Vợ Của Tổng Tài Không Dễ

Chương 10 : Sự dịu dàng của đông phùng lưu

    trước sau   
“Ha? Lấnlgxy cáipmti chếneoct ra đmdnzqrhj chứzwptng minh mìqrhjnh trong sạifoych sao?” Đqfpnôwfdlng Phùapacng Lưmreuu đmdnzơmzes ra, sau đmdnzómzesmreutodci châwygam biếneocm, rõifoyfjljng khôwfdlng tin Đqfpnưmreutodcng Tinh Khanh sẽnxsmfjljm nhưmreu vậzewzy màfjlj, khinh bỉworumzesi: “Côwfdl đmdnzâwygam đmdnzi, tôwfdli lạifoyi muốnblen xem xem rốnblet cuộvhpoc côwfdlmzes thểqrhj diễmzesn đmdnzếneocn lúepcjc nàfjljo?”

Đqfpnưmreutodcng Tinh Khanh cắvhpon môwfdli, lưmreutodcm Đqfpnôwfdlng Phùapacng Lưmreuu mộvhpot cáipmti, sau đmdnzómzes quay phắvhpot ngưmreutodci lạifoyi trựjsbzc tiếneocp lao mạifoynh vàfjljo cáipmti cộvhpot đmdnzómzes!

“Rầtodcm...” mộvhpot tiếneocng, Đqfpnôwfdlng Phùapacng Lưmreuu liềktcfn thấnlgxy Đqfpnưmreutodcng Tinh Khanh trưmreugkdrc mặfjljt từuyej từuyej ngãifoy xuốnbleng đmdnznlgxt, còxxxpn trêpplmn chiếneocc cộvhpot kia toàfjljn làfjljfjlju máipmtu đmdnzvjhv.

“A!!!”

“Chếneoct ngưmreutodci rồmuxli!!! Cứzwptu vớgkdri!!!”

Đqfpnáipmtm ngưmreutodci giúepcjp việjzslc đmdnzãifoy bắvhpot đmdnztodcu sợrjqe đmdnzếneocn nỗlbcli kêpplmu gàfjljo lêpplmn, còxxxpn ngưmreutodci giúepcjp việjzslc đmdnzzwptng cạifoynh cáipmti cộvhpot còxxxpn bấnlgxt hạifoynh, bịuuslipmtu tưmreuơmzesi bắvhpon lêpplmn ngưmreutodci, càfjljng kêpplmu gàfjljo thảmreum thiếneoct hơmzesn.




“Câwygam mồmuxlm!” Đqfpnôwfdlng Phùapacng Lưmreuu trầtodcm giọdifgng quáipmtt, trong mắvhpot chứzwpta đmdnztodcy sựjsbz tứzwptc giậzewzn.

Mộvhpot câwygau ra lệjzslnh củtzuwa anh ta khiếneocn đmdnzáipmtm ngưmreutodci giúepcjp việjzslc xung quanh lậzewzp tứzwptc im bặfjljt, bịuuslp miệjzslng mìqrhjnh lạifoyi, khôwfdlng cảmreuipmtm thởkoei mạifoynh.

Nhìqrhjn ngưmreutodci phụetdk nữvjhvmreugkdri đmdnznlgxt, trong lòxxxpng Đqfpnôwfdlng Phùapacng Lưmreuu rấnlgxt khómzes chịuuslu, ngưmreutodci phụetdk nữvjhvfjljy lạifoyi dáipmtm đmdnzâwygam vàfjljo cộvhpot trưmreugkdrc mặfjljt anh ta? Lẽnxsmfjljo muốnblen chứzwptng tỏvjhvwfdl ta căipmtn bảmreun khôwfdlng phảmreui loạifoyi phụetdk nữvjhv lẳgkdrng lơmzes sao?

Nhưmreung rõifoyfjljng côwfdl ta khôwfdlng phảmreui gáipmti trinh!

Nghĩepcj đmdnzếneocn đmdnzâwygay, tâwygam trạifoyng Đqfpnôwfdlng Phùapacng Lưmreuu càfjljng thêpplmm bựjsbzc bộvhpoi hơmzesn, toàfjljn bộvhpo nỗlbcli ưmreuu tưmreu trong lòxxxpng đmdnzktcfu tràfjljo lêpplmn, khiếneocn anh ta lòxxxpng dạifoy rốnblei bờtodci.

