Vợ Của Tổng Tài Không Dễ

Chương 127 : Cự nhiên là anh

    trước sau   
Nam Cưthjjivljng Thịkxaanh rấrbhmt hiếpzwbm khi tứrbhmc giậbfdtn nhưthjj thếpzwbejcty trong đysxiivlji, nóyzlx hoàejctn toácinrn khácinrc vớjdlmi mộkxaat ngưthjjivlji bìhngfnh thưthjjivljng luôoifpn tao nhãrxcz, nhẹbzzb nhàejctng lịkxaach sựbdcw, călpvzn bảwrvdn khôoifpng biếpzwbt tứrbhmc giậbfdtn làejcthngf nhưthjj anh ta, Đsodoưthjjivljng Tinh Khanh cũvtzang chưthjja hềjosj nhìhngfn thấrbhmy Nam Cưthjjivljng Thịkxaanh nhưthjj vậbfdty.

cinrng vẻbzzb khiếpzwbn ngưthjjivlji chấrbhmn đysxikxaang vàejct cảwrvd khuôoifpn mặqrkzt lạtpxtnh lùqmgbng hàejct khắfbzvc khiếpzwbn anh tựbdcwa nhưthjj mộkxaat ngưthjjivlji khácinrc.

Khôoifpng hổrxczejct bạtpxtn củtczba Đsodoôoifpng Phùqmgbng Lưthjju, khôoifpng cóyzlx ai làejct ngưthjjivlji đysxiơsiufn giảwrvdn.

Trầnwlzn Canh Thiêsiufn đysxiang vôoifpqmgbng tứrbhmc giậbfdtn vìhngf bịkxaa đysxiácinrnh đysxiếpzwbn sưthjjng phùqmgb cảwrvd khuôoifpn mặqrkzt, hắfbzvn chưthjja bao giờivlj phảwrvdi chịkxaau sựbdcw nhụphinc nhãrxcz thếpzwbejcty, từrbhm nhỏzfik đysxiếpzwbn lớjdlmn ai màejct chẳrxczng yêsiufu thưthjjơsiufng nhưthjjivljng nhịkxaan hắfbzvn, thếpzwbejct ngưthjjivlji đysxiàejctn ôoifpng nàejcty lạtpxti dácinrm đysxiácinrnh hắfbzvn.

“Màejcty…màejcty chờivlj đysxirbhmy! Tao sẽqmgb khôoifpng đysxitpxtejcty yêsiufn đysxiârxczu!” Trầnwlzn Canh Thiêsiufn nóyzlxi xong liềjosjn đysxirbhmng dậbfdty đysxikxaanh đysxii ra ngoàejcti.

“Từrbhm từrbhm! Tao cóyzlxyzlxi màejcty cóyzlx thểtpxt đysxii hay sao?” Nam Cưthjjivljng Thịkxaanh đysxiácinr mộkxaat phácinrt vàejcto môoifpng Trầnwlzn Canh Thiêsiufn, thếpzwbejct Trầnwlzn Canh Thiêsiufn kêsiufu lêsiufn mộkxaat tiếpzwbng rồbdzki cảwrvdsiuf thểtpxt vừrbhma đysxirbhmng lêsiufn lạtpxti ngãrxcz phịkxaach xuốwcexng đysxirbhmt.




Mặqrkzt mũvtzai củtczba Trầnwlzn Canh Thiêsiufn coi nhưthjj mấrbhmt sạtpxtch, lúbfdtc nàejcty hắfbzvn ta liềjosjn chửbzzbi ầnwlzm lêsiufn: “Thằqurjng chóyzlxejcty! Màejcty dácinrm đysxiácinroifpng tao! Màejctyzlxi thìhngf tao cóyzlxejctm cácinri gìhngf đysxiârxczu! Mắfbzvc mớjdlmhngfejcty đysxiácinrnh tao!”

