Vợ Của Tổng Tài Không Dễ

Chương 180 : Phòng tắm xảy ra chuyện

    trước sau   
Diễkehnn đnigyi, khoájjddc lájjddc đnigyi, anh cứrxck tiếbapjp tụuaiqc diễkehnn đnigyi!

Đtvxwưxlgtntmeng Tinh Khanh hoàvjhvn toàvjhvn coi lờntmei nóbrrni củvjhva Đtvxwôolvdng Phùwzxjng Lưxlgtu nhưxlgt gióbrrn thổhfwbi ngoàvjhvi tai, anh đnigyưxlgtntmeng đnigyưxlgtntmeng làvjhv mộbfoxt giájjddm đnigygxstc tậbapjp đnigyvjhvn cóbrrn tiếbapjng lạacfki ngủvjhv tạacfki cărlmkn phòluckng chặcstwt chộbfoxi, chiếbapjc ghếbapj sofa béhdra tẹoxjzo kia sao?

Đtvxwưxlgtntmeng Tinh Khanh càvjhvng nghĩfzxcvjhvng cảrxckm thấsinpy khôolvdng thểpsgo, khôolvdng cầcpckn biếbapjt lýoxjz do tạacfki sao đnigyêbhsqm nay anh tớlucki đnigyâqlyyy, côolvd khôolvdng muốgxstn đnigyjjddn cũayicng khôolvdng thèmrdim đnigyjjddn, dùwzxj sao mộbfoxt lúqamfc nữafbda anh ta cũayicng tựayic khắliblc màvjhv rờntmei đnigyi, quan tâqlyym nhiềrlmku đnigypsgovjhvm gìpsgo chứrxck.

Đtvxwưxlgtntmeng Tinh Khanh chẳzuyong buồokyon đnigypsgo ýoxjz tớlucki anh, đnigyepgvnh tắliblm nưxlgtluckc nóbrrnng rồokyoi đnigyi ngủvjhv.

Nhưxlgtng khôolvdng ngờntme sau khi vàvjhvo phòluckng tắliblm, vừvrtja cởxlgti quầcpckn ájjddo, Đtvxwưxlgtntmeng Tinh Khanh tung tărlmkng muốgxstn tắliblm bồokyon tắliblm, nhưxlgtng vìpsgo dẫnigym phảrxcki vếbapjt nưxlgtluckc trêbhsqn sàvjhvn nhàvjhvvjhv khôolvdng cẩexbqn thậbapjn bịepgv trưxlgtnbfqt ngãhpbj.

“A” mộbfoxt tiếbapjng, Đtvxwưxlgtntmeng Tinh Khanh mộbfoxt lầcpckn nữafbda bịepgv đnigyau màvjhvbhsqu lêbhsqn.




Đtvxwájjddng ghéhdrat!

psgonh thưxlgtntmeng hai châqlyyn đnigyi trêbhsqn sàvjhvn co nưxlgtluckc cũayicng khôolvdng cảrxckm thấsinpy gìpsgo, nhưxlgtng vìpsgoolvdm nay mộbfoxt châqlyyn bịepgv thưxlgtơepgvng, thếbapjvjhv chỉuqpo đnigyàvjhvnh mộbfoxt châqlyyn khậbapjp khiễkehnng đnigyi vàvjhvo, đnigyiềrlmku nàvjhvy khiếbapjn côolvd mấsinpt câqlyyn bằuaiqng màvjhv ngãhpbj xuốgxstng đnigysinpt.

Đtvxwiềrlmku quan trọbphpng làvjhv, côolvd rấsinpt khóbrrn đnigyrxckng dậbapjy.

Tiếbapjng kêbhsqu thấsinpt thanh củvjhva Đtvxwưxlgtntmeng Tinh Khanh đnigyãhpbj thu húqamft Đtvxwôolvdng Phùwzxjng Lưxlgtu, anh vốgxstn làvjhv do hôolvdm nay đnigyãhpbj uốgxstng say trong tiệrlmkc xãhpbj giao, trêbhsqn đnigyưxlgtntmeng đnigyếbapjn đnigyâqlyyy lúqamfc nãhpbjy cũayicng đnigyãhpbjepgvepgv hồokyo hồokyo, anh sợnbfqjjddi xe trởxlgt vềrlmk khôolvdng an toàvjhvn, thếbapjbhsqn mớlucki muốgxstn tiệrlmkn đnigyâqlyyy ngủvjhv nhàvjhvolvd mộbfoxt đnigyêbhsqm.

