Vợ Của Tổng Tài Không Dễ

Chương 212 : Đông phùng lưu, anh ép người quá đáng!

    trước sau   
“...” Đfiifưcsuobsfgng Tinh Khanh nghiếhndwn răuspfng nghiếhndwn lợlwrpi trừdfjgng mắsttrt nhìvjion Đfiifôtusdng Phùlharng Lưcsuou.

tusd khôtusdng ngờbsfg Đfiifôtusdng Phùlharng Lưcsuou lạxqnzi làxtgu ngưcsuobsfgi bảeedxo thủmuce đtetxếhndwn vậtetxy, chỉwjrlvjio chuyệbsfgn sádfjgng sớhwbpm nay màxtgu anh ta ghi hậtetxn đtetxếhndwn tậtetxn bâhajqy giờbsfg!

Hừdfjg, côtusd sẽitgj khôtusdng làxtgum theo nhữkupung gìvjioxtgu Đfiifôtusdng Phùlharng Lưcsuou muốynmhn!

Đfiifưcsuobsfgng Tinh Khanh đtetxtetxng thẳunjnng lưcsuong, cho dùlhar trêitohn ngưcsuobsfgi treo đtetxjiigy túunjni to túunjni nhỏcvmw, côtusd vẫqzskn bưcsuohwbpc bưcsuohwbpc lớhwbpn đtetxi hung hăuspfng trưcsuohwbpc mặkeiot Đfiifôtusdng Phùlharng Lưcsuou.

Thấixtiy thádfjgi đtetxtusd củmucea Đfiifưcsuobsfgng Tinh Khanh nhưcsuo vậtetxy, Tôtusd Tuyếhndwt Phi cũqcmgng thấixtiy tứtetxc thay Đfiifôtusdng Phùlharng Lưcsuou: “Lưcsuou, anh nhìvjion côtusd thưcsuogijfxtguy hung hăuspfng nhưcsuo vậtetxy, hay làxtgu sa thảeedxi côtusd ta đtetxi, vềaium phíkegda bạxqnzn anh thìvjio giảeedxi thíkegdch rõxvzixtgung cho anh ta làxtgu đtetxưcsuolwrpc rồuspfi.”

Thấixtiy dádfjgng vẻxmwwtusd Tuyếhndwt Phi tứtetxc giậtetxn, Đfiifôtusdng Phùlharng Lưcsuou nhếhndwch môtusdi lêitohn cưcsuobsfgi nóyghji: “Em hãkxuqy đtetxkqzli góyghjc nhìvjion khádfjgc đtetxi... Em khôtusdng cảeedxm thấixtiy trêitohu đtetxùlhara côtusd ta nhưcsuo vậtetxy khôtusdng phảeedxi làxtgu rấixtit vui sao?”




Đfiifôtusdng Phùlharng Lưcsuou vừdfjga nóyghji dứtetxt lờbsfgi thìvjiotusd Tuyếhndwt Phi đtetxãkxuq khẽitgjcsuobsfgi, côtusd lấixtiy tay gõxvziitohn ngựqcmgc Đfiifôtusdng Phùlharng Lưcsuou rồuspfi dịabaju dàxtgung nóyghji: “Lưcsuou, anh thậtetxt làxtgu xấixtiu tíkegdnh!”

Đfiifôtusdng Phùlharng Lưcsuou cưcsuobsfgi, “Anh xấixtiu nhưcsuo vậtetxy, em khôtusdng phảeedxi làxtgu vẫqzskn thíkegdch anh sao? Đfiifàxtgun ôtusdng khôtusdng xấixtiu thìvjio phụvsqd nữkupu khôtusdng yêitohu.”

tusd Tuyếhndwt Phi xấixtiu hổkqzl đtetxếhndwn mứtetxc khôtusdng dádfjgm nhìvjion Đfiifôtusdng Phùlharng Lưcsuou nữkupua.

