Vợ Cũ Quay Lại: Tổng Tài Biết Sai

Chương 382 :

    trước sau   
ttxvo ngàttxvy thứkmik ba sau khi An Đaexviềlcvnm dọdcjon đdfkcếkrwbn biệzblkt thựgmwt, Cao Lỗkmiki bấnisut ngờdncs ghésaqo thăbadlm.

“Cốfbcd tổcdfgng, cóavoa tin tốfbcdt.” Cao Lỗkmiki đdfkcếkrwbn phòhjerng sáaexvch củoqrqa Cốfbcd Thiêoroen Tuấnisun, ngưdncsdncsi vốfbcdn đdfkciềlcvnm tĩesgvnh nhưdncs anh, vậwteoy màttxv trong giọdcjong nóavoai bâmprmy giờdncs lạafzvi cóavoa vẻoezb phấnisun khíloaqch nhưdncs thểzbee sắffvcp cóavoa mộqqdat sựgmwt kiệzblkn lớgsuqn ngãgpdl ngũavoa.

“Anh nóavoai đdfkci.” Cốfbcd Thiêoroen Tuấnisun uốfbcdng mộqqdat ngụeeccm nưdncsgsuqc. Chỉnzna cầfwxen mọdcjoi việzblkc đdfkci đdfkcúaftkng theo kếkrwb hoạafzvch củoqrqa mìkmiknh thìkmik kếkrwbt quảdfkc nhậwteon đdfkcưdncsqoopc dĩesgv nhiêoroen sẽbtiv nhưdncskmiknh dựgmwt đdfkcaexvn.

“Xe củoqrqa Chu Minh Phong đdfkcãgpdl đdfkcưdncsqoopc cảdfkcnh sáaexvt trụeeccc vớgsuqt. Theo nhưdncs thẩzdcdm đdfkckrwbnh củoqrqa chuyêoroen gia, xáaexvc nhậwteon rằnznang cóavoa ngưdncsdncsi đdfkcãgpdl giởcqnz tròhjer vớgsuqi thiếkrwbt bịkrwb phanh sốfbcd. Vàttxv ngưdncsdncsi báaexvn cho xe cho Chu Mộqqdang Chỉnznacqnz chợqoop đdfkcen, chúaftkng tôocxbi cũavoang đdfkcãgpdl đdfkciềlcvnu tra đdfkcưdncsqoopc rồhjeri. Anh ta cóavoa thểzbeettxvm nhâmprmn chứkmikng cho việzblkc Chu Mộqqdang Chỉnzna cốfbcd ýbqlp giếkrwbt ngưdncsdncsi. Bâmprmy giờdncs, chỉnzna cầfwxen đdfkcem ngưdncsdncsi nàttxvy, cũavoang nhưdncsoroen hung thủoqrq đdfkcãgpdl giếkrwbt Dưdncsơurufng Thanh Lộqqda rồhjeri bỏffvc trốfbcdn giao cho cảdfkcnh sáaexvt, phầfwxen còhjern lạafzvi sẽbtiv dễbadl xửuonnurufn cho chúaftkng ta.”

“Ừbadlm.” Cốfbcd Thiêoroen Tuấnisun gậwteot đdfkcfwxeu. Bâmprmy giờdncs Chu Háaexvn Khanh khôocxbng còhjern làttxvm ởcqnz Cốfbcd Thịkrwb nữnsjra, phầfwxen thếkrwb lựgmwtc còhjern lạafzvi ởcqnz Cốfbcd Thịkrwbavoang đdfkcãgpdl bịkrwb loạafzvi trừdfkc. Chu Mộqqdang Chỉnznaavoang sắffvcp trởcqnz thàttxvnh mộqqdat kẻoezb tộqqdai phạafzvm, chỉnzna cầfwxen xảdfkcy ra sơuruf suấnisut gìkmik thìkmik sốfbcd cổcdfg phầfwxen trong tay côocxb ta sớgsuqm muộqqdan gìkmikavoang sẽbtivurufi vàttxvo tay mìkmiknh.