Nhưxlgtng khôolvdng ngờntme rằuaiqng anh vừvrtja mớlucki nhắliblm mắliblt lạacfki, liềrlmkn nghe thấsinpy tiếbapjng kêbhsqu kinh ngạacfkc củvjhva Đtvxwưxlgtntmeng Tinh Khanh vọbphpng ra từvrtj nhàvjhv tắliblm, âqlyym thanh đnigyóbrrnxlgtntmeng nhưxlgt gặcstwp phảrxcki sựayic sợnbfqhpbji bấsinpt ngờntmepsgo, Đtvxwôolvdng Phùwzxjng Lưxlgtu mởxlgt to mắliblt, lo lắliblng Đtvxwưxlgtntmeng Tinh Khanh mộbfoxt châqlyyn bịepgv thưxlgtơepgvng lạacfki xảrxcky ra thêbhsqm chuyệrlmkn gìpsgo, liềrlmkn vộbfoxi vàvjhvng chạacfky vàvjhvo nhàvjhv tắliblm.

Đtvxwếbapjn cửcnxia nhàvjhv tắliblm, gầcpckn nhưxlgt khôolvdng nghĩfzxc ngợnbfqi gìpsgo, Đtvxwôolvdng Phùwzxjng Lưxlgtu mởxlgtjjddnh cửcnxia nhàvjhv tắliblm đnigyang đnigyóbrrnng chặcstwt, lớluckn giọbphpng gọbphpi: “Đtvxwưxlgtntmeng An Kỳhpzb! Côolvd sao vậbapjy?”

Vừvrtja gọbphpi vừvrtja ra sứrxckc đnigyexbqy cửcnxia.

“...”

Khi anh nhìpsgon thấsinpy Đtvxwưxlgtntmeng Tinh Khanh khôolvdng mộbfoxt mảrxcknh ájjddo che thâqlyyn đnigyang nằuaiqm dưxlgtlucki đnigysinpt, cảrxck ngưxlgtntmei anh sữafbdng sờntme.

Đtvxwưxlgtntmeng Tinh Khanh thấsinpy Đtvxwôolvdng Phùwzxjng Lưxlgtu đnigybfoxt nhiêbhsqn mởxlgt cửcnxia, cũayicng sữafbdng sờntme mộbfoxt lúqamfc, theo đnigyóbrrnolvdhdrat to: “A a a a a a...”

“Đtvxwokyo biếbapjn thájjddi! Anh vàvjhvo đnigyâqlyyy làvjhvm gìpsgo!” Đtvxwưxlgtntmeng Tinh Khanh hoảrxckng loạacfkn che lấsinpp nơepgvi bídbph mậbapjt riêbhsqng tưxlgt củvjhva mìpsgonh, theo phảrxckn xạacfkolvd khéhdrap chặcstwt hai đnigyùwzxji, hai tay ôolvdm chặcstwt trưxlgtluckc ngựayicc, miệrlmkng khôolvdng ngừvrtjng héhdrat: “Ra ngoàvjhvi! Anh mau ra ngoàvjhvi cho tôolvdi!”

qamfc nàvjhvy Đtvxwôolvdng Phùwzxjng Lưxlgtu mớlucki hoàvjhvn toàvjhvn lấsinpy lạacfki ýoxjz thứrxckc, anh nhìpsgon cảrxcknh đnigyoxjzp trưxlgtluckc mắliblt, cóbrrn chúqamft ngưxlgtnbfqng ngùwzxjng cưxlgtntmei nóbrrni: “Thậbapjt sựayic xin lỗhdrai...”

brrni xong, anh đnigyóbrrnng sậbapjp cửcnxia đnigyi ra..




Cửcnxia đnigyóbrrnng lạacfki rồokyoi, lúqamfc nàvjhvy Đtvxwưxlgtntmeng Tinh Khanh mớlucki thảrxck lỏkehnng, côolvd thờntme phàvjhvo nhẹoxjz nhõuqpom, côolvdjjddm vàvjhvo thàvjhvnh bồokyon tắliblm muốgxstn đnigyrxckng dậbapjy.

Bởxlgti vìpsgo chỉuqpobrrn mộbfoxt châqlyyn chốgxstng đnigysinpt, nềrlmkn nhàvjhv lạacfki quájjdd trơepgvn, Đtvxwưxlgtntmeng Tinh Khanh phảrxcki tốgxstn rấsinpt nhiềrlmku côolvdng sứrxckc mớlucki cóbrrn thểpsgo đnigyrxckng dậbapjy đnigyưxlgtnbfqc.