Đfiifôtusdng Phùlharng Lưcsuou kéjiigo Tôtusd Tuyếhndwt Phi đtetxếhndwn mộtusdt quádfjgn tràxtgu sữkupua gầjiign đtetxixtiy ngồuspfi, đtetxlwrpi Đfiifưcsuobsfgng Tinh Khanh mang đtetxynmhng đtetxuspf kia lêitohn xe rồuspfi lạxqnzi tiếhndwp tụvsqdc chạxqnzy quay lạxqnzi lấixtiy đtetxuspf, cứtetx nhưcsuo thếhndw chạxqnzy đtetxi chạxqnzy lạxqnzi hai chuyếhndwn, lúunjnc Đfiifưcsuobsfgng Tinh Khanh đtetxếhndwn quádfjgn tràxtgu sữkupua màxtgu Đfiifôtusdng Phùlharng Lưcsuou đtetxang ngồuspfi thìvjio đtetxãkxuq mệbsfgt bởvklpwnnhi tai rồuspfi.

Thấixtiy Đfiifưcsuobsfgng Tinh Khanh quay lạxqnzi tay khôtusdng, côtusdvrsqn chưcsuoa kịabajp ngồuspfi xuốynmhng thìvjio Đfiifôtusdng Phùlharng Lưcsuou đtetxãkxuq đtetxtetxng dậtetxy nóyghji vớhwbpi Tôtusd Tuyếhndwt Phi: “Ngồuspfi nghỉwjrlqcmgng đtetxãkxuqhajqu rồuspfi, chúunjnng ta đtetxi tiếhndwp đtetxi.”

“Nàxtguy, anh đtetxwjmt cho tôtusdi ngồuspfi nghỉwjrl mộtusdt ládfjgt đtetxãkxuq!” Đfiifưcsuobsfgng Tinh Khanh vịabajn ghếhndw, côtusd mỏcvmwi đtetxếhndwn mứtetxc khôtusdng thởvklp nổkqzli nữkupua rồuspfi, Đfiifôtusdng Phùlharng Lưcsuou lạxqnzi nóyghji muốynmhn đtetxi tiếhndwp sao?

Anh ta đtetxang cốynmhvjionh chỉwjrlnh đtetxynmhn côtusd hay sao?

Sựqcmg thậtetxt chứtetxng minh rồuspfi, Đfiifôtusdng Phùlharng Lưcsuou chíkegdnh xádfjgc làxtgu đtetxang chỉwjrlnh đtetxynmhn côtusd.

Đfiifôtusdng Phùlharng Lưcsuou quay ngưcsuobsfgi lạxqnznh lùlharng nóyghji: “Thưcsuogijf tứtetxc làxtguunjnc nàxtguo cũqcmgng phảeedxi răuspfm rắsttrp nghe lệbsfgnh củmucea ôtusdng chủmuce, ôtusdng chủmuceyghji đtetxi, côtusddfjgm khôtusdng đtetxi sao?”

“Nhưcsuong tôtusdi...” Íaugpt nhấixtit thìvjioqcmgng phảeedxi cho côtusd thờbsfgi gian uốynmhng ngụvsqdm nưcsuohwbpc đtetxãkxuq chứtetx!

Đfiifưcsuobsfgng Tinh Khanh rấixtit muốynmhn mắsttrng ngưcsuobsfgi, nhưcsuong Đfiifôtusdng Phùlharng Lưcsuou lạxqnzi khôtusdng cho côtusdwnnh hộtusdi đtetxwjmt mắsttrng ngưcsuobsfgi, nóyghji xong đtetxãkxuq quay ngưcsuobsfgi đtetxi ra cùlharng Tôtusd Tuyếhndwt Phi.

Đfiifưcsuobsfgng Tinh Khanh tứtetxc trợlwrpn tròvrsqn mắsttrt, mộtusdt tay côtusd vỗtbaf ngựqcmgc còvrsqn mộtusdt tay thìvjio vịabajn vàxtguo thàxtgunh ghếhndw, côtusd rấixtit khádfjgt, côtusd muốynmhn uốynmhng nưcsuohwbpc...

Chợlwrpt nhìvjion thấixtiy chỗtbaf Đfiifôtusdng Phùlharng Lưcsuou vừdfjga ngồuspfi cóyghj mộtusdt tádfjgch càxtgu phêitoh, côtusd do dựqcmg mộtusdt ládfjgt, kếhndwt quảeedxxtguvjio quádfjg khádfjgt nêitohn Đfiifưcsuobsfgng Tinh Khanh chạxqnzy thẳunjnng đtetxếhndwn đtetxóyghj rồuspfi cầjiigm tádfjgch càxtgu phêitoh củmucea Đfiifôtusdng Phùlharng Lưcsuou đtetxang uốynmhng dởvklpitohn uốynmhng.




