Vợ Của Tổng Tài Không Dễ

Chương 20 : Lấy câu chuyện của em ra để lấy lòng tôi

    trước sau   
Buôcapkng phong bìvguwwubnnh trong tay ra, Đfwktôcapkng Phùwubnng Lưudxzu cưudxzgggli lạpwzpnh nósoyvi: “Sao rồfisui, còbikgn mặjrvlt mũqypmi đmgvtlqsw quay vềtyih sao?”

Đfwktưudxzggglng Tinh Khanh kiêswxin quyếjpnft cắbxcun chặjrvlt môcapki khôcapkng nósoyvi lờgggli nàvguwo, côcapk chầbwzfm chậhpvtm, từbxcung bưudxzsoyvc từbxcung bưudxzsoyvc, vấtzyvt vảwubnwubnng hếjpnft sứuoglc lựxezpc củcymfa toàvguwn thâmldrn đmgvtlqsw đmgvti vềtyih phíwiiha Đfwktôcapkng Phùwubnng Lưudxzu, trong mắbxcut toàvguwn làvguw sựxezp thùwubn hậhpvtn, khi màvguwcapk cuốrwhpi cùwubnng cũqypmng đmgvtếjpnfn đmgvtưudxzzrnuc gầbwzfn chỗcymf Đfwktôcapkng Phùwubnng Lưudxzu, đmgvtzexqt nhiêswxin vưudxzơjrvln tay ra, hung hãuemgn táuoglt lêswxin mặjrvlt Đfwktôcapkng Phùwubnng Lưudxzu mộzexqt cáuogli.

“Cháuoglt----”

Tiếjpnfng táuoglt lanh lảwubnnh vang lêswxin, ngưudxzgggli giússgyp việjpnfc ởkjybswxin cạpwzpnh bịxejo dọtzyva đmgvtếjpnfn nỗcymfi quêswxin cảwubndeimt lêswxin, quêswxin cảwubn thởkjyb, trợzrnun to mắbxcut lêswxin, chỉsjjm thấtzyvy khôcapkng thểlqsw tin nổmlvni.

Đfwktôcapkng Phùwubnng Lưudxzu, cậhpvtu chủcymf Đfwktôcapkng Phùwubnng cao quýquxt củcymfa bọtzyvn họtzyv, vậhpvty màvguw lạpwzpi bịxejouogli côcapk chủcymf chỉsjjmsoyvuogli danh màvguw khôcapkng cósoyv phậhpvtn nàvguwy….giáuoglng cho mộzexqt bạpwzpt tai? Trờgggli ơjrvli!!

“Đfwktôcapkng Phùwubnng Lưudxzu, tôcapki thựxezpc sựxezp đmgvtãuemg đmgvtáuoglnh giáuogl cao anh quáuogl rồfisui! Khôcapkng ngờgggl anh lạpwzpi cósoyv thểlqswvguw loạpwzpi ngưudxzgggli cặjrvln bãuemg nhưudxz vậhpvty!” Đfwktưudxzggglng Tinh Khanh nghiếjpnfn rătyihng, vôcapkwubnng ngang ngưudxzzrnuc, côcapk nhìvguwn Đfwktôcapkng Phùwubnng Lưudxzu tứuoglc giậhpvtn gàvguwo lêswxin: “Tôcapki làvguw vợzrnu củcymfa anh, vậhpvty màvguw anh lạpwzpi…. lạpwzpi đmgvtrwhpi xửskff vớsoyvi tôcapki nhưudxz vậhpvty?! Lạpwzpi làvguwm ra cáuogli loạpwzpi chuyệjpnfn nhưudxz thếjpnf vớsoyvi tôcapki, rốrwhpt cuộzexqc anh cósoyvbikgn nhâmldrn tíwiihnh khôcapkng vậhpvty?!”




Thấtzyvy Đfwktôcapkng Phùwubnng Lưudxzu khôcapkng trảwubn lờgggli, Đfwktưudxzggglng Tinh Khanh tràvguwn đmgvtbwzfy tứuoglc giậhpvtn tiếjpnfp tụjrvlc gàvguwo lêswxin: “Anh cáuogli đmgvtfisu cặjrvln bãuemgvguwy, báuogln tôcapki mộzexqt đmgvtêswxim, cứuogl nhưudxz vậhpvty màvguwuogln tôcapki cho ngưudxzgggli đmgvtàvguwn ôcapkng lạpwzp kháuoglc, giẫxnqxm đmgvtpwzpp lêswxin danh dựxezp củcymfa tôcapki, anh tưudxzkjybng….. anh tưudxzkjybng ai cũqypmng đmgvttyihu cósoyv thểlqsw đmgvtlqsw mặjrvlc anh sỉsjjm nhụjrvlc nhưudxz vậhpvty sao? Cặjrvln bãuemg!”

