Vợ Của Tổng Tài Không Dễ
Chương 183 : Anh có được hay không, em cứ thử mà xem
“Uầmvhl y…” Bầmvhl u khôqakn ng khíygjo cópojy chúovqv t gưducu ợtogc ng gạfkbn o, Đubaf ưducu ờducu ng Tinh Khanh bịpbyq hai bứagjv c tưducu ợtogc ng Phậrdeu t to lớqbrs n nàvltu y làvltu m cho đnklh au đnklh ầmvhl u, khôqakn ng hiểducu u sao hai ngưducu ờducu i bọsuzj n họsuzj lạfkbn i khôqakn ng vừwicr a mắdapg t nhau, cópojy chuyệmnru n gìaasl khôqakn ng thểducu nópojy i chuyệmnru n đnklh àvltu ng hoàvltu ng, giảhtxv i quyếxjvc t gọsuzj n ghẽsdsc sao, cho dùzksl cópojy hiểducu u lầmvhl m gìaasl cũyott ng cópojy thểducu xửwuuf lýzfdl qua việmnru c giao tiếxjvc p màvltu .
Nhưducu ng nhưducu trưducu ớqbrs c mắdapg t thìaasl căsgtp n bảhtxv n Phưducu ơbvkz ng Minh sẽsdsc khôqakn ng cho Nam Cưducu ờducu ng Thịpbyq nh cơbvkz hộhtxv i nàvltu y.
Bầmvhl u khôqakn ng khíygjo cópojy chúovqv t căsgtp ng thẳhtxv ng, Phưducu ơbvkz ng Minh ra vẻvltu tôqakn i làvltu ôqakn ng lớqbrs n màvltu nằovqv m trêxdnx n ghếxjvc sofa nghịpbyq ch đnklh iệmnru n thoạfkbn i, Nam Cưducu ờducu ng Thịpbyq nh vẫzidd n duy trìaasl nụkoqn cưducu ờducu i khiêxdnx m tốnklh n lịpbyq ch sựmagg , Đubaf ưducu ờducu ng Tinh Khanh tỏdyni vẻvltu nhứagjv c đnklh ầmvhl u ngồnklh i mộhtxv t bêxdnx n.
Thựmagg c ra bâwuuf y giờducu côqakn cópojy thểducu hiểducu u đnklh ưducu ợtogc c năsgtp m đnklh ópojy Nam Cưducu ờducu ng Thịpbyq nh bịpbyq kẹuwrx t giữtjiq a côqakn vàvltu Đubaf ôqakn ng Phùzksl ng Lưducu u thìaasl khópojy xửwuuf cỡdxyx nàvltu o.
Đubaf ưducu ờducu ng Tinh Khanh tìaasl m chuyệmnru n đnklh ểducu nópojy i: “Àwwrf gìaasl nhỉvdre … Hai ngưducu ờducu i đnklh ãagjv ăsgtp n cơbvkz m trưducu a chưducu a, cópojy muốnklh n ăsgtp n cùzksl ng khôqakn ng?”
“Ăjvci n rồnklh i.” Phưducu ơbvkz ng Minh vàvltu Nam Cưducu ờducu ng Thịpbyq nh đnklh ồnklh ng thanh nópojy i.
Vừwicr a dứagjv t lờducu i, Phưducu ơbvkz ng Minh bấkjrf t mãagjv n trừwicr ng mắdapg t nhìaasl n Nam Cưducu ờducu ng Thịpbyq nh, ghécldl t anh ta lạfkbn i lầmvhl n nữtjiq a lêxdnx n tiếxjvc ng cùzksl ng mìaasl nh, lầmvhl n trưducu ớqbrs c còxdnx n đnklh ồnklh ng ýzfdl mìaasl nh sẽsdsc khôqakn ng giàvltu nh lờducu i củkunc a côqakn ấkjrf y cơbvkz màvltu , têxdnx n đnklh àvltu n ôqakn ng dốnklh i trácldl nàvltu y!
“…”
Đubaf ưducu ờducu ng Tinh Khanh bópojy tay toàvltu n tậrdeu p, hai vịpbyq Phậrdeu t nàvltu y đnklh ếxjvc n thăsgtp m mìaasl nh hay làvltu đnklh ếxjvc n hàvltu nh hạfkbn mìaasl nh đnklh âwuuf y, rõpojy ràvltu ng côqakn vẫzidd n làvltu mộhtxv t ngưducu ờducu i bệmnru nh cópojy đnklh ưducu ợtogc c khôqakn ng?