“Ừtusdng ựqcmgc ừdfjgng ựqcmgc!” Tádfjgch càxtgu phêitohvrsqn lạxqnzi mộtusdt nửkqzla đtetxãkxuq nhưcsuo vậtetxy màxtgu bịabaj Đfiifưcsuobsfgng Tinh Khanh uốynmhng sạxqnzch.

Đfiifưcsuobsfgng Tinh Khanh uốynmhng xong tádfjgch càxtgu phêitohitohn cũqcmgng đtetxgijf khádfjgt hơwnnhn, sau đtetxóyghj mớhwbpi tiếhndwp tụvsqdc đtetxi theo sau Đfiifôtusdng Phùlharng Lưcsuou.

unjnc Đfiifôtusdng Phùlharng Lưcsuou liếhndwc nhìvjion thìvjio thấixtiy đtetxtusdng tádfjgc Đfiifưcsuobsfgng Tinh Khanh đtetxang làxtgum trong quádfjgn, khóyghje môtusdi khẽitgj nhếhndwch lêitohn cưcsuobsfgi, sau đtetxóyghj mớhwbpi quay mặkeiot lạxqnzi trảeedx lờbsfgi Tôtusd Tuyếhndwt Phi.

...

“Tôtusdi khôtusdng đtetxi nổkqzli nữkupua rồuspfi, anh muốynmhn hàxtgunh hạxqnztusdi, tôtusdi khôtusdng cóyghj ýgijf kiếhndwn, cùlharng lắsttrm thìvjiotusdi khôtusdng làxtgum côtusdng việbsfgc nàxtguy nữkupua!” Lầjiign thứtetx ba xádfjgch đtetxuspf mang đtetxếhndwn bãkxuqi đtetxtbaf xe đtetxwjmt, Đfiifôtusdng Phùlharng Lưcsuou vớhwbpi Tôtusd Tuyếhndwt Phi lạxqnzi treo đtetxjiigy đtetxuspfitohn ngưcsuobsfgi côtusd, Đfiifưcsuobsfgng Tinh Khanh xin đtetxjiigu hàxtgung.

kxuqi đtetxếhndwn khi trêitohn ngưcsuobsfgi Đfiifưcsuobsfgng Tinh Khanh treo đtetxjiigy đtetxuspf lầjiign tiếhndwp theo thìvjiotusd mớhwbpi nổkqzli giậtetxn đtetxùlharng đtetxùlharng đtetxtetxng yêitohn tạxqnzi chỗtbaf rồuspfi vứtetxt hếhndwt đtetxynmhng đtetxuspf trêitohn ngưcsuobsfgi xuốynmhng đtetxixtit, sau đtetxóyghj sảeedxi bưcsuohwbpc đtetxếhndwn chiếhndwc ghếhndwitohn đtetxưcsuobsfgng ngồuspfi xuốynmhng.

Cho dùlhar Đfiifôtusdng Phùlharng Lưcsuou cóyghj mắsttrng côtusd thếhndwxtguo thìvjiotusdqcmgng quyếhndwt khôtusdng đtetxi nữkupua.

yghj muốynmhn chỉwjrlnh đtetxynmhn ngưcsuobsfgi khádfjgc thìvjioqcmgng phảeedxi cóyghj mứtetxc đtetxtusd thôtusdi chứtetx! Đfiifâhajqy đtetxãkxuqxtgu lầjiign thứtetx mấixtiy rồuspfi, cứtetx coi nhưcsuo Đfiifôtusdng Phùlharng Lưcsuou anh ta cóyghj tiềaiumn đtetxwjmt chơwnnhi đtetxi, nhưcsuong Đfiifưcsuobsfgng Tinh Khanh côtusd khôtusdng cóyghj sứtetxc đtetxâhajqu màxtgu chơwnnhi vớhwbpi anh ta!

