Vợ Của Tổng Tài Không Dễ

Chương 136 : Tại sao không nói sự thật với anh

    trước sau   
Nghĩckal tớkdeki đnzsqâfzfuy, tâfzfum trạuqqfng củsvrba Đckalưklpxxvzkng Tinh Khanh rấsvrbt phứmfocc tạuqqfp.

Đckalôccqing Phùawxqng Lưklpxu ôccqim Đckalưklpxxvzkng Tinh Khanh, anh nhìwszzn vàztsmo mắwszzt Đckalưklpxxvzkng Tinh Khanh, hỏursji nhưklpx đnzsqang chấsvrbt vấsvrbn, nhưklpxng lạuqqfi cũlhahng nhưklpx thểimld chỉklpxztsm hỏursji bâfzfung quơtwgk thếjuhz thôccqii: “Đckalưklpxxvzkng Tinh Khanh, em nólodmi xem, em cólodm phảrkumi béfzfubmvro hoang khôccqing?”

“…” Đckalưklpxxvzkng Tinh Khanh sữfcyqng sờxvzk nhìwszzn Đckalôccqing Phùawxqng Lưklpxu, đnzsqecrat nhiêxzxkn cũlhahng khôccqing biếjuhzt trảrkum lờxvzki thếjuhzztsmo.

Chẳqavjng lẽlnpq Đckalôccqing Phùawxqng Lưklpxu đnzsqãlnpq phápsskt hiệgegzn ra côccqi chíciovnh làztsmfzfubmvro hoang?!

Thấsvrby Đckalưklpxxvzkng Tinh Khanh khôccqing trảrkum lờxvzki, Đckalôccqing Phùawxqng Lưklpxu xoay ngưklpxxvzki đnzsqèbmvrxzxkn ngưklpxxvzki côccqi, gặuravng hỏursji: “Nólodmi mau, cólodm phảrkumi em chíciovnh làztsm ngưklpxxvzki con gápsski trong khápsskch sạuqqfn ngàztsmy hôccqim đnzsqólodm khôccqing, miếjuhzng ngọepkpc bộecrai bịfppf mấsvrbt kia cũlhahng làztsm củsvrba em đnzsqúsaacng khôccqing?! Béfzfubmvro hoang?”

Khuôccqin mặuravt củsvrba Đckalôccqing Phùawxqng Lưklpxu hơtwgki kíciovch đnzsqecrang, đnzsqôccqii mắwszzt anh lạuqqfnh lùawxqng, lúsaacc ngàztsmy ngoạuqqfi trừyyptawxqi rưklpxrrfcu, trôccqing anh y nhưklpx mộecrat ngưklpxxvzki bìwszznh thưklpxxvzkng.




Đckalpowju ólodmc củsvrba Đckalưklpxxvzkng Tinh Khanh trốinanng rỗiiseng, cảrkum ngưklpxxvzki cứmfocng ngắwszzc nhưklpx bịfppffzfut đnzsqápssknh trúsaacng, nãlnpqo cũlhahng ngừyyptng hoạuqqft đnzsqecrang.

Thìwszz ra Đckalôccqing Phùawxqng Lưklpxu đnzsqãlnpq biếjuhzt hếjuhzt rồyvnei, nêxzxkn mớkdeki đnzsqi uốinanng nhiềfzfuu rưklpxrrfcu nhưklpx thếjuhz, sau đnzsqólodm tớkdeki đnzsqâfzfuy chấsvrbt vấsvrbn côccqi?

Nhưklpxng màztsm Đckalôccqing Phùawxqng Lưklpxu àztsm, anh biếjuhzt sựdpyu thậkyknt rồyvnei, cólodm khólodm chịfppfu khôccqing, cólodm khổccqi sởiaoh khôccqing? Cólodm phảrkumi anh đnzsqang cắwszzn rứmfoct lưklpxơtwgkng tâfzfum lắwszzm khôccqing? Cólodm phảrkumi anh đnzsqau đnzsqkdekn đnzsqếjuhzn khôccqing muốinann sốinanng, cảrkumm thấsvrby cólodm lỗiisei vớkdeki tôccqii lắwszzm khôccqing?!

Đckalôccqii môccqii củsvrba Đckalưklpxxvzkng Tinh Khanh míciovm chặuravt, côccqi khôccqing nólodmi mộecrat lờxvzki nàztsmo, chỉklpx nhìwszzn chằursjm chằursjm vàztsmo Đckalôccqing Phùawxqng Lưklpxu, ápssknh mắwszzt lạuqqfnh nhưklpxsnyfng.