“Thếpzwbejcty màejctejcty bảwrvdo làejct khôoifpng làejctm gìhngf?” Sắfbzvc mặqrkzt Nam Cưthjjivljng Thịkxaanh lạtpxtnh lùqmgbng rồbdzki tiếpzwbp tụphinc đysxiácinr mộkxaat phácinrt nữphina vàejcto môoifpng Trầnwlzn Canh Thiêsiufn, nóyzlxi mộkxaat cácinrch khinh thưthjjivljng: “Đsodorbhmng tưthjjliiung màejcty làejct tổrxczng giácinrm đysxiwcexc tậbfdtp đysxiejctn nhàejct họwcex Trầnwlzn thìhngf tao sẽqmgb sợzwptejcty, tao nóyzlxi cho màejcty hay, tao màejctyzlxi chuyệrbhmn nàejcty cho Đsodoôoifpng Phùqmgbng Lưthjju thìhngf sau nàejcty màejcty chẳrxczng chịkxaau nổrxczi đysxiârxczu!”

Do Trầnwlzn Canh Thiêsiufn đysxiang nổrxczi nóyzlxng, lúbfdtc nàejcty hắfbzvn chỉgzeq muốwcexn cho thằqurjng khốwcexn kiếpzwbp trưthjjjdlmc mặqrkzt nàejcty mộkxaat bàejcti họwcexc, đysxitpxt đysxie dọwcexa anh ta, hắfbzvn liềjosjn chẳrxczng nghĩkofchngfejctyzlxi: “Mẹbzzb kiếpzwbp! Đsodoôoifpng Phùqmgbng Lưthjju làejctcinri thácinrhngf! Tao nóyzlxi cho màejcty hay, bạtpxtn củtczba b tao làejct Chủtczb tịkxaach ủtczby ban nhârxczn dârxczn thàejctnh phốwcex! Chỉgzeq cầnwlzn mộkxaat cârxczu củtczba bốwcex tao thìhngf tao cóyzlx thểtpxt khiếpzwbn Đsodoôoifpng Phùqmgbng Lưthjju khôoifpng làejctm ălpvzn gìhngf đysxiưthjjzwptc ởliiucinri đysxirbhmt nàejcty!”

“Ồzwpt?” Hai ârxczm thanh cùqmgbng vang lêsiufn ởliiu cảwrvd trưthjjjdlmc vàejct sau ngưthjjivlji Trầnwlzn Canh Thiêsiufn.

Trầnwlzn Canh Thiêsiufn sau khi nghe đysxiưthjjzwptc ârxczm thanh thứrbhm hai ởliiu trong phònwvrng bệrbhmnh thìhngf sợzwptrxczi màejct vộkxaai ngẩdmktng đysxinwlzu lêsiufn, hắfbzvn nhìhngfn Nam Cưthjjivljng Thịkxaanh mộkxaat cácinrch bốwcexi rốwcexi, rồbdzki lạtpxti chầnwlzn chờivljejct quay đysxinwlzu nhìhngfn ngưthjjivlji phíwzqxa sau…

bdit cửbzzba phònwvrng bệrbhmnh lúbfdtc nàejcty cóyzlx mộkxaat bóyzlxng đysxiàejctn ôoifpng rấrbhmt cao lớjdlmn, Trầnwlzn Canh Thiêsiufn quỳwrvd trêsiufn đysxirbhmt nhìhngfn anh, bóyzlxng dácinrng củtczba ngưthjjivlji đysxiàejctn ôoifpng cao to hùqmgbng vĩkofc nhưthjj thểtpxt thiêsiufn thầnwlzn đysxiang hạtpxt phàejctm, khiếpzwbn ngưthjjivlji ta nhìhngfn thấrbhmy màejct hai chârxczn mềjosjm nhũvtzan, chỉgzeq muốwcexn vĩkofcnh viềjosjn quỳwrvd trêsiufn mặqrkzt đysxirbhmt màejct phụphinc tùqmgbng anh ta.

Bờivlji vìhngf ngưthjjzwptc sácinrng thếpzwbsiufn Trầnwlzn Canh Thiêsiufn cũvtzang khôoifpng nhìhngfn rõqurj đysxiưthjjzwptc khuôoifpn mặqrkzt củtczba ngưthjjivlji đysxiàejctn ôoifpng, nhưthjjng hắfbzvn lạtpxti cảwrvdm giácinrc đysxiưthjjzwptc chíwzqxnh mìhngfnh đysxiwcexi vớjdlmi ngưthjjivlji đysxiàejctn ôoifpng nàejcty cóyzlx sựbdcw sợzwptrxczi đysxiếpzwbn từrbhm tậbfdtn sârxczu trong linh hồbdzkn nêsiufn hắfbzvn cảwrvdm thấrbhmy rấrbhmt mấrbhmt mặqrkzt!

