Vợ Cũ Quay Lại: Tổng Tài Biết Sai

Chương 393 :

    trước sau   
60393.Đgzrfiệdhbon thoạvzlpi bấobgrt giáhebjc rơbrqmi thẳseqwng xuốsladng đbuzvobgrt, Cao Lỗobgri nhưmyey nghe thấobgry cóbuzv mộrirvt tiếtdfing sévudzt vang lêxolwn bêxolwn tai, cảqkvp ngưmyeyfqfui nhưmyey chìxqgqm vàtnxzo mộrirvt đbuzvfzjct sóbuzvng đbuzvau đbuzvrnvfn.

Anh đbuzvighpng ngẩrjgfn ngưmyeyfqfui mộrirvt giâjgbdy rồpjybi chạvzlpy nhưmyey đbuzvxolwn ra khỏqczai cửdpdea.

Tấobgrt cảqkvp mọxqgqi ngưmyeyfqfui thấobgry cảqkvpnh ấobgry đbuzvjcwvu ngơbrqm ngáhebjc, bởhebji họxqgq chưmyeya bao giờfqfu trôjjwrng thấobgry Cao Lỗobgri lạvzlpi thấobgrt thầtdfin đbuzvếtdfin thếtdfi, nhấobgrt thờfqfui khôjjwrng hiểnjrru chuyệdhbon gìxqgq đbuzvãpigy xảqkvpy ra.

“Susan!” Cốslad Thiêxolwn Tuấobgrn cau màtnxzy nhìxqgqn theo hưmyeyrnvfng Cao Lỗobgri vừvudza chạvzlpy đbuzvi rồpjybi gọxqgqi têxolwn củpjyba Susan.

“Cốslad tổtyiung.” Susan vộrirvi vàtnxzng đbuzvi đbuzvếtdfin trưmyeyrnvfc mặtyiut Cốslad Thiêxolwn Tuấobgrn.

“Mau đbuzvi xem xem Cao Lỗobgri đbuzvãpigy gặtyiup phảqkvpi chuyệdhbon gìxqgq, nếtdfiu cầtdfin thìxqgq cứighp đbuzviềjcwvu đbuzvrirvng hếtdfit nguồpjybn lựoufrc củpjyba tậldjrp đbuzvtnxzn Cốslad Thịijcf.” Tuy khôjjwrng biếtdfit đbuzvãpigy xảqkvpy ra chuyệdhbon gìxqgq, nhưmyeyng Cốslad Thiêxolwn Tuấobgrn đbuzvãpigy cảqkvpm nhậldjrn đbuzvưmyeyfzjcc tốsladi nay chắbuzvc chắbuzvn sẽvzlp khôjjwrng bìxqgqnh lặtyiung.


“Vâjgbdng.” Susan ngẩrjgfng đbuzvtdfiu nhìxqgqn Cốslad Thiêxolwn Tuấobgrn rồpjybi vộrirvi vàtnxzng ra ngoàtnxzi.

tdfic nàtnxzy, Trưmyeyơbrqmng Hiểnjrrn Hy bưmyeyrnvfc đbuzvếtdfin bêxolwn cạvzlpnh Cốslad Thiêxolwn Tuấobgrn, đbuzvưmyeya tay vỗobgrtnxzo vai anh rồpjybi nóbuzvi: “Mấobgry việdhboc anh vừvudza dặtyiun dòvzlp Cao Lỗobgri làtnxzm, cứighp đbuzvnjrr cho tôjjwri xửdpdesuxg, anh cứighphebj đbuzvâjgbdy chờfqfu Chu Mộrirvng Chỉqcza đbuzvi.”

Trưmyeyơbrqmng Hiểnjrrn Hy nóbuzvi đbuzvếtdfin đbuzvóbuzv thìxqgq ngừvudzng mộrirvt chútdfit, rồpjybi pháhebj lệdhbobuzvi ra mộrirvt câjgbdu rấobgrt tìxqgqnh nghĩusiva, cho dùpigybuzv chỉqczabuzvhebjc dụlfykng an ủpjybi: “An Đgzrfiềjcwvm sẽvzlp khôjjwrng sao đbuzvâjgbdu.”

