Vợ Của Tổng Tài Không Dễ

Chương 131 : Tự đến tận cửa để bị dạy dỗ

    trước sau   
Trảojrci qua việiwldc lầnynon nàlztvy, Đlyfiôigmvng Phùulurng Lưhzlhu lạmoddi kêidwku dìajcqlztv đeawzếigmvn chănynom sóqrwwc Đlyfiưhzlhzumrng Tinh Khanh, còjyatn xếigmvp thêidwkm hai vệiwldvlkn bảojrco vệiwld ngoàlztvi phòjyatng bệiwldnh đeawzcwah phòjyatng ngừujqsa chuyệiwldn lầnynon trưhzlhnjmkc lạmoddi xảojrcy ra.

Thếigmvlztv Đlyfiưhzlhzumrng Tinh Khanh ởlttp lạmoddi bệiwldnh việiwldn tĩvlknnh dưhzlhljupng, còjyatn Đlyfiôigmvng Phùulurng Lưhzlhu vàlztv Nam Cưhzlhzumrng Thịkauxnh cóqrww thờzumri gian rảojrcnh sẽzlxo thỉajcqnh thoảojrcng đeawzếigmvn thănynom côigmv.

Chỉajcqlztvqrww chuyệiwldn khiếigmvn Đlyfiưhzlhzumrng Tinh Khanh khôigmvng thểcwah ngờzumr đeawzếigmvn đeawzóqrwwlztv mộgahxt ngưhzlhzumri màlztvqrww nằrhrim mơnynoigmvmsrnng khôigmvng nghĩvlkn rằrhring sẽzlxo xuấcwaht hiệiwldn thếigmvlztv lạmoddi thậdraet sựpwlj đeawzãlvoc đeawzếigmvn bệiwldnh việiwldn, còjyatn chủsiao đeawzgahxng đeawzếigmvn tậdraen cửulura đeawzcwahigmvqrww thểcwah trảojrc thùulur.

Chẳbvprng biếigmvt Tiếigmvt Bìajcqnh Hưhzlhơnynong lêidwkn cơnynon đeawzidwkn gìajcqlztv lạmoddi tứeawzc giậdraen đeawzùulurng đeawzùulurng màlztvigmvng vàlztvo phòjyatng bệiwldnh, dáehrang vẻgzmf nhưhzlh muốczwnn hỏqqnti tộgahxi tráehrach móqrwwc gìajcq vậdraey.

Khuôigmvn mặtyfkt trang đeawziểcwahm đeawzdraem củsiaoa Tiếigmvt Bìajcqnh Hưhzlhơnynong vôigmvulurng dữdpza tợpsrln, bàlztv ta giơnyno ngóqrwwn tay chỉajcqlztvo Đlyfiưhzlhzumrng Tinh Khanh rồehrai chửuluri bớnjmki: “Nghe nóqrwwi con khốczwnn màlztvy muốczwnn rờzumri khỏqqnti Đlyfiôigmvng Phùulurng Lưhzlhu?! Màlztvy to gan thậdraet đeawzcwahy, Đlyfiôigmvng Phùulurng Lưhzlhu đeawzãlvoc chi 70 tỷyjbi đeawzcwah mua màlztvy, thếigmvidwkn quyềbbzbn tựpwlj do thâzbtrn thểcwah củsiaoa màlztvy cũmsrnng khôigmvng phảojrci do màlztvy giữdpza đeawzâzbtru!”

qrwwa ra Tiếigmvt Bìajcqnh Hưhzlhơnynong chẳbvprng biếigmvt nghe đeawzưhzlhpsrlc tin tứeawzc từujqs đeawzâzbtru màlztv biếigmvt đeawzưhzlhpsrlc Đlyfiưhzlhzumrng Tinh Khanh muốczwnn chạmoddy trốczwnn khỏqqnti Đlyfiôigmvng Phùulurng Lưhzlhu, thếigmvidwkn mớnjmki đeawzếigmvn hỏqqnti tộgahxi.




lztvm sao, sợpsrligmv chạmoddy rồehrai thìajcq tiềbbzbn củsiaoa bàlztv ta cũmsrnng sẽzlxo chạmoddy theo sao?

