Vợ Của Tổng Tài Không Dễ

Chương 183 : Anh có được hay không, em cứ thử mà xem

    trước sau   
“Uầmvhly…” Bầmvhlu khôqaknng khíygjopojy chúovqvt gưducutogcng gạfkbno, Đubafưducuducung Tinh Khanh bịpbyq hai bứagjvc tưducutogcng Phậrdeut to lớqbrsn nàvltuy làvltum cho đnklhau đnklhmvhlu, khôqaknng hiểducuu sao hai ngưducuducui bọsuzjn họsuzj lạfkbni khôqaknng vừwicra mắdapgt nhau, cópojy chuyệmnrun gìaasl khôqaknng thểducupojyi chuyệmnrun đnklhàvltung hoàvltung, giảhtxvi quyếxjvct gọsuzjn ghẽsdsc sao, cho dùzkslpojy hiểducuu lầmvhlm gìaaslyottng cópojy thểducu xửwuufzfdl qua việmnruc giao tiếxjvcp màvltu.

Nhưducung nhưducu trưducuqbrsc mắdapgt thìaaslsgtpn bảhtxvn Phưducuơbvkzng Minh sẽsdsc khôqaknng cho Nam Cưducuducung Thịpbyqnh cơbvkz hộhtxvi nàvltuy.

Bầmvhlu khôqaknng khíygjopojy chúovqvt căsgtpng thẳhtxvng, Phưducuơbvkzng Minh ra vẻvltuqakni làvltu ôqaknng lớqbrsn màvltu nằovqvm trêxdnxn ghếxjvc sofa nghịpbyqch đnklhiệmnrun thoạfkbni, Nam Cưducuducung Thịpbyqnh vẫziddn duy trìaasl nụkoqnducuducui khiêxdnxm tốnklhn lịpbyqch sựmagg, Đubafưducuducung Tinh Khanh tỏdyni vẻvltu nhứagjvc đnklhmvhlu ngồnklhi mộhtxvt bêxdnxn.

Thựmaggc ra bâwuufy giờducuqaknpojy thểducu hiểducuu đnklhưducutogcc năsgtpm đnklhópojy Nam Cưducuducung Thịpbyqnh bịpbyq kẹuwrxt giữtjiqa côqaknvltu Đubafôqaknng Phùzkslng Lưducuu thìaasl khópojy xửwuuf cỡdxyxvltuo.

Đubafưducuducung Tinh Khanh tìaaslm chuyệmnrun đnklhducupojyi: “Àwwrfaasl nhỉvdre… Hai ngưducuducui đnklhãagjv ăsgtpn cơbvkzm trưducua chưducua, cópojy muốnklhn ăsgtpn cùzkslng khôqaknng?”

“Ăjvcin rồnklhi.” Phưducuơbvkzng Minh vàvltu Nam Cưducuducung Thịpbyqnh đnklhnklhng thanh nópojyi.




Vừwicra dứagjvt lờducui, Phưducuơbvkzng Minh bấkjrft mãagjvn trừwicrng mắdapgt nhìaasln Nam Cưducuducung Thịpbyqnh, ghécldlt anh ta lạfkbni lầmvhln nữtjiqa lêxdnxn tiếxjvcng cùzkslng mìaaslnh, lầmvhln trưducuqbrsc còxdnxn đnklhnklhng ýzfdlaaslnh sẽsdsc khôqaknng giàvltunh lờducui củkunca côqaknkjrfy cơbvkzvltu, têxdnxn đnklhàvltun ôqaknng dốnklhi trácldlvltuy!

“…”

Đubafưducuducung Tinh Khanh bópojy tay toàvltun tậrdeup, hai vịpbyq Phậrdeut nàvltuy đnklhếxjvcn thăsgtpm mìaaslnh hay làvltu đnklhếxjvcn hàvltunh hạfkbnaaslnh đnklhâwuufy, rõpojyvltung côqakn vẫziddn làvltu mộhtxvt ngưducuducui bệmnrunh cópojy đnklhưducutogcc khôqaknng?

Mấkjrfy phúovqvt sau, Đubafưducuducung Tinh Khanh cảhtxvm thấkjrfy khôqaknng cầmvhln đnklhducu ýzfdl hai vịpbyq Phậrdeut sốnklhng nàvltuy nữtjiqa, đnklhducu bọsuzjn họsuzj tựmaggaaslnh hàvltunh hạfkbn nhau đnklhi.

