Vợ Cũ Quay Lại: Tổng Tài Biết Sai

Chương 4 :

    trước sau   
“Mộtesvng Chỉgvlm, em cũbnukng biếdjmmt anh khôdsejng thểmvqd rờtesvi xa em màntpi!” Chu Háreqjn Khanh nhăxgbln mặhnvnt, đetcmôdseji màntpiy nhízonxu chặhnvnt lạjgiai nhưgykd con sâdseju rótpaim.

“Vậgakvy anh mau im miệphawng, ngoan ngoãeyhwn làntpim anh họxada củnqcva tôdseji, làntpim giáreqjm đetcmaryvc củnqcva côdsejng ty Cốaryv Thịaryv, làntpim quảfttmn gia củnqcva biệphawt thựbhei, rồuwxyi hưgykdbnukng thụxgbl vinh hoa phúpjfa quýkifn củnqcva anh!” Chu Mộtesvng Chỉgvlm nhìrzyvn thẳrqqnng vàntpio mắrvxdt Chu Háreqjn Khanh, lạjgianh lùfttmng nótpaii.

Chu Háreqjn Khanh nhìrzyvn vẻsajp mặhnvnt tuyệphawt tìrzyvnh củnqcva Chu Mộtesvng Chỉgvlm, từmnqw từmnqwpjfai đetcmmvomu. Đqjtnãeyhw bốaryvn năxgblm rồuwxyi, từmnqw sau khi Chu Mộtesvng Chỉgvlm lấegcyy Cốaryv Thiêctekn Tuấegcyn, đetcmãeyhw bốaryvn năxgblm trôdseji qua, suốaryvt bốaryvn năxgblm nay, anh ta ngàntpiy nàntpio cũbnukng nhìrzyvn thấegcyy Chu Mộtesvng Chỉgvlmntpi Cốaryv Thiêctekn Tuấegcyn dízonxnh lấegcyy nhau nhưgykd keo, yêctekn thưgykdơovphng âdsejn áreqji, lòmiodng anh ta đetcmau nhưgykd thắrvxdt từmnqwng đetcmoạjgian ruộtesvt.

Tuy anh ta cótpai thểmvqd nhâdsejn lúpjfac Cốaryv Thiêctekn Tuấegcyn đetcmi côdsejng táreqjc màntpibnukctekn cạjgianh Chu Mộtesvng Chỉgvlm, nhưgykdng chỉgvlm mộtesvt chúpjfat ấegcym áreqjp lúpjfac đetcmótpaibnukng khôdsejng thểmvqdntpio đetcmnqcv đetcmmvqdfttm đetcmrvxdp cho nỗddwxi đetcmau khổofsc suốaryvt bốaryvn năxgblm củnqcva anh ta!

Cốaryv Thiêctekn Tuấegcyn làntpireqji tháreqjrzyv? Cốaryv Thiêctekn Tuấegcyn lêctekn đetcmjgiai họxadac mớsajpi bắrvxdt đetcmmvomu quen Chu Mộtesvng Chỉgvlm, còmiodn anh, từmnqwpjfac bắrvxdt đetcmmvomu cótpaizonxloggc thìrzyv đetcmãeyhw bảfttmo vệphaw cho Mộtesvng Chỉgvlm! Anh dõcgjxi theo Chu Mộtesvng Chỉgvlmctekn tiểmvqdu họxadac, cấegcyp hai, cấegcyp ba, đetcmjgiai họxadac! Đqjtnãeyhw luôdsejn đetcmi theo từmnqwng bưgykdsajpc châdsejn củnqcva côdsej, ởbnukctekn cạjgianh côdsej, bảfttmo vệphawdsej, yêcteku thưgykdơovphng côdsej!

miodn Cốaryv Thiêctekn Tuấegcyn thìrzyv sao? Ngoàntpii việphawc cótpai tiềhnvnn cótpai quyềhnvnn hơovphi đetcmnqcvp trai mộtesvt chúpjfat thìrzyvtpairzyv nữohgaa? Cốaryv Thiêctekn Tuấegcyn dựbheia vàntpio đetcmâdseju màntpitpai thểmvqd khiếdjmmn Mộtesvng Chỉgvlm phảfttmi chịaryvu nhiềhnvnu khổofsc sởbnuk thếdjmmntpiy?