Đtvxwếbapjn khi côolvd đnigyãhpbj đnigyrxckng thẳzuyong ngưxlgtntmei, hơepgvi thởxlgt vẫnigyn chưxlgta ổhfwbn đnigyepgvnh, lạacfki mộbfoxt lầcpckn nữafbda khôolvdng cẩexbqn thậbapjn chạacfkm phảrxcki châqlyyn bịepgv thưxlgtơepgvng, tiếbapjp tụuaiqc chịepgvu đnigyau, cảrxck ngưxlgtntmei côolvd mấsinpt câqlyyn bằuaiqng, ngãhpbj phậbapjp xuốgxstng, khôolvdng chịepgvu đnigyưxlgtnbfqc lạacfki mộbfoxt lầcpckn nữafbda thấsinpt thanh kêbhsqu lêbhsqn.

Xong lầcpckn nàvjhvy làvjhv Đtvxwưxlgtntmeng Tinh Khanh bịepgv ngãhpbjvjhvo bồokyon tắliblm, khôolvdng cóbrrn đnigyau đnigyluckn vềrlmk thểpsgojjddc, nhưxlgtng côolvd sớluckm đnigyãhpbj xoájjddy đnigycpcky nưxlgtluckc vàvjhvo bồokyon, trong chớluckp mắliblt đnigycpcku côolvd đnigyhfwb vềrlmkxlgtluckng bồokyon tắliblm, nửcnxia trêbhsqn củvjhva côolvd bịepgv gụuaiqc xuốgxstng bồokyon tắliblm, mắliblt, mũayici, miệrlmkng, tai củvjhva côolvd, tấsinpt cảrxck đnigyrlmku bịepgv chìpsgom trong nưxlgtluckc.

Đtvxwếbapjn tiếbapjng héhdrat củvjhva Đtvxwưxlgtntmeng Tinh Khanh cũayicng bịepgvxlgtluckc cuốgxstn trôolvdi.

Nửcnxia ngưxlgtntmei dưxlgtlucki thìpsgoxlgtbhsqn ngoàvjhvi, nửcnxia ngưxlgtntmei trêbhsqn thìpsgo gụuaiqc trong bồokyon tắliblm, Đtvxwưxlgtntmeng Tinh Khanh muốgxstn đnigyrxckng dậbapjy, hai tay khôolvdng còluckn chúqamft sứrxckc lựayicc muốgxstn bájjddm vídbphu vàvjhvo bốgxstn góbrrnc củvjhva bồokyon tắliblm đnigypsgo đnigyrxckng dậbapjy, nhưxlgtng vìpsgo quájjdd trơepgvn, gầcpckn nhưxlgt khôolvdng tìpsgom đnigyưxlgtnbfqc đnigyiểpsgom tựayica.

Ban đnigycpcku vìpsgo khôolvdng cóbrrn chúqamft phòluckng bịepgv, nêbhsqn uốgxstng phảrxcki vàvjhvi ngụuaiqm nưxlgtluckc, nhưxlgtng lâqlyyu dầcpckn, lạacfki khôolvdng giỏkehni nặcstwn nưxlgtluckc nêbhsqn Đtvxwưxlgtntmeng Tinh Khanh dầcpckn dầcpckn cảrxckm thấsinpy khóbrrn thởxlgt, cảrxckm giájjddc bảrxckn thâqlyyn sắliblp bịepgv ngạacfkt chếbapjt đnigyếbapjn nơepgvi rồokyoi.

luckn bêbhsqn ngoàvjhvi, Đtvxwôolvdng Phùwzxjng Lưxlgtu đnigyrxckng bêbhsqn ngoàvjhvi mộbfoxt lúqamfc đnigyang đnigyepgvnh rờntmei đnigyi, đnigybfoxt nhiêbhsqn lạacfki nghe thấsinpy tiếbapjng kêbhsqu thấsinpt thanh củvjhva Đtvxwưxlgtntmeng Tinh Khanh, nhưxlgtng tiếbapjng kêbhsqu nàvjhvy kéhdrao dàvjhvi cóbrrn hai giâqlyyy, rấsinpt nhanh liềrlmkm im lặcstwng.

Đtvxwôolvdng Phùwzxjng Lưxlgtu do dựayic đnigyrxckng trưxlgtluckc cửcnxia phòluckng tắliblm, khôolvdng biếbapjt nêbhsqn hay khôolvdng nêbhsqn tiếbapjp tụuaiqc mởxlgt cửcnxia đnigyi vàvjhvo, nếbapju bay giờntmevjhvo trong cũayicng khôolvdng phảrxcki, còluckn nếbapju khôolvdng vàvjhvo, bảrxckn thâqlyyn lạacfki sợnbfqolvd xảrxcky ra chuyệrlmkn ngoàvjhvi ýoxjz muốgxstn.

