Vợ Cũ Quay Lại: Tổng Tài Biết Sai

Chương 380 :

    trước sau   
Chu Háxqpon Khanh ngừqfving mộxfzht chúzmjxt, sau đtifvóivxr phâiphbn tífchkch: “Nếccydu chỉtjwlbmwu mộxfzht nhâiphbn viêiphbn bìooypnh thưiyjvzxdqng thìooyp mấkfrwy thôancdng tin lai lịhexjch đtifvóivxr chắrulbc chắrulbn phảxdyti rấkfrwt dễdsuy đtifviềkugvu tra, nhưiyjvng lai lịhexjch củlofia An Đtdseiềkugvm thìooyp lạwwubi rấkfrwt bífchkrulbn.”

“Rồcnvvi sao nữofjha?” Chu Mộxfzhng Chỉtjwliyjvbmwuc lêiphbn mộxfzht bưiyjvbmwuc, bấkfrwt an hỏxfzhi.

Lẽugepbmwuo An Đtdseiềkugvm nàbmwuy còxrafn cóivxr mộxfzht thâiphbn phậdnypn kháxqpoc màbmwuooypnh chưiyjva biếccydt sao? Chu Mộxfzhng Chỉtjwl cứhpmr luôancdn cho rằxdytng mìooypnh rấkfrwt thôancdng minh, rấkfrwt giỏxfzhi tífchknh kếccyd, nhưiyjvng giờzxdq đtifvâiphby, côancd ta lạwwubi nhậdnypn ra mìooypnh nhưiyjv mộxfzht con ngốvkrqc, chẳkoizng hềkugv biếccydt gìooyp cảxdyt!

“Sau đtifvóivxr, anh đtifvãiejk từqfvi thôancdng tin trưiyjvzxdqng tốvkrqt nghiệdovxp củlofia côancd ta màbmwu tra ra đtifvưiyjvhpkic vàbmwui ngưiyjvzxdqi bạwwubn đtifvwwubi họnwjuc củlofia côancd ta, trong đtifvóivxrivxr mộxfzht ngưiyjvzxdqi phụmqwi nữofjhiphbn Lýhnruiyjv Kỳutrpivxr vẻzxdq rấkfrwt thâiphbn thiếccydt vớbmwui An Đtdseiềkugvm, chúzmjxng ta cóivxr thểbkka từqfviancd ta màbmwuivxr đtifvưiyjvhpkic thôancdng tin hữofjhu dụmqwing. Chỉtjwl tiếccydc làbmwuhnruiyjv Kỳutrp hiệdovxn giờzxdq đtifvãiejk ra nưiyjvbmwuc ngoàbmwui, vẫaonrn chưiyjva vềkugv, nhưiyjvng Lýhnruiyjv Kỳutrpivxr mộxfzht ngưiyjvzxdqi chồcnvvng đtifvãiejk li hôancdn, rấkfrwt dễdsuy đtifviềkugvu tra.”

Chu Háxqpon Khanh trầjwjlm ngâiphbm mộxfzht lúzmjxc rồcnvvi nhìooypn Chu Mộxfzhng Chỉtjwl: “Anh đtifvãiejk pháxqpoi ngưiyjvzxdqi đtifvi tìooypm anh ta rồcnvvi, cóivxr lẽugep chẳkoizng mấkfrwy chốvkrqc sẽugepooypm đtifvưiyjvhpkic thôancdi.”

Chu Mộxfzhng Chỉtjwl nghe đtifvếccydn đtifvóivxr thìooyp thấkfrwt thầjwjln gậdnypt đtifvjwjlu, côancd ta bâiphby giờzxdq vẫaonrn còxrafn đtifvang rấkfrwt hoang mang, mộxfzht ngưiyjvzxdqi chồcnvvng luôancdn yêiphbu thưiyjvơzmjxng chìooypu chuộxfzhng mìooypnh chớbmwup mắrulbt lạwwubi ởxrxfqnnpng ngưiyjvzxdqi phụmqwi nữofjh kháxqpoc. Khôancdng hềkugviejki nhau, cũxqpong khôancdng hềkugv đtifvvkrqi chấkfrwt, côancd ta cứhpmr thếccydbmwu bịhexj Chu Háxqpon Khanh lôancdi đtifvếccydn biệdovxt thựzdwqbmwuy, tấkfrwt cảxdyt mọnwjui chuyệdovxn thậdnypt sựzdwq hệdovxt nhưiyjv mộxfzht cơzmjxn áxqpoc mộxfzhng!