Thếpzwbejct Trầnwlzn Canh Thiêsiufn lậbfdtp tứrbhmc to gan màejct quácinrt to: “Màejcty làejct ai!”

Trầnwlzn Canh Thiêsiufn vừrbhma dứrbhmt lờivlji thìhngf đysxièpzwbn trong phònwvrng bệrbhmnh cũvtzang đysxiưthjjzwptc bậbfdtt lêsiufn, giârxczy tiếpzwbp theo thìhngf đysxiôoifpi mắfbzvt nhỏzfik củtczba hắfbzvn ta trợzwptn to lêsiufn, mộkxaat tay hắfbzvn chỉgzeqejcto ngưthjjivlji đysxiang đysxirbhmng ởliiu cửbzzba, mồbdzkm miệrbhmng run rẩdmkty màejct lắfbzvp bắfbzvp nóyzlxi rằqurjng: “Anh…anh…cựbdcw nhiêsiufn làejct anh!”

Đsodoôoifpng Phùqmgbng Lưthjju nởliiu mộkxaat nụphinthjjivlji lạtpxtnh lẽqmgbo tàejctn nhẫejctn, anh đysxii đysxiếpzwbn trưthjjjdlmc mặqrkzt Trầnwlzn Canh Thiêsiufn rồbdzki dẫejctm lêsiufn cácinrnh tay đysxiang giơsiuf cao củtczba hắfbzvn, anh vôoifpqmgbng hàejcti lònwvrng khi nghe đysxiưthjjzwptc tiếpzwbng hésodot thảwrvdm củtczba Trầnwlzn Canh Thiêsiufn, rồbdzki anh nóyzlxi mộkxaat cácinrch kiêsiufu călpvzng: “Đsodoúbfdtng, làejctoifpi.”

bdit thờivlji cuộkxaac bârxczy giờivlj, ngưthjjivlji màejctcinrm nóyzlxi bậbfdty sau lưthjjng anh thếpzwbejcty thậbfdtt khôoifpng nhiềjosju lắfbzvm, màejctyzlx thểtpxt đysxirbhmng trưthjjjdlmc mặqrkzt anh nóyzlxi mấrbhmy cârxczu uy hiếpzwbp khôoifpng đysxitpxt cho anh làejctm ălpvzn đysxiưthjjzwptc gìhngf thếpzwbejcty thìhngf Đsodoôoifpng Phùqmgbng Lưthjju đysxiúbfdtng làejct lầnwlzn đysxinwlzu tiêsiufn nghe đysxiưthjjzwptc cóyzlx ngưthjjivlji dácinrm nóyzlxi vậbfdty.

“A____Đsodoôoifpng…Đsodoôoifpng Phùqmgbng Lưthjju, xin anh tha cho tôoifpi, vừrbhma nãrxczy tôoifpi chỉgzeq lỡtczb lờivlji thôoifpi! A!!!” Cácinrnh tay bịkxaa Đsodoôoifpng Phùqmgbng Lưthjju dẫejctm dưthjjjdlmi chârxczn khiếpzwbn Trầnwlzn Canh Thiêsiufn cảwrvdm thấrbhmy đysxiau đysxijdlmn vôoifpqmgbng, xưthjjơsiufng cốwcext bịkxaa đysxiếpzwb giàejcty cứrbhmng rắfbzvn đysxièpzwb chặqrkzt, loạtpxti đysxiau đysxijdlmn khóyzlxyzlx thểtpxt chịkxaau đysxibdcwng nàejcty rấrbhmt khóyzlxyzlxi thàejctnh lờivlji, Trầnwlzn Canh Thiêsiufn chỉgzeq cảwrvdm thấrbhmy cácinrnh tay nhưthjj chẳrxczng phảwrvdi củtczba mìhngfnh nữphina!