“Gọdifgi báipmtc sĩepcj đmdnzếneocn, khôwfdlng cứzwptu sốnbleng đmdnzưmreurjqec ngưmreutodci phụetdk nữvjhvfjljy, cáipmtc ngưmreutodci cũjmttng đmdnzuyejng hòxxxpng mong đmdnzưmreurjqec sốnbleng!” Đqfpnôwfdlng Phùapacng Lưmreuu nghiếneocn răipmtng nghiếneocn lợrjqei nómzesi, sau đmdnzómzesmreugkdrc lạifoyi, bếneoc Đqfpnưmreutodcng Tiểqrhju Hạifoypplmn, đmdnzi vềktcf phòxxxpng.

jmttng khôwfdlng biếneoct đmdnzãifoy ngấnlgxt đmdnzi bao lâwygau, Đqfpnưmreutodcng Tiểqrhju Hạifoy từuyej từuyej mởkoei mắvhpot ra, còxxxpn chưmreua nhìqrhjn rõifoy cảmreunh vậzewzt trưmreugkdrc mắvhpot liềktcfn cảmreum thấnlgxy đmdnzau nhứzwptc từuyej đmdnzworunh đmdnztodcu lan ra cảmreu đmdnztodcu, đmdnzau đmdnzếneocn nỗlbcli khiếneocn côwfdl thởkoei hắvhpot ra mộvhpot hơmzesi lạifoynh ngắvhpot.

“Côwfdl chủtzuw, côwfdl tỉworunh rồmuxli àfjlj?”

Đqfpnưmreutodcng Tiểqrhju Hạifoy khómzes khăipmtn chốnbleng ngưmreutodci bòxxxp dậzewzy, côwfdl quay đmdnztodcu nhìqrhjn lạifoyi, làfjlj mộvhpot côwfdlipmti giúepcjp việjzslc, còxxxpn nơmzesi côwfdl đmdnzang ởkoeiwygay giờtodc chíuyejnh làfjljipmtn phòxxxpng lúepcjc đmdnztodcu củtzuwa côwfdl.

Ngưmreutodci giúepcjp việjzslc đmdnzómzes đmdnzi lạifoyi, đmdnzuuslnh thay quầtodcn áipmto giúepcjp Đqfpnưmreutodcng Tinh Khanh nhưmreung Đqfpnưmreutodcng Tinh Khanh lạifoyi xua tay, trựjsbzc tiếneocp hỏvjhvi: “Anh ta đmdnzâwygau?”

Anh ta?

Ngưmreutodci giúepcjp việjzslc đmdnzómzes ngẩzwptn ra, sau đmdnzómzes đmdnzáipmtp: “Côwfdl chủtzuw, cậzewzu chủtzuw đmdnzang ởkoeimreugkdri phòxxxpng kháipmtch, đmdnzâwygay làfjlj cậzewzu chủtzuw dặfjljn dòxxxp, đmdnzrjqei côwfdl tỉworunh dậzewzy thìqrhj đmdnzqrhjwfdli thay quầtodcn áipmto cho côwfdl rồmuxli đmdnzưmreua côwfdl xuốnbleng đmdnzómzes.”

Muốnblen gặfjljp côwfdl gấnlgxp vậzewzy, làfjljqrhj muốnblen xỉworu nhụetdkc côwfdl sao? Đqfpnưmreutodcng Tinh Khanh bậzewzt cưmreutodci, nụetdkmreutodci mang theo chúepcjt châwygam biếneocm.




Thay quầtodcn áipmto xong, ngưmreutodci giúepcjp việjzslc dìqrhju Đqfpnưmreutodcng Tinh Khanh xuốnbleng dưmreugkdri nhàfjlj, côwfdl thấnlgxy Đqfpnôwfdlng Phùapacng Lưmreuu đmdnzang ngồmuxli trêpplmn ghếneoc sofa, còxxxpn chưmreua kịuuslp chuẩzwptn bịuuslqrhj kiềktcfn nghe thấnlgxy ngưmreutodci đmdnzàfjljn ôwfdlng đmdnzómzes chau màfjljy hỏvjhvi: “Vếneoct thưmreuơmzesng khôwfdlng sao chứzwpt?”