“Háreqjn Khanh, đetcmmnqwng làntpim khótpai em nữohgaa đetcmưgykdspsuc khôdsejng?” Chu Mộtesvng Chỉgvlm trôdsejng thấegcyy áreqjnh mắrvxdt lạjgiac lõcgjxng củnqcva Chu Háreqjn Khanh thìrzyv giọxadang nótpaii trởbnukctekn hòmioda nhãeyhw đetcmi nhiềhnvnu, côdsej đetcmưgykda tay khẽfttm vuốaryvt mặhnvnt Chu Háreqjn Khanh, nhìrzyvn vàntpio mắrvxdt anh ta nótpaii, “Háreqjn Khanh, anh đetcmãeyhw từmnqwng hứlogga vớsajpi em, sẽfttm bảfttmo vệphaw em cảfttm đetcmtesvi. Cho dùfttm em muốaryvn gìrzyv anh cũbnukng sẽfttm cho em.”

“Phảfttmi, anh đetcmãeyhw từmnqwng hứlogga vớsajpi em, cho nêctekn anh nhấegcyt đetcmaryvnh sẽfttmntpim đetcmưgykdspsuc.” Chu Háreqjn Khanh đetcmau khổofsc gậgakvt đetcmmvomu vớsajpi Chu Mộtesvng Chỉgvlm, đetcmâdsejy làntpi ngưgykdtesvi phụxgbl nữohgantpi anh đetcmãeyhwcteku từmnqw nhỏuebp đetcmếdjmmn lớsajpn, cho dùfttmdsejtpai bảfttmo anh đetcmi chếdjmmt thìrzyv anh cũbnukng bằddwxng lòmiodng.

rzyv vậgakvy, nhìrzyvn thấegcyy côdsejbnukctekn cạjgianh ngưgykdtesvi đetcmàntpin ôdsejng kháreqjc thìrzyvtpaintpirzyv đetcmâdseju? Íliiot ra anh vẫqjtnn cótpai thểmvqd ngàntpiy ngàntpiy trôdsejng thấegcyy côdsej!

Nghĩzuuu đetcmếdjmmn đetcmâdsejy, tâdsejm trạjgiang Chu Háreqjn Khanh dầmvomn dầmvomn bìrzyvnh tĩzuuunh trởbnuk lạjgiai, anh hízonxt mộtesvt hơovphi thậgakvt sâdseju, miễeelbn cưgykdvggwng cưgykdtesvi vớsajpi Chu Mộtesvng Chỉgvlm: “Mộtesvng Chỉgvlm, vừmnqwa rồuwxyi làntpi do tâdsejm trạjgiang anh hơovphi kízonxch đetcmtesvng.”

“Khôdsejng sao đetcmâdseju.” Chu Mộtesvng Chỉgvlm khẽfttm lắrvxdc đetcmmvomu vớsajpi Chu Háreqjn Khanh, thôdsejng cảfttmm nótpaii, “Em cũbnukng biếdjmmt làntpi do anh quan tâdsejm em nêctekn mớsajpi kízonxch đetcmtesvng nhưgykd thếdjmm.”

Chu Môdsejng Chỉgvlmtpaii xong liềhnvnn đetcmưgykda tay vuốaryvt tótpaic Chu Háreqjn Khanh, dịaryvu dàntping nótpaii: “Dạjgiantpiy củnqcva em vẫqjtnn còmiodn hơovphi đetcmau, anh đetcmưgykda em vềhnvn biệphawt thựbhei đetcmưgykdspsuc khôdsejng?”

“Đqjtnưgykdspsuc, anh sẽfttm đetcmưgykda em vềhnvn biệphawt thựbhei ngay đetcmmvqd nghỉgvlm ngơovphi!” Chu Háreqjn Khanh liềhnvnn gậgakvt đetcmmvomu rồuwxyi bưgykdsajpc ra ghếdjmmntpii xếdjmm.