Mấkjrf y phúovqv t sau, Đubaf ưducu ờducu ng Tinh Khanh cảhtxv m thấkjrf y khôqakn ng cầmvhl n đnklh ểducu ýzfdl hai vịpbyq Phậrdeu t sốnklh ng nàvltu y nữtjiq a, đnklh ểducu bọsuzj n họsuzj tựmagg mìaasl nh hàvltu nh hạfkbn nhau đnklh i.
Đubaf úovqv ng lúovqv c nàvltu y đnklh iệmnru n thoạfkbn i củkunc a Đubaf ưducu ờducu ng Tinh Khanh reo lêxdnx n, côqakn cầmvhl m lêxdnx n nhìaasl n, suýzfdl t chúovqv t nữtjiq a giậrdeu t mìaasl nh đnklh ếxjvc n rớqbrs t cảhtxv di đnklh ộhtxv ng!
Di đnklh ộhtxv ng hiểducu n thịpbyq sốnklh củkunc a Đubaf ôqakn ng Phùzksl ng Lưducu u!
Đubaf ưducu ờducu ng Tinh Khanh xốnklh c lạfkbn i tinh thầmvhl n, vẫzidd n nghe đnklh iệmnru n thoạfkbn i: “Alo.”
“Vìaasl sao em khôqakn ng đnklh i làvltu m?” Chấkjrf t giọsuzj ng trầmvhl m thấkjrf p củkunc a Đubaf ôqakn ng Phùzksl ng Lưducu u mang theo mộhtxv t sựmagg tứagjv c giậrdeu n tiềonil m ẩpojy n.
Đubaf ưducu ờducu ng Tinh Khanh hiểducu u ra, côqakn bấkjrf t mãagjv n bĩcnjb u môqakn i nópojy i: “Khôqakn ng phảhtxv i châwuuf n tôqakn i bịpbyq đnklh au sao, lạfkbn i còxdnx n làvltu anh làvltu m hạfkbn i, đnklh âwuuf y coi nhưducu làvltu tai nạfkbn n lao đnklh ộhtxv ng đnklh i, tôqakn i muốnklh n xin nghỉvdre vàvltu i ngàvltu y, khôqakn ng đnklh i làvltu m.”
Nghe vậrdeu y, bêxdnx n kia im lặexpc ng mộhtxv t lúovqv c, mãagjv i lâwuuf u sau Đubaf ôqakn ng Phùzksl ng Lưducu u mớqbrs i mởwuuf miệmnru ng lầmvhl n nữtjiq a, giọsuzj ng nópojy i cópojy chúovqv t buồnklh n bựmagg c: “Nếxjvc u đnklh ãagjv nhưducu vậrdeu y, tạfkbn i sao em khôqakn ng gọsuzj i đnklh iệmnru n thoạfkbn i cho anh…”
“Tôqakn i…” Đubaf ưducu ờducu ng Tinh Khanh vừwicr a mởwuuf miệmnru ng đnklh ãagjv đnklh ịpbyq nh mắdapg ng, nhưducu ng vừwicr a nghĩcnjb ra chuyệmnru n tốnklh i qua côqakn đnklh ácldl anh, khôqakn ng biếxjvc t vìaasl sao côqakn lạfkbn i đnklh ộhtxv t nhiêxdnx n khôqakn ng mắdapg ng đnklh ưducu ợtogc c: “Tôqakn i tưducu ởwuuf ng anh biếxjvc t…”
Câwuuf u cuốnklh i cùzksl ng côqakn khôqakn ng nópojy i còxdnx n đnklh ưducu ợtogc c, vừwicr a nópojy i ra thìaasl Đubaf ôqakn ng Phùzksl ng Lưducu u đnklh ãagjv nổjvci i giậrdeu n, châwuuf n đnklh au còxdnx n đnklh ácldl anh mạfkbn nh nhưducu vậrdeu y, lậrdeu p tứagjv c hùzksl ng hổjvci quăsgtp ng mộhtxv t câwuuf u: “Châwuuf n khỏdyni i rồnklh i thìaasl lăsgtp n đnklh i làvltu m cho anh.” Sau đnklh ópojy anh tứagjv c giậrdeu n cúovqv p đnklh iệmnru n thoạfkbn i.
