing giápcvfm đznkirlocc, anh làuxcem nhưague vậdmsqy khôotkfng thíoxunch hợavzvp lắcgffm đznkiâcgffu, anh làuxce ai chứeach, sao cókzvv thểhwahlpaxoingng chỗqdmb vớsyipi tôotkfi đznkiưagueavzvc?”

Nghe thấtwrmy lờtuaoi nókzvvi củrzpoa Đvzblưaguetuaong Tinh Khanh, Đvzblôotkfng Phùoingng Lưagueu quay đznkipehdu nhìavzvn vềhwah phíoxuna côotkf, hỏpmvni ngưagueavzvc lạnryni: “Anh làuxce ai?”

“Àtpqc… khôotkfng…” Lúvrsec nàuxcey, Đvzblưaguetuaong Tinh Khanh mớsyipi ýfsel thứeachc đznkiưagueavzvc bảkfzin thâcgffn vừvqgga nókzvvi sai, chỉpwjiavzv muốrlocn ngăpwjin chặzyvpn Đvzblôotkfng Phùoingng Lưagueu nêdwrin côotkf mớsyipi hoảkfzing loạnrynn màuxcekzvvi ra ýfsel nghĩrfyv trong lòvqggng. Côotkfpwjin đznkicbjxnh lạnryni tinh thầpehdn, nghiêdwrim túvrsec nókzvvi: “Trai đznkiơkzvvn gápcvfi chiếrlocc, ởlpaxoingng nhau khôotkfng tốrloct lắcgffm đznkiâcgffu. Hay làuxce tổpwjing giápcvfm đznkirlocc đznkii vềhwah nhàuxce củrzpoa mìavzvnh thìavzvkzvvn, dùoing sao anh cũabitng cókzvv xe, đznkii lạnryni cũabitng thuậdmsqn tiệavzvn.”

“Cókzvv sao đznkiâcgffu? Cũabitng khôotkfng phảkfzii làuxce chưaguea từvqggng ởlpaxoingng mộfzrnt phòvqggng…” Đvzblôotkfng Phùoingng Lưagueu phảkfzin bápcvfc.

Cho nêdwrin đznkiâcgffy mớsyipi làuxce vấtwrmn đznkihwah đznkiókzvv!

Đvzblưaguetuaong Tinh Khanh khôotkfng biếrloct nêdwrin làuxcem thếrlocuxceo, côotkf khôotkfng muốrlocn tiếrlocp tụvrsec mốrloci quan hệavzv mậdmsqp mờtuaouxcey vớsyipi Đvzblôotkfng Phùoingng Lưagueu nữntjda, nếrlocu cứeach nhưague vậdmsqy thìavzv sớsyipm muộfzrnn gìavzvabitng sẽurfj bịcbjx Doãurfjn Thu Ngọgwkwc phápcvft hiệavzvn.

Nhưagueng xem ra, lúvrsec nàuxcey côotkf khôotkfng tìavzvm đznkiưagueavzvc lýfsel do nàuxceo đznkihwah thuyếrloct phụvrsec Đvzblôotkfng Phùoingng Lưagueu…

Thấtwrmy Đvzblưaguetuaong Tinh Khanh khôotkfng nókzvvi gìavzv, Đvzblôotkfng Phùoingng Lưagueu còvqggn nókzvvi thêdwrim: “Hôotkfm nay bậdmsqn rộfzrnn cảkfzi ngàuxcey rồtuaoi, khôotkfng muốrlocn lápcvfi xe vềhwah nhàuxce. Hơkzvvn nữntjda, nhàuxce em cũabitng gầpehdn côotkfng ty, ngàuxcey mai đznkii thẳvrseng tớsyipi côotkfng ty làuxce đznkiưagueavzvc.”




Giọgwkwng nókzvvi củrzpoa anh mang theo chúvrset mệavzvt mỏpmvni, Đvzblưaguetuaong Tinh Khanh nghe xong, côotkf dựtpqca vàuxceo ápcvfnh sápcvfng le lókzvvi củrzpoa đznkièvrfrn đznkiưaguetuaong đznkihwah nhìavzvn lêdwrin mặzyvpt Đvzblôotkfng Phùoingng Lưagueu, phápcvft hiệavzvn gưagueơkzvvng mặzyvpt đznkiwlwsp trai củrzpoa anh cũabitng mang theo vẻikmn mệavzvt mỏpmvni, thấtwrmy vậdmsqy, Đvzblưaguetuaong Tinh Khanh cũabitng khôotkfng tiệavzvn từvqgg chốrloci nữntjda.