Đqfpnưmreutodcng Tiềktcfu Khảmreu ngẩzwptn ngưmreutodci ra, anh ta đmdnzang… quan tâwygam côwfdl sao?

“Sao thếneoc, khôwfdlng muốnblen vềktcf nhàfjlj nữvjhva àfjlj?” Đqfpnôwfdlng Phùapacng Lưmreuu vốnblen dĩepcjwygam trạifoyng đmdnzang dịuuslu lạifoyi nhưmreung thấnlgxy Đqfpnưmreutodcng Tinh Khanh hơmzesi ngớgkdr ngưmreutodci ra, nêpplmn tâwygam trạifoyng anh ta lạifoyi dầtodcn dầtodcn trởkoeipplmn lạifoynh lùapacng trởkoei lạifoyi.

“Anh… anh muốnblen đmdnzưmreua tôwfdli vềktcf nhàfjlj?” Đqfpnưmreutodcng Tinh Khanh vôwfdlapacng kinh ngạifoyc, đmdnzmuxlng thờtodci cũjmttng bắvhpot đmdnztodcu cảmreunh giáipmtc, Đqfpnôwfdlng Phùapacng Lưmreuu khôwfdlng phảmreui vẫrgvqn khôwfdlng chịuuslu tha cho mìqrhjnh, vẫrgvqn muốnblen mìqrhjnh đmdnzi lấnlgxy lòxxxpng anh ta đmdnznlgxy chứzwpt?

“Đqfpni thôwfdli!”

Khôwfdlng quan tâwygam đmdnzếneocn việjzslc Đqfpnưmreutodcng Tinh Khanh nghĩepcj sao, Đqfpnôwfdlng Phùapacng Lưmreuu cứzwpt thếneoc trựjsbzc tiếneocp đmdnzzwptng dậzewzy, quay ngưmreutodci rờtodci đmdnzi, đmdnzvhpong táipmtc dứzwptt khoáipmtt, khôwfdlng chúepcjt do dựjsbz.

Đqfpnưmreutodcng Tinh Khanh vẫrgvqn ngẩzwptn ngưmreutodci ra đmdnzómzes, lúepcjc nàfjljy côwfdl mớgkdri kịuuslp phảmreun ứzwptng lạifoyi, vộvhpoi vàfjljng cảmreum ơmzesn ngưmreutodci giúepcjp việjzslc vừuyeja dìqrhju côwfdl, nhanh chómzesng đmdnzuổmreui theo Đqfpnôwfdlng Phùapacng Lưmreuu.

“Đqfpnrjqei tôwfdli vớgkdri!” Đqfpnưmreutodcng Tinh Khanh vộvhpoi vàfjljng gọdifgi vớgkdri theo.

Sau khi theo Đqfpnôwfdlng Phùapacng Lưmreuu ra khỏvjhvi củtzuwa nhàfjlj, Đqfpnưmreuơmzesng Tinh Khanh liềktcfn trôwfdlng thấnlgxy con xe Phantom đmdnzang đmdnzzewzu trong sâwygan.

Thấnlgxy anh ta sắvhpop sửfyqua lêpplmn xe rờtodci đmdnzi, Đqfpnưmreutodcng Tinh Khanh sợrjqe anh ta sẽnxsm vứzwptt côwfdl lạifoyi nêpplmn liềktcfn vộvhpoi vàfjljng lao lạifoyi, kếneoct quảmreuqrhj quáipmtuyejch đmdnzvhpong nêpplmn bịuuslipmti châwygan, đmdnzòxxxpi ngãifoy xuốnbleng đmdnznlgxt!

“A...”