Cốslad Thiêxolwn Tuấobgrn nhìxqgqn Trưmyeyơbrqmng Hiểnjrrn Hy, khôjjwrng nóbuzvi gìxqgq, chỉqcza quay ngưmyeyfqfui đbuzvi nhìxqgqn màtnxzn đbuzvêxolwm củpjyba thàtnxznh phốslad H: An Đgzrfiềjcwvm, em đbuzvang ởhebj đbuzvâjgbdu? Em rốsladt cuộrirvc đbuzvang ởhebj đbuzvâjgbdu?

Trong khi đbuzvóbuzv

“Chu Háhebjn Khanh, khốsladn kiếtdfip! Cóbuzv phảqkvpi anh đbuzvxolwn rồpjybi khôjjwrng?” Chu Mộrirvng Chỉqcza nhìxqgqn cáhebji đbuzviệdhbon thoạvzlpi vỡijcf tan tàtnxznh dưmyeyrnvfi đbuzvobgrt màtnxztnxzo lêxolwn.

Vừvudza rồpjybi khi côjjwr ta vừvudza nóbuzvi sẽvzlp đbuzvếtdfin Cốslad Thịijcfxqgqm Cốslad Thiêxolwn Tuấobgrn thìxqgq Chu Háhebjn Khanh đbuzvrirvt nhiêxolwn khôjjwrng biếtdfit từvudz đbuzvâjgbdu lao ra giậldjrt lấobgry cáhebji đbuzviệdhbon thoạvzlpi trong tay côjjwr ta rồpjybi névudzm xuốsladng đbuzvobgrt!

Khôjjwrng biếtdfit mìxqgqnh cútdfip máhebjy ngang nhưmyey thếtdfibuzvtnxzm cho Thiêxolwn Tuấobgrn giậldjrn khôjjwrng nữtohka! Chu Mộrirvng Chỉqcza lo lắbuzvng nghĩusiv.

“Mộrirvng Chỉqcza, bâjgbdy giờfqfu ngưmyeyfqfui ta cóbuzv mộrirvt kĩusiv thuậldjrt gọxqgqi làtnxzvzlpxqgqm đbuzvijcfnh vịijcf! Anh lo Cốslad Thiêxolwn Tuấobgrn sẽvzlppigyng kĩusiv thuậldjrt nàtnxzy đbuzvnjrrhebjc đbuzvijcfnh vịijcf trísuxg củpjyba chútdfing ta! Vậldjry nêxolwn em khôjjwrng thểnjrrbuzvi chuyệdhbon quáhebjjgbdu vớrnvfi Cốslad Thiêxolwn Tuấobgrn đbuzvưmyeyfzjcc!” Chu Háhebjn Khanh thởhebj phàtnxzo nhẹpusp nhõlsmim, cũrqbing may mìxqgqnh đbuzvãpigy kịijcfp thờfqfui ngắbuzvt máhebjy củpjyba Mộrirvng Chỉqcza.

jjwri thấobgry anh chísuxgnh làtnxzxqgq lo Thiêxolwn Tuấobgrn sẽvzlp vạvzlpch mặtyiut anh cho nêxolwn mớrnvfi sợfzjcpigyi màtnxz giậldjrt đbuzviệdhbon thoạvzlpi củpjyba tôjjwri nhưmyey vậldjry! Chu Mộrirvng Chỉqcza nhìxqgqn Chu Háhebjn Khanh đbuzvtdfiy khinh miệdhbot, névudzt mặtyiut hiệdhbon rõlsmi sựoufr cháhebjn ghévudzt.

“Mộrirvng Chỉqcza, sao em lạvzlpi nhìxqgqn anh bằfavzng vẻutvi mặtyiut đbuzvóbuzv? Còvzlpn nữtohka, Cốslad Thiêxolwn Tuấobgrn đbuzvãpigybuzvi gìxqgq vớrnvfi em?” Chu Háhebjn Khanh thầtdfin sắbuzvc cóbuzvbrqmi hốsladt hoảqkvpng, anh ta rấobgrt lo Mộrirvng Chỉqcza sẽvzlp lạvzlpi bịijcf Cốslad Thiêxolwn Tuấobgrn gạvzlpt.

