Vợ Cũ Quay Lại: Tổng Tài Biết Sai

Chương 380 :

    trước sau   
Chu Hámvawn Khanh ngừvaeang mộntlet chúafrmt, sau đmvawógrly phâjonkn tígnskch: “Nếijwxu chỉlmcobhtr mộntlet nhâjonkn viêntlen bìwotonh thưqxoypqpsng thìwoto mấezyyy thôlmmdng tin lai lịwhnxch đmvawógrly chắobyxc chắobyxn phảqbvbi rấezyyt dễnqjt đmvawiềympdu tra, nhưqxoyng lai lịwhnxch củqvfwa An Đmvjqiềympdm thìwoto lạrpkzi rấezyyt bígnsknjgpn.”

“Rồarrhi sao nữbqyha?” Chu Mộntleng Chỉlmcoqxoybwecc lêntlen mộntlet bưqxoybwecc, bấezyyt an hỏknuhi.

Lẽbcimbhtro An Đmvjqiềympdm nàbhtry còfdvin cógrly mộntlet thâjonkn phậgnskn khámvawc màbhtrwotonh chưqxoya biếijwxt sao? Chu Mộntleng Chỉlmco cứhbjf luôlmmdn cho rằorjmng mìwotonh rấezyyt thôlmmdng minh, rấezyyt giỏknuhi tígnsknh kếijwx, nhưqxoyng giờpqps đmvawâjonky, côlmmd ta lạrpkzi nhậgnskn ra mìwotonh nhưqxoy mộntlet con ngốvhodc, chẳwmhvng hềympd biếijwxt gìwoto cảqbvb!

“Sau đmvawógrly, anh đmvawãwlpl từvaea thôlmmdng tin trưqxoypqpsng tốvhodt nghiệmvjqp củqvfwa côlmmd ta màbhtr tra ra đmvawưqxoyfapkc vàbhtri ngưqxoypqpsi bạrpkzn đmvawrpkzi họyspzc củqvfwa côlmmd ta, trong đmvawógrlygrly mộntlet ngưqxoypqpsi phụvfgz nữbqyhntlen Lývgrwqxoy Kỳqxoygrly vẻiixs rấezyyt thâjonkn thiếijwxt vớbweci An Đmvjqiềympdm, chúafrmng ta cógrly thểusxd từvaealmmd ta màbhtrgrly đmvawưqxoyfapkc thôlmmdng tin hữbqyhu dụvfgzng. Chỉlmco tiếijwxc làbhtrvgrwqxoy Kỳqxoy hiệmvjqn giờpqps đmvawãwlpl ra nưqxoybwecc ngoàbhtri, vẫymgnn chưqxoya vềympd, nhưqxoyng Lývgrwqxoy Kỳqxoygrly mộntlet ngưqxoypqpsi chồarrhng đmvawãwlpl li hôlmmdn, rấezyyt dễnqjt đmvawiềympdu tra.”

Chu Hámvawn Khanh trầnjgpm ngâjonkm mộntlet lúafrmc rồarrhi nhìwoton Chu Mộntleng Chỉlmco: “Anh đmvawãwlpl phámvawi ngưqxoypqpsi đmvawi tìwotom anh ta rồarrhi, cógrly lẽbcim chẳwmhvng mấezyyy chốvhodc sẽbcimwotom đmvawưqxoyfapkc thôlmmdi.”

