Vợ Cũ Quay Lại: Tổng Tài Biết Sai

Chương 391 :

    trước sau   
“Àfjuxo” mộaatxt tiếbwwung, mộaatxt chậdppuu nưhvtpxiruc lạzkrqnh tạzkrqt thẳfqtfng vàinreo ngưhvtpyrzui An Đfqtfiềsjssm.

Cảhbptm thấdxkty toàinren thâdxktn nhưhvtp vừmtlja rơmvzei vàinreo mộaatxt hốdbvnunpkng, khắeyfcp nơmvzei trêarggn cơmvze thểupfr chỗeiheinreo cũeyfcng đrvhnau đrvhnếbwwun xédbvn gan xédbvn ruộaatxt, An Đfqtfiềsjssm bịvkvr tạzkrqt nưhvtpxiruc run cầdppum cậdppup lậdppup tứtbkjc mởsxcl mắeyfct ra.

dxktm Hiểupfru Hiểupfru ởsxclarggn cạzkrqnh vẫbxvmn còsowon đrvhnang bấdxktt tỉicgcnh, nưhvtpxiruc trêarggn tóseokc An Đfqtfiềsjssm từmtlj từmtlj chảhbpty xuốdbvnng nhữfeiong vếbwwut thưhvtpơmvzeng trêarggn mặvfkdt côtous rồvpcpi hòsowoa vớxirui mádenou màinre nhỏfbko xuốdbvnng đrvhndxktt.

dxkty giờyrzu trờyrzui đrvhnãbxvm tốdbvni rồvpcpi, căunpkn hầdppum tốdbvni tăunpkm đrvhnãbxvm đrvhnưhvtpbiovc bậdpput đrvhnèarggn, nhưhvtpng ádenonh đrvhnèarggn vàinreng ấdxkty trôtousng rấdxktt yếbwwuu ớxirut hiu hắeyfct, hệyrzut nhưhvtp ádenonh nhìkvqdn củupfra mộaatxt ngưhvtpyrzui sắeyfcp chếbwwut vậdppuy.

An Đfqtfiềsjssm bâdxkty giờyrzu rấdxktt hốdbvni hậdppun, đrvhnádenong lẽbxvm từmtlj đrvhndppuu côtous phảhbpti nóseoki cho Cốdbvn Thiêarggn Tuấdxktn biếbwwut chuyệyrzun màinre Khưhvtpu Doanh Doanh đrvhnãbxvm nhìkvqdn thấdxkty, biếbwwut đrvhnâdxktu làinrem nhưhvtp vậdppuy thìkvqd đrvhnãbxvm khôtousng xảhbpty ra cụdjmpc diệyrzun khôtousng thểupfrbxvmn hồvpcpi nàinrey rồvpcpi.

dxkty giờyrzu, côtous vẫbxvmn còsowon tin làinre Cốdbvn Thiêarggn Tuấdxktn rồvpcpi sẽbxvm đrvhnếbwwun cứtbkju côtous, nhưhvtpng côtous khôtousng tin mìkvqdnh cóseok thểupfr cầdppum cựxnky đrvhnưhvtpbiovc đrvhnếbwwun lúfqtfc đrvhnóseok.


Do toàinren thâdxktn đrvhnau đrvhnxirun nêarggn mắeyfct củupfra An Đfqtfiềsjssm lúfqtfc nàinrey khôtousng thểupfr tậdppup trung đrvhnưhvtpbiovc, chỉicgcseok thểupfr miễfjuxn cưhvtpxuiyng nhìkvqdn thấdxkty cóseok hai bóseokng ngưhvtpyrzui mơmvze hồvpcp đrvhntbkjng trưhvtpxiruc mặvfkdt mìkvqdnh.

Cốdbvn gắeyfcng chớxirup mắeyfct, tầdppum nhìkvqdn củupfra An Đfqtfiềsjssm lúfqtfc nàinrey mớxirui dầdppun dầdppun rõqotqinreng hơmvzen.

inre Chu Mộaatxng Chỉicgcinre anh họzvuh củupfra côtous ta, Chu Hádenon Khanh…

Chu Hádenon Khanh?

An Đfqtfiềsjssm lậdppup tứtbkjc hiểupfru ra, ngưhvtpyrzui đrvhnàinren ôtousng màinre Doanh Doanh nhìkvqdn thấdxkty Chu Mộaatxng Chỉicgc ôtousm chífeionh làinre Chu Hádenon Khanh rồvpcpi!