Đlyfiưhzlhzumrng Tinh Khanh còjyatn đeawzang lo làlztvm sao đeawzcwah trừujqsng phạmoddt Tiếigmvt Bìajcqnh Hưhzlhơnynong thìajcq giờzumrlztv ta lạmoddi tựpwljzbtrng đeawzếigmvn tậdraen cửulura thếigmvlztvy, thếigmvlztvigmv liềbbzbn cưhzlhzumri mộgahxt cáehrach lạmoddnh lùulurng, giọcddpng đeawziệiwldu cũmsrnng lạmoddnh nhưhzlhnynong: “Tiếigmvt Bìajcqnh Hưhzlhơnynong, tựpwljlztv đeawzem quyềbbzbn tựpwlj do thâzbtrn thểcwah củsiaoa tôigmvi báehran cho Đlyfiôigmvng Phùulurng Lưhzlhu, dùulur cho bàlztvqrwwlztv mẹpsrl kếigmv củsiaoa tôigmvi thìajcq đeawzóqrwwmsrnng đeawzãlvoc phạmoddm pháehrap. Tôigmvi còjyatn chưhzlha đeawzếigmvn đeawzehran côigmvng an báehrao áehran thìajcq thôigmvi, bàlztv lạmoddi còjyatn đeawzếigmvn hỏqqnti tộgahxi ngưhzlhpsrlc lạmoddi tôigmvi cơnyno àlztv?”

“Hừujqs.” Tiếigmvt Bìajcqnh Hưhzlhơnynong hừujqs mộgahxt cáehrach tứeawzc giậdraen rồehrai ngạmoddo mạmoddn nóqrwwi rằrhring: “Bâzbtry giờzumr tao làlztv ngưhzlhzumri thâzbtrn duy nhấcwaht củsiaoa màlztvy, tao cóqrww quyềbbzbn chuyểcwahn quyềbbzbn giáehram hộgahx củsiaoa màlztvy cho ngưhzlhzumri kháehrac, dùulur cho màlztvy cóqrww lấcwahy pháehrap luậdraet đeawzếigmvn dọcddpa tao thìajcqmsrnng chẳbvprng đeawzưhzlhpsrlc cáehrai gìajcq đeawzâzbtru.”

Khôigmvng nhắgzmfc đeawzếigmvn thìajcq thôigmvi, chứeawz vừujqsa nhắgzmfc đeawzếigmvn chuyệiwldn nàlztvy thìajcq Đlyfiưhzlhzumrng Tinh Khanh lạmoddi nhớnjmk đeawzếigmvn ngưhzlhzumri bốczwn đeawzãlvoc mấcwaht củsiaoa mìajcqnh, côigmvqrww thểcwah thềbbzb rằrhring, cáehrai chếigmvt củsiaoa bốczwnajcqnh chắgzmfc chắgzmfn cóqrww liêidwkn quan đeawzếigmvn Tiếigmvt Bìajcqnh Hưhzlhơnynong!

Đlyfiưhzlhzumrng Tinh Khanh nhìajcqn chằrhrim chằrhrim Tiếigmvt Bìajcqnh Hưhzlhơnynong vớnjmki vẻgzmf mặtyfkt lạmoddnh lùulurng âzbtrm u, rồehrai nóqrwwi bằrhring khuôigmvn mặtyfkt vôigmv cảojrcm: “Tiếigmvt Bìajcqnh Hưhzlhơnynong, bốczwnigmvi cóqrww phảojrci do bàlztv hạmoddi chếigmvt?!”

“Tao hạmoddi chếigmvt? Ha, làlztvm sao cóqrww thếigmv chứeawz, bốczwnlztvy vốczwnn đeawzãlvoc bệiwldnh sẵqnpsn trong ngưhzlhzumri, lúdiehc đeawzóqrww chẳbvprng qua làlztv khôigmvng chịkauxu đeawzưhzlhpsrlc nữdpzaa nêidwkn bệiwldnh chếigmvt màlztv thôigmvi, liêidwkn quan gìajcq đeawzếigmvn tao? Màlztvy đeawzujqsng cóqrwwlztv vu oan giáehra họcddpa!” Vẻgzmf mặtyfkt Tiếigmvt Bìajcqnh Hưhzlhơnynong hơnynoi cóqrww chúdieht kíbapnch đeawzgahxng, thếigmv nhưhzlhng bàlztv ta vẫqnpsn cứeawz vờzumr giữdpzaajcqnh tĩvlknnh, rồehrai cảojrcdieh lấcwahp miệiwldng em.

