Vợ Của Tổng Tài Không Dễ

Chương 164 : Câu chuyện của sáu năm về trước

    trước sau   
Nhưiptn vậgjxcy còrdhvn chưiptna đkjlqbpic, nhìknrkn thấocjvy dáfynong vẻtkot sợuvjx sệnxlqt củbpica Đhmfwưiptnuxqhng Tinh Khanh, Nam Cưiptnuxqhng Thịoraunh móiwsjc đkjlqiệnxlqn thoạclnji ra gọuyjti vàofwho mộxoqrt sốssgn đkjlqiệnxlqn thoạclnji, chỉecjpfynot sau, di đkjlqxoqrng ởexhy trong túiakdi xáfynoch củbpica Đhmfwưiptnuxqhng Tinh Khanh vang lêgrmkn.

Sắrdhvc mặrmzdt củbpica Đhmfwưiptnuxqhng Tinh Khanh vôecjpgrmkng xấocjvu hổxoqr nhìknrkn vềuyjt phítovia Nam Cưiptnuxqhng Thịoraunh, cảtovim giáfynoc giốssgnng nhưiptn hếuvjxt đkjlqưiptnuxqhng chốssgni cãuxqhi.

“Tạclnji sao anh lạclnji cóiwsj sốssgn đkjlqiệnxlqn thoạclnji di đkjlqxoqrng bêgrmkn Mỹptem củbpica em?” Gưiptnơrmzdng mặrmzdt củbpica Đhmfwưiptnuxqhng Tinh Khanh trắrdhvng nhợuvjxt, côecjp khôecjpng còrdhvn buôecjpng xuôecjpi, hỏmashi mộxoqrt cáfynoch bấocjvt lựdudoc.

ecjp đkjlqãuxqh đkjlqăecjpng kývrzb mộxoqrt sốssgn đkjlqiệnxlqn thoạclnji mớhbcci ởexhy trong nưiptnhbccc, khôecjpng ngờuxqh rằoahnng Nam Cưiptnuxqhng Thịoraunh lạclnji cóiwsj thểclnj biếuvjxt đkjlqưiptnuvjxc sốssgn đkjlqiệnxlqn thoạclnji ởexhygrmkn Mỹptem củbpica côecjp, tấocjvt cảtovi việnxlqc nàofwhy đkjlquyjtu chứrdhvng tỏmash rằoahnng Nam Cưiptnuxqhng Thịoraunh đkjlqãuxqh hiểclnju quáfynohbcc vềuyjt thâcqpkn phậgjxcn củbpica côecjp, hơrmzdn thếuvjx đkjlqãuxqh hoàofwhn toàofwhn hiểclnju hếuvjxt vềuyjtecjp.

“Chỉecjp cầtovin anh cho ngưiptnuxqhi đkjlqi đkjlqiềuyjtu tra, thìknrk khôecjpng thểclnjiwsjtovi mậgjxct gìknrk khôecjpng bịorau pháfynot hiệnxlqn ra.” Nam Cưiptnuxqhng Thịoraunh cưiptnuxqhi mộxoqrt cáfynoch gian xảtovio, anh ta vui vẻtkotiptnhbccc tớhbcci ôecjpm lấocjvy bờuxqh vai củbpica Đhmfwưiptnuxqhng Tinh Khanh, giốssgnng nhưiptn anh em vàofwhiwsji: “Đhmfwếuvjxn đkjlqâcqpky nàofwho, nóiwsji cho anh biếuvjxt tạclnji sao em lạclnji trốssgnn ra nưiptnhbccc ngoàofwhi màofwh lạclnji khôecjpng nóiwsji tiếuvjxng nàofwho, em cóiwsj biếuvjxt làofwh anh rấocjvt nhớhbcc em khôecjpng!”

Nam Cưiptnuxqhng Thịoraunh vừbpica nghiếuvjxn răecjpng nghiếuvjxn lợuvjxi nóiwsji vừbpica nhậgjxcn lấocjvy chìknrka khóiwsja trong tay củbpica Đhmfwưiptnuxqhng Tinh Khanh, kéiuxpo côecjpofwho trong căecjpn hộxoqrofwhecjp thuêgrmk.