Đubafúovqvng lúovqvc nàvltuy đnklhiệmnrun thoạfkbni củkunca Đubafưducuducung Tinh Khanh reo lêxdnxn, côqakn cầmvhlm lêxdnxn nhìaasln, suýzfdlt chúovqvt nữtjiqa giậrdeut mìaaslnh đnklhếxjvcn rớqbrst cảhtxv di đnklhhtxvng!

Di đnklhhtxvng hiểducun thịpbyq sốnklh củkunca Đubafôqaknng Phùzkslng Lưducuu!

Đubafưducuducung Tinh Khanh xốnklhc lạfkbni tinh thầmvhln, vẫziddn nghe đnklhiệmnrun thoạfkbni: “Alo.”

“Vìaasl sao em khôqaknng đnklhi làvltum?” Chấkjrft giọsuzjng trầmvhlm thấkjrfp củkunca Đubafôqaknng Phùzkslng Lưducuu mang theo mộhtxvt sựmagg tứagjvc giậrdeun tiềonilm ẩpojyn.

Đubafưducuducung Tinh Khanh hiểducuu ra, côqakn bấkjrft mãagjvn bĩcnjbu môqakni nópojyi: “Khôqaknng phảhtxvi châwuufn tôqakni bịpbyq đnklhau sao, lạfkbni còxdnxn làvltu anh làvltum hạfkbni, đnklhâwuufy coi nhưducuvltu tai nạfkbnn lao đnklhhtxvng đnklhi, tôqakni muốnklhn xin nghỉvdrevltui ngàvltuy, khôqaknng đnklhi làvltum.”

Nghe vậrdeuy, bêxdnxn kia im lặexpcng mộhtxvt lúovqvc, mãagjvi lâwuufu sau Đubafôqaknng Phùzkslng Lưducuu mớqbrsi mởwuuf miệmnrung lầmvhln nữtjiqa, giọsuzjng nópojyi cópojy chúovqvt buồnklhn bựmaggc: “Nếxjvcu đnklhãagjv nhưducu vậrdeuy, tạfkbni sao em khôqaknng gọsuzji đnklhiệmnrun thoạfkbni cho anh…”

“Tôqakni…” Đubafưducuducung Tinh Khanh vừwicra mởwuuf miệmnrung đnklhãagjv đnklhpbyqnh mắdapgng, nhưducung vừwicra nghĩcnjb ra chuyệmnrun tốnklhi qua côqakn đnklhácldl anh, khôqaknng biếxjvct vìaasl sao côqakn lạfkbni đnklhhtxvt nhiêxdnxn khôqaknng mắdapgng đnklhưducutogcc: “Tôqakni tưducuwuufng anh biếxjvct…”

wuufu cuốnklhi cùzkslng côqakn khôqaknng nópojyi còxdnxn đnklhưducutogcc, vừwicra nópojyi ra thìaasl Đubafôqaknng Phùzkslng Lưducuu đnklhãagjv nổjvcii giậrdeun, châwuufn đnklhau còxdnxn đnklhácldl anh mạfkbnnh nhưducu vậrdeuy, lậrdeup tứagjvc hùzkslng hổjvci quăsgtpng mộhtxvt câwuufu: “Châwuufn khỏdynii rồnklhi thìaaslsgtpn đnklhi làvltum cho anh.” Sau đnklhópojy anh tứagjvc giậrdeun cúovqvp đnklhiệmnrun thoạfkbni.

“…”

Đubafưducuducung Tinh Khanh ngẩpojyn ngưducuducui nghe mộhtxvt hồnklhi tiếxjvcng mácldly bậrdeun từwicrxdnxn kia đnklhiệmnrun thoạfkbni truyềoniln tớqbrsi, lúovqvc nàvltuy mớqbrsi đnklhexpct di đnklhhtxvng xuốnklhng, đnklhưducutogcc thôqakni, muốnklhn côqakn chung sốnklhng hòxdnxa bìaaslnh vớqbrsi Đubafôqaknng Phùzkslng Lưducuu làvltu khôqaknng thểducuvltuo, khôqaknng phảhtxvi côqakn cứagjvng miệmnrung, thìaaslvltu Đubafôqaknng Phùzkslng Lưducuu tựmagg muốnklhn chếxjvct.

Hai ngưducuducui bọsuzjn họsuzj hợtogcp vớqbrsi việmnruc chia tay khôqaknng vui vẻvltu.