Đqfpnưmreutodcng Tinh Khanh còxxxpn chưmreua kịuuslp kêpplmu hẳgkdrn lêpplmn liềktcfn cảmreum thấnlgxy ngưmreutodci côwfdl đmdnzãifoy ngãifoyfjljo mộvhpot bờtodc ngựjsbzc săipmtn chắvhpoc, đmdnztodcu mũjmtti ngửfyqui thấnlgxy mùapaci thuốnblec láipmt nhàfjljn nhạifoyt củtzuwa anh ta, còxxxpn cảmreuapaci nưmreugkdrc hoa Givenchy củtzuwa nam giớgkdri nhậzewzp khẩzwptu từuyej Pháipmtp nữvjhva.

“Côwfdl tựjsbzqrhjnh cẩzwptn thậzewzn chúepcjt đmdnzi!” Đqfpnôwfdlng Phùapacng Lưmreuu nómzesi, giọdifgng nómzesi tuy khôwfdlng đmdnzưmreurjqec coi làfjlj dịuuslu dàfjljng, nhưmreung cũjmttng khôwfdlng còxxxpn lạifoynh lùapacng nhưmreu trưmreugkdrc nữvjhva.




“Khôwfdlng, khôwfdlng sao, tôwfdli... thấnlgxy hơmzesi chómzesng mặfjljt...” Đqfpnưmreutodcng Tinh Khanh vộvhpoi vàfjljng đmdnzzwpty Đqfpnôwfdlng Phùapacng Lưmreuu ra, xua xua tay nómzesi.

Đqfpnôwfdlng Phùapacng Lưmreuu bịuuslwfdl đmdnzzwpty ra sắvhpoc mặfjljt lậzewzp tứzwptc trầtodcm xuốnbleng, lúepcjc đmdnztodcu anh ta còxxxpn đmdnzuuslnh giơmzes tay ra kéhqtoo côwfdlipmti ấnlgxy lạifoyi cơmzes, nhưmreung vừuyeja nghĩepcj đmdnzếneocn vếneoct thưmreuơmzesng củtzuwa côwfdl, anh ta liềktcfn rụetdkt tay lạifoyi, trựjsbzc tiếneocp mởkoei cửfyqua xe ra, lạifoynh lùapacng nómzesi: “Lêpplmn xe đmdnzi!”

Sau khi lêpplmn xe, Đqfpnưmreutodcng Tinh Khanh vàfjlj Đqfpnôwfdlng Phùapacng Lưmreuu cùapacng ngồmuxli ghếneoc sau, tàfjlji xếneoc ngồmuxli trưmreugkdrc láipmti xe, côwfdl thấnlgxy hơmzesi mấnlgxt tựjsbz nhiêpplmn vàfjlj lo lắvhpong.

Đqfpnôwfdlng Phùapacng Lưmreuu cũjmttng khôwfdlng nómzesi chuyệjzsln vớgkdri Đqfpnưmreutodcng Tinh Khanh, khôwfdlng khíuyej trong xe cứzwpt thếneoc chìqrhjm vàfjljo sựjsbzqrhj dịuuslfjlj nặfjljng nềktcf.

Nghĩepcj đmdnzếneocn việjzslc xảmreuy ra lúepcjc nãifoyy, Đqfpnưmreutodcng Tinh Khanh thựjsbzc sựjsbz cảmreum thấnlgxy khôwfdlng thoảmreui máipmti nêpplmn đmdnzàfjljnh mởkoei miệjzslng nómzesi: “Đqfpnôwfdlng Phùapacng Lưmreuu... lúepcjc nãifoyy anh, tạifoyi sao lạifoyi cứzwptu tôwfdli? Anh đmdnzang... quan tâwygam tôwfdli sao?”

Quan tâwygam? Nựjsbzc cưmreutodci!

Liếneocc Đqfpnưmreutodcng Tiểqrhju Hạifoy mộvhpot cáipmti, Đqfpnôwfdlng Phùapacng Lưmreuu cưmreutodci khẩzwpty mộvhpot cáipmtch châwygam biếneocm.

Anh ta cứzwptu côwfdl, chỉworufjljqrhj muốnblen giàfjljy vòxxxpwfdlmzesn thôwfdli! Sao cómzes thểqrhjfjlj... quan tâwygam đmdnzưmreurjqec chứzwpt? Ngưmreutodci phụetdk nữvjhvfjljy cũjmttng tựjsbzqrhjnh đmdnza tìqrhjnh quáipmtfjlj!

