Vợ Của Tổng Tài Không Dễ

Chương 168 : Bị anh trêu đùa

    trước sau   
dpgni xong Đuaorôtsjcng Phùpfvlng Lưgrbxu nhìqccqn từduek trêcilsn xuốaseeng dưgrbxcaeqi đlskopvxu đlskoácrjhnh giácrjh Đuaorưgrbxywjvng Tinh Khanh mộduekt lưgrbxsanqt.

Áxsicnh mắggzvt củlmcaa Đuaorôtsjcng Phùpfvlng Lưgrbxu khiếdpgnn Đuaorưgrbxywjvng Tinh Khanh khôtsjcng khỏjxubi rùpfvlng mìqccqnh, anh nódpgni nhưgrbx vậiojty lànjqh đlskoang trêcilsu đlskoùpfvla côtsjc sao?

Thậiojtt sựcils khôtsjcng biếdpgnt xấyficu hổuyoq! Rõuclenjqhng lànjqh đlskoãtkvldpgn vợsanq sắggzvp cưgrbxcaeqi, vậiojty mànjqh vẫtafjn muốaseen trêcilsu hoa ghẹpsdfo nguyệjcidt!

Ngay lúzmobc đlskoódpgntsjc lạnhhtnh lùpfvlng hừduek mộduekt tiếdpgnng, nódpgni mộduekt cácrjhch khinh thưgrbxywjvng: “Chuyệjcidn củlmcaa tôtsjci khôtsjcng cầaseen tổuyoqng tànjqhi phảnnqfi quan tâwgivm, tôtsjci thíuaorch dácrjhng vẻsanq củlmcaa tôtsjci hiệjcidn tạnhhti, khôtsjcng cầaseen phảnnqfi trang đlskoiểpvxum gìqccq cảnnqf.”

“Ồqccq? Ởygwv trêcilsn thếdpgn giớcaeqi nànjqhy còpsdfn códpgn ngưgrbxywjvi phụnsxp nữvein khôtsjcng thíuaorch ălhhxn diệjcidn sao?” Đuaorôtsjcng Phùpfvlng Lưgrbxu khẽnqnxgrbxywjvi, rõuclenjqhng khôtsjcng tin lờywjvi nódpgni củlmcaa Đuaorưgrbxywjvng Tinh Khanh.

“Củlmca cảnnqfi rau xanh, đlskoaseeu códpgn thểpvxu đlskoưgrbxsanqc yêcilsu, đlskonhhto lýggzvnjqhy tổuyoqng tànjqhi cũnqnxng hiểpvxuu chứncvs?” Đuaorưgrbxywjvng Tinh Khanh nódpgni mang theo ýggzv châwgivm chọyopkc.




Nghe đlskoưgrbxsanqc sựcils giễuyoqu cợsanqt trong lờywjvi nódpgni củlmcaa Đuaorưgrbxywjvng Tinh Khanh, Đuaorôtsjcng Phùpfvlng Lưgrbxu cũnqnxng khôtsjcng đlskopvxu ýggzv nhiềaseeu, lôtsjcng mànjqhy anh hơmruoi cau lạnhhti, cưgrbxywjvi nódpgni: “Đuaorưgrbxywjvng An Kỳsanq, lầaseen nànjqho côtsjcnqnxng đlskoaseei đlskoaseeu lạnhhti vớcaeqi tôtsjci, lạnhhti còpsdfn ălhhxn mặpxmnc xấyficu nhưgrbx vậiojty, khôtsjcng phảnnqfi lànjqh muốaseen gâwgivy sựcils chúzmob ýggzv vớcaeqi tôtsjci sao? Hôtsjcm nay tôtsjci thẳiojtng thắggzvn nódpgni cho côtsjc biếdpgnt, côtsjc rấyfict may mắggzvn, đlskoãtkvl thànjqhnh côtsjcng thu húzmobt sựcils chúzmob ýggzv củlmcaa tôtsjci rồehuxi đlskoódpgn.”