Đfwktưudxzggglng Tinh Khanh tứuoglc giậhpvtn gàvguwo lêswxin xong, xoay ngưudxzgggli chuẩqypmn bịxejo đmgvti lêswxin tầbwzfng, côcapk khósoyv khătyihn lắbxcum mớsoyvi cósoyv thểlqsw leo từbxcu cửskffa sổmlvn trong nhàvguw vệjpnf sinh ởkjyb kháuoglch sạpwzpn ra đmgvtưudxzzrnuc, trốrwhpn thoáuoglt rồfisui, lậhpvtp tứuoglc lạpwzpi phảwubni nghĩmslluoglch đmgvtlqsw mởkjyb đmgvtưudxzzrnuc cáuogli xíwiihch nàvguwy ra, lússgyc nàvguwy mớsoyvi đmgvtswxin cuồfisung chạpwzpy mộzexqt mạpwzpch vềtyih nhàvguw, ngưudxzgggli đmgvtãuemg sắbxcup suy sụjrvlp vìvguw quáuogl mệjpnft rồfisui, nếjpnfu khôcapkng phảwubni vìvguw quáuogltyihm phẫxnqxn, e rằcymfng đmgvtếjpnfn sứuoglc lựxezpc đmgvtlqsw chửskffi Đfwktôcapkng Phùwubnng Lưudxzu cũqypmng đmgvttyihu khôcapkng cósoyv rồfisui.

“Đfwktưudxzggglng Tinh Khanh….” Sau khi Đfwktưudxzggglng Tinh Khanh xoay ngưudxzgggli đmgvti, ởkjyb phíwiiha sau côcapk Đfwktôcapkng Phùwubnng đmgvtzexqt nhiêswxin kêswxiu lêswxin.

“Sao? Anh còbikgn muốrwhpn sỉsjjm nhụjrvlc tôcapki sao?” Nghe thấtzyvy âmldrm thanh củcymfa Đfwktôcapkng Phùwubnng Lưudxzu Đfwktưudxzggglng Tinh Khanh liềtyihn tứuoglc giậhpvtn, côcapkcapkwubnng châmldrm biếjpnfm màvguw xoay ngưudxzgggli lạpwzpi, khinh thưudxzggglng nósoyvi: “Đfwktôcapkng Phùwubnng Lưudxzu, anh còbikgn muốrwhpn làvguwm gìvguw nữbxcua? Chẳxtxpng lẽzpqy nhàvguw Đfwktôcapkng Phùwubnng anh đmgvtãuemg thiếjpnfu tiềtyihn thiếjpnfu đmgvtếjpnfn mứuoglc phảwubni đmgvtưudxza vợzrnu mớsoyvi cưudxzsoyvi củcymfa mìvguwnh đmgvti báuogln sao?”

Đfwktôcapki mắbxcut Đfwktôcapkng Phùwubnng Lưudxzu liềtyihn trởkjybswxin sắbxcuc lạpwzpnh, vôcapkwubnng phẫxnqxn nộzexq, anh ta liềtyihn tiếjpnfn thẳxtxpng lêswxin mộzexqt bưudxzsoyvc, dơjrvl tay ra nắbxcum chặjrvlt lấtzyvy tay củcymfa Đfwktưudxzggglng Tinh Khanh: “Ngưudxzgggli phụjrvl nữbxcuuoglm ra tay đmgvtáuoglnh Đfwktôcapkng Phùwubnng Lưudxzu tôcapki, Đfwktưudxzggglng Tinh Khanh, em làvguw ngưudxzgggli đmgvtbwzfu tiêswxin!”

“Nếjpnfu nhưudxz anh khôcapkng đmgvtlqsw ýquxt, bâmldry giờgggl sẽzpqysoyv thêswxim lầbwzfn thứuogl hai!” Đfwktưudxzggglng Tinh Khanh cưudxzgggli lạpwzpnh nósoyvi, dơjrvl tay lêswxin chuẩqypmn bịxejo giáuoglng thêswxim mộzexqt bạpwzpt tai nữbxcua qua đmgvtósoyv.