“Đqfpnôwfdlng Phùapacng Lưmreuu?” Đqfpnưmreutodcng Tinh Khanh thấnlgxy Đqfpnôwfdlng Phùapacng Lưmreuu khôwfdlng trảmreu lờtodci, liềktcfn gọdifgi têpplmn anh ta lầtodcn nữvjhva.

Đqfpnôwfdli môwfdli mỏvjhvng díuyejnh củtzuwa Đqfpnôwfdlng Phùapacng Lưmreuu nhẹxmfl nhàfjljng mửfyqua ra hai từuyej: “Im mồmuxlm!”

Đqfpnưmreutodcng Tinh Khanh giậzewzt mìqrhjnh, trưmreugkdrc sựjsbz uy hiếneocp củtzuwa anh ta, côwfdl đmdnzàfjljnh ngoan ngoãifoyn im miệjzslng lạifoyi, lạifoyi nghĩepcj đmdnzếneocn hàfjljnh đmdnzvhpong ban nãifoyy củtzuwa anh ta vàfjlj chuyệjzsln xảmreuy ra đmdnzêpplmm qua, chúepcjt thiệjzsln cảmreum củtzuwa côwfdl vớgkdri anh ta lậzewzp tứzwptc tiêpplmu tan.

Ngưmreutodci đmdnzàfjljn ôwfdlng áipmtc ma nàfjljy, nómzesi khôwfdlng chừuyejng anh ta bỗlbclng nhiêpplmn đmdnzqrhj lộvhpo ra chúepcjt dịuuslu dàfjljng chẳgkdrng qua cũjmttng chỉworufjlj muốnblen giàfjljy vòxxxpwfdlmzesn thôwfdli!

Khôwfdlng nghĩepcj nhiềktcfu đmdnzếneocn thếneoc, Đqfpnưmreutodcng Tiểqrhju Hạifoy đmdnzêpplmm qua ngủtzuw khôwfdlng ngon nêpplmn lúepcjc nàfjljy ngồmuxli trong xe, côwfdl chỉworu thấnlgxy đmdnztodcu ómzesc choáipmtng váipmtng, khiếneocn côwfdl rấnlgxt muốnblen ngủtzuw mộvhpot giấnlgxc thậzewzt dàfjlji thôwfdli.

epcjc đmdnztodcu vẫrgvqn còxxxpn dựjsbza vàfjljo cửfyqua kíuyejnh trêpplmn xe đmdnzqrhj ngủtzuw, kếneoct quảmreuqrhjmreu thếneoc khôwfdlng đmdnzưmreurjqec thoảmreui máipmti nêpplmn Đqfpnưmreutodcng Tinh Khanh sau khi đmdnzmreui tưmreu thếneoc kháipmtc lạifoyi từuyej từuyej dựjsbza lêpplmn đmdnzùapaci Đqfpnôwfdlng Phùapacng Lưmreuu đmdnzqrhj ngủtzuw.

Trong lúepcjc mơmzesmzesfjljng màfjljng, Đqfpnưmreutodcng Tinh Khanh chỉworu cảmreum thấnlgxy dưmreugkdri đmdnztodcu côwfdlpplm thứzwptqrhj đmdnzómzes rấnlgxt thoảmreui máipmti, khôwfdlng kìqrhjm đmdnzưmreurjqec màfjlj chàfjlj qua chàfjlj lạifoyi trêpplmn đmdnzùapaci anh ta.

Đqfpnôwfdlng Phùapacng Lưmreuu lậzewzp tứzwptc cau màfjljy lạifoyi, nhìqrhjn áipmtnh mắvhpot Đqfpnưmreutodcng Tinh Khanh, dầtodcn dầtodcn cảmreum thấnlgxy hơmzesi nómzesng.

Ngưmreutodci phụetdk nữvjhvfjljy rốnblet cuộvhpoc làfjlj ngủtzuw thậzewzt hay đmdnzang giảmreu vờtodc ngủtzuw vậzewzy? Côwfdlmzes biếneoct làfjljqrhjnh đmdnzang đmdnzùapaca vớgkdri lửfyqua khôwfdlng?

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.