Đtvxwôolvdng Phùwzxjng Lưxlgtu nghĩfzxc mộbfoxt lúqamfc, gõuqpo cửcnxia, thấsinpp giọbphpng hỏkehni: “Đtvxwưxlgtntmeng An Kỳhpzb? Côolvd sao vậbapjy?”

“...”

Khôolvdng ai trảrxck lờntmei.

Lẽrktwvjhvo côolvd vẫnigyn đnigyang giậbapjn anh? Nhưxlgtng cũayicng khôolvdng đnigyếbapjn nỗhdrai khôolvdng nóbrrni mộbfoxt lờntmei chứrxck?




Sựayic quan tâqlyym lo lắliblng củvjhva anh đnigygxsti vớlucki Đtvxwưxlgtntmeng Tinh Khanh đnigyãhpbj chiếbapjn thắliblng, khôolvdng thấsinpy ai trảrxck lờntmei, Đtvxwôolvdng Phùwzxjng Lưxlgtu khôolvdng kìpsgom đnigyưxlgtnbfqc sựayic lo lắliblng màvjhvuqpo cửcnxia mộbfoxt lầcpckn nữafbda: “Côolvdxlgt trong đnigyóbrrn rốgxstt cuộbfoxc đnigyãhpbj xảrxcky ra chuyệrlmkn gìpsgo? Nếbapju khôolvdng sao thìpsgoolvdayicng phảrxcki lêbhsqn tiếbapjng đnigyi chứrxck.”

“...”

Vẫnigyn nhưxlgtayic, khôolvdng ai trảrxck lờntmei.

Đtvxwưxlgtntmeng Tinh Khanh lúqamfc nàvjhvy đnigyang bịepgv ngậbapjp trong nưxlgtluckc, côolvd hoàvjhvn toàvjhvn khôolvdng nghe đnigyưxlgtnbfqc tiếbapjng gõuqpo cửcnxia bêbhsqn ngoàvjhvi, nưxlgtluckc cóbrrnjjddc dụuaiqng cájjddch âqlyym, huốgxstng hồokyoqlyyy giờntmeqlyym trạacfkng côolvd đnigyang hoảrxckng loạacfkn bấsinpt an, đnigyâqlyyu còluckn tâqlyym trạacfkng nghe tiếbapjng gọbphpi bêbhsqn ngoàvjhvi chứrxck.

Lầcpckn nàvjhvy vẫnigyn khôolvdng thấsinpy ai trảrxck lờntmei, sựayic lo lắliblng trong lòluckng Đtvxwôolvdng Phùwzxjng Lưxlgtu càvjhvng tărlmkng thêbhsqm, khôolvdng phảrxcki thậbapjt sựayic đnigyãhpbj xảrxcky ra chuyệrlmkn gìpsgo chứrxck? Anh cũayicng đnigyãhpbjbrrni đnigyếbapjn nhưxlgt vậbapjy rồokyoi, Đtvxwưxlgtntmeng Tinh Khanh khôolvdng cóbrrnoxjz do gìpsgovjhv khôolvdng trảrxck lờntmei.

Nghĩfzxc tớlucki đnigyâqlyyy, anh đnigyacfkp mạacfknh cửcnxia, quảrxck nhiêbhsqn, vừvrtja mởxlgt cửcnxia anh liềrlmkn nhìpsgon thấsinpy hai châqlyyn côolvdbhsqn ngoàvjhvi bồokyon tắliblm khôolvdng ngừvrtjng đnigyacfkp, nửcnxia ngưxlgtntmei còluckn lạacfki thìpsgo đnigyang giãhpbjy dụuaiqa trong bồokyon.

Thấsinpy cảrxcknh nàvjhvy, trájjddi tim Đtvxwôolvdng Phùwzxjng Lưxlgtu nhưxlgt muốgxstn nhảrxcky ra ngoàvjhvi, đnigycpcku nhưxlgt muốgxstn nổhfwb tung, anh mạacfknh mẽrktw lao đnigyếbapjn kéhdrao Đtvxwưxlgtntmeng Tinh Khanh từvrtj trong nưxlgtluckc lêbhsqn, còluckn Đtvxwưxlgtntmeng Tinh Khanh vìpsgo thiếbapju khôolvdng khídbphvjhv sắliblc mặcstwt trởxlgtbhsqn tídbphm bầcpckm, rấsinpt khóbrrn coi.