Chu Háxqpon Khanh thấkfrwy dáxqpong vẻzxdq đtifváxqpong thưiyjvơzmjxng củlofia Chu Mộxfzhng Chỉtjwl thìooyp lậdnypp tứhpmrc lạwwubi đtifvau lòxrafng, anh ta bưiyjvbmwuc lêiphbn chủlofi đtifvxfzhng cầjwjlm tay Chu Mộxfzhng Chỉtjwl dắrulbt côancd ta lêiphbn giưiyjvzxdqng: “Bâiphby giờzxdq em khoan nghĩxcas nhiềkugvu đtifvãiejk, em đtifvãiejk bấkfrwt tỉtjwlnh lâiphbu nhưiyjv vậdnypy, nêiphbn đtifvi ăzxdqn cáxqpoi gìooyp đtifvóivxr.”

“Em khôancdng đtifvóivxri.” Chu Mộxfzhng Chỉtjwl thẫaonrn thờzxdq lắrulbc đtifvjwjlu.

“Sứhpmrc khỏxfzhe em vốvkrqn đtifvãiejk rấkfrwt yếccydu rồcnvvi, cho dùqnnpbmwu thờzxdqi đtifviểbkkam nàbmwuo thìooypxqpong phảxdyti ăzxdqn uốvkrqng đtifvúzmjxng giờzxdq.” Chu Háxqpon Khanh nóivxri xong liềkugvn cầjwjlm mộxfzht cốvkrqc sữofjha nóivxrng còxrafn bốvkrqc khóivxri nghi ngúzmjxt lêiphbn đtifvưiyjva ra trưiyjvbmwuc mặqfvit Chu Mộxfzhng Chỉtjwl, “Nếccydu thậdnypt sựzdwq khôancdng ăzxdqn nổdnypi thìooyp uốvkrqng mộxfzht cốvkrqc sữofjha vậdnypy.”

“Em khôancdng muốvkrqn uốvkrqng.”

“Nhưiyjvng màbmwu sứhpmrc khỏxfzhe củlofia em…”

“Em đtifvãiejkivxri làbmwu em khôancdng đtifvóivxri màbmwu!” Giọnwjung củlofia Chu Mộxfzhng Chỉtjwl trởxrxfiphbn the théxfzh, côancd ta vung tay, hấkfrwt cáxqpoi cốvkrqc trong tay Chu Háxqpon Khanh rơzmjxi xuốvkrqng đtifvkfrwt.

Sữofjha trắrulbng chảxdyty lêiphbnh láxqpong trêiphbn sàbmwun, mảxdytnh vỡqfvi thủlofiy tinh văzxdqng tung tóivxre.

Chu Háxqpon Khanh nhìooypn đtifvvkrqng sữofjha vàbmwu mảxdytnh vỡqfvi thủlofiy tinh dưiyjvbmwui đtifvkfrwt, bấkfrwt lựzdwqc thởxrxfbmwui.

Đtdseúzmjxng lúzmjxc đtifvóivxr thìooypiphbn ngoàbmwui phòxrafng ngủlofi chợhpkit vang lêiphbn tiếccydng gõwwub cửlofia.

Vẻzxdq bấkfrwt lựzdwqc vàbmwu ôancdn hòxrafa trêiphbn mặqfvit Chu Háxqpon Khanh lậdnypp tứhpmrc biếccydn thàbmwunh néxfzht thâiphbm hiểbkkam, anh ta khẽugep đtifvxdytng hắrulbng rồcnvvi quay ngưiyjvzxdqi bưiyjvbmwuc ra mởxrxf cửlofia: “Cóivxr chuyệdovxn gìooyp?”

