Đbhkn ánhqc nh xong, têhjjc n trùnhqc m lưaull u manh mớcetl i thỏgbdc a mãbhkn n màiibf dừtohg ng lạbwpn i, trong miệmiiw ng vẫpmsu n khôuxgs ng quêhjjc n buôuxgs ng lờbwpn i tàiibf n ánhqc c: “Con tiệmiiw n nhâbwpn n, hãbhkn y giữtohg miệmiiw ng củgqvj a màiibf y sạbwpn ch sẽicst mộlwak t chúmhko t.”
“Đbhkn ẹsrzj p đurwz óqhag chứrzgc , kiểngbe u trang đurwz iểngbe m nàiibf y củgqvj a côuxgs , cũdqbj ng rấtwim t cóqhag thẩzbun m mỹrxog đurwz óqhag .” Lưaull u Nhi Hâbwpn n trưaull ng ra gưaull ơlrii ng mặpeax t thưaull ơlrii ng xóqhag t bưaull ớcetl c lạbwpn i gầlwak n Đbhkn ưaull ờbwpn ng Tinh Khanh, dùnhqc ng tay sờbwpn lêhjjc n hai cánhqc i mánhqc đurwz ang sưaull ng tấtwim y củgqvj a Đbhkn ưaull ờbwpn ng Tinh Khanh, dùnhqc ng giọrxog ng đurwz iệmiiw u vôuxgs cùnhqc ng thưaull ơlrii ng tiếnbgr c nóqhag i: “Vừtohg a rồygja i cóqhag mộlwak t câbwpn u côuxgs nóqhag i rấtwim t đurwz úmhko ng, hôuxgs m nay côuxgs sẽicst chếnbgr t, còaull n vềqrey việmiiw c chếnbgr t vìehaa nôuxgs n, hay làiibf bịlvfg đurwz ánhqc nh chếnbgr t, hoặpeax c làiibf chếnbgr t vìehaa nguyêhjjc n nhâbwpn n nàiibf o khánhqc c, vậqrey y phảyegv i xem vậqrey n may củgqvj a côuxgs rồygja i.”
Nóqhag i xong, liềqrey n dơlrii tay lêhjjc n, chuẩzbun n bịlvfg giánhqc ng cho Đbhkn ưaull ờbwpn ng Tinh Khanh thêhjjc m mộlwak t cánhqc i bạbwpn t tai nữtohg a, cánhqc i bạbwpn t tai nàiibf y màiibf giánhqc ng xuốhxbb ng, hai mánhqc củgqvj a Đbhkn ưaull ờbwpn ng Tinh Khanh sẽicst chảyegv y cảyegv mánhqc u ra mấtwim t.
Đbhkn ưaull ờbwpn ng Tinh Khanh mặpeax c kệmiiw nhắhmkd m mắhmkd t chịlvfg u đurwz ựiibf ng, thếnbgr nhưaull ng tay củgqvj a Lưaull u Nhi Hâbwpn n lạbwpn i khôuxgs ng hềqrey giánhqc ng xuốhxbb ng, màiibf đurwz ưaull a tay lêhjjc n, xoa đurwz ầlwak u mìehaa nh, dùnhqc ng gưaull ơlrii ng mặpeax t buồygja n nôuxgs n đurwz óqhag cưaull ờbwpn i nóqhag i: “Khôuxgs ng sao, tôuxgs i sẽicst khôuxgs ng đurwz ánhqc nh côuxgs đurwz âbwpn u, đurwz au biếnbgr t bao chứrzgc .”
“Dưaull ơlrii ng Thàiibf nh, anh làiibf m đurwz i.”
“Đbhkn ưaull ợspdh c.” Têhjjc n trùnhqc m lưaull u manh huýlfwd t sánhqc o, mộlwak t giâbwpn y sau, cóqhag thêhjjc m vàiibf i têhjjc n lưaull u manh đurwz ẩzbun y cửsezk a bưaull ớcetl c vàiibf o.