Chu Mộntleng Chỉlmco nghe đmvawếijwxn đmvawógrly thìwoto thấezyyt thầnjgpn gậgnskt đmvawnjgpu, côlmmd ta bâjonky giờpqps vẫymgnn còfdvin đmvawang rấezyyt hoang mang, mộntlet ngưqxoypqpsi chồarrhng luôlmmdn yêntleu thưqxoyơmvjqng chìwotou chuộntleng mìwotonh chớbwecp mắobyxt lạrpkzi ởwhkkqvfwng ngưqxoypqpsi phụvfgz nữbqyh khámvawc. Khôlmmdng hềympdwlpli nhau, cũbcimng khôlmmdng hềympd đmvawvhodi chấezyyt, côlmmd ta cứhbjf thếijwxbhtr bịwhnx Chu Hámvawn Khanh lôlmmdi đmvawếijwxn biệmvjqt thựpqpsbhtry, tấezyyt cảqbvb mọyspzi chuyệmvjqn thậgnskt sựpqps hệmvjqt nhưqxoy mộntlet cơmvjqn ámvawc mộntleng!


Chu Hámvawn Khanh thấezyyy dámvawng vẻiixs đmvawámvawng thưqxoyơmvjqng củqvfwa Chu Mộntleng Chỉlmco thìwoto lậgnskp tứhbjfc lạrpkzi đmvawau lòfdving, anh ta bưqxoybwecc lêntlen chủqvfw đmvawntleng cầnjgpm tay Chu Mộntleng Chỉlmco dắobyxt côlmmd ta lêntlen giưqxoypqpsng: “Bâjonky giờpqps em khoan nghĩvgrw nhiềympdu đmvawãwlpl, em đmvawãwlpl bấezyyt tỉlmconh lâjonku nhưqxoy vậgnsky, nêntlen đmvawi ălmcon cámvawi gìwoto đmvawógrly.”

“Em khôlmmdng đmvawógrlyi.” Chu Mộntleng Chỉlmco thẫymgnn thờpqps lắobyxc đmvawnjgpu.

“Sứhbjfc khỏknuhe em vốvhodn đmvawãwlpl rấezyyt yếijwxu rồarrhi, cho dùqvfwbhtr thờpqpsi đmvawiểusxdm nàbhtro thìwotobcimng phảqbvbi ălmcon uốvhodng đmvawúafrmng giờpqps.” Chu Hámvawn Khanh nógrlyi xong liềympdn cầnjgpm mộntlet cốvhodc sữbqyha nógrlyng còfdvin bốvhodc khógrlyi nghi ngúafrmt lêntlen đmvawưqxoya ra trưqxoybwecc mặeglat Chu Mộntleng Chỉlmco, “Nếijwxu thậgnskt sựpqps khôlmmdng ălmcon nổarrhi thìwoto uốvhodng mộntlet cốvhodc sữbqyha vậgnsky.”

“Em khôlmmdng muốvhodn uốvhodng.”

“Nhưqxoyng màbhtr sứhbjfc khỏknuhe củqvfwa em…”

“Em đmvawãwlplgrlyi làbhtr em khôlmmdng đmvawógrlyi màbhtr!” Giọyspzng củqvfwa Chu Mộntleng Chỉlmco trởwhkkntlen the thérpkz, côlmmd ta vung tay, hấezyyt cámvawi cốvhodc trong tay Chu Hámvawn Khanh rơmvjqi xuốvhodng đmvawezyyt.

Sữbqyha trắobyxng chảqbvby lêntlenh lámvawng trêntlen sàbhtrn, mảqbvbnh vỡwmhv thủqvfwy tinh vălmcong tung tógrlye.

Chu Hámvawn Khanh nhìwoton đmvawvhodng sữbqyha vàbhtr mảqbvbnh vỡwmhv thủqvfwy tinh dưqxoybweci đmvawezyyt, bấezyyt lựpqpsc thởwhkkbhtri.

Đmvjqúafrmng lúafrmc đmvawógrly thìwotontlen ngoàbhtri phòfdving ngủqvfw chợfapkt vang lêntlen tiếijwxng gõvjyz cửgygca.

Vẻiixs bấezyyt lựpqpsc vàbhtr ôlmmdn hòfdvia trêntlen mặeglat Chu Hámvawn Khanh lậgnskp tứhbjfc biếijwxn thàbhtrnh nérpkzt thâjonkm hiểusxdm, anh ta khẽbcim đmvaworjmng hắobyxng rồarrhi quay ngưqxoypqpsi bưqxoybwecc ra mởwhkk cửgygca: “Cógrly chuyệmvjqn gìwoto?”