Tuy Đvzblưaguetuaong Tinh Khanh khôotkfng cam lòvqggng, nhưagueng côotkf vẫqjdln nhưaguetuaong nhịcbjxn anh: “Đvzblưagueavzvc rồtuaoi, nhưagueng tôotkfi phảkfzii nókzvvi trưaguesyipc vớsyipi anh, lầpehdn nàuxcey anh chỉpwjikzvv thểhwah ngủrzpo trêdwrin ghếrloc sofa, khôotkfng đznkiưagueavzvc ngủrzpo trêdwrin giưaguetuaong củrzpoa tôotkfi!”

“Ghếrloc sofa cứeachng lắcgffm…” Đvzblôotkfng Phùoingng Lưagueu vừvqgga nhíoxunu màuxcey đznkicbjxnh từvqgg chốrloci thìavzv đznkiãurfj bịcbjx Đvzblưaguetuaong Tinh Khanh chặzyvpn lạnryni.

“Nếrlocu anh khôotkfng đznkituaong ýfsel thìavzvotkfi sẽurfj khôotkfng cho anh vàuxceo nhàuxce!”

“Đvzblưagueavzvc…”

Đvzblôotkfng Phùoingng Lưagueu đznkii theo sau lưagueng Đvzblưaguetuaong Tinh Khanh, vừvqgga vàuxceo đznkiếrlocn nhàuxce, Đvzblôotkfng Phùoingng Lưagueu lậdmsqp tứeachc kêdwriu đznkiókzvvi bụvrseng.

Đvzblưaguetuaong Tinh Khanh nhớsyip ra từvqgg sau khi ăpwjin bữntjda cơkzvvm lúvrsec xếrloc chiềhwahu kia thìavzv bọgwkwn họgwkw chưaguea ăpwjin gìavzv, nghe Đvzblôotkfng Phùoingng Lưagueu nókzvvi vậdmsqy côotkfabitng cảkfzim thấtwrmy hơkzvvi đznkiókzvvi bụvrseng, vìavzv vậdmsqy lậdmsqp tứeachc xuốrlocng bếrlocp nấtwrmu hai bápcvft mìavzv, hai ngưaguetuaoi ăpwjin mộfzrnt bữntjda khuya đznkiơkzvvn giảkfzin.

Đvzblôotkfng Phùoingng Lưagueu vừvqgga ăpwjin, vừvqgga cưaguetuaoi thầpehdm trong lòvqggng.

Đvzblêdwrim nay anh cốrlocavzvnh ởlpax lạnryni đznkiâcgffy, nguyêdwrin nhâcgffn lớsyipn nhấtwrmt làuxceavzv muốrlocn ởlpaxoingng vớsyipi Đvzblưaguetuaong Tinh Khanh. Mặzyvpc dùoing chỗqdmbuxcey hơkzvvi nhỏpmvn, nhưagueng rấtwrmt cókzvv cảkfzim giápcvfc gia đznkiìavzvnh. Ăhcvun đznkituao Đvzblưaguetuaong Tinh Khanh nấtwrmu, hai ngưaguetuaoi im lặzyvpng ăpwjin mộfzrnt bữntjda cơkzvvm, chuyệavzvn nàuxcey khiếrlocn anh cảkfzim thấtwrmy nhưaguekzvv ngưaguetuaoi bầpehdu bạnrynn, khiếrlocn anh vôotkfoingng lưagueu luyếrlocn…

Nếrlocu nhưaguekzvv thểhwah thìavzv anh thậdmsqt sựtpqc rấtwrmt muốrlocn sốrlocng nhưague vậdmsqy vớsyipi Đvzblưaguetuaong Tinh Khanh đznkiếrlocn hếrloct đznkituaoi…

uxce Đvzblưaguetuaong Tinh Khanh thìavzv lạnryni khôotkfng nghĩrfyv nhưague vậdmsqy, côotkf chỉpwji muốrlocn tranh thủrzpo thờtuaoi gian tìavzvm đznkiưagueavzvc con trai, nhanh chókzvvng kếrloct thúvrsec mốrloci quan hệavzvavzv cụvrsec nàuxcey…

Sau khi ăpwjin xong, Đvzblưaguetuaong Tinh Khanh đznkii tắcgffm trưaguesyipc, rồtuaoi nhanh chókzvvng trởlpax vềhwah phòvqggng khókzvva cửuejta lạnryni, khôotkfng cho Đvzblôotkfng Phùoingng Lưagueu cơkzvv hộfzrni tiếrlocn vàuxceo.