“Em…” Chu Mộrirvng Chỉqcza do dựoufr mộrirvt lútdfic, cuốsladi cùpigyng quyếtdfit đbuzvijcfnh khôjjwrng trởhebj mặtyiut vớrnvfi Chu Háhebjn Khanh, vìxqgq lỡijcf nhưmyey anh ta nổtyiui đbuzvxolwn lêxolwn màtnxz khôjjwrng cho mìxqgqnh đbuzvi thìxqgq sẽvzlp phiềjcwvn phứighpc to, “Cốslad Thiêxolwn Tuấobgrn khôjjwrng nóbuzvi gìxqgq vớrnvfi em cảqkvp. Bâjgbdy giờfqfu em thấobgry hơbrqmi mệdhbot, muốsladn vềjcwv nhàtnxz nghỉqcza ngơbrqmi!”

Chu Mộrirvng Chỉqczabuzvi xong liềjcwvn đbuzvi ngang qua mặtyiut Chu Háhebjn Khanh.


“Mộrirvng Chỉqcza…” Chu Háhebjn Khanh nắbuzvm lấobgry cổtyiu tay Chu Mộrirvng Chỉqcza, dưmyeyrnvfi màtnxzn đbuzvêxolwm, vẻutvi biểnjrru cảqkvpm trêxolwn mặtyiut anh ta cóbuzvbrqmi khóbuzv nhậldjrn ra, “Sao vậldjry? Em khôjjwrng đbuzvi trừvudzng phạvzlpt An Đgzrfiềjcwvm nữtohka àtnxz?”

Nghe đbuzvếtdfin cáhebji têxolwn củpjyba An Đgzrfiềjcwvm, névudzt mặtyiut Chu Mộrirvng Chỉqcza lậldjrp tứighpc sắbuzvc lạvzlpi: Khôjjwrng trừvudzng phạvzlpt An Đgzrfiềjcwvm nữtohka àtnxz? Sao cóbuzv thểnjrr chứighp? Tuy Thiêxolwn Tuấobgrn khôjjwrng cóbuzv quan hệdhboxqgq vớrnvfi con An Đgzrfiềjcwvm ấobgry nữtohka, nhưmyeyng chỉqcza nộrirvi việdhboc côjjwr ta làtnxz vợfzjcrqbi củpjyba Thiêxolwn Tuấobgrn thôjjwri thìxqgqrqbing đbuzvãpigy khôjjwrng thểnjrrtnxzo tha thứighp đbuzvưmyeyfzjcc rồpjybi!

“An Đgzrfiềjcwvm đbuzvưmyeyơbrqmng nhiêxolwn phảqkvpi tiếtdfip tụlfykc bịijcf trừvudzng phạvzlpt!” Chu Mộrirvng Chỉqcza cao giọxqgqng nóbuzvi, “Bảqkvpo đbuzvàtnxzn em củpjyba anh tiếtdfip tụlfykc đbuzváhebjnh nóbuzv, đbuzváhebjnh đbuzvếtdfin khi nàtnxzo nóbuzv chếtdfit mớrnvfi thôjjwri!”

“Vậldjry còvzlpn em?” Chu Háhebjn Khanh dùpigyng áhebjnh mắbuzvt thălfykm dòvzlp nhìxqgqn Chu Mộrirvng Chỉqcza, “Em đbuzvijcfnh đbuzvi đbuzvâjgbdu?”

“Khôjjwrng phảqkvpi em nóbuzvi vớrnvfi anh rồpjybi sao?” Chu Mộrirvng Chỉqcza khóbuzv chịijcfu hấobgrt tay Chu Háhebjn Khanh ra, “Em đbuzvãpigybuzvi làtnxz em mệdhbot, em muốsladn vềjcwv nghỉqcza ngơbrqmi!”

“Mộrirvng Chỉqcza, em khôjjwrng đbuzvưmyeyfzjcc đbuzvi!” Chu Háhebjn Khanh ôjjwrm chặtyiut Chu Mộrirvng Chỉqczatnxzo lòvzlpng. Anh ta ôjjwrm côjjwr ta bằfavzng tấobgrt cảqkvp sứighpc lựoufrc củpjyba mìxqgqnh, giọxqgqng nóbuzvi cóbuzvbrqmi run rẩrjgfy, “Cóbuzv phảqkvpi Cốslad Thiêxolwn Tuấobgrn đbuzvãpigybuzvi gìxqgq vớrnvfi em khôjjwrng? Em đbuzvang muốsladn đbuzvi tìxqgqm anh ta đbuzvútdfing khôjjwrng?”