Trầnwlzn Canh Thiêsiufn lúbfdtc nàejcty nàejcto cònwvrn cácinri đysxiiệrbhmu bộkxaa khíwzqx phácinrch phấrbhmn chấrbhmn rồbdzki dârxczm tàejct nhưthjjbfdtc mớjdlmi tiếpzwbn vàejcto.




Hắfbzvn đysxiang bịkxaa Đsodoôoifpng Phùqmgbng Lưthjju dẫejctm dưthjjjdlmi chấrbhmn, chậbfdtt vậbfdtt vàejct xấrbhmu xíwzqx, thậbfdtt nhưthjjrxczu nóyzlxi, muốwcexn sốwcexng chẳrxczng đysxiưthjjzwptc muốwcexn chếpzwbt chẳrxczng xong!

“Tôoifpi nóyzlxi thậbfdtt màejct! Đsodoôoifpng Phùqmgbng Lưthjju…xin anh! Tha cho tôoifpi! Làejctoifpi miệrbhmng chóyzlx, làejctoifpi xứrbhmng đysxiácinrng! Tôoifpi tựbdcw vảwrvd miệrbhmng mìhngfnh! Tôoifpi đysxiácinrng chếpzwbt!” Thấrbhmy Đsodoôoifpng Phùqmgbng Lưthjju cũvtzang khôoifpng cóyzlx ýhngf đysxikxaanh tha cho hắfbzvn thếpzwbejct Trầnwlzn Canh Thiêsiufn cầnwlzu xin xong liềjosjn vộkxaai tựbdcwcinrt mìhngfnh vàejcti cácinri rồbdzki khóyzlxc kêsiufu: “Ngàejcti Đsodoôoifpng Phùqmgbng Lưthjju! Anh xem, tôoifpi đysxiãrxcz tựbdcw đysxiácinrnh mìhngfnh rồbdzki! Xin anh tha cho tôoifpi! Hu hu hu, tôoifpi quỳwrvd xuốwcexng xin anh!”

Trầnwlzn Canh Thiêsiufn vừrbhma tácinrt vàejcto mồbdzkm vừrbhma quỳwrvd lạtpxty, bộkxaa dạtpxtng củtczba hắfbzvn ta cóyzlx vẻbzzb rấrbhmt buồbdzkn cưthjjivlji, thếpzwb nhưthjjng lúbfdtc nàejcty ngoạtpxti trừrbhmejctm thếpzwb thìhngf hắfbzvn chẳrxczng cònwvrn cácinrch nàejcto khácinrc.

qmgbejct trong kinh doanh, hay làejctrxcz hộkxaai đysxien thìhngf hậbfdtu quảwrvd củtczba việrbhmc đysxifbzvc tộkxaai Đsodoôoifpng Phùqmgbng Lưthjju thìhngf ai cũvtzang biếpzwbt, nếpzwbu khôoifpng phảwrvdi đysxioạtpxtn tửbzzb tuyệrbhmt tôoifpn thìhngfvtzang làejct mấrbhmt nửbzzba cácinri mạtpxtng. Dùqmgbejct ngưthjjivlji khôoifpng chếpzwbt thìhngf nửbzzba đysxiivlji sau cũvtzang coi nhưthjj xong.

Thếpzwbsiufn dùqmgb cho đysxinwlzu óyzlxc Trầnwlzn Canh Thiêsiufn lúbfdtc nàejcty vôoifpqmgbng hỗnwlzn loạtpxtn thìhngf trong lònwvrng hắfbzvn vẫejctn chỉgzeqyzlx mộkxaat ýhngf nghĩkofc đysxióyzlx chíwzqxnh làejct cầnwlzu xin tha thứrbhm! Nếpzwbu nhưthjjrxczm trạtpxtng củtczba Đsodoôoifpng Phùqmgbng Lưthjju tốwcext thìhngfnwvrn cóyzlx thểtpxt thảwrvd hắfbzvn.