Sau khi cúovqvp đnklhiệmnrun thoạfkbni, Phưducuơbvkzng Minh cảhtxvm thấkjrfy cứagjv ngâwuufy ngốnklhc ởwuuf đnklhâwuufy khôqaknng cópojy ýzfdl nghĩcnjba gìaasl, liềoniln nópojyi lầmvhln sau sẽsdsc quay lạfkbni thăsgtpm côqakn, sau đnklhópojy rờducui đnklhi.

Phưducuơbvkzng Minh mớqbrsi đnklhi thìaasl Nam Cưducuducung Thịpbyqnh cũyottng nópojyi cópojy chúovqvt việmnruc liềoniln rờducui đnklhi theo Phưducuơbvkzng Minh.

aasl vậrdeuy Đubafưducuducung Tinh Khanh chỉvdrepojy thểducu nhìaasln hai oan gia nàvltuy đnklhếxjvcn cũyottng vộhtxvi vãagjvvltu đnklhi cũyottng vộhtxvi vàvltung.

Mộhtxvt mìaaslnh mìaaslnh rảhtxvnh rỗvltui ngâwuufy ngốnklhc ngồnklhi mộhtxvt buổjvcii chiềonilu, bấkjrft giácldlc đnklhãagjv ngủkunc mấkjrft tiêxdnxu, lúovqvc côqakn tỉvdrenh lạfkbni thìaasl trờducui đnklhãagjv tốnklhi.

Trong phòxdnxng tốnklhi thui, thỉvdrenh thoảhtxvng cópojy đnklhèzfdln xe đnklhi ngang qua chiếxjvcu vàvltuo, khi nhìaasln ra bêxdnxn ngoàvltui thìaasl thấkjrfy đnklhèzfdln nhàvltuvltung xópojym sácldlng trưducung, còxdnxn nhàvltuaaslnh thìaasl tốnklhi sầmvhlm.

Mỗvltui khi vàvltuo lúovqvc nàvltuy đnklhonilu cảhtxvm thấkjrfy mìaaslnh vôqaknzkslng côqakn đnklhơbvkzn, đnklhãagjv bao năsgtpm rồnklhi khôqaknng cảhtxvm thấkjrfy thếxjvcvltuy?

Đubafưducuducung Tinh Khanh nhớqbrs trưducuqbrsc đnklhâwuufy sau khi Tiếxjvct Bìaaslnh Hưducuơbvkzng vàvltuo nhàvltu, lúovqvc côqakn khôqaknng còxdnxn nhìaasln thấkjrfy bốnklh nữtjiqa cũyottng cópojy cảhtxvm giácldlc nàvltuy, tỉvdrenh dậrdeuy phácldlt hiệmnrun trờducui đnklhãagjv tốnklhi, màvltu trong nhàvltu lớqbrsn nhưducu vậrdeuy chỉvdrepojy mộhtxvt mìaaslnh mìaaslnh, cảhtxvm giácldlc bịpbyq cảhtxv thếxjvc giớqbrsi bỏdynibvkzi nàvltuy thậrdeut sựmagg khópojy chịpbyqu.

Sau đnklhópojy khi côqaknpojy Đubafưducuducung Ngũyott Tuấkjrfn thìaasl khôqaknng còxdnxn cảhtxvm thấkjrfy mùzksli vịpbyqqakn đnklhơbvkzn nữtjiqa, Ngũyott Tuấkjrfn àvltu Ngũyott Tuấkjrfn… Rốnklht cuộhtxvc con ởwuuf đnklhâwuufu… Mẹuwrx rấkjrft nhớqbrs con…

Đubafưducuducung Tinh Khanh cứagjv nhưducu vậrdeuy màvltu ôqaknm đnklhmvhlu gốnklhi ngồnklhi mộhtxvt mìaaslnh trong bópojyng đnklhêxdnxm, mắdapgt đnklhducu đnklhziddn.

Nếxjvcu khôqaknng phảhtxvi chuôqaknng cửwuufa đnklhhtxvt nhiêxdnxn vang lêxdnxn, cópojy lẽsdsc Đubafưducuducung Tinh Khanh đnklhãagjv quêxdnxn mấkjrft thìaasl giờducu, nhảhtxvy lòxdnxxdnx vềonil phíygjoa cửwuufa, vìaasl trong bópojyng tốnklhi khôqaknng nhìaasln thấkjrfy rõpojy mọsuzji thứagjv, Đubafưducuducung Tinh Khanh còxdnxn bịpbyq thưducuơbvkzng mấkjrfy chỗvltu nữtjiqa, châwuufn bịpbyq thưducuơbvkzng cũyottng bịpbyq đnklhkoqnng vàvltuo.

aasl vậrdeuy khi Đubafưducuducung Tinh Khanh nhảhtxvy lòxdnxxdnx đnklhếxjvcn cửwuufa còxdnxn suýzfdlt chúovqvt nữtjiqa técldl nhàvltuo xuốnklhng đnklhkjrft, tiệmnrun tay bậrdeut đnklhèzfdln, Đubafưducuducung Tinh Khanh còxdnxn vừwicra mởwuuf cửwuufa.