Chỉnznattxv, thâmprmn phậwteon củoqrqa Chu Mộqqdang Chỉnzna vẫbqlpn làttxv ngưdncsdncsi vợqoop hợqoopp pháaexvp củoqrqa mìkmiknh, nêoroen cóavoa lẽbtiv phíloaqa cảdfkcnh sáaexvt sẽbtivkmik nểzbee mặwteot mìkmiknh màttxv xửuonn nhẹczmw.


Việzblkc màttxv Cốfbcd Thiêoroen Tuấnisun phảdfkci làttxvm bâmprmy giờdncs chíloaqnh làttxv, phảdfkci đdfkcíloaqch thâmprmn đdfkcếkrwbn đdfkchjern cảdfkcnh sáaexvt mộqqdat chuyếkrwbn, nhắffvcc lạafzvi chuyệzblkn cũavoa vớgsuqi trưdncscqnzng đdfkchjern, đdfkchjerng thờdncsi kêoroeu họdcjo bắffvct giữnsjr Chu Mộqqdang Chỉnzna theo đdfkcúaftkng trìkmiknh tựgmwt pháaexvp luậwteot, sau đdfkcóavoa đdfkcưdncsa ra pháaexvn quyếkrwbt theo luậwteot.

hjern vềlcvn chuyệzblkn Chu Mộqqdang Chỉnznattxv Chu Háaexvn Khanh đdfkcãgpdl giấnisuu anh đdfkczbeettxvm nhữnsjrng việzblkc kinh tởcqnzm kia, Cốfbcd Thiêoroen Tuấnisun khôocxbng đdfkckrwbnh truy cứkmiku. Bởcqnzi vìkmikmprmy giờdncs anh đdfkcãgpdlavoa An Đaexviềlcvnm rồhjeri, khôocxbng cầfwxen phảdfkci truy cứkmiku nhữnsjrng việzblkc đdfkcóavoa nữnsjra, cứkmik đdfkczbee hai ngưdncsdncsi họdcjo tựgmwt sinh tựgmwt diệzblkt trong tùlcvn vậwteoy!

“Anh đdfkci thôocxbng báaexvo, kêoroeu họdcjo đdfkcem nhữnsjrng bằnznang chứkmikng đdfkcóavoa, đdfkcếkrwbn đdfkcqoopi tôocxbi ởcqnzocxbng ty Cốfbcd Thịkrwb. Tôocxbi muốfbcdn đdfkcíloaqch thâmprmn đdfkcếkrwbn đdfkchjern cảdfkcnh sáaexvt mộqqdat chuyếkrwbn.” Cốfbcd Thiêoroen Tuấnisun suy ngẫbqlpm rồhjeri nóavoai.

“Vâmprmng, tôocxbi sẽbtiv chuẩzdcdn bịkrwb xe ngay.” Cao Lỗkmiki gậwteot đdfkcfwxeu. Anh quay ngưdncsdncsi đdfkci, rồhjeri đdfkcqqdat nhiêoroen dừdfkcng bưdncsgsuqc lạafzvi nhưdncs thểzbee sựgmwtc nhớgsuq ra đdfkciềlcvnu gìkmik đdfkcóavoa.

“Cóavoa chuyệzblkn gìkmik?” Cốfbcd Thiêoroen Tuấnisun đdfkcang mặwteoc áaexvo vest vàttxvo đdfkcưdncsa mắffvct nhìkmikn sang Cao Lỗkmiki.

“Cốfbcd tổcdfgng, tôocxbi còhjern chuyệzblkn nàttxvy quêoroen nóavoai vớgsuqi anh.” Cao Lỗkmiki quay ngưdncsdncsi lạafzvi vàttxvavoai vớgsuqi vẻoezb lấnisuy làttxvm lạafzv. “Sáaexvng nay, nhâmprmn viêoroen bảdfkco vệzblkcqnz biệzblkt thựgmwt gọdcjoi cho tôocxbi. Họdcjoavoai buổcdfgi tốfbcdi củoqrqa ba ngàttxvy trưdncsgsuqc, Chu Mộqqdang Chỉnzna tựgmwt nhiêoroen bịkrwb ngấnisut đdfkci, vàttxv đdfkcãgpdl đdfkcưdncsqoopc Chu Háaexvn Khanh vừdfkca đdfkcếkrwbn đdfkcóavoa cứkmiku giúaftkp kịkrwbp thờdncsi, đdfkcưdncsa đdfkcếkrwbn bệzblknh việzblkn, chịkrwbbqlp giúaftkp việzblkc cũavoang đdfkci theo luôocxbn. Ban đdfkcfwxeu họdcjo nghĩesgv anh cũavoang biếkrwbt chuyệzblkn đdfkcóavoa, nêoroen khôocxbng cóavoa thôocxbng báaexvo gìkmik. Nhưdncsng bâmprmy giờdncs Chu Mộqqdang Chỉnzna vẫbqlpn chưdncsa vềlcvn, nêoroen họdcjo gọdcjoi cho tôocxbi đdfkczbee hỏffvci thửuonn.”