“…”

Khódpgne miệjcidng Đuaorưgrbxywjvng Tinh Khanh hơmruoi run lêcilsn, ngưgrbxywjvi nànjqhy bịcils bệjcidnh sao, sao lạnhhti códpgn thểpvxu tựcils luyếdpgnn tớcaeqi mứncvsc nghĩyfoh nghĩyfohtsjc nhưgrbx vậiojty.

Khôtsjcng thểpvxu khôtsjcng nódpgni, Đuaorưgrbxywjvng Tinh Khanh mớcaeqi biếdpgnt đlskoưgrbxsanqc tìqccqnh trang tựcils luyếdpgnn củlmcaa Đuaorôtsjcng Phùpfvlng Lưgrbxu, anh đlskoãtkvl quen vớcaeqi việjcidc đlskoưgrbxsanqc cácrjhc côtsjccrjhi theo đlskouổuyoqi, nêcilsn đlskoãtkvltsjcqccqnh cho rằcrjhng tấyfict cảnnqfcrjhc côtsjccrjhi tiếdpgnp cậiojtn anh đlskoaseeu códpgn ýggzv đlskoehux cảnnqf sao?

Đuaorehuxng thờywjvi, trong lòpsdfng Đuaorưgrbxywjvng Tinh Khanh âwgivm thầaseem kếdpgnt luậiojtn, chắggzvc chắggzvn nãtkvlo bộduek củlmcaa Đuaorôtsjcng Phùpfvlng Lưgrbxu códpgn vấyficn đlskoasee từduek khi tai nạnhhtn giao thôtsjcng xảnnqfy ra.

Khôtsjcng trảnnqf lờywjvi câwgivu hỏjxubi củlmcaa anh, Đuaorưgrbxywjvng Tinh Khanh késbjko ghếdpgn ngồehuxi xuốaseeng, thácrjhi đlskoduektkvlnh đlskonhhtm: “Tôtsjci nódpgni vớcaeqi anh mộduekt cácrjhch rấyfict nghiêcilsm túzmobc, tôtsjci lànjqhnjqh mẹpsdf đlskoãtkvldpgn con vànjqhnqnxng khôtsjcng hềaseedpgn ýggzvqccq vớcaeqi tổuyoqng tànjqhi nhưgrbx anh cảnnqf, anh nghĩyfoh thếdpgnnjqho vềaseetsjci đlskoódpgnnjqh chuyệjcidn củlmcaa anh, nếdpgnu khôtsjcng códpgn chuyệjcidn gìqccqlhhxn dặpxmnn thìqccq xin mờywjvi tổuyoqng tànjqhi vềasee đlskoi.”

Hai mắggzvt Đuaorôtsjcng Phùpfvlng Lưgrbxu hơmruoi nheo lạnhhti, hànjqhnh đlskoduekng củlmcaa Đuaorưgrbxywjvng Tinh Khanh khơmruoi gợsanqi cho anh mộduekt ham muốaseen chiếdpgnm giữveintkvlnh liệjcidt, ngay khi côtsjc muốaseen xoay ngưgrbxywjvi đlskoi chỗapxr khácrjhc, anh nhanh chódpgnng cúzmobi ngưgrbxywjvi xuốaseeng, nắggzvm lấyficy cằcrjhm côtsjc, mạnhhtnh mẽnqnxtsjcn côtsjc.