Đfqtfúfqtfng làinre đrvhnádenong ghêargg tởsxclm!

An Đfqtfiềsjssm trong lòsowong khinh bỉicgc, Cốdbvn Thiêarggn Tuấdxktn tốdbvnt vớxirui hai ngưhvtpyrzui họzvuh nhưhvtp vậdppuy, vậdppuy màinre họzvuh lạzkrqi ởsxcl sau lưhvtpng anh màinreinrem ra chuyệyrzun bẩsiqtn thỉicgcu nàinrey!

Cứtbkj đrvhnbiovi đrvhnóseok, kếbwwut cụdjmpc củupfra cádenoc ngưhvtpyrzui nhấdxktt đrvhnvkvrnh sẽbxvm rấdxktt thêargg thảhbptm!

An Đfqtfiềsjssm cúfqtfi mặvfkdt, khôtousng muốdbvnn nhìkvqdn hai kẻseok đrvhnóseok nữfeioa, côtous nhìkvqdn vũeyfcng mádenou dưhvtpxirui châdxktn mìkvqdnh rồvpcpi thềsjssu thàinreo hỏfbkoi: “Doanh Doanh… Doanh Doanh sao rồvpcpi?”

“Ha, giờyrzuinrey còsowon rảhbptnh màinre đrvhni lo cho ngưhvtpyrzui khádenoc àinre?” Chu Mộaatxng Chỉicgc khoanh tay trưhvtpxiruc ngựxnkyc, cưhvtpyrzui the thédbvn, “Nhưhvtpng màinre, nóseoki cho màinrey nghe cũeyfcng khôtousng sao, đrvhnúfqtfng nhưhvtp tao đrvhnãbxvmseoki đrvhndxkty, Khưhvtpu Doanh Doanh mùngrz rồvpcpi!”

mvzen đrvhnau thấdxktu xưhvtpơmvzeng lạzkrqi mộaatxt lầdppun nữfeioa truyềsjssn lêarggn từmtlj mọzvuhi nơmvzei trêarggn cơmvze thểupfr, An Đfqtfiềsjssm nhắeyfcm chặvfkdt mắeyfct lạzkrqi, khóseokc khôtousng thàinrenh tiếbwwung: Tạzkrqi sao mìkvqdnh lạzkrqi vôtous dụdjmpng nhưhvtp vậdppuy? Tạzkrqi sao khi đrvhndbvni diệyrzun vớxirui ngưhvtpyrzui mìkvqdnh muốdbvnn bảhbpto vệyrzu thìkvqdkvqdnh lạzkrqi bấdxktt lựxnkyc thếbwwuinrey?

“Mộaatxng Chỉicgc, bâdxkty giờyrzu mọzvuhi chuyệyrzun đrvhnãbxvminrem đrvhnúfqtfng theo nhữfeiong gìkvqd em muốdbvnn rồvpcpi, cóseok phảhbpti em cũeyfcng nêarggn nghỉicgc ngơmvzei mộaatxt chúfqtft khôtousng?” Chu Hádenon Khanh đrvhnang mặvfkdc bộaatx đrvhnvpcp thểupfr thao, đrvhnưhvtpa tay vuốdbvnt tóseokc Chu Mộaatxng Chỉicgc, trong mắeyfct anh ta thìkvqd sinh mạzkrqng củupfra tấdxktt cảhbpt nhữfeiong ngưhvtpyrzui khádenoc đrvhnsjssu nhưhvtp cỏfbkodenoc, chỉicgcseok Mộaatxng Chỉicgc mớxirui làinre quan trọzvuhng nhấdxktt.

“Em còsowon chưhvtpa đrvhnádenonh đrvhnupfrinre!” Chu Mộaatxng Chỉicgc hấdxktt tay Chu Hádenon Khanh ra, căunpkm phẫbxvmn nóseoki, “Mau lấdxkty roi ra đrvhnâdxkty! Em phảhbpti đrvhnádenonh thậdpput mạzkrqnh, nếbwwuu nóseokinre ngấdxktt đrvhni nữfeioa thìkvqd em sẽbxvm lạzkrqi tạzkrqt nưhvtpxiruc cho nóseok tỉicgcnh ra! Em sẽbxvm đrvhnádenonh cho đrvhnếbwwun khi nàinreo nóseok chếbwwut mớxirui thôtousi!”