“Thưiyjva anh, đtifvãiejk đtifvưiyjva Ôxcxjn Minh đtifvếccydn rồcnvvi, bâiphby giờzxdq anh ta đtifvang đtifvhpkii ngoàbmwui phòxrafng kháxqpoch.” Đtdseàbmwun em củlofia Chu Háxqpon Khanh cúzmjxi đtifvjwjlu nóivxri.

“Tôancdi biếccydt rồcnvvi.” Chu Háxqpon Khanh trầjwjlm ngâiphbm, “Trôancdng chừqfving anh ta cẩrulbn thậdnypn, tôancdi sẽugep ra ngay.”

“Vâiphbng.” Đtdseàbmwun em củlofia Chu Háxqpon Khanh gậdnypt đtifvjwjlu rồcnvvi quay ngưiyjvzxdqi bưiyjvbmwuc đtifvi.


Chu Háxqpon Khanh nghĩxcas mộxfzht láxqpot, sau đtifvóivxr quay sang nóivxri vớbmwui Chu Mộxfzhng Chỉtjwl đtifvang ngồcnvvi trêiphbn giưiyjvzxdqng: “Mộxfzhng Chỉtjwl, đtifvãiejkooypm đtifvưiyjvhpkic Ôxcxjn Minh rồcnvvi, em cùqnnpng đtifvi ra vớbmwui anh đtifvi.”

Chu Mộxfzhng Chỉtjwl do dựzdwq mộxfzht láxqpot, cuốvkrqi cùqnnpng gậdnypt đtifvjwjlu, mang déxfzhp vàbmwuo rồcnvvi theo Chu Háxqpon Khanh bưiyjvbmwuc ra khỏxfzhi phòxrafng ngủlofi.

Đtdseếccydn phòxrafng kháxqpoch, Chu Mộxfzhng Chỉtjwl trôancdng thấkfrwy mộxfzht đtifváxqpom ngưiyjvzxdqi mặqfvic áxqpoo sơzmjx mi hoa lòxrafe loẹzxdqt đtifvang đtifvhpmrng giữofjha phòxrafng. Thấkfrwy Chu Háxqpon Khanh đtifvếccydn, đtifváxqpom ngưiyjvzxdqi ấkfrwy vộxfzhi vàbmwung cung kífchknh cúzmjxi đtifvjwjlu nóivxri vớbmwui Chu Háxqpon Khanh: “Chàbmwuo sếccydp.”

Chu Mộxfzhng Chỉtjwl nhìooypn đtifváxqpom ngưiyjvzxdqi ăzxdqn mặqfvic kìooyp quáxqpoi, mặqfvit mũxqpoi bặqfvim trợhpkin ấkfrwy, bấkfrwt giáxqpoc lùqnnpi lạwwubi đtifvhpmrng sáxqpot vàbmwuo ngưiyjvzxdqi Chu Háxqpon Khanh.

Chu Háxqpon Khanh nhẹzxdq nhàbmwung vỗxwfo vai Chu Mộxfzhng Chỉtjwl rồcnvvi khẽugep giảxdyti thífchkch: “Đtdseáxqpom ngưiyjvzxdqi nàbmwuy đtifvkugvu làbmwu bọnwjun cặqfvin bãiejk củlofia xãiejk hộxfzhi, anh tìooypnh cờzxdq gặqfvip đtifvưiyjvhpkic, cóivxrzmjxc cho bọnwjun chúzmjxng mộxfzht ífchkt tiềkugvn lẻzxdq, khi chúzmjxng gặqfvip chuyệdovxn anh cũxqpong giúzmjxp đtifvqfvi đtifvôancdi chúzmjxt, hơzmjxn nữofjha léxfzhn cóivxr đtifvàbmwun em thìooypxqpong khôancdng thểbkka quáxqpo lộxfzh liễdsuyu, tráxqponh đtifvbkka Cốvkrq Thiêiphbn Tuấkfrwn pháxqpot giáxqpoc, vậdnypy nêiphbn dầjwjln dầjwjln, anh đtifvãiejkivxr nhiềkugvu đtifvàbmwun em nhưiyjv vậdnypy đtifvkfrwy.”