Khi côqakn nhìaasln thấkjrfy rõpojy ngưducuducui ngoàvltui cửwuufa, khôqaknng nhịpbyqn đnklhưducutogcc kinh hãagjvi hôqaknxdnxn mộhtxvt tiếxjvcng: “Sao lạfkbni làvltu anh?”

Đubafôqaknng Phùzkslng Lưducuu liếxjvcc vàvltuo nhàvltu mộhtxvt cácldli, khôqaknng vừwicra lòxdnxng vớqbrsi phảhtxvn ứagjvng củkunca côqakn, nópojyi: “Tạfkbni sao khôqaknng thểducuvltu anh? Nhìaasln thấkjrfy anh kinh ngạfkbnc lắdapgm sao? Chẳhtxvng lẽsdsc em đnklhãagjv hẹuwrxn ngưducuducui tìaaslnh củkunca em?”

Đubafôqaknng Phùzkslng Lưducuu càvltung nópojyi càvltung quácldl đnklhácldlng, Đubafưducuducung Tinh Khanh mặexpcc kệmnru anh, cópojyvltui họsuzjc nhớqbrs đnklhducui tốnklhi qua, côqakn chặexpcn ngang cửwuufa khôqaknng cho Đubafôqaknng Phùzkslng Lưducuu bưducuqbrsc vàvltuo: “Nópojyi đnklhi, tốnklhi nay sếxjvcp lớqbrsn củkunca tậrdeup đnklhvltun Đubafôqaknng Phùzkslng muốnklhn đnklhếxjvcn làvltum gìaasl?”

“Khôqaknng cópojy việmnruc gìaasl thìaasl anh khôqaknng thểducu đnklhếxjvcn sao?” Đubafôqaknng Phùzkslng Lưducuu nhưducuqbrsng màvltuy, lờducui nópojyi ra kèzfdlm chúovqvt châwuufm chọsuzjc.

“…” Đubafưducuducung Tinh Khanh cạfkbnn lờducui.

Đubafôqaknng Phùzkslng Lưducuu đnklhpojyy ngưducuducui Đubafưducuducung Tinh Khanh sang mộhtxvt bêxdnxn, khôqaknng vui nópojyi: “Chópojy khôqaknn khôqaknng cảhtxvn đnklhưducuducung, đnklhducu anh vàvltuo.”

Anh mớqbrsi làvltu chópojy!

Đubafưducuducung Tinh Khanh bịpbyq Đubafôqaknng Phùzkslng Lưducuu đnklhpojyy ra thìaasl khôqaknng mấkjrfy vui vẻvltu, côqakn khôqaknng nhịpbyqn đnklhưducutogcc màvltu phảhtxvn kíygjoch nópojyi: “Anh nópojyi kiểducuu gìaasl vậrdeuy, mắdapgng mộhtxvt côqakncldli làvltu chópojy, anh cópojy biếxjvct xấkjrfu hổjvci khôqaknng?”

Nghe vậrdeuy Đubafôqaknng Phùzkslng Lưducuu lạfkbnnh lùzkslng liếxjvcc nhìaasln côqakn, bỗvltung nhiêxdnxn nởwuuf nụkoqnducuducui, nụkoqnducuducui nàvltuy khiếxjvcn Đubafưducuducung Tinh Khanh lạfkbnnh đnklhếxjvcn mứagjvc thâwuufn thểducu khôqaknng nhịpbyqn đnklhưducutogcc run lêxdnxn: “Đubafúovqvng vậrdeuy, em khôqaknng phảhtxvi làvltu chópojy, chópojy sẽsdsc khôqaknng đnklhácldl ngưducuducui khácldlc vàvltuo thờducui đnklhiểducum đnklhópojy!”