Vừbpica vàofwho tớhbcci cửscyea, Nam Cưiptnuxqhng Thịoraunh đkjlqãuxqh éiuxpp côecjp ngồgrmki xuốssgnng ghếuvjx sofa, sau đkjlqóiwsj ngồgrmki xuốssgnng phítovia đkjlqssgni diệnxlqn vớhbcci côecjp, nóiwsji vớhbcci giọuyjtng chấocjvt vấocjvn nhưiptn ra lệnxlqnh: “Nóiwsji! Thẳssgnng thắrdhvn sẽukso đkjlqưiptnuvjxc khoan hồgrmkng, kháfynong cựdudo sẽukso bịorau nghiêgrmkm trịorau!”

“Hảtovi, chuyệnxlqn đkjlqóiwsj…” Bịorau Nam Cưiptnuxqhng Thịoraunh nhìknrkn chằoahnm chằoahnm khiếuvjxn Đhmfwưiptnuxqhng Tinh Khanh khôecjpng thểclnj nhịoraun đkjlqưiptnuvjxc cưiptnuxqhi ha ha rồgrmki lúiakdng túiakdng đkjlqưiptna tay chỉecjpofwho bếuvjxp vàofwhiwsji mộxoqrt cáfynoch thậgjxcn trọuyjtng: “Anh cóiwsj muốssgnn uốssgnng mộxoqrt chúiakdt nưiptnhbccc khôecjpng, em đkjlqi róiwsjt cho anh mộxoqrt cốssgnc nưiptnhbccc…”

iwsji xong, côecjp đkjlqang đkjlqoraunh đkjlqrdhvng dậgjxcy khỏmashi ghếuvjx sofa.

“Em ngồgrmki xuốssgnng cho anh!” Nam Cưiptnuxqhng Thịoraunh kéiuxpo Đhmfwưiptnuxqhng Tinh Khanh lạclnji, đkjlqclnjecjp ngồgrmki lạclnji chỗzscikbmn, cùgrmkng lúiakdc đkjlqóiwsj, anh ta cưiptnuxqhi mộxoqrt cáfynoch âcqpkm thầtovim, nhìknrkn chằoahnm chằoahnm lêgrmkn cáfynoch ăecjpn mặrmzdc trêgrmkn ngưiptnuxqhi côecjp, cưiptnuxqhi mộxoqrt cáfynoch khóiwsj hiểclnju: “Khôecjpng thểclnj ngờuxqh đkjlqưiptnuvjxc, khôecjpng thểclnj ngờuxqh đkjlqưiptnuvjxc, dáfynong vẻtkot củbpica em nhưiptn vậgjxcy màofwhiwsj thểclnj lừbpica đkjlqưiptnuvjxc anh, mấocjvy năecjpm khôecjpng gặrmzdp, cũkbmnng to gan gớhbccm nhỉecjp.”

Nụcisjiptnuxqhi củbpica Nam Cưiptnuxqhng Thịoraunh khiếuvjxn cho toàofwhn thâcqpkn Đhmfwưiptnuxqhng Tinh Khanh mấocjvt tựdudo nhiêgrmkn, côecjprdhvn tưiptnexhyng rằoahnng cóiwsj thểclnj chịorauu đkjlqdudong thêgrmkm mộxoqrt chúiakdt nữzfhpa, khôecjpng ngờuxqh rằoahnng nhanh nhưiptn thếuvjxofwh đkjlqãuxqh bịorau Nam Cưiptnuxqhng Thịoraunh pháfynot hiệnxlqn ra, côecjpecjpgrmkng lúiakdng túiakdng… vẫexhyn chưiptna chuẩfynon bịoraucqpkm lývrzb đkjlqclnj đkjlqssgni mặrmzdt vớhbcci Nam Cưiptnuxqhng Thịoraunh bằoahnng thâcqpkn phậgjxcn ban đkjlqtoviu!

Nhưiptnng nóiwsji thếuvjxofwho đkjlqi nữzfhpa, dùgrmkiwsj muốssgnn néiuxp tráfynonh thìknrkkbmnng phảtovii đkjlqssgni diệnxlqn!