Chu Mộtesvng Chỉgvlm ngồuwxyi ởbnukxgblng sau, miệphawng nởbnuk mộtesvt nụxgblgykdtesvi đetcmrvxdc ýkifn, hàntpii lòmiodng nhìrzyvn Chu Háreqjn Khanh vộtesvi vãeyhwreqji xe đetcmi đetcmưgykda côdsej vềhnvn biệphawt thựbhei.

Thếdjmmntpiy quáreqj tốaryvt, cótpai mộtesvt ngưgykdtesvi đetcmàntpin ôdsejng cam tâdsejm tìrzyvnh nguyệphawn báreqjn mạjgiang cho mìrzyvnh, lạjgiai cótpai mộtesvt ngưgykdtesvi đetcmàntpin ôdsejng kháreqjc cótpai tiềhnvnn cótpai quyềhnvnn, yêcteku mìrzyvnh vàntpi nuôdseji mìrzyvnh, thếdjmm thìrzyv Chu Mộtesvng Chỉgvlmmiodn đetcmòmiodi hỏuebpi gìrzyvovphn nữohgaa?

Nghĩzuuu đetcmếdjmmn sựbhei dịaryvu dàntping quan tâdsejm vàntpi che chởbnuk củnqcva Cốaryv Thiêctekn Tuấegcyn dàntpinh cho mìrzyvnh, trong lòmiodng Chu Mộtesvng Chỉgvlm cảfttmm thấegcyy rấegcyt mãeyhwn nguyệphawn.

Nhưgykdng ngay lúpjfac ấegcyy, trong đetcmmvomu Chu Mộtesvng Chỉgvlm lạjgiai chợspsut hiệphawn ra hìrzyvnh ảfttmnh ngưgykdtesvi phụxgbl nữohgazonxrypnn trong nhàntpi vệphaw sinh đetcmãeyhwntpim cho Cốaryv Thiêctekn Tuấegcyn thấegcyt thầmvomn.

Tuy bâdsejy giờtesv Chu Mộtesvng Chỉgvlm khôdsejng còmiodn nhớsajpreqjng vẻsajp củnqcva ngưgykdtesvi phụxgbl nữohgaegcyy nữohgaa, nhưgykdng dáreqjng vẻsajp thấegcyt thầmvomn củnqcva Cốaryv Thiêctekn Tuấegcyn vừmnqwa rồuwxyi thìrzyv lạjgiai khắrvxdc cốaryvt ghi tâdsejm trong lòmiodng Chu Mộtesvng Chỉgvlm.

Chu Mộtesvng Chỉgvlm cắrvxdn răxgblng, côdsej cảfttmm thấegcyy bấegcyt kìrzyv việphawc gìrzyvbnukng cầmvomn phảfttmi đetcmhnvn phòmiodng hậgakvu hoạjgian, ngưgykdtesvi phụxgbl nữohgaegcyy đetcmãeyhwtpai thểmvqd khiếdjmmn Cốaryv Thiêctekn Tuấegcyn chúpjfa ýkifn, thếdjmm thìrzyv đetcmmvqd đetcmaryva vịaryv củnqcva mìrzyvnh khôdsejng bịaryvfttmnh hưgykdbnukng, tốaryvt nhấegcyt phảfttmi mau nghĩzuuureqjch đetcmmvqd ngưgykdtesvi phụxgbl nữohga đetcmótpai khôdsejng bao giờtesvtpaiovph hộtesvi xuấegcyt hiệphawn trưgykdsajpc mặhnvnt Cốaryv Thiêctekn Tuấegcyn nữohgaa.


Chu Mộtesvng Chỉgvlm khẽfttm nheo mắrvxdt, sau đetcmótpai ngẩrypnng đetcmmvomu lêctekn nótpaii vớsajpi Chu Háreqjn Khanh đetcmang tậgakvp trung láreqji xe: “Háreqjn Khanh, anh còmiodn nhớsajp ngưgykdtesvi phụxgbl nữohgapjfac nãeyhwy chúpjfang ta mớsajpi gặhnvnp trong nhàntpi vệphaw sinh khôdsejng?”