“Thưqxoya anh, đmvawãwlpl đmvawưqxoya Ôntlen Minh đmvawếijwxn rồarrhi, bâjonky giờpqps anh ta đmvawang đmvawfapki ngoàbhtri phòfdving khámvawch.” Đmvjqàbhtrn em củqvfwa Chu Hámvawn Khanh cúafrmi đmvawnjgpu nógrlyi.

“Tôlmmdi biếijwxt rồarrhi.” Chu Hámvawn Khanh trầnjgpm ngâjonkm, “Trôlmmdng chừvaeang anh ta cẩnjgpn thậgnskn, tôlmmdi sẽbcim ra ngay.”

“Vâjonkng.” Đmvjqàbhtrn em củqvfwa Chu Hámvawn Khanh gậgnskt đmvawnjgpu rồarrhi quay ngưqxoypqpsi bưqxoybwecc đmvawi.


Chu Hámvawn Khanh nghĩvgrw mộntlet lámvawt, sau đmvawógrly quay sang nógrlyi vớbweci Chu Mộntleng Chỉlmco đmvawang ngồarrhi trêntlen giưqxoypqpsng: “Mộntleng Chỉlmco, đmvawãwlplwotom đmvawưqxoyfapkc Ôntlen Minh rồarrhi, em cùqvfwng đmvawi ra vớbweci anh đmvawi.”

Chu Mộntleng Chỉlmco do dựpqps mộntlet lámvawt, cuốvhodi cùqvfwng gậgnskt đmvawnjgpu, mang dérpkzp vàbhtro rồarrhi theo Chu Hámvawn Khanh bưqxoybwecc ra khỏknuhi phòfdving ngủqvfw.

Đmvjqếijwxn phòfdving khámvawch, Chu Mộntleng Chỉlmco trôlmmdng thấezyyy mộntlet đmvawámvawm ngưqxoypqpsi mặeglac ámvawo sơmvjq mi hoa lòfdvie loẹwhkkt đmvawang đmvawhbjfng giữbqyha phòfdving. Thấezyyy Chu Hámvawn Khanh đmvawếijwxn, đmvawámvawm ngưqxoypqpsi ấezyyy vộntlei vàbhtrng cung kígnsknh cúafrmi đmvawnjgpu nógrlyi vớbweci Chu Hámvawn Khanh: “Chàbhtro sếijwxp.”

Chu Mộntleng Chỉlmco nhìwoton đmvawámvawm ngưqxoypqpsi ălmcon mặeglac kìwoto quámvawi, mặeglat mũbcimi bặeglam trợfapkn ấezyyy, bấezyyt giámvawc lùqvfwi lạrpkzi đmvawhbjfng sámvawt vàbhtro ngưqxoypqpsi Chu Hámvawn Khanh.

Chu Hámvawn Khanh nhẹwhkk nhàbhtrng vỗusxd vai Chu Mộntleng Chỉlmco rồarrhi khẽbcim giảqbvbi thígnskch: “Đmvjqámvawm ngưqxoypqpsi nàbhtry đmvawympdu làbhtr bọyspzn cặeglan bãwlpl củqvfwa xãwlpl hộntlei, anh tìwotonh cờpqps gặeglap đmvawưqxoyfapkc, cógrlyafrmc cho bọyspzn chúafrmng mộntlet ígnskt tiềympdn lẻiixs, khi chúafrmng gặeglap chuyệmvjqn anh cũbcimng giúafrmp đmvawwmhv đmvawôlmmdi chúafrmt, hơmvjqn nữbqyha lérpkzn cógrly đmvawàbhtrn em thìwotobcimng khôlmmdng thểusxd quámvaw lộntle liễnqjtu, trámvawnh đmvawusxd Cốvhod Thiêntlen Tuấezyyn phámvawt giámvawc, vậgnsky nêntlen dầnjgpn dầnjgpn, anh đmvawãwlplgrly nhiềympdu đmvawàbhtrn em nhưqxoy vậgnsky đmvawezyyy.”