“Nólodmi, nólodmi mau lêxzxkn!”

Thấsvrby Đckalưklpxxvzkng Tinh Khanh vẫtwgkn trốinann trápssknh, Đckalôccqing Phùawxqng Lưklpxu liềfzfun cúsaaci đnzsqpowju tiếjuhzp tụuqqfc hôccqin côccqi, đnzsqưklpxa tay vàztsmo trong ápssko côccqi, đnzsqfppfnh cởiaohi bỏursjlodm ra, dápsskng vẻsnyf nhưklpx đnzsqfppfnh xửinanccqi ngay tạuqqfi chỗiise.

“Nếjuhzu em khôccqing nólodmi, anh sẽlnpq éfzfup em phảrkumi nólodmi ra.” Khuôccqin mặuravt củsvrba Đckalôccqing Phùawxqng Lưklpxu lạuqqfnh lùawxqng, vừyypta dứmfoct lờxvzki, ápssko củsvrba Đckalưklpxxvzkng Tinh Khanh đnzsqãlnpq bịfppf ápssknh kéfzfuo ra mộecrat nửinana, đnzsqimld lộecra ra bờxvzk vai trắwszzng noãlnpqn.

Đckalôccqing Phùawxqng Lưklpxu ápsskp mặuravt vàztsmo vai côccqi, gặuravm nhấsvrbm chỗiise nhạuqqfy cảrkumm củsvrba côccqi, dầpowjn dầpowjn từyypt chuyểimldn từyypt vai tớkdeki bộecra phậkyknn mềfzfum mạuqqfi.

ztsmn nhàztsm lạuqqfnh hơtwgkn vàztsmo ban đnzsqêxzxkm, trong lòiaohng củsvrba Đckalưklpxxvzkng Tinh Khanh cũlhahng lạuqqfnh lẽlnpqo. Côccqi muốinann dùawxqng lựdpyuc đnzsquvczy Đckalôccqing Phùawxqng Lưklpxu ra, nhưklpxng Đckalôccqing Phùawxqng Lưklpxu lạuqqfi y nhưklpx mộecrat tảrkumng đnzsqápssk, khôccqing nhúsaacc nhíciovch chúsaact nàztsmo.

ccqi khôccqing thểimld đnzsquvczy anh ra nổccqii!

Ngoàztsmi sựdpyu bấsvrbt đnzsqwszzc dĩckal, Đckalưklpxxvzkng Tinh Khanh còiaohn vôccqiawxqng giậkyknn dữfcyq. Nghĩckal tớkdeki việgegzc mang thai khôccqing thểimld quan hệgegz đnzsqưklpxrrfcc, khôccqing tốinant cho đnzsqmfoca béfzfu, côccqisnyfm hậkyknn héfzfut lêxzxkn: “Đckalúsaacng vậkykny, ngưklpxxvzki con gápsski trong khápsskch sạuqqfn ngàztsmy hôccqim đnzsqólodm chíciovnh làztsmccqii, ngọepkpc bộecrai cũlhahng làztsm củsvrba tôccqii. Tôccqii cũlhahng biếjuhzt Lưklpxu Nhi Hâfzfun khôccqing phảrkumi làztsm ngưklpxxvzki màztsm anh muốinann tìwszzm, nhưklpxng thìwszz sao chứmfoc? Đckalôccqing Phùawxqng Lưklpxu, cólodmpsskc dụuqqfng gìwszz sao?!”

Tiếjuhzng théfzfut củsvrba Đckalưklpxxvzkng Tinh Khanh khiếjuhzn Đckalôccqing Phùawxqng Lưklpxu ngừyyptng mọepkpi hàztsmnh đnzsqecrang lạuqqfi. anh nhìwszzn chằursjm chằursjm vàztsmo Đckalưklpxxvzkng Tinh Khanh, vẻsnyf mặuravt thốinanng khổccqi, rốinani rắwszzm, vàztsm tứmfocc giậkyknn.

“Vìwszz sao em khôccqing nólodmi cho anh biếjuhzt?” Đckalôccqing Phùawxqng Lưklpxu chấsvrbt vấsvrbn.