“…”
Đubaf ưducu ờducu ng Tinh Khanh ngẩpojy n ngưducu ờducu i nghe mộhtxv t hồnklh i tiếxjvc ng mácldl y bậrdeu n từwicr bêxdnx n kia đnklh iệmnru n thoạfkbn i truyềonil n tớqbrs i, lúovqv c nàvltu y mớqbrs i đnklh ặexpc t di đnklh ộhtxv ng xuốnklh ng, đnklh ưducu ợtogc c thôqakn i, muốnklh n côqakn chung sốnklh ng hòxdnx a bìaasl nh vớqbrs i Đubaf ôqakn ng Phùzksl ng Lưducu u làvltu khôqakn ng thểducu nàvltu o, khôqakn ng phảhtxv i côqakn cứagjv ng miệmnru ng, thìaasl làvltu Đubaf ôqakn ng Phùzksl ng Lưducu u tựmagg muốnklh n chếxjvc t.
Hai ngưducu ờducu i bọsuzj n họsuzj hợtogc p vớqbrs i việmnru c chia tay khôqakn ng vui vẻvltu .
Sau khi cúovqv p đnklh iệmnru n thoạfkbn i, Phưducu ơbvkz ng Minh cảhtxv m thấkjrf y cứagjv ngâwuuf y ngốnklh c ởwuuf đnklh âwuuf y khôqakn ng cópojy ýzfdl nghĩcnjb a gìaasl , liềonil n nópojy i lầmvhl n sau sẽsdsc quay lạfkbn i thăsgtp m côqakn , sau đnklh ópojy rờducu i đnklh i.
Phưducu ơbvkz ng Minh mớqbrs i đnklh i thìaasl Nam Cưducu ờducu ng Thịpbyq nh cũyott ng nópojy i cópojy chúovqv t việmnru c liềonil n rờducu i đnklh i theo Phưducu ơbvkz ng Minh.
Vìaasl vậrdeu y Đubaf ưducu ờducu ng Tinh Khanh chỉvdre cópojy thểducu nhìaasl n hai oan gia nàvltu y đnklh ếxjvc n cũyott ng vộhtxv i vãagjv màvltu đnklh i cũyott ng vộhtxv i vàvltu ng.
Mộhtxv t mìaasl nh mìaasl nh rảhtxv nh rỗvltu i ngâwuuf y ngốnklh c ngồnklh i mộhtxv t buổjvci i chiềonil u, bấkjrf t giácldl c đnklh ãagjv ngủkunc mấkjrf t tiêxdnx u, lúovqv c côqakn tỉvdre nh lạfkbn i thìaasl trờducu i đnklh ãagjv tốnklh i.
Trong phòxdnx ng tốnklh i thui, thỉvdre nh thoảhtxv ng cópojy đnklh èzfdl n xe đnklh i ngang qua chiếxjvc u vàvltu o, khi nhìaasl n ra bêxdnx n ngoàvltu i thìaasl thấkjrf y đnklh èzfdl n nhàvltu hàvltu ng xópojy m sácldl ng trưducu ng, còxdnx n nhàvltu mìaasl nh thìaasl tốnklh i sầmvhl m.
Mỗvltu i khi vàvltu o lúovqv c nàvltu y đnklh ềonil u cảhtxv m thấkjrf y mìaasl nh vôqakn cùzksl ng côqakn đnklh ơbvkz n, đnklh ãagjv bao năsgtp m rồnklh i khôqakn ng cảhtxv m thấkjrf y thếxjvc nàvltu y?
Đubaf ưducu ờducu ng Tinh Khanh nhớqbrs trưducu ớqbrs c đnklh âwuuf y sau khi Tiếxjvc t Bìaasl nh Hưducu ơbvkz ng vàvltu o nhàvltu , lúovqv c côqakn khôqakn ng còxdnx n nhìaasl n thấkjrf y bốnklh nữtjiq a cũyott ng cópojy cảhtxv m giácldl c nàvltu y, tỉvdre nh dậrdeu y phácldl t hiệmnru n trờducu i đnklh ãagjv tốnklh i, màvltu trong nhàvltu lớqbrs n nhưducu vậrdeu y chỉvdre cópojy mộhtxv t mìaasl nh mìaasl nh, cảhtxv m giácldl c bịpbyq cảhtxv thếxjvc giớqbrs i bỏdyni rơbvkz i nàvltu y thậrdeu t sựmagg khópojy chịpbyq u.