“Chu Háhebjn Khanh!” Chu Mộrirvng Chỉqcza đbuzvrjgfy Chu Háhebjn Khanh ra, lùpigyi lạvzlpi mộrirvt bưmyeyrnvfc, sa sầtdfim névudzt mặtyiut, “Nếtdfiu anh đbuzvãpigy biếtdfit rồpjybi thìxqgqjjwri nóbuzvi thậldjrt cho anh biếtdfit, tôjjwri đbuzvútdfing làtnxz muốsladn vềjcwv vớrnvfi anh ấobgry!”

“Mộrirvng Chỉqcza, anh phảqkvpi nóbuzvi bao nhiêxolwu lầtdfin thìxqgq em mớrnvfi hiểnjrru? Cốslad Thiêxolwn Tuấobgrn khôjjwrng còvzlpn yêxolwu em nữtohka!” Chu Háhebjn Khanh kísuxgch đbuzvrirvng lắbuzvc vai Chu Mộrirvng Chỉqcza, “Em đbuzvvudzng cóbuzv u mêxolw khôjjwrng tỉqczanh nhưmyey vậldjry nữtohka!”

“Bốsladp” mộrirvt tiếtdfing, Chu Mộrirvng Chỉqcza vung tay táhebjt vàtnxzo mặtyiut Chu Háhebjn Khanh.

Chu Háhebjn Hanh đbuzvưmyeya tay sờfqfuxolwn cáhebji máhebjmyeyng vùpigy củpjyba mìxqgqnh, khôjjwrng tin đbuzvưmyeyfzjcc màtnxz nhìxqgqn Chu Mộrirvng Chỉqcza: Mộrirvng Chỉqcza… sao cóbuzv thểnjrr dễlfyktnxzng ra tay vớrnvfi mìxqgqnh nhưmyey vậldjry?

vzlpn Chu Mộrirvng Chỉqcza thìxqgq hoàtnxzn toàtnxzn khôjjwrng vìxqgq vẻutvi mặtyiut thấobgrt thầtdfin củpjyba Chu Háhebjn Khanh màtnxz tỏqcza ra áhebjy náhebjy, côjjwr ta trừvudzng mắbuzvt quáhebjt: “Chu Háhebjn Khanh, nểnjrrxqgqnh trưmyeyrnvfc đbuzvâjgbdy anh đbuzvãpigy từvudzng làtnxzm rấobgrt nhiềjcwvu việdhboc cho tôjjwri, tôjjwri sẽvzlp khôjjwrng tísuxgnh sổtyiu chuyệdhbon anh pháhebj hoạvzlpi tìxqgqnh cảqkvpm củpjyba tôjjwri vàtnxz Thiêxolwn Tuấobgrn, nhưmyeyng anh cũrqbing đbuzvvudzng vìxqgq thếtdfitnxz lấobgrn tớrnvfi!”

“Mộrirvng Chỉqcza! Em đbuzvang nóbuzvi gìxqgq vậldjry?” Chu Háhebjn Khanh ngơbrqm ngáhebjc nhìxqgqn Chu Mộrirvng Chỉqcza, “Anh pháhebj hoạvzlpi tìxqgqnh cảqkvpm củpjyba em vàtnxz Cốslad Thiêxolwn Tuấobgrn? Sao em lạvzlpi nóbuzvi nhưmyey vậldjry?”

“Chuyệdhbon anh đbuzvãpigytnxzm thìxqgq tựoufr trong lòvzlpng anh biếtdfit rõlsmi!” Chu Mộrirvng Chỉqcza khôjjwrng muốsladn giảqkvpi thísuxgch nhiềjcwvu vớrnvfi Chu Háhebjn Khanh, côjjwr ta lạvzlpnh lùpigyng hừvudz mộrirvt tiếtdfing rồpjybi bưmyeyrnvfc thẳseqwng đbuzvi, bâjgbdy giờfqfujjwr ta chỉqcza muốsladn trang đbuzviểnjrrm thậldjrt đbuzvpuspp rồpjybi đbuzvi tìxqgqm Cốslad Thiêxolwn Tuấobgrn!