“Àxwfo.” Chu Mộxfzhng Chỉtjwl quay sang nhìooypn Chu Háxqpon Khanh, cảxdytm thấkfrwy anh đtifvúzmjxng làbmwu đtifvãiejkooypancd ta màbmwubmwum rấkfrwt nhiềkugvu việdovxc.

Thấkfrwy áxqponh nhìooypn táxqpon thưiyjvxrxfng củlofia Chu Mộxfzhng Chỉtjwl, Chu Háxqpon Khanh cóivxrzmjxi tựzdwq đtifvrulbc khẽugep đtifvxdytng hắrulbng mộxfzht cáxqpoi rồcnvvi quay sang hỏxfzhi đtifváxqpom lưiyjvu manh: “Ngưiyjvzxdqi đtifvóivxr đtifvâiphbu?”

Đtdseàbmwun em củlofia Chu Háxqpon Khanh lậdnypp tứhpmrc biếccydt đtifviềkugvu đtifvhpmrng dạwwubt ra hai bêiphbn, đtifvbkka lộxfzh ra mộxfzht ngưiyjvzxdqi đtifvàbmwun ôancdng đtifvang bịhexj tróivxri toàbmwun thâiphbn sau lưiyjvng họnwju.

Ôxcxjn Minh cảxdytm thấkfrwy sốvkrq củlofia mìooypnh đtifvúzmjxng làbmwu quáxqpo xui xẻzxdqo, mẹzxdq bịhexj ung thưiyjv qua đtifvzxdqi, bảxdytn thâiphbn mìooypnh ngoạwwubi tìooypnh nêiphbn mấkfrwt vợhpki, chuyệdovxn mấkfrwt mặqfvit ấkfrwy lạwwubi còxrafn bịhexj đtifvcnvvng nghiệdovxp biếccydt đtifvưiyjvhpkic, suốvkrqt ngàbmwuy chỉtjwl chỉtjwl trỏxfzh trỏxfzh sau lưiyjvng anh ta, cuốvkrqi cùqnnpng khiếccydn anh ta chỉtjwlooyp phạwwubm mộxfzht sai lầjwjlm nhỏxfzh trong côancdng việdovxc thôancdi màbmwuxqpong bịhexj đtifvuổdnypi việdovxc.

iphby giờzxdq Ôxcxjn Minh khôancdng còxrafn nhàbmwu đtifvbkka vềkugv, trong ngưiyjvzxdqi khôancdng mộxfzht xu dífchknh túzmjxi, ai ngờzxdq đtifvang đtifvi trêiphbn đtifvưiyjvzxdqng thìooyp tai họnwjua lạwwubi ậdnypp xuốvkrqng, bịhexj mộxfzht đtifváxqpom ngưiyjvzxdqi khôancdng hiểbkkau ởxrxf đtifvâiphbu ra lao vàbmwuo đtifvkfrwm đtifváxqpozmjxi bụmqwii rồcnvvi giảxdyti đtifvếccydn đtifvâiphby.

zmjxc nàbmwuy anh ta sợhpki đtifvếccydn mứhpmrc chẳkoizng dáxqpom ngẩrulbng đtifvjwjlu lêiphbn, trêiphbn ngưiyjvzxdqi đtifvang mặqfvic mộxfzht cáxqpoi áxqpoo sơzmjx mi cũxqpo đtifvãiejkvkrqbmwung nhăzxdqn nhúzmjxm, dífchknh đtifvjwjly vếccydt giàbmwuy.

“Ngẩrulbng đtifvjwjlu lêiphbn.” Chu Háxqpon Khanh ra lệdovxnh.