Đfiifôtusdng Phùlharng Lưcsuou nghe thấixtiy nhữkupung lờbsfgi Đfiifưcsuobsfgng Tinh Khanh vừdfjga nóyghji, anh nhìvjion Đfiifưcsuobsfgng Tinh Khanh vớhwbpi vẻxmww mặkeiot mang theo nụvsqdcsuobsfgi hỏcvmwi: “Côtusd muốynmhn thôtusdi việbsfgc?”

“Đfiifúunjnng vậtetxy!” Đfiifưcsuobsfgng Tinh Khanh trảeedx lờbsfgi ngay lậtetxp tứtetxc.

“Đfiifưcsuolwrpc!” Thậtetxt hiếhndwm thấixtiy Đfiifôtusdng Phùlharng Lưcsuou gậtetxt đtetxjiigu đtetxuspfng ýgijf!

Thádfjgi đtetxtusdxtguy củmucea Đfiifôtusdng Phùlharng Lưcsuou khiếhndwn cho Đfiifưcsuobsfgng Tinh Khanh giậtetxt nảeedxy mìvjionh, côtusd trừdfjgng mắsttrt nhìvjion Đfiifôtusdng Phùlharng Lưcsuou khôtusdng dádfjgm tin nàxtgung khôtusdng dádfjgm tin vàxtguo mắsttrt mìvjionh, muốynmhn phádfjgt hiệbsfgn ra đtetxiềaiumu gìvjio đtetxóyghj từdfjg trêitohn ngưcsuobsfgi anh.

Nhưcsuong Đfiifôtusdng Phùlharng Lưcsuou chỉwjrlcsuobsfgi lạxqnzi vớhwbpi côtusd, trong ádfjgnh mắsttrt anh dưcsuobsfgng nhưcsuo muốynmhn nóyghji: Côtusd hiểwjmtu màxtgu...




Àxixo, đtetxúunjnng rồuspfi! Ba tỷvjiocsuogijfi!

Trong mắsttrt Đfiifôtusdng Phùlharng Lưcsuou nhắsttrc nhởvklp, khiếhndwn cho Đfiifưcsuobsfgng Tinh Khanh ngớhwbp ngưcsuobsfgi luôtusdn, tinh thầjiign côtusd run rẩvjioy, vẻxmww mệbsfgt mỏcvmwi trêitohn ngưcsuobsfgi côtusdcsuobsfgng nhưcsuo đtetxãkxuq giảeedxm đtetxi mộtusdt nửkqzla.

Đfiifúunjnng rồuspfi, nếhndwu nhưcsuotusd muốynmhn thôtusdi việbsfgc, thìvjio phảeedxi trảeedx ba tỷvjiocsuogijfi vìvjio vi phạxqnzm hợlwrpp đtetxuspfng, nhưcsuong bâhajqy giờbsfgtusd lấixtiy đtetxâhajqu ra sốynmh tiềaiumn lớhwbpn nhưcsuo vậtetxy.

Thấixtiy Đfiifưcsuobsfgng Tinh Khanh cuốynmhi cùlharng cũqcmgng tỉwjrlnh tádfjgo lạxqnzi, Đfiifôtusdng Phùlharng Lưcsuou cưcsuobsfgi hỏcvmwi: “Côtusdvrsqn muốynmhn thôtusdi việbsfgc khôtusdng?”

“Hừdfjg! Coi nhưcsuo anh ádfjgc!” Đfiifưcsuobsfgng Tinh Khanh coi nhưcsuo đtetxãkxuq nhìvjion hếhndwt đtetxưcsuolwrpc vẻxmww gian trádfjg củmucea Đfiifôtusdng Phùlharng Lưcsuou, loạxqnzi ngưcsuobsfgi nàxtguy bảeedxo sao làxtgum ăuspfn lạxqnzi làxtgum lớhwbpn đtetxếhndwn vậtetxy, khôtusdng cóyghj chúunjnt suy tíkegdnh thậtetxt sựqcmg rấixtit khóyghjxtgum đtetxếhndwn cùlharng.

“Nếhndwu nhưcsuo khôtusdng muốynmhn thôtusdi việbsfgc, vậtetxy thìvjio mau nhặkeiot hếhndwt đtetxuspfitohn.” Nụvsqdcsuobsfgi củmucea Đfiifôtusdng Phùlharng Lưcsuou bỗtbafng nhiêitohn biếhndwn mấixtit, anh nghiêitohm mặkeiot ra lệbsfgnh.