Đlyfiưhzlhzumrng Tinh Khanh thấcwahy thếigmv thìajcqlztvng thêidwkm khẳbvprng đeawzkauxnh ýlzus nghĩvlkn trong lòjyatng mìajcqnh, thếigmvlztv đeawzôigmvi mắgzmft côigmv nhìajcqn bàlztv ta càlztvng trởlttpidwkn lạmoddnh lẽzlxoo, rồehrai cưhzlhzumri lạmoddnh nóqrwwi: “Tiếigmvt Bìajcqnh Hưhzlhơnynong, gieo gióqrww thìajcq gặtyfkt bãlvoco, mộgahxt ngàlztvy nàlztvo đeawzóqrwwlztv sẽzlxo phảojrci chịkauxu báehrao ứeawzng màlztv thôigmvi.”

“Hừujqs, báehrao ứeawzng?” Tiếigmvt Bìajcqnh Hưhzlhơnynong nghe thấcwahy Đlyfiưhzlhzumrng Tinh Khanh nóqrwwi thếigmv thìajcq giốczwnng nhưhzlhlztv nghe đeawzưhzlhpsrlc chuyệiwldn cưhzlhzumri gìajcq vậdraey, thếigmvlztv liềbbzbn cưhzlhzumri đeawzidwkn dạmoddi, sau đeawzóqrwwlztv ta đeawzưhzlha tay che miệiwldng rồehrai tiếigmvp tụbwmzc cưhzlhzumri bảojrco: “Tao sốczwnng bao nhiêidwku nănynom thếigmvlztvy sao còjyatn chưhzlha gặtyfkp báehrao ứeawzng gìajcq vậdraey? Báehrao ứeawzng duy nhấcwaht làlztv gảojrclztvo gia đeawzkauxnh cáehrac ngưhzlhzumri, mộgahxt thằrhring chồehrang đeawzáehrang thấcwaht vọcddpng, mộgahxt đeawzeawza con gáehrai kếigmv đeawzáehrang ghédieht!”

“…” Đlyfiưhzlhzumrng Tinh Khanh nắgzmfm chặtyfkt hai tay lạmoddi, côigmv nhìajcqn chằrhrim chằrhrim Tiếigmvt Bìajcqnh Hưhzlhơnynong, cơnynon giậdraen đeawzãlvocidwkn tớnjmki cựpwljc đeawziểcwahm.

Tiếigmvt Bìajcqnh Hưhzlhơnynong vẫqnpsn cứeawz tiếigmvp tụbwmzc oáehran tráehrach sốczwn khổrhri củsiaoa bảojrcn thâzbtrn mấcwahy nănynom nay, cuốczwni cùulurng bàlztv ta còjyatn thêidwkm mộgahxt câzbtru uy hiếigmvp: “Đlyfiưhzlhzumrng Tinh Khanh! Tao nóqrwwi cho màlztvy biếigmvt, tao đeawzãlvocehran màlztvy 70 tỷyjbi, thếigmvidwkn đeawzzumri nàlztvy màlztvy phảojrci ởlttp nhàlztv Đlyfiôigmvng Phùulurng Lưhzlhu màlztvlztvm trâzbtru làlztvm ngựpwlja làlztvm ngưhzlhzumri hầnynou cho cậdraeu ta, muốczwnn chạmoddy? Hừujqs, tao nóqrwwi cho màlztvy hay, khôigmvng thểcwahlztvo đeawzâzbtru!”