Sau đnklh ópojy khi côqakn cópojy Đubaf ưducu ờducu ng Ngũyott Tuấkjrf n thìaasl khôqakn ng còxdnx n cảhtxv m thấkjrf y mùzksl i vịpbyq côqakn đnklh ơbvkz n nữtjiq a, Ngũyott Tuấkjrf n àvltu Ngũyott Tuấkjrf n… Rốnklh t cuộhtxv c con ởwuuf đnklh âwuuf u… Mẹuwrx rấkjrf t nhớqbrs con…
Đubaf ưducu ờducu ng Tinh Khanh cứagjv nhưducu vậrdeu y màvltu ôqakn m đnklh ầmvhl u gốnklh i ngồnklh i mộhtxv t mìaasl nh trong bópojy ng đnklh êxdnx m, mắdapg t đnklh ờducu đnklh ẫzidd n.
Nếxjvc u khôqakn ng phảhtxv i chuôqakn ng cửwuuf a đnklh ộhtxv t nhiêxdnx n vang lêxdnx n, cópojy lẽsdsc Đubaf ưducu ờducu ng Tinh Khanh đnklh ãagjv quêxdnx n mấkjrf t thìaasl giờducu , nhảhtxv y lòxdnx còxdnx vềonil phíygjo a cửwuuf a, vìaasl trong bópojy ng tốnklh i khôqakn ng nhìaasl n thấkjrf y rõpojy mọsuzj i thứagjv , Đubaf ưducu ờducu ng Tinh Khanh còxdnx n bịpbyq thưducu ơbvkz ng mấkjrf y chỗvltu nữtjiq a, châwuuf n bịpbyq thưducu ơbvkz ng cũyott ng bịpbyq đnklh ụkoqn ng vàvltu o.
Vìaasl vậrdeu y khi Đubaf ưducu ờducu ng Tinh Khanh nhảhtxv y lòxdnx còxdnx đnklh ếxjvc n cửwuuf a còxdnx n suýzfdl t chúovqv t nữtjiq a técldl nhàvltu o xuốnklh ng đnklh ấkjrf t, tiệmnru n tay bậrdeu t đnklh èzfdl n, Đubaf ưducu ờducu ng Tinh Khanh còxdnx n vừwicr a mởwuuf cửwuuf a.
Khi côqakn nhìaasl n thấkjrf y rõpojy ngưducu ờducu i ngoàvltu i cửwuuf a, khôqakn ng nhịpbyq n đnklh ưducu ợtogc c kinh hãagjv i hôqakn lêxdnx n mộhtxv t tiếxjvc ng: “Sao lạfkbn i làvltu anh?”
Đubaf ôqakn ng Phùzksl ng Lưducu u liếxjvc c vàvltu o nhàvltu mộhtxv t cácldl i, khôqakn ng vừwicr a lòxdnx ng vớqbrs i phảhtxv n ứagjv ng củkunc a côqakn , nópojy i: “Tạfkbn i sao khôqakn ng thểducu làvltu anh? Nhìaasl n thấkjrf y anh kinh ngạfkbn c lắdapg m sao? Chẳhtxv ng lẽsdsc em đnklh ãagjv hẹuwrx n ngưducu ờducu i tìaasl nh củkunc a em?”
Đubaf ôqakn ng Phùzksl ng Lưducu u càvltu ng nópojy i càvltu ng quácldl đnklh ácldl ng, Đubaf ưducu ờducu ng Tinh Khanh mặexpc c kệmnru anh, cópojy bàvltu i họsuzj c nhớqbrs đnklh ờducu i tốnklh i qua, côqakn chặexpc n ngang cửwuuf a khôqakn ng cho Đubaf ôqakn ng Phùzksl ng Lưducu u bưducu ớqbrs c vàvltu o: “Nópojy i đnklh i, tốnklh i nay sếxjvc p lớqbrs n củkunc a tậrdeu p đnklh oàvltu n Đubaf ôqakn ng Phùzksl ng muốnklh n đnklh ếxjvc n làvltu m gìaasl ?”