Đtvxwôolvdng Phùwzxjng Lưxlgtu đnigycstwt ngưxlgtntmei côolvd nằuaiqm thẳzuyong, lúqamfc đnigyóbrrnayicng khôolvdng suy nghĩfzxc kiêbhsqng dèmrdipsgo, ấsinpn mạacfknh ngựayicc côolvd giúqamfp côolvdepgv cấsinpp.

Sau khi Đtvxwưxlgtntmeng Tinh Khanh ho ra vàvjhvi hụuaiqm nưxlgtluckc, thấsinpy côolvd vẫnigyn vớlucki bộbfox dạacfkng bấsinpt tỉuqponh, Đtvxwôolvdng Phùwzxjng Lưxlgtu lo lắliblng lạacfki cúqamfi ngưxlgtntmei, tiếbapjp tụuaiqc hôolvd hấsinpp nhâqlyyn tạacfko cho côolvd.

Sau vàvjhvi hơepgvi hôolvd hấsinpp, Đtvxwưxlgtntmeng Tinh Khanh mớlucki hơepgvi chau màvjhvy, dầcpckn dầcpckn tỉuqponh lạacfki.

“Hụuaiq...hụuaiq...hụuaiq

Đtvxwôolvdng Phùwzxjng Lưxlgtu buôolvdng tay khỏkehni miệrlmkng côolvd, đnigypsgoolvd ho ra hếbapjt nưxlgtluckc trong dạacfk dạacfky trong cổhfwb họbphpng, cũayicng giúqamfp côolvdolvd hấsinpp khôolvdng khídbph tốgxstt hơepgvn.

Khi Đtvxwưxlgtntmeng Tinh Khanh tỉuqponh dạacfky đnigycpcku côolvd rấsinpt choájjddng, cảrxck ngưxlgtntmei vẫnigyn rấsinpt mơepgv hồokyo, côolvd từvrtj từvrtj gắliblng sứrxckc đnigypsgo bảrxckn thâqlyyn tỉuqponh tájjddo, khi côolvd tỉuqponh tájjddo hơepgvn, liềrlmkn nhìpsgon thấsinpy Đtvxwôolvdng Phùwzxjng Lưxlgtu trưxlgtluckc mặcstwt!

“A!” Lạacfki làvjhv tiếbapjng kêbhsqu thấsinpt thanh, gầcpckn nhưxlgtvjhv theo phảrxckn xạacfk, hai tay côolvd ôolvdm trưxlgtluckc ngựayicc, dứrxckt khoájjddt lùwzxji vềrlmk sau vàvjhvi bưxlgtluckc, lắliblp ba lắliblp bắliblp chỉuqpovjhvo Đtvxwôolvdng Phùwzxjng Lưxlgtu nóbrrni: “Anh...anh...sao anh lạacfki ởxlgt đnigyâqlyyy!”

brrni xong, cúqamfi đnigycpcku nhìpsgon bảrxckn thâqlyyn vẫnigyn đnigyang trầcpckn trụuaiqi, Đtvxwưxlgtntmeng Tinh Khanh cảrxckm thấsinpy bảrxckn thâqlyyn nhưxlgt muốgxstn nổhfwb tung!

olvd đnigybfoxt nhiêbhsqn nhớluck lạacfki cảrxcknh tưxlgtxlgtng côolvd bịepgv ngậbapjp nưxlgtluckc vừvrtja nãhpbjy, chỉuqpo cảrxckm thấsinpy bảrxckn thâqlyyn sắliblp chếbapjt đnigyếbapjn nơepgvi rồokyoi, sau đnigyóbrrn, hìpsgonh nhưxlgtbrrn ngưxlgtntmei đnigyi vàvjhvo, vộbfoxi vàvjhvng muốgxstn kéhdrao côolvd ra khỏkehni bồokyon tắliblm, tiếbapjp đnigyếbapjn, côolvd thấsinpy cóbrrn mộbfoxt khuôolvdn mặcstwt càvjhvng lúqamfc càvjhvng sájjddt mặcstwt côolvd, sau đnigyóbrrn...côolvd bịepgvolvdn mêbhsq.

Lạacfki nhìpsgon cảrxcknh tưxlgtnbfqng trưxlgtluckc mắliblt, dựayicvjhv Đtvxwôolvdng Phùwzxjng Lưxlgtu đnigyãhpbj cứrxcku côolvd.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.