“…” Đaexvôocxbi lôocxbng màttxvy lưdncsnsjri máaexvc củoqrqa Cốfbcd Thiêoroen Tuấnisun nhíloaqu lạafzvi. Chu Háaexvn Khanh trởcqnz lạafzvi thàttxvnh phốfbcd H đdfkczbee thăbadlm Chu Mộqqdang Chỉnzna, anh khôocxbng ngạafzvc nhiêoroen chúaftkt nàttxvo. Tuy nhiêoroen, cho đdfkcếkrwbn bâmprmy giờdncs anh vẫbqlpn chưdncsa lậwteot bàttxvi ngửuonna vớgsuqi Chu Mộqqdang Chỉnzna, côocxb ta bịkrwbfbcdm màttxv lạafzvi khôocxbng gọdcjoi cho anh, anh cũavoang cảdfkcm thấnisuy rấnisut khảdfkc nghi.

“Thếkrwbttxvy đdfkci!” Cốfbcd Thiêoroen Tuấnisun suy nghĩesgv mộqqdat lúaftkc vàttxvavoai vớgsuqi Cao Lỗkmiki. “Bâmprmy giờdncs chúaftkng ta cứkmik đdfkcếkrwbn đdfkchjern cảdfkcnh sáaexvt trưdncsgsuqc. Sau đdfkcóavoa, anh cửuonn ngưdncsdncsi gọdcjoi cho anh hai củoqrqa tôocxbi, hỏffvci anh ấnisuy xem Chu Mộqqdang Chỉnzna đdfkcang nằnznam ởcqnz bệzblknh việzblkn nàttxvo. Đaexvếkrwbn lúaftkc đdfkcóavoa, cảdfkcnh sáaexvt đdfkcếkrwbn vâmprmy bắffvct, cũavoang sẽbtiv bớgsuqt tốfbcdn chúaftkt sứkmikc lựgmwtc.”

“Vâmprmng.” Cao Lỗkmiki nóavoai rồhjeri vộqqdai vàttxvng rờdncsi khỏffvci phòhjerng sáaexvch. Còhjern Cốfbcd Thiêoroen Tuấnisun, sau khi thắffvct càttxv vạafzvt xong, cũavoang bưdncsgsuqc xuốfbcdng cầfwxeu thang trong bộqqda vest màttxvu xáaexvm bạafzvc.

Khi anh bưdncsgsuqc ra khỏffvci hàttxvnh lang củoqrqa biệzblkt thựgmwt, hìkmiknh dáaexvng củoqrqa Cốfbcd Thiêoroen Tuấnisun đdfkcqqdat nhiêoroen khựgmwtng lạafzvi. Anh quay ngoắffvct đdfkcfwxeu lạafzvi, nhìkmikn vềlcvn An Đaexviềlcvnm đdfkcang ởcqnzaexvch đdfkcóavoa khôocxbng xa.

aftkc nàttxvy, An Đaexviềlcvnm đdfkcang ngồhjeri chơurufi xíloaqch đdfkcu dưdncsgsuqi táaexvn câmprmy tửuonn đdfkcnznang bêoroen ngoàttxvi biệzblkt thựgmwt, trêoroen nhữnsjrng càttxvnh non xanh mưdncsgsuqt đdfkcang nởcqnz rộqqda nhữnsjrng bôocxbng hoa màttxvu tíloaqm nhạafzvt đdfkcan xen vàttxvo nhau mộqqdat cáaexvch cóavoa nghệzblk thuậwteot.

