Vợ Của Tổng Tài Không Dễ

Chương 13 : Lại tiếp tục hiểu lầm, mâu thuẫn

    trước sau   
vsslc ởexok nhàxpsm họyvdd Đxpmbưsyivlxckng, vìrnyyvsslc đaedcóycmw Đxpmbôthgong Phùykbzng Lưsyivu nhậboksn mộqzbst cuộqzbsc đaedciệssssn thoạxpmbi, cóycmw việssssc gấgrbop cầucjhn xửexokflosuanfn phảzgrbi rờlxcki đaedci trưsyivizbdc, chỉtaeyxpsm khôthgong ngờlxck rằfjxxng lúvsslc anh ta quay lạxpmbi đaedchlusnh đaedcóycmwn Đxpmbưsyivlxckng Tinh Khanh thìrnyy lạxpmbi bấgrbot ngờlxck nhìrnyyn thấgrboy Đxpmbưsyivlxckng Tinh Khanh đaedcang vộqzbsi vộqzbsi vàxpsmng vàxpsmng đaedci trêuanfn đaedcưsyivlxckng, anh ta lậboksp tứwtvlc cảzgrbm thấgrboy kìrnyy lạxpmbuanfn liềxkstn đaedci theo côthgo suốgrbot dọyvddc đaedcưsyivlxckng, kếijhkt quảzgrb lạxpmbi nhìrnyyn thấgrboy côthgo đaedci vàxpsmo trong quáijhkn bar nàxpsmy.

Sau khi Đxpmbưsyivlxckng Tinh Khanh đaedci vàxpsmo quáijhkn bar, sắaywic mặexokt Đxpmbôthgong Phùykbzng Lưsyivu lậboksp tứwtvlc trởexokuanfn khóycmw coi, theo côthgoxpsmo, thếijhkuanfn mớizbdi thấgrboy cảzgrbnh vừsfiha nãusygy.

rnyyijhkch quáijhk xa, lạxpmbi thêuanfm quáijhkn bar ồogxtn quáijhk, Đxpmbôthgong Phùykbzng Lưsyivu khôthgong nghe thấgrboy bọyvddn họyvdd đaedcang nóycmwi gìrnyy, chỉtaey thấgrboy Đxpmbưsyivlxckng Tinh Khanh đaedcang lôthgoi lôthgoi késogoo késogoo vớizbdi mộqzbst đaedcáijhkm đaedcàxpsmn ôthgong, từsfihgrbong ngưsyivlxcki nàxpsmy sang lògrbong ngưsyivlxcki kia.

Phẫqangn nộqzbs, tứwtvlc giậboksn vôthgo cớizbd, Đxpmbôthgong Phùykbzng Lưsyivu nghiếijhkn răhhtkng nghiếijhkn lợxmasi, ngưsyivlxcki phụucjh nữycmwxpsmy, tấgrbot cảzgrb nhữycmwng gìrnyy thuầucjhn khiếijhkt màxpsmthgo ta biểqbsyu hiệssssn ra bêuanfn ngoàxpsmi quảzgrb nhiêuanfn đaedcxkstu làxpsm giảzgrb hếijhkt sao? Côthgo ta rảzgrbnh rỗtpwmi liềxkstn thíflosch đaedcếijhkn nhữycmwng nơyvddi nhưsyiv thếijhkxpsmy đaedcqbsy chơyvddi bờlxcki vớizbdi đaedcáijhkm đaedcàxpsmn ôthgong sao?

“Chàxpsmo ngàxpsmi, xin hỏqinpi…” đaedcúvsslng lúvsslc đaedcóycmw, cóycmw mộqzbst côthgoijhki xinh đaedchhtkp sexy tiếijhkn lạxpmbi gầucjhn, đaedchlusnh bắaywit chuyệssssn vớizbdi Đxpmbôthgong Phùykbzng Lưsyivu, chỉtaeyxpsmthgoijhki đaedcóycmw vừsfiha mởexok miệssssng liềxkstn bịhlus Đxpmbôthgong Phùykbzng Lưsyivu lạxpmbnh lùykbzng cắaywit ngang lờlxcki: “Biếijhkn!”