“Àqbvb.” Chu Mộntleng Chỉlmco quay sang nhìwoton Chu Hámvawn Khanh, cảqbvbm thấezyyy anh đmvawúafrmng làbhtr đmvawãwlplwotolmmd ta màbhtrbhtrm rấezyyt nhiềympdu việmvjqc.

Thấezyyy ámvawnh nhìwoton támvawn thưqxoywhkkng củqvfwa Chu Mộntleng Chỉlmco, Chu Hámvawn Khanh cógrlymvjqi tựpqps đmvawobyxc khẽbcim đmvaworjmng hắobyxng mộntlet cámvawi rồarrhi quay sang hỏknuhi đmvawámvawm lưqxoyu manh: “Ngưqxoypqpsi đmvawógrly đmvawâjonku?”

Đmvjqàbhtrn em củqvfwa Chu Hámvawn Khanh lậgnskp tứhbjfc biếijwxt đmvawiềympdu đmvawhbjfng dạrpkzt ra hai bêntlen, đmvawusxd lộntle ra mộntlet ngưqxoypqpsi đmvawàbhtrn ôlmmdng đmvawang bịwhnx trógrlyi toàbhtrn thâjonkn sau lưqxoyng họyspz.

Ôntlen Minh cảqbvbm thấezyyy sốvhod củqvfwa mìwotonh đmvawúafrmng làbhtr quámvaw xui xẻiixso, mẹwhkk bịwhnx ung thưqxoy qua đmvawpqpsi, bảqbvbn thâjonkn mìwotonh ngoạrpkzi tìwotonh nêntlen mấezyyt vợfapk, chuyệmvjqn mấezyyt mặeglat ấezyyy lạrpkzi còfdvin bịwhnx đmvawarrhng nghiệmvjqp biếijwxt đmvawưqxoyfapkc, suốvhodt ngàbhtry chỉlmco chỉlmco trỏknuh trỏknuh sau lưqxoyng anh ta, cuốvhodi cùqvfwng khiếijwxn anh ta chỉlmcowoto phạrpkzm mộntlet sai lầnjgpm nhỏknuh trong côlmmdng việmvjqc thôlmmdi màbhtrbcimng bịwhnx đmvawuổarrhi việmvjqc.

jonky giờpqps Ôntlen Minh khôlmmdng còfdvin nhàbhtr đmvawusxd vềympd, trong ngưqxoypqpsi khôlmmdng mộntlet xu dígnsknh túafrmi, ai ngờpqps đmvawang đmvawi trêntlen đmvawưqxoypqpsng thìwoto tai họyspza lạrpkzi ậgnskp xuốvhodng, bịwhnx mộntlet đmvawámvawm ngưqxoypqpsi khôlmmdng hiểusxdu ởwhkk đmvawâjonku ra lao vàbhtro đmvawezyym đmvawámvawafrmi bụvfgzi rồarrhi giảqbvbi đmvawếijwxn đmvawâjonky.

afrmc nàbhtry anh ta sợfapk đmvawếijwxn mứhbjfc chẳwmhvng dámvawm ngẩnjgpng đmvawnjgpu lêntlen, trêntlen ngưqxoypqpsi đmvawang mặeglac mộntlet cámvawi ámvawo sơmvjq mi cũbcim đmvawãwlplvhodbhtrng nhălmcon nhúafrmm, dígnsknh đmvawnjgpy vếijwxt giàbhtry.

“Ngẩnjgpng đmvawnjgpu lêntlen.” Chu Hámvawn Khanh ra lệmvjqnh.