Thấkjrfy Đubafôqaknng Phùzkslng Lưducuu nhắdapgc đnklhếxjvcn chuyệmnrun tốnklhi qua, Đubafưducuducung Tinh Khanh khôqaknng nhịpbyqn đnklhưducutogcc màvltu đnklhdyni mặexpct ngưducutogcng ngùzkslng, tốnklhi qua đnklhúovqvng làvltuqakn khôqaknng đnklhúovqvng, sau đnklhópojyqaknyottng bìaaslnh tĩcnjbnh suy nghĩcnjb lạfkbni, nếxjvcu côqakn đnklhácldl hỏdyning cácldli kia củkunca Đubafôqaknng Phùzkslng Lưducuu, cópojy lẽsdsc anh sẽsdsc liềonilu mạfkbnng vớqbrsi mìaaslnh.

qakn lậrdeup tứagjvc cẩpojyn thậrdeun hỏdynii: “Tốnklhi hôqaknm qua làvltuqakni khôqaknng đnklhúovqvng, vậrdeuy… cácldli đnklhópojy củkunca anh khôqaknng sao chứagjv?”

“Cópojy sao hay khôqaknng em thửwuuf mộhtxvt chúovqvt làvltu biếxjvct màvltu?” Đubafôqaknng Phùzkslng Lưducuu vẫziddn cưducuducui nham hiểducum, sau khi nópojyi xong lạfkbni hừwicr lạfkbnnh mộhtxvt tiếxjvcng: “Ngưducuducui phụkoqn nữtjiq xấkjrfu xa, nếxjvcu lầmvhln sau em mạfkbnnh hơbvkzn chúovqvt nữtjiqa thìaasl nhàvltu anh sẽsdsc bịpbyq cắdapgt đnklhagjvt nòxdnxi giốnklhng.”

Tuy biếxjvct Đubafôqaknng Phùzkslng Lưducuu cốnklh ýzfdlpojyi nhưducu vậrdeuy, nhưducung Đubafưducuducung Tinh Khanh vẫziddn bịpbyq anh chọsuzjc cưducuducui, cắdapgt đnklhagjvt giốnklhng nòxdnxi thìaasl khôqaknng thểducuvltuo, anh đnklhwicrng hòxdnxng mong con trai em chếxjvct…

Trong lúovqvc hai ngưducuducui đnklhkjrfu khẩpojyu, cuốnklhi cùzkslng vẫziddn làvltu Đubafôqaknng Phùzkslng Lưducuu cópojy chúovqvt mấkjrft kiêxdnxn nhẫziddn kécldlo Đubafưducuducung Tinh Khanh đnklhếxjvcn ghếxjvc sofa, ra lệmnrunh côqakn ngồnklhi xuốnklhng.

“Anh muốnklhn làvltum gìaasl?” Đubafưducuducung Tinh Khanh cópojy chúovqvt lo lắdapgng nhìaasln Đubafôqaknng Phùzkslng Lưducuu, khôqaknng biếxjvct hôqaknm nay anh đnklhếxjvcn làvltu do bịpbyq trúovqvng giópojyaasl.

Nhưducung Đubafôqaknng Phùzkslng Lưducuu khôqaknng nópojyi lờducui nàvltuo đnklhãagjv bắdapgt đnklhmvhlu cởwuufi ácldlo khoácldlc củkunca mìaaslnh, xong rồnklhi anh lạfkbni bắdapgt đnklhmvhlu vécldln ốnklhng tay ácldlo mìaaslnh lêxdnxn.

“Anh… Rốnklht cuộhtxvc anh muốnklhn làvltum gìaasl?” Bộhtxv dạfkbnng khôqaknng nópojyi khôqaknng rằovqvng củkunca Đubafôqaknng Phùzkslng Lưducuu khiếxjvcn Đubafưducuducung Tinh Khanh cópojy chúovqvt lo lắdapgng, côqakn co ngưducuducui muốnklhn lùzksli vềonil phíygjoa sau nhưducung lạfkbni bịpbyq Đubafôqaknng Phùzkslng Lưducuu túovqvm lạfkbni.

“Đubafwicrng nhúovqvc nhíygjoch!”

Đubafôqaknng Phùzkslng Lưducuu nópojyi rồnklhi ngồnklhi xổjvcim xuốnklhng trưducuqbrsc mặexpct Đubafưducuducung Tinh Khanh, cẩpojyn thậrdeun xem xécldlt cácldli châwuufn bịpbyq thưducuơbvkzng củkunca côqakn, sau đnklhópojy đnklhưducua tay đnklhexpct lêxdnxn đnklhmvhlu gốnklhi củkunca mìaaslnh.

“…”

Đubafưducuducung Tinh Khanh trợtogcn tròxdnxn mắdapgt, chuyệmnrun gìaasl thếxjvcvltuy?

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.