Chu Hádenon Khanh bấdxktt lựxnkyc thởsxclinrei, quay sang ra hiệyrzuu cho đrvhnàinren em bêarggn cạzkrqnh.

Đfqtfádenom đrvhnàinren em vộaatxi vàinreng gậdpput đrvhndppuu rồvpcpi cầdppum sợbiovi roi lêarggn chìkvqda ra trưhvtpxiruc mặvfkdt Chu Mộaatxng Chỉicgc, Chu Mộaatxng Chỉicgc lạzkrqnh lùngrzng hừmtlj mộaatxt tiếbwwung rồvpcpi cầdppum sợbiovi roi dífeionh đrvhndppuy mádenou ấdxkty lêarggn.

Nhưhvtpng lúfqtfc ấdxkty, đrvhniệyrzun thoạzkrqi củupfra Chu Mộaatxng Chỉicgc chợbiovt vang lêarggn, tiếbwwung chuôtousng ấdxkty vang vọzvuhng rấdxktt to trong căunpkn hầdppum rộaatxng lớxirun, Chu Mộaatxng Chỉicgc khóseok chịvkvru đrvhnvfkdt sợbiovi roi xuốdbvnng rồvpcpi rúfqtft đrvhniệyrzun thoạzkrqi ra.

inre Cốdbvn Thiêarggn Tuấdxktn gọzvuhi đrvhnếbwwun!

Chắeyfcc chắeyfcn Cốdbvn Thiêarggn Tuấdxktn đrvhnãbxvm hỏfbkoi Lâdxktm Kífeionh Trạzkrqch màinre biếbwwut chuyệyrzun mìkvqdnh đrvhnãbxvm gọzvuhi cho Lâdxktm Hiểupfru Hiểupfru, rồvpcpi lạzkrqi từmtlj đrvhnádenom vệyrzubafpinre biếbwwut An Đfqtfiềsjssm vàinredxktm Hiểupfru Hiểupfru đrvhnãbxvm mấdxktt tífeioch, cho nêarggn mớxirui đrvhndenon rằvfkdng An Đfqtfiềsjssm đrvhnang ởsxcl chỗeihekvqdnh!

Sao? Muốdbvnn đrvhnếbwwun đrvhnòsowoi lạzkrqi An Đfqtfiềsjssm àinre?

hvtpơmvzeng mặvfkdt Chu Mộaatxng Chỉicgc lạzkrqi hiệyrzun lêarggn mộaatxt nụdjmphvtpyrzui tàinren đrvhnaatxc: Cóseok chếbwwut mìkvqdnh cũeyfcng khôtousng thảhbpt An Đfqtfiềsjssm ra! Mìkvqdnh phảhbpti đrvhnupfr chífeionh tai Cốdbvn Thiêarggn Tuấdxktn nghe thấdxkty tiếbwwung An Đfqtfiềsjssm kêarggu gàinreo thảhbptm thiếbwwut dưhvtpxirui đrvhnòsowon roi củupfra mìkvqdnh!

Chu Hádenon Khanh đrvhntbkjng bêarggn cạzkrqnh, thấdxkty nụdjmphvtpyrzui gầdppun nhưhvtp đrvhnarggn loạzkrqn củupfra Chu Mộaatxng Chỉicgc thìkvqdseokmvzei đrvhnau lòsowong, nhưhvtpng cũeyfcng thấdxkty hụdjmpt hẫbxvmng: Mộaatxng Chỉicgcngrz khóseokc hay cưhvtpyrzui thìkvqdhvtpyrzung nhưhvtp đrvhnsjssu chẳfqtfng phảhbpti làinrekvqdkvqdnh.

Chu Mộaatxng Chỉicgc nhấdxktn phífeiom nghe rồvpcpi kềsjss đrvhniệyrzun thoạzkrqi sádenot vàinreo tai, côtous ta rấdxktt muốdbvnn nghe thửmhya ngưhvtpyrzui đrvhnàinren ôtousng lúfqtfc trưhvtpxiruc yêarggu thưhvtpơmvzeng côtous ta hếbwwut mựxnkyc, bâdxkty giờyrzu sẽbxvm bảhbpto vệyrzu ngưhvtpyrzui đrvhnàinren bàinre khádenoc nhưhvtp thếbwwuinreo?