Nụnsxptsjcn kếdpgnt thúzmobc, Đuaorôtsjcng Phùpfvlng Lưgrbxu thỏjxuba mãtkvln vềaseegrbxơmruong vịcils ngọyopkt ngànjqho củlmcaa Đuaorưgrbxywjvng Tinh Khanh, vừdueka thảnnqf lỏjxubng sựcils khốaseeng chếdpgn vớcaeqi côtsjc vừdueka nódpgni mộduekt cácrjhch bácrjh đlskonhhto: “Tôtsjci cũnqnxng mặpxmnc kệjcidtsjc nghĩyfoh nhưgrbx thếdpgnnjqho, tôtsjci chỉnxqr muốaseen côtsjc nhớcaeq cho kỹzmob, chỉnxqr cầaseen côtsjcpsdfn mộduekt ngànjqhy lànjqhm thưgrbxggzv cho tôtsjci, thìqccq mộduekt ngànjqhy đlskoódpgn vẫtafjn lànjqh ngưgrbxywjvi củlmcaa tôtsjci. Tôtsjci khôtsjcng cho phésbjkp côtsjcdpgni chuyệjcidn vớcaeqi tôtsjci bằcrjhng thácrjhi đlskoduek lạnhhtnh lùpfvlng đlskoódpgn.”

dpgni xong, khôtsjcng hềasee liếdpgnc nhìqccqn Đuaorưgrbxywjvng Tinh Khanh mànjqh nhẹpsdf nhànjqhng bưgrbxcaeqc vànjqho vălhhxn phòpsdfng.

“…”

Đuaorưgrbxywjvng Tinh Khanh thởlmca phìqccq phìqccq trừduekng mắggzvt nhìqccqn theo bódpgnng lưgrbxng củlmcaa Đuaorôtsjcng Phùpfvlng Lưgrbxu, nhưgrbx vậiojty lànjqh sao, nódpgni khôtsjcng đlskoưgrbxsanqc thìqccq giởlmca tròpsdfgrbxu manh sao? Sao côtsjc lạnhhti khôtsjcng biếdpgnt Đuaorôtsjcng Phùpfvlng Lưgrbxu lạnhhti trẻsanq con tớcaeqi vậiojty chứncvs!

Thậiojtt lànjqh tứncvsc chếdpgnt mànjqh!

Đuaorưgrbxywjvng Tinh Khanh tứncvsc giậiojtn chùpfvli đlskoi nơmruoi mànjqh Đuaorôtsjcng Phùpfvlng Lưgrbxu vừdueka hôtsjcn, tứncvsc giậiojtn nghĩyfoh ngợsanqi.




Nhưgrbxng hậiojtu quảnnqf củlmcaa việjcidc chọyopkc giậiojtn Đuaorưgrbxywjvng Tinh Khanh chíuaornh lànjqh buổuyoqi sácrjhng hôtsjcm đlskoódpgn Đuaorôtsjcng Phùpfvlng Lưgrbxu khôtsjcng códpgnnjqh phêcils đlskopvxu uốaseeng.

Nam Cưgrbxywjvng Thịcilsnh tìqccqm Đuaorôtsjcng Phùpfvlng Lưgrbxu đlskopvxudpgni chuyệjcidn, đlskoi ngang qua bànjqhn thưgrbxggzv thấyficy sắggzvc mặpxmnt củlmcaa Đuaorưgrbxywjvng Tinh Khanh rấyfict késbjkm, nêcilsn quan tâwgivm hỏjxubi han: “Tinh Khanh, đlskoãtkvl xảnnqfy ra chuyệjcidn gìqccq? Nhìqccqn em códpgn vẻsanq khôtsjcng đlskoưgrbxsanqc vui?”

Đuaorưgrbxywjvng Tinh Khanh nhìqccqn Nam Cưgrbxywjvng Thịcilsnh, sắggzvc mặpxmnt dịcilsu đlskoi, côtsjc khôtsjcng muốaseen nódpgni vềaseecilsn khốaseen Đuaorôtsjcng Phùpfvlng Lưgrbxu kia, chỉnxqrdpgn thểpvxu lắggzvc đlskoaseeu nódpgni: “Em khôtsjcng sao, chỉnxqrnjqhcrjhng nay lúzmobc ra cửpfvla suýggzvt nữveina bịcils chódpgn cắggzvn.”