“Ngưgykdtesvi phụxgbl nữohgantpio?” Chu Háreqjn Khanh cau màntpiy, bởbnuki anh trưgykdsajpc nay khôdsejng hềhnvn chúpjfa ýkifn đetcmếdjmmn ngưgykdtesvi phụxgbl nữohgantpio kháreqjc, trong mắrvxdt anh chỉgvlmtpai duy nhấegcyt Chu Mộtesvng Chỉgvlm thôdseji.

“Lúpjfac em bịaryv đetcmau dạjgiantpiy, cótpai ngưgykdtesvi phụxgbl nữohga đetcmòmiodi xôdsejng vàntpio ấegcyy.”

Nghe Chu Mộtesvng Chỉgvlmtpaii thếdjmm, Chu Háreqjn Khanh mớsajpi cótpai chúpjfat ấegcyn tưgykdspsung: “Àabok anh nhớsajp lạjgiai rồuwxyi, làntpim sao?”

“Anh giúpjfap em xửspsuzonx mộtesvt chúpjfat, Thiêctekn Tuấegcyn đetcmãeyhwtpaiovphi đetcmmvqd mắrvxdt đetcmếdjmmn côdsej ta, nêctekn em mong côdsej ta sẽfttmeyhwi mãeyhwi khôdsejng bao giờtesvtpai thểmvqd xuấegcyt hiệphawn trưgykdsajpc mặhnvnt Thiêctekn Tuấegcyn nữohgaa.”

gykdơovphng mặhnvnt dịaryvu dàntping củnqcva Chu Mộtesvng Chỉgvlmpjfac nàntpiy chợspsut hiệphawn lêctekn mộtesvt chúpjfat thâdsejm hiểmvqdm khôdsejng hềhnvn hợspsup vớsajpi khízonx chấegcyt củnqcva mìrzyvnh. Đqjtnaryvi vớsajpi bấegcyt kìrzyv ngưgykdtesvi phụxgbl nữohgantpio cótpai âdsejm mưgykdu tiếdjmmp cậgakvn Cốaryv Thiêctekn Tuấegcyn, côdsej đetcmhnvnu sẽfttm âdsejm thầmvomm giảfttmi quyếdjmmt, thếdjmmctekn ngưgykdtesvi phụxgbl nữohga đetcmãeyhw khiếdjmmn Cốaryv Thiêctekn Tuấegcyn chúpjfa ýkifnntpiy đetcmưgykdơovphng nhiêctekn cũbnukng khôdsejng phảfttmi làntpi ngoạjgiai lệphaw.

“Mộtesvng Chỉgvlm, cótpai phảfttmi làntpi em đetcmãeyhwovphi lo xa rồuwxyi khôdsejng?” Chu Háreqjn Khanh nhìrzyvn gưgykdơovphng mặhnvnt xinh đetcmnqcvp củnqcva Chu Mộtesvng Chỉgvlm qua gưgykdơovphng chiếdjmmu hậgakvu, thầmvomm nghĩzuuu: Mộtesvng Chỉgvlm, Cốaryv Thiêctekn Tuấegcyn trong lòmiodng em quan trọxadang đetcmếdjmmn thếdjmm sao?

“Háreqjn Khanh, vừmnqwa rồuwxyi anh còmiodn nótpaii vớsajpi em, bấegcyt kìrzyv việphawc gìrzyv em bảfttmo anh đetcmi làntpim thìrzyv anh đetcmhnvnu nhậgakvn lờtesvi màntpi.” Chu Mộtesvng Chỉgvlm vừmnqwa trôdsejng thấegcyy Chu Háreqjn Khanh cótpai chúpjfat khôdsejng bằddwxng lòmiodng thìrzyv liềhnvnn cốaryv kiềhnvnm cơovphn giậgakvn, giảfttm vờtesv tỏuebp vẻsajp buồuwxyn bãeyhw, “Khôdsejng lẽfttm nhữohgang lờtesvi anh nótpaii đetcmhnvnu làntpi gạjgiat em sao?”

Nghe thấegcyy giọxadang nótpaii thấegcyt vọxadang ấegcyy củnqcva Chu Mộtesvng Chỉgvlm, Chu Háreqjn Khanh lậgakvp tứloggc hốaryvt hoảfttmng: “Mộtesvng Chỉgvlm, anh sao cótpai thểmvqd gạjgiat em chứlogg? Em cũbnukng biếdjmmt màntpi, tấegcyt cảfttm nhữohgang việphawc anh làntpim đetcmhnvnu làntpirzyv em!”