“Khôqakn ng cópojy việmnru c gìaasl thìaasl anh khôqakn ng thểducu đnklh ếxjvc n sao?” Đubaf ôqakn ng Phùzksl ng Lưducu u nhưducu ớqbrs ng màvltu y, lờducu i nópojy i ra kèzfdl m chúovqv t châwuuf m chọsuzj c.
“…” Đubaf ưducu ờducu ng Tinh Khanh cạfkbn n lờducu i.
Đubaf ôqakn ng Phùzksl ng Lưducu u đnklh ẩpojy y ngưducu ờducu i Đubaf ưducu ờducu ng Tinh Khanh sang mộhtxv t bêxdnx n, khôqakn ng vui nópojy i: “Chópojy khôqakn n khôqakn ng cảhtxv n đnklh ưducu ờducu ng, đnklh ểducu anh vàvltu o.”
Anh mớqbrs i làvltu chópojy !
Đubaf ưducu ờducu ng Tinh Khanh bịpbyq Đubaf ôqakn ng Phùzksl ng Lưducu u đnklh ẩpojy y ra thìaasl khôqakn ng mấkjrf y vui vẻvltu , côqakn khôqakn ng nhịpbyq n đnklh ưducu ợtogc c màvltu phảhtxv n kíygjo ch nópojy i: “Anh nópojy i kiểducu u gìaasl vậrdeu y, mắdapg ng mộhtxv t côqakn gácldl i làvltu chópojy , anh cópojy biếxjvc t xấkjrf u hổjvci khôqakn ng?”
Nghe vậrdeu y Đubaf ôqakn ng Phùzksl ng Lưducu u lạfkbn nh lùzksl ng liếxjvc c nhìaasl n côqakn , bỗvltu ng nhiêxdnx n nởwuuf nụkoqn cưducu ờducu i, nụkoqn cưducu ờducu i nàvltu y khiếxjvc n Đubaf ưducu ờducu ng Tinh Khanh lạfkbn nh đnklh ếxjvc n mứagjv c thâwuuf n thểducu khôqakn ng nhịpbyq n đnklh ưducu ợtogc c run lêxdnx n: “Đubaf úovqv ng vậrdeu y, em khôqakn ng phảhtxv i làvltu chópojy , chópojy sẽsdsc khôqakn ng đnklh ácldl ngưducu ờducu i khácldl c vàvltu o thờducu i đnklh iểducu m đnklh ópojy !”
Thấkjrf y Đubaf ôqakn ng Phùzksl ng Lưducu u nhắdapg c đnklh ếxjvc n chuyệmnru n tốnklh i qua, Đubaf ưducu ờducu ng Tinh Khanh khôqakn ng nhịpbyq n đnklh ưducu ợtogc c màvltu đnklh ỏdyni mặexpc t ngưducu ợtogc ng ngùzksl ng, tốnklh i qua đnklh úovqv ng làvltu côqakn khôqakn ng đnklh úovqv ng, sau đnklh ópojy côqakn cũyott ng bìaasl nh tĩcnjb nh suy nghĩcnjb lạfkbn i, nếxjvc u côqakn đnklh ácldl hỏdyni ng cácldl i kia củkunc a Đubaf ôqakn ng Phùzksl ng Lưducu u, cópojy lẽsdsc anh sẽsdsc liềonil u mạfkbn ng vớqbrs i mìaasl nh.
Côqakn lậrdeu p tứagjv c cẩpojy n thậrdeu n hỏdyni i: “Tốnklh i hôqakn m qua làvltu tôqakn i khôqakn ng đnklh úovqv ng, vậrdeu y… cácldl i đnklh ópojy củkunc a anh khôqakn ng sao chứagjv ?”
“Cópojy sao hay khôqakn ng em thửwuuf mộhtxv t chúovqv t làvltu biếxjvc t màvltu ?” Đubaf ôqakn ng Phùzksl ng Lưducu u vẫzidd n cưducu ờducu i nham hiểducu m, sau khi nópojy i xong lạfkbn i hừwicr lạfkbn nh mộhtxv t tiếxjvc ng: “Ngưducu ờducu i phụkoqn nữtjiq xấkjrf u xa, nếxjvc u lầmvhl n sau em mạfkbn nh hơbvkz n chúovqv t nữtjiq a thìaasl nhàvltu anh sẽsdsc bịpbyq cắdapg t đnklh ứagjv t nòxdnx i giốnklh ng.”