Bọrxog n chúmhko ng đurwz ãbhkn , dùnhqc ng ánhqc nh mắhmkd t đurwz êhjjc tiệmiiw n nhìehaa n Đbhkn ưaull ờbwpn ng Tinh Khanh, cánhqc i ánhqc nh mắhmkd t giốhxbb ng nhưaull dãbhkn thúmhko săhmkd n mồygja i đurwz óqhag , khiếnbgr n cho ngưaull ờbwpn i ta sởmtag n cảyegv tóqhag c gánhqc y.
Bêhjjc n tai truyềqrey n đurwz ếnbgr n lờbwpn i nóqhag i dâbwpn m đurwz ãbhkn ng củgqvj a têhjjc n trùnhqc m lưaull u manh: “Nghe nóqhag i trong bụtugq ng côuxgs cóqhag em bélvfg ? Khôuxgs ng bằszbg ng đurwz ểngbe mấtwim y anh em củgqvj a tôuxgs i phụtugq c vụtugq côuxgs thậqrey t tốhxbb t đurwz êhjjc m nay, tiễgbdc n con côuxgs đurwz i trưaull ớcetl c, rồygja i sau đurwz óqhag đurwz ếnbgr n côuxgs ?”
Lờbwpn i vừtohg a thốhxbb t ra, bọrxog n chúmhko ng đurwz ềqrey u cưaull ờbwpn i vôuxgs cùnhqc ng bỉjzpa ổhxbb i, tiếnbgr ng cưaull ờbwpn i chóqhag i tai nhấtwim t làiibf củgqvj a Lưaull u Nhi Hâbwpn n cánhqc i tiếnbgr ng cưaull ờbwpn i gian giảyegv o vìehaa mụtugq c đurwz íicst ch sắhmkd p đurwz ạbwpn t thàiibf nh.
Chuyệmiiw n đurwz ãbhkn đurwz ếnbgr n nưaull ớcetl c nàiibf y, thìehaa ngưaull ờbwpn i ngu ngốhxbb c cũdqbj ng biếnbgr t tiếnbgr p sau đurwz âbwpn y sẽicst xảyegv y ra chuyệmiiw n gìehaa !
Đbhkn ưaull ờbwpn ng Tinh Khanh khôuxgs ng nhịlvfg n đurwz ưaull ợspdh c màiibf toàiibf n thâbwpn n run rẩzbun y.
Đbhkn âbwpn y đurwz âbwpn u phảyegv i làiibf hàiibf nh vi màiibf con ngưaull ờbwpn i nêhjjc n cóqhag ? Lưaull u Nhi Hâbwpn n côuxgs ta đurwz ãbhkn đurwz iêhjjc n rồygja đurwz ếnbgr n mứrzgc c nàiibf o rồygja i mớcetl i cóqhag thểngbe làiibf m ra cánhqc i chuyệmiiw n nhưaull thếnbgr nàiibf y chứrzgc !
Đbhkn ưaull ờbwpn ng Tinh Khanh nhìehaa n chằszbg m chằszbg m vàiibf o gưaull ơlrii ng mặpeax t vìehaa quánhqc mứrzgc c hưaull ng phấtwim n màiibf mélvfg o móqhag cảyegv đurwz i đurwz óqhag củgqvj a Lưaull u Nhi Hâbwpn n, côuxgs đurwz ếnbgr n hôuxgs m nay mớcetl i đurwz ưaull ợspdh c coi làiibf thậqrey t sựiibf hiểngbe u rõgbdc Lưaull u Nhi Hâbwpn n.
Thựiibf c sựiibf khôuxgs ng chúmhko t nhâbwpn n tíicst nh!
Mấtwim y têhjjc n lưaull u manh dầlwak n dầlwak n élvfg p sánhqc t, nhìehaa n thấtwim y bàiibf n tay sắhmkd p chạbwpn m lêhjjc n ngưaull ờbwpn i Đbhkn ưaull ờbwpn ng Tinh Khanh, trong tìehaa nh thếnbgr ngàiibf n câbwpn n treo sợspdh i tóqhag c nàiibf y, Đbhkn ưaull ờbwpn ng Tinh Khanh hélvfg t to lêhjjc n: “ Đbhkn ợspdh i chúmhko t!”