“...”

Đfiifưcsuobsfgng Tinh Khanh dùlharng ádfjgnh mắsttrt đtetxjiigy oádfjgn hậtetxn trừdfjgng mắsttrt nhìvjion anh, sau đtetxóyghj nhặkeiot lạxqnzi đtetxynmhng đtetxuspfxtguvjionh vừdfjga vứtetxt xuốynmhng đtetxixtit lêitohn bằrkuqng ádfjgnh mắsttrt khôtusdng cam lòvrsqng, sau đtetxóyghj lạxqnzi treo lêitohn đtetxjiigy ngưcsuobsfgi.

Coi nhưcsuotusd đtetxen đtetxmucei!

tusd Tuyếhndwt Phi vẫqzskn luôtusdn nhìvjion Đfiifưcsuobsfgng Tinh Khanh bằrkuqng ádfjgnh mắsttrt đtetxang xem hàxtgui rồuspfi đtetxtetxng mộtusdt bêitohn nóyghji: “Ai đtetxóyghj vẫqzskn khôtusdng biếhndwt tựqcmgcsuolwrpng sứtetxc mìvjionh kìvjioa, sớhwbpm biếhndwt nhưcsuo vậtetxy thìvjiounjnc đtetxjiigu việbsfgc gìvjio phảeedxi làxtgum thếhndw?”

Nhữkupung lờbsfgi Đfiifưcsuobsfgng Tinh Khanh vàxtgu Đfiifôtusdng Phùlharng Lưcsuou vừdfjga nóyghji côtusdqcmgng nghe thấixtiy, nhưcsuong lạxqnzi khôtusdng biếhndwt làxtguvjio ba tỷvjiocsuogijfi kia, cho nêitohn côtusdxtgung đtetxuspfng tìvjionh vớhwbpi câhajqu côtusd ta cóyghj chếhndwt cũqcmgng khôtusdng chịabaju thôtusdi việbsfgc màxtgu Đfiifôtusdng Phùlharng Lưcsuou nóyghji ra, thìvjio ra làxtgu nhưcsuo vậtetxy, côtusd thưcsuogijfxtguy chắsttrc chắsttrn làxtguyghj ýgijfvjio đtetxóyghj vớhwbpi Đfiifôtusdng Phùlharng Lưcsuou, nếhndwu khôtusdng thìvjio sẽitgj khôtusdng đtetxwjmt cho Đfiifôtusdng Phùlharng Lưcsuou hàxtgunh hạxqnz đtetxếhndwn bưcsuohwbpc đtetxưcsuobsfgng nàxtguy, lạxqnzi còvrsqn can tâhajqm tìvjionh nguyệbsfgn làxtgum nôtusd lệbsfg cho anh ta.

Trong chớhwbpp mắsttrt Tôtusd Tuyếhndwt Phi đtetxãkxuq nghĩrkuq ra cádfjgch đtetxwjmt khiếhndwn Đfiifưcsuobsfgng Tinh Khanh rờbsfgi xa Đfiifôtusdng Phùlharng Lưcsuou.

Đfiifưcsuobsfgng Tinh Khanh đtetxtetxng phíkegda sau bĩrkuqu môtusdi, nhắsttrm mắsttrt làxtgum ngơwnnh vớhwbpi nhữkupung gìvjioxtgutusd Tuyếhndwt Phi nóyghji rồuspfi lạxqnzi tiếhndwp tụvsqdc đtetxi theo sau hai ngưcsuobsfgi họfnlp, khôtusdng thèzkdfm đtetxếhndwm xỉwjrla đtetxếhndwn dádfjgng vẻxmww thâhajqn mậtetxt củmucea hai ngưcsuobsfgi kia, trong lòvrsqng cũqcmgng thoảeedxi mádfjgi hơwnnhn mộtusdt chúunjnt.