“Nólodmi cho anh biếjuhzt đnzsqimldztsmm gìwszz…” Vẻsnyf mặuravt củsvrba Đckalưklpxxvzkng Tinh Khanh khôccqing chúsaact thay đnzsqccqii, côccqi nhìwszzn Đckalôccqing Phùawxqng Lưklpxu, cưklpxxvzki lạuqqfnh mộecrat tiếjuhzng: “Anh sẽlnpq tin tôccqii sao? Anh cólodm thểimld tin tôccqii sao? Ha ha ha… Nựdpyuc cưklpxxvzki, thậkyknt làztsm nựdpyuc cưklpxxvzki, Đckalôccqing Phùawxqng Lưklpxu anh biếjuhzt tôccqii hậkyknn anh tớkdeki mứmfocc nàztsmo khôccqing? Tôccqii hậkyknn rằursjng thìwszz ra từyypt đnzsqpowju tớkdeki cuốinani đnzsqfzfuu làztsm anh, tôccqii hậkyknn rằursjng đnzsqmfoca béfzfu trong bụuqqfng tôccqii cũlhahng làztsm củsvrba anh, tôccqii hậkyknn rằursjng anh chưklpxa từyyptng tin tôccqii, tôccqii hậkyknn anh đnzsqecrang tớkdeki bốinanccqii vàztsm anh Vinh Hiểimldn, tôccqii hậkyknn anh đnzsqếjuhzn nhưklpxxvzkng nàztsmo, hậkyknn khôccqing thểimld hủsvrby hoạuqqfi xưklpxơtwgkng cốinant củsvrba anh, ăsnyfn thịfppft anh, uốinanng mápssku anh, băsnyfm anh ra thàztsmnh trăsnyfm ngàztsmn mảrkumnh!!!”

Vừyypta nólodmi, Đckalưklpxxvzkng Tinh Khanh vừyypta ra sứmfocc giãlnpqy giụuqqfa đnzsqimld đnzsquvczy Đckalôccqing Phùawxqng Lưklpxu ra: “Đckalôccqing Phùawxqng Lưklpxu! Anh cúsaact ngay đnzsqi! Tôccqii khôccqing muốinann anh đnzsquqqfng vàztsmo tôccqii!”

“…” Đckalôccqing Phùawxqng Lưklpxu khôccqing nólodmi lờxvzki nàztsmo, lặuravng lặuravng nghe nhữfcyqng tiếjuhzng gàztsmo théfzfut cuồyvneng loạuqqfn củsvrba Đckalưklpxxvzkng Tinh Khanh. Trong đnzsqêxzxkm tốinani, đnzsqôccqii mắwszzt anh tĩckalnh lặuravng đnzsqếjuhzn khólodm tảrkum, néfzfut mặuravt nghiêxzxkm túsaacc, khôccqing cólodm chúsaact gìwszz gọepkpi làztsm say.

Thựdpyuc ra trêxzxkn đnzsqưklpxxvzkng tớkdeki đnzsqâfzfuy anh đnzsqãlnpq tỉklpxnh rưklpxrrfcu rồyvnei, nhưklpxng vìwszz khôccqing biếjuhzt phảrkumi mởiaoh miệgegzng vớkdeki Đckalưklpxxvzkng Tinh Khanh thếjuhzztsmo, nêxzxkn anh mớkdeki vờxvzk nhưklpx uốinanng say đnzsqimld tớkdeki gầpowjn côccqi.

Bầpowju khôccqing khíciovxzxkn tĩckalnh mộecrat hồyvnei lâfzfuu. Đckalôccqing Phùawxqng Lưklpxu ngầpowjm thởiaohztsmi, nhẹckal nhàztsmng mặuravc lạuqqfi chiếjuhzc ápssko đnzsqãlnpq bịfppf anh cởiaohi ra, sau đnzsqólodm ôccqim côccqixzxkn giưklpxxvzkng, giọepkpng nólodmi bấsvrbt đnzsqwszzc dĩckal: “Xin lỗiisei, Tinh Khanh…”

saacc vềfzfu anh đnzsqãlnpq suy nghĩckal rấsvrbt nhiềfzfuu, biếjuhzt đnzsqưklpxrrfcc cólodm mộecrat sốinan chuyệgegzn đnzsqãlnpq xảrkumy ra thìwszz khôccqing thểimld cứmfocu vãlnpqn đnzsqưklpxrrfcc, nhưklpxng anh khôccqing phảrkumi ngưklpxxvzki đnzsqàztsmn ôccqing vôccqi trápsskch nhiệgegzm, biếjuhzt đnzsqmfoca béfzfu trong bụuqqfng củsvrba Đckalưklpxxvzkng Tinh Khanh làztsm con anh, lầpowjn đnzsqpowju tiêxzxkn củsvrba côccqilhahng dàztsmnh tặuravng cho anh, Đckalôccqing Phùawxqng Lưklpxu nghĩckal, anh khôccqing thểimldccqi phụuqqf Đckalưklpxxvzkng Tinh Khanh đnzsqưklpxrrfcc.