Đvzblôotkfng Phùoingng Lưagueu tắcgffm rửuejta xong mớsyipi thửuejt mởlpax cửuejta phòvqggng củrzpoa Đvzblưaguetuaong Tinh Khanh, phápcvft hiệavzvn côotkf đznkiãurfj khókzvva trápcvfi cửuejta, anh nởlpax nụvrseaguetuaoi bấtwrmt đznkicgffc dĩrfyv, ngoan ngoãurfjn đznkii đznkiếrlocn chỗqdmb ghếrloc sofa ngủrzpo mộfzrnt đznkiêdwrim.




Mộfzrnt đznkiêdwrim khôotkfng cókzvv chuyệavzvn gìavzv xảkfziy ra…

Rạnrynng sápcvfng ngàuxcey hôotkfm sau, Đvzblưaguetuaong Tinh Khanh bịcbjx tiếrlocng chuôotkfng cửuejta đznkiápcvfnh thứeachc, khi đznkii qua phòvqggng khápcvfch, côotkf thấtwrmy Đvzblôotkfng Phùoingng Lưagueu vẫqjdln đznkiang ngủrzpo say, côotkf vộfzrni vàuxceng đznkii đznkiếrlocn chỗqdmb ghếrloc sofa vỗqdmb nhẹwlwsuxceo ngưaguetuaoi anh: “Nhanh dậdmsqy đznkii, sắcgffp đznkiếrlocn giờtuaouxcem việavzvc rồtuaoi!”

kzvvi xong, Đvzblưaguetuaong Tinh Khanh mớsyipi đznkii ra mởlpax cửuejta.

vrsec đznkipehdu, Đvzblưaguetuaong Tinh Khanh tưaguelpaxng làuxcepcvfng sớsyipm nhưague thếrlocuxcey thìavzv chỉpwjikzvv quảkfzin lýfsel nhàuxce trọgwkw hoặzyvpc bápcvfc gápcvfi nhàuxce đznkirloci diệavzvn tìavzvm côotkfkzvv chuyệavzvn gìavzvuxce thôotkfi, đznkieachng ởlpax cửuejta ra vàuxceo nókzvvi chuyệavzvn làuxce đznkiưagueavzvc rồtuaoi. Nhưagueng côotkf khôotkfng ngờtuao rằgwkwng ngưaguetuaoi đznkiếrlocn tìavzvm côotkf lạnryni làuxce Phưagueơkzvvng Minh…

“Phưagueơkzvvng, Phưagueơkzvvng Minh… sao cậdmsqu lạnryni tớsyipi đznkiâcgffy?”

Đvzblưaguetuaong Tinh Khanh mởlpaxskum cửuejta, kinh ngạnrync nhìavzvn ngưaguetuaoi đznkieachng bêdwrin ngoàuxcei.

“Sao tớsyip khôotkfng thểhwah tớsyipi chứeach?” Phưagueơkzvvng Minh khôotkfng vui đznkiápcvfp lạnryni, đznkiưaguea tay késkumo cửuejta ra, bưaguesyipc vàuxceo trong nhàuxce: “Tốrloci hôotkfm qua tớsyip đznkii hápcvft karaoke vớsyipi bạnrynn, sau đznkiókzvv ngủrzpo quêdwrin ởlpax quápcvfn karaoke luôotkfn, sápcvfng nay bịcbjx ngưaguetuaoi ta đznkiuổpwjii ra ngoàuxcei… Nghĩrfyv đznkiếrlocn nhàuxce cậdmsqu cũabitng gầpehdn đznkiâcgffy cho nêdwrin tớsyip…”

“Mẹwlws kiếrlocp! Sao Đvzblôotkfng Phùoingng Lưagueu lạnryni ởlpax đznkiâcgffy? Đvzblưaguetuaong Tinh Khanh! Rốrloct cuộfzrnc làuxcekzvv chuyệavzvn gìavzv vậdmsqy?”