Nghe xong, Lưaull u Nhi Hâbwpn n xua xua tay, mấtwim y têhjjc n lưaull u manh khôuxgs ng khỏgbdc i bịlvfg mấtwim t hứrzgc ng nhỏgbdc nưaull ớcetl c bọrxog t, kêhjjc u gàiibf o nóqhag i: “Bàiibf chịlvfg , cóqhag lờbwpn i gìehaa thìehaa mau nóqhag i đurwz i, đurwz ừtohg ng làiibf m mấtwim t hứrzgc ng củgqvj a anh đurwz âbwpn y.”
Nóqhag i xong, cũdqbj ng khôuxgs ng dánhqc m chốhxbb ng lạbwpn i mệmiiw nh lệmiiw nh củgqvj a Lưaull u Nhi Hâbwpn n màiibf lùnhqc i sang mộlwak t bêhjjc n.
Lưaull u Nhi Hâbwpn n giơlrii tay lêhjjc n rồygja i nhìehaa n vàiibf o móqhag ng tay củgqvj a mìehaa nh, khôuxgs ng thègqvj m nhìehaa n Đbhkn ưaull ờbwpn ng Tinh Khanh, ngạbwpn o mạbwpn n nóqhag i: “Côuxgs muốhxbb n nóqhag i gìehaa vớcetl i tôuxgs i.”
Côuxgs ta lúmhko c nàiibf y vêhjjc nh vánhqc o hốhxbb ng hánhqc ch, ngôuxgs ng cuồygja ng tựiibf cao tựiibf đurwz ạbwpn i, bởmtag i vìehaa ởmtag đurwz âbwpn y lờbwpn i nóqhag i củgqvj a côuxgs ta rấtwim t cóqhag giánhqc trịlvfg .
Đbhkn ưaull ờbwpn ng Tinh Khanh nhìehaa n chằszbg m chằszbg m vàiibf o Lưaull u Nhi Hâbwpn n, nhìehaa n rõgbdc cánhqc i ham muốhxbb n hưaull vinh vàiibf buồygja n nôuxgs n đurwz óqhag củgqvj a côuxgs ta, dùnhqc ng ngữtohg khíicst thưaull ơlrii ng lưaull ợspdh ng nóqhag i: “ Cóqhag phảyegv i côuxgs muốhxbb n làiibf m vợspdh danh chíicst nh môuxgs n thuậqrey n củgqvj a Đbhkn ưaull ờbwpn ng Phùnhqc ng Lưaull u sao, tôuxgs i cho côuxgs , chỉjzpa cầlwak n côuxgs đurwz ểngbe tôuxgs i đurwz i, tôuxgs i lậqrey p tứrzgc c ly hôuxgs n vớcetl i Đbhkn ôuxgs ng Phùnhqc ng Lưaull u?”
“Thảyegv côuxgs đurwz i? Ha ha ha, cánhqc c ngưaull ờbwpn i nghe thấtwim y côuxgs ta nóqhag i gìehaa rồygja i chứrzgc ?” Lưaull u Nhi Hâbwpn n làiibf m ra cánhqc i vẻwvje vôuxgs cùnhqc ng kinh ngạbwpn c, mởmtag to đurwz ôuxgs i mắhmkd t màiibf kẻwvje vôuxgs cùnhqc ng đurwz ậqrey m đurwz óqhag ra, cưaull ờbwpn i lớcetl n nóqhag i: “Đbhkn ưaull ờbwpn ng Tinh Khanh! Tôuxgs i nóqhag i cho côuxgs biếnbgr t, tôuxgs i bâbwpn y giờbwpn khôuxgs ng chỉjzpa muốhxbb n làiibf m ngưaull ờbwpn i phụtugq nữtohg danh chíicst nh ngôuxgs n thuậqrey n củgqvj a Đbhkn ôuxgs ng Phùnhqc ng Lưaull u, màiibf tôuxgs i còaull n muốhxbb n côuxgs chếnbgr t! Khiếnbgr n côuxgs khôuxgs ng thểngbe sốhxbb ng nổhxbb i qua ngàiibf y hôuxgs m nay!”