wszz vậkykny anh quyếjuhzt đnzsqfppfnh, cho dùawxq Đckalưklpxxvzkng Tinh Khanh cólodm hậkyknn anh tớkdeki mứmfocc nàztsmo thìwszz anh cũlhahng phảrkumi gápssknh lấsvrby cápsski trápsskch nhiệgegzm nàztsmy, dũlhahng cảrkumm đnzsqinani mặuravt vớkdeki mọepkpi sựdpyu trápsskch mólodmc.

Anh đnzsqãlnpqztsmm quápssk nhiềfzfuu việgegzc cólodm lỗiisei vớkdeki Đckalưklpxxvzkng Tinh Khanh, khôccqing thểimld tiếjuhzp tụuqqfc nhưklpx vậkykny nữfcyqa.

Nhưklpxng Đckalưklpxxvzkng Tinh Khanh khôccqing nghĩckal nhưklpx vậkykny, thấsvrby mọepkpi chuyệgegzn đnzsqfzfuu đnzsqãlnpqpsskng tỏursj, Đckalôccqing Phùawxqng Lưklpxu đnzsqãlnpq biếjuhzt hếjuhzt thảrkumy, lúsaacc nàztsmy làztsm thờxvzki cơtwgk tốinant nhấsvrbt đnzsqimld quyếjuhzt liệgegzt vớkdeki nhau.

Đckalưklpxxvzkng Tinh Khanh cưklpxxvzki lạuqqfnh lùawxqng, giễwszzu cợrrfct nólodmi: “Khôccqing cầpowjn nólodmi xin lỗiisei gìwszz cảrkum, anh đnzsqimldccqii rờxvzki khỏursji anh ngay lậkyknp tứmfocc, đnzsqólodm chíciovnh làztsm sựdpyu bồyvnei thưklpxxvzkng lớkdekn nhấsvrbt dàztsmnh cho tôccqii. Đckalyyptng nólodmi mấsvrby lờxvzki hoa mỹuravztsmm gìwszz, Đckalưklpxxvzkng Tinh Khanh tôccqii khôccqing cầpowjn.”

Tạuqqfi sao lạuqqfi nólodmi tớkdeki chuyệgegzn rờxvzki đnzsqi!

“Đckalưklpxxvzkng Tinh Khanh!” Đckalôccqing Phùawxqng Lưklpxu ngắwszzt lờxvzki Đckalưklpxxvzkng Tinh Khanh, sắwszzc mặuravt anh âfzfum trầpowjm, nghiêxzxkm túsaacc nhìwszzn côccqi, nólodmi: “Đckalúsaacng vậkykny, anh biếjuhzt, vàztsmlhahng thừyypta nhậkyknn rằursjng chuyệgegzn màztsm anh làztsmm vớkdeki bốinan em vàztsm La Vinh Hiểimldn khiếjuhzn em phảrkumi buồyvnen, phảrkumi đnzsqau lòiaohng, anh cũlhahng thấsvrby cólodm lỗiisei vớkdeki em! Nhưklpxng dùawxq sao anh cũlhahng làztsm bốinan củsvrba đnzsqmfoca béfzfu, chẳqavjng lẽlnpq em khôccqing thểimldwszz đnzsqmfoca béfzfuztsm tha thứmfoc cho anh mộecrat lầpowjn, đnzsqimld anh cólodmtwgk hộecrai chuộecrac tộecrai sao?!”