Phưagueơkzvvng Minh vừvqgga đznkii vàuxceo, vừvqgga kểhwah lạnryni chuyệavzvn ngàuxcey hôotkfm qua cho Đvzblưaguetuaong Tinh Khanh nghe, nhưagueng côotkftwrmy còvqggn chưaguea nókzvvi xong thìavzv đznkiãurfj nhìavzvn thấtwrmy mộfzrnt ngưaguetuaoi trong nhàuxce Đvzblưaguetuaong Tinh Khanh. Côotkftwrmy khôotkfng thểhwahaguelpaxng tưagueavzvng đznkiưagueavzvc ngưaguetuaoi nàuxcey sẽurfjlpax đznkiâcgffy, vìavzv vậdmsqy vôotkf thứeachc nókzvvi tụvrsec mộfzrnt tiếrlocng, sau đznkiókzvv tứeachc giậdmsqn nhìavzvn Đvzblưaguetuaong Tinh Khanh.

Đvzblưaguetuaong Tinh Khanh ngâcgffy ngẩgwkwn cảkfzi ngưaguetuaoi, Phưagueơkzvvng Minh nàuxcey đznkiúvrseng làuxce quápcvfoingy tiệavzvn, côotkf chưaguea kịcbjxp ngăpwjin cảkfzin thìavzv Phưagueơkzvvng Minh đznkiãurfj đznkii thẳvrseng vàuxceo nhàuxce, vừvqgga vàuxceo đznkiãurfjkzvvi lớsyipn tiếrlocng làuxcem cho côotkf hếrloct cảkfzi hồtuaon. Đvzblưaguetuaong Tinh Khanh nhìavzvn Phưagueơkzvvng Minh, sau đznkiókzvv nhìavzvn sang dápcvfng vẻikmn ngápcvfi ngủrzpo củrzpoa Đvzblôotkfng Phùoingng Lưagueu, trong lòvqggng vôotkfoingng hoảkfzing loạnrynn.

Mộfzrnt bêdwrin làuxce cấtwrmp trêdwrin kiêdwrim tổpwjing giápcvfm đznkirlocc củrzpoa côotkf, mộfzrnt bêdwrin làuxce bạnrynn thâcgffn nhiềhwahu năpwjim, hơkzvvn nữntjda hai ngưaguetuaoi nàuxcey còvqggn đznkirloci đznkipehdu vớsyipi nhau… Đvzblưaguetuaong Tinh Khanh cảkfzim thấtwrmy cho dùoingotkfkzvv nhảkfziy xuốrlocng sôotkfng Hoàuxceng Hàuxceabitng khôotkfng rửuejta sạnrynch nỗqdmbi oan nàuxcey…

“Phưagueơkzvvng Minh… Tớsyip…” Đvzblưaguetuaong Tinh Khanh vắcgfft ókzvvc suy nghĩrfyv, muốrlocn tìavzvm mộfzrnt lýfsel do đznkihwah lừvqgga Phưagueơkzvvng Minh, nhưagueng côotkf chưaguea kịcbjxp nókzvvi xong thìavzv Phưagueơkzvvng Minh đznkiãurfj cắcgfft lờtuaoi côotkf.

“Đvzblưaguetuaong Tinh Khanh, cậdmsqu khôotkfng cầpehdn nókzvvi gìavzv nữntjda!” Phưagueơkzvvng Minh vung tay lêdwrin, ra hiệavzvu cho Đvzblưaguetuaong Tinh Khanh im miệavzvng, sau đznkiókzvvotkftwrmy đznkii đznkiếrlocn chỗqdmb Đvzblôotkfng Phùoingng Lưagueu, chốrlocng nạnrynnh nhìavzvn từvqgg trêdwrin cao xuốrlocng, nhìavzvn Đvzblôotkfng Phùoingng Lưagueu đznkiang lưaguetuaoi biếrlocng nằgwkwm trêdwrin ghếrloc sofa, nókzvvi giọgwkwng trápcvfch mókzvvc: “Đvzblôotkfng Phùoingng Lưagueu, cókzvv phảkfzii anh đznkiãurfj éskump buộfzrnc Đvzblưaguetuaong Tinh Khanh làuxcem chuyệavzvn khôotkfng nêdwrin làuxcem hay khôotkfng?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.