“Cáfynoi đkjlqóiwsj… chuyệnxlqn năecjpm đkjlqóiwsjofwh nhưiptn thếuvjxofwhy, quan hệnxlq củbpica em vàofwh Đhmfwôecjpng Phùgrmkng Lưiptnu khôecjpng phảtovii làofwh anh khôecjpng biếuvjxt, anh ta đkjlqãuxqhofwhm tổxoqrn thưiptnơrmzdng đkjlqếuvjxn em nhưiptn vậgjxcy, em khôecjpng rờuxqhi xa anh ta, chẳssgnng lẽukso em lạclnji tiếuvjxp tụcisjc ởexhy lạclnji bêgrmkn cạclnjnh anh ta sao?” Đhmfwưiptnuxqhng Tinh Khanh trảtovii lòrdhvng, xụcisj mặrmzdt xuốssgnng nóiwsji mộxoqrt cáfynoch nghiêgrmkm túiakdc.

“Nhưiptnng…” Nam Cưiptnuxqhng Thịoraunh hơrmzdi do dựdudo, vẫexhyn cảtovim thấocjvy nêgrmkn nóiwsji hếuvjxt châcqpkn tưiptnhbccng củbpica sựdudo việnxlqc cho Đhmfwưiptnuxqhng Tinh Khanh thìknrk tốssgnt hơrmzdn: “Nhưiptnng lúiakdc đkjlqóiwsjiptnu đkjlqãuxqh bắrdhvt đkjlqtoviu hồgrmki tâcqpkm chuyểclnjn ývrzb, tạclnji sao em lạclnji khôecjpng thểclnj cho cậgjxcu ấocjvy mộxoqrt cơrmzd hộxoqri chứrdhv? Hơrmzdn nữzfhpa, sáfynou năecjpm qua, cậgjxcu ấocjvy cũkbmnng khôecjpng hềuyjt đkjlqxoqrng vàofwho mộxoqrt ngưiptnuxqhi phụcisj nữzfhpofwho… kểclnj từbpic vụcisj tạclnji nạclnjn giao thôecjpng sáfynou năecjpm vềuyjt trưiptnhbccc…”

“Cáfynoi gìknrk? Tai nạclnjn giao thôecjpng?” Đhmfwáfynong nhẽukso ra lờuxqhi nóiwsji củbpica Nam Cưiptnuxqhng Thịoraunh khôecjpng hềuyjtiwsj giáfyno trịorau đkjlqssgni vớhbcci Đhmfwưiptnuxqhng Tinh Khanh, nhưiptnng sau khi nghe tớhbcci cuốssgni cùgrmkng thìknrkecjpecjpgrmkng ngạclnjc nhiêgrmkn.

knrk sao Đhmfwôecjpng Phùgrmkng Lưiptnu lạclnji bịorau tai nạclnjn giao thôecjpng? Hơrmzdn nữzfhpa lạclnji còrdhvn làofwhfynou năecjpm vềuyjt trưiptnhbccc?

knrk sao côecjp khôecjpng biếuvjxt gìknrk hếuvjxt!

fynong vẻtkot kinh ngạclnjc củbpica Đhmfwưiptnuxqhng Tinh Khanh khiếuvjxn Nam Cưiptnuxqhng Thịoraunh cũkbmnng cảtovim thấocjvy hoang mang, anh ta nhìknrkn vềuyjt phítovia Đhmfwưiptnuxqhng Tinh Khanh mộxoqrt cáfynoch đkjlqtoviy khóiwsj hiểclnju: “Em khôecjpng hềuyjt biếuvjxt vềuyjt chuyệnxlqn tai nạclnjn giao thôecjpng củbpica Lưiptnu sáfynou năecjpm vềuyjt trưiptnhbccc sao? Anh còrdhvn tưiptnexhyng em đkjlqãuxqh biếuvjxt cậgjxcu ấocjvy bịorau tai nạclnjn màofwh vẫexhyn cốssgn chấocjvp chơrmzdi tròrdhv chạclnjy trốssgnn chứrdhv…”

iwsji xong câcqpku cuốssgni cùgrmkng, rốssgnt cuộxoqrc Nam Cưiptnuxqhng Thịoraunh cũkbmnng khôecjpng thểclnjiwsji gìknrk nữzfhpa.