“Phi!” Đckalưklpxxvzkng Tinh Khanh néfzfum mạuqqfnh mộecrat chiếjuhzc gốinani vềfzfu phíciova Đckalôccqing Phùawxqng Lưklpxu, khuôccqin mặuravt tàztsmn nhẫtwgkn vàztsm khinh thưklpxxvzkng: “Đckalôccqing Phùawxqng Lưklpxu! Anh đnzsqyyptng cólodmiaoh đnzsqâfzfuy làztsmm tôccqii buồyvnen nôccqin nữfcyqa! Chẳqavjng phảrkumi anh đnzsqãlnpqlodmi anh cũlhahng hậkyknn tôccqii tậkyknn xưklpxơtwgkng sao! Chẳqavjng phảrkumi anh đnzsqãlnpqlodmi sẽlnpq khiếjuhzn nhàztsm chúsaacng tôccqii nợrrfcpssku trảrkum bằursjng mápssku sao! Chẳqavjng phảrkumi anh đnzsqãlnpq tuyêxzxkn bốinan rằursjng nhấsvrbt đnzsqfppfnh sẽlnpq khôccqing bỏursj qua cho nhàztsmccqii sao! Bâfzfuy giờxvzk anh quăsnyfng nhữfcyqng lờxvzki lẽlnpqawxqng hồyvnen đnzsqólodm đnzsqi đnzsqâfzfuu mấsvrbt rồyvnei?! Còiaohn bốinan củsvrba đnzsqmfoca béfzfu nữfcyqa chứmfoc… Chẳqavjng lẽlnpq anh quêxzxkn làztsm lầpowjn trưklpxkdekc ởiaoh bệgegznh việgegzn anh đnzsqãlnpq nghĩckal đnzsqsvrb mọepkpi cápsskch đnzsqimld éfzfup tôccqii phápssk thai sao? Anh quêxzxkn đnzsqãlnpq hiểimldu lầpowjm tôccqii vàztsm La Vinh Hiểimldn thếjuhzztsmo rồyvnei sao?”

“Đckalôccqing Phùawxqng Lưklpxu! Anh cólodm biếjuhzt xấsvrbu hổccqi hay khôccqing? Anh khôccqing sợrrfc mấsvrbt mặuravt, tôccqii còiaohn thấsvrby khólodm chịfppfu hộecra anh đnzsqsvrby!”

Sựdpyu phẫtwgkn hậkyknn trong mỗiisei tiếjuhzng nólodmi củsvrba Đckalưklpxxvzkng Tinh Khanh khiếjuhzn sắwszzc mặuravt củsvrba Đckalôccqing Phùawxqng Lưklpxu ngàztsmy càztsmng khólodm coi, thậkyknm chíciov khôccqing thểimld đnzsqmfocng vữfcyqng nổccqii nữfcyqa.

“Đckalúsaacng vậkykny… Em nólodmi khôccqing sai, làztsm lỗiisei củsvrba anh, đnzsqápsskng đnzsqxvzki anh!” Sắwszzc mặuravt củsvrba Đckalôccqing Phùawxqng Lưklpxu tápsski đnzsqi, anh nhìwszzn Đckalưklpxxvzkng Tinh Khanh, sựdpyu thốinanng khổccqiztsm giãlnpqy giụuqqfa ngậkyknp tràztsmn trong đnzsqôccqii mắwszzt: “Nhưklpxng lúsaacc đnzsqólodm anh khôccqing biếjuhzt chuyệgegzn màztsm! Anh khôccqing biếjuhzt em làztsmfzfubmvro hoang, cũlhahng khôccqing biếjuhzt em đnzsqãlnpqfzfung hiếjuhzn lầpowjn đnzsqpowju tiêxzxkn củsvrba mìwszznh cho anh, vậkykny nêxzxkn anh mớkdeki hiểimldu lầpowjm em… Bâfzfuy giờxvzk anh đnzsqãlnpq biếjuhzt sai rồyvnei, chẳqavjng lẽlnpq em khôccqing thểimld cho anh mộecrat cơtwgk hộecrai sao?!”

“Đckalôccqing Phùawxqng Lưklpxu, sao anh khôccqing chếjuhzt đnzsqi?! Tôccqii cólodmlodmi vớkdeki anh Lưklpxu Nhi Hâfzfun khôccqing phảrkumi béfzfubmvro hoang màztsm anh muốinann tìwszzm chưklpxa, tôccqii cólodmlodmi vớkdeki anh tôccqii vàztsm anh Vinh Hiểimldn làztsm trong sạuqqfch chưklpxa, tôccqii cólodmlodmi vớkdeki anh tôccqii khôccqing phảrkumi đnzsqyvne lẳqavjng lơtwgkztsm anh vẫtwgkn hay nólodmi chưklpxa?!! Giờxvzk anh tớkdeki nólodmi vớkdeki tôccqii làztsm anh biếjuhzt sai rồyvnei, dựdpyua vàztsmo đnzsqâfzfuu chứmfoc? Anh khôccqing xứmfocng tớkdeki xin xỏursj sựdpyu thôccqing cảrkumm củsvrba tôccqii!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.