Đlyfiưhzlhzumrng Tinh Khanh nghe vậdraey liềbbzbn mỉajcqm cưhzlhzumri lạmoddnh lùulurng, rồehrai côigmvhzlhnjmkc xuốczwnng giưhzlhzumrng, chậdraem rãlvoci đeawzi lạmoddi gầnynon Tiếigmvt Bìajcqnh Hưhzlhơnynong, côigmv nởlttp mộgahxt nụbwmzhzlhzumri đeawznynoy ẩvlknn ýlzus, “Thếigmv sao? Tôigmvi cũmsrnng muốczwnn nghe xem ýlzuslztv khôigmvng thểcwahlztvo làlztv sao?”

igmvm nay Đlyfiưhzlhzumrng Tinh Khanh ngoan ngoãlvocn khôigmvng phảojrcn kháehrang khiếigmvn Tiếigmvt Bìajcqnh Hưhzlhơnynong cóqrww cảojrcm giáehrac chiếigmvn thắgzmfng thếigmvidwkn bàlztv ta thấcwahy Đlyfiưhzlhzumrng Tinh Khanh đeawzang bưhzlhnjmkc lạmoddi gầnynon liềbbzbn cưhzlhzumri mộgahxt cáehrach khiêidwku khíbapnch: “Nếigmvu màlztvlztvy muốczwnn rờzumri khỏqqnti Đlyfiôigmvng Phùulurng Lưhzlhu thìajcq nhàlztv tao cũmsrnng khôigmvng chàlztvo đeawzóqrwwn màlztvy đeawzâzbtru, khôigmvng chỗyoad đeawzcwah đeawzi thìajcq đeawzcwah tao xem màlztvy còjyatn dáehram đeawzi khôigmvng!”

Nhìajcqn màlztv xem, ngôigmvi nhàlztv vốczwnn củsiaoa côigmv, giờzumr lạmoddi thàlztvnh nhàlztv củsiaoa mìajcqnh Tiếigmvt Bìajcqnh Hưhzlhơnynong, vốczwnn Tiếigmvt Bìajcqnh Hưhzlhơnynong chưhzlha bao giờzumrigmvn trọcddpng côigmv, màlztv giờzumr bốczwnigmvmsrnng mấcwaht, thếigmvidwkn trong cáehrai nhàlztv đeawzóqrwwigmvmsrnng chẳbvprng còjyatn vịkaux tríbapnlztvo nữdpzaa.




Ácvpwnh mắgzmft Đlyfiưhzlhzumrng Tinh Khanh lúdiehc nàlztvy vôigmvulurng lạmoddnh lẽzlxoo, thếigmvidwkn sau khi Tiếigmvt Bìajcqnh Hưhzlhơnynong nóqrwwi nhữdpzang câzbtru kia mộgahxt cáehrach kiêidwku ngạmoddo xong thìajcqigmv đeawzgahxt nhiêidwkn vưhzlhơnynon tay đeawzvlkny mạmoddnh bàlztv ta, do đeawzeo giàlztvy cao góqrwwt thếigmvidwkn bàlztv ta cứeawz thếigmvlztv bịkaux Đlyfiưhzlhzumrng Tinh Khanh đeawzvlkny ngãlvoc xuốczwnng đeawzcwaht.

“Ácvpw!” Cơnyno thểcwah đeawzdraep mạmoddnh xuốczwnng đeawzcwaht khiếigmvn Tiếigmvt Bìajcqnh Hưhzlhơnynong đeawzau đeawznjmkn khôigmvng thôigmvi, bàlztv ta tứeawzc giậdraen trừujqsng mắgzmft nhìajcqn Đlyfiưhzlhzumrng Tinh Khanh: “Con khốczwnn màlztvy dáehram đeawzvlkny tao!”

Đlyfiưhzlhzumrng Tinh Khanh đeawzeawzng tạmoddi chỗyoad, rồehrai nhìajcqn xuốczwnng Tiếigmvt Bìajcqnh Hưhzlhơnynong đeawzang ngãlvochzlhnjmki đeawzcwaht, côigmv hừujqs lạmoddnh nóqrwwi: “Tôigmvi đeawzvlkny bàlztv đeawzcwahy, thìajcq sao nàlztvo?”

“Tao…Tao đeawzáehranh chếigmvt màlztvy con khốczwnn nàlztvy!” Tiếigmvt Bìajcqnh Hưhzlhơnynong vẻgzmf mặtyfkt giậdraen dữdpza đeawzeawzng dậdraey đeawzkauxnh giơnyno tay đeawzáehranh Đlyfiưhzlhzumrng Tinh Khanh.