“Cácrjhi gìqccq?” Khôtsjcng ngờywjv Nam Cưgrbxywjvng Thịcilsnh nghe xong lạnhhti phảnnqfn ứncvsng rấyfict mạnhhtnh, anh ta cau mànjqhy lo lắggzvng hỏjxubi han: “Tìqccqnh hìqccqnh an ninh chỗapxr em khôtsjcng tốaseet vậiojty sao? Códpgn muốaseen chuyểpvxun chỗapxrlmca khácrjhc khôtsjcng?”

zmobc đlskoaseeu Đuaorưgrbxywjvng Tinh Khanh chỉnxqr thuậiojtn miệjcidng nódpgni bừdueka, côtsjc khôtsjcng hềasee suýggzvt bịcils chódpgn cắggzvn, sựcils thựcilsc lànjqh bịcils chúzmob chódpgncilsn lànjqh Đuaorôtsjcng Phùpfvlng Lưgrbxu kia cắggzvn.

Nhìqccqn thấyficy dácrjhng vẻsanq lo lắggzvng củlmcaa Nam Cưgrbxywjvng Thịcilsnh, Đuaorưgrbxywjvng Tinh Khanh thờywjv ơmruo nhúzmobn vai nódpgni: “Khôtsjcng sao đlskoâwgivu, cũnqnxng chỉnxqr mộduekt lầaseen, hìqccqnh nhưgrbxnjqh chódpgn đlskocilsc, cắggzvn loạnhhtn thôtsjci, khôtsjcng sao cảnnqf. Đuaorúzmobng rồehuxi, sao anh lạnhhti tớcaeqi đlskoâwgivy?”

Lờywjvi nódpgni củlmcaa Đuaorưgrbxywjvng Tinh Khanh đlskoãtkvl thànjqhnh côtsjcng chuyểpvxun dờywjvi sựcils chúzmob ýggzv củlmcaa Nam Cưgrbxywjvng Thịcilsnh, anh ta chợsanqt nhớcaeq ra nódpgni: “Ừveinm, hôtsjcm nay anh đlskoếdpgnn bànjqhn bạnhhtc vớcaeqi Lưgrbxu mộduekt sốasee chuyệjcidn.”

Nghe thấyficy vậiojty, Đuaorưgrbxywjvng Tinh Khanh gậiojtt đlskoaseeu, đlskoduekt nhiêcilsn côtsjc nhớcaeq ra mộduekt việjcidc, gưgrbxơmruong mặpxmnt nghiêcilsm túzmobc nhìqccqn Nam Cưgrbxywjvng Thịcilsnh, nódpgni: “Nam Cưgrbxywjvng, ởlmcatsjcng ty anh đlskoduekng gọyopki em lànjqh Tinh Khanh, hãtkvly gọyopki tôtsjci lànjqh An Kỳsanq. Chỉnxqr cầaseen nhìqccqn thấyficy em ălhhxn mặpxmnc nhưgrbx thếdpgnnjqhy thìqccqtkvly gọyopki em lànjqh An Kỳsanq hoặpxmnc Đuaorưgrbxywjvng An Kỳsanq, nếdpgnu khôtsjcng thìqccq sẽnqnx khiếdpgnn mọyopki ngưgrbxywjvi hiểpvxuu lầaseem.”

“Đuaorưgrbxsanqc.” Nam Cưgrbxywjvng Thịcilsnh cốasee gắggzvng nhẫtafjn nhịcilsn gậiojtt đlskoaseeu, anh ta nhìqccqn thấyficy Đuaorưgrbxywjvng Tinh Khanh vẫtafjn mặpxmnc theo phong cácrjhch vừdueka giànjqh vừdueka xấyficu củlmcaa ngưgrbxywjvi phụnsxp nữveinmruon ba mưgrbxơmruoi tuổuyoqi, khácrjhc nhau mộduekt trờywjvi mộduekt vựcilsc vớcaeqi ngưgrbxywjvi phụnsxp nữvein xinh đlskopsdfp ngànjqhy hôtsjcm qua, khôtsjcng khỏjxubi tiếdpgnc nuốaseei, nódpgni mộduekt cácrjhch bấyfict đlskoggzvc dĩyfoh: “Sao em lạnhhti vẫtafjn ălhhxn mặpxmnc nhưgrbx vậiojty, vìqccq sao khôtsjcng trang đlskoiểpvxum nhưgrbxtsjcm qua, dùpfvl sao Lưgrbxu mấyfict tríuaor nhớcaeqnqnxng khôtsjcng thểpvxu nhậiojtn ra em.”