Nhớhbcc tớhbcci chuyệnxlqn sáfynou năecjpm trưiptnhbccc suývrzbt chúiakdt nữzfhpa Đhmfwôecjpng Phùgrmkng Lưiptnu đkjlqãuxqh đkjlqi gặrmzdp diêgrmkm vưiptnơrmzdng, đkjlqau đkjlqhbccn nhưiptn vậgjxcy khiếuvjxn ngưiptnuxqhi ta khắrdhvc sâcqpku, khoảtovinh khắrdhvc khiếuvjxn anh ta sợuvjxuxqhi, bạclnjn thâcqpkn duy nhấocjvt củbpica mìknrknh cứrdhv thếuvjxofwh ra đkjlqi.

Thếuvjx nhưiptnng toàofwhn bộxoqr việnxlqc nàofwhy Đhmfwưiptnuxqhng Tinh Khanh lạclnji khôecjpng hềuyjt hay biếuvjxt?

“Tai nạclnjn giao thôecjpng? Rốssgnt cuộxoqrc làofwh tai nạclnjn thếuvjxofwho? Nam Cưiptnuxqhng Thịoraunh, anh mau nóiwsji cho em biếuvjxt đkjlqi!” Đhmfwưiptnuxqhng Tinh Khanh hỏmashi, vôecjpgrmkng sợuvjxuxqhi.

Thựdudoc ra khi nghe đkjlqưiptnuvjxc tin tứrdhvc Đhmfwôecjpng Phùgrmkng Lưiptnu xảtoviy ra tai nạclnjn giao thôecjpng, trựdudoc giáfynoc đkjlqtoviu tiêgrmkn khiếuvjxn côecjp nhớhbcc tớhbcci cảtovinh tưiptnuvjxng sáfynou năecjpm vềuyjt trưiptnhbccc anh đkjlqãuxqhfynoi xe đkjlquổxoqri theo côecjp mộxoqrt cáfynoch đkjlqgrmkn cuồgrmkng, tráfynoi tim củbpica Đhmfwưiptnuxqhng Tinh Khanh lạclnji len lỏmashi nhữzfhpng cảtovim xúiakdc vôecjpgrmkng phứrdhvc tạclnjp…

Nam Cưiptnuxqhng Thịoraunh nhìknrkn thấocjvy dáfynong vẻtkot củbpica Đhmfwưiptnuxqhng Tinh Khanh, nhữzfhpng bứrdhvc xúiakdc vềuyjt chuyệnxlqn mấocjvt títovich củbpica côecjpecjpm đkjlqóiwsj giờuxqh đkjlqãuxqh hoàofwhn toàofwhn biếuvjxn mấocjvt, vẫexhyn luôecjpn tráfynoch móiwsjc nhưiptnng lúiakdc đkjlqóiwsj Đhmfwưiptnuxqhng Tinh Khanh khôecjpng hềuyjt biếuvjxt gìknrk, nêgrmkn anh ta đkjlqàofwhnh tha thứrdhv.

Ngay lậgjxcp tứrdhvc thởexhyofwhi, Nam Cưiptnuxqhng Thịoraunh quyếuvjxt đkjlqoraunh kểclnj hếuvjxt chuyệnxlqn củbpica năecjpm ấocjvy cho Đhmfwưiptnuxqhng Tinh Khanh nghe.

iwsji hếuvjxt tấocjvt cảtovi

“… Chuyệnxlqn làofwh nhưiptn vậgjxcy, khi Lưiptnu vấocjvt vảtovi quay vềuyjt từbpic quỷenikecjpn quan, bệnxlqnh việnxlqn đkjlqãuxqh thôecjpng báfynoo trong nãuxqho Đhmfwôecjpng Phùgrmkng Lưiptnu cóiwsj tụcisjfynou, ảtovinh hưiptnexhyng đkjlqếuvjxn hệnxlq thầtovin kinh. Hơrmzdn nữzfhpa, cậgjxcu ấocjvy còrdhvn quêgrmkn hếuvjxt tấocjvt cảtovi nhữzfhpng chuyệnxlqn đkjlqãuxqh xảtoviy ra vớhbcci em, báfynoc sĩzsciiwsji rằoahnng, làofwh do cậgjxcu ấocjvy khôecjpng muốssgnn nhớhbcc tớhbcci, cho nêgrmkn…”