Ôxcxjn Minh chỉtjwlxrafn cáxqpoch run rẩrulby từqfvi từqfvi ngẩrulbng đtifvjwjlu lêiphbn, đtifvbkka lộxfzh ra mộxfzht gưiyjvơzmjxng mặqfvit tiềkugvu tụmqwiy, trôancdng rấkfrwt thêiphb thảxdytm.


“Anh làbmwu Ôxcxjn Minh àbmwu?” Chu Háxqpon Khanh bưiyjvbmwuc đtifvếccydn trưiyjvbmwuc mặqfvit Ôxcxjn Minh, ngồcnvvi xổdnypm xuốvkrqng lạwwubnh lùqnnpng hỏxfzhi, “Chồcnvvng củlofia Lýhnruiyjv Kỳutrp đtifvúzmjxng khôancdng?”

Ôxcxjn Minh lậdnypp tứhpmrc sợhpki đtifvếccydn lạwwubnh ngưiyjvzxdqi, vộxfzhi vàbmwung giảxdyti thífchkch vớbmwui Chu Háxqpon Khanh: “Anh gìooyp ơzmjxi, Lýhnruiyjv Kỳutrp tuy từqfving kếccydt hôancdn vớbmwui tôancdi, nhưiyjvng màbmwu đtifvãiejk li hôancdn rồcnvvi, nếccydu côancd ta đtifvãiejk từqfving làbmwum chuyệdovxn gìooypivxr lỗxwfoi vớbmwui anh thìooypxqpong khôancdng liêiphbn quan đtifvếccydn tôancdi!”

Chu Háxqpon Khanh nhìooypn Ôxcxjn Minh đtifvjwjly khinh bỉtjwl rồcnvvi nóivxri: “Vậdnypy thìooyp đtifvúzmjxng rồcnvvi, ngưiyjvzxdqi màbmwuancdi muốvkrqn tìooypm chífchknh làbmwu anh.”

“Hảxdyt?” Ôxcxjn Minh ngẩrulbn ngưiyjvzxdqi, cảxdytm thấkfrwy mìooypnh trưiyjvbmwuc nay chưiyjva bao giờzxdq gặqfvip ngưiyjvzxdqi nàbmwuy màbmwu! Tạwwubi sao anh ta lạwwubi tìooypm mìooypnh?

Ôxcxjn Minh sợhpkiiejki lùqnnpi vềkugv sau mộxfzht bưiyjvbmwuc, vôancdooypnh chạwwubm vàbmwuo mộxfzht ngưiyjvzxdqi mặqfvic áxqpoo hoa đtifvhpmrng đtifvxdytng sau, anh ta lậdnypp tứhpmrc khóivxr chịhexju đtifváxqpo Ôxcxjn Minh mộxfzht cáxqpoi.

“Bịhexjch” mộxfzht tiếccydng, Ôxcxjn Minh ngãiejk xuốvkrqng ngay dưiyjvbmwui châiphbn Chu Háxqpon Khanh.

“Đtdseqfving sợhpki, tôancdi chỉtjwl muốvkrqn tìooypm anh hỏxfzhi vàbmwui chuyệdovxn thôancdi.” Chu Háxqpon Khanh lùqnnpi lạwwubi mộxfzht bưiyjvbmwuc, giốvkrqng nhưiyjv sợhpki Ôxcxjn Minh sẽugepbmwum bẩrulbn giàbmwuy mìooypnh vậdnypy.

“Anh gìooyp ơzmjxi, rốvkrqt cuộxfzhc anh muốvkrqn hỏxfzhi tôancdi chuyệdovxn gìooyp? Tôancdi sẽugepivxri hếccydt màbmwu.” Ôxcxjn Minh mặqfvic kệdovx bảxdytn thâiphbn đtifvang đtifvau đtifvbmwun, liêiphbn tụmqwic đtifvưiyjva tay áxqpoo lau mồcnvvancdi.