Nhưthjjng mộkxaat mặqrkzt cầnwlzu xin tha thứrbhm, mộkxaat mặqrkzt thìhngf hắfbzvn vẫejctn tứrbhmc giậbfdtn trong lònwvrng rằqurjng sao lạtpxti cóyzlx thểtpxt thếpzwbejcty, rõqurjejctng hắfbzvn đysxiãrxcz sắfbzvp xếpzwbp xong mọwcexi thứrbhm, cũvtzang đysxiãrxcz biếpzwbt làejct đysxiêsiufm nay Đsodoôoifpng Phùqmgbng Lưthjju cóyzlx buổrxczi tiệrbhmc xãrxcz giao quan trọwcexng khôoifpng thểtpxt khôoifpng tham gia, vốwcexn khôoifpng cóyzlx khảwrvdlpvzng xuấrbhmt hiệrbhmn ởliiu đysxiârxczy.

Thếpzwb nhưthjjng tấrbhmt cảwrvd mọwcexi sựbdcw sắfbzvp xếpzwbp đysxijosju bịkxaa phácinr vỡtczb! Vìhngfcinri gìhngfsiuf chứrbhm?!

Đsodoôoifpng Phùqmgbng Lưthjju nhìhngfn Trầnwlzn Canh Thiêsiufn cầnwlzu xin tha thứrbhm nhưthjjng khuôoifpn mặqrkzt anh vẫejctn vôoifpqmgbng tốwcexi tălpvzm, anh hơsiufi nhấrbhmc cácinri chârxczn đysxiang dẫejctm lêsiufn bàejctn tay Trầnwlzn Canh Thiêsiufn rồbdzki chớjdlmp mắfbzvt sau lạtpxti hơsiufi nhấrbhmc chârxczn rồbdzki đysxiácinr thậbfdtt mạtpxtnh vàejcto đysxiũvtzang quầnwlzn củtczba Trầnwlzn Canh Thiêsiufn!

“A!!!”

Tiếpzwbng kêsiufu thảwrvdm thiếpzwbt chóyzlxi tai vang lêsiufn trong phònwvrng bệrbhmnh, cơsiuf thểtpxt Trầnwlzn Canh Thiêsiufn cuộkxaan trònwvrn lạtpxti, dùqmgbng bàejctn tay cònwvrn cóyzlx thểtpxt sửbzzb dụphinng củtczba mìhngfnh màejct ôoifpm lấrbhmy hạtpxt bộkxaa, hắfbzvn đysxiau đysxiếpzwbn mứrbhmc khôoifpng ngừrbhmng kêsiufu thảwrvdm thiếpzwbt, nưthjjjdlmc mắfbzvt nưthjjjdlmc mũvtzai thi nhau chảwrvdy ra.

Trầnwlzn Canh Thiêsiufn đysxiãrxcz nghĩkofc sai rồbdzki, hắfbzvn hoàejctn toàejctn đysxiãrxcz đysxiácinrnh giácinr thấrbhmp vịkxaa tríwzqx củtczba Đsodoưthjjivljng Tinh Khanh trong lònwvrng Đsodoôoifpng Phùqmgbng Lưthjju.

Nếpzwbu nhưthjjejct trưthjjjdlmc kia màejct nghe đysxiưthjjzwptc cóyzlx ngưthjjivlji đysxiàejctn ôoifpng khácinrc đysxiphinng chạtpxtm đysxiếpzwbn Đsodoưthjjivljng Tinh Khanh thìhngf anh cũvtzang sẽqmgb chỉgzeq mỉgzeqm cưthjjivlji màejct chẳrxczng hềjosj quan târxczm, thếpzwb nhưthjjng bârxczy giờivlj, anh khôoifpng cho phésodop ngưthjjivlji khácinrc chạtpxtm vàejcto Đsodoưthjjivljng Tinh Khanh, ai cũvtzang khôoifpng đysxiưthjjzwptc. Nếpzwbu ai dácinrm đysxiphinng vàejcto thìhngf anh chắfbzvc chắfbzvn sẽqmgb khiếpzwbn ngưthjjivlji đysxióyzlx phảwrvdi trảwrvd giácinr đysxifbzvt!

bfdt đysxiácinrejcty củtczba Đsodoôoifpng Phùqmgbng Lưthjju cũvtzang đysxiãrxcz khiếpzwbn đysxiivlji sốwcexng sinh hoạtpxtt nửbzzba đysxiivlji sau củtczba Trầnwlzn Canh Thiêsiufn đysxii tong.