Đlyfiưhzlhzumrng Tinh Khanh bìajcqnh tĩvlknnh đeawzeawzng tạmoddi chỗyoad rồehrai thảojrcn nhiêidwkn nóqrwwi: “Nếigmvu bàlztvehram đeawzáehranh tôigmvi, tôigmvi màlztv gọcddpi vệiwldvlknlttpidwkn ngoàlztvi vàlztvo, chắgzmfc bàlztvdiehc vàlztvo cũmsrnng thấcwahy, họcddplztv do Đlyfiôigmvng Phùulurng Lưhzlhu cốczwn ýlzus pháehrai đeawzếigmvn đeawzcwah bảojrco vệiwldigmvi, bàlztv cứeawz thửulur đeawzgahxng vàlztvo tôigmvi xem.”

Đlyfiâzbtry làlztv lầnynon đeawznynou tiêidwkn Đlyfiưhzlhzumrng Tinh Khanh kiêidwku ngạmoddo nhưhzlh thếigmv trưhzlhnjmkc mặtyfkt Tiếigmvt Bìajcqnh Hưhzlhơnynong, trưhzlhnjmkc đeawzâzbtry dùulur cho cóqrww bấcwaht mãlvocn thìajcqigmvmsrnng vìajcq nểcwah mặtyfkt bốczwnajcqnh màlztv nhẫqnpsn nhịkauxn bàlztv ta mấcwahy phầnynon, còjyatn Tiếigmvt Bìajcqnh Hưhzlhơnynong thìajcq đeawzãlvoc bao giờzumr bịkaux ngưhzlhzumri ta đeawzczwni xửulur nhưhzlh thếigmv đeawzâzbtru chứeawz.

Thếigmvlztv Tiếigmvt Bìajcqnh Hưhzlhơnynong liềbbzbn giậdraen đeawzidwkn lêidwkn, bàlztv ta trừujqsng Đlyfiưhzlhzumrng Tinh Khanh, hédieht lêidwkn mộgahxt cáehrach chóqrwwi tai: “Con khốczwnn nạmoddn nhàlztvlztvy dáehram uy hiếigmvp tao?”

Đlyfiưhzlhzumrng Tinh Khanh hếigmvch cằrhrim, nhìajcqn thẳbvprng vàlztvo Tiếigmvt Bìajcqnh Hưhzlhơnynong mộgahxt cáehrach kiêidwku ngạmoddo, “Đlyfiúdiehng, tôigmvi đeawzang uy hiếigmvp bàlztv đeawzcwahy.”

igmvi đeawzâzbtru chỉajcq uy hiếigmvp đeawzơnynon giảojrcn thếigmv, tôigmvi sẽzlxo cho bàlztv trảojrc giáehra đeawzgzmft cho nhữdpzang việiwldc mìajcqnh đeawzãlvoclztvm trưhzlhnjmkc đeawzâzbtry, tôigmvi muốczwnn bàlztv sốczwnng khôigmvng bằrhring chếigmvt!

Đlyfiiềbbzbu nàlztvy Đlyfiưhzlhzumrng Tinh Khanh đeawzãlvoc quyếigmvt tâzbtrm từujqs sớnjmkm rồehrai.

Nhưhzlhng Tiếigmvt Bìajcqnh Hưhzlhơnynong cũmsrnng chẳbvprng tin lờzumri Đlyfiưhzlhzumrng Tinh Khanh, bàlztv ta cũmsrnng nghe đeawzưhzlhpsrlc chuyệiwldn Đlyfiôigmvng Phùulurng Lưhzlhu chẳbvprng yêidwku thíbapnch gìajcq Đlyfiưhzlhzumrng Tinh Khanh từujqszbtru rồehrai, Đlyfiôigmvng Phùulurng Lưhzlhu làlztvm sao cóqrww thểcwah pháehrai vệiwldvlkn đeawzếigmvn bảojrco vệiwldigmv ta chứeawz, nóqrwwi làlztv đeawzếigmvn giáehram sáehrat côigmv ta thìajcq đeawzúdiehng hơnynon.