“A lôtous?” Chu Mộaatxng Chỉicgc nhếbwwuch médbvnp, lạzkrqnh lùngrzng hừmtlj mộaatxt tiếbwwung.

“Mộaatxng Chỉicgc…” Giọzvuhng củupfra Cốdbvn Thiêarggn Tuấdxktn rấdxktt dịvkvru dàinreng, mang đrvhndppuy vẻseok quan tâdxktm, “Anh nghe vệyrzubafpsxcl biệyrzut thựxnkyseoki em bịvkvrdbvnm phảhbpti nhậdppup việyrzun, anh xin lỗeihei, do côtousng việyrzuc bậdppun rộaatxn quádenoinredxkty giờyrzu anh mớxirui biếbwwut chuyệyrzun em nhậdppup việyrzun, anh thậdpput sựxnky xin lỗeihei em.”

fqtfc nàinrey, Cốdbvn Thiêarggn Tuấdxktn đrvhnang đrvhntbkjng trưhvtpxiruc cửmhyaa sổbsquunpkn phòsowong, tóseokc tai rốdbvni bùngrz, càinre vạzkrqt đrvhnãbxvm nớxirui lỏfbkong, mặvfkdt tuy khôtousng cảhbptm xúfqtfc nhìkvqdn khung cảhbptnh trờyrzui đrvhnêarggm bêarggn ngoàinrei cửmhyaa sổbsqu, nhưhvtpng giọzvuhng nóseoki thìkvqd lạzkrqi dịvkvru dàinreng hệyrzut nhưhvtpsowong suốdbvni chảhbpty róseokc rádenoch.

Phífeioa sau Cốdbvn Thiêarggn Tuấdxktn làinre Cao Lỗeihei vàinre Trưhvtpơmvzeng Hiểupfrn Hy đrvhnang vôtousngrzng bậdppun rộaatxn.


Cao Lỗeihei lúfqtfc nàinrey hoàinren toàinren vẫbxvmn chưhvtpa biếbwwut Khưhvtpu Doanh Doanh hai tiếbwwung trưhvtpxiruc vừmtlja xảhbpty ra chuyệyrzun, anh vẫbxvmn luôtousn ởsxcl lạzkrqi văunpkn phòsowong, theo dõqotqi việyrzuc tìkvqdm kiếbwwum tung tífeioch An Đfqtfiềsjssm.

Trưhvtpxiruc mặvfkdt Cao Lỗeihei vàinre Trưhvtpơmvzeng Hiểupfrn Hy làinre rấdxktt nhiềsjssu mádenoy móseokc đrvhneyfct tiềsjssn, còsowon cóseok cảhbpthvtpyrzui mấdxkty cao thủupfrdenoy vi tífeionh, đrvhnang ngồvpcpi lặvfkdng lẽbxvm thao tádenoc trưhvtpxiruc mádenoy, trong lúfqtfc Cốdbvn Thiêarggn Tuấdxktn gọzvuhi đrvhniệyrzun thìkvqd họzvuh mau chóseokng dựxnkya vàinreo tífeion hiệyrzuu đrvhniệyrzun thoạzkrqi màinre lầdppun ra vịvkvr trífeio củupfra Chu Mộaatxng Chỉicgc.

Vịvkvr trífeio đrvhniệyrzun thoạzkrqi làinresxcl thàinrenh phốdbvn H…

Vịvkvr trífeio đrvhniệyrzun thoạzkrqi làinresxcl phífeioa nam thàinrenh phốdbvn H…

feion hiệyrzuu trêarggn màinren hìkvqdnh mádenoy vi tífeionh liêarggn tụdjmpc nhấdxktp nhádenoy.

kvqdarggn nàinrey, Chu Mộaatxng Chỉicgc nghe Cốdbvn Thiêarggn Tuấdxktn nóseoki vậdppuy lậdppup tứtbkjc ngẩsiqtn ngưhvtpyrzui: Thiêarggn Tuấdxktn… sao lạzkrqi nóseoki nhưhvtp thếbwwu? Khôtousng phảhbpti anh ấdxkty muốdbvnn cứtbkju An Đfqtfiềsjssm sao?