“Hừrbhm, chóyzlx đysxibzzb, cúbfdtt đysxii!” Đsodoôoifpng Phùqmgbng Lưthjju lạtpxtnh lùqmgbng quácinrt, lúbfdtc nàejcty dùqmgb cho Trầnwlzn Canh Thiêsiufn cóyzlx đysxiau đysxiếpzwbn mứrbhmc đysxikxaaejcto thìhngfqmgbyzlxnwvrvtzang phảwrvdi bònwvr ra khỏzfiki phònwvrng bệrbhmnh.

Trong lònwvrng hắfbzvn ta lúbfdtc nàejcty tràejctn đysxinwlzy sợzwptrxczi, chỉgzeq sợzwpt Đsodoôoifpng Phùqmgbng Lưthjju đysxirxczi ýhngf muốwcexn cácinri mạtpxtng chóyzlx củtczba hắfbzvn.

Nhưthjjng Trầnwlzn Canh Thiêsiufn khôoifpng ngờivlj tớjdlmi làejct khi màejct hắfbzvn chịkxaau đysxibdcwng đysxiau nhứrbhmc màejct đysxii ra khỏzfiki phònwvrng bệrbhmnh thìhngf cảwrvd ngưthjjivlji lạtpxti bịkxaa ngưthjjivlji késodoo mạtpxtnh vềjosj mộkxaat hưthjjjdlmng khácinrc. Cònwvrn vềjosj chuyệrbhmn hắfbzvn bịkxaasodoo đysxii đysxiârxczu, lạtpxti cóyzlx kếpzwbt quảwrvd thếpzwbejcto thìhngf khôoifpng cầnwlzn nóyzlxi cũvtzang biếpzwbt…

Sau khi Trầnwlzn Canh Thiêsiufn bịkxaa ngưthjjivlji késodoo đysxii thìhngf phònwvrng bệrbhmnh cũvtzang trởliiusiufn tĩkofcnh lặqrkzng lạtpxti, hai bàejctn tay Đsodoôoifpng Phùqmgbng Lưthjju siếpzwbt chặqrkzt vàejcto nhau, thậbfdtt ra vừrbhma nãrxczy anh đysxiãrxcz muốwcexn giảwrvdi quyếpzwbt luôoifpn Trầnwlzn Canh Thiêsiufn tạtpxti chỗnwlz, nhưthjjng nghĩkofc Đsodoưthjjivljng Tinh Khanh vẫejctn cònwvrn ởliiu đysxiârxczy, lỡtczbejct đysxitpxtoifprbhmy thấrbhmy hìhngfnh ảwrvdnh mácinru me nhưthjj vậbfdty thìhngf thậbfdtt khôoifpng tốwcext.

Đsodoôoifpng Phùqmgbng Lưthjju nghĩkofc thếpzwb liềjosjn nhìhngfn sang Đsodoưthjjivljng Tinh Khanh đysxiang nằqurjm trêsiufn giưthjjivljng bệrbhmnh, thìhngf bỗnwlzng anh phácinrt hiệrbhmn côoifpyzlx vẻbzzb ngủtczb rấrbhmt yêsiufn ổrxczn, bìhngfnh tĩkofcnh nhưthjj thểtpxt chẳrxczng cóyzlx chuyệrbhmn gìhngf xảwrvdy ra.

Sao lạtpxti thếpzwb, vừrbhma nãrxczy ồbdzkn àejcto nhưthjj thếpzwbejctoifprbhmy cũvtzang khôoifpng bịkxaa tỉgzeqnh giấrbhmc?!

Đsodoôoifpng Phùqmgbng Lưthjju phácinrt hiệrbhmn sựbdcw khácinrc lạtpxt liềjosjn vộkxaai đysxii qua xem Đsodoưthjjivljng Tinh Khanh, vừrbhma xem xong thìhngf Đsodoôoifpng Phùqmgbng Lưthjju càejctng muốwcexn giếpzwbt ngưthjjivlji.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.