diehc nàlztvy Tiếigmvt Bìajcqnh Hưhzlhơnynong liềbbzbn ra vẻgzmf khinh thưhzlhzumrng màlztv phun nưhzlhnjmkc bọcddpt xuốczwnng đeawzcwaht, “Tao nhổrhrilztvo, loạmoddi nhưhzlhlztvy màlztvmsrnng dáehram uy hiếigmvp tao áehra, mớnjmki gảojrc đeawzi khôigmvng đeawzưhzlhpsrlc hai tháehrang thôigmvi màlztvqrww vẻgzmf cứeawzng thếigmvnyno àlztv? Màlztvy dáehram đeawzáehranh tao, tao sẽzlxo cho màlztvy trảojrc lạmoddi gấcwahp 10!”

lztv ta vừujqsa nóqrwwi xong liềbbzbn giơnyno tay đeawzkauxnh táehrat Đlyfiưhzlhzumrng Tinh Khanh.

Đlyfiưhzlhzumrng Tinh Khanh cũmsrnng sớnjmkm nghĩvlkn đeawzưhzlhpsrlc bàlztv ta sẽzlxoqrww phảojrcn ứeawzng nhưhzlh thếigmv, lúdiehc nàlztvy liềbbzbn nhanh chóqrwwng nghiêidwkng ngưhzlhzumri màlztv tráehranh thoáehrat cáehrai táehrat củsiaoa bàlztv ta, thếigmv nhưhzlhng gòjyatehra vẫqnpsn bịkaux tay bàlztv ta xưhzlhpsrlt qua.

Tiếigmvt Bìajcqnh Hưhzlhơnynong thấcwahy khôigmvng táehrat đeawzưhzlhpsrlc liềbbzbn thấcwahy tứeawzc giậdraen nêidwkn đeawzkauxnh táehrat thêidwkm cáehrai nữdpzaa: “Con khốczwnn nàlztvy màlztvy giỏqqnti lắgzmfm! Còjyatn dáehram đeawzvlkny bàlztv đeawzâzbtry, đeawzau chếigmvt tao rồehrai!”

Đlyfiưhzlhzumrng Tinh Khanh bìajcqnh tĩvlknnh màlztv nhìajcqn bàlztvn tay sắgzmfp vung đeawzếigmvn củsiaoa Tiếigmvt Bìajcqnh Hưhzlhơnynong, đeawzôigmvi mắgzmft côigmvehrang lêidwkn màlztv nhìajcqn chằrhrim chằrhrim vềbbzb phíbapna cửulura màlztv khôigmvng nóqrwwi gìajcq.

“Dừujqsng tay!” Mộgahxt tiếigmvng quáehrat lớnjmkn đeawzgahxt nhiêidwkn vang lêidwkn, giâzbtry tiếigmvp theo cáehranh tay củsiaoa Tiếigmvt Bìajcqnh Hưhzlhơnynong đeawzãlvoc bịkaux ngưhzlhzumri từujqs đeawzrhring sau nắgzmfm chặtyfkt lạmoddi, rồehrai bàlztv ta đeawzãlvoc bịkauxulurng sứeawzc giậdraet mạmoddnh ngãlvoc xuốczwnng đeawzcwaht khiếigmvn bàlztv ta đeawzâzbtru đeawzếigmvn trợpsrln mắgzmft nhe rănynong.

“Ai cho bàlztv đeawzếigmvn đeawzâzbtry giưhzlhơnynong oai?!” Đlyfiôigmvng Phùulurng Lưhzlhu nhìajcqn chằrhrim chằrhrim Tiếigmvt Bìajcqnh Hưhzlhơnynong mộgahxt cáehrach âzbtrm lạmoddnh rồehrai quáehrat lêidwkn tứeawzc giậdraen.

“Đlyfiôigmvng, Đlyfiôigmvng Phùulurng Lưhzlhu…” Tiếigmvt Bìajcqnh Hưhzlhơnynong bịkauxajcqnh huốczwnng xảojrcy ra đeawzgahxt ngộgahxt nàlztvy khiếigmvn cho sợpsrl tớnjmki ngâzbtry dạmoddi, bàlztv ta nhìajcqn Đlyfiôigmvng Phùulurng Lưhzlhu mộgahxt cáehrach hoảojrcng sợpsrl, sợpsrllvoci đeawzếigmvn nỗyoadi nóqrwwi khôigmvng ra lờzumri.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.