Gưaull ơlrii ng mặpeax t trang đurwz iểngbe m lòaull e loẹsrzj t đurwz óqhag trong chớcetl p mắhmkd t trởmtag nêhjjc n vôuxgs cùnhqc ng hung ánhqc c tàiibf n đurwz ộlwak c, giốhxbb ng hệmiiw t nhưaull mộlwak t nữtohg ma đurwz ầlwak u tràiibf n đurwz ầlwak y oánhqc n khíicst , côuxgs ta dùnhqc ng ánhqc nh mắhmkd t tàiibf n đurwz ộlwak c nhìehaa n chằszbg m chằszbg m vàiibf o Đbhkn ưaull ờbwpn ng Tinh Khanh, ra lệmiiw nh cho mấtwim y têhjjc n lưaull u manh ởmtag bêhjjc n cạbwpn nh: “Cánhqc c ngưaull ờbwpn i qua đurwz óqhag , đurwz ánhqc nh côuxgs ta sốhxbb ng dởmtag chếnbgr t dởmtag cho tôuxgs i, tôuxgs i muốhxbb n nghe thấtwim y tiếnbgr ng kêhjjc u thảyegv m thiếnbgr t đurwz ứrzgc t hơlrii i khảyegv n tiếnbgr ng sốhxbb ng khôuxgs ng bằszbg ng chếnbgr t củgqvj a côuxgs ta, tôuxgs i muốhxbb n làiibf m cho côuxgs ta phảyegv i quỳvivz xuốhxbb ng cầlwak u xin tôuxgs i!”
Lờbwpn i vừtohg a dứrzgc t, mấtwim y têhjjc n lưaull u manh liềqrey n lậqrey p tứrzgc c lao vàiibf o đurwz ánhqc nh Đbhkn ưaull ờbwpn ng Tinh Khanh mộlwak t trậqrey n.
Khôuxgs ng rõgbdc làiibf Lưaull u Nhi Hâbwpn n vìehaa sao lạbwpn i phánhqc t đurwz iêhjjc n nhưaull vậqrey y, khi nắhmkd m đurwz ấtwim m đurwz ầlwak u tiêhjjc n giánhqc ng xuốhxbb ng, Đbhkn ưaull ờbwpn ng Tinh Khanh liềqrey n biếnbgr t bọrxog n họrxog thậqrey t sựiibf đurwz ãbhkn đurwz ếnbgr n rồygja i.
Khôuxgs ng! Khôuxgs ng thểngbe nhưaull vậqrey y đurwz ưaull ợspdh c! Trong bụtugq ng côuxgs còaull n cóqhag đurwz ứrzgc a bélvfg chưaull a chàiibf o đurwz ờbwpn i màiibf !
Đbhkn ưaull ờbwpn ng Tinh Khanh bịlvfg đurwz ánhqc ngãbhkn ra đurwz ấtwim t, côuxgs cốhxbb gắhmkd ng cuộlwak n tròaull n ngưaull ờbwpn i lạbwpn i, khôuxgs ng đurwz ểngbe cho nhữtohg ng têhjjc n lưaull u manh đurwz óqhag làiibf m bịlvfg thưaull ơlrii ng đurwz ếnbgr n đurwz ếnbgr n đurwz ứrzgc a bélvfg trong bụtugq ng côuxgs , sựiibf sợspdh hãbhkn i vàiibf bấtwim t an tràiibf n ngậqrey p trong mắhmkd t côuxgs .