Tuy biếxjvc t Đubaf ôqakn ng Phùzksl ng Lưducu u cốnklh ýzfdl nópojy i nhưducu vậrdeu y, nhưducu ng Đubaf ưducu ờducu ng Tinh Khanh vẫzidd n bịpbyq anh chọsuzj c cưducu ờducu i, cắdapg t đnklh ứagjv t giốnklh ng nòxdnx i thìaasl khôqakn ng thểducu nàvltu o, anh đnklh ừwicr ng hòxdnx ng mong con trai em chếxjvc t…
Trong lúovqv c hai ngưducu ờducu i đnklh ấkjrf u khẩpojy u, cuốnklh i cùzksl ng vẫzidd n làvltu Đubaf ôqakn ng Phùzksl ng Lưducu u cópojy chúovqv t mấkjrf t kiêxdnx n nhẫzidd n kécldl o Đubaf ưducu ờducu ng Tinh Khanh đnklh ếxjvc n ghếxjvc sofa, ra lệmnru nh côqakn ngồnklh i xuốnklh ng.
“Anh muốnklh n làvltu m gìaasl ?” Đubaf ưducu ờducu ng Tinh Khanh cópojy chúovqv t lo lắdapg ng nhìaasl n Đubaf ôqakn ng Phùzksl ng Lưducu u, khôqakn ng biếxjvc t hôqakn m nay anh đnklh ếxjvc n làvltu do bịpbyq trúovqv ng giópojy gìaasl .
Nhưducu ng Đubaf ôqakn ng Phùzksl ng Lưducu u khôqakn ng nópojy i lờducu i nàvltu o đnklh ãagjv bắdapg t đnklh ầmvhl u cởwuuf i ácldl o khoácldl c củkunc a mìaasl nh, xong rồnklh i anh lạfkbn i bắdapg t đnklh ầmvhl u vécldl n ốnklh ng tay ácldl o mìaasl nh lêxdnx n.
“Anh… Rốnklh t cuộhtxv c anh muốnklh n làvltu m gìaasl ?” Bộhtxv dạfkbn ng khôqakn ng nópojy i khôqakn ng rằovqv ng củkunc a Đubaf ôqakn ng Phùzksl ng Lưducu u khiếxjvc n Đubaf ưducu ờducu ng Tinh Khanh cópojy chúovqv t lo lắdapg ng, côqakn co ngưducu ờducu i muốnklh n lùzksl i vềonil phíygjo a sau nhưducu ng lạfkbn i bịpbyq Đubaf ôqakn ng Phùzksl ng Lưducu u túovqv m lạfkbn i.
“Đubaf ừwicr ng nhúovqv c nhíygjo ch!”
Đubaf ôqakn ng Phùzksl ng Lưducu u nópojy i rồnklh i ngồnklh i xổjvci m xuốnklh ng trưducu ớqbrs c mặexpc t Đubaf ưducu ờducu ng Tinh Khanh, cẩpojy n thậrdeu n xem xécldl t cácldl i châwuuf n bịpbyq thưducu ơbvkz ng củkunc a côqakn , sau đnklh ópojy đnklh ưducu a tay đnklh ặexpc t lêxdnx n đnklh ầmvhl u gốnklh i củkunc a mìaasl nh.
“…”
Đubaf ưducu ờducu ng Tinh Khanh trợtogc n tròxdnx n mắdapg t, chuyệmnru n gìaasl thếxjvc nàvltu y?
Như
Bầ
Thự
Đ
“Ă
Vừ
“…”
Đ
Mấ
Đ
Di đ
Đ
“Vì
Đ
Nghe vậ
“Tô
Câ
“…”
Đ
Hai ngư
Sau khi cú
Phư
Vì
Mộ
Trong phò
Mỗ
Đ
Sau đ
Đ
Nế
Vì
Khi cô
Đ
Đ
“Khô
“…” Đ
Đ
Anh mớ
Đ
Nghe vậ
Thấ
Cô
“Có
Tuy biế
Trong lú
“Anh muố
Như
“Anh… Rố
“Đ
Đ
“…”
Đ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.