Nam Cưiptnuxqhng Thịoraunh nhớhbcc lạclnji chuyệnxlqn trưiptnhbccc kia, chau màofwhy, gưiptnơrmzdng mặrmzdt đkjlqtoviy vẻtkot đkjlqau đkjlqhbccn, nhữzfhpng kývrzbrdhvc ấocjvy thậgjxct đkjlqau đkjlqhbccn.

Nghe xong, Đhmfwưiptnuxqhng Tinh Khanh nhậgjxcn ra mộxoqrt sựdudoiakdc đkjlqxoqrng đkjlqang len lỏmashi, côecjp ngơrmzd ngáfynoc nhìknrkn vềuyjt phítovia trưiptnhbccc, mãuxqhi mớhbcci mởexhy miệnxlqng…

Ha ha, đkjlqâcqpky cóiwsj thểclnj coi nhưiptnofwhfynoo ứrdhvng củbpica Đhmfwôecjpng Phùgrmkng Lưiptnu khôecjpng?

Vốssgnn dĩzsciecjp nghe thấocjvy suývrzbt nữzfhpa anh khôecjpng thểclnj cứrdhvu đkjlqưiptnuvjxc, trong lòrdhvng cảtovim thấocjvy vôecjpgrmkng áfynoy náfynoy, nhưiptnng khi côecjp nghe xong, cảtovi ngưiptnuxqhi lạclnji quay vềuyjt cảtovim xúiakdc ban đkjlqtoviu.

Khôecjpng hềuyjt áfynoy náfynoy, Đhmfwưiptnuxqhng Tinh Khanh cảtovim thấocjvy rằoahnng, chuyệnxlqn nàofwhy cóiwsj thểclnjofwhfynoo ứrdhvng do Đhmfwôecjpng Phùgrmkng Lưiptnu đkjlqãuxqhofwhm quáfyno nhiềuyjtu việnxlqc xấocjvu, nếuvjxu khôecjpng phảtovii làofwh anh đkjlqãuxqh giếuvjxt hạclnji bốssgnofwh La Vinh Hiểclnjn, thìknrk kếuvjxt cụcisjc cũkbmnng khôecjpng thảtovim tớhbcci nhưiptn vậgjxcy!

Cho nêgrmkn, Đhmfwưiptnuxqhng Tinh Khanh khôecjpng hềuyjt cảtovim thấocjvy Đhmfwôecjpng Phùgrmkng Lưiptnu đkjlqáfynong thưiptnơrmzdng, càofwhng khôecjpng vìknrk vậgjxcy màofwh buôecjpng xuôecjpi thùgrmk hậgjxcn vớhbcci anh.

Đhmfwâcqpky chítovinh làofwhfynoo ứrdhvng màofwh ôecjpng trờuxqhi ban cho anh!

Nghĩzsci tớhbcci sựdudo hậgjxcn thùgrmk vớhbcci Đhmfwôecjpng Phùgrmkng Lưiptnu, Đhmfwưiptnuxqhng Tinh Khanh đkjlqxoqrt nhiêgrmkn nhớhbcc tớhbcci việnxlqc hôecjpm nay đkjlqãuxqh nhìknrkn thấocjvy La Vinh Hiểclnjn, lậgjxcp tứrdhvc giữzfhp vữzfhpng tinh thầtovin, nhìknrkn Nam Cưiptnuxqhng Thịoraunh màofwh hỏmashi mộxoqrt cáfynoch gấocjvp gáfynop: “Nam Cưiptnuxqhng, anh nóiwsji cho em biếuvjxt, cáfynoi chếuvjxt củbpica anh Vinh Hiểclnjn rốssgnt cuộxoqrc làofwhiwsj chuyệnxlqn gìknrk xảtoviy ra? Vìknrk sao hôecjpm nay em lạclnji nhìknrkn thấocjvy anh ấocjvy?”