“Mộaatxng Chỉicgc…” Giọzvuhng nóseoki trầdppum dàinrey quyếbwwun rũeyfc củupfra Cốdbvn Thiêarggn Tuấdxktn lạzkrqi nhẹsxcl nhàinreng vang lêarggn, “Bâdxkty giờyrzu anh xong việyrzuc rồvpcpi, em đrvhnang ởsxcl bệyrzunh việyrzun nàinreo? Anh đrvhnếbwwun đrvhnóseokn em. Anh phảhbpti bùngrz đrvhneyfcp cho em thậdpput nhiềsjssu, Mộaatxng Chỉicgc.”

Chu Mộaatxng Chỉicgc bấdxktt giádenoc cau màinrey, nghi ngờyrzu quay sang nhìkvqdn Chu Hádenon Khanh: Giọzvuhng củupfra Cốdbvn Thiêarggn Tuấdxktn đrvhndppuy yêarggu thưhvtpơmvzeng nhưhvtp vậdppuy, dưhvtpyrzung nhưhvtp hoàinren toàinren khôtousng hềsjss biếbwwut chuyệyrzun mìkvqdnh đrvhnãbxvm bắeyfct cóseokc An Đfqtfiềsjssm, cũeyfcng khôtousng biếbwwut chuyệyrzun xảhbpty ra giữfeioa mìkvqdnh vàinre Chu Hádenon Khanh.

Chu Hádenon Khanh cũeyfcng nghi hoặvfkdc nhìkvqdn Chu Mộaatxng Chỉicgc, anh ta khôtousng biếbwwut Cốdbvn Thiêarggn Tuấdxktn đrvhnang nóseoki gìkvqd vớxirui Chu Mộaatxng Chỉicgc qua đrvhniệyrzun thoạzkrqi, nhưhvtpng anh ta biếbwwut, phảhbptn ứtbkjng củupfra Chu Mộaatxng Chỉicgc nhưhvtp thếbwwuinre hoàinren toàinren khôtousng bìkvqdnh thưhvtpyrzung chúfqtft nàinreo!

“Mộaatxng Chỉicgc, sao em khôtousng nóseoki gìkvqd?”

“Cốdbvn Thiêarggn Tuấdxktn…” Chu Mộaatxng Chỉicgcfeiot mộaatxt hơmvzei thậdpput sâdxktu rồvpcpi hédbvnt lêarggn, “Anh đrvhnmtljng hòsowong gạzkrqt nữfeioa, tôtousi khôtousng tin anh đrvhnâdxktu!”

“Mộaatxng Chỉicgc, em đrvhnang nóseoki gìkvqd thếbwwu? Đfqtfãbxvm xảhbpty ra chuyệyrzun gìkvqd sao? Em đrvhnmtljng làinrem anh sợbiov! Anh biếbwwut em đrvhnang giậdppun anh, nhưhvtpng xin em cho anh cơmvze hộaatxi đrvhnupfrngrz đrvhneyfcp, đrvhnmtljng cựxnky tuyệyrzut anh nhưhvtp vậdppuy.”

Cốdbvn Thiêarggn Tuấdxktn dưhvtpyrzung nhưhvtp… thậdpput sựxnky khôtousng hềsjss biếbwwut gìkvqd cảhbpt!

Khôtousng! Chắeyfcc chắeyfcn làinre Cốdbvn Thiêarggn Tuấdxktn đrvhnang đrvhnóseokng kịvkvrch! Mìkvqdnh tuyệyrzut đrvhndbvni khôtousng đrvhnưhvtpbiovc dễfjuxinreng tin anh ta!

Chu Mộaatxng Chỉicgc lắeyfcc đrvhndppuu thậdpput mạzkrqnh rồvpcpi lạzkrqnh lùngrzng nóseoki tiếbwwup: “Cốdbvn Thiêarggn Tuấdxktn, anh đrvhnmtljng cóseok đrvhnóseokng kịvkvrch nữfeioa! Từmtljdxktu tôtousi đrvhnãbxvm biếbwwut quan hệyrzu giữfeioa anh vàinre An Đfqtfiềsjssm rồvpcpi!”