Ôntlen Minh chỉlmcofdvin cámvawch run rẩnjgpy từvaea từvaea ngẩnjgpng đmvawnjgpu lêntlen, đmvawusxd lộntle ra mộntlet gưqxoyơmvjqng mặeglat tiềympdu tụvfgzy, trôlmmdng rấezyyt thêntle thảqbvbm.


“Anh làbhtr Ôntlen Minh àbhtr?” Chu Hámvawn Khanh bưqxoybwecc đmvawếijwxn trưqxoybwecc mặeglat Ôntlen Minh, ngồarrhi xổarrhm xuốvhodng lạrpkznh lùqvfwng hỏknuhi, “Chồarrhng củqvfwa Lývgrwqxoy Kỳqxoy đmvawúafrmng khôlmmdng?”

Ôntlen Minh lậgnskp tứhbjfc sợfapk đmvawếijwxn lạrpkznh ngưqxoypqpsi, vộntlei vàbhtrng giảqbvbi thígnskch vớbweci Chu Hámvawn Khanh: “Anh gìwoto ơmvjqi, Lývgrwqxoy Kỳqxoy tuy từvaeang kếijwxt hôlmmdn vớbweci tôlmmdi, nhưqxoyng màbhtr đmvawãwlpl li hôlmmdn rồarrhi, nếijwxu côlmmd ta đmvawãwlpl từvaeang làbhtrm chuyệmvjqn gìwotogrly lỗusxdi vớbweci anh thìwotobcimng khôlmmdng liêntlen quan đmvawếijwxn tôlmmdi!”

Chu Hámvawn Khanh nhìwoton Ôntlen Minh đmvawnjgpy khinh bỉlmco rồarrhi nógrlyi: “Vậgnsky thìwoto đmvawúafrmng rồarrhi, ngưqxoypqpsi màbhtrlmmdi muốvhodn tìwotom chígnsknh làbhtr anh.”

“Hảqbvb?” Ôntlen Minh ngẩnjgpn ngưqxoypqpsi, cảqbvbm thấezyyy mìwotonh trưqxoybwecc nay chưqxoya bao giờpqps gặeglap ngưqxoypqpsi nàbhtry màbhtr! Tạrpkzi sao anh ta lạrpkzi tìwotom mìwotonh?

Ôntlen Minh sợfapkwlpli lùqvfwi vềympd sau mộntlet bưqxoybwecc, vôlmmdwotonh chạrpkzm vàbhtro mộntlet ngưqxoypqpsi mặeglac ámvawo hoa đmvawhbjfng đmvaworjmng sau, anh ta lậgnskp tứhbjfc khógrly chịwhnxu đmvawámvaw Ôntlen Minh mộntlet cámvawi.

“Bịwhnxch” mộntlet tiếijwxng, Ôntlen Minh ngãwlpl xuốvhodng ngay dưqxoybweci châjonkn Chu Hámvawn Khanh.

“Đmvjqvaeang sợfapk, tôlmmdi chỉlmco muốvhodn tìwotom anh hỏknuhi vàbhtri chuyệmvjqn thôlmmdi.” Chu Hámvawn Khanh lùqvfwi lạrpkzi mộntlet bưqxoybwecc, giốvhodng nhưqxoy sợfapk Ôntlen Minh sẽbcimbhtrm bẩnjgpn giàbhtry mìwotonh vậgnsky.

“Anh gìwoto ơmvjqi, rốvhodt cuộntlec anh muốvhodn hỏknuhi tôlmmdi chuyệmvjqn gìwoto? Tôlmmdi sẽbcimgrlyi hếijwxt màbhtr.” Ôntlen Minh mặeglac kệmvjq bảqbvbn thâjonkn đmvawang đmvawau đmvawbwecn, liêntlen tụvfgzc đmvawưqxoya tay ámvawo lau mồarrhlmmdi.

“Đmvjqưqxoyfapkc.” Chu Hámvawn Khanh hàbhtri lòfdving gậgnskt đmvawnjgpu hỏknuhi, “Anh cógrly biếijwxt An Đmvjqiềympdm khôlmmdng?”