“Hôecjpm nay em nhìknrkn thấocjvy La Vinh Hiểclnjn sao?” Nam Cưiptnuxqhng Thịoraunh kinh ngạclnjc, anh ta nhìknrkn vềuyjt phítovia Đhmfwưiptnuxqhng Tinh Khanh, trong đkjlqtoviu nghĩzsci lạclnji chuyệnxlqn củbpica La Vinh Hiểclnjn, bỗzscing thởexhyofwhi vàofwhiwsji: “Cóiwsj mộxoqrt sốssgn việnxlqc, sớhbccm muộxoqrn gìknrk em cũkbmnng sẽukso biếuvjxt, vậgjxcy thìknrk trựdudoc tiếuvjxp nóiwsji cho em biếuvjxt vậgjxcy!”

“Thựdudoc ra vụcisj tai nạclnjn củbpica La Vinh Hiểclnjn sáfynou năecjpm vềuyjt trưiptnhbccc làofwh do anh ta tựdudo lo liệnxlqu, xáfynoc chếuvjxt cũkbmnng làofwh do anh ta sắrdhvp xếuvjxp. Biếuvjxt việnxlqc Lưiptnu sẽukso ra tay vớhbcci anh ta nêgrmkn anh đkjlqãuxqhfynoo cho anh ta, đkjlqâcqpky cũkbmnng coi nhưiptnofwhtovi mậgjxct củbpica hai ngưiptnuxqhi bọuyjtn anh, nhữzfhpng ngưiptnuxqhi kháfynoc cũkbmnng khôecjpng hềuyjt biếuvjxt chuyệnxlqn gìknrk.”

Nam Cưiptnuxqhng Thịoraunh nóiwsji xong, Đhmfwưiptnuxqhng Tinh Khanh nhítoviu màofwhy, hỏmashi: “Khôecjpng đkjlqúiakdng! Năecjpm đkjlqóiwsj chítovinh mắrdhvt em nhìknrkn thấocjvy thi thểclnj củbpica anh Vinh Hiểclnjn ởexhy trong nhàofwhfynoc, cũkbmnng xáfynoc nhậgjxcn anh ấocjvy đkjlqãuxqh chếuvjxt, sao anh ấocjvy lạclnji đkjlqxoqrt nhiêgrmkn sốssgnng lạclnji? Hơrmzdn nữzfhpa nếuvjxu thựdudoc sựdudo nhưiptn anh nóiwsji, thìknrk tạclnji sao anh ấocjvy lạclnji khôecjpng nóiwsji gìknrk vớhbcci em?”

Nam Cưiptnuxqhng Thịoraunh nhẹhmfw nhàofwhng thởexhyofwhi, giọuyjtng đkjlqiệnxlqu đkjlqtoviy bấocjvt đkjlqrdhvc dĩzsci: “Làofwh Vinh Hiểclnjn bảtovio anh đkjlqbpicng nóiwsji cho em biếuvjxt, anh ta phòrdhvng ngừbpica rủbpici ro, chuyệnxlqn nàofwhy càofwhng ítovit ngưiptnuxqhi biếuvjxt càofwhng tốssgnt. Huốssgnng hồgrmk, chuyệnxlqn lúiakdc đkjlqóiwsj quáfyno khẩfynon cấocjvp, khôecjpng thểclnj kịoraup thôecjpng báfynoo cho em, còrdhvn chuyệnxlqn thi thểclnj… Đhmfwóiwsjkbmnng làofwh mộxoqrt tròrdhv đkjlqùgrmka, em cũkbmnng biếuvjxt, lúiakdc đkjlqóiwsjiptnu đkjlqang nổxoqri giậgjxcn, vìknrk tráfynonh đkjlqclnjiptnu cóiwsjrmzd hộxoqri ra tay nêgrmkn mớhbcci đkjlqàofwhnh lòrdhvng phảtovii dùgrmkng cáfynoch nàofwhy.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.