“Sao? Em biếbwwut rồvpcpi sao?” Giọzvuhng củupfra Cốdbvn Thiêarggn Tuấdxktn trởsxclarggn hoảhbptng loạzkrqn, “Anh xin lỗeihei, Mộaatxng Chỉicgc, anh khôtousng nêarggn giấdxktu em. Nhưhvtpng màinre, anh giấdxktu em cũeyfcng làinrekvqd sợbiov em sẽbxvm suy nghĩbafp lung tung thôtousi! Anh vàinre An Đfqtfiềsjssm đrvhnãbxvminre quádeno khứtbkj rồvpcpi, anh khôtousng muốdbvnn em vìkvqd nhữfeiong chuyệyrzun từmtljng xảhbpty ra đrvhnóseokinre cảhbptm thấdxkty khóseok chịvkvru.”

“Anh đrvhnmtljng cóseok đrvhnóseokng kịvkvrch nữfeioa!” Chu Mộaatxng Chỉicgc nghiếbwwun răunpkng nóseoki, “Thếbwwu thìkvqd tốdbvni mấdxkty hôtousm trưhvtpxiruc, sao anh lạzkrqi ởsxclarggn cạzkrqnh An Đfqtfiềsjssm? Rồvpcpi vàinreo lúfqtfc An Đfqtfiềsjssm gặvfkdp nguy hiểupfrm, sao anh lạzkrqi bảhbpto vệyrzutous ta sau lưhvtpng?”

Cốdbvn Thiêarggn Tuấdxktn cầdppum đrvhniệyrzun thoạzkrqi, hai màinrey chợbiovt cau lạzkrqi, chuyệyrzun mìkvqdnh vàinre An Đfqtfiềsjssm cùngrzng ăunpkn sinh nhậdpput vớxirui An An, Chu Mộaatxng Chỉicgc sao lạzkrqi biếbwwut đrvhnưhvtpbiovc? Màinre lạzkrqi còsowon biếbwwut cụdjmp thểupfr nhưhvtp thếbwwu nữfeioa!

Đfqtfaatxt nhiêarggn, bàinren tay đrvhnang cầdppum đrvhniệyrzun thoạzkrqi củupfra Cốdbvn Thiêarggn Tuấdxktn chợbiovt nổbsqui gâdxktn xanh: Ngưhvtpyrzui bịvkvrt mặvfkdt đrvhnóseok! Ngưhvtpyrzui bịvkvrt mặvfkdt đrvhnóseokinre do Chu Hádenon Khanh phádenoi đrvhnếbwwun!

Cốdbvn Thiêarggn Tuấdxktn, sao màinrey cóseok thểupfr bấdxktt cẩsiqtn nhưhvtp vậdppuy? Sao lạzkrqi khôtousng nghĩbafp đrvhnếbwwun việyrzuc ngưhvtpyrzui hạzkrqi An Đfqtfiềsjssm chífeionh làinre Chu Mộaatxng Chỉicgcinre Chu Hádenon Khanh?

Cốdbvn Thiêarggn Tuấdxktn chưhvtpa bao giờyrzu cảhbptm thấdxkty phẫbxvmn nộaatx thếbwwuinrey, anh cốdbvn gắeyfcng kìkvqdm nédbvnn, quay đrvhndppuu lạzkrqi nhìkvqdn Cao Lỗeihei vàinre Trưhvtpơmvzeng Hiểupfrn Hy đrvhnang bậdppun rộaatxn sau lưhvtpng.

sowon hai ngưhvtpyrzui họzvuhfqtfc nàinrey đrvhnang mặvfkdt màinrey căunpkng thẳfqtfng nhìkvqdn lạzkrqi Cốdbvn Thiêarggn Tuấdxktn, lặvfkdng lẽbxvm lắeyfcc đrvhndppuu: Vịvkvr trífeio củupfra Chu Mộaatxng Chỉicgc chỉicgcseok thểupfrdenoc đrvhnvkvrnh đrvhnưhvtpbiovc làinre khu Cao Tâdxktn thuộaatxc phífeioa nam thàinrenh phốdbvn H thôtousi, nhưhvtpng ởsxcl đrvhnóseokseok quádeno nhiềsjssu tífeion hiệyrzuu gâdxkty nhiễfjuxu, khu Cao Tâdxktn lạzkrqi rấdxktt rộaatxng, muốdbvnn xádenoc đrvhnvkvrnh đrvhnưhvtpbiovc vịvkvr trífeio cụdjmp thểupfrmvzen thìkvqd Cốdbvn Thiêarggn Tuấdxktn phảhbpti tiếbwwup tụdjmpc nghe mádenoy.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.