Chu Háhebjn Khanh nhìxqgqn theo bóbuzvng dáhebjng tuyệdhbot tìxqgqnh củpjyba Chu Mộrirvng Chỉqcza, nỗobgri đbuzvau trong lòvzlpng càtnxzng lútdfic càtnxzng dữtohk dộrirvi: Tạvzlpi sao? Tạvzlpi sao? Tấobgrt cảqkvp sựoufr nhẫutvin nhịijcfn vàtnxz hi sinh mìxqgqnh bỏqcza ra bao nhiêxolwu nălfykm nay lạvzlpi khôjjwrng bằfavzng mộrirvt cútdfi đbuzviệdhbon thoạvzlpi củpjyba Cốslad Thiêxolwn Tuấobgrn sao? Mộrirvng Chỉqcza, tạvzlpi sao em lạvzlpi u mêxolw đbuzvếtdfin nhưmyey vậldjry, tạvzlpi sao?

buzvng Chu Mộrirvng Chỉqczatnxzng lútdfic càtnxzng rờfqfui xa, áhebjnh trălfykng trêxolwn cao chiếtdfiu rọxqgqi xuốsladng bóbuzvng dáhebjng yêxolwu kiềjcwvu ấobgry, càtnxzng làtnxzm cho nóbuzv thêxolwm xa vờfqfui.

Chu Háhebjn Khanh hísuxgt mộrirvt hơbrqmi thậldjrt sâjgbdu, áhebjnh mắbuzvt dầtdfin dầtdfin quắbuzvc lạvzlpi: Bâjgbdy giờfqfu nếtdfiu Chu Mộrirvng Chỉqczatnxz đbuzvếtdfin chỗobgr củpjyba Cốslad Thiêxolwn Tuấobgrn thìxqgq sẽvzlp nhưmyeybrqmi vàtnxzo vựoufrc sâjgbdu vạvzlpn kiếtdfip bấobgrt phụlfykc! Vậldjry nêxolwn, cho dùpigybuzv bịijcf Mộrirvng Chỉqcza hiểnjrru lầtdfim thìxqgq anh ta cũrqbing tuyệdhbot đbuzvsladi khôjjwrng thểnjrr đbuzvnjrrjjwr ta phạvzlpm tiếtdfip sai lầtdfim nữtohka!

Chu Háhebjn Khanh trừvudzng mắbuzvt nhìxqgqn theo bóbuzvng Chu Mộrirvng Chỉqcza rồpjybi vừvudza yêxolwu vừvudza hậldjrn màtnxzmyeyrnvfc nhanh vềjcwv phísuxga trưmyeyrnvfc.

“Árqbi!” Chu Mộrirvng Chỉqcza vừvudza bưmyeyrnvfc đbuzvếtdfin cửdpdea thìxqgq chợfzjct cảqkvpm thấobgry hai châjgbdn khôjjwrng còvzlpn chạvzlpm đbuzvobgrt nữtohka, liềjcwvn hốsladt hoảqkvpng kêxolwu lêxolwn, khi phảqkvpn ứighpng lạvzlpi thìxqgq mớrnvfi biếtdfit Chu Háhebjn Khanh đbuzvãpigy ôjjwrm côjjwr ta từvudz phísuxga sau màtnxz nhấobgrc lêxolwn.

“Chu Háhebjn Khanh, cóbuzv phảqkvpi anh bịijcf đbuzvxolwn khôjjwrng? Mau thảqkvpjjwri xuốsladng! Thảqkvpjjwri xuốsladng!” Chu Mộrirvng Chỉqcza vừvudza đbuzváhebjnh vừvudza đbuzváhebj, tóbuzvc đbuzvjjwri ngựoufra sau đbuzvtdfiu do vùpigyng vẫutviy quáhebj mạvzlpnh màtnxz bung cảqkvp ra.

Chu Háhebjn Khanh vẫutvin lạvzlpnh lùpigyng ôjjwrm Chu Mộrirvng Chỉqczatnxzo phòvzlpng kháhebjch, lưmyeyrnvft mắbuzvt nhìxqgqn mộrirvt lưmyeyfzjct trong phòvzlpng rồpjybi khôjjwrng nểnjrr nang gìxqgqtnxzvudzm phịijcfch Chu Mộrirvng Chỉqczaxolwn ghếtdfi sofa!

Chu Mộrirvng Chỉqcza vộrirvi vàtnxzng đbuzvighpng dậldjry, đbuzvtdfiu tóbuzvc rũrqbimyeyfzjci, trỏqcza ngóbuzvn tay thẳseqwng vàtnxzo mặtyiut Chu Háhebjn Khanh màtnxz quáhebjt: “Chu Háhebjn Khanh, anh dáhebjm đbuzvsladi xửdpde vớrnvfi tôjjwri nhưmyey vậldjry, anh đbuzvi chếtdfit đbuzvi!”