Đbhkn ưaull ờbwpn ng Tinh Khanh kêhjjc u gàiibf o thấtwim t thanh vềqrey phíicst a Lưaull u Nhi Hâbwpn n: “Lưaull u Nhi Hâbwpn n! Côuxgs hãbhkn y mau kêhjjc u bọrxog n chúmhko ng dừtohg ng lạbwpn i đurwz i! Chỉjzpa cầlwak n đurwz ừtohg ng làiibf m hạbwpn i đurwz ếnbgr n con củgqvj a tôuxgs i, cánhqc i gìehaa tôuxgs i cũdqbj ng đurwz ềqrey u đurwz ồygja ng ýlfwd vớcetl i côuxgs !”
Khôuxgs ng ngờbwpn Lưaull u Nhi Hâbwpn n lạbwpn i làiibf m lơlrii , ngưaull ợspdh c lạbwpn i còaull n lấtwim y tay ngoánhqc y ngoánhqc y tai, thổhxbb i vàiibf o ngóqhag n tay tựiibf cho làiibf đurwz ẹsrzj p đurwz ẽicst củgqvj a mìehaa nh, khôuxgs ng đurwz ếnbgr m xỉjzpa a đurwz ếnbgr n màiibf nóqhag i: “ Sao lạbwpn i ồygja n nhưaull vậqrey y chứrzgc , mau làiibf m côuxgs ta câbwpn m miệmiiw ng cho tôuxgs i!”
Lờbwpn i vừtohg a nóqhag i xong, trong đurwz óqhag cóqhag mộlwak t têhjjc n lưaull u manh nghe thấtwim y mệmiiw nh lệmiiw nh liềqrey n tánhqc t mộlwak t cánhqc i thậqrey t mạbwpn nh vàiibf o mặpeax t Đbhkn ưaull ờbwpn ng Tinh Khanh, lựiibf c vừtohg a mạbwpn nh lạbwpn i vừtohg a hung ánhqc c.
Bạbwpn t tai nàiibf y vừtohg a giánhqc ng xuốhxbb ng, lạbwpn i cộlwak ng thêhjjc m việmiiw c bịlvfg hai têhjjc n lưaull u manh khánhqc c đurwz ánhqc nh, trong cơlrii n đurwz au đurwz ớcetl n dữtohg dộlwak i Đbhkn ưaull ờbwpn ng Tinh Kha còaull n chưaull a kịlvfg p kêhjjc u gàiibf o thảyegv m thiếnbgr t, thìehaa mọrxog i thứrzgc trưaull ớcetl c mắhmkd t đurwz ãbhkn tốhxbb i sầlwak m lạbwpn i.
“Chịlvfg dâbwpn u, côuxgs ta ngấtwim t rồygja i phảyegv i làiibf m sao đurwz âbwpn y?” Mộlwak t têhjjc n lưaull u manh trong đurwz óqhag hỏgbdc i.
Giảyegv ngấtwim t?!
Lưaull u Nhi Hâbwpn n hừtohg lạbwpn nh mộlwak t tiếnbgr ng, ríicst t lêhjjc n nóqhag i: “Dộlwak i nưaull ớcetl c vàiibf o côuxgs ta cho tôuxgs i, tỉjzpa nh lạbwpn i rồygja i thìehaa cánhqc c ngưaull ờbwpn i cóqhag thểngbe tựiibf do muốhxbb n làiibf m gìehaa thìehaa làiibf m.”
Lưaull u Nhi Hâbwpn n khôuxgs ng thểngbe nàiibf o buôuxgs ng tha cho Đbhkn ưaull ờbwpn ng Tinh Khanh dễgbdc dàiibf ng nhưaull vậqrey y đurwz ưaull ợspdh c, bấtwim t kểngbe côuxgs thậqrey t sựiibf ngấtwim t đurwz i hay giảyegv ngấtwim t, đurwz ềqrey u phảyegv i làiibf m cho côuxgs tỉjzpa nh lạbwpn i, khiếnbgr n côuxgs cảyegv m nhậqrey n mộlwak t cánhqc ch rõgbdc ràiibf ng châbwpn n thựiibf c cảyegv m giánhqc c bịlvfg ngưaull ờbwpn i ta làiibf m nhụtugq c! Lưaull u Nhi Hâbwpn n muốhxbb n khiếnbgr n cho côuxgs sốhxbb ng cũdqbj ng khôuxgs ng đurwz ưaull ợspdh c, màiibf chếnbgr t cũdqbj ng khôuxgs ng xong!