Áojapnh mắaywit lạxpmbnh nhưsyivhhtkng củqpsva Đxpmbôthgong Phùykbzng Lưsyivu dọyvdda côthgoijhki ấgrboy sợxmas đaedcếijhkn nỗtpwmi vộqzbsi vàxpsmng xoay ngưsyivlxcki chạxpmby mấgrbot.




Nhữycmwng côthgoijhki đaedcếijhkn nơyvddi nàxpsmy chắaywic đaedcxkstu nhưsyiv vậboksy chăhhtkng? Dụucjh dỗtpwm đaedcàxpsmn ôthgong kháijhkc, sau đaedcóycmw sốgrbong phóycmwng đaedcãusygng…

Đxpmbưsyivlxckng Tinh Khanh, ha! Đxpmbúvsslng làxpsmthgo! Lạxpmbi cògrbon họyvddc sinh giỏqinpi, thuầucjhn khiếijhkt? Đxpmbúvsslng làxpsm nựkjylc cưsyivlxcki!

uanfn chỗtpwm Đxpmbưsyivlxckng Tinh Khanh, côthgo bịhlus mấgrboy têuanfn lưsyivu manh đaedcóycmw tiếijhkp tụucjhc quấgrboy rầucjhy.

“Côthgo em àxpsm, đaedcếijhkn vui vẻqrupykbzng bọyvddn anh đaedci, bọyvddn anh đaedczgrbm bảzgrbo sẽrnsq khiếijhkn em thỏqinpa mãusygn.” Mấgrboy gãusyg đaedcàxpsmn ôthgong đaedcang vâgceqy quanh Đxpmbưsyivlxckng Tinh Khanh nởexok nụucjhsyivlxcki đaedcêuanf tiệssssn.

“Cúvsslt đaedci, đaedcsfihng đaedcqzbsng vàxpsmo tôthgoi!” Đxpmbưsyivlxckng Tinh Khanh giãusygy giụucjha, côthgo vớizbd lấgrboy mộqzbst chai rưsyivxmasu bêuanfn cạxpmbnh, đaedchlusnh đaedcboksp mấgrboy têuanfn lưsyivu manh đaedcóycmw nhưsyivng lạxpmbi bịhlussyivơyvddng Long ngăhhtkn lạxpmbi, cògrbon tiệssssn tay đaedchlusnh ôthgom lấgrboy côthgo, hai ngưsyivlxcki dựkjyla vàxpsmo nhau kháijhkijhkt: “Em gáijhki àxpsm, đaedcsfihng cóycmwsyivxmasu mừsfihng khôthgong uốgrbong lạxpmbi muốgrbon uốgrbong rưsyivxmasu phạxpmbt!”

Từsfihycmwc đaedcqzbs củqpsva Đxpmbôthgong Phùykbzng Lưsyivu nhìrnyyn lạxpmbi thìrnyy thấgrboy Đxpmbưsyivlxckng Tinh Khanh thuậboksn theo tưsyiv thếijhk ngãusygxpsmo lògrbong Vưsyivơyvddng Long, tay anh ta lậboksp tứwtvlc nắaywim thàxpsmnh nắaywim đaedcgrbom.

Đxpmbưsyivlxckng Tinh Khanh, lẽrnsqxpsmo anh ta cògrbon khôthgong thỏqinpa mãusygn nổaxkoi côthgo sao? Đxpmbếijhkn mứwtvlc côthgo phảzgrbi vộqzbsi vãusyg vềxkst nhàxpsm mẹhhtk đaedcqrup, rồogxti lạxpmbi đaedcếijhkn cáijhki quáijhkn bar nàxpsmy tìrnyym thúvssl vui rồogxti dụucjh dỗtpwm đaedcàxpsmn ôthgong thếijhkxpsmy sao?

“Tấgrbot cảzgrbvsslt hếijhkt cho tôthgoi!” Đxpmbôthgong Phùykbzng Lưsyivu khôthgong thểqbsy nhịhlusn nổaxkoi nữycmwa, gắaywit gỏqinpng đaedci vềxkst phíflosa trưsyivizbdc, nóycmwi mộqzbst cáijhkch bựkjylc tứwtvlc, anh ta gàxpsmo thésogot xong, áijhknh mắaywit lạxpmbnh lùykbzng nhìrnyyn chằfjxxm chằfjxxm Đxpmbưsyivlxckng Tinh Khanh, hỏqinpi côthgo bằfjxxng giọyvddng âgceqm u, nghiêuanfm nghịhlus: “Đxpmbưsyivlxckng Tinh Khanh, rốgrbot cuộqzbsc côthgo đaedcang làxpsmm gìrnyy vậboksy?”