An Đaexviềlcvnm đdfkcang mặwteoc mộqqdat chiếkrwbc váaexvy liềlcvnn dàttxvi tay bằnznang cotton màttxvu trắffvcng, đdfkcôocxbi giàttxvy lưdncsdncsi cũavoang màttxvu trắffvcng đdfkczbee lộqqda hai mắffvct cáaexv châmprmn xinh đdfkcczmwp, máaexvi tóavoac đdfkcen buộqqdac nghiêoroeng qua mộqqdat bêoroen. Áaexvnh nắffvcng chiếkrwbu vàttxvo cơuruf thểzbee An Đaexviềlcvnm, khiếkrwbn cảdfkc ngưdncsdncsi côocxb trôocxbng nhưdncs đdfkcang pháaexvt ra áaexvnh sáaexvng.

Cốfbcd Thiêoroen Tuấnisun nheo mắffvct lạafzvi vàttxv nhìkmikn vàttxvo An Đaexviềlcvnm: Nếkrwbu thờdncsi gian cóavoa thểzbee trôocxbi chầfwxem chậwteom nhưdncs thếkrwbttxvy, đdfkcóavoaavoang làttxv mộqqdat niềlcvnm hạafzvnh phúaftkc đdfkcfwxem ấnisum.


“Cốfbcd tổcdfgng, xe đdfkcãgpdl chuẩzdcdn bịkrwb xong. Anh…”

Cốfbcd Thiêoroen Tuấnisun giơuruf tay lêoroen ngắffvct lờdncsi Cao Lỗkmiki đdfkcang đdfkckmikng sau lưdncsng mìkmiknh, mắffvct anh vẫbqlpn tậwteop trung vàttxvo An Đaexviềlcvnm đdfkcang ởcqnzaexvch đdfkcóavoa khôocxbng xa: “Anh lêoroen xe chờdncsocxbi trưdncsgsuqc đdfkci, tôocxbi cóavoattxvi đdfkciềlcvnu muốfbcdn nóavoai vớgsuqi An Đaexviềlcvnm.”

“Vâmprmng.” Cao Lỗkmiki gậwteot đdfkcfwxeu, rồhjeri rấnisut biếkrwbt đdfkciềlcvnu láaexvi xe đdfkci xa mộqqdat chúaftkt.

Cốfbcd Thiêoroen Tuấnisun nhìkmikn vàttxvo bóavoang lưdncsng củoqrqa An Đaexviềlcvnm nởcqnz mộqqdat nụeeccdncsdncsi nham hiểzbeem, rồhjeri nhấnisuc bàttxvn châmprmn dàttxvi lêoroen đdfkci đdfkcếkrwbn chỗkmik An Đaexviềlcvnm.

aftkc nàttxvy, An Đaexviềlcvnm đdfkcang nhắffvcm mắffvct tậwteon hưdncscqnzng áaexvnh mặwteot trờdncsi vớgsuqi mộqqdat tâmprmm trạafzvng dễbadl chịkrwbu. Côocxburufi nâmprmng cằnznam lêoroen, hàttxvng mi dàttxvi khẽbtiv nhúaftkc nhíloaqch, làttxvn da trắffvcng ngầfwxen sáaexvng bóavoang.

“Ưgmwtm…” An Đaexviềlcvnm đdfkcqqdat nhiêoroen cảdfkcm thấnisuy môocxbi mìkmiknh rấnisut kháaexvc, côocxb liềlcvnn mởcqnz to mắffvct ra thìkmik nhìkmikn thấnisuy khuôocxbn mặwteot đdfkcczmwp trai đdfkcưdncsqoopc phóavoang đdfkcafzvi củoqrqa Cốfbcd Thiêoroen Tuấnisun.

“Tráaexvnh ra!” An Đaexviềlcvnm vộqqdai đdfkczdcdy Cốfbcd Thiêoroen Tuấnisun ra rồhjeri đdfkckmikng dậwteoy khỏffvci xíloaqch đdfkcu. Côocxbsaqon liếkrwbc nhìkmikn nhữnsjrng ngưdncsdncsi vệzblkesgv áaexvo đdfkcen đdfkcang tuầfwxen tra ởcqnzaexvch đdfkcóavoa khôocxbng xa, rồhjeri chấnisut vấnisun Cốfbcd Thiêoroen Tuấnisun bằnznang giọdcjong vừdfkca xấnisuu hổcdfg vừdfkca giậwteon dỗkmiki. “Cốfbcd Thiêoroen Tuấnisun, anh khôocxbng nhìkmikn thấnisuy ởcqnz đdfkcâmprmy cóavoa đdfkcfwxey ngưdncsdncsi àttxv?”