“Vậgakvy xin anh giúpjfap em mộtesvt lầmvomn nữohgaa đetcmưgykdspsuc khôdsejng? Giúpjfap em đetcmuổofsci ngưgykdtesvi phụxgbl nữohga đetcmótpai ra khỏuebpi thàntpinh phốaryv H!” Chu Mộtesvng Chỉgvlmtpaii tiếdjmmp vớsajpi Chu Háreqjn Khanh.

Chu Háreqjn Khanh hízonxt mộtesvt hơovphi thậgakvt sâdseju rồuwxyi gậgakvt đetcmmvomu nótpaii: “Đqjtnưgykdspsuc, chờtesv anh chởbnuk em vềhnvn trang viêctekn rồuwxyi sẽfttm lậgakvp tứloggc làntpim ngay.”

“Vậgakvy anh nótpaii cho em nghe kếdjmm hoạjgiach củnqcva anh trưgykdsajpc đetcmãeyhw.” Chu Mộtesvng Chỉgvlm khôdsejng yêctekn tâdsejm, muốaryvn Chu Háreqjn Khanh phảfttmi nótpaii ra kếdjmm hoạjgiach thậgakvt cụxgbl thểmvqd.

Chu Háreqjn Khanh mízonxm môdseji rồuwxyi bấegcyt lựbheic nótpaii: “Anh sẽfttmntpim giốaryvng nhưgykdpjfac trưgykdsajpc, đetcmiềhnvnu tra côdsejng ty củnqcva ngưgykdtesvi phụxgbl nữohga đetcmótpai rồuwxyi báreqjo cho cấegcyp trêctekn củnqcva côdsej ta rằddwxng ýkifn củnqcva Cốaryv Thiêctekn Tuấegcyn muốaryvn côdsej ta phảfttmi rờtesvi đetcmi.”


Nghe Chu Háreqjn Khanh nótpaii nhưgykd thếdjmm, Chu Mộtesvng Chỉgvlm cuốaryvi cùfttmng mớsajpi yêctekn tâdsejm gậgakvt đetcmmvomu, côdsej vui vẻsajp nhìrzyvn Chu Háreqjn Khanh nótpaii: “Cảfttmm ơovphn anh, A Khanh.”

Chu Háreqjn Khanh khôdsejng nótpaii gìrzyv, chỉgvlm khẽfttm thởbnukntpii đetcmáreqjp lạjgiai Chu Mộtesvng Chỉgvlm.

Tạjgiai buổofsci tiệphawc củnqcva côdsejng ty Lâdsejm Thịaryv...

Cốaryv Thiêctekn Tuấegcyn sau khi táreqjch ra đetcmưgykdspsuc mộtesvt đetcmáreqjm giáreqjm đetcmaryvc muốaryvn làntpim thâdsejn vớsajpi mìrzyvnh thìrzyvgykdsajpc ra mộtesvt gótpaic ngồuwxyi mộtesvt mìrzyvnh, lặhnvnng lẽfttm uốaryvng rưgykdspsuu.

Anh lơovph đetcmãeyhwng đetcmưgykda mắrvxdt nhìrzyvn nhữohgang ngưgykdtesvi ra ra vàntpio vàntpio, trong lòmiodng vẫqjtnn lo cho tìrzyvnh trạjgiang sứloggc khỏuebpe củnqcva Chu Mộtesvng Chỉgvlm.

Đqjtnuwxyng thờtesvi, cảfttmnh tưgykdspsung vừmnqwa rồuwxyi gặhnvnp An Nhiêctekn trong nhàntpi vệphaw sinh lúpjfac nàntpiy cũbnukng vẫqjtnn cứlogg lẩrypnn quẩrypnn trong đetcmmvomu Cốaryv Thiêctekn Tuấegcyn.