“Tôthgoi…” Đxpmbưsyivlxckng Tinh Khanh mởexok miệssssng, vừsfiha đaedchlusnh nóycmwi gìrnyy đaedcóycmw nhưsyivng lạxpmbi vìrnyy bịhlusykbzi thuốgrboc vàxpsmykbzi rưsyivxmasu sặexokc lêuanfn khiếijhkn đaedcucjhu óycmwc mêuanfuanf mẩoloen mẩoloen, nhấgrbot thờlxcki khôthgong nóycmwi nêuanfn lờlxcki.

Mấgrboy têuanfn lưsyivu manh đaedcóycmw đaedcơyvdd ra, lậboksp tứwtvlc nhìrnyyn sang Đxpmbôthgong Phùykbzng Lưsyivu, ngửexoka đaedcucjhu lêuanfn cảzgrbnh cáijhko: “Ngưsyivlxcki anh em, phảzgrbi cóycmw trưsyivizbdc cóycmw sau chứwtvl, đaedcsfihng làxpsmm phiềxkstn mấgrboy anh em bọyvddn anh chơyvddi gáijhki!”

Chơyvddi gáijhki? Chơyvddi ngưsyivlxcki phụucjh nữycmw củqpsva Đxpmbôthgong Phùykbzng Lưsyivu hắaywin? Ha ha, đaedcúvsslng làxpsm to gan lớizbdn mậbokst màxpsm!

Khóycmwe miệssssng Đxpmbôthgong Phùykbzng Lưsyivu lậboksp tứwtvlc cong lêuanfn mộqzbst nụucjhsyivlxcki lạxpmbnh lùykbzng nguy hiểqbsym: “Tôthgoi nóycmwi rồogxti cúvsslt hếijhkt cho tôthgoi, khôthgong hiểqbsyu àxpsm?”

“Vậboksy làxpsmxpsmy muốgrbon chếijhkt…” Khôthgong đaedcxmasi têuanfn lưsyivu manh đaedcóycmwycmwi hếijhkt, Đxpmbôthgong Phùykbzng Lưsyivu liềxkstn lậboksp tứwtvlc bưsyivizbdc lêuanfn trưsyivizbdc mộqzbst bưsyivizbdc, giơyvdd phắaywit tay ra bóycmwp lấgrboy cổaxkouanfn đaedcóycmw, cưsyivlxcki khẩoloey: “Kẻqrup muốgrbon chếijhkt làxpsmxpsmy mớizbdi phảzgrbi!”

ycmwi rồogxti, tay anh ta dùykbzng sứwtvlc, chỉtaey nghe thấgrboy “rắaywic” mộqzbst cáijhki, tiếijhkng gẫqangy xưsyivơyvddng khiếijhkn ngưsyivlxcki ta phảzgrbi sợxmasusygi, cổaxkouanfn lưsyivu manh đaedcóycmw vẹhhtko sang mộqzbst bêuanfn… sau đaedcóycmw mấgrbot luôthgon cảzgrbm giáijhkc!

“Con mẹhhtkxpsmy muốgrbon chếijhkt àxpsm!” mấgrboy têuanfn lưsyivu manh đaedcwtvlng xung quanh thấgrboy thếijhk lậboksp tứwtvlc trợxmasn trừsfihng mắaywit, đaedcuanfn tiếijhkt hésogot lêuanfn, đaedchlusnh xôthgong lêuanfn.

Đxpmbôthgong Phùykbzng Lưsyivu căhhtkn bảzgrbn chẳlxxqng thègceqm đaedcếijhkm xỉtaeya đaedcếijhkn mấgrboy têuanfn đaedcang lao lêuanfn đaedcgrboy, trong mắaywit anh ta chỉtaeyycmw Đxpmbưsyivlxckng Tinh Khanh, anh ta lạxpmbnh lùykbzng nóycmwi vớizbdi côthgo: “Đxpmbưsyivlxckng Tinh Khanh, tốgrbot nhấgrbot côthgouanfn bịhlusa ra líflos do nàxpsmo hợxmasp líflos chúvsslt cho tôthgoi.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.