“Chậwteoc, tạafzvi anh suy nghĩesgv khôocxbng chu đdfkcáaexvo...” Mặwteot Cốfbcd Thiêoroen Tuấnisun đdfkcfwxey hốfbcdi lỗkmiki. Sau đdfkcóavoa, anh cúaftki đdfkcfwxeu xuốfbcdng gầfwxen An Đaexviềlcvnm vàttxv hỏffvci: “Vậwteoy, hay chúaftkng ta đdfkcếkrwbn mộqqdat nơurufi khôocxbng cóavoa ai vàttxv tiếkrwbp tụeeccc nhésaqo?”

“Tôocxbi khôocxbng cóavoa ýbqlpttxvy!” An Đaexviềlcvnm luôocxbn bịkrwb Cốfbcd Thiêoroen Tuấnisun chọdcjoc cho dựgmwtng tóavoac gáaexvy lêoroen vàttxvo bấnisut cứkmik mọdcjoi lúaftkc. Côocxb hấnisut chùlcvnm tóavoac đdfkcang cộqqdat ởcqnz mộqqdat bêoroen ra sau rồhjeri hésaqot lêoroen. “Ýuyldocxbi làttxv, anh muốfbcdn đdfkci đdfkcâmprmu hóavoang máaexvt thìkmik đdfkci đdfkci, đdfkcdfkcng cóavoa chọdcjoc tôocxbi!”

“Nhưdncsng, chỉnznacqnz chỗkmik em làttxvaexvt nhấnisut.” Cốfbcd Thiêoroen Tuấnisun bưdncsgsuqc tớgsuqi ôocxbm eo củoqrqa An Đaexviềlcvnm mộqqdat cáaexvch tựgmwt nhiêoroen. Anh nhìkmikn vàttxvo đdfkcôocxbi máaexvuonnng hồhjerng vìkmik phấnisun khíloaqch vàttxv ngạafzvi ngùlcvnng củoqrqa An Đaexviềlcvnm, khôocxbng kìkmikm đdfkcưdncsqoopc lòhjerng đdfkcwteot mộqqdat nụeeccocxbn thậwteot nhẹczmworoen đdfkcóavoa.

Tuy nhiêoroen, mộqqdat cáaexvi làttxvm sao đdfkcoqrq?

Cốfbcd Thiêoroen Tuấnisun nhắffvcm mắffvct lạafzvi, rồhjeri đdfkcwteot nhữnsjrng nụeeccocxbn lêoroen trêoroen tráaexvn, mũavoai vàttxvocxbi củoqrqa An Đaexviềlcvnm…

Rồhjeri bấnisut giáaexvc, Cốfbcd Thiêoroen Tuấnisun khésaqoo lésaqoo mởcqnz hai hàttxvm răbadlng dèuyld dặwteot củoqrqa An Đaexviềlcvnm vàttxv bắffvct đdfkcfwxeu cuộqqdac tấnisun côocxbng. Ban đdfkcfwxeu An Đaexviềlcvnm còhjern vùlcvnng vẫbqlpy kịkrwbch liệzblkt, nhưdncsng chưdncsa đdfkcfwxey mộqqdat phúaftkt, côocxbocxb thứkmikc nhắffvcm mắffvct lạafzvi, từdfkcuyld dặwteot chuyểzbeen sang chủoqrq đdfkcqqdang đdfkczbee đdfkcáaexvp lạafzvi Cốfbcd Thiêoroen Tuấnisun.

Áaexvnh mặwteot trờdncsi chiếkrwbu nghiêoroeng từdfkc mộqqdat bêoroen, chiếkrwbu bóavoang củoqrqa hai ngưdncsdncsi trêoroen mặwteot đdfkcnisut. Gióavoa thổcdfgi nhèuyld nhẹczmw, câmprmy cốfbcdi rợqoopp bóavoang, mọdcjoi thứkmik trôocxbng thậwteot đdfkcczmwp.

aftkc nàttxvy, mộqqdat giọdcjong nóavoai trẻoezb con vang lêoroen: “Mẹczmw ơurufi, chúaftk Cốfbcd ơurufi, hai ngưdncsdncsi đdfkcang làttxvm gìkmik vậwteoy?”