Bốaryvn năxgblm rồuwxyi, đetcmãeyhw bốaryvn năxgblm trôdseji qua rồuwxyi.

ntpio đetcmêctekm mưgykda giótpaiegcyy, anh trong lúpjfac tứloggc giậgakvn vàntpi say rưgykdspsuu đetcmãeyhwntpim An Nhiêctekn tổofscn thưgykdơovphng, màntpi kểmvqd từmnqw sau hôdsejm ấegcyy thìrzyv An Nhiêctekn cũbnukng mấegcyt tízonxch.

Đqjtnaryvi vớsajpi cuộtesvc hôdsejn nhâdsejn vớsajpi An Nhiêctekn, tháreqji đetcmtesv Cốaryv Thiêctekn Tuấegcyn từmnqw đetcmmvomu đetcmếdjmmn cuốaryvi chỉgvlmtpai hai chữohga: Lợspsui dụxgblng.

Nhưgykdng dầmvomn dầmvomn, Cốaryv Thiêctekn Tuấegcyn pháreqjt hiệphawn, cho dùfttm anh cótpai đetcmaryvi xửspsu vớsajpi An Nhiêctekn lạjgianh lùfttmng thếdjmmntpio thìrzyvdsej vẫqjtnn cứlogg luôdsejn nởbnuk nụxgblgykdtesvi dịaryvu dàntping vớsajpi anh, còmiodn cótpaireqjng vẻsajp rụxgblt rècgjx khiếdjmmn ngưgykdtesvi ta khôdsejng khỏuebpi cảfttmm thấegcyy thưgykdơovphng xótpait.

Khi chìrzyva tờtesv đetcmơovphn li hôdsejn ra trưgykdsajpc mặhnvnt côdsej, Cốaryv Thiêctekn Tuấegcyn khôdsejng thểmvqdntpio quêctekn đetcmưgykdspsuc gưgykdơovphng mặhnvnt đetcmau thưgykdơovphng tuyệphawt vọxadang lúpjfac ấegcyy củnqcva An Nhiêctekn. Anh cũbnukng khôdsejng thểmvqd quêctekn đetcmưgykdspsuc khi mìrzyvnh vềhnvn nhàntpi, pháreqjt hiệphawn thấegcyy tờtesv đetcmơovphn li hôdsejn đetcmãeyhw đetcmưgykdspsuc kízonxctekn vàntpi tờtesv chi phiếdjmmu còmiodn nguyêctekn trêctekn bàntpin, tâdsejm trạjgiang anh đetcmãeyhw áreqjy náreqjy biếdjmmt dưgykdtesvng nàntpio.

Thếdjmmntpi sau bốaryvn năxgblm, hôdsejm nay An Nhiêctekn lạjgiai trởbnuk thàntpinh mộtesvt ngưgykdtesvi xa lạjgia, mộtesvt ngưgykdtesvi xa lạjgia tràntpin ngậgakvp sựbhei thùfttm hậgakvn vớsajpi anh.

Vậgakvy đetcmưgykdspsuc, sau nàntpiy cứlogg xem nhưgykd ngưgykdtesvi lạjgia đetcmi. Ngay khi Cốaryv Thiêctekn Tuấegcyn đetcmưgykda ra quyếdjmmt đetcmaryvnh nàntpiy, trong lòmiodng anh cótpaiovphi lạjgiac lõcgjxng, anh khôdsejng biếdjmmt đetcmótpaintpi do nỗddwxi nhớsajp anh vẫqjtnn còmiodn dàntpinh cho An Nhiêctekn hay làntpi do sựbhei áreqjy náreqjy vớsajpi côdsejdsejy ra nữohgaa.

“Nàntpiy, anh ba, đetcmang nghĩzuuurzyv đetcmegcyy?” Lâdsejm Kízonxnh Trạjgiach, tổofscng giáreqjm đetcmaryvc tậgakvp đetcmntpin Lâdsejm Thịaryv, đetcmang mặhnvnc mộtesvt bồuwxy đetcmuwxydsejy màntpiu hồuwxyng bótpaireqjt, tay cầmvomm li rưgykdspsuu cocktail màntpiu xanh nhạjgiat bưgykdsajpc đetcmếdjmmn chỗddwx Cốaryv Thiêctekn Tuấegcyn.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.