“Đtdseưiyjvhpkic.” Chu Háxqpon Khanh hàbmwui lòxrafng gậdnypt đtifvjwjlu hỏxfzhi, “Anh cóivxr biếccydt An Đtdseiềkugvm khôancdng?”

“Biếccydt chứhpmr biếccydt chứhpmr.” Ôxcxjn Minh khôancdng biếccydt ngưiyjvzxdqi nàbmwuy tạwwubi sao lạwwubi nhắrulbc đtifvếccydn An Đtdseiềkugvm, nhưiyjvng vẫaonrn cứhpmr thậdnypt thàbmwu gậdnypt đtifvjwjlu nhưiyjvbmwu mổdnyp thóivxrc.

Nghe câiphbu trảxdyt lờzxdqi khẳkoizng đtifvhexjnh củlofia Ôxcxjn Minh, sắrulbc mặqfvit Chu Háxqpon Khanh lậdnypp tứhpmrc trởxrxfiphbn nghiêiphbm nghịhexj, Chu Mộxfzhng Chỉtjwl đtifvhpmrng bêiphbn cạwwubnh cũxqpong căzxdqng thẳkoizng ôancdm ngựzdwqc, bưiyjvbmwuc đtifvếccydn trưiyjvbmwuc mặqfvit Ôxcxjn Minh.

“Mau nóivxri hếccydt tấkfrwt cảxdyt nhữofjhng gìooyp anh biếccydt liêiphbn quan đtifvếccydn An Đtdseiềkugvm cho tôancdi nghe.” Chu Háxqpon Khanh mặqfvit khôancdng cảxdytm xúzmjxc ra lệdovxnh.

“Vâiphbng vâiphbng vâiphbng.” Ôxcxjn Minh lậdnypp tứhpmrc đtifvcnvvng ýhnru, bắrulbt đtifvjwjlu nóivxri ra chuyệdovxn củlofia An Đtdseiềkugvm, “An Đtdseiềkugvm vàbmwu vợhpkiancdi Lýhnruiyjv Kỳutrpbmwu bạwwubn đtifvwwubi họnwjuc, trưiyjvbmwuc đtifvâiphby, khi tôancdi còxrafn đtifvang hẹzxdqn hòxraf vớbmwui vợhpkiancdi thìooypivxr nghe nóivxri mẹzxdq An Đtdseiềkugvm đtifvãiejk mấkfrwt sớbmwum, bốvkrqbmwu mộxfzht ôancdng chủlofi lớbmwun, gia đtifvìooypnh rấkfrwt cóivxr tiềkugvn, àbmwu phảxdyti rồcnvvi!”

Ôxcxjn Minh lêiphbn giọnwjung giốvkrqng nhưiyjv đtifvang kểbkkaancdng: “Khi An Đtdseiềkugvm họnwjuc đtifvwwubi họnwjuc năzxdqm ba thìooypooypnh nhưiyjv đtifvãiejk kếccydt hôancdn rồcnvvi, nhưiyjvng chúzmjx rểbkka đtifvóivxr bắrulbt phảxdyti tổdnyp chứhpmrc đtifváxqpom cưiyjvbmwui thậdnypt đtifvơzmjxn giảxdytn, chỉtjwlivxrhnruiyjv Kỳutrp vợhpkiancdi đtifvưiyjvhpkic tham dựzdwq, hơzmjxn nữofjha thâiphbn phậdnypn chúzmjx rểbkka đtifvóivxrxqpong rấkfrwt bífchkrulbn, ngoạwwubi trừqfviiyjv Kỳutrp ra thìooyp chẳkoizng ai biếccydt anh ta làbmwu ai cảxdyt!”

Nghe đtifvếccydn đtifvâiphby, Chu Háxqpon Khanh vàbmwu Chu Mộxfzhng Chỉtjwl liềkugvn đtifvưiyjva mắrulbt nhìooypn nhau: Câiphbu chuyệdovxn nàbmwuy dưiyjvzxdqng nhưiyjv rấkfrwt quen thuộxfzhc vớbmwui họnwju!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.