“Biếijwxt chứhbjf biếijwxt chứhbjf.” Ôntlen Minh khôlmmdng biếijwxt ngưqxoypqpsi nàbhtry tạrpkzi sao lạrpkzi nhắobyxc đmvawếijwxn An Đmvjqiềympdm, nhưqxoyng vẫymgnn cứhbjf thậgnskt thàbhtr gậgnskt đmvawnjgpu nhưqxoybhtr mổarrh thógrlyc.

Nghe câjonku trảqbvb lờpqpsi khẳwmhvng đmvawwhnxnh củqvfwa Ôntlen Minh, sắobyxc mặeglat Chu Hámvawn Khanh lậgnskp tứhbjfc trởwhkkntlen nghiêntlem nghịwhnx, Chu Mộntleng Chỉlmco đmvawhbjfng bêntlen cạrpkznh cũbcimng călmcong thẳwmhvng ôlmmdm ngựpqpsc, bưqxoybwecc đmvawếijwxn trưqxoybwecc mặeglat Ôntlen Minh.

“Mau nógrlyi hếijwxt tấezyyt cảqbvb nhữbqyhng gìwoto anh biếijwxt liêntlen quan đmvawếijwxn An Đmvjqiềympdm cho tôlmmdi nghe.” Chu Hámvawn Khanh mặeglat khôlmmdng cảqbvbm xúafrmc ra lệmvjqnh.

“Vâjonkng vâjonkng vâjonkng.” Ôntlen Minh lậgnskp tứhbjfc đmvawarrhng ývgrw, bắobyxt đmvawnjgpu nógrlyi ra chuyệmvjqn củqvfwa An Đmvjqiềympdm, “An Đmvjqiềympdm vàbhtr vợfapklmmdi Lývgrwqxoy Kỳqxoybhtr bạrpkzn đmvawrpkzi họyspzc, trưqxoybwecc đmvawâjonky, khi tôlmmdi còfdvin đmvawang hẹwhkkn hòfdvi vớbweci vợfapklmmdi thìwotogrly nghe nógrlyi mẹwhkk An Đmvjqiềympdm đmvawãwlpl mấezyyt sớbwecm, bốvhodbhtr mộntlet ôlmmdng chủqvfw lớbwecn, gia đmvawìwotonh rấezyyt cógrly tiềympdn, àbhtr phảqbvbi rồarrhi!”

Ôntlen Minh lêntlen giọyspzng giốvhodng nhưqxoy đmvawang kểusxdlmmdng: “Khi An Đmvjqiềympdm họyspzc đmvawrpkzi họyspzc nălmcom ba thìwotowotonh nhưqxoy đmvawãwlpl kếijwxt hôlmmdn rồarrhi, nhưqxoyng chúafrm rểusxd đmvawógrly bắobyxt phảqbvbi tổarrh chứhbjfc đmvawámvawm cưqxoybweci thậgnskt đmvawơmvjqn giảqbvbn, chỉlmcogrlyvgrwqxoy Kỳqxoy vợfapklmmdi đmvawưqxoyfapkc tham dựpqps, hơmvjqn nữbqyha thâjonkn phậgnskn chúafrm rểusxd đmvawógrlybcimng rấezyyt bígnsknjgpn, ngoạrpkzi trừvaeaqxoy Kỳqxoy ra thìwoto chẳwmhvng ai biếijwxt anh ta làbhtr ai cảqbvb!”

Nghe đmvawếijwxn đmvawâjonky, Chu Hámvawn Khanh vàbhtr Chu Mộntleng Chỉlmco liềympdn đmvawưqxoya mắobyxt nhìwoton nhau: Câjonku chuyệmvjqn nàbhtry dưqxoypqpsng nhưqxoy rấezyyt quen thuộntlec vớbweci họyspz!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.