“Đbhkn ợspdh i chúmhko t.” Vàiibf o lúmhko c têhjjc n lưaull u manh chuảyegv na bịlvfg ra khỏgbdc i phòaull ng, Lưaull u Nhi Hâbwpn n liềqrey n mởmtag miệmiiw ng ngăhmkd n lạbwpn i, côuxgs ta cưaull ờbwpn i âbwpn m đurwz ộlwak c, khiếnbgr n cho ngưaull ờbwpn i nhìehaa n thấtwim y đurwz ềqrey u cảyegv m thấtwim y nổhxbb i hếnbgr t cảyegv da gàiibf , dựiibf ng hếnbgr t cảyegv tóqhag c gánhqc y: “Cầlwak m nưaull ớcetl c ớcetl t cho tôuxgs i.”
Nếnbgr u nhưaull Đbhkn ưaull ờbwpn ng Tinh Khanh lúmhko c nàiibf y vẫpmsu n còaull n tỉjzpa nh, chắhmkd c chắhmkd n sẽicst khôuxgs ng thểngbe nhịlvfg n đurwz ưaull ợspdh c màiibf run rẩzbun y toàiibf n thâbwpn n, Lưaull u Nhi Hâbwpn n lúmhko c nàiibf y, thựiibf c sựiibf khôuxgs ng thểngbe coi làiibf con ngưaull ờbwpn i nữtohg a rồygja i.
Chíicst nh vàiibf o lúmhko c têhjjc n lưaull u manh đurwz óqhag nhậqrey n đurwz ưaull ợspdh c lệmiiw nh vàiibf đurwz i ra khỏgbdc i phòaull ng, đurwz ộlwak t nhiêhjjc n, chỉjzpa nghe thấtwim y “phịlvfg ch” mộlwak t tiếnbgr ng, têhjjc n lưaull u manh đurwz óqhag bịlvfg ngưaull ờbwpn i ta đurwz ạbwpn p vàiibf o trong, ngãbhkn lăhmkd n ra đurwz ấtwim t, khiếnbgr n cho ngựiibf c trởmtag nêhjjc n đurwz au đurwz ớcetl n, khôuxgs ng ngừtohg ng kêhjjc u gàiibf o.
“Chuyệmiiw n gìehaa vậqrey y…”Lưaull u Nhi Hâbwpn n kinh sợspdh nhìehaa n ra ngoàiibf i cửsezk a, lúmhko c côuxgs ta nhìehaa n rõgbdc ngưaull ờbwpn i đurwz ang bưaull ớcetl c đurwz i phíicst a trưaull ớcetl c, bịlvfg chấtwim n đurwz ộlwak ng cảyegv hồygja n víicst a, toàiibf n thâbwpn n khôuxgs ng tựiibf chủgqvj đurwz ưaull ợspdh c run lẩzbun y bẩzbun y.
Cánhqc nh tay Lưaull u Nhi Hâbwpn n run rẩzbun y, chỉjzpa vàiibf o nguờbwpn i đurwz ang đurwz ếnbgr n lắhmkd p bắhmkd p nóqhag i: “Tịlvfg ch…Tịlvfg ch Song!”
Khôuxgs ng đurwz ợspdh i côuxgs ta nóqhag i xong, mộlwak t đurwz ánhqc m ngưaull ờbwpn i ởmtag phíicst a sau Tịlvfg ch Song ậqrey p vàiibf o nhanh chóqhag ng, khôuxgs ng nóqhag i hai lờbwpn i liềqrey n lao vềqrey phíicst a Lưaull u Nhi Hâbwpn n vàiibf mấtwim y têhjjc n lưaull u manh, trong phúmhko t chốhxbb c đurwz ãbhkn hạbwpn gụtugq c tấtwim t cảyegv đurwz ánhqc m ngưaull ờbwpn i đurwz óqhag .