“Bịijcfch” mộrirvt tiếtdfing, cáhebjnh tay rắbuzvn chắbuzvc củpjyba Chu Háhebjn Khanh đbuzvrjgfy Chu Mộrirvng Chỉqcza ngãpigy xuốsladng ghếtdfi sofa.

“Anh đbuzvi chếtdfit sao?” Trêxolwn mặtyiut Chu Háhebjn Khanh hiệdhbon lêxolwn nụlfykmyeyfqfui thấobgrt vọxqgqng phẫutvin nộrirv, “Nếtdfiu khôjjwrng nhờfqfu anh liềjcwvu mạvzlpng bảqkvpo vệdhbo em thìxqgq em đbuzvãpigy chếtdfit mấobgry lầtdfin từvudzjgbdu rồpjybi!”

“Đgzrfóbuzvtnxz do anh tựoufr nguyệdhbon!” Chu Mộrirvng Chỉqcza khôjjwrng hềjcwv biếtdfit đbuzviềjcwvu, “Sao hảqkvp? Bâjgbdy giờfqfu muốsladn kểnjrrjjwrng vớrnvfi tôjjwri sao? Tôjjwri cho anh biếtdfit, đbuzvvudzng hòvzlpng!”

“Đgzrfvudzng hòvzlpng?” Chu Háhebjn Khanh cưmyeyfqfui chua cháhebjt, “Anh phảqkvpi lấobgry lạvzlpi hếtdfit từvudz em!”

“Chu Háhebjn Khanh, anh dáhebjm sao?” Chu Mộrirvng Chỉqcza nghiếtdfin rălfykng, khôjjwrng tin đbuzvưmyeyfzjcc mộrirvt Chu Háhebjn Khanh luôjjwrn nghe lờfqfui mìxqgqnh bâjgbdy giờfqfu lạvzlpi dáhebjm đbuzvsladi xửdpde vớrnvfi mìxqgqnh nhưmyey vậldjry!

“Em nghĩusiv anh cóbuzvhebjm khôjjwrng?” Chu Háhebjn Khanh vừvudza dứighpt lờfqfui lậldjrp tứighpc đbuzvưmyeya tay kềjcwvm hai tay Chu Mộrirvng Chỉqcza lạvzlpi, sau đbuzvóbuzv đbuzvưmyeya tay còvzlpn lạvzlpi kévudzo dâjgbdy kévudzo áhebjo da củpjyba Chu Mộrirvng Chỉqcza.

Chu Mộrirvng Chỉqczalfykm phẫutvin gàtnxzo lêxolwn: “Chu Háhebjn Khanh, anh mau dừvudzng lạvzlpi, cóbuzv nghe thấobgry khôjjwrng?”

Nhưmyeyng Chu Háhebjn Khanh hoàtnxzn toàtnxzn khôjjwrng đbuzvnjrrjgbdm đbuzvếtdfin lờfqfui uy hiếtdfip củpjyba Chu Mộrirvng Chỉqcza.

“Têxolwn khốsladn kiếtdfip!” Chu Mộrirvng Chỉqcza vừvudza mắbuzvng chửdpdei vừvudza kẹpuspp chặtyiut hai châjgbdn giữtohk tay củpjyba Chu Háhebjn Khanh lạvzlpi, khôjjwrng cho anh ta đbuzvrirvng đbuzvldjry.

Quáhebj đbuzváhebjng, thậldjrt sựoufr quáhebj đbuzváhebjng!

Từvudztdfic quen Chu Háhebjn Khanh đbuzvếtdfin nay, anh ta chưmyeya bao giờfqfu to gan thếtdfitnxzy vớrnvfi mìxqgqnh! Chắbuzvc chắbuzvn làtnxz do tháhebji đbuzvrirv củpjyba mìxqgqnh vớrnvfi anh ta quáhebj tốsladt mớrnvfi khiếtdfin anh ta to gan nhưmyey vậldjry!

Chu Mộrirvng Chỉqcza thởhebj phìxqgq phòvzlp rồpjybi giơbrqm đbuzvôjjwri châjgbdn mang giàtnxzy cao góbuzvt bảqkvpy phâjgbdn củpjyba mìxqgqnh đbuzváhebj thẳseqwng vàtnxzo hạvzlp bộrirv củpjyba Chu Háhebjn Khanh!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.