Nếhndwu khôtusdng cảeedx ngàxtguy hôtusdm nay cóyghj thểwjmt khiếhndwn côtusdjiign giậtetxn đtetxếhndwn phádfjgt nổkqzl rồuspfi, Đfiifôtusdng Phùlharng Lưcsuou vàxtgutusd Tuyếhndwt Phi luôtusdn ởvklp trưcsuohwbpc mặkeiot côtusd diễxvzin tròvrsq âhajqn ádfjgi, khiếhndwn côtusd cảeedxm thấixtiy buồuspfn nôtusdn đtetxếhndwn mứtetxc nổkqzli da gàxtgu khắsttrp ngưcsuobsfgi, lạxqnzi nhớhwbp đtetxếhndwn nụvsqdtusdn sádfjgng sớhwbpm nay, Đfiifưcsuobsfgng Tinh Khanh cảeedxm thấixtiy mìvjionh khôtusdng ổkqzln chúunjnt nàxtguo.

yghj đtetxiềaiumu bâhajqy giờbsfg Đfiifôtusdng Phùlharng Lưcsuou xem nhưcsuo vẫqzskn còvrsqn cóyghjcsuoơwnnhng tâhajqm, khôtusdng đtetxi dạxqnzo phốynmhlharng Tôtusd Tuyếhndwt Phi nữkupua màxtgu lạxqnzi đtetxabajnh đtetxi ăuspfn trưcsuoa.

Nếhndwu khôtusdng phảeedxi làxtgu nghe thấixtiy hai chữkupuwnnhm trưcsuoa thìvjio chắsttrc Đfiifưcsuobsfgng Tinh Khanh đtetxãkxuq quêitohn mấixtit thờbsfgi gian trôtusdi qua dàxtgui đtetxrkuqng đtetxkhrxng, côtusdvrsqn tưcsuovklpng đtetxãkxuq đtetxếhndwn buổkqzli tốynmhi rồuspfi cơwnnh!

Nhưcsuong đtetxlwrpi đtetxếhndwn lúunjnc lêitohn xe rồuspfi, Đfiifưcsuobsfgng Tinh Khanh lạxqnzi phádfjgt hiệbsfgn ra mìvjionh thậtetxt khổkqzl sởvklp, ghếhndw sau vớhwbpi cốynmhp xe đtetxaiumu đtetxãkxuq bịabaj đtetxynmhng đtetxuspfxtgutusd Tuyếhndwt Phi mua lấixtip đtetxjiigy hếhndwt cảeedx, Đfiifưcsuobsfgng Tinh Khanh khổkqzl sởvklp lắsttrm mớhwbpi chen ngồuspfi vàxtguo đtetxưcsuolwrpc, khổkqzl đtetxếhndwn nỗtbafi mồuspftusdi chảeedxy ròvrsqng ròvrsqng.

Khôtusdng biếhndwt cóyghj phảeedxi lưcsuoơwnnhng tâhajqm củmucea Đfiifôtusdng Phùlharng Lưcsuou phádfjgt hiệbsfgn ra hay khôtusdng, nhưcsuong khoảeedxng thờbsfgi gian sau đtetxóyghj anh ta cũqcmgng khôtusdng nhằrkuqm thẳunjnng vàxtguo Đfiifưcsuobsfgng Tinh Khanh nữkupua, chỉwjrlxtgu đtetxkqzli cádfjgch khádfjgc, đtetxóyghj chíkegdnh làxtgu khôtusdng thèzkdfm đtetxếhndwm xỉwjrla đtetxếhndwn Đfiifưcsuobsfgng Tinh Khanh nữkupua.

unjnc gọfnlpi móyghjn, anh ta chỉwjrl hỏcvmwi Tôtusd Tuyếhndwt Phi, lúunjnc mang đtetxuspf ăuspfn lêitohn, anh ta chỉwjrl giúunjnp Tôtusd Tuyếhndwt Phi trảeedxi khăuspfn ăuspfn.

Thádfjgi đtetxtusdxtgu Đfiifôtusdng Phùlharng Lưcsuou dàxtgunh cho Tôtusd Tuyếhndwt Phi so vớhwbpi thádfjgi đtetxtusd đtetxynmhi vớhwbpi Đfiifưcsuobsfgng Tinh Khanh quảeedx đtetxúunjnng làxtgu mộtusdt trờbsfgi mộtusdt vựqcmgc.

... Đfiifưcsuolwrpc thôtusdi, anh ta vẫqzskn muốynmhn làxtgum côtusd phảeedxi khóyghj chịabaju, têitohn khốynmhn nạxqnzn đtetxádfjgng chếhndwt.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.