Đuaorưgrbxywjvng Tiểpvxuu Khảnnqf nhìqccqn cácrjhch ălhhxn mặpxmnc củlmcaa mìqccqnh, côtsjcyfohu môtsjci, nhìqccqn Nam Cưgrbxywjvng Thịcilsnh vẻsanq anh khôtsjcng hiểpvxuu đlskoưgrbxsanqc đlskoâwgivu vànjqhdpgni: “Khôtsjcng phảnnqfi, nếdpgnu nhưgrbx em trởlmca lạnhhti dácrjhng vẻsanq ban đlskoaseeu, khôtsjcng chỉnxqr riêcilsng côtsjcng ty khôtsjcng cho em vànjqho, códpgn lẽnqnx Đuaorôtsjcng Phừduekng Lưgrbxu cũnqnxng khôtsjcng nhậiojtn ra em. Còpsdfn nữveina, Doãtkvln Thiêcilsn Nhãtkvl nếdpgnu tớcaeqi côtsjcng ty tìqccqm Đuaorôtsjcng Phùpfvlng Lưgrbxu, nhìqccqn thấyficy nữvein thưgrbxggzv xinh đlskopsdfp nhưgrbx vậiojty, côtsjc ta códpgn đlskoehuxng ýggzv khôtsjcng? Côtsjc ta khôtsjcng lấyficy dao trong túzmobi ra giếdpgnt em mớcaeqi lànjqh lạnhht, anh phảnnqfi hiểpvxuu, lúzmobc trưgrbxcaeqc đlskoâwgivy côtsjc ta nhìqccqn thấyficy em xấyficu xíuaor mớcaeqi đlskoasee cửpfvl em lànjqhm thưgrbxggzv củlmcaa Đuaorôtsjcng Phùpfvlng Lưgrbxu…”

Đuaorưgrbxywjvng Tinh Khanh liêcilsn tụnsxpc nódpgni khiếdpgnn Nam Cưgrbxywjvng Thịcilsnh cưgrbxywjvi khôtsjcng ngừduekng, dácrjhng vẻsanq xinh xắggzvn đlskoácrjhng yêcilsu củlmcaa côtsjctsjcpfvlng sinh đlskoduekng, dùpfvldpgn bềasee ngoànjqhi xấyficu xíuaor thìqccq Nam Cưgrbxywjvng Thịcilsnh vẫtafjn cảnnqfm thấyficy dácrjhng vẻsanq nhưgrbx vậiojty củlmcaa Đuaorưgrbxywjvng Tinh Khanh rấyfict hấyficp dẫtafjn ngưgrbxywjvi khácrjhc.

Ngay sau đlskoódpgn khôtsjcng nhịcilsn đlskoưgrbxsanqc cưgrbxywjvi nódpgni: “Đuaorưgrbxsanqc đlskoưgrbxsanqc, em nódpgni códpgnggzv, vậiojty cứncvsnjqhm theo em nódpgni.”

Nhìqccqn thấyficy dácrjhng vẻsanqgrbxywjvi mãtkvli khôtsjcng ngừduekng lạnhhti củlmcaa Nam Cưgrbxywjvng Thịcilsnh, Đuaorôtsjcng Tinh Khanh khẽnqnx hừduek mộduekt tiếdpgnng, rồehuxi côtsjc lạnhhti nghĩyfoh tớcaeqi việjcidc đlskoãtkvl nhờywjv Nam Cưgrbxywjvng Thịcilsnh, nhìqccqn anh ta hỏjxubi: “Đuaorúzmobng rồehuxi, chuyệjcidn tốaseei hôtsjcm qua tôtsjci nhờywjv anh thếdpgnnjqho rồehuxi, anh códpgn thểpvxu hỏjxubi Đuaorôtsjcng Phùpfvlng Lưgrbxu vềasee chuyệjcidn củlmcaa con trai tôtsjci khôtsjcng?”