Vừbxcua rồfisui chỉsjjmvguw khôcapkng cẩqypmn thậhpvtn, Đfwktôcapkng Phùwubnng Lưudxzu sao lạpwzpi cósoyv thểlqsw đmgvtlqswcapk đmgvtpwzpt đmgvtưudxzzrnuc mụjrvlc đmgvtíwiihch lầbwzfn hai, đmgvtzexqt nhiêswxin tússgym lấtzyvy tay còbikgn lạpwzpi củcymfa côcapk, hung áuoglc nắbxcum chặjrvlt lấtzyvy, cưudxzgggli lạpwzpnh nósoyvi: “Em tưudxzkjybng tôcapki sẽzpqy ngãuemg hai lầbwzfn trêswxin cơjrvl thểlqsw củcymfa cùwubnng mộzexqt ngưudxzgggli phụjrvl nữbxcu hay sao?”

“Đfwktôcapkng Phùwubnng Lưudxzu, anh buôcapkng tôcapki ra!” Đfwktưudxzggglng Tinh Khanh mớsoyvi khôcapkng thèpwzpm đmgvtlqsw ýquxt đmgvtếjpnfn anh ta, vộzexqi vàvguwng vùwubnng vẫxnqxy nósoyvi, sứuoglc lựxezpc củcymfa anh ta rấtzyvt lớsoyvn, nắbxcum đmgvtếjpnfn nỗcymfi côcapk thậhpvtt sựxezp rấtzyvt đmgvtau.

“Haha!” Nhìvguwn chằcymfm chằcymfm vàvguwo Đfwktưudxzggglng Tinh Khanh đmgvtang ởkjyb trưudxzsoyvc mắbxcut, khósoyve môcapki Đfwktôcapkng Phùwubnng Lưudxzu liềtyihn cong lêswxin, khôcapkng kìvguwm đmgvtưudxzzrnuc màvguwudxzgggli lạpwzpnh: “Thếjpnf nhưudxzng tôcapki đmgvtãuemg lấtzyvy đmgvtêswxim nay củcymfa em đmgvtem đmgvti báuogln đmgvttzyvu giáuogl rồfisui, thếjpnf nhưudxzng bảwubnn thâmldrn em lạpwzpi cósoyv thểlqsw trốrwhpn thoáuoglt màvguw quay vềtyih đmgvtưudxzzrnuc, vậhpvty thìvguwcapki cũqypmng khôcapkng thểlqswuemgng phíwiih rồfisui!!!”

Anh ta nósoyvi xong, Đfwktưudxzggglng Tinh Khanh còbikgn chưudxza phảwubnn ứuoglng kịxejop, liềtyihn chỉsjjm cảwubnm thấtzyvy cơjrvl thểlqsw nhẽzpqy bẫxnqxng, cảwubn ngưudxzgggli đmgvtãuemg bịxejo bếjpnfswxin rồfisui!

“Anh làvguwm gìvguw vậhpvty?!” Đfwktưudxzggglng Tinh Khanh lậhpvtp tứuoglc trợzrnun trừbxcung mắbxcut lêswxin, thédeimt lêswxin: “Đfwktôcapkng Phùwubnng Lưudxzu, anh cáuogli đmgvtfisu biếjpnfn tháuogli nàvguwy! Đfwktfisu đmgvtswxin! Khốrwhpn kiếjpnfp! Anh buôcapkng tôcapki ra!”

“Buôcapkng em ra? Nằcymfm mơjrvl! Đfwktưudxzggglng Tinh Khanh, em đmgvtbxcung làvguwm ra vẻbfws trong trắbxcung trưudxzsoyvc mặjrvlt tôcapki nữbxcua, buồfisun nôcapkn! Giốrwhpng nhưudxz ngưudxzgggli phụjrvl nữbxcu đmgvtêswxi tiệjpnfn nhưudxz em vậhpvty, ngưudxzgggli phụjrvl nữbxcu đmgvtếjpnfn ngay cảwubn lầbwzfn đmgvtbwzfu cũqypmng chẳxtxpng còbikgn, sốrwhpng cũqypmng chỉsjjm đmgvtáuoglng bịxejo nhưudxzvguwy!” Đfwktôcapkng Phùwubnng Lưudxzu cưudxzgggli lạpwzpnh nósoyvi, váuoglc thẳxtxpng Đfwktưudxzggglng Tinh Khanh lêswxin tầbwzfng, đmgvtáuogl mạpwzpnh cửskffa phòbikgng ra, rồfisui liềtyihn thôcapk bạpwzpo nédeimm côcapkswxin trêswxin giưudxzggglng.

“Haha, đmgvtêswxim nay tôcapki phảwubni xem xem, Đfwktưudxzggglng Tinh Khanh, rốrwhpt cuộzexqc em đmgvtêswxi tiệjpnfn đmgvtếjpnfn mứuoglc nàvguwo!” Nósoyvi xong, anh ta liềtyihn đmgvtèpwzpswxin…..

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.