An Đaexviềlcvnm đdfkcang nhắffvcm nghiềlcvnn mắffvct nghe thấnisuy giọdcjong củoqrqa An An, liềlcvnn vộqqdai vàttxvng mởcqnz mắffvct ra.

Đaexvưdncsa tay lêoroen cốfbcd gắffvcng đdfkczdcdy Cốfbcd Thiêoroen Tuấnisun ra, An Đaexviềlcvnm bụeeccm miệzblkng mìkmiknh ngưdncsqoopng ngùlcvnng quay ngưdncsdncsi đdfkci, khôocxbng dáaexvm nhìkmikn An An.

Tiêoroeu rồhjeri, tiêoroeu rồhjeri! Sao mìkmiknh cóavoa thểzbeettxvm việzblkc xấnisuu hổcdfgttxvy ngay trưdncsgsuqc mặwteot An An? Chúaftkt nữnsjra phảdfkci giảdfkci thíloaqch vớgsuqi con thếkrwbttxvo đdfkcâmprmy? An Đaexviềlcvnm vỗkmik vỗkmikttxvo đdfkcôocxbi máaexv đdfkcffvcuonnng củoqrqa mìkmiknh, ưdncsgsuqc gìkmikkmikm đdfkcưdncsqoopc mộqqdat cáaexvi lỗkmik đdfkczbee chui vàttxvo.

Nhưdncsng Cốfbcd Thiêoroen Tuấnisun bịkrwb đdfkczdcdy ra thìkmik thảdfkcn nhiêoroen nhưdncs khôocxbng, anh đdfkcưdncsa tay ra vuốfbcdt tóavoac củoqrqa An Đaexviềlcvnm, rồhjeri nhìkmikn sang An An: “An An, con làttxv đdfkcàttxvn ôocxbng rồhjeri, sao cóavoa thểzbeelcvny tiệzblkn bắffvct nạafzvt mẹczmw nhưdncs thếkrwb? Con khôocxbng nhìkmikn thấnisuy bàttxvgpdl củoqrqa chúaftk đdfkcang xấnisuu hổcdfg àttxv?”

“Bàttxvgpdl?” An An vàttxv An Đaexviềlcvnm đdfkchjerng thanh hésaqot lêoroen.

An An giơuruf đdfkcôocxbi châmprmn nhỏffvcoroen vàttxv chạafzvy đdfkcếkrwbn trưdncsgsuqc mặwteot Cốfbcd Thiêoroen Tuấnisun rồhjeri hỏffvci: “Chúaftk Cốfbcd ơurufi, sao chúaftk lạafzvi gọdcjoi mẹczmw con làttxvttxvgpdl vậwteoy? Hai ngưdncsdncsi kếkrwbt hôocxbn khi nàttxvo thếkrwb? Sao con khôocxbng biếkrwbt?”

“Phảdfkci đdfkcóavoa, Cốfbcd Thiêoroen Tuấnisun. Sao anh lạafzvi ăbadln nóavoai lung tung nhưdncs vậwteoy? Từdfkc khi nàttxvo màttxvocxbi…”

“Suỵfwxet…” Cốfbcd Thiêoroen Tuấnisun đdfkcwteot ngóavoan tay trỏffvcoroen môocxbi An Đaexviềlcvnm, nghiêoroeng ngưdncsdncsi dựgmwta sáaexvt tai côocxbttxv giảdfkci thíloaqch: “Hôocxbn nhau thưdncsdncsng làttxv việzblkc màttxv nhữnsjrng ngưdncsdncsi yêoroeu nhau vàttxvaexvc cặwteop vợqoop chồhjerng mớgsuqi làttxvm. Nếkrwbu anh khôocxbng nóavoai nhưdncs vậwteoy, sẽbtiv tạafzvo ra ảdfkcnh hưdncscqnzng khôocxbng thểzbee cứkmiku vãgpdln đdfkcfbcdi vớgsuqi tâmprmm hồhjern trẻoezb thơuruf non nớgsuqt củoqrqa An An đdfkcnisuy.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.