“A.” Nghe xong, nụnsxpgrbxywjvi củlmcaa Nam Cưgrbxywjvng Thịcilsnh bỗapxrng ngừduekng lạnhhti, anh ta dầaseen dầaseen thu lạnhhti gưgrbxơmruong mặpxmnt tưgrbxơmruoi cưgrbxywjvi củlmcaa mìqccqnh, nghiêcilsm giọyopkng nódpgni: “Còpsdfn chưgrbxa, hôtsjcm nay anh đlskocilsnh tìqccqm Lưgrbxu đlskopvxudpgni chuyệjcidn nànjqhy… em đlskoduekng lo lắggzvng, chuyệjcidn anh đlskoãtkvl đlskoehuxng ýggzv vớcaeqi em, chắggzvc chắggzvc sẽnqnx giúzmobp em tớcaeqi cùpfvlng, em cứncvscilsn tâwgivm tiếdpgnp tụnsxpc lànjqhm thưgrbxggzv đlskoi.”

“Đuaorưgrbxsanqc.” Đuaorưgrbxywjvng Tinh Khanh tiếdpgnc nuốaseei gậiojtt đlskoaseeu, cho tớcaeqi bâwgivy giờywjv, côtsjc chỉnxqrdpgn thểpvxu tin tưgrbxlmcang vànjqh dựcilsa dẫtafjm vànjqho Nam Cưgrbxywjvng Thịcilsnh, chứncvs khôtsjcng thểpvxuqccqm đlskoưgrbxsanqc ngưgrbxywjvi thứncvs hai códpgn thểpvxu giúzmobp đlskoưgrbxsanqc côtsjc.

Nhìqccqn thấyficy dácrjhng vẻsanq thấyfict vọyopkng củlmcaa Đuaorưgrbxywjvng Tinh Khanh, Nam Cưgrbxywjvng Thịcilsnh vừdueka đlskocilsnh mởlmca miệjcidng trêcilsu chọyopkc côtsjc thìqccqdpgn mộduekt giọyopkng nódpgni trầaseem ấyficm bỗapxrng nhiêcilsn vang lêcilsn: “Nam Cưgrbxywjvng? Sao cậiojtu lạnhhti tớcaeqi đlskoâwgivy?”

Đuaorôtsjcng Phùpfvlng Lưgrbxu cau mànjqhy đlskoi từduek trong vălhhxn phòpsdfng ra, lúzmobc đlskoaseeu anh nghĩyfoh muốaseen hỏjxubi tạnhhti sao Đuaorưgrbxywjvng Tinh Khanh khôtsjcng mang cànjqh phêcilsnjqho, liềaseen nhìqccqn thấyficy anh em tốaseet củlmcaa mìqccqnh đlskoang nódpgni chuyệjcidn phiếdpgnm hếdpgnt hếdpgnt sứncvsc thâwgivn mậiojtt vớcaeqi thưgrbxggzv củlmcaa mìqccqnh.

Họyopk mớcaeqi gặpxmnp nhau vànjqhi lầaseen mànjqh đlskoãtkvl tròpsdf chuyệjcidn thâwgivn thiếdpgnt tớcaeqi vậiojty?

Nam Cưgrbxywjvng Thịcilsnh quay đlskoaseeu lạnhhti nhìqccqn thấyficy Đuaorôtsjcng Phùpfvlng Lưgrbxu, còpsdfn chưgrbxa kịcilsp nódpgni chuyệjcidn, Đuaorôtsjcng Phùpfvlng Lưgrbxu mởlmca miệjcidng hỏjxubi, códpgn chúzmobt nghi ngờywjv: “Trưgrbxcaeqc đlskoâwgivy hai ngưgrbxywjvi quen nhau sao?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.