“Khôuxgs ng! Tịlvfg ch Song anh khôuxgs ng thểngbe đurwz ốhxbb i xửsezk vớcetl i tôuxgs i nhưaull vậqrey y!” Lưaull u Nhi Hâbwpn n bịlvfg ấtwim n xuốhxbb ng đurwz ấtwim t, gưaull ơlrii ng mặpeax t trang đurwz iểngbe m lòaull e loẹsrzj t khôuxgs ng ngừtohg ng kêhjjc u gàiibf o, Lưaull u Nhi Hâbwpn n liêhjjc n tiếnbgr p ngọrxog ngoạbwpn y hélvfg t lêhjjc n phảyegv n khánhqc ng.
Tịlvfg ch Song lạbwpn nh lùnhqc ng giẫpmsu m mộlwak t châbwpn n lêhjjc n Lưaull u Nhi Hâbwpn n, từtohg trêhjjc n cao nhìehaa n xuốhxbb ng côuxgs ta, giọrxog ng đurwz iệmiiw u lạbwpn nh lẽicst o đurwz ếnbgr n thấtwim u xưaull ơlrii ng: “ Tôuxgs i đurwz ãbhkn từtohg ng nóqhag i vớcetl i côuxgs , ngưaull ờbwpn i củgqvj a tôuxgs i khôuxgs ng cho phélvfg p côuxgs đurwz ộlwak ng vàiibf o, vậqrey y màiibf lạbwpn i dánhqc m chốhxbb ng lạbwpn i lệmiiw nh củgqvj a tôuxgs i thêhjjc m mộlwak t lầlwak n nữtohg a. Côuxgs tưaull ởmtag ng rằszbg ng, tôuxgs i khôuxgs ng dánhqc m giếnbgr t côuxgs sao!”
“Khôuxgs ng! Khôuxgs ng phảyegv i màiibf ! Tịlvfg ch Song, tôuxgs i nhưaull vậqrey y làiibf cóqhag nổhxbb i khổhxbb củgqvj a tôuxgs i! Cầlwak u xin anh đurwz ừtohg ng giếnbgr t tôuxgs i, nếnbgr u anh giếnbgr t tôuxgs i, vậqrey y thìehaa sẽicst khôuxgs ng cóqhag ngưaull ờbwpn i nàiibf o phùnhqc hợspdh p hơlrii n tôuxgs i đurwz ểngbe tiếnbgr p cậqrey n Đbhkn ôuxgs ng Phùnhqc ng Lưaull u nữtohg a rồygja i!” Lưaull u Nhi Hâbwpn n bịlvfg ấtwim n sánhqc t xuốhxbb ng đurwz ấtwim t, vẫpmsu n còaull n mơlrii mộlwak ng hãbhkn o huyềqrey n bàiibf n đurwz iềqrey u kiệmiiw n vớcetl i Tịlvfg ch Song.
Thếnbgr nhưaull ng, Tịlvfg ch Song lạbwpn i làiibf m ngơlrii , khôuxgs ng thègqvj m nhìehaa n côuxgs ta mộlwak t cánhqc i, đurwz i thẳdzzt ng vềqrey chỗzuxv Đbhkn ưaull ờbwpn ng Tinh Khanh đurwz ang nằszbg m.
“Đ
Nó
Đ
“Dư
“Đ
Bọ
Bê
Lờ
Chuyệ
Đ
Đ
Đ
Thự
Mấ
Nghe xong, Lư
Nó
Lư
Cô
Đ
“Thả
Gư
Lờ
Khô
Khô
Đ
Đ
Khô
Lờ
Bạ
“Chị
Giả
Lư
Lư
“Đ
Nế
Chí
“Chuyệ
Cá
Khô
“Khô
Tị
“Khô
Thế
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.